Đọt Chuối Non |
- Scarborough Fair
- Truyện cổ tích đời
- Giúp người cũng là giúp mình
- Tại sao du khách Việt bị từ chối?
- Khi các chủ sở hữu thương hiệu khởi kiện
- Chính quyền Hà Nội đối thoại với nhân sỹ
| Posted: 28 Aug 2011 01:07 PM PDT
''Are you going’ to Scarborough Fair? Scarborough Fair là tên một bài hát dân ca Anh, được trình bày nhiều lần bởi các ca sĩ khác nhau, đa số với phong cách ballad. Theo Wikipedia, bài hát dường như đã xuất hiện trong dân gian Anh từ cuối thế kỉ 17, dù với lời nhạc có khác so với phiên bản bây giờ. Một số thông tin khác lí giải về bài hát ''Scarborough Fair'' khai thác từ các bài viết trên mạng, theo Diễn đàn trao đổi học thuật www.vietlyso.com như sau: TÊN BÀI HÁT Scarborough là một thành phố nằm ven bờ biển nước Anh, là hải cảng mà các thương gia, thuyền bè thời đó dùng làm nơi trao đổi hàng hóa, thương mại .Thành phố thành lập từ một ngàn năm trước đây, khi chúa tể Viking Skartha, quyết định lưu lại lâu dài tại Scarborough, biến hải cảng này trở thành một thương cảng quan trọng trong vùng Tây Bắc Anh Quốc . Ngày nay chữ “Fair” có nghĩa là Hội chợ, được tổ chức vào mùa hè, nơi mọi người tụ họp vui chơi, trước kỳ gặt vào mùa thu. Mùa hè là thời gian dễ dàng dựng những gian hàng và các trò chơi nằm ngoài trời. Hội Chợ có cả sân khấu trình diễn âm nhạc cho tới khuya. Thường các hội chợ mang tên là Country Fair, Strawberry Fair, hay lấy tên quận, hạt của thành phố vvv … Scarborough Fair thời đó không có nghĩa là hội chợ, mà là một cuộc hội họp thương mãi, nơi các thương gia trao đổi hàng hóa với nhau. Bắt đầu vào trung tuần tháng Tám, đặc biệt Hội chợ thương mại Scarborough Fair kéo dài tới 45 ngày, một thời gian tương đối dài hơn so với các Hội chợ thương mãi khác trong nước. Hội chợ rất lớn và quan trọng, tất cả mọi nơi khắp xứ Anh và ngay cả tại những xứ lân cận khác đều tụ về Scarborough Fair, để trao đổi hàng hóa, dịch vụ. Năm tháng trôi qua, hải cảng của thành phố Scarborough suy giảm, và các hoạt động thương mãi cũng giảm theo. Ngày nay Scarborough chỉ là một thành phố nhỏ hiền hoà, nằm ven biển nước Anh. LỊCH SỬ BÀI HÁT Người ta bắt đầu nghe bài hát Scarborough Fair qua những người hát dạo thời đó, thường được gọi là bard hay shapers, khi họ di chuyển từ làng mạc này qua thành phố nọ, mỗi nơi lời và cách hòa âm có thay đổi đôi chút. Sau này không còn biết tác giả là ai. Hiện nay tại Anh quốc có nhiều lời hơi khác nhau, cho bản hát cùng mang tên “Scarborough Fair”, và có cùng nốt nhạc. Ý NGHĨA LỜI BÀI HÁT Ngày xưa giới thượng lưu, anh hùng hiệp sĩ (knights) bày tỏ tình yêu qua bài thơ, bản nhạc với những lời ví von đẹp đẽ, để tả tấm lòng thương yêu, ngưỡng mộ người đẹp. Nhưng lối diễn tả tình cảm này thường là một chiều, chàng ngưỡng mộ sắc đẹp nàng từ xa xa, khi bóng nàng thấp thoáng xuất hiện trên lầu son, hay cùng đám bạn gái dạo chơi trong vườn nhà. Những bài tình tự này không diễn tả hy vọng, ước muốn tình yêu của mình sẽ được đáp lại với tình của nàng. Bài hát Scarborough Fair viết từ dân gian, nên tình yêu là một nghịch lý trái ngược hẳn giới thượng lưu, và xã hội thời đó. Chàng trai trong bài hát đã đặt vấn đề một cách lãng mạn, tình tứ, đầy chất thơ. Chàng ví tình yêu của mình dành cho cô gái là một điều gì đó không thể trở thành sự thật, bởi lẽ lời bài hát đưa ra những yêu cầu đễ có được tình yêu của chàng là cô gái phải làm được những điều không thể, như dệt áo cho chàng mà không may không vá, tìm một mảnh đất nằm giữa nước biển mặn và bờ, và hái thạch nam dùng một chiếc liềm bằng da thuộc…. Phải làm được những điều ấy thì nàng mới trở thành tình yêu thực sự của chàng. ''Are you going’ to Scarborough Fair? Parsley, sage, rosemary, and thyme. She once was a true love of mine. Tell her to make me a cambric shirt Tell her to find me an acre of land Tell her to reap it in a sickle of leather Are you going to Scarborough Fair? Parsley, sage, rosemary, and thyme. She once was a true love of mine.'' Tạm dịch: ''Người ơi có về Scarborough Fair?
Ý NGHĨA 4 LOÀI THẢO MỘC TRONG BÀI HÁT Mỗi đoạn của bài hát đều có lặp lại câu thứ hai, và cũng là ý nghĩa chính của bài hát, đó là câu đề cập đến bốn cây thảo mộc: parsley, sage, rosemary, thyme. Ngày nay các loại thảo mộc này chỉ có ý nghĩa đối với các đầu bếp thôi, họ dùng chúng là gia vị vì tất cả đều có mùi thơm. Vào thời Trung Cổ các thảo mộc này có nghĩa giống như hoa hồng của ngày nay, nghĩa là các thảo mộc này tượng trưng cho tình yêu, mà không cần phải ví von lôi thôi. Sự lập lại cố ý của tác giả, đã nói lên lời ước muốn sâu xa nhất của chàng, ước mong người yêu trở về . Parsley – (ngò tây) là loại thảo dược được dùng chữa bệnh tiêu hóa, khó tiêu ngày nay, thời Trung cổ mang ý nghĩa là một loại bùa tự nhiên giúp công chuyện được thông qua một cách suôn sẻ. Rosemary (hương thảo) nói đến lòng trung thành, tình yêu và trí nhớ. Ngày xưa các chàng tình nhân Hy Lạp đã tặng lá hương thảo cho người mình yêu. Hiện nay tại Anh Quốc cũng như tại một vài xứ Châu Âu, các cô dâu trong ngày cưới, vẫn còn dắt lên tóc lá hương thảo. Hương thảo còn tượng trưng cho tính nhạy cảm và sự cẩn thận. Các bác sĩ thời La Mã khuyên bệnh nhân buộc một bó hương thảo dưới gối, khi cần phải quyết định, suy nghĩ những việc khó khăn. Hương thảo tượng trưng cho tình yêu phụ nữ vững bền, mạnh mẽ dù rằng tình yêu đến rất chậm. Thyme- cây húng tây. Cây húng tượng trưng cho sự can đảm. Bài hát này viết vào thời khi các chiến sĩ ra mặt trận, trong tay có cây mộc, gắn hình cây húng thêu bởi bàn tay của vợ hay người yêu, một hình ảnh nói lên lòng ngưỡng mộ sự can đảm của các chàng hiệp sĩ. Qua bốn loại thảo mộc được nhắc đi nhắc lại trong bài hát, chàng trai nhắc đến một sự mong mỏi có được một tình yêu đằm thắm, chân tình, dù biết rằng chuyện tình 2 người rồi sẽ chẳng đi về đâu. Bài hát có câu ''She once was a true love of mine'', là thế ''Nàng đã từng là tình yêu đích thực của đời tôi'', chữ ''once was'' – ''đã từng'' hiển nhiên cho thấy tình yêu ấy sự thật chỉ là hoài niệm vì nàng đã không còn là người yêu của chàng nữa. Một trong những ca sĩ hát Scarborough Fair với phiên bản hay nhất là Celtic Woman, ngoài ra có Sarah Brightman và cặp đôi Simon – Garfunkel. Năm 1965, trong một show diễn với Andy Williams, cặp đôi nổi tiếng Paul Simon và Art Garfunkel đã trình bày lại Scarborough Fair với sự thay đổi về lời hát khi them vào một phần bè là lời bài hát ''Canticle'' với nội dung chống chiến tranh ''anti – war'',khiến Scarborough Fair mang them 1 nét mới khá độc đáo. ''On the side of a hill in the deep forest green. Bên một sườn đồi giữa rừng xanh sâu thẳm Mời mọi người thưởng thức 2 versions của Scarborough Fair – một của cặp đôi Simon & Garfunkel nổi tiếng, một là phiên bản được yêu thích nhất trình bày bởi giọng hát thiên thần Celtic Woman, và bản nhạc tiếng Việt ''Giàn thiên lý đã xa'' của nhạc sĩ Phạm Duy do Thanh Lan trình bày. (Ngọc Vũ – sưu tầm thông tin và dịch lời nhạc)
Andy Williams with Simon & Garfunkel – Scarborough Fair / Canticle
Scarborough Fair – Celtic Woman
Giàn thiên lý đã xa – Thanh Lan Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||
| Posted: 28 Aug 2011 01:05 PM PDT Chào các bạn, Mọi sự như thế đều có thể đúng trong đời sống thật, ngoại trừ đoạn cuối "sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi". Đoạn này thì đúng là… cổ tích. Vì đời sống thật chẳng bao giờ chỉ có hạnh phúc mãi mãi. Hạnh phúc luôn luôn đi kèm với khó khăn thử thách, mãi mãi. Điều chắc chắn ai cũng biết là, chàng và nàng sau tuần trăng mật sẽ có nhiều vấn đề phải giải quyết—có thể là vấn đề của cuộc sống từ bên ngoài, có thể là vấn đề liên hệ giữa hai người, có thể là cả hai loại vấn đề cùng lúc… Nhưng, đương nhiên là có vấn đề. Vì, sống là dọn dẹp. Living is cleaning. Đã sống thì tự nhiên có rác để dọn dẹp, dù mình không muốn xả rác—chén bát ăn xong phải rửa, áo quần thay ra phải giặt, bàn ghế bụi bặm phải lau, nhà cửa dơ dáy phải chùi, người ngợm bẩn thỉu phải tắm, xe cộ hư hỏng phải sửa, vấp ngã bị thương phải chữa… Sống là dọn dẹp, chùi rửa, sửa sang… từ nhà cửa vườn tược, đến cơ thể, đến trái tim của mình, mãi mãi. "Hạnh phúc và dọn dẹp mãi mãi". Đây là kết cục thực sự của các truyện cổ tích thật trong đời. Chúc các bạn một ngày cổ tích. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||
| Posted: 28 Aug 2011 01:04 PM PDT (TuanVietnam) – Xuất thân là một tu sĩ trường dòng, rẽ sang làm doanh nghiệp (từng giữ vị trí Trưởng phòng Kế hoạch Công ty Donatimber, liên doanh đầu tiên giữa Đồng Nai và đối tác Singapore trong lĩnh vực chế biến gỗ và song mây), thì tai nạn ập đến, vĩnh viễn cướp đi ánh sáng của ông Nguyễn Quốc Phong. Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi bắt đầu từ buổi tối định mệnh cách nay 20 năm.
Nhiều năm qua, Mái ấm Thiên Ân (122 Nguyễn Ngọc Nhựt, phường Tân Quý, quận Tân Phú, TP. Hồ Chí Minh) đã trở thành một địa chỉ tin cậy của nhiều người khiếm thị ngoại tỉnh. Ấn tượng đầu tiên khi ghé thăm mái ấm này là bầu không khí lạc quan và đầm ấm của những con người quanh năm làm bạn với bóng tối. Ấn tượng thứ hai là bằng khen, huy chương treo la liệt trên tường phòng khách, ghi nhận thành tích một số thành viên của mái ấm trong những sự kiện thể thao quốc tế như ASEAN ParaGames, FESPIC Youth Games… Nhiều chủ nhân của những phần thưởng này giờ đây đã rời khỏi mái ấm, tự tạo lập được cuộc sống ổn định. Một môi trường khuyến khích sự phát triển cả về trí lực và thể lực. Ấn tượng thứ ba là người sáng lập mái ấm này, ông Nguyễn Quốc Phong, cũng là một người khiếm thị. Ngoài việc điều hành mái ấm, từ nhiều năm qua, ông Nguyễn Quốc Phong còn là tác giả của nhiều đầu sách chữ nổi, chẳng hạn như Từ điển Anh – Việt (65.000 từ), bộ sách Tin Mừng gồm 80 cuốn… Xuất thân là một tu sĩ trường dòng, rẽ sang làm doanh nghiệp (từng giữ vị trí Trưởng phòng Kế hoạch Công ty Donatimber, liên doanh đầu tiên giữa Đồng Nai và đối tác Singapore trong lĩnh vực chế biến gỗ và song mây), thì tai nạn ập đến, vĩnh viễn cướp đi ánh sáng của người đàn ông này. Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi bắt đầu từ buổi tối định mệnh cách nay 20 năm. Ông nói: Lúc đó khoảng hơn 9 giờ tối. Một chiếc xe tải chở tua tủa lồ ô bị chết máy, nằm giữa đường. Do chủ phương tiện không đặt biển báo nên đến khi tôi phát hiện ra chướng ngại vật này thì tai nạn ập đến. Gãy xương bả vai, mắt phải hư hoàn toàn, mắt trái còn nguyên vẹn nhưng ống thần kinh thị giác bị giập nát, giống như “bóng đèn còn mà dây điện thì đứt”. Mũi cũng hư luôn. Thành ra, vừa mù, vừa tịt. Sau hơn sáu tháng điều trị ở nhiều bệnh viện, tôi được xuất viện. Năm ấy, tôi 33 tuổi. Bắt đầu một cuộc sống mới không có ánh sáng khi đã ngoài 30, có khi nào ông rơi vào trạng thái tuyệt vọng? Chưa đến mức tuyệt vọng, nhưng vô cùng chán nản. Từ một người bình thường, hoạt động thường xuyên, chỉ thoắt một cái mà mình suốt ngày lủi thủi ở góc nhà, ngay cả những việc nhỏ cũng không tự mình làm được, phải có sự trợ giúp. Cuộc sống tù túng, ngột ngạt. Một trong những chỗ dựa của tôi lúc ấy là đức tin, tích lũy sau gần 20 năm học tập ở trường dòng. Xin được ngắt lời ông. Bỏ ra ngần ấy thời gian tu tập, tại sao ông không đi tiếp, để trở thành linh mục? Việc thụ phong linh mục trong giai đoạn những năm 80 của thế kỷ trước còn khó khăn lắm. Chờ hoài vẫn chưa đến lượt mình, năm 1988, tôi quyết định ra ngoài, làm việc cho Donatimber ở Đồng Nai. Tiếp tục với câu chuyện về những ngày đầu xuất viện. Dù muốn hay không, tôi vẫn phải chấp nhận sự thực, phải làm quen với cuộc sống không có ánh sáng. Tôi gõ cửa một số địa chỉ có chương trình đào tạo chữ nổi cho người khiếm thị nhưng đều bị khước từ. Lý do người ta đưa ra là tôi đã lớn tuổi, khó tiếp thu, khó hòa nhập với các em nhỏ tuổi. Việc tôi kiên trì xin học chữ nổi cuối cùng cũng có kết quả. Nơi chấp thuận cho tôi học là Câu lạc bộ Bừng Sáng. Tuy nhiên, tôi cũng chỉ đến lớp được năm buổi sáng. Vì “lớn tuổi, khó tiếp thu”? Không. Sau năm buổi học, thầy giáo yêu cầu tôi làm một bài kiểm tra, gồm hai nội dung là tập đọc và chính tả. Tôi ráng làm thật tốt với hy vọng được tiếp tục học. Không ngờ ông thầy nói “anh làm tốt như vậy thì còn học làm gì”. Vậy là tôi đành phải tự mày mò học.
Năm 1995, tức là một năm sau ngày thành lập mái ấm Huynh Đệ Như Nghĩa, tôi tham gia chương trình đào tạo hàm thụ của Trường Hadley School For the Blind (bang Illinois, Hoa Kỳ). Đây là chương trình giáo dục miễn phí dành cho những người khiếm thị trên khắp thế giới, sử dụng ngôn ngữ là tiếng Anh. Cái hay của chương trình này là nội dung đào tạo rất phong phú và đa dạng, người khiếm thị có thể học suốt đời… Hiện tôi cũng đang theo học ba khóa về máy tính ở chương trình này. Chuyển sang câu chuyện về sự ra đời của mái ấm Thiên Ân. Đâu là lý do khiến ông quyết định thành lập mái ấm này, khi mà bản thân ông cũng đang gặp vô vàn khó khăn? Trong quá trình đi tìm chỗ học chữ nổi, tôi biết còn nhiều trường hợp thiệt thòi hơn mình rất nhiều, nhất là những em ở ngoại tỉnh, không có điều kiện để học hành. Dẫu sao tôi vẫn còn có hơn 30 năm sống trong ánh sáng, được học, được thấy đủ thứ… Nghĩ đến những nỗi bất hạnh của người khác khiến mình nhẹ lòng hơn, có thêm sức mạnh để đi tiếp. Bên cạnh những khó khăn, việc tôi bị mù vô tình lại là một lợi thế mà những người sáng mắt không có được. Đấy là: tôi thực sự trở thành người trong cuộc. Những gì tôi cần trong sinh hoạt hằng ngày cũng là những điều mà các em cần trợ giúp, thí dụ như thang máy có chế độ điều khiển bằng tiếng nói, lối lên cầu thang có những dấu hiệu để người khiếm thị nhận biết… Vậy thì với những người sáng mắt, theo ông, nên trợ giúp người khiếm thị như thế nào cho đúng cách? Có những chuyện người sáng mắt tưởng là tốt cho những người khiếm thị, nhưng thực ra lại là không tốt. Thí dụ, người ta cứ nghĩ những người khiếm thị có năng khiếu về massage và đặc biệt là âm nhạc, xuất phát từ quan niệm ông trời lấy đi đôi mắt thì bù lại cho đôi tai linh mẫn. Thế là người ta “dồn” các em vào chuyện đó. Thực tế là nhiều em khiếm thị không thể cảm thụ được âm nhạc. Môn nghệ thuật này với các em là một cực hình. Trong sinh hoạt hằng ngày, nhiều người thường trợ giúp người khiếm thị khi qua đường bằng cách cầm tay kéo đi. Nhiều trường hợp có đến hai người trợ giúp, sốt sắng kéo hai bên. Những lúc như vậy người khiếm thị rất sợ hãi, vì người khiếm thị không biết mình bị đưa đi đâu. Thêm nữa, trước khi trợ giúp, hãy hỏi xem họ có cần hay không. Nếu họ tự làm được thì hãy để họ làm, bởi trong thâm tâm, người khiếm thị nói riêng và người khuyết tật nói chung rất dễ bị tổn thương. Năm 1994, tôi hợp tác với một nữ tu, thành lập mái ấm. Bà đảm đương vấn đề tài chính, còn tôi phụ trách công tác điều hành. Kể từ đó, tôi có quá nhiều việc để làm, không còn thời giờ để ngồi nghĩ vẩn vơ về nỗi bất hạnh của mình. Giúp người thực ra cũng là giúp mình. Năm 1999, chúng tôi tách ra riêng, thành lập Mái ấm Thiên Ân. Vậy ông xoay xở thế nào để trang trải chi phí sinh hoạt cho hàng chục con người? Thời gian đầu đúng là khá vất vả. Hằng ngày, cả thầy lẫn trò đều phải đi làm thuê ở bên ngoài. Người đến cơ sở massage trị liệu, người đi làm bàn chải chà sàn. Chiều muộn thầy trò mới về, tắm giặt ăn uống xong rồi mới ngồi vào bàn học. Cuộc sống bắt đầu dễ thở hơn khi chúng tôi kiếm được hai nghề là làm gậy dành cho người mù và làm sách chữ nổi. Gậy của chúng tôi bây giờ được bán khắp cả nước, xuất khẩu sang cả Thái Lan, Nhật Bản. Đến giờ thì chúng tôi vẫn độc quyền hai ngành này, do thị trường trong nước chưa có đơn vị khác cạnh tranh. Xem ra, hai ngành này chẳng liên hệ gì với công việc làm bàn chải và massage trị liệu. Nhờ đâu mà ông “kiếm được hai nghề” này? Năm 1996, tôi được cấp học bổng đi Pháp chín tháng, học về chữ nổi, vi tính và nghề in. Học bổng này do một người quen của chúng tôi là bác sĩ, đi du học ở Pháp, xin giùm. Còn cây gậy là công nghệ của Mỹ mà chúng tôi được chuyển giao. Cái cơ ngơi này cũng từ gậy và sách chữ nổi mà có? Năm 2007, chúng tôi mua mảnh đất này và tiến hành xây dựng. Chi phí chia làm ba phần thì chúng tôi chỉ lo được một, hai phần còn lại là nguồn tài trợ từ tổ chức Miserior (Đức) và Hội GKG (Thụy Sĩ). Do chưa có sự hỗ trợ từ phía Nhà nước nên chúng tôi phải tự chủ hoàn toàn về tài chính. Một phần đáng kể từ nguồn thu hằng tháng được dùng để trang trải chi phí sinh hoạt của mái ấm. Nhận thức được điều đó nên các em cố gắng học tập thật tốt, vừa giảm bớt gánh nặng về tài chính, vừa chuẩn bị hành trang cho cuộc sống tự lập khi hòa nhập với xã hội. Đây chỉ là nơi các em sống trong một thời gian thôi. Lớp này ra đi thì mới có chỗ để cho chúng tôi tiếp nhận những em khác, vì sức chứa của cơ sở tối đa là 30 em. Đến nay đã có bao nhiêu em rời mái ấm, thưa ông? Có 72 người. May mắn là các em đều có công việc ổn định, trong đó phần lớn đã lập gia đình, sinh con. May mắn hơn nữa là thế hệ thứ hai đều lành lặn. Liệu có hay không những cặp vợ chồng đều xuất thân từ mái ấm? Cũng có. Nhưng không nhiều. Phần lớn các anh con trai đều tìm được bạn đời là người sáng mắt. Hai vợ chồng cùng khiếm thị thì cực lắm. Vậy còn ông, có khi nào nghĩ đến hạnh phúc cá nhân? Đâu có ai dám lấy tôi. Dù chưa có vợ nhưng tôi là cha của hơn trăm người con, là ông của hàng chục cháu nội, ngoại. Hằng năm, vào ngày truyền thống 8-12, mọi người dắt nhau về, vui như hội. Mái ấm này là một môi trường sinh hoạt tập thể, đòi hỏi tinh thần kỷ luật cao. Ông có phải là người cha nghiêm khắc? Quan niệm nơi đây là một mái ấm, nên kỷ luật không quá nghiêm khắc, chỉ đưa ra những nguyên tắc tối thiểu nhằm duy trì sự ổn định của ngôi nhà chung. Có lẽ một phần vì tôi được hưởng nền giáo dục khá thoáng ở nhà dòng. Tôi chủ trương khuyến khích và đánh thức ý thức tự giác của mỗi cá nhân. Các em có ăn đời ở kiếp với mình đâu. Vấn đề không phải là các em chịu trách nhiệm về hành vi của mình với tôi, mà là chịu trách nhiệm về hành vi của các em khi vào đời. Lúc đó, một ý thức tự giác tốt sẽ dẫn dắt hành vi của các em. Đấy mới là mục đích của chúng tôi. Mọi vấn đề đều có hai mặt. Liệu có hay không những trường hợp vi phạm nội quy? Cũng có. Tôi luôn trao đổi thẳng thắn với những cá nhân vi phạm, thường thì tái phạm đến lần thứ ba mới buộc phải xử lý. Nặng nhất là cho thôi học. Đây là việc không vui. Bỏ mặc thì dễ, nâng đỡ mới khó. Ở giác độ một người làm giáo dục, đối với tôi, khi phải kỷ luật một ai đó là thất bại của mình. Còn ở giác độ một người quản lý, tôi không thể chấp nhận đặt lợi ích cá nhân của một ai đó lên trên lợi ích tập thể. Đôi khi, có những quyết định của mình còn vội vàng, chưa thấu tình đạt lý. Rồi ông có sửa sai không? Tùy từng mức độ mà sửa. Có những trường hợp sau khi trả về gia đình, tôi đón trở lại. Cũng vì quan điểm giáo dục theo hướng tự do mà có những khi mình vấp phải sự phản đối từ các cộng sự. Ngoài công việc điều hành mái ấm, ông còn là tác giả của nhiều đầu sách chữ nổi dành cho người khiếm thị. Ông sắp xếp thời gian như thế nào để có thể hoàn tất những công trình đồ sộ như vậy? Việc tôi làm sách trước hết xuất phát từ nhu cầu thực tế. Năm 1998, tôi có dự một hội nghị toàn quốc của người khiếm thị. Một nội dung quan trọng của hội nghị là ký hiệu âm nhạc bằng chữ nổi. Thực tế lúc bấy giờ là mạnh ai nấy làm, chưa có tiếng nói thống nhất. Nghe các bên tranh luận căng quá mà vẫn chưa ngã ngũ, tôi mạnh dạn đưa ra một số tài liệu mới của thế giới mà mình mang về từ Pháp. Sau khi tham khảo, mọi người nhất trí sử dụng tài liệu này, và yêu cầu tôi chuyển ngữ sang tiếng Việt. Khi công việc hoàn tất cũng là lúc tôi đầu tư thời gian cho công việc dịch sách một cách chủ động. Để phục vụ nhu cầu học tập của người khiếm thị, tôi dịch một số môn khoa học tự nhiên như Toán, Lý, Hóa ra chữ nổi. Rồi kinh sách của người Công giáo. Những thành quả đạt được có đóng góp của nhiều người. Thời điểm đó sự hỗ trợ của công nghệ thông tin đối với người khiếm thị còn hạn chế, phần mềm đọc chữ thường chưa có. Tài liệu bằng chữ nổi cũng không. Thành ra, mình phải nhờ bạn bè sáng mắt đọc giùm, rồi ghi lại bằng chữ nổi… Làm riết rồi trở thành niềm đam mê. Công việc điều hành mái ấm không thể bỏ được, nên tôi thường làm việc khuya. Từ ngày làm sách, hiếm khi nào tôi đi ngủ trước 12 giờ đêm. Phải thừa nhận rằng sự phát triển của công nghệ thông tin đã giúp ích cho người khiếm thị rất nhiều trong quá trình tiếp cận tri thức, cũng như cải thiện kỹ năng sống. Vậy nên, tôi chỉ mong những người viết phần mềm, trước khi hoàn thiện công trình, hãy nghĩ đến đối tượng sử dụng là người khiếm thị. Chỉ cần bỏ thêm một chút thời gian, công sức là những người như chúng tôi có thể tiếp cận được liền. Mong mỏi mà ông gửi gắm vào những người làm phần mềm hoàn toàn đúng nhưng e rằng chưa đủ. Xã hội cần phải làm nhiều hơn thế để những người khiếm thị cảm nhận được sự bình đẳng trong quá trình hòa nhập với xã hội… Tôi cho rằng chính sách đối với người khiếm thị có những tiến bộ, luật cũng đã có, nhưng việc vận dụng vào thực tế còn hạn chế. Chẳng hạn như vấn đề giáo dục hòa nhập. Dù Nhà nước đã có chủ trương về giáo dục hòa nhập nhưng nhiều trường vẫn ngần ngại tiếp nhận học sinh khiếm thị. Lý do họ đưa ra cũng rất xác đáng là nhân lực và điều kiện cơ sở vật chất hạn chế khiến không đảm bảo chất lượng đào tạo. Chương trình giáo dục quá tải, các thầy cô không đủ thì giờ để quan tâm, chăm sóc cho các em. Được tiếp nhận đã khó, trong quá trình học, người khiếm thị cũng chưa được đối xử một cách bình đẳng, chẳng hạn như chuyện kiểm tra, thi cử. Khi làm bài kiểm tra, trong khi các học sinh sáng mắt được phát đề thi, thì thí sinh khiếm thị phải chép đề, do nhà trường không chuẩn bị đề thi bằng chữ nổi. Nhiều khi chép xong đề, chẳng hạn như môn Anh văn, thì thời gian làm bài đã qua được phân nửa nhưng các em vẫn không được cộng thêm thời gian chết. Cũng khó thể trách giáo viên vì thời gian rất hạn hẹp, không thể kéo dài, lấn sang thời gian của giờ học kế tiếp. Chỉ cần một thao tác nhỏ là chuẩn bị sẵn đề bằng chữ nổi là mọi phiền phức được giải quyết êm thắm, nhưng nhiều năm nay, chưa thấy cơ sở giáo dục nào làm được việc đó. Vấn đề trợ cấp cũng vậy. Không biết ai được, ai không. Một vấn đề nữa cũng rất thiết thực với người khiếm thị là chính sách về y tế. Đi bệnh viện, chúng tôi vẫn phải đóng viện phí như những người bình thường. Cuộc sống vốn đầy bất trắc. Để phòng xa, hằng năm chúng tôi đều mua bảo hiểm y tế cho các em, chi phí cũng khá tốn kém. Ông là cột trụ của mái ấm. “Cây cột” năm nay đã bước sang tuổi 53. Liệu ông đã có sự chuẩn bị thế hệ kế tiếp, khi mà như ông nói, “cuộc sống vốn đầy bất trắc”? Tôi đã nghĩ đến chuyện này từ lâu, và chuẩn bị đội ngũ kế cận. Một số em sau khi tốt nghiệp đại học đã tình nguyện ở lại giúp mái ấm, dù vấn đề quản lý điều hành vẫn còn bỡ ngỡ. Tôi cũng đã lập di chúc ngôi nhà này. Mái ấm này đứng tên tôi, nhưng thực ra không phải của tôi, mà có sự đóng góp của nhiều người. Sự ra đời của mái ấm cũng không phải là vì một cá nhân. Tôi đã tìm được một tổ chức thiện nguyện tin cậy, sẵn sàng tiếp nhận và duy trì mái ấm này trong trường hợp tôi về với Chúa. Từ thành công của Thiên Ân, theo ông, đâu là những yếu tố cốt lõi để tạo dựng một mái ấm? Tôi nghĩ yếu tố thứ nhất là phải có cái tâm trong sáng, không vụ lợi. Thứ hai là chuyên môn. Cộng hưởng của hai yếu tố này sẽ dẫn dắt đến yếu tố thứ ba, đó là sự trợ giúp từ cộng đồng. Thực tế là thu nhập từ công việc in sách và làm gậy chỉ giúp chúng tôi trang trải được chí phí sinh hoạt của mấy chục con người. Các trang thiết bị phục vụ việc học tập và đào tạo đều là tiền hỗ trợ của các tổ chức. Khi thiết lập được mối quan hệ với các tổ chức, hằng năm, khi có những chương trình tài trợ, họ đều thông báo cho mình. Phần việc còn lại của mình là viết dự án, nhu cầu tới đâu thì xin tới đó. Cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này. Thượng Tùng
Filed under: Chứng Nhân, Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Chứng Nhân, Tin sáng | ||
| Tại sao du khách Việt bị từ chối? Posted: 28 Aug 2011 01:03 PM PDT SGTT.VN – Thật bất ngờ khi đầu tháng 8 này, đến Cái Bè – Tiền Giang gặp chủ nhân nhà cổ Út Kiệt và nhà cổ Ba Đức đều nghe nói: "Rất tiếc phải từ chối tiếp khách Việt Nam". Sốc thật!
Những ngôi nhà được giữ gìn cả trăm năm bên cạnh những vườn hoa thơm trái ngọt và vùng sông nước thanh bình là nét đặc trưng hấp dẫn du khách đến làng Đông Hoà Hiệp, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang. Song, thật lạ khi chúng tôi hỏi đặt tour tham quan chợ nổi – vườn trái cây – nhà cổ, các điểm nhận khách đặt tại bến tàu du lịch Cái Bè đều né tránh việc đưa chúng tôi đến những ngôi nhà cổ nổi tiếng. Tìm đến làng Đông Hoà Hiệp, khi dừng trước nhà cổ Ba Đức, tôi nói muốn tham quan nhà để sắp tới tổ chức cho một đoàn khách du lịch. Ông Phan Văn Đức, chủ nhân ngôi nhà cổ, thẳng thắn: "Khách nước ngoài xin nhận, còn khách Việt Nam chắc phải coi lại, nếu là đoàn công ty đàng hoàng có thể nhận, xin lỗi không nhận khách Việt Nam đi lẻ". Hỏi mới biết, trước đây, khách trong nước hay nước ngoài đều được đón tiếp như nhau, nhưng nhiều bận, ông Đức nhận thấy ngày nào tiếp khách Việt Nam thì y như rằng cây trong vườn trở nên xơ xác, dưới đất trái non và rác xả đầy. Khách Việt Nam thường đòi ăn rùa, rắn (không quan tâm việc bảo vệ môi trường và sinh vật tự nhiên), khi ăn là "rượu vào, lời ra", la lối om sòm. Khi du khách Việt ăn xong thì trên bàn, dưới bàn bừa bãi rác. Dù không tiếc công dọn dẹp, nhưng chủ nhà ngại nhất là khách nước ngoài trông thấy cảnh đó thì… sợ, bỏ đi chỗ khác.
Bà Lê Thị Chính, quản lý nhà cổ Út Kiệt – ngôi nhà được các nhà khảo cổ Nhật Bản xếp vào loại "đại mỹ gia" ở Việt Nam – cũng cho biết lý do không đón khách Việt Nam tự tới vì: "Phục vụ khách Việt Nam cực lắm, ăn uống bừa bộn, đòi hỏi nhiều, chạy bàn bở hơi". Khách nước ngoài thường chọn món đặt trước, không để chủ nhà phải bối rối vì sự tuỳ hứng. Trên bàn ăn của họ lúc nào cũng gọn ghẽ, lỡ có làm rơi vãi thức ăn hay nước uống, họ đều xin lỗi. Tiếp xúc với các hướng dẫn viên, tôi nghe thêm những ý kiến: khách nước ngoài chú ý kỹ từng chi tiết trong ngôi nhà cổ khiến người thuyết minh cũng thấy tự hào, còn du khách Việt Nam chủ yếu chỉ muốn chụp hình, đứng ngồi không kể chi đồ vật quý giá. Thật là xót khi thái độ ứng xử của khách du lịch làm ảnh hưởng đến việc bảo tồn những ngôi nhà cổ hiếm hoi còn lại của Nam bộ. Một khi dám chọn lọc khách, các nhà vườn đã xoá dần đi suy nghĩ lâu nay: "Miền Tây xuề xoà, sao cũng được". Ông Huỳnh Thanh Hữu, trưởng phòng nghiệp vụ du lịch – sở Văn hoá, thể thao và du lịch Tiền Giang chia sẻ, không thể ép nhà vườn, họ từ chối khách Việt Nam cũng do hướng dẫn viên không lưu ý trước với khách: khi vào những vườn trái cây đón khách kiểu "bao bụng" cũng đừng hái trái non và đừng xả rác. Mặt khác, thái độ cương quyết của chủ các ngôi nhà cổ kể trên sẽ làm cho du khách Việt thay đổi suy nghĩ. Nhà vườn đã nâng cao nhận thức về bảo tồn, khách đi du lịch cũng cần chứng tỏ mình là người có hiểu biết. Ông Nguyễn Văn Mỹ, giám đốc công ty dã ngoại Lửa Việt cũng buồn mỗi khi đưa khách Việt Nam du lịch. Thay vì dành những ngày ít ỏi để tìm hiểu về nơi mình đến thì du khách Việt hầu như chỉ thích… nhậu và đi mátxa. Từ đó, nhiều công ty du lịch đã chiều theo khách, làm tour chủ yếu cho xem cảnh, rồi ăn – ngủ – chơi. Hướng dẫn viên trở nên… nhàn, chỉ có khách thích kiểu du lịch như thế bị thiệt thòi mà không hay. Nguyệt Hồng Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội | ||
| Khi các chủ sở hữu thương hiệu khởi kiện Posted: 28 Aug 2011 01:02 PM PDT SGTT.VN – Adidas, Gucci, Honda, Microsoft, Louis Vuitton, Kimberly Clark Worldwide… vừa lần lượt "xử" các cơ sở sản xuất, kinh doanh sản phẩm nhái, giả mạo nhãn hiệu, kiểu dáng công nghiệp đang được bảo hộ tại Việt Nam. Các nhãn hiệu nổi tiếng khác trong nước như MyLan, Perfetti Van Melle… tuy kinh phí đầu tư chống hàng giả không khổng lồ như các nhãn hiệu nổi tiếng thế giới nhưng cũng không còn ngồi yên để hàng nhái lũng đoạn thị trường. Một làn sóng mới đang nổi lên từ câu chuyện thực thi quyền sở hữu trí tuệ (SHTT) của các nhãn hàng này. "Koteir" nhái "Kotex"
Luật sư Lê Xuân Lộc, văn phòng luật sư Phạm và Liên danh cho biết, các cơ sở sản xuất, kinh doanh hàng giả, hàng nhái gần đây không chỉ hướng tới các nhãn hiệu hàng xa xỉ như Adidas hay Louis Vuitton mà ngày càng có nhiều cơ sở công khai sản xuất, kinh doanh các sản phẩm hàng gia dụng. Vụ việc sản xuất hàng nhái nhãn hiệu băng vệ sinh phụ nữ (Kotex) của Kimberly Clark Worldwide Inc là một ví dụ điển hình. Đại diện Kimberly Clark cho biết, hai năm trở lại đây họ phát hiện trên thị trường xuất hiện rất nhiều sản phẩm có dấu hiệu giả mạo và vi phạm các nhãn hiệu, kiểu dáng công nghiệp đang được luật pháp bảo hộ cho Kimberly Clark dùng cho các sản phẩm Kotex. Các sản phẩm giả mạo, vi phạm được bày bán tiêu thụ trên khắp cả nước và thường được sản xuất tại Hà Nội, Bắc Ninh hoặc TP.HCM. Manh mối về một cơ sở sản xuất hàng nhái Kotex được phát hiện khi tháng 6.2011, quản lý thị trường huyện Nho Quan (Ninh Bình) đã phát hiện trên thị trường xuất hiện loại băng vệ sinh phụ nữ mang nhãn hiệu Koteir tương tự gây nhầm lẫn với sản phẩm băng vệ sinh mang nhãn hiệu Kotex. Tiếp đó, tháng 7.2011, Công an tỉnh Bắc Ninh cũng phát hiện và xử lý một xe ôtô đang trên đường vận chuyển 31.200 gói băng vệ sinh mang nhãn hiệu Koteir. Các sản phẩm này đều do cơ sở của bà Vũ Thị Sơn, địa chỉ tại 39 Hà Huy Tập, Yên Viên, Gia Lâm, Hà Nội sản xuất. Ngày 3.8.2011, thanh tra bộ Khoa học và công nghệ (KH&CN), và cảnh sát kinh tế Hà Nội kết hợp với đại diện văn phòng luật sư Phạm và Liên danh đã tiến hành kiểm tra cơ sở kinh doanh của bà Vũ Thị Sơn và phát hiện cơ sở đang trữ 3.840 gói băng vệ sinh mang nhãn hiệu Koteir. Đặc biệt, đoàn còn phát hiện tại cơ sở đang có một cuộn nilông có in sẵn nhãn hiệu Kotex của công ty Kimberly Clark, đây chính là vật liệu dùng để đóng gói các sản phẩm vi phạm, giả mạo. Ngày 9.8.2011, thanh tra bộ KH&CN đã ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính cơ sở này 4,2 triệu đồng và buộc bà Vũ Thị Sơn – chủ cơ sở tự loại bỏ dấu hiệu Koteir gắn trên 3.840 gói băng vệ sinh và tự tiêu huỷ cuộn nilông hiệu Kotex dưới sự chứng kiến của cơ quan chức năng. "Đây chính là động thái cho thấy các chủ sở hữu các nhãn hiệu/thương hiệu nổi tiếng đang chủ động phối hợp với các đại diện, cơ quan có thẩm quyền để xử lý nạn hàng giả, hàng nhái để khẳng định với người tiêu dùng về thái độ trân trọng đối với nhãn hiệu/thương hiệu của chính họ", luật sư Lê Xuân Lộc nhận định.
Đá ném ao bèo Không "may mắn" như Kimberly Clark, ông Trần Đình Thi, phó giám đốc công ty TNHH MyLan, chủ nhãn hiệu giấy MyLan, cho biết từ năm 2009 tới nay công ty ông nỗ lực chống hàng giả nhưng hiệu quả chỉ như "ném đá ao bèo". Khảo sát thực tế thị trường các tỉnh phía Bắc cho thấy sản phẩm khăn giấy MyLan "chính hiệu" được bán trên thị trường còn ít hơn các sản phẩm nhái, giả. Chất lượng các sản phẩm nhái, giả mạo nhãn hiệu MyLan rất thấp. "Chúng tôi mang các mẫu giả mạo đi phân tích thì thấy nguyên liệu để sản xuất các sản phẩm này là giấy tái chế, có nguy cơ ảnh hưởng tới sức khoẻ của người tiêu dùng", ông Thi ngao ngán nói đồng thời cho biết thêm, từ năm 2009 tới nay MyLan đã phối hợp với lực lượng chức năng tổ chức các đợt vây bắt hàng giả, hàng nhái tại Ninh Hiệp (Gia Lâm), Vân Canh (Hoài Đức), Đình Bảng (Bắc Ninh). Sau mỗi "chiến dịch", hàng giả MyLan lùi vào bóng tối rồi sau đó lại bùng phát với số lượng lớn hơn như để "bù lỗ". Cũng đau đầu vì hàng giả, công ty Perfetti Van Melle – chủ các nhãn hiệu kẹo như: Happydent, Alpenliebe, Golia, Mentos, Big Babol, Chupa Chups cũng đang tính tới việc khởi kiện các đơn vị vi phạm nhãn hiệu của mình ra toà. Đại diện Perfetti Van Melle cho biết họ đã phát hiện ra nơi tập trung nhiều cơ sở sản xuất các sản phẩm vi phạm nhãn hiệu của Perfetti Van Melle ở La Phù và Dương Liễu (huyện Hoài Đức, Hà Nội). Sản phẩm bị làm nhái nhiều nhất chính là các cây kẹo mút Chupa Chups, đối tượng tiêu dùng chủ yếu là trẻ em, cho nên dù là nhỏ, song đại diện đơn vị này cho rằng sẽ không thể ngó lơ. Tuy nhiên, không dễ để Perfetti Van Melle hay MyLan thực thi được quyền của mình bởi cũng giống như sản phẩm Kotex, đây là những mặt hàng có giá trị nhỏ, có đổ công, đổ của đi bắt giữ hay xử phạt thì số tiền xử phạt nhỏ cũng không đáng gì với lợi nhuận mà các cơ sở sản xuất hàng nhái thu được. Trong khi đó, theo luật sư Trần Mạnh Hùng, công ty luật Baker & McKenzie – thì biện pháp hành chính chưa đủ để răn đe và ngăn chặn các hành vi xâm phạm, hành vi tái vi phạm còn khá phổ biến. Mặt khác, việc khởi kiện yêu cầu người xâm phạm bồi thường thiệt hại là một quá trình không hề dễ dàng và tốn nhiều chi phí – thời gian do thủ tục tố tụng còn khá phức tạp, chưa kể, việc chứng minh thiệt hại gây ra bởi hành vi xâm phạm trước toà án cũng rất khó khăn. Thực tế, số lượng vụ việc xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ được giải quyết thông qua tố tụng dân sự ở Việt Nam hiện rất hiếm hoi. Vì vậy, theo luật sư Trần Mạnh Hùng, đã đến lúc pháp luật về sở hữu trí tuệ và thủ tục tố tụng dân sự phải được đơn giản hoá, tạo điều kiện thuận lợi cho các chủ thể bị xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ khởi kiện người xâm phạm tại toà án. Quế Hà Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế | ||
| Chính quyền Hà Nội đối thoại với nhân sỹ Posted: 28 Aug 2011 01:01 PM PDT BBC Tiến sỹ Nguyễn Quang A (áo đen, ở giữa) trong một cuộc biểu tình, tuần hành phản đối Trung Quốc ở thủ đô Hà Nội. Cuộc gặp diễn ra trong buổi sáng ngày 27 tháng Tám tại Trụ sở Ủy Ban Nhân dân TP Hà Nội, với nội dung xoay quanh một kiến nghị của các công dân đề ngày 18/8/2011 phản đối một lệnh cấm biểu tình dưới dạng thông báo của Chính quyền cùng ngày, có sự hiện diện của lãnh đạo đảng và chính quyền Hà Nội. Blogger Nguyễn Xuân Diện, một trong những người ký tên vào kiến nghị tường thuật về phía Chính quyền có mặt Bí thư thành ủy Phạm Quang Nghị, Chủ tịch UBND Thành phố Nguyễn Thế Thảo, Phó Chủ tịch Vũ Hồng Khanh, Trưởng ban Tuyên Giáo Thành ủy Hồ Quang Lợi, Giám đốc Công an TP Nguyễn Đức Nhanh, Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc TP Hà Nội Đào Văn Bình, Chánh văn phòng Ủy Ban Nguyễn Thịnh Thành v.v… Về phía những người ký kiến nghị phản đối thông báo tuần trước của chính quyền, có mặt theo giấy mời ngoài Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện, có Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, Giáo sư Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học, Công nghệ và Môi trường, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển (IDS). Trong số một số vị khác có giấy mời, nhưng không có mặt vì các lý do cá nhân, theo trang blog của ông Diện, là Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, một trong 25 người ký tên vào kiến nghị, đã vắng mặt vì lý do sức khỏe. Cuộc gặp của Chính quyền hôm thứ Bảy có nội dung xoay quanh sáu điểm kiến nghị mà các công dân đã gửi tới lãnh đạo thành phố Hà Nội và diễn ra trong tinh thần “hết sức xây dựng và thẳng thắn”, theo lời của Tiến sỹ Nguyễn Quang A, nói với BBC cùng ngày. “Tôi nghĩ rằng đây là một cuộc đối thoại hữu ích và nếu có những cuộc đối thoại như thế sớm hơn thì hay biết mấy. Và những cuộc đối thoại như thế được tiếp tục, thì cũng sẽ rất là tốt để cho mọi người hiểu nhau hơn,” cựu Viện trưởng Viện IDS nhận xét. ‘Thiện chí chủ, khách’ Blogger Nguyễn Xuân Diện trên trang blog của mình tường thuật: “Buổi làm việc bắt đầu từ khoảng hơn 09h00. Trước tiên là ông Nguyễn Thế Thảo phát biểu về lý do cuộc gặp, và mời các vị khách phát biểu.” “Các vị Nguyễn Trọng Vĩnh, Nguyễn Quang A, Nguyễn Xuân Diện, Chu Hảo lần lượt phát biểu ý kiến. Các vị Nguyễn Thế Thảo, Nguyễn Đức Nhanh phát biểu. Và cuối cùng là ông Phạm Quang Nghị. Những người phát biểu đều nêu ý kiến của mình, có cả những ý kiến trái ngược nhau. “Các ý kiến phát biểu đều tỏ rõ thiện chí giữa chủ và khách,” trang blog của Tiến sỹ Diện, Phó Giám đốc Trung tâm Thông tin – Tư liệu Viện Nghiên cứu Hán Nôm nhận định. Qua trả lời của Chính quyền về điểm thứ sáu trong bản kiến nghị phản đối của công dân với thông báo gây tranh cãi, vốn nêu rõ: “Những người ký tên Kiến nghị yêu cầu làm rõ ai, bộ phận nào trong UBND TP Hà Nội quyết định ra thông báo này,” Tiến sỹ Quang A cho BBC hay đã biết ai là người chịu trách nhiệm: “Có một điểm UBND TP Hà Nội đã trả lời một cách rất rõ ràng là Thông báo yêu cầu chấm dứt biểu tình là của UBND Hà Nội và UBND TP Hà Nội chịu trách nhiệm hoàn toàn về thông báo đó.”
Tiến sỹ Nguyễn Quang A Ông Quang A tường thuật rằng qua cách trả lời của đại diện UBND Thành phố “có thể hiểu rằng có những sai sót về mặt thủ tục, hình thức, còn về nội dung, phía UBND TP Hà Nội cho rằng đã làm đúng thẩm quyền, đúng pháp luật.” Việc một số bài báo, chương trình truyền thông, truyền hình, đăng tải trên Truyền hình Hà Nội, báo Hà Nội Mới, báo An Ninh Thủ Đô v.v… được cho là “chỉ trích, bôi nhọ” các quần chúng, nhân sỹ, trí thức tham gia hoặc ủng hộ các cuộc biểu tình, theo ông đã được nhóm khách mời đề cập như một vấn đề riêng, và vị cựu Viện trưởng cho rằng tới đây, có thể Đài truyền hình Hà Nội, báo Hà Nội Mới, báo An Ninh Thủ Đô, và một số nhà báo, tác giả được cho là có hành vi “bôi xấu” sẽ bị yêu cầu phải “chịu trách nhiệm”. Tiến sỹ Quang A cũng cho hay vẫn tồn tại những khác biệt giữa hai bên, chẳng hạn xung quanh việc chính quyền có đàn áp biểu tình hay không, nhưng cho rằng tuyên bố trước báo chí của Trung Tướng Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an Thành phố chiều 02/8 về việc Công an Hà Nội không chủ trương đàn áp người biểu tình yêu nước và bản thân cuộc đối thoại của Chính quyền hôm 27/8 có thể làm “hẹp lại” khoảng cách giữa “chính quyền và người tham gia biểu tình.” “Nếu tiếp tục đối thoại, lắng nghe nhau, trên tinh thần xây dựng làm sao có lợi nhất cho đất nước, cho tất cả mọi người, thì tôi nghĩ sự hiểu biết chung, mẫu số chung có thể tìm thấy và sự bức xúc nó sẽ bớt đi,” ông nói. Tuy nhiên ông Quang A không cho rằng ông có thể dự đoán đích xác được liệu sau cuộc đối thoại này, phong trào chính trị – xã hội biểu tình phản đối Trung Quốc, vì Hoàng Sa, Trường Sa như đã thấy diễn ra trong gần ba tháng qua ngay tại trung tâm của Thủ đô Hà Nội, có tiếp tục diễn ra nữa hay là không. Mời quý vị bấm vào đường dẫn này để theo dõi cuộc phỏng vấn giữa BBC với Tiến sỹ Nguyễn Quang A. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment