Sunday, May 17, 2009

Daily English Challenge, Monday, May 18, 2009

englishchallenge

Hi everyone,

Wish everyone a good working week. We had some interesting talk over the weekend with Vien Hy, Be Rom, Loan, Quang on the subject of English challenge. Great discussion!

But...

You guys did not have an answer for the easy Saturday challenge! Come on, guys! Don't let me down. I know you can do better than that. I probably know about your ability more than you do. Have faith in yourself. And, shoot!

Anyway, I have an interesting challenge today. Yesterday I ran into an article I had written three years ago in English, entitled "The Task of this Generation." I was planning to translate it into Vietnamese to use as a Trà Đàm article for Đọt Chuối Non, but then I thought: "Why translate it? Why not use it as an English challenge (so I don't have to do the translation myself)?" :-)

So, here it is, the challenge for today. Below is my (long) English article to be translated into Vietnamese. I will select the best translation among your responses, edit it a little if necessary, and then post it to ĐCN as a Trà Đàm article (as I have done that with danh ngon translations by Wasabi and Vallikie and chị Kiêm Yến).

Because this is a long article, you can do that in more than one day. Each day, just post the part you finish.

This article may be harder than the previous articles to translate. You may have to work harder.

But, whoever finds this article hard to translate, please keep in mind that you should still work on any of last week's challenges. Keep working and post them when you're done. Don't slow down. Don't stop.

Practice makes perfect! Go! Go! Go!

Have a great day!

Hoanh
_______________

The Task of this Generation

Some months ago, sister Huyen mentioned in this forum something like "Our father's generation was so exciting. They walked Truong Son to fight for the country. Today is so boring. We wish we could have a time like our father's time." Then many months later, I read Dang Thuy Tran Diaries. As my heart was put on fire by Dang Thuy Tram's words, I remembered Huyen's message. Following a generation that lived with death everyday probably makes us feel overshadowed. Tough! And it is even tougher when we look at the individual level. Hard for us to feel motivated if we can't find great meaning in our life.

But let me tell you this. If we look carefully, today we are in a much more exciting time than our father's generation, and our task is equall, if not more important and more difficult than the task of our fathers. Today, the first time in our history we have peace, advanced technology, advanced knowledge, and global connection to move our country toward greatness. This has never before happened in our history.

For thousands of years, we were just a little country in a little unknown corner of the world with China (and later France) as the center of our world. Today, we have independence, we have peace, we have the ability to sit in any corner of the land and gather information and knowledge from anywhere in the world. And we have a network of Vietnamese spreading all over the world to move things at the global level.

Our nation has never had that chance. This is the chance for us to get out of our own shadow of a poor and heroic nation to become a powerful and prominent nation. In other words, we are in a war against poverty and backwardness and a race toward greatness. How exciting would that be!

Today, we don't have to look at China or France as the center of the world. We look at ourselves as the potential center of the world. Why? Because in the old days the world was too big for us to fathom. Today, we are in the little global village and it is not such a big ambition for any villager to dream of becoming a village chief some day.

We live in an era abound with great opportunities. Great opportunities bring with them great challenges. And the greatest challenge of all is our Self. Peaceful life brings with it inertia and the false sense of security. It is much easier to be on guard when we have to sleep with death each night. But when things seem to be so peaceful, that is when our inertia creeps in and lulls us into a long sleep.

In war, we can't be corrupted, because that would mean death. In peace, corruption may become a part of our life if we don't guard against it. In war, secondary performance means death. In peace, both the best and the worst survive. In war, we know our mistake the minute or the next day. In peace, today's mistake may show its consequences 10 years later. So today we are easily blindsided by the false sense of security and by mistake's slow speed of presenting its own consequences.

If we see all this--the first time in our history we have great opportunities and great challenges to become a great nation in the community of nations--then we will realize that we are in a very exciting time, with a struggle that is equally if not more important than our fathers' fighting for independence.

That is the task of this generation. Are we up to it? Are we keeping the flame of idealism burning in our heart? Are we looking forward with great vision? Are we keeping ourselves clean from corruption? Are we standing up straight to defend the truth and justice? Are we opening our mind to the most difficult issues of the nation? Are we doing our small part to bring our nation to greatness? As our fathers have told themselves "We fight to victory or to death," are we telling ourselves, "We fight to victory until dead"?

I am thankful that I am allowed to live during this most exciting time of our nation. I hope that we of this generation will be faithful to ourselves to take on the great task of completing our father's job--Keeping ourselves clean and patriotic, and turning our country into a great nation of the world.

Are we up to the task?

Have a great day!

Hoanh

5/14/2006

2 comments:

  1. Lê Phan Viên HyMay 18, 2009 at 6:25 AM

    Nhiệm vụ của thế hệ chúng ta

    Vài tháng trước, chị Huyền có đề cập trong diễn đàn một điều giống như " Thế hệ cha ông của chúng ta thật thú vị. Họ đi dọc Trường Sơn để chiến đấu vì tổ quốc. Ngày nay thật nhàm chán. Ước gì chúng ta có những giây phút như thế hệ cha ông." Rồi nhiều tháng sau, tôi đọc nhật kí Đặng Thuỳ Trâm. Khi trái tim tôi như bị nung trong lửa bỏng bởi từng câu chữ của chị, tôi nhớ tới lời nhắn của chị Huyền. Nối tiếp một thế hệ sống với cái chết hàng ngày chắc đã làm chúng ta cảm thấy bị lu mờ. Thật không may! Và thậm chí còn khó khăn hơn khi chúng ta xem lại trình độ cá nhân. Thật khó cho chúng ta cảm thấy có động lực thúc đẩy nếu ta không thể tìm ra ý nghĩa to lớn trong cuộc đời mình.

    Nhưng hãy để tôi nói với bạn điều này. Nếu nhìn nhận kĩ vấn đề, ngày nay chúng ta đang sống trong một thế hệ thú vị hơn thế hệ của cha ông ta, và nhiệm vụ của chúng ta cũng ngang bằng, nếu không nói nó quan trọng và khó hơn nhiệm vụ của cha ông ta. Ngày nay, lần đầu tiên trong lịch sử ta sống trong hoà bình, công nghệ tiên tiến, và sự kết nối toàn cầu để thúc đẩy đất nước ta phát triển mạnh mẽ. Điều này chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử nước ta cả.

    Hàng ngàn năm nay, chúng ta chỉ là một đất nước nhỏ bé trong một góc nhỏ ít được biết đến của thế giới với Trung Quốc ( Và sau này là Pháp ) được biết đến như trung tâm của thế giới. Ngày ta, ta có độc lập, hoà bình, và có khả năng đặt chân đến bất kì nơi nào để thu thập thông tin và kiến thức từ nhiều nơi trên thế giới. Và chúng ta có một mạng lưới của người Việt Nam trải rộng toàn thế giới để đăng tải mọi thứ ở cấp độ toàn cầu.

    Đất nước ta chưa bao giờ có đc cơ hội đó. Đây là cơ hội để ta thoát khỏi chính cái bóng của một đất nước nghèo nàn và anh hùng để trở thành một cường quốc xuất chúng. Nói cách khác, chúng ta đang trong một cuộc chiến chống lại sự nghèo nàn, lạc hậu and backwardness and a race toward greatness. (Cháu ko hiểu chỗ này lắm). Điều đó thật thú vị biết bao!

    Ngày nay, chúng ta không còn xem Trung Quốc và Pháp như những cường quốc nữa. Chúng ta nhìn chính mình như một đất nước có tiềm năng trở thành cường quốc. Tại sao vậy? Vì ngày xưa thế giới này quá rộng để chúng ta thám hiểm. Nhưng ngày nay, nước chúng ta là một thế giới thu nhỏ và tham vọng này thật lớn để mỗi công dân của nó mơ mình sẽ trở thành một người lãnh đạo vào một ngày nào đó

    Chúng ta đang sống trong một kỉ nguyên chứa đầy những cơ hội to lớn. Nhưng cơ hội lớn thường kèm theo những thử thách không nhỏ. Và thử thách lớn nhất chính là mỗi chúng ta. Cuộc sống hoà bình đi cùng với tính trì trệ và nhận thức sai lầm về an ninh. Người ta cảnh giác hơn khi cái chết kề cận mỗi ngày. Nhưng khi mọi thứ dường như yên ổn, đó là khi tính ù lì len lỏi vào và ru chúng ta vào một giấc ngủ dài.

    ReplyDelete
  2. Lê Phan Viên HyMay 18, 2009 at 6:51 AM

    Trong chiến tranh, chúng ta không thể tham nhũng, vì như vậy đồng nghĩa với cái chết. Trong hoà bình, tham nhũng có thể trở thành một phần trong cuộc sống của chúng ta nếu nó không được ngăn ngừa cẩn thận. Trong chiến tranh, thi hành lần thứ 2 đồng nghĩa với cái chết. Trong hoà bình, con người giỏi nhất cũng như tồi nhất đều tồn tại. In war, secondary performance means death. Trong chiến tranh, chúng ta biết hậu quả của lỗi lầm trong vòng 1 phút hoặc trong ngày hôm sau. Trong hoà bình, lỗi lầm của ngày hôm nay có thể đưa ra hậu quả vào 10 năm sau. Vì vậy ngày nay ta dễ dàng bị mù qúang bởi sự thiếu cảnh giác và sự phơi bày hậu quả chậm trễ

    Nếu chúng ta thấy tất cả điều này - lần đầu tiên trong lịch sử chúng ta có nhiều cơ hội và thử thách to lớn để trở thành một cường quốc trong cộng đồng các quốc gia - thì chúng ta sẽ nhận ra rằng chúng ta đang ở trong giai đoạn tuyệt vời nhất, với một sự đấu tranh công bằng, nếu không nói điều đó quan trọng hơn việc cha ông ta đấu tranh vì độc lập.

    Đó là nhiệm vụ của thế hệ chúng ta. Ta đã sẵn sàng chưa? Ta đã giữ ngọn lửa của lí tưởng bùng cháy trong tim ta chưa? Chúng ta có chờ đợi tầm nhìn rộng mở hơn không? Chúng ta có giữ mình trong sạch trước tham nhũng không? Chúng ta có đứng dậy để đấu tranh cho sự thật và sự công bằng không? Ta sẽ mở rộng tâm trí để đón nhận nhiệm vụ quốc gia khó khăn chứ? Chúng ta có đang làm những việc nhỏ để đưa đất nước tiến lên không? Như cha ông ta từng nhủ " Chúng ta chiến đấu vì vinh quang hay vì cái chết", và chúng ta đang tự nhủ mình, "Chúng ta chiến đấu vì vinh quang cho tới lúc chết?"

    Tôi rất biết ơn khi tôi được phép sống trong thời kì lí tưởng nhất của đất nước mình. Tôi hi vọng mỗi chúng ta trong thế hệ này sẽ tin vào chính mình để nhận lấy nhiệm vụ của việc hoàn thành công việc của cha ông ta - giữ mình trong sạch và yêu nước, và biến nước chúng ta thành quốc gia vĩ đại nhất trên thế giới.

    Ta đã sẵn sàng cho nhiệm vụ này chưa?

    ReplyDelete