Đọt Chuối Non |
- Les Flots du Danube – Sóng sông Danube
- Tâm linh của trí thức trẻ
- Chúng ta hãy cùng nhau
- Ông Đới Bỉnh Quốc sắp sang Việt Nam
- Thêm bằng chứng về chủ quyền biển đảo
- 5 cây thị bạc tỷ được công nhận ‘di sản Việt Nam’
| Les Flots du Danube – Sóng sông Danube Posted: 31 Aug 2011 02:13 PM PDT
Có vẻ …không nổi tiếng bằng bài Valse của Johann Strauss : Beau Danube Bleu (Giòng sông xanh), ca khúc Sóng Danube vẫn có nét đẹp riêng với giai điệu mượt mà, nhẹ nhàng mà cuồn cuộn như sóng vỗ bờ… Các bạn nghe ba clip về Sóng Danube:
Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | |||||
| Posted: 31 Aug 2011 02:11 PM PDT Chào các bạn, Hôm nay mình sẽ nói lại các điều mình đã nói trong các phản hồi trong bài "Tuyệt vọng ?", để tóm tắt lại giản dị, có hệ thống, và rõ ràng hơn cho mọi người. "Tâm linh" là "trái tim linh thiêng" của mỗi chúng ta. Tức là các tầng sâu thẳm của trái tim ta mà nhiều khi ta chưa khám phá đến. Các tôn giáo và triết gia đã cố gắng tìm hiểu chiều sâu đó trong suốt chiều dài của lịch sử. Các triết thuyết đến rồi đi, nhưng các tôn giáo lớn vẫn ở nguyên đó cả mấy ngàn năm, vì các tôn giáo này đã thành công một phần lớn trong hành trình khám phá chiều sâu của trái tim con người. Các tôn giáo dùng rất nhiều từ ngữ và khái niệm khác nhau trong tiến trình tìm kiếm này, và trong nhiều ngàn năm quá nhiều kinh sách đã được viết, và người ta do đó thường bị lạc trong các rừng kinh sách, mà không thấy được chân lý giản dị ngay trước mắt mình. Dù là có rất nhiều tôn giáo và trường phái tâm linh khác nhau, dạy nhiều điều khác nhau, có một điều căn bản mà mọi thánh nhân đều dạy, và đại đa số học trò/tín đồ của các thánh nhân đều quên hay bỏ ngoài tai là: "Yêu tất cả mọi người, kể cả kẻ thù của mình." Không có ngoại lệ cho tình yêu. Đây là căn bản tâm linh cho mỗi người chúng ta. mà mọi thánh nhân đều đã dạy. Khổng tử gọi đó là Nhân. Lão tử gọi đó là Đạo. Thích Ca gọi đó là "lòng từ" (hay một cách triết lý là tâm không phân biệt "ta/người"). Giêsu gọi đó là yêu người, kể cả kẻ thù. "Yêu tất cả mọi người, kể cả kẻ thù của mình" chính là cách khám phá và phát huy sức mạnh của trái tim linh thiêng của mỗi chúng ta. Tuy nhiên, rất khó cho chúng ta để làm điều đó, nếu ta không tin vào một điều gì đó, một ai đó linh thiêng—Chúa, Phật, Allah, Ông Trời–và tin vào liên hệ giữa mình là đấng linh thiêng đó. Bạn có thể nói tôi thực sự có thể yêu mọi người trên thế giới, vô điều kiện, và tôi không cần tin vào một ai, một điều gì, linh thiêng cả. Đương nhiên là bạn có thể nói được điều đó, nhưng hãy thực hành đi rôi bạn sẽ thấy bạn làm được không. Yêu là cảm xúc. Ta chỉ yêu thực sự khi ta cảm thấy ta yêu ở trong lòng, và cố gắng làm gì đó vì tình yêu đó. Kinh nghiệm cho thấy rất khó cho một người để yêu tất cả mọi người mà không có một nền tảng tâm linh. Thường thì chỉ yêu một người là người yêu hay vợ/chồng