Sunday, August 7, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Barbra Streisand : The way we were

Posted: 07 Aug 2011 01:09 PM PDT


 

Barbra Joan Streisand (sinh năm 1942- người Mỹ gốc Do Thái) là một nhà sáng tác nhạc, nữ diễn viên điện ảnh, kịch và ca sĩ Mỹ, đồng thời cũng là nhà hoạt động chính trị cấp tiến, nhà sản xuất phim và nhà đạo diễn phim. Bà đã giành được giải thưởng Oscar cho danh hiệu Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất và Bài hát hay nhất trong phim cũng như các giải Emmy, Grammy, Quả Cầu Vàng. Streisand đã được xếp vào hàng nghệ sĩ nữ có album bán chạy nhất mọi thời đại ở Hoa Kỳ trong vòng hơn 30 năm.

Bà được xem như một trong những nghệ sĩ biểu diễn nữ thành công nhất trong lịch sử ngành giải trí hiện đại và là nữ ca sĩ bán được nhiều album nhất trong lịch sử âm nhạc Mỹ, được RIAA xác nhận là hơn 71 triệu đĩa ghi âm. Tính kiên định lạ thường và sự nổi tiếng được giữ vững đã tiếp tục giữ được sự nổi tiếng của bà trước công chúng trong 47 năm trong nghề âm nhạc điện ảnh.

Các bạn nghe lại Barbra Streisand qua ca khúc nổi tiếng: The way we were, rất quen thuộc với người nghe Việt Nam.

Chuyện bên lề: Barbra Streisand là một trong những cái tên hay bị gõ nhầm nhất khi search trên Google, thường gõ nhầm ra Barbara Streisand.

The way we were

Memories
Like the corners of my mind
Misty watercolor memories
Of the way we were
Scattered pictures
Of the smiles we left behind
Smiles we gave to one another
For the way we were

Can it be that it was all so simple then
Or has time rewritten every line
If we had the chance to do it all again
Tell me – Would we? Could we?

Memories
May be beautiful and yet
What’s too painful to remember
We simply choose to forget

So it’s the laughter
We will remember
Whenever we remember
The way we were

So it’s the laughter
We will remember
Whenever we remember
The way we were

 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Vận mệnh đất nước trong tay ta

Posted: 07 Aug 2011 01:07 PM PDT

Chào các bạn,

Hồi mình còn đi học, từ thời còn trung học lên hết các năm đại học, đôi khi có một hai ngoại lệ nhưng nói chung là mình có hai loại thầy: một loại chỉ lo dạy chuyên môn và chẳng nói gì đến các chuyện khác; một loại thầy nhiệt huyết hơn, lúc nào cũng nóng nảy phê phán chỉ trích chửi bới tất cả mọi người và mọi việc của chính phủ (miền Nam Việt Nam). Mình đương nhiên là rất phục các vị thầy nóng nảy "thông thái" này. Và cảm thấy mình học được của các vị về "sự thật" tồi tệ của quốc gia.

Nhưng có một câu hỏi càng ngày càng nặng trong trí óc của mình là các việc tồi tệ thì nhiều, và ai cũng biết (vì các thầy nói hàng ngày như thế, và báo chí nói hàng ngày như thế, thì đương nhiên con nít người lớn trong nước đều biết hết), thế thì tại sao các việc tồi tệ cứ tràn ngập như nước lũ không bao giờ rút ?

Câu hỏi này theo đuổi mình suốt cả thời kỳ đại học, và vài thập niên sau đó. Trong bao nhiêu năm đó mình có rất nhiều câu trả lời, nhưng chẳng câu nào mình cảm thấy thỏa đáng và rốt ráo. Nhưng rốt cuộc mình cũng đã có một câu trả lời mà mình cho là cốt lõi của vấn đề. Và vì câu trả lời này rất rốt ráo cho một vấn đề rất nền tảng của đất nước (và tốn mình mấy mươi năm đi tìm), mình chia sẻ lại với các bạn, và mong là các bạn giữ nó trong lòng.

Câu trả lời đó là: "Vì tất cả các vị thầy lớn nhỏ đầy nhiệt huyết của mình, chỉ lôi vấn đề ra để phê phán, chỉ trích, chửi bới, mè nheo, rên rỉ… nhưng chẳng ai làm gì tích cực cả." Tệ hơn cả, các vị chỉ thấy được mặt tiêu cực của bất kỳ chuyện gì trên đời, chứ không bao giờ nhìn được nửa ly nước là đầy nửa ly. Nguyên một xã hội mà nhũng người lãnh đạo (thầy cô là lãnh đạo của học trò) chỉ có tác phong và tư duy tiêu cực như thế thì đất nước đương nhiên là chỉ có đường đi ăn mày.

Đây là vấn đề lớn của trí thức Việt Nam đã được các nhà văn và sử gia của chúng ta nói nhiều rồi, từ nhức nhối của Nguyễn Trường Tộ đến các nho sinh nho gia trong Xuân Tóc Đỏ. Chẳng có gì là mới lạ cả. Và hiện thời vẫn tràn lan khắp nơi trong xã hội của chúng ta.

Nếu có mới lạ chăng là kiến thức của chúng ta ngày nay về tưu duy tíc cực và Luật Hấp Dẫn: "Càng mè nheo và nói nhiều về điều tiêu cực, điều tiêu cực càng sinh sôi nẩy nở" Trước nay người ta lầm tưởng rằng cứ nói nhiều về tiêu cực thì tiêu cực sẽ biến mất. Ô hô chúng ta đã lầm lỗi lớn rất nhiều năm.

Cách giải quyết vấn đề là "Suy tư, nói, là làm điều tích cực 'ngược lại' với hiện tượng tiêu cực." Các bạn, chỉ có 1 quy luật này thôi để giải quyết mọi vấn đề. Không có cách khác. Cho nên các bạn đừng quên quy luật này và đi lạc vào các con đường tiêu cực làm hại thêm cho đất nước.

Mọi người cứ chửi rủa rác rến và cứ tiếp tục xả rác.

Mọi người chửi rủa tham nhũng và cứ tiếp tục nhận tiền và trả tiền "bồi dưỡng".

Mọi người cứ tìm đủ mọi vấn đề có trong xã hội chỉ để mạ lị phỉ báng và đập đầu nhau.

Chúng ta có cần phải là Eisntein để biết được là các loại tác phong đó biến chúng ta thành ăn mày không các bạn?

Mình mong là các bạn tránh xa các loại tác phong đó, và sống như những bó đuốc cho đời.

Không phàn nàn, không chỉ trích, không chửi bới, không mè nheo, không đấu đá… chỉ giản dị là làm các điều tích cực ngược lại với các hiện tượng tiêu cực.

Nếu thấy nhiều rác trong sân trường, không nói "rác rến bẩn thỉu, chúng ta tồi tệ, chúng ta vô trách nhiệm…" Nói như thế là tiêu cực, lại hấp dẫn tiêu cực đến.

Hãy nói: "Các bạn, hãy làm cho sân trường của chúng ta sạch sẽ đẹp đẽ hơn. Hãy cùng ngồi xuống đây, bàn cách làm cho sân trường không còn rác rến và xinh đẹp hơn." Và chính bạn không xả rác, và bạn nhặt rác. Đó là nói và hành động tích cực.

Các bạn, đây là căn bản tích cực cho đất nước, từ mỗi người dân. Chẳng ai tạo ra được nền tảng này, ngoại trừ mỗi người chúng ta tự nguyện trong lòng.

"Vận mệnh đất nước nằm trong tay mỗi người chúng ta". Điều này cực kỳ căn bản. Đây không phải là một câu nói màu mè kích thích, slogan, diễn thuyết, như nhiều bạn tưởng. Đây là chân lý rốt ráo của phát triển đất nước. Nếu bạn chưa hiểu được câu này rốt ráo, thì hãy bỏ thời giờ suy nghĩ, cho đến lúc bạn có thể thuyết phục được một người trẻ hơn bạn là "Vận mệnh đất nước nằm trong tay của em." Đây là cốt lõi của phát triển đất nước, không ai trong chúng ta có quyền mù mờ, ú ớ. Hãy nắm vững nó và truyền lại cho người nhỏ hơn mình.

Chúc các bạn một ngày trong sáng.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Thêm tấm lòng đau với làng quê

Posted: 07 Aug 2011 01:06 PM PDT

 

Lần đầu tiên tôi được gặp nhà thơ Hoàng Xuân Họa, trong cuộc gặp mặt giữa vợ chồng nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy & Lý Phương Liên với những người hầu hết mới chỉ biết nhau qua mạng, tại Nhà văn hóa TN Hồ Thuyền Quang chiều mùng 3 Tết Tân Mão. Lúc được biết Hoàng Xuân Họa là người đã chép hai bài thơ của LPL để trong ba lô suốt những năm tháng chiến trường và còn giữ tới ngày hôm nay, tôi tò mò thích thú rồi lân la tới làm quen. Ông tặng tôi tập thơ “Trót một thời yêu” mới xuất bản. Trong lúc trò chuyện giao lưu cùng những người bạn mới đều yêu thơ NNB&LPL, tôi lật giở vội vài trang của tập thơ TMTY, và có một tên bài thơ (cùng một vài câu của bài thơ đó) kịp in vào ấn tượng của tôi… Nhưng phải đến hơn một tháng sau, khi tôi lục tìm tư liệu để chuẩn bị cho một phim tài liệu sắp thực hiện, giở đến cuốn sách cũ “Thiên nhiên Việt Nam”, lúc dừng lại khá lâu ở một đoạn do tôi gạch chân ba mươi năm trước và đã từng thuộc nó, thì tôi mới sực nhớ lại tên bài thơ của HXH. Tôi tìm tập thơ tặng để đọc – và trước hết là bài này:


Làng tôi

Làng ta tên gọi An Khang
nửa làng thiên Chúa, nửa làng Thích ca
đầu làng xòe tán cây đa
cuối làng cây gạo đỏ hoa cháy chiều
nửa kia kính Chúa cũng nhiều
nửa này tâm Phật vạn điều ước mong
sông Hồng vẫn nghẹo khúc cong
con đê ngăn lũ uốn vòng con đê
làng tôi như ngậm bùa mê
ăn hạt lúa chét, hạt kê mấy đời
khuyên nhau chín bỏ làm mười
ra đường chỉ gặp nụ cười nửa môi
Thánh thần ăn thịt ăn xôi
còn nồi cháo thí dân ngồi chia nhau
tội thân ba vị đầu rau
đội nồi nước xuýt đục ngầu nhìn xuông
làng tôi cà pháo dầm tương
vẫn vui như tết!…Nghĩ thương cái làng!

( Trót một thời yêu II, – Hoàng Xuân Họa, Nxb Hội nhà văn, 2010)

Còn đoạn văn mà tôi tìm lại được trong cuốn sách địa lý tự nhiên nổi tiếng của cố GS địa lý học Lê Bá Thảo là những dòng đẹp như thơ viết về làng quê Bắc Bộ như sau: "… Từ thuở nhỏ, ai mà chẳng được sống trong lời ru của bà, của mẹ, mà âm điệu du dương của chúng mang bóng dáng của đất đai làng mạc đã tạo nền cho tình yêu quê hương đất nước thắm thiết lắng sâu vào tâm hồn… Những cảnh vật quen thuộc của đồng bằng đã đến với tuổi thơ bao thế hệ thông qua những câu ca dao ca ngợi lao động và tình yêu quê hương, những bài tập đọc trong sách giáo khoa, những bức tranh miêu tả những cánh đồng thẳng cánh cò bay, những thôn làng nằm yên ả sau luỹ tre, có giếng nước ao làng, có mái đình chùa rêu phong cổ kính, có những cây đa cổ thụ chơ vơ ngoài gò, ngoài bãi …" ( Địa lý tự nhiên Việt Nam- Nxb Khoa học kỹ thuật, Hà Nội -1977)

Hầu như người Việt Nam nào cũng có một quê hương thi vị của tuổi ấu thơ in hằn trong tâm tưởng, và chắc hẳn đều có thể tìm thấy sự đồng vọng thân thương ở những dòng văn trên…

Nhưng cái “thôn làng yên ả” đó giờ đây sao mà buồn thế – qua thơ văn của nhiều tác giả hiện đại, mà bài thơ “Làng tôi” của HXH đang hiển hiện trước mắt tôi là một trong những dẫn chứng tiêu biểu!

Như nhiều làng quê khác, ở đây vẫn còn cây đa đầu làng cây gạo cuối xóm, vẫn còn tiếng chuông chùa văng vẳng, chuông nhà thờ ngân nga khi hoa đỏ “cháy chiều”, vẫn dòng sông chở nặng phù sa “nghẹo khúc cong” qua những đoạn đê ngăn lũ, song nơi đây, cuộc sống đã mang một nội dung khác lạ mà HXH khái quát bằng câu thơ: “làng tôi như ngậm bùa mê…” Bùa mê gì vậy? Điều gì khiến một người trí thức xa quê lâu ngày trở về phải bàng hoàng than thở: “Thi thư hồn vía để đâu/ Mà sao cảnh ngộ xót đau thế này…” (Nguyễn Huy Hoàng, CHLB Nga). Cái bùa mê đã được tung ra trên làng quê HXH bởi những dự án làm sân golf, làm khu công nghiệp, khu vui chơi giải trí với những lời hứa hẹn xuông để rồi ném người nông dân ra khỏi đất canh tác nông nghiệp truyền thống, để họ choáng ngợp với khoản tiền đền bù chẳng bõ bèn gì nhưng cả đời nằm mơ chẳng thấy, để sa vào đề đóm cờ bạc, cuống cuồng hưởng thụ đồ thứ phẩm, đồ bãi rác thành thị, để rồi sau đó làm kẻ nuốt hận trước sự lật lọng của các ông chủ mới, trước cảnh xả ô nhiễm đầu độc sông suối và bầu trời, hoặc cảnh đất bỏ hoang của những dự án treo nhằm trục lợi… Cái bùa mê được tung ra bởi những kẻ có chức quyền mà đầu óc thì quay cuồng trước lợi ích cá nhân và trái tim thì đã đông cứng lại trước tình đồng bào đồng chí! Chủ nghĩa thực dụng và chủ nghĩa cá nhân cực đoan đã theo chân những kẻ trọc phú, những “ông chủ mới”- đúng hơn là những cường hào mới về tận ngóc ngách của làng quê yên bình, gặm nhấm, đục khoét, hủy hoại biết bao giá trị văn hóa truyền thống quý báu được tạo dựng trong nhiều thế kỷ, biến cái cái đạo lý thật đẹp: “Người ta – Hoa đất” thành “Người ta – Hoa tiền”- mọi thứ đều đo đếm bằng tiền nong lợi lộc, thời buổi mà mọi nghĩa tình chân thật xưa nay hầu đã biến thành vẻ bề ngoài:

khuyên nhau chín bỏ làm mười
ra đường chỉ gặp nụ cười nửa môi

Lòng căm giận của nhà thơ trước những bất công xã hội, trước cảnh buôn thần bán thánh, cảnh mua danh bán tước trơ tráo đang diễn ra hàng ngày hàng giờ trong làng quê thân yêu có tên An Khang dường khiến ông như không kìm được sự nổi khùng buộc phải thốt lên lời chửi bới cho hả, song ông kìm lại được để buông ra sự miêu tả có bình phẩm, vừa trực diện vừa thâm thúy:

Thánh thần ăn thịt ăn xôi
còn nồi cháo thí dân ngồi chia nhau

Hai câu lục bát “Thánh thần ăn thịt ăn xôi/ còn nồi cháo thí dân ngồi chia nhau” mang màu sắc ca dao rõ rệt, chứa đựng sự thật đau xót và cả thái độ phản kháng cố ghìm lại thành vẻ khách quan, như lời ru, lời răn dạy con cháu trong hai câu ca dao cũ: “Con ơi nhớ lấy câu này/ Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan.” Hình ảnh “nồi cháo thí” là một sáng tạo đột xuất của tác giả, vì cháo thí thường chỉ dùng trong ngày xá tội vong nhân, cháo được múc vào những chiếc lá đa dành cho cô hồn lang thang, hoặc bát cháo thí dành cho những người cơ nhỡ xin ăn lạc qua làng… “Nồi cháo thí” ở đây tượng trưng cho sự bố thí thảm hại dành cho những người vốn là chủ nhân thật sự của đất đai, ruộng vườn giờ đang bơ vơ tuyệt vọng ngay trên mảnh đất ông cha không còn là của họ nữa! Câu thơ “còn nồi cháo thí dân ngồi chia nhau” vừa có sức khái quát lay động vừa cụ thể đến run người, sao mà gợi chua xót đến vậy, khiến người đọc phải lặng người tê tái! Chưa dừng lại ở đó, tác giả còn bồi thấn thêm về cảnh ngộ của dân bằng hai câu nữa:

tội thân ba vị đầu rau
đội nồi nước xuýt đục ngầu nhìn xuông

Ba vị “thổ công, thổ địa, thổ kỳ “* là những hình tượng dân gian quen thuộc, gần gũi đối với cuộc sống dân dã cũng phải chịu sự đối xử bất công không kém những người bạn bần hàn chung thủy suốt cuộc đời của họ, những người nông dân đầu tắt mặt tối. Tác giả bộc lộ trực tiếp sự cảm thông: “tội thân ba vị đầu rau”, rồi dùng hình ảnh nhân hóa cùng sự hài hước mà khiến người ta trào lệ: “đội nồi nước xuýt đục ngầu nhìn xuông.”

Khốn khổ thay cho người dân xứ quê HXH, những người vốn từ xa xưa đã phải sống trong cảnh: “ăn hạt lúa chét, hạt kê mấy đời”, thì đến nay, sau bao sự đổi thay, bao cuộc cách mạng long trời lở đất, vẫn không khá hơn là bao bởi quan tham, bởi những chính sách đúng đắn không đến được với dân lành thấp cổ bé họng! Họ vẫn phải mót lượm thứ lúa chét (Tôi đã phải hỏi han khá nhiều người rồi mới vỡ lẽ ra: đó là thứ lúa dại mọc lên từ cây rạ sau khi đã thu hoạch xong vụ qua một thời gian, mà chỉ vùng chiêm trũng mới có thứ lúa chét này, ăn đắng ngắt, song vẫn còn hơn là đứt bữa! ). Và quê hương ông vẫn là “tương cà gia bản” như bao đời nay: “làng tôi cà pháo dầm tương”. Nhưng: “vẫn vui như tết!…” Ôi, cái lạc quan đáng yêu, và cũng thực đáng thương biết bao!

Khi nhà thơ thốt lên: “Nghĩ thương cái làng!”, ta có cảm giác đôi mắt ông lúc này cũng đang “ầng ậng nước” (mượn từ mà nhà văn Nam Cao đã dùng trong truyện ngắn “Lão Hạc”.)

Cái hay của một bài thơ thường vượt ra ngoài chữ nghĩa thuần túy để hé lộ cho người đọc cảm nhận được một cách thấm thía tấm lòng của người làm thơ là như vậy!

__________________________
* Ba ông đầu rau, theo truyền thuyết dân gian Việt Nam được gọi chung là Táo quân, và chung cho cả 3 ngôi: Thổ công, Thổ địa và Thổ kỳ. (Thổ công được giao nhiệm vụ trông coi việc bếp núc; Thổ địa trông coi việc trong nhà; Thổ kỳ trông coi việc chợ búa.)

Đạo diễn điện ảnh Nguyễn Anh Tuấn


Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa

Thông báo về chuyên mục Thơ

Posted: 07 Aug 2011 01:05 PM PDT

Chào các bạn,

Khoảng hơn một năm nay, ĐCN đóng của chuyên mục Thơ, vì không có người quản lý (và chỉ nhận các bài giới thiệu thơ hay bình thơ). Nhưng bắt đầu từ hôm nay chúng ta sẽ mở chuyên mục Thơ trở lại, vì đã tìm được người quản lý.

Người phụ trách mới của chuyên mục Thơ ĐCN là tác giả đã từng viết một số bài giới thiệu, nghiên cứu phê bình văn học- nghệ thuật trên ĐCN. Đó là Đạo diễn điện ảnh, nhà thơ Nguyễn Anh Tuấn.

Cảm ơn anh Tuấn đã nhận lời đảm nhiệm chuyên mục nhiều khó khăn này.

Các bạn muốn gửi Thơ cho ĐCN, xin gửi thẳng về anh Tuấn tại anhtuan.daodien4@gmail.com . Các bài Thơ gửi đến các địa chỉ khác trong ĐCN cũng sẽ được chuyển về cho anh Tuấn để anh Tuấn quyết định.

Mong các bạn đóng góp để Vườn Thơ ĐCN có được nhiều kỳ hoa dị thảo.

Chúc anh Tuấn và các bạn một ngày thơ.

Mến,

Hoành


Filed under: Thơ Tagged: Thơ

Việt Nam tích cực, chủ động, có trách nhiệm trong ASEAN

Posted: 07 Aug 2011 01:04 PM PDT

 

SGTT.VN – Nhân kỷ niệm 44 năm ngày thành lập ASEAN, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh có bài viết nêu lên chặng đường phát triển của ASEAN hơn bốn thập kỷ qua và khẳng định Việt Nam đã, đang và tiếp tục đóng góp tích cực, chủ động, có trách nhiệm cho cộng đồng khu vực. SGTT xin giới thiệu toàn văn bài viết này.

 

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch ASEAN 2010 chủ trì Hội nghị Cấp cao ASEAN + 3 (gồm Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản) lần thứ 13 tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Mỹ Đình – Hà Nội) chiều 29.10.2010. Ảnh: TTXVN

 
Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) kỷ niệm tròn 44 năm thành lập vào ngày 8 tháng 8 năm 2011. Quá trình hình thành và lớn mạnh của ASEAN hơn 4 thập kỷ qua là câu chuyện đáng trân trọng về nỗ lực vươn lên của một nhóm các quốc gia vừa và nhỏ ở Đông Nam Á, vượt qua những rào cản cùng không ít thăng trầm của lịch sử, trở thành một trong những tổ chức khu vực được đánh giá là thành công nhất, với những đóng góp quan trọng được ghi nhận cho hòa bình, ổn định và phát triển ở khu vực.

Sau 44 năm, ASEAN đang bước vào thời kỳ quan trọng và quyết định để chuyển sang một giai đoạn mới: trở thành một Cộng đồng đoàn kết, vững mạnh liên kết, gắn bó về các mặt chính trị, kinh tế và văn hóa-xã hội vào năm 2015. Đây là bước phát triển cao hơn trên chặng đường hợp tác và liên kết của ASEAN hơn 4 thập kỷ qua, vì một khu vực Đông Nam Á hòa bình, ổn định và phát triển thịnh vượng, mở rộng hợp tác quốc tế và ngày càng có vai trò và vị thế ở khu vực và trên thế giới.

ASEAN trong giai đoạn nước rút hướng tới Cộng đồng

 

Ông Phạm Bình Minh, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Ngoại giao Ảnh: SGTT

ASEAN thực sự quyết tâm hướng tới mục tiêu hình thành Cộng đồng vào ngày 1 tháng 1 năm 2015. Đây chính là giai đoạn bản lề trong khi thời gian còn lại không nhiều, cùng với không ít thách thức đặt ra cho ASEAN. Khối lượng công việc đồ sộ đề ra trong Lộ trình xây dựng Cộng đồng trải rộng trên tất cả các lĩnh vực, với hơn 800 đầu việc ưu tiên trên cả 3 trụ cột Chính trị-An ninh, Kinh tế và Văn hóa-Xã hội.

Chính trong giai đoạn quan trọng này, trong hơn hai năm qua, ASEAN hơn bao giờ hết đã dành quyết tâm ở mức cao nhất thực hiện Lộ trình đã được đề ra, với tiêu chí là dành ưu tiên và nguồn lực cao để biến tầm nhìn thành hiện thực, nhấn mạnh yếu tố thực thi và đảm bảo triển khai nghiêm túc các chương trình, kế hoạch công tác, áp dụng các cơ chế theo dõi giám sát và đánh giá định kỳ.

Hiệp hội đồng thời cũng đẩy mạnh hợp tác cả trong nội khối cũng như với các Đối tác nhằm nâng cao năng lực ứng phó với các thách thức toàn cầu đang đặt ra như biến đổi khí hậu, thiên tai, dịch bệnh, phục hồi sau khủng hoảng… Những cam kết chính trị của Lãnh đạo cấp cao ASEAN liên tục trong những năm gần đây về ứng phó biến đổi khí hậu là một ví dụ. ASEAN cũng đang khẩn trương triển khai Kế hoạch tổng thể về Kết nối ASEAN nhằm tăng cường kết nối ở khu vực cả về hạ tầng, thể chế và con người để hỗ trợ mục tiêu xây dựng Cộng đồng và hướng tới kết nối rộng hơn ở khu vực Đông Á.

Đẩy mạnh hợp tác quốc tế và phát huy vai trò trung tâm của ASEAN ở khu vực

Quan hệ đối ngoại của ASEAN, nhất là với 10 bên Đối tác chính đã không ngừng được mở rộng và đi vào chiều sâu, được nâng cấp thành đối tác chiến lược hoặc hợp tác toàn diện.

Những hệ thống chuẩn mực ứng xử do ASEAN thiết lập, nhất là Hiệp ước Thân thiện và Hợp tác (TAC) đến nay đã được 27 nước trong và ngoài khu vực, trong đó có các nước lớn, chấp nhận tham gia, đưa TAC trở thành Bộ quy tắc ứng xử chung ở khu vực. Các công cụ thúc đẩy hòa bình và an ninh khu vực khác như Hiệp ước Đông Nam Á không có vũ khí hạt nhân (SEANWFZ), Tuyên bố về cách ứng xử của các bên liên quan ở Biển Đông (DOC) đang tiếp tục được đề cao và phát huy tác dụng. Thông qua những nỗ lực kể trên, ASEAN đã khẳng định được vai trò một nhân tố quan trọng gắn kết các lợi ích đan xen, là động lực của các tiến trình đối thoại và hợp tác ở khu vực.

Trước bối cảnh mới ở khu vực, ASEAN đã lựa chọn cách tiếp cận năng động để duy trì vai trò và giá trị riêng của mình. Đáng kể đến là việc đổi mới và làm sinh động hơn các khuôn khổ hợp tác khu vực do chính ASEAN khởi xướng, trong đó có mở rộng Cấp cao Đông Á (EAS) và Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN (ADMM); làm phong phú nội dung thảo luận của các diễn đàn ASEAN+1, ASEAN+3, ARF… qua đó, nâng cao giá trị và sức thu hút của các diễn đàn này. Theo đó, ASEAN đang phát huy vai trò đóng góp tích cực, chủ động của mình vào việc xây dựng cấu trúc khu vực, dựa trên cơ sở kết hợp và phát huy các diễn đàn hiện có, với ASEAN ở vị trí trung tâm, cùng phấn đấu vì hòa bình, an ninh, ổn định và hợp tác phát triển ở khu vực.

Một Việt Nam tích cực, chủ động, có trách nhiệm trong ASEAN

 

Quan hệ đối ngoại của ASEAN không ngừng được mở rộng và đi vào chiều sâu. Ảnh: Ảnh: AsiaNews

Tham gia ASEAN 16 năm, Việt Nam chủ trương một ASEAN vững mạnh, đoàn kết và liên kết chặt chẽ là lợi ích chiến lược, lâu dài của Việt Nam, đã và sẽ đem lại những lợi ích to lớn cho tất cả các nước thành viên. Do đó, Việt Nam đã nỗ lực hết mình đóng góp cho sự phát triển và lớn mạnh của Hiệp hội. Trong quá trình đó, Việt Nam đã luôn đóng góp tích cực vào việc tăng cường đoàn kết, cũng như trong quá trình định hướng, ra quyết sách và hiện thực hóa mục tiêu xây dựng Cộng đồng ASEAN ngay từ giai đoạn đầu. Quá trình hình thành và triển khai các văn kiện quan trọng như Chương trình Hành động Viên-chăn (VAP) giai đoạn 2004-2009, Hiến chương ASEAN, các Kế hoạch tổng thể xây dựng 3 trụ cột Cộng đồng ASEAN và Kế hoạch công tác Thu hẹp khoảng cách phát triển ASEAN (IAI) trong Lộ trình xây dựng Cộng đồng ASEAN giai đoạn 2009-2015, cũng như những quyết sách quan trọng khác của ASEAN đều có dấu ấn đóng góp đậm nét của Việt Nam.

Đảm nhiệm vai trò Chủ tịch ASEAN năm 2010 trong bối cảnh Hiệp hội bước vào giai đoạn bản lề 5 năm hướng tới mục tiêu hoàn thành Cộng đồng ASEAN vào 2015, Việt Nam đã chủ động tham vấn và đề xuất trúng các định hướng ưu tiên cho ASEAN là: tập trung đề cao yếu tố thực thi, biến tầm nhìn thành hành động, quyết tâm triển khai hiệu quả và đúng tiến độ các kế hoạch đã đề ra trong Lộ trình xây dựng Cộng đồng; tiếp tục mở rộng và làm sâu sắc hơn quan hệ với các Đối tác, đồng thời củng cố vai trò trung tâm của ASEAN ở khu vực; nâng cao năng lực chung của Hiệp hội ứng phó với các thách thức đang nổi lên.

Thành công của các Hội nghị quan trọng của ASEAN do Việt Nam chủ trì trong năm 2010 như Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 16 (tháng 4/2010), Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN lần thứ 43 và các Hội nghị liên quan (tháng 7/2010), Hội nghị Cấp cao ASEAN 17 và các Cấp cao liên quan (tháng 10/2010) đã tạo bước đà quan trọng giúp ASEAN đẩy mạnh hành động trên cả 3 nội dung ưu tiên nêu trên, qua đó, thiết thực cụ thể hóa tầm nhìn về Cộng đồng ASEAN. Đáng chú ý là, với vai trò và đóng góp tích cực của nước Chủ tịch Việt Nam, nhiều quyết sách chiến lược quan trọng của ASEAN đã được thông qua trong năm 2010, như Kế hoạch tổng thể về Kết nối ASEAN; các Tuyên bố về Tăng cường hợp tác khắc phục hậu quả của khủng hoảng kinh tế và về Ứng phó biến đổi khí hậu; quyết định mở rộng Cấp cao Đông Á (EAS) và mời Nga và Mỹ tham gia; khởi động cơ chế Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN mở rộng (ADMM+) với 8 Đối tác bên ngoài; nâng cấp quan hệ Đối tác giữa ASEAN và Hàn Quốc lên Đối tác chiến lược và định hướng quan hệ với Mỹ lên tầm chiến lược, hoàn tất việc Canada và Thổ Nhĩ Kỳ tham gia Hiệp ước Thân thiện và Hợp tác (TAC) cũng như tạo điều kiện để Liên minh châu Âu (EU) sớm tham gia TAC…

Mặt khác, là Chủ tịch, Việt Nam đã tích cực, chủ động phối hợp với các nước nhằm củng cố và tăng cường các nguyên tắc, quy chế và phương cách hoạt động của ASEAN; tăng cường đoàn kết, thúc đẩy giải quyết bất đồng giữa các nước thành viên bằng đối thoại hòa bình, trên tinh thần hữu nghị và Hiến chương ASEAN.

Những kết quả quan trọng kể trên một mặt giúp ASEAN củng cố đoàn kết và tăng cường hợp tác, liên kết, góp phần vượt qua thời kỳ khó khăn chung của khu vực sau cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008, bảo đảm tiếp tục triển khai xây dựng cộng đồng và các mục tiêu đã đề ra theo đúng lộ trình. Qua đó, ASEAN đã chứng tỏ sự năng động và linh hoạt của mình trong việc thích ứng với những biến động mới của tình hình, giữ vững vai trò trung tâm của Hiệp hội ở khu vực.

 

Việt Nam sẽ chủ động cùng ASEAN thúc đẩy và đề xuất những phương hướng và quyết sách đúng đắn nhằm củng cố đoàn kết, tăng cường hợp tác và liên kết khu vực. Ảnh: hội nghị Bộ trưởng ngoại giao ASEAN lần thứ 44 tại Bali, Indonesia, ngày 19.7.2011. Ảnh: Reuters

Thành tựu của hơn một thập kỷ rưỡi tham gia ASEAN và nhất là thành công của nhiệm kỳ Chủ tịch ASEAN 2010 xuất phát từ đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa dạng hóa, đa phương hóa quan hệ quốc tế, trong đó, coi trọng hợp tác ASEAN, với phương châm "chủ động, tích cực, trách nhiệm". ASEAN đã và sẽ tiếp tục có ý nghĩa chiến lược lâu dài đối với môi trường an ninh và ổn định của đất nước ta. Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ XI đã tiếp tục khẳng định rõ: "Việt Nam sẽ tăng cường quan hệ hữu nghị, hợp tác với các nước láng giềng, chủ động, tích cực và có trách nhiệm cùng các nước xây dựng Cộng đồng ASEAN vững mạnh, tiếp tục nâng cao vai trò, vị thế của ASEAN ở khu vực cũng như trên trường quốc tế".

Trên tinh thần đó, trong giai đoạn từ nay đến 2015, điểm đến của Cộng đồng ASEAN, Việt Nam sẽ tập trung vào các ưu tiên chính sau:

Thứ nhất, chủ động cùng ASEAN thúc đẩy và đề xuất những phương hướng và quyết sách đúng đắn nhằm củng cố đoàn kết, tăng cường hợp tác và liên kết khu vực; tiếp tục mở rộng và làm sâu sắc thêm quan hệ giữa ASEAN với các Đối tác, qua đó, giữ vững vai trò trung tâm của ASEAN trong các tiến trình đối thoại và hợp tác hiện có cũng như trong cấu trúc đang định hình ở khu vực.

Thứ hai, tích cực đề cao vai trò quan trọng của ASEAN trong việc đẩy mạnh đối thoại, hợp tác và xây dựng lòng tin vì hòa bình, an ninh và ổn định ở khu vực; tiếp tục phát huy vai trò và giá trị của các công cụ, cơ chế đảm bảo hòa bình và an ninh hiện có, đồng thời củng cố và hoàn thiện những chuẩn mực ứng xử chung nhằm tạo dựng lòng tin, ngăn ngừa xung đột và giải quyết hòa bình các tranh chấp.

Thứ ba, dành quan tâm và nguồn lực thích đáng thực thi đầy đủ và có trách nhiệm các thỏa thuận và cam kết trong Lộ trình hướng tới xây dựng Cộng đồng ASEAN, đảm bảo hoàn thành các mục tiêu đề ra hiệu quả và đúng thời hạn; cùng ASEAN nỗ lực giải quyết và ứng phó hiệu quả với các thách thức đang đặt ra.

Cuối cùng, để thực hiện tốt các nhiệm vụ trên, trên tinh thần chủ trương chung đã được Lãnh đạo cấp cao xác định, chúng ta cần có sự quán triệt và nhận thức đầy đủ về ý nghĩa và tầm quan trọng của ASEAN trong các Bộ, ngành, cơ quan và cán bộ liên quan, những người đã và đang trực tiếp tham gia vào các hoạt động hợp tác ASEAN. Đồng thời, cần tích cực tuyên truyền, quảng bá về ASEAN trong các tầng lớp nhân dân, đưa những lợi ích của hợp tác và liên kết ASEAN đến gần hơn với người dân. Chắc chắn rằng, với nỗ lực và quyết tâm của tất cả các nước thành viên, mục tiêu xây dựng thành công một Cộng đồng ASEAN vững mạnh, đoàn kết và liên kết chặt chẽ sẽ nằm trong tầm tay, để người dân Việt Nam và các dân tộc ở khu vực luôn được sống trong môi trường hòa bình, ổn định và thịnh vượng.

Phạm Bình Minh
Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Ngoại giao


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

Biển Đông: Nói với dân, dân sẽ tin hơn

Posted: 07 Aug 2011 01:03 PM PDT

- Nói với dân chúng về Biển Đông, dân sẽ tin hơn vào những gì Chính phủ đã làm – ĐBQH Dương Trung Quốc nói.

Sáng thứ 7, 6/8, Quốc hội thảo luận ở hội trường về tình hình thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội và ngân sách nhà nước 6 tháng đầu năm 2011, các giải pháp cho 6 tháng cuối năm. ĐBQH các khóa 11, 12 Dương Trung Quốc là người thứ 17 phát biểu. Nhà sử học nói đến vấn đề hệ trọng – Biển Đông, mà theo ông, “chưa được Chính phủ quan tâm đúng mức xét từ khía cạnh quan tâm đến lòng tin của dân”.

Ông mở đầu bằng nhận xét khía cạnh tích cực về việc nhiều thành viên của Chính phủ khóa này “hóa thân vào Quốc hội”:
Một Nhà nước vì dân càng phải quan tâm đến lòng tin của dân

Với kỳ họp thứ nhất của Quốc hội khóa XIII này, chúng ta được chứng kiến một hiện tượng hy hữu trong lịch sử Quốc hội, một vị Phó Thủ tướng thường trực trình bày bản báo cáo của Chính phủ ở đầu kỳ họp lại trở thành Chủ tịch Quốc hội chủ trì giám sát ngay chính bản báo cáo của mình. Lần đầu tiên có một nhà hành pháp lại trở thành nhà lập pháp và hơn thế nữa chúng ta cũng chứng kiến nhiều thành viên của Chính phủ lại hóa thân vào Quốc hội.

Ông Dương Trung Quốc: Tại sao phải là đại biểu Quốc hội mới có thể dự một phiên họp kín để được nghe những thông tin mà theo tôi nếu để dân biết thì tốt biết bao nhiêu?
Tôi muốn nhìn nhận khía cạnh tích cực này của hiện tượng là người tham gia hoạt động cũng rất lâu năm trong Chính phủ, ở vào những vị trí then chốt nhất của Chính phủ, hiểu rõ chân tơ, kẽ tóc của Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội biết được tất cả những chỗ mạnh, chỗ yếu của Chính phủ, từng chịu trách nhiệm về những hoạt động của Chính phủ sẽ thực thi trách nhiệm cùng Quốc hội giám sát Chính phủ chặt chẽ hơn. Giám sát hiểu theo nghĩa là sẽ phát hiện được những yếu kém để điều chỉnh hoạt động hành pháp của Chính phủ, cũng như với vai trò lập pháp sẽ tạo những hành lang pháp lý chuẩn xác thuận lợi góp phần cho Chính phủ thực thi hiệu quả trách nhiệm hành pháp của mình, đó là hy vọng của tôi và của nhiều cử tri.

Tôi cũng mong muốn báo cáo của Chính phủ bên cạnh những đánh giá chủ yếu về kinh tế, một lĩnh vực rất quan trọng nhưng cũng nên quan tâm nhiều hơn đến một lĩnh vực không kém phần quan trọng là những đánh giá về vấn đề xã hội. Các vấn đề xã hội không chỉ là chính sách an sinh, con số thống kê thu nhập giàu, nghèo, tệ nạn, tai nạn v.v… mà còn về lòng tin của dân.

Nếu đánh giá về kinh tế có thể biểu thị được bằng con số định lượng như GDP, chỉ tiêu sản lượng v.v… thì cũng nên đánh giá chỉ tiêu về lòng tin của dân đối với Chính phủ. Những phương pháp điều tra thống kê hiện đại có thể làm được điều này, thế giới họ làm nhiều rồi, một Nhà nước của dân, vì dân càng phải quan tâm đến lòng tin của dân. Chúng ta cũng không nên nghĩ đến chuyện, chúng ta chưa xảy ra như ở Bắc Phi là một điều gì an ủi cả, chúng ta đã có cả một truyền thống đồng thuận giữa dân và Nhà nước, giữa trên với dưới chúng ta phải duy trì cái đó như chính con mắt, con ngươi của mình để tồn tại và phát triển.

Tôi xin đưa ra một ví dụ để làm rõ quan điểm của tôi cũng là đề cập đến một vấn đề hệ trọng chưa được Chính phủ quan tâm đúng mức xét từ khía cạnh quan tâm đến lòng tin của dân, đó là vấn đề Biển Đông.

Không thể không thừa nhận rằng vấn đề Biển Đông, trong đó có cả vấn đề bảo vệ chủ quyền cũng như vấn đề phát triển quốc gia lâu dài là một vấn đề nổi bật. Sự tranh chấp, sự đe dọa, sự không ổn định là vấn đề không chỉ các nước có liên quan mà cả thế giới quan tâm. Vậy mà báo cáo Chính phủ tuy có đề cập thể hiện quan điểm mang tính nguyên tắc của Nhà nước nhưng rõ ràng chưa thể hiện đúng mức. Chúng ta không thổi phồng, không kích động, không gây hoang mang, nhưng không thể coi đó là chuyện bình thường được. Nó phải được thể hiện trong báo cáo của Chính phủ đúng tầm mức của nó, được phản ánh trong chương trình nghị sự Quốc hội đúng tầm mức của nó để nhân dân tin tưởng, để nhân dân thông suốt.

‘Đừng tạo khoảng cách, xung đột không đáng có’

Ngay chương trình làm việc ban đầu của Quốc hội hầu như không có vấn đề gì xảy ra trên Biển Đông cả, phải đến lúc dư luận xã hội và đại biểu Quốc hội yêu cầu thì Quốc hội mới đưa vào chương trình một buổi báo cáo không đầy 1 tiếng đồng hồ và không thảo luận.

Tôi xin bày tỏ điều tôi suy nghĩ về nội dung của báo cáo đó và tôi đã nói với Bộ trưởng Ngoại giao ý kiến của tôi rằng: Trừ một vài nội dung chi tiết, còn về căn bản nếu những nội dung báo cáo đó được trình bày cho dân chúng thì chỉ có tốt trở lên, dân sẽ tin hơn vào những gì Chính phủ đã làm. Nó làm sáng tỏ phần nào những băn khoăn, những trăn trở của dân, quan trọng hơn là sự ủng hộ của dân được tổ chức, được huy động có hiệu quả.

Cái gì cần tế nhị trong quan hệ ngoại giao ta phải giữ, nhưng với dân không cần sự tế nhị mà cần đến sự tin cậy và thẳng thắn. Cái gì cần mềm mỏng với ngoại giao thì cũng cần mềm mỏng với nội giao. Đừng tạo ra những khoảng cách, những xung đột không đáng có giữa Chính phủ và nhân dân cho dù sự cảnh giác là cần thiết.

Tôi muốn đưa ra một ví dụ mà bây giờ đã trở thành dư luận quan tâm, như văn bản của Thủ tướng Chính phủ cách đây một nửa thế kỷ, chúng tôi nghĩ chúng ta hoàn toàn có đầy đủ luận điểm để phản bác nó, chúng ta cũng chứng kiến sự thật là rất nhiều văn bản này đã được lưu truyền trong dân, đã được đưa lên mạng và đang trở thành một công cụ để những thế lực bên ngoài tác động vào chúng ta. Nhưng ngay trong bản báo cáo Quốc hội của Bộ Ngoại giao cũng không hề đề cập tới. Phải chăng chúng ta chỉ quan tâm đến màn hội nghị mà chúng ta không quan tâm đến lòng dân?

Là người làm nghề sử, tôi muốn nhắc lại một sự kiện cách đây đã 65 năm. Đầu năm 1946, khi cần đối phó với một tình huống ngàn cân treo trên sợi tóc liên quan đến vận mệnh của Tổ quốc, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đi một nước cờ táo bạo một cách sáng suốt là Ký hiệp định sơ bộ 16/3. Thấy nước cờ đấy dân chưa hiểu, thắc mắc, hoang mang, chính quyền cách mạng tổ chức cả một cuộc biểu tình có hàng vạn người tham gia tại quảng trường Nhà hát Lớn, hình ảnh hiện nay vẫn còn để nguyên vẹn. Cho thấy dân quan tâm đến việc nước như thế nào, có cả dân quê, có cả anh phu xe, công chức, thợ thuyền, trí thức v.v… Bộ trưởng Bộ Nội vụ Võ Nguyên Giáp giải thích cả mấy tiếng đồng hồ, Chủ tịch nước đứng trước quốc dân nói rằng đồng bào hãy tin tưởng Hồ Chí Minh không bao giờ bán nước.

Học tập Bác Hồ, nên nhớ cách ứng xử với dân của Bác khi vận nước khó khăn. Cho dù thời đại có nhiều thay đổi, mọi so sánh có thể khập khiễng thì nguyên lý “dân biết dân mới làm” và dân có điều kiện kiểm tra Chính phủ là chuyện của muôn đời. Tại sao phải là đại biểu Quốc hội mới có thể dự một phiên họp kín để được nghe những thông tin mà theo tôi nếu để dân biết thì tốt biết bao nhiêu? Tôi tin rằng dân sẽ tin, còn người ngoài có tin hay không đó là điều thứ yếu.

Tôi nghĩ rằng kỳ họp Quốc hội này chúng ta nên có một hành động, nếu không phải là một nghị quyết riêng thì nên nêu trong nghị quyết chung của kỳ họp nói rõ được quan điểm của chúng ta, lập trường của chúng ta và sự ủng hộ của chúng ta đối với Chính phủ. Điều đó sẽ mang lại hiệu quả tích cực vào trong sự ủng hộ đồng thuận, ủng hộ của người dân.

Hướng ra Biển Đông, luôn quan tâm đến đất liền

Thưa Quốc hội, hướng ra Biển Đông nhưng cũng phải luôn quan tâm đến đất liền, trong đó có nền kinh tế của chúng ta. Chúng ta muốn giữ được chủ quyền chính trị thì phải giữ được chủ quyền kinh tế. Tại kỳ họp cuối cùng của khóa trước tôi đã đặt câu hỏi chất vấn Chính phủ rằng nền kinh tế của ta bên cạnh việc khai thác có hiệu quả những nguồn lực nước ngoài thông qua việc phát triển những mối quan hệ hợp tác nhưng có lành mạnh không, có bị lệ thuộc không? Biết bao nhiêu vấn đề đã được nêu lên ngay trong Quốc hội với những định lượng rất đáng lo lắng về những khả năng bị lệ thuộc đặc biệt với Trung Quốc cần được quan tâm để điều chỉnh vì chưa thấy những dấu hiệu tích cực thay đổi.

Nêu vấn đề có vẻ tế nhị này nhưng phải trên nguyên tắc “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, còn thiên hạ thì bao giờ cũng quan tâm đến lợi ích, lợi ích kinh tế, kể cả lợi ích chính trị bằng mọi giá. Tại sao nông dân trồng vải đến vụ thu hoạch mà các cơ quan quản lý doanh nghiệp Nhà nước vẫn đóng cửa im ỉm như một phóng sự đã phản ánh trong khi thương lái nước ngoài tung hoành và thật sự họ đã trở thành cứu cánh cho người dân? Đấy mới là quả vải bé nhỏ, cần nhìn vào nhiều công trình thắng thầu, nhiều dòng chảy hàng hóa và tình trạng nhập siêu là tiêu biểu nhất đủ thấy nhiều thông điệp đáng lo ngại.

Cuối cùng, chúng tôi với tư cách là một thành viên của đoàn Đồng Nai là một đại biểu Quốc hội đã đưa vào chương trình bầu cử của mình về con đường 20, chúng tôi lắng nghe ý kiến của TKV, nhưng chúng tôi cũng tự hỏi nếu chúng ta đã nói tình trạng ít hiểu biết về sử thì như chúng ta ít hiểu biết về toán, đến giữa tháng 8 này chúng ta mới bắt đầu trình văn bản mà chúng ta làm sao cuối năm nay có thể lưu thông cho con đường đi được.

Các chiến sĩ cảnh sát giao thông của tỉnh Đồng Nai đặt câu hỏi: Nếu một chiếc xe 40 tấn đi ngang qua một cây cầu 25 tấn liệu có cho đi qua không? Đây chúng tôi nghĩ không phải là vấn đề kinh tế mà chính là vấn đề kỷ cương mà trong đó Quốc hội phải chịu trách nhiệm. Vì chúng ta đã thông qua nghị quyết ủng hộ cho việc xây dựng công trình bô-xít mà chúng ta không quan tâm đến khả năng bô-xít đã được di chuyển như thế nào, tạo ra những tình huống khó xử như thế này. Xin cảm ơn Quốc hội.

H.Anh ghi - Ảnh: Lê Anh Dũng
(Tiêu đề nhỏ do VietNamNet đặt)


Filed under: Phát triển chính trị Tagged: Phát triển chính trị

Ông Lê Hồng Anh giữ vị trí Thường trực Ban bí thư

Posted: 07 Aug 2011 01:02 PM PDT

VnExpress
Bộ Chính trị và Ban chấp hành Trung ương Đảng vừa phân công đại tướng Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, nguyên Bộ trưởng Công an giữ cương vị Thường trực Ban bí thư Trung ương Đảng.
>6 Ủy viên Bộ Chính trị tham gia Ban bí thư trung ương

Đại tướng Lê Hồng Anh sẽ đảm nhiệm cương vị mới thay người tiền nhiệm Trương Tấn Sang vừa được Quốc hội khóa 13 bầu làm Chủ tịch nước.

Đại tướng Lê Hồng Anh năm nay 62 tuổi, quê Kiên Giang, là cử nhân luật, cử nhân chính trị, từng đảm nhiệm chức Bí thư Tỉnh ủy Kiên Giang, Phó chủ nhiệm và Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Bộ trưởng Công an. Ông là ủy viên Bộ Chính trị khóa 9, 10 và 11, đại biểu Quốc hội các khóa 11, 12 và 13.

onghonganh
Trung tướng Trần Đại Quang tặng hoa chúc mừng đại tướng Lê Hồng Anh nhận trọng trách mới. Ảnh: CAND.

Trước đó tại kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa 13 đã thông qua nghị quyết phê chuẩn đề nghị của Thủ tướng về việc bổ nhiệm các thành viên Chính phủ. Trung tướng Trần Đại Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Thứ trưởng Bộ Công an được Quốc hội phê chuẩn giữ chức Bộ trưởng Công an.

Theo Chinhphu.vn, Bộ Chính trị cũng vừa phân công trung tướng Bùi Văn Nam, Ủy viên Trung ương Đảng, thôi giữ chức Thứ trưởng Bộ Công an để đảm nhiệm chức Bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình và trung tướng Phạm Minh Chính, Ủy viên Trung ương Đảng, thôi giữ chức Thứ trưởng Bộ Công an để đảm nhiệm chức Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ninh.

Xuân Hoa


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Người dân lại xuống đường ở Hà Nội

Posted: 07 Aug 2011 01:01 PM PDT

BBC

Biểu tình tại Hà Nội ngày 7/8, hình từ blog Xuân Diện
Lực lượng an ninh tỏ ra mềm mỏng hơn với người biểu tình ôn hòa

Người dân Việt Nam đã lại có cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc ở Hà Nội sau một tuần gián đoạn.

Hàng trăm người đã tham gia cuộc xuống đường ở khu vực Hồ Hoàn Kiếm.

Một người biểu tình nói với BBC số người tham gia lên tới 500-600.

Biểu tình bắt đầu vào lúc gần 8:30 sáng và kết thúc hai tiếng sau đó.

Hình ảnh video trên blog Ba Sàm cũng cho thấy số người tham gia biểu tình khá đông và thu hút được sự chú ý của nhiều người đi đường.

Những người biểu tình hô vang các khẩu hiệu như "Đả đảo Trung Quốc xâm lược", "Bảo vệ tổ quốc Việt Nam", "Hoàng Sa – Việt Nam".

Đoàn biểu tình cũng mang theo trang báo Thanh Niên phóng lớn với tít "Không chủ trương trấn áp người biểu tình yêu nước", lời phát biểu của lãnh đạo công an Hà Nội, Trung Tướng Nguyễn Đức Nhanh.

Công an Việt Nam dường như cũng đã thay đổi chiến thuật và tỏ ra ôn hòa hơn.

Không có tin tức nói về chuyện người biểu tình bị bắt lên xe buýt như một số lần trước và có blogger nói rằng công an thậm chí cũng không chuẩn bị sẵn xe buýt để bắt người.

‘Hòa nhã’

Anh Nguyễn Anh Tuấn, một trong số những người biểu tình bình luận trên trang Facebook của BBC:

“Rất hòa nhã giữa công an và người biểu tình. Một chủ nhật Đẹp.”

Người xuống đường này nói thêm: “[Tôi] ít nhất năm lần mời nước của tôi với công an và họ cũng vui vẻ dùng nước. Trời Hà Nội lúc biểu tình rất nóng.”

Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện, người cũng tham gia biểu tình, nói đoàn biểu tình đã được hai người dân tặng hoa nhưng cũng bị hai thanh niên gọi là “bọn điên”.

Ngoài những gương mặt trí thức quen thuộc, các hình ảnh cho thấy blogger Mẹ Nấm từ Nha Trang cũng có mặt trong số những người biểu tình.

Anh Nguyễn Chí Đức, người bị đạp vào mặt trong một lần biểu tình, và luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, vợ Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, cũng như em gái ông, bà Cù Xuân Bích đều tham gia cuộc biểu tình mới nhất ở Hà Nội.

Trước đó có blogger từng hy vọng sẽ có một đại biểu quốc hội đi cùng đoàn biểu tình nhưng điều này đã không xảy ra.

Tiến sỹ Nguyễn Quang A, một người biểu tình được nhiều người biết tới, nói với BBC ông không thể nói khi nào các cuộc xuống đường kết thúc vì đây là các cuộc biểu tình “tự phát” chứ không có tổ chức.

Ông nói: “Riêng cá nhân tôi, đi biểu tình những ngày vừa qua là để bày tỏ thái độ của mình đối với hành động của nhà cầm quyền Trung Quốc trong thời gian vừa qua.”

Vị tiến sỹ cũng nói thêm đây là cách để cả phía công an và người biểu tình học cách ứng xử trong những tình huống biểu tình đông người.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

No comments:

Post a Comment