Đọt Chuối Non |
- Trường ca “Người Việt Nam” – 12 năm để một lần bật khóc
- Cố thuyết phục ?
- Chùa Việt ở Seattle
- Peace Revolution June Fellowship 2011
- Thủ khoa cải lương:‘Có con, em tốt với nhiều người’
- Phật viện Đồng Dương: bụi đất phủ vàng son
| Trường ca “Người Việt Nam” – 12 năm để một lần bật khóc Posted: 21 Aug 2011 12:27 PM PDT Nhạc sĩ của "Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa" đã nhiều đêm thao thức với trường ca “Người Việt Nam” và vô cùng đồng cảm, chia sẻ với BTC với tâm huyết nồng nàn, rực cháy, hướng về biển đảo và tình yêu quê hương, đất nước.
Tôi đã khóc khi viết về Hải đội Hoàng Sa - Anh đã mất bao lâu để hoàn thành trường ca Người Việt Nam? 12 năm là quãng thời gian tôi hoàn thành trường ca này. Tôi bắt đầu viết từ năm 1998 với chương 1: Lời thề
- Tại sao thời gian viết tác phẩm lại lâu đến vậy, thưa anh?
Đó là bởi sau khi viết được một vài dòng ở chương 1 tôi tặc tịt, tắc tịt đúng theo nghĩa đen bởi không biết viết tiếp theo sẽ là viết về chủ đề gì, viết như thế nào. Với riêng chương 1 tôi đã mất 11 năm để viết mà vẫn chưa được hoàn chỉnh. - Cảm hứng nào đã khiến anh tiếp tục cầm bút viết tiếp những chương tiếp theo? Tôi đặt bút sáng tác tiếp chương 2 – Hải đội Hoàng Sa sau khi đọc loạt bài phóng sự về những "cột mốc sống" ở Hoàng Sa là những ngư dân bám biển và ký sự Lễ khao lề thế lính ở Lý Sơn trên báo VietNamNet. Nói thật là tôi theo dõi loạt phóng sự này ra từng kỳ, và ngay ở kỳ 2, kỳ 3 khi ra tôi đã khóc. Giọt nước mắt đã khiến tôi phải viết phải làm một cái gì đó thế là Hải đội Hoàng Sa ra đời rồi lần lượt sau các chương tiếp theo được tôi hoàn thành trong khoảng thời gian rất ngắn sau đó. - Anh viết chương nào nhanh nhất…? Đó là chương 3 – Đoàn tụ, chỉ trong một đêm. Ấy là đêm 30/4/2010, trong lúc Hà Nội bắn pháo hoa. Trong giờ khắc đó, những vệt sáng đỏ từ những chùm pháo phản chiếu xuống khắp nơi. Bất giác khi đó khi nhìn xuống dưới đất bỗng tôi cảm thấy những linh hồn đang đi tìm nhau ! Đó là những người đã mất trong cuộc chiến, những người đó không kể Nam Bắc, họ đều đi tìm nhau, đi tìm về nguồn cội của đất mẹ. Và đêm đó tôi đã viết trọn vẹn chương 3. Người lính mong thư còn hơn mong mưa ngoài đảo ! - Anh đã ra Trường Sa chưa? Hình ảnh và kỉ niệm nào khiến anh nhớ nhất? Tôi ra Trường Sa trong một chuyến đi từ năm 1993, hồi đó tôi thuộc vào một tốp văn nghệ để ra Trường Sa hát cho anh em nghe. Kỉ niệm nhớ nhất là khi tôi tới thăm anh em lính ở những đào chìm. Ở đó là mênh mông mây nước, khi thủy triều lên là nước ngập hết cả tầng một của lô cốt. Anh em ở đó thực sự là thiếu thốn trăm bề, và trong trải nghiệm ấy khi nhìn lá cờ Tổ Quốc tung bay cùng chiếc cốt mốc bê tông đánh dấu chủ quyền của Việt Nam tôi mới thấy hết sự thiêng liêng của vấn đề chủ quyền. Tôi hát hết những gì tôi có để phục vụ anh em. Hát tới bài nào anh em cũng thuộc và hát theo.