cũng đủ cho ta có vấn đề rồi, đừng nói là yêu cả thế giới, đặc biệt là kẻ thù mà ta chỉ muốn ăn tươi nuốt sống. Yêu tất cả mọi người không phải là bản tính tự nhiên của con người. Đó là một cố gắng đi ngược lại bản tính của ta, để lên một tầng sống tâm linh cao hơn rất nhiều. Trong thế kỷ 20 thế giới đã trải nghiệm nhiều cuộc cách mạng chính trị cho bình đẳng và nhân ái giữa con người trên thế giới, nhưng quyết liệt gạt bỏ yếu tố tâm linh ra ngoài, và chỉ dựa trên các lý luận thuần kinh tế. Đó là những cuộc cách mạng yêu mọi người, không tâm linh. Và các cuộc cách mạng đó đã đem đến những thảm trạng nào cho thế giới? Bao nhiêu người đã bị thảm sát bởi Mao Trach Đông, Staline, Polpot… và hàng loạt các lãnh tụ cách mạng khác trên thế giới? Trái tim con người rất dễ đi lạc nếu nó không được ràng buộc chặt chẻ với tâm linh, với ai đó hay điều gì đó linh thiêng và cao cả. Trái tim muốn làm thiện, nhưng có sẽ làm ác, vì nếu không có ánh sáng tâm linh dẫn đường, trái tim con người không đủ sức để biết nó mù. Đó là vấn đề chiều sâu của trái tim linh thiêng của chính ta mà mỗi người chúng ta phải đối diện. Quy luật phát huy sức mạnh của trái tim của ta là "Yêu tất cả mọi người, kể cả kẻ thù". Nhưng muốn đủ nội lực để thực hành điều này, chúng ta cần điểm tựa tâm lình mà các truyền thống tôn giáo đều đã có. Ta cũng có thể tìm điểm tựa tâm linh của riêng ta, không nằm trong truyền thống tôn giáo nào (ví dụ, tựa vào Ông Trời). Nhưng điểm tựa tâm linh là điều phải có, bằng không thì ta không thể thực hành quy luật "yêu người vô điều kiện" một cách nghiêm chỉnh được, và khả năng bị lạc sang hướng đối nghịch là rất cao. Việc tìm tòi học hỏi các truyền thống tâm linh để tìm điểm tựa tinh thần cho mình là điều cần thiết. Các bạn cũng có thể trộn lẫn các truyền thống có sẵn để tạo ra một tổng hợp tâm linh cho mình. Triết lý, thần học đều tốt để giúp ta, nhưng sự thực chúng chỉ là những chiếc xe chuyên chở, không quan trọng. * Quan trọng là chúng ta nắm được tất yếu là mỗi chúng ta là một hạt nước trong đại dương vũ trụ, liên hệ mật thiết với Đại Vũ Trụ như giọt nước trong đại dương liên hệ với đại dương. Đại vũ Trụ đó là Không, hay Thượng đế, hay Allah, hay The One, hay Ông Trời, Bà Trời… tên gì cũng được. * Và như giọt nước trong đại dương liên hệ chặt chẻ với mọi giọt nước khác trong đại dương, mọi chúng ta liên hệ chăt chẻ với nhau trong một tổng thể, gọi là Không, hay Thượng đế, hay Allah, hay The One, hay Ông Trời, Bà Trời… tên gì cũng được. * Và trong thực hành, chúng ta có nhiệm vụ yêu tất cả các giọt nước khác trong đại dương, yêu tất cả mọi người, kể cả kẻ thù. Đó là nền tảng tâm linh mà có lẽ là mọi chúng ta đều có thể có được, mà không nhất thiết phải vào chùa hay vào nhà thờ. Chúc các bạn một ngày thông suốt. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | |||||
| Posted: 31 Aug 2011 02:04 PM PDT Lớp dạy chữ Êđê bằng văn học truyền miệng dân gian tại BMT
Hè Tân Mão tôi có một niềm vui, đó là được tham gia trò chuyện về văn hóa truyền thống với các thày cô giáo người Êđê, về dự lớp tập huấn dạy chữ Êđê trong trường phổ thông, theo chương trình và kế hoạch của Sở GD-ĐT tỉnh Đăk lăk. Hơn 50 thày cô giáo, người cao nhất sinh năm 1956 – thày Y Tuin Mlô ở trường tiểu học Ama Khê, thị xã Buôn Hồ; trẻ nhất sinh năm 1985, cô H'Ben Hra, ở trường tiểu học Ea Rôk huyện Ea Suop. Đều là những người đã có quá trình dạy chữ dân tộc một vài năm. Từ khắp 13 huyện thị, thành phố trong tỉnh. Bởi là cùng đồng tộc, nên công việc của tôi dễ dàng hơn, chỉ cùng với các anh chị ôn lại, hệ thống lại các đặc trưng văn hóa truyền thống của tộc người Êđê. Đồng thời cũng một lần nữa, khẳng định giá trị tinh thần lớn lao của những di sản mà ông bà xưa để lại cho con cháu hôm nay và mai sau. Bởi hơn ai hết, đội ngũ giáo viên chính là người đầu tiên " truyền lửa" tình yêu quê hương, dân tộc cho thế hệ trẻ. Và chúng tôi nghĩ đã làm được điều đó trong khóa học này. Cá nhân tôi cũng có thêm được những bài học quý báu từ các anh chị em. Việc chúng tôi đã làm là cùng nhau xác định văn hóa truyền thống của các dân tộc ít người Trường Sơn – Tây Nguyên, thuộc về một nền văn minh nương rẫy, tồn tại song song với nền văn minh lúa nước và đã từng có thời kỳ phát triển rất rực rỡ. Cũng như có đóng góp một phần không nhỏ làm nên bản sắc độc đáo của văn hóa Việt Nam. Chúng tôi khẳng định lại với nhau cả khái niệm thế nào là " Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên" với những giá trị vật thể lẫn phi vật thể do con người sáng tạo nên; lẫn các đặc trưng văn hóa tiêu biểu , độc đáo nhất của người Tây Nguyên nói chung, người Êđê nói riêng là : không phải chỉ có riêng cồng chiêng – " Di sản văn hóa phi vật thể truyền miệng của nhân loại" , mà còn có những bộ trường ca , sử thi, như những "trường thiên tiểu thuyết" được hát – kể bằng văn vần đồ sộ nhất thế giới; những bộ luật tục hàng ngàn câu cũng bằng văn vần quy định thái độ ứng xử của con người với toàn bộ xã hội xung quanh. Thậm chí cả bộ gia phả bằng văn vần độc nhất vô nhị của tộc người Mnông …những điều ấy người lớn, mà trước hết là các trí thức người dân tộc, phải có trách nhiệm làm cho con cháu chúng ta hiểu và tự hào, để rồi cùng nhau tìm cách mà bảo tồn, gìn giữ và phát huy cho các thế hệ mai sau. Điều quý giá nhất là sau khi tự tìm hiểu lại văn hóa truyền thống của chính mình, cùng với một chuyến đi thực tế đến thăm bảo tàng Êđê mini của cố ca sỹ – NSND Y Moan Ea Nuôl, chính các thày cô giáo đã cùng nhau thảo luận và đưa ra những kiến nghị về giải pháp bảo tồn văn hóa cổ truyền. Ngoài những ý kiến về giáo dục ý thức hệ thông qua các thể chế quy định, các phương tiện truyền thông, các chính sách của nhà nước, các thày cô còn đưa ra những đề xuất cụ thể hơn , như : - Mỗi giáo viên người Êdê phải là một " người truyền giáo" về gìn giữ văn hóa, nhất là tham gia gìn giữ những hiện vật văn hóa truyền thống còn có ở địa phương mình - Tham gia vận động chính quyền và buôn khôi phục lại lễ cúng bến nước hàng năm ở mỗi buôn - Biên soạn bổ xung trong bộ sách giáo khoa hoặc làm tài liệu đọc thêm những trích đoạn văn học dân gian truyền miệng ( Klei khan, lkei duê, klie đưm…). Tiếng Êđê cũng cần có bộ đồ dùng dạy học, đặc biệt về văn hóa truyền thống. - Hè hàng năm, các buôn phối hợp tổ chức cho thiếu nhi học tập văn hóa truyền thống và tham quan những địa chỉ văn hóa tộc người ( các bảo tàng tỉnh, cà phê Trung Nguyên, nhà NSND Y Moan, buôn cổ, nghề truyền thống…) - Hội Phụ nữ, Thanh niên vận động mỗi cá nhân trong mọi gia đình đều có trang phục truyền thống tự hào mặc trong các ngày lễ , tết. - Đề nghị các ngành có liên quan phối hợp cải tiến sản phẩm thủ công thành sản phẩm mỹ nghệ, tổ chức triển lãm, trưng bày để tìm đầu ra cho nghề truyền thống…. Vui quá ! Tập hợp hết ý kiến của các thày cô, những mong các nguyện vọng này đến được các ngành chức năng có liên quan, để nguồn kinh phí nhà nước vừa phê duyệt, nhằm bảo tồn văn hóa truyền thống các dân tộc thiểu số, thật sự được xử dụng có hiệu quả. Mong ước nữa là nếu các trí thức, nhất là giáo viên người Bâhnar, Sê Đăng, Jrai, K'Ho…cũng cùng đồng tình và làm như những các giáo viên người Êđê, thì lo gì văn hóa truyền thống Tây Nguyên không được gìn giữ? Trân trọng cám ơn các thày cô. Hy vọng tâm nguyện của chúng ta sớm thành hiện thực, như đã " cùng nhau" hè này. Linh Nga Niê Kdăm Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa | |||||
| Ông Đới Bỉnh Quốc sắp sang Việt Nam Posted: 31 Aug 2011 02:02 PM PDT Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc sắp sang Việt Nam để chủ trì phiên họp lần thứ năm của Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung. Một nguồn đáng tin cậy của BBC cho hay phiên họp này sẽ diễn ra từ 5/9-9/9 tại Hà Nội. Đồng chủ trì phía Việt Nam là Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân. Cũng nguồn thạo tin trên, đề nghị dấu danh tính, nói hiện hai bên Việt Nam và Trung Quốc đang nỗ lực giải tỏa bất đồng trước chuyến đi Trung Quốc sắp tới của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng. Thời điểm chuyến đi của ông Trọng chưa được công bố chính thức. Ông Đới Bỉnh Quốc, Ủy viên Trung ương Đảng CS Trung Quốc, là nhân vật cao cấp nhất về ngoại giao trong Đảng và giữ vai trò cố vấn an ninh quốc gia cho Chủ tịch Hồ Cẩm Đào. Mới đây, một quan chức cao cấp của Việt Nam là Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh cũng đã thăm Bắc Kinh để chủ trì cuộc đối thoại chiến lược quốc phòng-an ninh Việt-Trung cấp thứ trưởng lần hai. Giữ hòa hiếuHoạt động của ông Vịnh tại Trung Quốc, thông qua tường thuật của Thông tấn xã Việt Nam, đã gây bàn tán ở trong nước vì các phát biểu ‘hòa hiếu với Bắc Kinh’ của ông thứ trưởng.
Một viên chức ngoại giao ở Bắc Kinh Ông được dẫn lời nói trong vòng đối thoại với Phó Tổng Tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc Mã Hiểu Thiên: “Nếu Việt Nam cần sự ủng hộ, đồng cảm, hợp tác và phát triển thì còn có ai hơn một nước Trung Quốc xã hội chủ nghĩa láng giềng,… một khi các đồng chí tôn trọng độc lập chủ quyền của Việt Nam và mong muốn Việt Nam cùng phát triển?" Trung tướng Vịnh cũng được nói đã thông báo với phía Trung Quốc rằng Việt Nam sẽ 'kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người (chống Trung Quốc) ở Việt Nam', và dứt khoát 'không để sự việc tái diễn'. Sau cuộc họp nói trên, một viên chức ngoại giao ở Bắc Kinh nói với báo Hong Kong Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng: “Các khác biệt cơ bản và nghi ngờ lẫn nhau [giữa Việt Nam và Trung Quốc] vẫn còn, nhưng căng thẳng tức thời đã được giảm bớt”. Ông này nhận xét: “Chúng ta có thể trông đợi tiến bộ trong các lĩnh vực khác và một chuyến thăm suôn sẻ của ông tổng bí thư Đảng CSVN tới Bắc Kinh”. Nhiều chuyên gia về Việt Nam cũng đồng ý rằng đang có nỗ lực ‘giảm nhiệt’ trong quan hệ Việt-Trung. Tuần trước Trung Quốc thả một tàu cá của ngư dân Quảng Bình bị kiểm ngư nước này bắt ở khu vực cửa Vịnh Bắc bộ. Chỉ đạo hợp tác song phươngTuy nhiên câu hỏi đặt ra là trong khi bất đồng chính yếu còn đó thì làm sao để duy trì được hiện trạng hòa hảo và cùng phát triển. Đó là thách thức lớn cho tất cả các cuộc họp dù ở cấp nào. Hiện còn chưa có chi tiết về phiên họp thứ năm của Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung. Tuy nhiên mục tiêu chính của ủy ban này từ khi thành lập năm 2006 là “làm tăng thêm sự tin cậy lẫn nhau, thúc đẩy hợp tác nhằm tiến tới một quan hệ hợp tác toàn diện, mạnh mẽ và lâu dài, láng giềng thân thiện, hữu nghị Trung–Việt". Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương cũng có nhiệm vụ tăng cường chỉ đạo, điều phối vĩ mô đối với các cơ chế hợp tác hiện hành giữa hai bên, quy hoạch tổng thể quan hệ hai nước trên các lĩnh vực. Năm 2010, ủy ban này cũng đã họp trong bốn ngày (29/6-3/7) tại Bắc Kinh. Cuộc họp này đưa ra thống nhất chung, theo báo Việt Nam, là “thời gian tới sẽ đặt trọng tâm đàm phán vào các vấn đề trên biển; duy trì hoà bình, ổn định trên biển; tăng cường hợp tác trong các lĩnh vực có điều kiện và cùng nhau phấn đấu để cùng với các bên liên quan tìm ra giải pháp cơ bản, lâu dài, cùng chấp nhận được cho vấn đề trên biển". Thế nhưng từ đó tới nay tuy đã có thêm hai vòng đàm phán về biên giới trên biển, tiến trình dường như vẫn dậm chân tại chỗ. Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông | |||||
| Thêm bằng chứng về chủ quyền biển đảo Posted: 31 Aug 2011 02:01 PM PDT SGTT.VN – "Trước họ Nguyễn đặt đội Hoàng Sa 70 suất, lấy người xã An Vĩnh sung vào, cắt phiên mỗi năm cứ tháng 3 nhận giấy mà đi, mang lương ăn sáu tháng, đi bằng năm chiếc thuyền câu nhỏ ra biển ba ngày, ba đêm thì đến đảo ấy…" (trích "Hoàng Việt Địa Dư Chí" – Phan Huy Chú)
Vỏn vẹn vài dòng về chiếc thuyền câu của đội hùng binh Hoàng Sa năm xưa là vậy, nhưng đã khơi dậy lòng người rưng rưng xúc động khi đến xem triển lãm ảnh, hiện vật trong tuần lễ Văn hoá biển, đảo diễn ra ở Quảng Ngãi từ ngày 29.8 – 2.9. Can trường đội hùng binh Hoàng Sa năm xưa Đứng bên mô hình chiếc thuyền câu, tiến sĩ Nguyễn Đăng Vũ, giám đốc sở Văn hoá thể thao và du lịch tỉnh Quảng Ngãi giới thiệu với người xem rằng, Khinh thuyền (còn gọi là thuyền nhẹ) mà các binh phu thường dùng giong buồm ra Hoàng Sa, Trường Sa. Thuở ấy, chiếc thuyền này dài 10m, rộng 2,5m, cao khoảng 1m, trọng tải chừng hơn 5 tấn, di chuyển bằng buồm nhờ sức gió. Từ cuối thế kỷ 16 đến những năm 50 của thế kỷ 19, nhà nước phong kiến Việt Nam đã đưa binh phu đi tuần thú và tìm kiếm hải vật, đo đạc thuỷ trình, lập miếu, dựng bia chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Thuở đó, những thuỷ binh Hoàng Sa còn phải đi trên những chiếc thuyền buồm nhỏ và dùng sức chèo. Mỗi thuyền chỉ chở được vài người để dễ đi trong các bãi rạn của quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Chiếc thuyền câu mỏng manh, nên khi gặp phong ba, bão tố, nhiều binh phu đã nằm lại nơi biển khơi. Điều đó còn được thể hiện bằng chính hành trang mang theo. Trên chiếc ghe câu này đều có chiếc chiếu, nẹp tre, hình nhân thế mạng và dây mây. Nếu họ chết, đồng đội sẽ dùng chính những thứ này để bó thi thể người xấu số thả xuống biển, với mong muốn xác sẽ trôi dạt được về quê hương, bản quán. Chinh phục Biển Đông Tham gia trưng bày ảnh, hiện vật trong tuần lễ Văn hoá biển, đảo, nghệ nhân Lâm Dzũ Xênh ở thị trấn Châu Ổ, huyện Bình Sơn mang đến một chiếc áo làm bằng vỏ cây mà ngư dân thường dùng để hành nghề đánh bắt xa bờ. Cách đây hai tháng, một ngư dân hành nghề thợ lặn đã tặng cho ông Xênh chiếc áo vừa vớt được từ dưới hốc san hô dưới đáy biển Bình Châu. "Thuở trước, còn nghèo khó, ngư dân thường dệt thủ công áo khoác bằng vỏ cây để mặc sưởi ấm trong lúc hành nghề trên biển dài ngày", nghệ nhân Lâm Dzũ Xênh nói. Thời gian trôi qua, những hòn đảo như: Quang Ảnh, Hữu Nhật, Cát Vàng… thuộc ngư trường truyền thống trên quần đảo Hoàng Sa từ lâu đã thấm sâu vào máu thịt của họ. Nghệ nhân Võ Hiển Đạt ở xã An Vĩnh, huyện đảo Lý Sơn nhớ lại: "Nương theo sức gió và dòng hải lưu, nhiều chuyến đi của chúng tôi ra Hoàng Sa kéo dài hơn cả tháng và qua rất nhiều hòn đảo. Ở đấy tôm, cá, đồi mồi nhiều vô kể, cảnh sắc đẹp như chốn thiên đường". Chỉ với chiếc thuyền câu mỏng manh, tận dụng sức gió và bơi chèo, ngư dân Quảng Ngãi từ trước thế kỷ 16 đã đặt chân lên các hòn đảo ở vùng biển Trường Sa, Hoàng Sa. Lý giải về điều này, tiến sĩ Vũ cho biết, kế thừa truyền thống đi biển giỏi từ người Chăm, tận dụng gió nồm vào tiết trời tháng 2, tháng 3, ngư dân giong buồm đi thuyền câu từ cảng Sa Kỳ ra Hoàng Sa chỉ mất ba ngày, ba đêm là đến nơi. Đến tháng 8 âm lịch, khi hướng gió thổi ngược lại thì cho thuyền quay về. Mặt khác, lúc ấy làng An Vĩnh, An Hải ở vùng đất Tịnh Kỳ, Bình Châu trong đất liền, hay ở huyện đảo Lý Sơn có nhiều xưởng đóng thuyền câu đi Hoàng Sa, Trường Sa, thậm chí đóng cả ghe bầu cho thương lái buôn bán trên biển. Nhờ yếu tố tự nhiên, thời tiết thuận lợi kết hợp làng nghề đóng thuyền hình thành tại đây, nên từ rất sớm, ngư dân Quảng Ngãi đã giong buồm ra khơi chinh phục Biển Đông. "Việc phục dựng Khinh thuyền Hoàng Sa trưng bày, giới thiệu rộng rãi đến công chúng trong tuần lễ Văn hoá biển, đảo ở Quảng Ngãi lần này như là bằng chứng khẳng định rõ ràng chủ quyền lãnh hải Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa", tiến sĩ Vũ khẳng định. bài và ảnh: Minh Đức Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông | |||||
| 5 cây thị bạc tỷ được công nhận ‘di sản Việt Nam’ Posted: 31 Aug 2011 01:59 PM PDT Với tuổi thọ gần 700 năm cùng nhiều giá trị văn hóa, lịch sử lâu đời, 5 cây thị cổ từng được trả giá 7 tỷ đồng ở xã Nghi Thịnh huyện Nghi Lộc (Nghệ An) đã được công nhận là "Cây di sản Việt Nam".
Ông Lê Minh Thưởng, chủ nhân của 5 cây thị cổ vừa nhận được thông báo của Hội bảo vệ thiên nhiên và môi trường Việt Nam công nhận 5 cây thị cổ là "Cây di sản Việt Nam". Hiện nay, ông Thưởng đang cùng với gia tộc họ Lê ở xóm 2 xã Nghi Thịnh bàn kế hoạch tổ chức lễ đón nhận và gắn biển danh hiệu cao quý này.
Đang là mùa thị chín, con đường dẫn vào nhà của ông Lê Văn Thưởng ngào ngạt mùi thơm. Trên những cây thị cổ cành lá sum xuê, những quả thị vàng mọng đung đưa, tỏa mùi thơm khắp xóm. Ở dưới mỗi gốc cây, hàng trăm quả thị chín già rụng xuống mỗi ngày được ông Thưởng đào hố chôn xuống đất. Dù đã cuối mùa thị nhưng 4 trong số 5 cây thị già đều đang trĩu quả. Lấp ló sau những chùm quả thị chín vàng vẫn còn rất nhiều quả xanh mơn mởn. Cây thị nu lớn nhất vườn, cho quả lớn nhất đến một kg, những người đến tham quan được ông Thưởng hái xuống làm quà nên đến nay chỉ còn lại lác đác một vài quả. "Vào chính mùa, cả khu vườn này đều bị nhuốm một màu vàng của thị chín, các loại chim chóc ở khắp nơi cũng tìm về những cây thị để ăn quả", ông Thưởng cho biết.
Từ ngày nhận được thông báo của Hội bảo vệ thiên nhiên và môi trường Việt Nam, không riêng gì ông Thưởng, tất cả con cháu trong nhà đều mừng vui phấn khởi. Hễ có khách đến thăm những cây thị cổ, ông Thưởng lại mang tờ thông báo ra khoe một cách đầy tự hào. "Cuối cùng thì những cây thị của gia đình tôi đã được xã hội công nhận là cây quý với niên đại lâu đời cùng những giá trị lịch sử, văn hóa lâu đời. Đây chính là điểm tựa, là mạch nguồn phát triển của con cháu chúng tôi, dù bất cứ giá nào, chúng tôi cũng sẽ không bán những cây thị cổ này", ông Thưởng vui mừng tâm sự. Hội bảo vệ thiên nhiên và môi trường Việt Nam cho biết, trong đợt xét duyệt vừa qua, ngoài 5 cây thị cổ 670 tuổi của ông Lê Văn Thưởng thì 8 cây cổ khác ở Bình Định và Hà Nội cũng được công nhận là cây di sản Việt Nam. Trong đó, thành phố Hà Nội có số lượng cây cổ được công nhận nhiều nhất gồm cây sanh ở đình Nhật Tân (phường Nhật Tân), cây đa trước cổng chùa Khai Nguyên, cây thị ở đình Quán La (phường Xuân La ), cây si ở phủ Tây Hồ cùng với cây đa cổ thụ xóm Quýt xã Yên Bài và cây lộc vừng 2 thân ở xã Châu Sơn (huyện Ba Vì). Những cây này có tuổi từ 250 đến 1.000 năm, có rất nhiều gốc, cành và tán lá đẹp, mang nhiều ý nghĩa lịch sử, văn hóa. Hiện nay, cả nước có 106 cây cổ thụ được vinh danh là cây di sản Việt Nam. Nguyên Khoa Năm cây thị cổ
Nguyên Khoa Filed under: Môi trường, Văn Hóa Tagged: Môi trường, Văn Hóa |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |