Tuesday, August 30, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Nghe một khúc dân ca Chăm

Posted: 30 Aug 2011 01:07 PM PDT

Trước khi tan biến và hòa nhập hoàn toàn vào Việt Nam, người Chăm đã từng tạo dựng một xứ sở Champa hùng mạnh.

Trong quá trình tạo dựng đất nước, người Chăm cũng đã tạo nên một nền văn hóa giàu bản sắc, đặc biệt là về âm nhạc.

Đại Việt sử ký còn ghi: Năm 1202, vua Lý Cao Tông theo điệu Chiêm Thành mà sáng chế ra nhạc khúc Chiêm Thành âm. (Chúng ta không thể nghe được khúc nhạc ấy nữa nhưng chắc chắn nó phải rất hay, nếu không sao đến…Vua cũng mê nhỉ? )

Sự ảnh hưởng của nhạc Chăm với nhạc Việt truyền thống lại càng sâu sắc hơn nữa khi đem so sánh những tác phẩm đặc sắc nhất của ca nhạc Chăm với nhiều điệu hò, điệu lý Huế, với những bài bản u hoài hay ảo não thuộc điệu Nam hơi xuân, hơi dựng, hơi ai, hơi oán của ca nhạc Huế, đờn Quảng và đờn ca tài tử Nam Bộ : hò ô, hò mái nhì, hò mái đẫy, lý hoài xuân, nam ai, nam bình, tứ đại oán…

Trong một bài báo in trên tạp chí Bách Khoa, Giáo sư Trần Văn Khê đã có một đúc kết giàu ấn tượng và hình tượng: “Nhạc Việt đã nhuộm màu Chàm”.

Các bạn nghe thử một khúc nhạc dân ca Chăm: Hát giao duyên, sẽ thấy rất lạ mà lại rất…quen.


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Tuyệt vọng ?

Posted: 30 Aug 2011 01:05 PM PDT

Chào các bạn,

Nếu bạn là một trong những người bình thường của thế giới thì khi bạn tuyệt vọng là khi con đường tâm linh của bạn bắt đầu hé mở.

Khi mọi sự đều là hoa hồng và hừng đông, chẳng mấy ai trong chúng ta tốn thời giờ suy tư về đau khổ, giải thoát, ý nghĩa của đời sống, định mệnh, sự yếu ớt của con người, tìm nơi tựa, Chúa Phật…

Đau khổ và tuyệt vọng thường là ngưỡng cửa đầu tiên của con đường tâm linh sâu thẳm, đưa ta đến những tầng sâu thẳm của trái tim ta, ở đó ta sẽ thấy Chúa, Phật hay một vị thánh không tên nào đó đã đợi chờ ta từ lâu lắm, với đôi tay rộng mở, ôm ta vào lòng, vỗ về, tiếp sức và khai hóa cho ta.

Mỗi một đau khổ là một cơn đau sinh nở, để ta lột xác, cởi bỏ cái ta cũ, và một ta mới ra đời, sâu sắc hơn, khiêm tốn hơn, trí tuệ hơn, và tĩnh lặng hơn.

Đương nhiên là chúng ta cũng đã thấy có những người bị đau khổ làm cho họ thành hằn học , chai đá, và dữ dằn hơn.

Đau khổ có thể đưa ta đến gần Thiện, nhưng cũng có thể đưa ta đến gần Ác. Đó là tùy theo ta dựa vào ai trong cơn tuyệt vọng. Nếu ta dựa vào chư thánh, ta sẽ được vỗ về an ủi, được giáo huấn về nghiệp duyên nhân quả hay sự an bài của Chúa, được một bờ vai để tựa, được thấy tình yêu, và thấy được bên kia bóng đêm là ánh mặt trời. Nhưng nếu khi tuyệt vọng ta chỉ dựa thuần túy vào chính ta và bản tính con người, thì có lẽ cuộc đời đối với ta chỉ là một đêm dài băng giá, vô hy vọng, con người chỉ là những sinh vật tồi tệ, không thuốc chữa, và con đường còn lại cho ta chỉ là "lấy lại cho huề vốn", "trả thù đời"…

Cho nên, nếu bạn đang tuyệt vọng, dù vì lý do gì, hãy biết rằng bạn đang bước chân vào ngưỡng cửa tâm linh. Đau khổ luôn luôn là mảnh đất của những rừng hoa tâm linh rực rỡ nếu ta hiểu được chân lý đó. Bạn hãy mở cửa trái tim, với cánh tay ra ngoài, và nói: "Chúa ơi—Quan thế âm Bồ tát ơi, Allah ơi, Thượng đế ơi..—con tuyệt vọng quá. Hãy đến đây trò chuyện cùng con."

Bạn sẽ rất ngạc nhiên điều gì sẽ đến với bạn sau đó. Chư thánh không bỏ quên ai. Những tia sáng le lói của hừng đông tưởng như không bao giờ có sẽ bắt đầu xuất hiện trong đêm.

Chúc các bạn một ngày rộng mở.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Bảy Khúc Seattle, Khúc 6: Bán Buồn Ở Chợ Trời Seattle

Posted: 30 Aug 2011 01:04 PM PDT

 

1.
Tôi nhặt từng hạt buồn còn vương trong mắt em. Xếp cẩn thận những hạt buồn vào bị cói. Đeo lên vai. Hai vợ chồng thong thả đi chợ trời Seattle
Tôi Việt ngữ cổng chào tên chợ Public Market là Chợ Trời. Bởi không gian, cảnh trí bán mua, người đến người đi kẻ lượn y trang một mảnh chợ trời Sài Gòn 1975, sau ngày giải phóng
Khác chăng chợ trời ở đây quá lịch sự, quá đẹp, quá an ninh, hoa giăng mắc đầy ban công lộ chính dẫn vào cổng chợ, dòng dòng nhân văn đầy ắp những nói cười tíu tit gọi chào hoan hỉ niềm vui trảy hội.
Hai dãy sạp hàng vong veo lượn theo hình bờ vịnh, dòng người nối đuôi nhau, trôi như dòng suối nhỏ, đủ sắc mầu đầm, đủ mập ốm tây, đủ tiếng xì xồ cười nói, đủ hoa bông con trẻ ngồi trên cổ mẹ cha vừa hò reo vửa mút kem thong thả
Nông sản các farmes từ bắp rang, khoai nướng, táo vườn, cherry nâu đen, đến mật ong rừng nguyên đõ. Cá ướp muối xếp như đùi con trẻ trò chơi xỉa cá mè đè cá chép, người lớn ở đây chơi trò tung hứng cá.
Người Mỹ gốc, da đỏ, thổ dân, bầy những viên đá cảnh, những pho tượng gỗ đẽo gọt kỳ khu. Người Hàn bầy từng vại, từng vại kim chi. Người Spanish khoe những chiếc váy thổ cầm, những hình lưu niệm đó khé như khăn các dũng nhân bò tót. Mấy chú nhóc da mầu ( thực ra là da đen, nhưng chữ đen bị coi là phân biệt chủng tộc) nhảy hip hop, người vây quanh vỗ tay vinh danh. Và đôi ba chàng Hoa, nàng Hoa, mượn dịp nhịp vỗ tay ồn ã, liến thoắng tháo chuồng ngôn ngữ tượng hình bán vịt.
Thôi thì, thượng vàng hạ cám, chẳng thiếu thức gì, kể cả thức bán mua trong Phiên Chợ Ba Tư (tên một bản nhạc) hay chợ Vòm Nga, hay chợ phiên hàng tổng, hàng tỉnh miền xuôi, chợ tình Sapa miền ngược bên ta, miễn là mọi thức bán mua gợi nhớ khởi thủy làng quê sinh tồn, phần hội nhiều hơn phần chợ.

2.
Lạc lõng chưa, chúng tôi đến chợ vai quẩy bị cói hạt buồn.
Than thở chỉ vừa lóe, đã thấy cô gái da trắng, tóc vàng phủ bờ vai nõn, nhìn chằm chằm mắt vợ tôi nài nỉ xin đôi hạt buồn.
Để làm gì? Để đêm nay, sau một ngày hội hè vui đẫm, tôi có chốn nhớ về buổi chiều đen thẫm ấy, buổi chiều định mệnh tôi xuống tầu chạy trốn Vacxava tìm đến thiên đường Mỹ. Chỉ những hạt buồn mới giúp tôi trở về gặp lại tiếc buồn đánh mất hôm qua.
Nhận những hạt buồn vợ tôi trao tặng, cô gái Ba Lan bật khóc, chân cô dẫm nát những giọt khóc trong điệu dân vũ Vacxava kể về đắng ngọt tha hương
Một chàng da nâu râu nham, bụi đời như tất cả bụi đời trên hoàn vũ, đưa vợ tôi hai tờ hai đô la (tờ tiền mệnh giá 2$ được coi là tờ tiền may mắn) sòng phẳng xin đổi hai hạt buồn.
Để làm gì? Để một hạt tôi gieo mắt tôi, một hạt tôi gieo đè khi nó ngủ. Nó là ai? Tôi khẽ hỏi. Chàng nâu cao giọng, nó là con mắm vợ tôi, mắt nó u buồn cho tôi thương hại, và mắt tôi trĩu buồn cho đời thương tôi, tình lưới phải con mắm nứng, sướng quá hóa rồ, đêm ngày chỉ thích vui hoang
Vợ tôi thở dài, nhét trả túi chàng nâu hai tờ 2$ lucky với lời cầu may mắn
Sau anh chàng da nâu là next, next, người tiếp theo, người tiếp theo, trai gái trẻ già, đông lắm,nhiều lắm, nối đuôi nhau chờ đến lượt mua buồn.
Vợ tôi từ bàng hoàng kinh ngạc đến bối rối lúng túng. Người mua sau cầm đô la nhiều hơn người mua trước, từng xấp từng xấp, đang lúc ù tai hoa mắt, bỗng nghe Việt ngữ thất thanh Bớ Vợ Chồng Kia, tưởng police, khoác vội bị cói buồn, chưa kịp chạy đã một tay người nắm chặt, lôi đi
Chúng tôi lếch thếch vón theo người thanh niên Việt, kéo nhị xẩm, không mù lòa như ông xẩm bến đò Dốc Lã, chạy ra khỏi chợ, cả ba ngồi lăn đùng giữa vườn hoa thác nước

3.
Buồn là đặc sản Việt cớ sao ông bà đem ra chợ trời rao bán ?
Đặc sản buồn? Mới nghe lần đầu, nghe lần đầu, bực mình quá, bực mình quá, luật phân biệt chủng tộc đâu rồi?
Người thanh niên chầm chậm nhị: Người Mỹ nhận xét người Việt không biết cười. Lý là, người Việt vừa cười xong đã ưu tư hiu hiu, lo lắng hiu hiu, ngậm ngùi hiu hiu, giận dữ hiu hiu, hiu hiu duyên cớ gì chẳng biết. Cộng đồng Việt đông dần, người Mỹ thông cảm, chia sẻ với nỗi đau chiến tranh, ngục tù, nghèo đói mà người Việt phải gánh chịu, đã không xét nét nụ cười mà vinh danh người Việt có nụ cười buồn, đặc sản buồn.
Và ngươi, vợ tôi lớn giọng, đã lấy đặc sản của đặc sản là cây nhị xẩm, cây đờn cò, để bỏ quê, để đến đây ăn mày ăn nhặt thế này sao?
Thì ông bà chẳng cũng đến đây rao bán hạt buồn?
Ta không đến đây rao bán nỗi buồn, vợ tôi chua chát, mà ta đến đây chia sẻ hạt buồn, đổi buồn trác vui, nơi đây quá nhiều vui, ai cũng vui, vui đầy tràn nên cần hạt buồn gia vị cho ly nước đời cân bằng âm dương cười khóc, mà thuận lý, mà hướng thiện, mà bền vững cõi tin chân lý.
Còn ngươi, ngươi đã xỉ nhục cây đàn cò vốn sinh ra cho người khiếm thị, lạy ông đi qua lạy bà đi lại, xót thương kẻ mù lòa, ngươi sáng mắt, ngươi còn tay còn chân, ngươi còn lưỡi, vậy mà ngươi lại mượn nỗi buồn đui mù hèn hạ đổi lấy chút dư thừa thương hại
Nhị xẩm cúi đầu câm lạnh. Rồi bỏ đi. Chúng tôi chưa kịp bỏ đi đã thấy niềm vui vây kín, hồn nhiên, tự nhiên như sóng bể vỗ về

4.
Sáu giớ chiều chợ trời Seattle đóng cửa.
Năm ngoái thế, năm nay vẫn thế. Năm ngoái, ngày đông, mới ba giờ đã chạng vạng chiều. Năm nay, ngày hè, sáu giờ chiều còn chang chang nắng.
Năm ngoái đến đây bán buồn. Không ai mua. Không dám đổ xuống biển sợ cảnh sát mội trường phạt vạ. Đành gánh về nhà, con cháu nhìn ông bà sưng xỉa.
Năm nay, chỉ dám đem theo một bị cói buồn, ngờ đâu bán sạch. Mắt vợ tràn vui, trẻ gì mà trẻ thế, đong đưa gì mà đong đưa thế.
Mới hay lòng người diệu vợi hơn thời gian không gian.
Hèn chi, vợ bảo, em đang trẩy hội chợ quê mình. Váy áo tứ thân nhún đu cùng ai thế? Cười cười. Đu tình nhún bổng trời xanh…

Seattle, 29/8/2011
 
Link video

Nguyennguyenbay.com giới thiệu


Filed under: Văn Tagged: Văn

Yêu trẻ

Posted: 30 Aug 2011 01:03 PM PDT

 

Giày năm ngón,

Nhớ hè năm trước cậu đi biển cùng tớ, sững sờ nhìn tớ khóc khi đứa trẻ 5 tuổi bụi bặm cứ bám riết đòi tớ mua cho bằng được mấy bịch bánh với giá lên trời, và cũng sững sờ như thế khi thấy tớ đứng dậy không mua dùm thằng bé, mà mua cho thằng bé một lon nước ngọt, bảo con mang theo cái này mà uống, chứ cô không mua hàng cho con đâu. Cậu lắc đầu tỏ vẻ không hiểu, và anh cậu phải giải thích cho cậu biết khi tớ còn bận chậm nước mắt, rằng tớ làm vậy là để thằng bé được uống nước ngon một tí, được sung sướng trong một chốc, chứ nếu tớ mua hàng, tiền sẽ chỉ về tay những kẻ lấy đứa bé ra làm vật nuôi miệng, và đứa bé sẽ chẳng được hưởng gì nhiều từ những đồng tiền mình đưa cho nó, cậu à.

Tất nhiên là cậu, một cậu bé sinh ra từ xứ sở văn minh, sẽ chẳng bao giờ hiểu ở Việt Nam nghèo nàn của mình còn lắm những tệ nạn ấy đâu… Vì cậu là người hạnh phúc, được ở một xứ mà trẻ em được đối đãi rất tốt, được ăn uống chăm nom đầy đủ, được bảo vệ quyền lợi ở mọi bề. Cậu đâu biết được ở vùng quê nghèo xa xôi này của cậu còn lắm những đứa trẻ ăn không đủ, chốn ngủ chẳng được tinh tươm… Và cậu thích tớ vì chính cái điểm ấy, sự yêu con nít, sự biết nghĩ đến con nít mà cậu chẳng thấy được ở nhiều người.

Có gì mà không yêu hở cậu?
Nhìn những bàn tay búp măng xinh xắn của đứa nhỏ vừa mới chào đời, mình thấy một mái ấm yên bình có đôi vợ chồng yêu thương nhau, sắt son gắn bó.
Nghe những tiếng nói bi bô của đứa trẻ lên hai, thấy lòng mình nở hoa với sự thánh thiện của trẻ con và mắt rộn niềm vui khi ngập nhà đầy tiếng cười róc rách.
Tay giữ lấy bờ vai nhỏ chập chững bước đi, lòng mình hân hoan với những xúc cảm hồn nhiên, dịu dàng và khe khẽ.
Trông đám trẻ nhỏ nô đùa dưới nắng, mắt mình ùa về tuổi thơ trong trẻo, dịu hiền của những ngày bé bỏng xa xăm.
Và cái cảm giác được ôm vào người một đứa trẻ thơ, nó hạnh phúc thiêng liêng như một tình yêu người ấm áp.

Cậu hỏi tớ thích làm nghề gì, tớ cười bảo rằng mình thích nhất làm cô giáo.

Cậu chẳng hiểu nổi niềm vui được cầm tay những cô cậu nhóc bé tí teo gò những nét bút chì đầu tiên trên nền tập 4 ô li màu trắng, và ề à đọc những tiếng lờ mờ, a bê…
Cậu chẳng hiểu được niềm vui khi lúc nào ra đường cũng được những cụ hàng xóm quen khề khà chào cô giáo, hỏi mấy đứa nhỏ học ở nhà sao mà lúc nào cũng rộn rã tiếng cười vui..
Cậu chẳng hiểu được niềm vui khi cầm phấn trắng viết lên bảng đen những dòng số nhân chia, những bài hình học trung điểm hình thang vuông cho đám học trò cấp 2 lóc nhóc, đứa xưng chị đứa xưng cô lẫn lộn ở cái lớp gia sư nhà nằm trong đường hẻm.
Và cậu cũng chẳng biết cái mím môi nín cười lúc mình cầm cây roi gỗ dày 2 xen – ti – met đánh vào tay đứa học trò bướng bỉnh, nhìn mắt nó liếc mình tức tối đó rồi lại cười òa ra sau đó khi nghe mình pha một chuyện hài hước làm huề.

Cậu bảo tớ là dân học kinh tế, sao lại muốn chuyển hướng sang làm gõ đầu trẻ trường làng?
Tớ bảo cậu đó chỉ là nghề tay trái, nuôi dưỡng cái sở thích kì lạ của con nhỏ lắm trò này.

Dạy ở nhà, tớ sung sướng làm một cô gia sư giúp đỡ những đứa trẻ hiểu thêm những điều mà lên trường em chẳng được học. Sung sướng mở những lớp dạy hè cho đám học trò không vùi đầu chơi hè quên học. Sung sướng thấy những đứa nhỏ lớp này lớp khác tụ tập xôm tụ ở nhà mình học bài, làm bài tập, và sau giờ học lại cùng cô đi ăn kem chè kể chuyện phiếm.
Dạy ở trường, tớ sung sướng đứng trên bục giảng nhìn xuống mấy đứa nhỏ hồn nhiên, ham học. Sung sướng kể cho mấy đứa nhỏ những câu chuyện, câu đố về văn hóa nước ngoài, giúp những đứa trẻ của mình hiểu vì sao cần học tiếng Anh giỏi, để có một ngày vươn đôi cánh rộng bay khắp bốn phương. Sung sướng vào mỗi giờ ra chơi mấy đứa nhỏ ở lại cùng cô kể chuyện nhà con có con Milu 1 tuổi màu trắng sủa gâu gâu. Và sung sướng được vài ba đứa nhỏ nắm tay 2 phía đi về mỗi giờ trống đánh lớp học tan…

Mọi người hay hỏi tớ làm sao để được trẻ con thích như những đứa trẻ thích tớ thế kia?
Tớ nghĩ đó là một điều hết sức giản đơn. Cậu yêu ai đó bằng một tình yêu chân thật không vụ lợi, chắc chắn điều cậu nhận lại sẽ là tình yêu vô tư không toan tính như thế, huống chi là những đứa trẻ thơ. Tớ đâu phải thiên thần, càng không phải tiên phật giáng trần gian, tớ đâu có phép màu hay bùa chú để có được tình yêu, tất cả chỉ xuất phát từ một tấm lòng mà thôi, một tấm lòng yêu chân thật.

Và trẻ con…
Yêu chúng để giữ mắt mình trong, giữ tim mình ấm, giữ nụ cười mình vô tư lự.
Là một cô gái, yêu trẻ con sẽ hóa mình thành một bà mẹ giỏi!
Là một anh chàng, yêu trẻ con sẽ hóa mình thành một ông bố tuyệt vời!
Tớ luôn muốn trở thành một bà mẹ xuất sắc, và chắc cậu cũng muốn trở thành một người bố được kính yêu.. .
Vậy thì hãy, chần chừ gì mà không tìm cho mình một tình yêu con nít, cậu nhé, để giữ cho mình một tâm hồn tươi trẻ, thơ yêu :-)

Ngọc Vũ


Filed under: Văn Tagged: Văn

VN chưa yên tâm về cam kết của Mỹ

Posted: 30 Aug 2011 01:02 PM PDT

bbc

Tàu chiến Mỹ thăm Việt Nam tháng 7/2011
Việt Nam và Mỹ đang tăng cường trao đổi quốc phòng

Tháng Tám vừa qua chứng kiến nhiều hoạt động chung giữa quân đội Việt Nam và Hoa Kỳ, đánh dấu bước tiến mới trong quan hệ giữa hai nước.

Hãng tin Bloomberg nhân đây có bài phân tích sự phát triển trong quan hệ Việt-Mỹ, chúng tôi xin lược trích giới thiệu cùng quý vị.

Bài báo bắt đầu bằng lời giới thiệu về tân bộ trưởng ngoại giao Việt Nam, ông Phạm Bình Minh, mà người cha là cố Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch (tên thật Phạm Văn Cương) được nói “đã chiến đấu đánh đuổi Mỹ khỏi Việt Nam”.

Ông Minh, 52 tuổi, nay “đang hết sức nỗ lực nhằm nâng sự quan tâm và tham gia của quốc gia cựu thù”.

Bloomberg nhận xét Việt Nam muốn có sự hiện diện của Mỹ vì lý do kinh tế và làm đối trọng với Trung Quốc, cường quốc trong khu vực.

Hãng này dẫn lời ông Phạm Bình Minh nói:”Không ai có thể tưởng tượng được là quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam lại phát triển nhanh như thế này”.

“Sau 16 năm bình thường hóa quan hệ, chúng ta đã tiến tới giai đoạn phát triển nó trên mọi lĩnh vực.”

Một điều đáng chú ý là, theo Bloomberg, trong khi Mỹ còn chưa xóa hết nỗi đau chiến tranh, thì người Việt Nam, vốn bị thiệt hại nhiều hơn, lại giang tay chào đón kẻ thù cũ.

‘Cần nhất quán hơn’

Hợp tác kinh tế Việt-Mỹ tiến triển đáng kể, Hoa Kỳ đã trở thành nước nhập khẩu hàng Việt Nam lớn nhất thế giới.

Hai bên cũng tăng cường trao đổi quân sự, với nhiều chuyến viếng thăm của tàu chiến và quan chức quốc phòng Mỹ tới Việt Nam.

Bộ trưởng Phạm Bình Minh nói hai bên đang thảo luận việc thúc đẩy quan hệ đối tác chiến lược lên tầm cao mới, “tích cực cho sự ổn định trong khu vực” và theo đúng “lập trường đa phương của Việt Nam”.

“Không ai có thể tưởng tượng được là quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam lại phát triển nhanh như thế này.”

Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh

Ông bộ trưởng khẳng định điều này không nhằm vào Trung Quốc, nhưng giới quan sát nói cả hai yếu tố là đa phương hóa và khuyến khích hiện diện của Hoa Kỳ trong khu vực chắc chắn đều không thể làm Bắc Kinh vui lòng.

Việt Nam có lịch sử nhiều lần xung đột với Trung Quốc, nhưng Hà Nội biết rằng không thể tránh được số phận láng giềng và luôn mong muốn giữ hòa khí với siêu cường quốc ở cạnh bên.

Thế nhưng, quan hệ với Hoa Kỳ cũng không kém phần phức tạp.

Bloomberg cho rằng Việt Nam chưa thực sự an tâm về cam kết của Mỹ tại Á châu trong tương lai, và giới chức Việt Nam đã đôi lần than phiền chốn riêng tư rằng khu vực Đông Nam Á không thực sự nằm trong các ưu tiên hàng đầu của Hoa Kỳ.

Trong một cuộc phỏng vấn dài một tiếng đồng hồ hôm 21/07, cố vấn an ninh quốc gia của Tổng thống Obama, Thomas E. Donilon, nói nhiều về Trung Quốc nhưng không nhắc tới Việt Nam một lần nào.

Bộ trưởng Phạm Bình Minh được trích dẫn trên bài báo nói ông muốn thấy “sự nhất quán hơn” trong chính sách của Hoa Kỳ, và rằng Washington cần chú ý hơn tới Đông Nam Á.

Một trong các điểm khác biệt gây căng thẳng giữa đôi bên là chính sách của Việt Nam về nhân quyền và tự do chính trị.

Bloomberg nhận định rằng dù sao, hồ sơ nhân quyền của Việt Nam vẫn tốt hơn của Trung Quốc. Thế nhưng sự thật là, với quy mô dân số và nền kinh tế nhỏ hơn gấp bội, Việt Nam sẽ luôn luôn bị đối xử khác với Trung Quốc.

Mỹ cũng cần đồng minh

Một số dân biểu Mỹ, vốn quan ngại về sự hung hăng ngày càng tăng của một nước Trung Quốc ngày càng tự tin, cho rằng Mỹ cần quan hệ đồng minh thân chặt hơn với Việt Nam.

Những người này hướng tới thế hệ người Việt Nam trẻ hơn, mà tiêu biểu là ông Phạm Bình Minh, người từng tu nghiệp tại Trường Luật và Ngoại giao Fletcher thuộc Đại học Tufts ở tiểu bang Massachusetts, đồng thời sống và làm việc tại Mỹ nhiều năm.

Các lãnh đạo trẻ tuổi của Việt Nam đang đứng trước nhiều bài toán khó.

Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình MinhThế hệ lãnh đạo mới của Việt Nam được cho là muốn thúc đẩy quan hệ với Hoa Kỳ

Bloomber liệt kê một số yếu kém của nền kinh tế Việt Nam, mà hãng này nhận định là vẫn chủ yếu dựa vào động lực của nhân công rẻ.

Nạn tham nhũng vẫn còn tràn lan và khó tận diệt.

Vài năm trước, một trung tâm nghiên cứu về quản lý kinh tế có liên hệ với Trường Quản trị John F. Kennedy thuộc Đại học Harvard, có đưa ra một báo cáo về thực trạng ở Việt Nam.

Trong đó, các nhà nghiên cứu nói các yếu tố quan trọng cho một nền kinh tế thành công – tính minh bạch, ít tham nhũng, hệ thống y tế và giáo dục tốt cũng như hạ tầng pháp luật chặt chẽ – đều chưa có mặt ở Việt Nam.

Các nhà lãnh đạo mới của Việt Nam sẽ phải giải quyết các thách thức này.

Một trong các thách thức lớn nhất, theo Bloomberg, là duy trì quan hệ hữu hảo với nước láng giềng Trung Quốc trong khi thúc đẩy quan hệ với Washington.

Bên cạnh đó, là khắc phục tham nhũng và cải cách nền giáo dục yếu kém.

Ngay tại đây, bài báo của Bloomberg nhận định, cũng có thể nảy sinh sự hợp tác thú vị và hiệu quả giữa Việt Nam và Mỹ. Đó là việc có thể sau này Đại học Harvard, nơi đào tạo ra nhiều lãnh đạo Mỹ từng kiến tạo cuộc chiến Việt Nam, lại có thể giúp hình thành một đại học tầm vóc quốc tế cho con cháu của những người từng ở bên kia chiến tuyến.


Filed under: Bang giao quốc tế Tagged: Bang giao quốc tế

Thứ trưởng Quốc phòng ca ngợi quan hệ Việt-Trung

Posted: 30 Aug 2011 01:01 PM PDT

Trung tướng Nguyễn Chí VịnhÔng Nguyễn Chí Vịnh dẫn đầu phía Việt Nam tại đối thoại chiến lược quốc phòng-an ninh Việt-Trung

Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh vừa có động thái mà giới quan sát đánh giá là ‘trấn an’ Trung Quốc tại đối thoại chiến lược quốc phòng an ninh Việt-Trung lần hai ở Bắc Kinh.

Trong cuộc gặp diễn ra hôm Chủ nhật 28/8, ông Vịnh được Thông tấn xã Việt Nam dẫn lời nói:”Nếu Việt Nam cần sự ủng hộ, đồng cảm, hợp tác và phát triển thì còn có ai hơn một nước Trung Quốc xã hội chủ nghĩa láng giềng?".

Phát biểu của Trung tướng Vịnh được đưa ra trong bối cảnh mới đây diễn ra nhiều cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc ở Hà Nội.

Ông cũng thông báo với phía Trung Quốc rằng Việt Nam sẽ 'kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam', và dứt khoát 'không để sự việc tái diễn', theo tường thuật của Thông tấn xã Việt Nam.

Đây là lần đầu tiên một quan chức cấp cao trong chính quyền trung ương công khai ủng hộ thông báo ngăn chặn biểu tình mà giới chức Hà Nội đưa ra gần hai tuần trước đây vốn đang bị một số người công kích về tính pháp lý.

Trong bản tin tường thuật chi tiết về cuộc đối thoại này, Thông tấn xã Việt Nam cho biết Trung tướng Vịnh, thứ trưởng Bộ Quốc phòng phụ trách đối ngoại và Thượng tướng Mã Hiểu Thiên, Phó Tổng tham mưu trưởng Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc, đã 'thẳng thắn trao đổi' những vấn đề còn khác biệt trong quan hệ giữa hai nước.

Không chống Trung Quốc

Theo ông Nguyễn Chí Vịnh, 'xử lý mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc' là một khía cạnh của tranh chấp trên Biển Đông.

“Nếu Việt Nam cần sự ủng hộ, đồng cảm, hợp tác và phát triển thì còn có ai hơn một nước Trung Quốc xã hội chủ nghĩa láng giềng?”

Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh

Ông thứ trưởng được dẫn lời nói rằng: "Trung Quốc cam kết không lấy đất, lấy biển của Việt Nam," và ông cho rằng đó là “một thực tế hiển nhiên”.

Ông cũng khẳng định Việt Nam luôn coi trọng 'quan hệ đại cục' với Trung Quốc và mong muốn hai bên tìm được giải pháp 'cùng thắng'.

Tướng Vịnh khẳng định với phía Trung Quốc rằng Việt Nam không có ý định 'quốc tế hóa các vấn đề giữa Việt Nam và Trung Quốc'.

"Việt Nam không bao giờ dựa vào bất kỳ một nước nào để chống Trung Quốc," ông tuyên bố mạnh mẽ.

Ông cũng nói cơ sở để giải quyết các tranh chấp ở Biển Đông là luật pháp quốc tế vì đó là những vấn đề mang tính quốc tế và những vấn đề chỉ liên quan đến hai nước thì chỉ cần hai nước giải quyết với nhau.

Tuy nhiên ông trung tướng cũng nói thêm rằng Việt Nam 'không bao giờ nhượng bộ vô nguyên tắc về chủ quyền.'

Những khẳng định của tướng Vịnh có thể coi như là động thái trấn an Bắc Kinh vốn đang lo ngại Mỹ can thiệp vào tranh chấp ở Biển Đông và thể hiện thái độ dứt khoát của Hà Nội không cần 'đồng minh Hoa Kỳ'.

Bất lợi cho Đảng?

Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam cũng nói với phía Trung Quốc rằng các luận điệu của 'các thế lực thù địch' rằng 'Việt Nam nhượng bộ để Trung Quốc lấy đất, lấy biển Việt Nam' và 'Việt Nam dựa vào Mỹ để chống Trung Quốc' hiện đang 'gây bất lợi cho Đảng và Nhà nước Việt Nam' cũng như 'quan hệ Việt Nam – Trung Quốc'.

Tướng ba sao Mã Hiểu Thiên nói đối đấu Trung – Việt chỉ khiến cả hai bên thiệt hại

Chính vì vậy, Tướng Vịnh đề nghị phải làm cho nhân dân hai nước và cả cộng đồng quốc tế hiểu rõ 'bản chất' vấn đề Biển Đông đặt dưới 'mối quan hệ tổng thể giữa hai nước.'

"Chúng ta cần làm cho nhân dân hai nước hiểu rõ, giữa Việt Nam và Trung Quốc còn tồn tại vấn đề nhưng hai Đảng, hai Nhà nước đã cam kết xử lý bằng biện pháp hòa bình, theo luật pháp quốc tế, với giải pháp hai bên cùng có thể chấp nhận được," tướng Vịnh nói, nhưng không nói rõ giải pháp hai bên có thể chấp nhận được là gì.

Đại diện phái đoàn Trung Quốc tại cuộc họp, Thượng tướng Mã Hiểu Thiên, Phó Tổng tham mưu trưởng Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc, được dẫn lời nói hai nước nên vì 'đại cục' quan hệ Việt-Trung và ổn định khu vực.

"Hòa bình hai bên đều có lợi. Đối đầu hai bên đều thiệt hại", Thượng tướng Mã Hiểu Thiên được dẫn lời.

Hai bên đã đạt được 'nhận thức chung' trong nhiều vấn đề, theo tường thuật của Thông tấn xã Việt Nam.

Hai nước cũng cho biết sẽ sớm hoàn thành đường dây nóng giữa hai bộ Quốc phòng và mở rộng trao đổi học viên quân sự, trong khi Trung Quốc hứa sẽ chia sẻ với Việt Nam kinh nghiệm tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình của Liên Hiệp Quốc.

Bên ngoài ‘kích động’

Trong khuôn khổ chuyến đi tham dự đối thoại chiến lược quốc phòng-an ninh, hôm thứ Hai 29/08 Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh cũng có cuộc hội kiến với Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc, Thượng tướng Lương Quang Liệt.

Theo tường thuật của Tân Hoa Xã, trong cuộc gặp này hai bên đã cam kết giải quyết tranh chấp ở Biển Đông thông qua tham vấn và đàm phán.

"Trung Quốc sẵn sàng làm việc với Việt Nam để bảo vệ những lợi ích chiến lược chung và mối quan hệ tổng thể giữa hai nước cũng như hòa bình và ổn định ở Biển Đông," ông phát biểu.

Để làm được điều đó, Thượng tướng Liệt cho biết hai bên sẽ tăng cường tham vấn và đối thoại cũng như 'ngăn chặn những kích động từ bên ngoài vốn sẽ làm hỏng mối quan hệ giữa hai nước' trong một phát biểu hàm ý nhắc đến ý định của Mỹ muốn tham dự giải quyết các tranh chấp ở Biển Đông.

"Trung Quốc phản đối làm phức tạp và quốc tế hóa vấn đề Biển Đông," Thượng tướng Lương Quang Liệt được trích lời nói.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

No comments:

Post a Comment