Dây đàn ở Trường Sa ngày đó cũng là một thứ đồ hiếm. Bởi ngày đó thì dây đàn chưa có dây nilon toàn dây kim loại mà muối biển thì ăn mòn. Bởi vậy mới có bài hát Guitar một dây ra đời là vì vậy. - Điều gì khiến anh cảm thấy xúc động nhất trong quãng thời gian đi thăm đảo? Đó là khoảnh khắc khi đến và khi ra về. Khi chúng tôi từ đất liền cầm theo ngoài đồ tiếp tế là những phong bì thư của các em thiếu nhi viết cho những người lính. Những bức thư không hề của riêng ai, của bất cứ cá nhân nào vậy mà anh em cầm lấy trên tay run run đọc từng dòng. Cái sự thiếu thốn vật chất, tinh thần của những người lính thật khó để hiểu hết cho những ai chưa từng được trải nghiệm. Sau này một chiến sĩ trẻ tâm sự với tôi câu này: "Ở đây chúng em mong mưa nhưng không mong bằng lá thư từ đất liền anh ạ". Ngày về, cũng là một ngày xúc động với cả đoàn chúng tôi. Anh em lính đảo bứt rứt nhất định không cho chúng tôi về, họ còn dọa là để ngư lôi quanh đảo để cản chúng tôi. Phải tới khi chỉ huy và cán bộ trong đoàn chúng tôi ra động viên anh em thì họ mới chịu chia tay. Tàu chúng tôi chầm chậm đi, anh em ở ngoài đảo nháy đèn pha 3 lần, tàu của chúng tôi cũng kéo 3 hồi còi tạm biệt. Đó là kí ức mãi mãi sau này khi nhớ lại khiến tôi xúc động. Lời ru khải hoàn cho ngày đoàn kết - Anh có thể nói một chút về âm nhạc của trường ca "Người Việt Nam"? Tôi cố gắng sử dụng tối đa ngôn ngữ âm nhạc truyền thống Việt Nam trong cả 5 chương. Chương 1 tôi sử dụng chất liệu của vùng Tây Bắc kết hợp một chút của Bắc Bộ. Chương 2 tôi dùng dân ca Nam Bộ và đặc biệt kết hợp với miền Nam Trung Bộ. Chương 3 là dân ca miền Trung. Chương 4 là làn điệu dân ca Bắc Bộ. Còn chương 5 tôi dùng làn điệu ru con của người Ê Đê -Tây Nguyên và xen vào một chút lời ru của Bắc Bộ. - Anh sử dụng từng chất liệu cho từng chương trong bản trường ca của mình, rõ ràng là có mục đích?
Đúng vậy. Ở ví dụ như ở Chương 2, nơi tôi dồn nhiều tâm huyết nhất sở dĩ lại sử dụng chất liệu của Nam Trung Bộ là bởi ở đây có một loại nhịp trống đã tồn tại trong dân gian bao đời nay là nhịp Ngũ Liên và Tứ Liên. Ở nước ta ngàn đời nay, chỉ có 2 việc lớn khiến quy tụ được tinh thần toàn dân là đánh giặc và chống lũ. Trống Ngũ Liên là trống dùng khi ra trận, trống Tứ Liên là trống dùng để báo hộ đê. Vì vậy với Hải Đội Hoàng Sa – là chương tôi viết về biển đảo Việt Nam, tôi đã đưa vào đó cả 2 nhịp trống này. Chương 3 – Đoàn viên, nơi tôi viết về ngày đoàn kết của dân tộc nên tôi dùng hoàn toàn chất liệu của miền Trung, nơi mảnh đất chịu nhiều đau thương vì nỗi niềm chia cắt bao đời nay. Chương 4 – Đêm Trắng, chương tôi viết về ngày khải hoản trước mắt của dân tộc. Tôi sử dụng chất liệu của Bắc Bộ bởi ở miền Bắc tôi luôn ấn tượng bởi 3 khí nhạc: Tiếng chuông nhà thờ, Tiếng mõ chùa và tiếng trống. Trong một đêm trắng khi nghĩ về đất nước là những hồi tưởng trong tiếng chuông nhà thờ, rồi sự tĩnh tâm vĩ suy của tiếng mõ để rồi từ đó thúc giục trong tiếng trống mang hồn dân tộc trên còn đường hành quân không nghỉ. Cuối cùng là Chương 5 – Cho con là người Việt Nam. Tôi viết về một tiếng ru, một tiếng ru mang âm hưởng trầm hùng vang vọng của người Ê đê pha chút da diết thoáng buồn của lời ru Bắc Bộ. Lời ru ấy là lời ru cho những người con đất Việt, lời ru ấy là tiếng ru của mẹ những lại được hát lên bởi người cha, ru không phải để ngủ mà để theo những người con đến hết cuộc đời. - Tác phẩm của anh đã hoàn thành, anh cũng đã dàn dựng và biểu diễn trong dịp chào mừng đại lễ 1000 năm. Còn điều gì khiến anh cảm thấy chưa hài lòng không? Để hoàn thành tác phẩm, trước tiên tôi phải cảm ơn rất nhiều đồng nghiệp là những thế hệ đi trước và là những bạn bè đã cho tôi nguồn cảm hứng, nguồn kiến thức trong suốt 12 năm tôi vật lộn với nó. Tôi chỉ có vài điều thấy còn thấy tiếc đó là ở chương 5, khi tôi viết thực ra là dành riêng cho giọng ca đại ngàn Y Moan, nhưng đáng tiếc tôi đã không thực hiện được. Ngoài ra, tôi tiếc vì điều kiện hạn chế nhất là vấn đề thu âm nên đã không thể dàn dựng và biểu diễn tác phẩm này được như ý. Nhưng tính tôi là vậy, đã "máu" lên là làm mà không nghĩ đến gì khác!
- Những lời nhận xét về tác phẩm thì sao, thưa anh? Nhiều lời góp ý thẳng thắn, khen chê đều có. Trong đó tôi xúc động nhất vẫn là một tin nhắn từ đồng nghiệp, có mặt trong clip nhắn tin cho tôi sau khi biểu diễn. Anh nói rằng anh rất xúc động, và tôi cũng muốn nói lại với anh rằng tôi cũng rất xúc động. Tôi mong được một lần làm lại ở quy mô lớn hơn, với sự đầu tư kĩ hơn cả về kĩ thuật lẫn dàn dựng. Tôi mong muốn từng chương được các nghệ sĩ như NSND Quang Thọ, Thu Hiền… biểu diễn. Tìm được một giọng ca đại ngàn như Y Moan, tìm được càng nhiều giọng ca trên thế giới cùng hát thì thật ý nghĩa. - Cám ơn anh về cuộc trò chuyện! Chúc anh sẽ có cơ hội dàn dựng và biểu diễn lại tác phẩm trường ca hùng tráng này trong một tương lai gần. Nguyễn Hoàng (thực hiện) Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | |||||||||
| Posted: 21 Aug 2011 12:25 PM PDT Chào các bạn, Khi ta cố thuyết phục một người nào đó về một việc gì đó, thái độ và lời nói ta có một aura, một năng lượng, của người đang tìm cách bắt một con mồi, và con mồi tự nhiên là có phản ứng tránh xa. Sự cố gắng thuyết phục thường tự nhiên gợi lên cho người ta bản năng phòng thủ, tránh xa mình. Cách thuyết phục hay nhất là chẳng cố thuyết phục gì cả. Chỉ là chia sẻ một câu chuyện, một vấn đề, một cách (1) vừa khách quan khoa học, (2) vừa biểu lộ lòng tin cá nhân của mình, và (3) để người nghe tự quyết định về vấn đề. Ví dụ: Mình muốn giới thiệu 2 bạn A và B của mình với nhau, mong là 2 ban có thể làm kinh doanh với nhau sau này. Khi mình giới thiệu người này cho người kia, mình (1) nói một chút về lý lịch của người mình đang giới thiệu—học ở đâu ra, trước nay đã làm gì, như là một CV ngắn gọn–đây là các yếu tô khách quan khoa học, và (2) nói mình đã biết anh này bao nhiêu năm và mình rất quý và tôn trọng tính thành thật và chuyên nghiệp của anh ấy–đây là các yếu tố chủ quan, cho thấy là mình tin tưởng vào người mình giới thiệu và đặt uy tín của chính mình vào lời giới thiệu của mình. Và (3) không nói thêm gì cả; để hai người tự tìm hiểu và đánh giá lời giới thiệu của mình cũng như đánh giá nhau. Điểm số 3 "không nói thêm gì cả" rất quan trọng. Nó không có "cố gắng thuyết phục", cố gắng đẩy người nghe vào kết luận mình muốn. Ta để người nghe tự do lựa chọn thoải mái, và do đó người nghe không cần phải dựng hàng rào phòng thủ. Yếu tố tâm lý sâu thẳm nhất ở đây là ta không có cái tôi—-tôi yêu các bạn, tôi chỉ giới thiệu hai bạn với nhau vì tôi nghĩ đó là việc tốt cho các bạn, nhưng cái tôi của tôi không lớn đủ để đẩy các bạn vào kết luận tôi muốn. Trong ngoại giao và giao tiếp, khi cái tôi của ta nhỏ bé như thế thì ta không làm cho người khác e dè. Tức là, điểm khởi hành đầu tiên cho tính thuyết phục của ta cũng chính là trái tim khiêm tốn của ta. Chúc các bạn một ngày thuyết phục. Mến, © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | |||||||||
| Posted: 21 Aug 2011 12:24 PM PDT
(Nhật ký 20/8/2011)
+ Trước một văn hóa lạ hoắc, một miệt rừng mênh mông, sông đã rộng còn thêm ao hồ khủng, những ngưởi Việt nhập cư đã không hơ hoảng hoang mang, không ngã lòng khiếp sợ, đã nhanh tay dựng ngôi chủa Việt xóm, Việt làng, Việt quê để gieo trồng hạt giống đức tin + Đấng toàn năng trong ngôi chùa Việt ở Seattle đã tiếp nhận nguyện cầu chân thành con sắp bầy cổ tích nguyennguyenbay.com giới thiệu Link video Chùa Việt Ở Seattle Filed under: Văn Tagged: Văn | |||||||||
| Peace Revolution June Fellowship 2011 Posted: 21 Aug 2011 12:23 PM PDT Tùy bút Đỗ Hồng Thuận
Tôi đến với Peace Revolution không phải là sự tình cờ, tôi nghĩ vậy vì everything happens for a reason. Đó là khoảng thời gian tôi bị khủng hoảng rất nhiều về tâm lí, khi tôi bị những cú va vấp trong cuộc sống. Cũng giống như rất nhiều người, tôi cứ đặt câu hỏi tại sao mãi và rồi không bao giờ trả lời được, tôi chẳng biết nên chia sẻ với ai, ai sẽ hiểu tôi, tôi nên tin ai, làm những gì tiếp theo, sống như thế nào trong tương lai….Tôi đọc đi đọc lại các bài trên Đọt Chuối Non anh Hoành viết, đọc rất kĩ cả những phần hỏi của mọi người và phần trả lời của anh, tôi đọc rất nhiều sách Phật, tôi đọc về Thiền Định. Như một nhân duyên, chị bạn của tôi biết tôi đang học Thiền liền giới thiệu cho tôi một chương trình có tên Peace Revolution thông qua meditation online để giúp mọi người có Inner Peace and Happiness, chị đã tham gia năm ngoái và nói tôi thử xem thế nào. Tôi thấy mình rất có duyên với Peace nên quyết định tham gia. Lí do ban đầu tham gia rất đơn giản: Thiền, tĩnh tâm, lấy lại năng lượng và biết mình cần phải làm gì tiếp theo, nhưng đến khi nhìn sang cột có chữ Youth Fellowship, Fellowship for Educators, Fellowship for Media Professionals thì có điều gì đó lại thúc đẩy tôi apply, vì lâu lắm rồi sau đợt đi Úc tôi gần như rất ít ra nước ngoài, mà thế giới bên ngoài có nhiều điều hấp dẫn tôi quá. Tôi quyết định apply chương trình dành cho Educators vì tôi là một giáo viên và hi vọng sẽ gặp các bạn đồng nghiệp có cùng quan điểm, suy nghĩ và biết đâu tôi lại học hỏi được nhiều điều trong tương lai. Nhưng meditation online không phải là một điều dễ dàng. Tôi phải luôn cố gắng sắp xếp công việc để có thời gian meditate một tiếng mỗi ngày và viết các journal sau mỗi lần meditate. Đã có những lúc tôi give up và nghĩ nó thực sự không hữu ích với tôi và cũng sẽ chẳng giúp được gì nhiều cho tôi trong cuộc sống thực, nhưng rồi đến một ngày khi tôi nhận được thư interview với Peace Revolution Team thì tôi thấy mình lại có động lực hoàn thành 42 ngày meditation online. Rồi mọi thứ cứ thế đến lần lượt: Tôi nhận thư confirm thời gian phỏng vấn trên skype, thư chúc mừng vì giành fellowship for educators, rồi tuyệt vời hơn nữa là Peace Revolution Team còn offer tôi thêm Youth Fellowship vì thấy độ tuổi của tôi rất phù hợp với chương trình. Vậy là không chỉ được một, tôi còn được hai. Tôi thấy thực sự hạnh phúc từ bên trong, như thể có một ai đó đang dẫn lối tôi đi trong cuộc sống, như thể đây là cơ hội tuyệt vời để tôi tìm lại chính mình. II. Chúng tôi đã làm gì? Tôi đến Mooktawan Sanctuary vào một ngày trời nắng, con thuyền đưa tất cả chúng tôi từ hơn 13 quốc gia trên thế giới, với màu da khác nhau, tiếng nói khác nhau, tôn giáo khác nhau đều tập hợp lại ở đây, cùng nhau sống, và cùng nhau meditate. Không biết nói thế nào để diễn tả hết những cảm xúc mà tôi đã sống và chia sẻ với bạn bè của tôi ở trên đất Thái Lan này. Đó là cảm giác tuyệt vời mỗi sáng sớm sau morning session là giờ tập yoga trên scenic view point đón nắng mới, là trong từng hơi thở của chúng tôi đều chứa đựng một bầu không khí trong lành và thoáng đạt. Chúng tôi nắm tay nhau, ôm hôn nhau và cùng đọc một câu mantra để ai cũng có Peace và Stillness trong mình. Nhưng không chỉ có thế, hàng ngày sau mỗi meditation session, chúng tôi còn có rất nhiều hoạt động khác nhau: bubble blowing, token of gratitude, cleaning, meditation clinic…Đây là cơ hội rất tốt để chúng tôi được thử thách khả năng làm việc nhóm, sáng tạo, chia sẻ và đoàn kết. Nhưng có lẽ hoạt động mang nhiều ý nghĩa nhất không chỉ đối với riêng tôi mà còn với rất nhiều bạn trẻ khác đó là Meditation clinic. Ở đó chúng tôi được đặt bất kì câu hỏi nào chúng tôi thấy băn khoăn về cuộc sống, về công việc, về những người xung quanh , về những điều chúng tôi đã, đang và sẽ làm trong tương lai. Đó còn là nơi mà ngay cả những điều private nhất chúng tôi cũng đều chia sẻ. Lắng nghe câu hỏi của các bạn trẻ khác, tôi lại được dịp học lại những điều mà anh Hoành đã viết và tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần trên ĐCN. Tôi thấy hạnh phúc nhất là khi nghe các bạn đặt câu hỏi, tôi thầm tự trả lời, và những câu trả lời ấy cũng trùng khớp với câu trả lời của teaching monks. Hai tuần với Youth Fellowship quả là không nhiều, nhưng như thế cũng đủ cho chúng tôi có rất nhiều trải nghiệm ở một nơi thật đáng nhớ, một nơi không ồn ào, một nơi mà mỗi chúng tôi đều được là chính mình, tìm về chính mình, hiểu mình là ai và phải tiếp tục sống thế nào trong tương lai. Đêm cuối cùng ở Mooktawan là một đêm linh thiêng, chúng tôi ngồi trên đỉnh đồi, lần lượt thắp cho nhau từng ngọn nến với hi vọng mỗi người trong chúng tôi sẽ là những ngọn đèn chiếu sáng đi trong đêm tối. Rồi tất cả trở về nơi vẫn thường meditate hàng ngày, cầu nguyện và chia sẻ cảm xúc với nhau. Ôi, sao mà tôi thấy xúc động quá, vì sao thì tôi không rõ, nhưng đó là một lòng biết ơn đến chương trình, đến Peace Revolution Team rất chuyên nghiệp, tận tình chu đáo, đến những teaching monks có PhD hay Master Degree ở nước ngoài mà vẫn trở về nước, cống hiến cả cuộc đời mình để giúp mọi người có Inner Peace, đến những bạn trẻ tôi gặp và tôi học hỏi được rất nhiều ở họ. Một cảm xúc lẫn lỗn giữa việc chuẩn bị phải về với cuộc sống tất bật, nhiều lo toan, nhiều cám dỗ hàng ngày và cảm xúc yên bình khó tả nơi đây. Sao tôi thấy yêu nơi này quá, yêu những con người mà tôi đã gặp, yêu tất cả những thứ mà tôi đã được học. Lòng tôi tràn ngập một tình yêu khó diễn tả. III. Tôi học được gì? Peace Revolution đã làm được điều kì diệu như chính cái tên của nó, và tôi thích nhất câu này: There is a life before and after Peace Revolution. But Peace Revolution is a turning point in our life, a moment in times that has changed us forever. Để trả lời câu hỏi tôi đã học được gì từ chuyến đi này thật khó? Vì tôi được học nhiều thứ quá! Được trải nghiệm những nền văn hóa khác nhau, được chia sẻ quan điểm sống với bạn bè cùng lứa tuổi, được học thêm wisdom trong cuộc đời, được nắm lại những giá trị cơ bản để đứng vững trong cuộc đời này. Nhưng còn phần thực hành ra sao thì đúng là một thử thách thực sự, nhưng tôi biết, mỗi khi tôi gặp khó khăn, vẫn có rất nhiều người sẽ đứng cạnh tôi chia sẻ, dù họ ở nơi đâu.
Tôi muốn dành lời cảm ơn bài viết này đến anh Hoành- Đọt Chuối Non, bởi vì trong gần một năm qua, nhờ đọc những bài viết của anh, nhờ những câu trả lời của anh mà tôi thấy mình được dẫn lối đi tiếp trong cuộc sống này. Cám ơn anh, anh thực sự là một người thầy của em. Em làm giáo viên một phần vì trong suốt cả quãng đời đi học, em gặp rất ít người thầy nói được hết những điều tâm can em nghĩ như anh và cho em những câu trả lời xác đáng như anh. Chúc anh và mọi người trong vườn chuối có một ngày an lạc. Mời các bạn xem video về Peace Revolution June Fellowship 2011, Đỗ Hồng Thuận Filed under: Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Video & PPS, Văn Hóa | |||||||||
| Thủ khoa cải lương:‘Có con, em tốt với nhiều người’ Posted: 21 Aug 2011 12:22 PM PDT
Vài phen lựa chọn…Hồi phổ thông, Hương Lan từng đi thi học sinh giỏi tỉnh môn Hóa học, đạt giải Nhì năm học lớp 9 và xác định thi vào khối A, ngành Kinh tế đối ngoại, Trường ĐH Kinh tế quốc dân Hà Nội. Đạt học bổng của tổ chức S.O.S rồi ra Hà Nội học Trường THPT Hermann Gmeiner (Lan quê ở Thái Bình), khoảng thời gian ở cùng nhà dì ruột, cảm thấy mình hợp hơn khi theo khối D hợp hơn, cô bạn rẽ hướng. Năm 2005, Hương Lan thi vào Trường Ngoại ngữ Hà Nội (nay là ĐH Hà Nội) nhưng không đủ điểm đỗ, nộp NV2 vào Viện ĐH Mở Hà Nội. Học một thời gian chán, lại bỏ. Lúc này, mọi người cũng khuyên thi vào ĐH Sân khấu điện ảnh và theo ngành Diễn viên cải lương, theo nghề bố mẹ. Hương Lan tâm sự: "Ban đầu, mình đăng ký vào ngành Biên kịch điện ảnh nhưng được khuyên thi sang ngành này vì điểm tuyển đầu vào không "căng". Thêm nữa, phần nhiều cũng vì yêu thích cải lương, mê tiếng hát của bố mẹ, phần vì sợ trượt ĐH lần nữa nên mình quyết định thi". Năm 2006, bạn là thủ khoa đầu vào ngành Diễn cải lương của trường với 24,5 điểm. 'Nhìn qua thì thấy không mấy người có thể sống bằng chính môn nghệ thuật được học mà đều phải làm nghề tay trái, lấy tiền để nuôi đam mê, nhiều người thì đã bỏ hẳn bởi theo nghề vừa nghèo vừa khổ" – Lan nói.
Gian nan làm mẹ sớmGương mặt sắc cạnh mà như Hương Lan thừa nhận: "Mình hợp với những vai dữ dằn, đa chiều hơn những vai hiền dịu, đặc biệt như vai Hoạn Thư đánh ghen trong Thúy Kiều chẳng hạn. Nhiều người nhận xét mình có đôi mắt dữ lắm (cười). Nhưng mình là thế, có thể lạnh lùng với những ai chưa quen song lại dễ gần, "buôn, tám" đủ thứ với bạn khi quen rồi". Thẳng tính, không ngại "hất cả cốc nước vào mặt ai" khi bị xúc phạm cô nàng "đanh đá" nói: "Không như vậy thì khó sống ở đời lắm". 21 tuổi, Hương Lan đột ngột xin gia đình cho lấy chồng. Cô lý giải: "Anh ấy hơn con 2 tuổi, bố mẹ đều là người trí thức, bố anh mất sớm, bản thân cũng đang theo nghiệp nghệ thuật như con. Anh hiền, nhìn vào anh con tin anh ấy là người chồng tốt". Buồn nhưng không gây áp lực, đe nẹt hay chỉ trích "bố mẹ vẫn luôn là những người tuyệt vời nhất" khi đồng ý cho cô con gái cả lên xe hoa. Hương Lan xin bảo lưu kết quả 1 năm để chăm con. Rồi cuộc sống vợ chồng "cơm chẳng lành" khiến cô đã từng bế con về bên ngoại, ngày đi diễn gửi chú dì chăm giúp, rảnh về lại lao vào với con. Những lần con ốm, có khi phải đi bệnh viện cấp cứu, mẹ trẻ một tay bế con, tay kia cầm ống truyền nước, nghĩ buồn muốn khóc. Đó lại là dịp thi cuối kỳ, ở với con đến 3h sáng, chợp mắt được một lát, 6h Hương Lan lại phải phóng xe tức tốc đến trường để kịp giờ thi. Mệt rã rời, thi hát xong 2 bài cô gần như gục xuống. Cô lại xin phép thầy cô cho về trước để chăm con ốm. Nhiều hôm mẹ vừa ôm con, vừa cầm sách học một mình, nước mắt Hương Lan dù cứ rơi lặng lẽ vì tủi thân. Thời gian qua đi, vợ chồng làm lành, Hương Lan quay về sống ở gia đình nhà chồng. Mẹ chồng cũng từng "gợi ý" như "con có thể ở nhà lo chuyện gia đình". Nhưng, là cô gái mạnh mẽ, nhất là không muốn sống dựa dẫm nên Hương Lan vẫn xin phép được học tiếp. Vừa đi học, vừa phải chăm chồng con, vừa đi diễn ngoài (hát nhạc nhẹ ở các hội nghị, lễ khai trương,..) để lo thêm cho chuyện học hành, Hương Lan vẫn bền bỉ với công việc. Biết tin cô cháu gái vừa là thủ khoa đầu vào, đầu ra ĐH Sân khấu Điện ảnh Hà Nội, ông nội gần như không cầm nổi nước mắt: "Vậy là ông không còn mong gì hơn nữa rồi".
Những vai diễn cuộc đờiTrả lời câu hỏi "đâu là sức mạnh để học tốt như vậy?", Hương Lan trải lòng: "Khi sống một mình, bạn lo nhiều cho bạn. Khi bạn có gia đình, lại có con, bạn biết rằng mình phải sống tốt cho nhiều người". Một điều thú vị được cô bạn tiết lộ là về buổi thi tốt nghiệp cuối kỳ của đời sinh viên: "Mình phải vào 3 vai: Thúy Kiều trong cảnh mở đầu mang tính cách e thẹn, duyên dáng; một trọn vẹn vai nhân vật Hoạn Thư; một là nhân Thị Trinh trong vở "Bến nước Ngũ Bồ" với nhiều cung bậc tình cảm phức tạp, giàu cảm xúc: có mất mát, đau thương nhưng cũng thật kiên cường, bât khuất. Thật tuyệt là cả 5 thầy cô giám khảo đều chấm cho mình 10 điểm". Yêu sớm, lấy chồng sớm nhưng Hương Lan nói không mong muốn các bạn trẻ học theo mình: "Còn nếu bạn có thể ở vào hoàn cảnh của mình thì mình chỉ muốn chia sẻ rằng: Điều sợ nhất là những người không biết sợ. Khi đó, người ta sẽ làm nhiều điều trái với lương tâm. Cái giúp mình đứng vững là vì biết sợ, biết quan tâm, sống vì người khác. Có trải qua nhiều khó khăn mình lại càng cảm thấy cần phải vững vàng, tự tin hơn trong cuộc sống này. Thế thôi".
Một số thành tích của Vũ Thị Hương Lan, thủ khoa đầu ra ĐH Sân khấu điện ảnh, chuyên ngành Diễn viên cải lương, quê gốc ở Thái Bình: Filed under: Chứng Nhân, Văn Hóa Tagged: Chứng Nhân, Văn Hóa | |||||||||
| Phật viện Đồng Dương: bụi đất phủ vàng son Posted: 21 Aug 2011 12:21 PM PDT Việc Pháp công bố hơn 200 bức ảnh từ năm 1902 chụp cuộc khảo cổ của H. Parmentier ở kinh thành Indrapura (còn gọi là Phật viện Đồng Dương) gần như gây sốc với giới chuyên môn và những người yêu mến nền văn minh cổ Chămpa: nó quá đồ sộ và hùng vĩ!
Tuy đã được đọc các khảo tả về quy mô khu di tích này (thuộc địa phận xã Bình Định, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam), như: chiều dài kinh thành 1.330m, trong đó riêng khu Phật viện nhiều đền tháp có thành vây quanh dài 326m, rộng 155m, thế nhưng khi được xem những bức ảnh thì gần như không ai tin vào mắt mình vì quy mô của nó. Nếu Mỹ Sơn cho ta một cái nhìn "ngổn ngang" với những ngôi tháp độc lập, cả khu không là một khu di tích thống nhất mà giống một khu nghĩa trang của bậc quân vương thì Đồng Dương (875 – thế kỷ 14) cho ta hình ảnh của một khu kinh thành đăng đối với thành ngoài thành trong, cổng chính cổng phụ và bên trong là những toà tháp, ngôi nhà nhiều công năng khác nhau (như Angkor ở Campuchia hay Borobudur (cũng là một Phật viện cùng thời với Đồng Dương) ở Indonesia). Đặc biệt, ở Đồng Dương chưa tìm thấy một bộ linga-yoni nào! Sau khi được khai quật, khu kinh thành này bị lãng quên cho đến nay. Trong những năm chiến tranh, đây là vùng "tự do oanh kích" nên hứng chịu rất nhiều bom đạn. Sau năm 1975, những cuộc khảo sát do thiếu tư liệu đã đánh giá Đồng Dương là một phế tích, không thu hút được giới nghiên cứu. Nay với những bức ảnh này, niềm hy vọng lại được dấy lên, biết đâu bụi đất, lũ lụt đã kịp vùi lấp những khu đền tháp sau khi được khai quật, kịp bảo vệ nó để chờ chúng ta tái khám phá. Năm 1978, người dân ở đây đã tìm thấy bức tượng nữ Bồ tát bằng đồng thau ở tư thế đứng cao 114cm vô cùng đẹp: nó như báo hiệu vẫn còn rất nhiều điều để chúng ta phát hiện.
Hồ Trung Tú
Tại hội thảo khoa học về Phật viện Đồng Dương ngày 17.8, UBND tỉnh Quảng Nam cho biết sẽ khôi phục lại Phật viện này, ồng thời xã hội hóa các khu vực phụ cận thành khu văn hóa tâm linh tín ngưỡng. Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa | |||||||||
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment