Đọt Chuối Non |
- Simple Man – Lynyrd Skynyrd
- Tư duy tích cực một chiều
- “Cái chết văn hóa” từ việc phát triển du lịch không bền vững
- Chờ đón cơn mưa
- Việt Nam xem Mỹ là đối tác chiến lược hàng đầu
- Không nên quay lưng với khiếu nại đông người
- Trò đố chữ ở Biển Đông
| Posted: 23 Aug 2011 01:08 PM PDT
Tôi muốn bắt đầu với một câu chuyện nhỏ và đơn giản : Cún con nghe vậy thì cảm thấy rất phấn khích, nó không ngờ hạnh phúc mà người lớn hay nói đến lại gần đến vậy, ngay phía sau lưng mình thôi. Thế là nó cố quay người lại, cố gắng dùng mõm để cắn lấy chiếc đuôi của mình, nhưng nào có được! Cái đuôi quá xa và nó cứ thế quay vòng vòng một chỗ trông rất buồn cười và ngộ nghĩnh.Được một lúc, nó quay sang hỏi mẹ : Sao con không thể nào mà túm lấy được hạnh phúc hả mẹ? Cún mẹ cười và đáp : Thế đấy con ạ, con đừng bao giờ cố gắng chạy theo hạnh phúc mà hãy cứ sống tốt và vui vẻ đi đã, khi ấy hạnh phúc sẽ tự động mà chạy theo con. " Thế đấy các bạn ạ , đôi khi chúng ta mải mê theo đuổi những thứ mà chúng ta cho là hạnh phúc mà không biết hạnh phúc thật sự đơn giản đang ở ngay bên bạn, chỉ cần bạn sống thật tốt và vui vẻ. Đó cũng là thong điệp mà tôi muốn gởi đến các bạn qua bài hát Simple Man của nhóm Lynyrd Skynyrd. Mama told me when I was young Oh,Take your time… Don’t live too fast, Đừng sống vội .Dù thế nào cũng hay luôn giữ cho đời mình những khoảng lặng con nhé, khó khăn luôn là điều chắc chắn sẽ xảy ra. Hạnh phúc như một tòa lâu đài đầy người canh gác – khó khăn. Nếu con không đấu tranh thì con sẽ không bao giờ tìm được hạnh phúc thật sự. You find a woman and you’ll find love, Con sẽ gặp một người con gái mà con thật sự yêu thương Forget your lust for the rich man’s gold
Đừng ham muốn trở thành một kẻ giàu có Nếu có ai đó nói họ hạnh phúc mà không cần tiền bạc, đó sẽ là một lời nói dối trá và sáo rỗng.Nhưng tiền bạc không thể mua được hạnh phúc thật sự .Trái tim sẽ nói cho ta biết được chìa khóa của hạnh phúc, chứ không phải là những giá trị vật chất và sớm muộn gì ta cũng sẽ nhận ra được con người của mình Có một điều rất lạ về hạnh phúc, đó là nó luôn bắt đầu từ trong suy nghĩ của ta trước, ta sẽ chẳng bao giờ vui vẻ nếu luôn luôn cho rằng mình là người bất hạnh. Có lẽ bạn nghĩ rằng điều đó nghe rất sáo rỗng, nhưng cách đây một năm, khi tôi không trúng tuyển đại học vào ngành mình đăng kí, tôi đã cảm thấy cực kì chán nản và gần như không còn động lực để phấn đấu.Sau đó tôi chợt nhận ra cuộc sống vẫn luôn tiếp diên trong khi tôi còn đang ngồi gặp nhấm thất bại của mình và nếu mình không đứng dậy thì nó sẽ bỏ mình lại . Tương lai phía trước dù khó khăn nhưng nếu ta chỉ muốn sống trong quá khứ vì nó thân thuộc với chúng ta thì cũng giống như việc đuổi theo một thứ ta chẳng bao giờ đạt được như chú cún trong câu chuyện trên. Từ đó tôi bắt đầu học cách chấp nhận thất bại , tôi cứ làm theo những gì mình nghĩ là đúng .Có lẽ khi bạn thực sự cố gắng để đạt được cái bạn muốn, dù được hay không, cuộc sống cũng sẽ cho cái bạn thực sự cần. Tôi có những bài học cuộc sống, tôi có những người bạn tốt mà trước đây tôi nghĩ mình khó có thể tìm thấy ở trường Đại học, như chú cún trong truyện, cứ sống tốt, hạnh phúc sẽ ở bên bạn và nó đơn giản đến không ngờ , khi bản là một người đơn giản. Sau đây là bản cover mới nhất mà tôi xem là khá thành công của Lee dewyze, quán quân American Idol mùa thứ 9 Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||
| Posted: 23 Aug 2011 01:06 PM PDT Chào các bạn, Tư duy tích cực là tư duy một chiều, không phải tư duy quid pro quo. Quid pro quo là this for that, cái này cho cái kia, có qua có lại. Yêu tôi thi tôi yêu, ghét tôi thì tôi ghét. Thành thật với tôi thì tôi thành thật, dối trá với tôi thì tôi dối trá. Hôn tôi tôi hôn lại, đánh tôi tôi đánh lại. Đó là tư duy quid pro quo. Tư duy có qua có lại kiểu này chẳng có gì là sai cả. Nó chỉ tầm thường, vì mọi người trên thế giới đểu phản xạ như thế, kể cả trẻ em, người thất học, và kẻ côn đồ. Không có gì đáng nói. Tư duy tích cực là tư duy của nhưng hành giả đã học tập và thực hành tư duy tích cực. Tư duy tích cực đặt căn bản trên khiêm tốn, thành thật, yêu người và tĩnh lặng—một chiều. Tôi khiêm tốn với tất cả mọi người, kể cả những người cao ngạo đối với tôi. Tôi thành thật với tất cả mọi người kể cả những người dối trá với tôi hay không tin tôi. Tôi yêu tất cả mọi người kể cả kẻ thù tôi. Tôi tĩnh lặng trong mất cả mọi trường hợp, ngay cả khi đứng giữa bão hay ngồi trên lửa. Chúng ta đã nói trong rất nhiều bài làm sao chúng ta có thể thực hành các quy luật một chiều như thế, không cần lập lại ở đây. (Nhưng các bạn có thể hỏi thêm trong phản hồi, nếu muốn). Tại đây chúng ta chỉ cần nhớ một điểm mà một nghìn người đọc thì may ra có được một người cố gắng thực hành nghiêm chỉnh là : Khiêm tốn, thành thật, yêu người, tĩnh lặng trong tư duy tích cực là những quy luật một chiều. Bạn cho đi mà không mong nhận lại. Tư duy quid pro quo (có qua có lại) chẳng thay đổi gì được trong thế giới, vì đó là tư duy xưa nay như thế với cả thế giới. Chẳng có gì mới lạ. Tư duy tích cực (một chiều) lầ một luồng năng lượng tích cực thổi vào bầu không khí có qua có lại của thế giới, để làm cho nó chuyển động theo hướng tích cực hơn. Đây là tư duy của thánh nhân, vì mọi thánh nhân và đệ tử của các vị xưa nay, từ Thích Ca đến Giêsu đến Gandhi đến Mandela. đều một chiều như thế. Và những hành giả tư duy tích cực chúng ta hân hoan bước vào tòa nhà của các thánh nhân đề cố gắng làm học trò của các vị. Chúc các bạn một ngày khiêm cung. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||
| “Cái chết văn hóa” từ việc phát triển du lịch không bền vững Posted: 23 Aug 2011 01:05 PM PDT Nhà sàn bạc tỷ này là của dân tộc nào? Nói đến những giá trị văn hóa truyền thống là nói đến văn hóa vật thể và phi vật thể. Có thể hiểu khái lược văn hóa vật thể là những giá trị vật chất như những công trình kiến trúc, những sáng tạo nghệ thuật như: lăng tẩm, đình, chùa, đền, miếu, tháp, phù điêu, đồ dùng trong lao động và sinh hoạt… Văn hóa phi vật thể là những sản phẩm tinh thần với những hình thái cơ bản như: Văn hóa ngôn từ, nghi lễ, lễ hội… Nghệ thuật trình diễn như ca múa, nhạc, sân khấu…. Tri thức dân gian như ẩm thực, y tế dân gian, võ thuật cổ truyền, phong tục, tập quán, những hiểu biết về tự nhiên… Nghệ thuật tạo hình và kiến trúc. Văn hóa phi vật thể chủ yếu là những thành quả sáng tạo mang tính dân gian, có được do sự kết tinh trong quá trình phát triển lịch sử của nhân dân các dân tộc. Thực tế văn hóa vật thể và phi vật thể luôn có mối quan hệ chặt chẽ, hòa quyện với nhau, hàm chứa nhau. Ví dụ như một cái đình, chùa, đền…luôn gắn với những lễ hội mang mầu sắc văn hóa tâm linh; hay một điệu quan họ, điệu hát xoan, ca trù, "khắp" Thái, ca bài chòi… lại được "vật chất hóa" khi được các nghệ nhân thể hiện. Người Mông có múa khèn truyền thống như vậy không? Sa Pa một thời thu hút du khách bởi tiểu vùng khí hậu rất đặc biệt, cảnh quan sơn thủy hữu tình, nhiều di tích lịch sử văn hóa cổ, thì nay không gian văn hóa bị phá vỡ vì những công trình xây dựng không theo một qui hoạch nào, mạnh ai người ấy làm, miễn là lợi cho mình. Để làm đường họ không cần suy nghĩ mà phá tan những khối đá cổ lưu giữ cả một kho tàng vô giá về văn hóa của tổ tiên… Tôi nhớ mãi một lần tại khu du lịch suối khoáng Bình Châu – Vũng Tàu, những du khách người nước ngoài đứng ngắm rồi rất thích thú chụp ảnh trên cây cầu bắc ôm quanh một thân cây xanh nhỏ mà không chặt đi, thì ra họ yêu và kính trọng cái việc biết nâng niu tôn trọng thiên nhiên của người làm du lịch nơi đây. Chặt phá thì nhanh mà nuôi trồng, gìn giữ mới khó. Chỉ điểm qua một số khu du lịch ở Tây Bắc, ta cũng thấy những giá trị văn hóa dân tộc cũng đang bị mai một dần do sự phát triển du lịch. Đi suốt một dải, từ Yên Bái, Lai Châu, Điện Biên, Sơn La, Hòa Bình…chỉ còn lác đác đây đó bóng hoa ban trắng mà ngày xưa là rừng nối rừng, hoa trải thảm trên ngàn, hương thơm vấn vít từng áng mây ngọn gió và đã trở thành biểu tượng của Tây Bắc. Những khu du lịch đua nhau mọc lên như nấm nhưng lại thiếu đi nét đặc trưng của dân tộc, vùng miền. Đứng trước một ngôi nhà sàn văn hóa, dẫu xây cất bằng vật liệu gì du khách cũng không thể phân biệt được đó là nhà sàn của dân tộc nào, của người Tày, người Mường, người Thái hay của người Khơ Mú… Trong các buổi biểu diễn hoặc giao lưu văn nghệ các vũ công người Mường lại xòe và hát Thái… Ngay các điệu xòe Thái vốn tinh tế và uyển chuyển trong điệu khèn điệu "pí" – (sáo) hay đàn tính từng say lòng bao du khách trong và ngoài nước, nay cũng bốc lửa hơn bởi những động tác dậm chân và lắc hông trong tiếng nhạc xập xình. Còn các lễ hội dẫu bỏ ra bao nhiêu tiền, do cấp nào tổ chức thì cũng nặng tính sân khấu biểu diễn, xa rời vốn cổ như: lễ hội "Xên bản xên mường" – cúng bản cúng mường của người Thái; "Sàn hoa hạn khuống" – một hình thức diễn xướng sân khấu sơ khai, nơi trai gái Thái xưa hát đối đáp giao duyên; "Chợ tình" và "Tết độc lập"… Đấy là những cái chung, chưa nói đi vào những nét cụ thể của văn hóa dân tộc thì không sao kể hết cái đã bị hòa tan, bị lệch lạc, thậm chí mất đi nét đẹp là tinh hoa văn hóa tự bao đời: chỉ một ví dụ, bây giờ có bao nhiêu em gái Thái đen hiểu ý nghĩa nhân sinh cao đẹp của hàng cúc bạc hình bướm trên áo "cỏm" – (áo mặc ngoài bó sát người của con gái Thái) mình đang mặc, mà một bên là những con bướm đực, một bên là những con bướm cái. Bướm đực có đầu hình tam giác, mang đôi râu kiêu hãnh vươn ra phía trước, bướm cái đầu tròn, có lỗ nhỏ hình thoi ở giữa. Khi luồn đầu bướm đực vào đầu bướm cái, vạt áo được khép lại kín đáo. Hai hàng bướm như đang chụm đầu vào nhau trong vũ điệu giao duyên huyền ảo. Con gái chưa chồng hàng cúc mang số lẻ như còn chờ đợi cặp đôi, con gái có chồng hàng cúc mang số chẵn chuyên chở hạnh phúc vẹn tròn. Ý nghĩa âm dương giao hòa, khát vọng một cuộc sống sinh sôi bất diệt được gửi gắm vào hàng khuy áo, nơi luôn được trái tim rực lửa yêu đương ấp ủ sao mà tinh tế và cao đẹp biết nhường nào! Bây giờ thôi thì đủ mầu sắc, tay ngắn, vai bồng, hở cổ, hàng cúc chẵn lẻ tùy ý… Đành rằng khi xã hội phát triển, ảnh hưởng sự giao lưu các nền văn hóa cùng sự cách tân theo quan điểm thẩm mỹ của thời đại, không thể cứ nệ cổ. Nhưng với chiếc áo sắc mầu diêm dúa, thêm chút phấn son, các em như bước ra sân khấu, để rồi những du khách, những người Thái cao tuổi, đặc biệt là các nhà nghiên cứu không khỏi day dứt, tiếc nuối… Các phong tục tập quán và lễ hội, do sự hiểu biết và năng lực còn hạn chế của cán bộ chuyên trách, lại chưa có sự phối hợp chặt chẽ giữa các nghệ nhân và các nhà sưu tầm nghiên cứu văn hóa dân gian nên có lúc tổ chức còn nửa cổ nửa kim. Ví dụ "Hội cầu mưa của người Thái Tây Bắc" lại có hình ảnh "ông trời" cầm cành cây dúng vào một bình nước vẩy tượng trưng cho cơn mưa?(!) Một chợ tình đã thương mại hóa làm ảnh hưởng không nhỏ tới nét đẹp cổ truyền vốn có… Các nghệ nhân thì ngày một già yếu và mất dần. Trong khi họ là người nắm hầu hết vốn liếng tài sản tinh thần của cộng đồng về những lĩnh vực nhất định. Chính họ chứ không phải ai khác là người lưu giữ và truyền cho thế hệ sau, chẳng thế mà tổ chức UNETSCO đề nghị tặng họ danh hiệu: "Báu vật nhân văn sống". Song chúng ta đã làm gì, tạo những điều kiện như thế nào để cùng các nghệ nhân gấp rút sưu tầm, truyền dạy giá trị văn hóa ấy cho đồng bào, đồng thời tôn vinh chăm sóc "báu vật nhân văn sống" của mỗi tộc người? Các địa phương khác trong cả nước, mức độ có thể khác nhau nhưng đều giống nhau ở việc tổ chức, quản lý và khai thác du lịch theo kiểu ăn xổi ở thì, chạy theo lợi nhuận, gây ra những tác hại không nhỏ cả về môi sinh, môi trường cùng việc "chết mòn" các giá trị văn hóa mà nhiều tác giả có tâm đã thể hiện quan điểm cùng nỗi xót xa trong rất nhiều bài báo và công trình nghiên cứu. Các nước có ngành du lịch phát triển, cũng từng phải trả giá không nhỏ cho những điều tưởng như nhỏ nhặt kia. Song họ nhanh chóng biết rút kinh nghiệm, điều chỉnh kịp thời, bởi vậy tự thân các sản phẩm du lịch của họ, trong đó có văn hóa dân tộc, tỏa ra một sức hút đến say lòng du khách trong và ngoài nước. Cứ nhìn sang các nước láng giềng như Thái Lan… khởi điểm của họ cũng như ta, chưa nói có những yếu tố tự nhiên nhiều cái không bằng ta, vậy mà bao giờ chúng ta mới theo kịp họ. Mãi vẫn dậm chân ở dạng "tiềm năng". Việc đầu tư khai thác du lịch của chúng ta bây giờ giống như việc "hớt váng mỡ" trong thùng nước lèo. Đấy cũng là những nguyên nhân cơ bản sau những "Tuần văn hóa du lịch" với những tên gọi mỹ miều được tổ chức rầm rộ và tốn rất nhiều tiền của, thì những địa phương đó lượng du khách lại rơi vào cảnh èo uột, ngày một ít đi. Các di tích và thắng cảnh đang dần xuống cấp và mất dần. Nhiều ngọn núi đã đẹp đã bị phá nung vôi… ảnh hưởng của ý thức chưa cao và tác động của nền kinh tế thị trường thật to lớn và khốc liệt.
Hàng năm ngành du lịch báo cáo số lượng du khách tăng lên bao nhiêu phần trăm, mà chưa hề có một cuộc khảo sát: du lịch đã góp phần "bóp chết" hồn cốt bao nhiêu giá trị văn hóa, chỉ còn lại cái vỏ hào nhoáng. Ngày nay hoạt động du lịch đang đem lại một nguồn lợi không nhỏ, được coi là ngành “công nghiệp không khói”, có tác dụng như một đòn bẩy thúc đẩy nền kinh tế, văn hóa…. Song muốn lâu bền, phải chăng một trong những điều cần thiết là phải giữ được văn hóa đặc thù của mỗi dân tộc, mỗi vùng miền, thu hút được du khách ngày một đông hơn. Làm thế nào để văn hóa dân tộc mãi giữ được cái hồn cốt riêng ấy. Đó là câu hỏi lớn dành cho các cấp, các ngành có chức năng tổ chức, quản lý và khai thác du lịch, mà một trong những yếu tố then chốt để thúc dẩy du lịch là: Tăng cường bảo vệ các di sản văn hóa và môi trường du lịch. Theo tác giả Huỳnh Ngọc Thu: "Văn hóa là sản phẩm của con người; là hệ quả của sự tiến hóa nhân loại. Nhờ có văn hóa mà con người trở nên độc đáo trong thế giới sinh vật và khác biệt so với những con vật khác trong thế giới động vật". Theo E.Heriôt thì: "Cái gì còn lại khi tất cả những cái khác bị quên đi – cái đó là văn hoá", còn nhà văn Nguyễn Xuân Khánh diễn giải vô cùng dễ hiểu và sâu sắc: "Văn hóa còn thì dân tộc còn", đấy chính là cái làm nên sức mạnh cho dân tộc ta vững vàng bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước, không thế lực đen tối nào xóa bỏ hoặc đồng hóa được! Vì vậy dù vô tình, xóa bỏ văn hóa truyền thống của dân tộc là có tội với tương lai đất nước, có tội với nhân dân. Nghị quyết Trung ương 5 khóa VIII đặt ra rất nhiều vấn đề lớn, toàn diện và có tính chiến lược, mà khi áp dụng vào từng vùng, miền, các nhà lãnh đạo có trách nhiệm tổ chức, quản lý và khai thác du lịch cần có sự áp dụng khoa học và sáng tạo, nhằm đạt hiệu quả cao nhất trong việc bảo tồn và phát huy vốn văn hóa dân tộc. Tự thân nét đẹp văn hóa ấy tỏa ra một sức hấp dẫn với du khách. Trần Vân Hạc Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa | ||
| Posted: 23 Aug 2011 01:04 PM PDT
Ánh sáng nhạt dần, trang sách cũng mờ dần, có lúc chỉ vừa mới hửng lên đã đột ngột tối sầm lại cứ như đã chiều lắm phải lên đèn, mặc dù, ở giờ này ngày hôm qua nắng hãy còn chói chang. Và những lúc như thế này, ta lại hướng mắt về cửa sổ…dời gót ra lan can… Từ nãy ta đã biết là chúng đang đến: những đám mây. Bóng của chúng đổ lên các mái nhà, các nhành cây, lên ô cửa sổ, chiếc bàn của ta, trang sách của ta. Những chiếc bóng nối nhau mỗi lúc một dài rộng. Và ta, vẫn dửng dưng như kẻ dỗi hờn chờ nghe tiếng xin lỗi, lần tiếp những dòng chữ mới, cho đến khi sự thay đổi dường như là tất yếu bỗng xảy đến một cách mãnh liệt và dứt khoát: Mặt bóng từ chỗ chỉ hơi mờ như khi ta giăng rèm che nắng đã đột ngột đen lại, hệt như tâm trạng kẻ si tình choáng váng trong nỗi tuyệt vọng khi nghe những lời cự tuyệt. Ta không đọc tiếp được nữa, phần vì tối, phần vì nôn nao bởi bao nhiêu xao động ngoài kia mà nếu chần chừ e rằng chúng sẽ trôi tuột mất. Xao động đầu tiên là xao động của gió. Chính nó đã gom mây lại đây để tránh nhìn mặt nắng, rồi bất giác nhận ra sự ngu xuẩn khi đã tự nhốt mình dưới này nên giận dỗi đạp phá lung tung. Nó xô đôi cánh cửa đập mạnh vào vách, dội ra thứ âm thanh khô khốc, hiu vắng, và buồn. Mấy cây tre bên hàng xóm lá điên cuông rung tít lên. Nó là giống cây ồn ào nhất với thân cành mảnh dẻ, cành lá bao tròn nửa thân trên vốn đã dễ bị gió đánh đu, lại thêm đặc điểm của lá thon mảnh như gươm, những chiếc gươm hiếu chiến sẵn sàng va chạm dù chỉ với một làn gió nhẹ. Trong chiều nay, tiếng khua nguyên thủy lại tràn về, xào xào không ngớt, lúc đều đều mạnh mẽ, khi dồn dập dâng cao như sóng triều ngày bão. Vài mảnh gươm vung khỏi cuộc hỗn chiến, mảnh lướt bay trên con sóng vô hình của gió rồi trôi dạt lên một mái tôn nhấp nhô, mảnh lượn vài vòng trên không trung rồi cũng đáp xuống một bề mặt tương tự. Những mảnh ấy trở về là những chiếc lá, những chiếc lá đã hết thời xanh, khô vàng, thẳng, hay hơi xoăn. Chúng cử động trong vô thức. Chúng lăn lông lốc theo chiều xuôi của mái tôn kêu rỏn rỏn. Chúng nhập cuộc vòng tròn của con xoáy nhỏ rồi cọ mình lên mái rạc rạc. Mình cảm thấy trống rỗng, cứ như gió đã thốc qua hồn mình và cuốn đi tất cả. Vậy mà, cái thùng rỗng vẫn nặng… Ta ra đứng giữa trời. Gió thốc tứ phía, ù ù mạnh mẽ. Muốn dang hết tay chân cho nóng nực trôi phăng. Nhưng gió không mát rượi. Thu mình lại mà da gà vẫn nổi! Bấc giác, ta nhận ra sự khác biệt giữa cơn mưa này_ có lẽ là chớm thu_ và cơn mưa giữa hạ, đó là gió: ít bụi hơn, và thoáng lành lạnh. Nhưng hơi thở thì vẫn nồng nàn. Thật khoan khoái khi luồng sinh khí mạnh mẽ của nó dữ dội xô vào da thịt. Con gió! Ơi con gió vô hình mà đi đến đâu ta biết đến đó. Bởi bản thân nó là sự chuyển động. Nó không thích yên tĩnh, cũng như sự lười biếng là cái chết đối với nó. Vì vậy mà gặp thứ gì nó cũng thích chạm vào, bắt chúng phải xao động. Ồn ào là xao động của cỏ cây hoa lá. Nhưng có một thứ xao động vô cùng lặng lẽ đang ngự trị trên cao, xao động của mây. Những đám mây đã kéo đến từ lâu, cùng với gió, mang theo những chiếc bóng. Ta biết, nhưng không để ý, bởi chúng quá quen thuộc và dường như chậm chạp khi mà bầu trời quá rộng, nên bây giờ, ngẩng đầu lên, mây gần như đã giăng kín bầu trời. Mặc dầu vậy, ở chếch trên cao của phía tây, ta còn thấy một vùng mây sáng ngời trắng, nơi mặt trời ngự trị phía sau. Qua màn mây, ánh sáng tán sắc tạo nên những vân vi xanh, hồng nhàn nhạt trên nền trắng, hệt như mặt trong mảnh vỏ ốc của mình. Lát sau, hình ảnh đó cũng biến mất, đâu đâu cũng một màu xám khói như nhau, thậm chí cũng không biết mặt trời đang ở đâu. Ta nhìn thấy một vùng mây ánh hồng rồi tắt lịm. Ta chờ nghe, nhưng có lẽ quá xa để nghe được âm thanh của nó. Bên tai, vẫn chỉ là tiếng gió. Rồi đột nhiên, như cùng một lúc, từ trên cao dội xuống tiếng nổ dữ dội, ục ục..oàm oàm..khiến ta giật nảy mình, cùng với đó là một thứ ánh hồng chớp nhanh quanh mình. Ta nhìn rõ cả một vùng sáng màu hồng dưới chân, ánh trên nền gạch men, trên con đường nhựa, trên đầu cỏ cây, trên thân thể mình. Rồi ánh sáng tắt nhanh đến nỗi khi nhìn lên không thấy gì nữa cả, kiểu như ánh sáng của máy ảnh phát ra khi chụp vậy. Lần này thì ta ngước mắt chờ sẵn. Ánh chớp lóe lên, vạch những đường ngoằn nghèo sáng rực trên bầu trời, kèm theo là tiếng nổ như long trời lở đất, còn to và mạnh hơn lúc nãy. Thật sướng mắt, sướng tai! Khác hẳn với không khí trong nhà, yên ắng và êm êm, hơi bức bối, nhưng càng về phía cửa sổ càng dễ chịu. Mây trên đầu đã bớt sần sùi, nhăn nheo nhờ sự là ủi không ngơi tay của gió. Ta thấy rõ hơi mây đang pha trộn. Và nhìn bao quát thì đó là một tảng xám như màu chì vương trên cục tẩy. Thế rồi nó đen lại, cắt hình rõ rệt trên khoảng không nhờ trắng cách đường chân trời mà ta cứ ngỡ độ gang tay. Nó đồ sộ và nặng nề như một tảng đá khổng lồ. Ta nghe tiếng xào xào từ xa đưa lại rồi ào ào trên các mái tôn ở đây. Mưa rồi! Hơi đất bốc lên nồng nồng. Mây lúc này mới thật sự giăng kín bầu trời, và bầu trời lúc này mới thật sự là nhẵn nhụi. Núi mờ dần rồi khuất hẳn sau màn mưa giăng… Chiều 24-8-2008 Filed under: Văn Tagged: Văn | ||
| Việt Nam xem Mỹ là đối tác chiến lược hàng đầu Posted: 23 Aug 2011 01:03 PM PDT SGTT.VN - Ngày 23.8, bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã tiếp thượng nghị sĩ Jim Webb, chủ tịch Tiểu ban Đông Á – Thái Bình Dương, ủy ban đối ngoại Thượng viện Mỹ nhân chuyến thăm Việt Nam của thượng nghị sĩ.
Tại buổi tiếp, bộ trưởng Phạm Bình Minh đánh giá cao các chuyến thăm gần đây của thượng nghị sĩ Jim Webb tới Việt Nam và cảm ơn những đóng góp tích cực của ông đối với việc thúc đẩy quan hệ song phương và những quan tâm của ông đối với các vấn đề hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển ở khu vực. Bộ trưởng Phạm Bình Minh cũng bày tỏ vui mừng về sự phát triển trong quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ thời gian qua, khẳng định trong triển khai chính sách đối ngoại rộng mở, đa phương hóa, đa dạng hóa, tích cực chủ động hội nhập quốc tế, Việt Nam tiếp tục coi trọng quan hệ với Hoa Kỳ như một đối tác hàng đầu có ý nghĩa chiến lược. Thượng nghị sĩ Jim Webb chúc mừng bộ trưởng Phạm Bình Minh đảm nhiệm cương vị mới, bày tỏ vui mừng được trở lại thăm Việt Nam, mong muốn tiếp tục góp phần thúc đẩy hơn nữa quan hệ hai nước. Thượng nghị sĩ Webb cũng khẳng định cá nhân ông và Quốc hội Mỹ sẽ tiếp tục quan tâm tới tình hình trong khu vực, khẳng định Quốc hội Mỹ ủng hộ giải pháp đa phương và hòa bình đối với các tranh chấp trên Biển Đông. Thượng nghị sĩ Jim Webb cũng bày tỏ mong muốn các bên hợp tác sử dụng bền vững nguồn nước sông Mekong. Đây là chuyến thăm Việt Nam lần thứ hai của thượng nghị sĩ Jim Webb trong năm nay. Lần gần đây nhất ông thăm Việt Nam vào tháng 4.2011. Theo TTXVN Filed under: Bang giao quốc tế Tagged: Bang giao quốc tế | ||
| Không nên quay lưng với khiếu nại đông người Posted: 23 Aug 2011 01:02 PM PDT
“Đừng thấy việc khó đẩy sang Chính phủ” Bàn về dự án Luật khiếu nại, đa số thành viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội đều tán thành bổ sung điều khoản về "khiếu nại đông người" vào trong luật. Khái niệm này được viết: "Khiếu nại đông người là việc nhiều người cùng khiếu nại về một hoặc một số nội dung trong quyết định hành chính, hành vi hành chính của cơ quan hành chính nhà nước, cơ quan, tổ chức khác hoặc của người có thẩm quyền trong các cơ quan, tổ chức đó".
Vấn đề còn gây nhiều tranh cãi là nên quy định cụ thể đến đâu trong luật hay chỉ xác định khái niệm và giao Chính phủ nghiên cứu các điều khoản cụ thể. Như quan điểm của Chủ tịch Hội đồng dân tộc Ksor Phước thì nên dành hẳn một chương riêng về khiếu kiện đông người “chứ không phải thấy việc khó quá rồi đẩy cho Chính phủ?”. Ông Ksor Phước cho rằng, Quốc hội không nên tiếp tục né tránh những phức tạp của vấn đề, kể cả chuyện biểu tình. Bởi khi đã định nghĩa được phạm vi, giới hạn của khiếu nại đông người và có biện pháp đối phó hợp lý, thì mọi hành vi quá khích đều sẽ bị xem là gây rối. Trưởng ban công tác đại biểu Nguyễn Thị Nương cũng thừa nhận điều này bởi thực tế hàng trăm vụ khiếu kiện đông người vẫn đang xảy ra hàng ngày, dù cơ quan công quyền thấy khó đến đâu cũng phải bàn thảo với nhau cho thấu đáo để quy định rõ trong luật. Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng An ninh Nguyễn Kim Khoa góp ý, nếu chưa nghiên cứu được chi tiết thì có thể đưa vào luật một số nguyên tắc chung. “Quốc hội không nên quay lưng hoàn toàn với vấn đề này”, ông Khoa nói. Theo thống kê của Phó Tổng thanh tra Chính phủ Lê Tiến Hào, trong 5 năm qua đã có tới 3829 đoàn khiếu nại đông người. Trong đó 3503 đoàn khiếu nại là các nhóm có từ 5 đến 50 người, còn lại là các đoàn trên 50 người. 3356 vụ việc đã được giải quyết, chiếm 87%. Tuy nhiên, Phó Tổng Thanh tra Chính phủ cho rằng nghiên cứu từ thưc tiễn vẫn chưa đủ “chín” nên chưa cần thiết phải quy định rõ ràng ngay trong luật. Sắp tới, nếu Quốc hội thông qua dự án, Chính phủ sẽ nghiên cứu để quy định rõ hơn trong nghị định. Trước các luồng ý kiến trái chiều, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đề xuất, “Luật không thể không đề cập tới những đòi hỏi của thực tế cuộc sống, nhất là khi các vấn đề lại liên quan đến quyền và lợi ích hợp pháp của dân”. Nếu các cơ quan có trách nhiệm không sớm giải quyết vấn đề thì tình hình sẽ còn căng thẳng phức tạp hơn nữa. Kinh nghiệm xử lý hàng ngàn vụ khiếu nại đông người vừa qua cũng phần nào đủ căn cứ thực tiễn để cơ quan soạn thảo đưa vào luật. Hạn chế phát tán thông tin vu cáo trên mạng Bàn về một dự án luật khác vừa được tách ra khỏi luật khiếu nại là Luật tố cáo, các thành viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội chia sẻ băn khoăn về tính hợp pháp của đơn thư nặc danh, cơ chế bảo vệ người tố cáo và việc bổ sung các quy định mới về tố cáo bằng thư điện tử, fax, điện thoại. Ủy ban Pháp luật Quốc hội cho rằng, đây chỉ là các hình thức khác nhau để chuyển tải thông tin tố cáo. Hình thức này cũng đã được quy định trong Luật phòng, chống tham nhũng. Do đó, dù tiếp nhận theo hinh thức nào, cơ quan có thẩm quyền cũng phải xem xét, xác minh. Tuy nhiên, một số ý kiến tỏ ra băn khoăn e ngại các thông tin tố cáo bằng thư điện tử có thể sẽ bị tung lên mạng. “Những đơn thư tố cáo lãnh đạo Đảng, nhà nước mà tung lên mạng là rất nguy hiểm, và không loại trừ ai. Nay nếu ta công nhận hình thức tố cáo như vậy sẽ rất nguy hiểm”, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Văn Hiện phân vân. Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa Giáo dục, Thanh thiếu niên và nhi đồng Quốc hội Đào Trọng Thi cũng cho rằng, cần đề phòng các trường hợp mượn hình thức gửi thư điện tử tố cáo nhưng lại tranh thủ phát tán thông tin, vu khống và bôi nhọ cá nhân. Trong thực tế, dự án luật cũng quy định chỉ xem xét, giải quyết đơn thư có ghi rõ tên tuổi, địa chỉ để tránh trường hợp lợi dụng quyền tố cáo nhằm gây mất đoàn kết nội bộ. Một vấn đề được nhiều đại biểu quan tâm là cơ chế bảo vệ người tố cáo. Thường trực Ủy ban Pháp luật đề xuất phải bổ sung quy định cụ thể về trách nhiệm của chính quyền các cấp trong việc đảm bảo cho người tố cáo không bị phân biệt, đối xử, trả thù hay trù dập. Đồng thời nên quy định một số biện pháp bảo vệ người tố cáo và thân nhân trong trường hợp bị nguy hại tính mạng, đe dọa nhân phẩm. Bởi thực tế, thông tin về người tố cáo vẫn bị lộ diện trong quá trình xác minh. Theo Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, những người từng viết đơn thư tố cáo các sai phạm trong nội bộ thường rất khó tiếp tục làm việc với các đồng nghiệp cũng như các đời lãnh đao tiếp theo bởi ấn tượng chung của tập thể về một người hay “soi mói”. “Cho dù họ có được bảo vệ và giữ trong vòng bí mật nhưng sau đó họ cũng sẽ khó tiếp tục làm việc ở môi trường cũ”, bà Ngân nói. Thực tế, như Ủy ban Pháp luật đã phân tích, nguồn lực cũng như kinh nghiệm để bảo vệ người tố cáo ở nước ta còn hạn chế và vẫn đang trong quá trình vừa làm vừa rút kinh nghiệm. Hai dự án luật sẽ tiếp tục được hoàn thiện trước khi trình ra Quốc hội cuối năm nay.
Filed under: Phát triển luật pháp Tagged: Phát triển luật pháp | ||
| Posted: 23 Aug 2011 01:01 PM PDT Trung Quốc tiếp tục trì hoãn những nỗ lực đa phương để giải quyết các tranh chấp lãnh thổ. Bài viết của nhà nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Đông Nam Á ở Singapore Barry Wain. Tác giả từng là biên tập của nhật báo Phố Wall châu Á.
Các chính khách không tiếc lời ca ngợi và coi đó là bước đột phá ngoại giao, giới phân tích thì nhanh chóng khẳng định sự lạc quan. Nhưng trên thực tế, thoả thuận ký kết tháng trước giữa Trung Quốc và ASEAN xung quanh mối quan hệ Biển Đông lại chẳng thay đổi điều gì. Gặp gỡ tại Bali, hai bên đã nhất trí về tám hướng dẫn thực thi Tuyên bố Hành xử của các bên ở Biển Đông thông qua năm 2002. Trong bản tuyên bố, họ cam kết giải quyết những bất đồng một cách hòa bình, nỗ lực tự kiềm chế, và không làm gì để “phức tạp hóa hay leo thang tranh chấp”. Thỏa thuận Bali có thể chỉ vì ASEAN đã từ bỏ khẳng định rằng, hướng dẫn phải được bàn thảo giữa 10 nước thành viên ở tư cách một nhóm trước khi thảo luận với Trung Quốc. Điều này về cơ bản là sự nhượng bộ vô nghĩa. Các thành viên ASEAN dù thế nào cũng tự thảo luận với nhau, thực tế là họ có bổn phận như vậy, và Trung Quốc biết điều đó. Toàn bộ thỏa thuận như một trò đố chữ làm xói mòn bất cứ tuyên bố nào cho rằng, nó là dấu hiệu của tiến triển thực sự. ASEAN và Trung Quốc giờ đây đã trở lại gần nơi họ bắt đầu khi ký kết tuyên bố, mà bản thân tuyên bố ấy không mang lại sự thỏa mãn cho một bộ quy tắc hành xử thực sự. Bắc Kinh và các nước Đông Nam Á đã lãng phí 9 năm với một kết quả không có thực tế. Họ đã lao vào một trò chơi tuyên truyền chính trị – ngoại giao hơn là nỗ lực nghiêm túc để quản lý các khả năng xung đột tại Biển Đông. Trong nhiều năm, ASEAN đã thuyết phục Trung Quốc nhất trí về một bộ quy tắc hành xử ràng buộc chặt chẽ hơn, có thể ngăn chặn Bắc Kinh khỏi việc xây dựng những tiền đồn quân sự mới hay tiến hành các hành động khiêu khích khác trong khu vực. Một thỏa thuận như vậy có thể bao gồm những đặc điểm địa lý cụ thể, xác định hành vi cụ thể có thể bị coi là không thể chấp nhận được và bao gồm những biện pháp trừng phạt nếu vi phạm quy tắc. Trung Quốc phản đối, nhưng như những gì đã làm từ một thập niên trước, họ nhất trí về một thỏa thuận mơ hồ. Trong khi Trung Quốc chấp nhận rằng, một bộ quy tắc hành xử là mục tiêu đáng mong muốn, thì tự họ lại làm mọi cách để ngăn chặn bộ quy tắc ấy bằng cách khẳng định trong tuyên bố rằng, bất cứ thỏa thuận nào đều cần đạt được bằng sự đồng thuận. Bước đi tạm thời Cả hai bên đều thúc đẩy tuyên bố, coi nó như bước tạm thời đánh dấu sự tin tưởng chính trị ở mức cao hơn giữa họ và góp phần vào hòa bình, ổn định ở Biển Đông – nơi diễn ra tuyên bố chủ quyền chồng lấn giữa Trung Quốc và bốn nước Đông Nam Á, trong đó Trung Quốc tự đưa ra tuyên bố chủ quyền lớn nhất, hầu như bao trùm toàn bộ vùng biển. Trong khi đó, Đông Nam Á lại đang tận hưởng những lợi ích từ việc Trung Quốc gia tăng thương mại và đầu tư thông qua một thỏa thuận tự do thương mại ký kết năm 2002. Tuyên bố đã minh chứng là không có hiệu quả. Mặc dù không một bên tuyên bố chủ quyền nào vi phạm các điều khoản xâm chiếm đảo đá hoặc đảo san hô không có người ở, nhưng một số bên lại áp dụng những cách thức khác để củng cố tuyên bố chủ quyền của mình, và gây hấn nhất chính là Trung Quốc – với bản đồ 9 đoạn khẳng định chủ quyền hầu như toàn bộ Biển Đông. Sau ít năm tương đối yên bình, căng thẳng trong khu vực lại gia tăng nguy hiểm trở lại. Trong khi đó, sứ mệnh của Nhóm làm việc chung ASEAN – Trung Quốc trong việc thực thi tuyên bố lại bị đình trệ xung quanh phản ứng của Bắc Kinh về việc ASEAN thảo luận riêng rẽ trước khi gặp gỡ với Trung Quốc. Trung Quốc khăng khăng rằng, tranh chấp Biển Đông cần được giải quyết song phương giữa các bên tuyên bố chủ quyền, chứ không theo con đường đa phương. Và quan chức ASEAN thì không hề nghi ngờ về việc Trung Quốc sử dụng vấn đề này để biện minh cho việc không thực thi tuyên bố. Vào tháng 7, khi Diễn đàn Khu vực ASEAN tới gần, tất cả các bên quyết định “chiến thuật xác định lại quan điểm và làm dịu căng thẳng khi thời gian tới gần”. Và ít nhất Trung Quốc đã phải thừa nhận, dù rất khôn khéo. Họ cho phép “hồ sơ tóm tắt” cuộc gặp giữa các quan chức Trung Quốc và ASEAN bao gồm cả ghi chú rằng, ASEAN có ý định tiếp tục tham vấn giữa các thành viên. Tránh can thiệp từ Mỹ Các nhà chiến lược thiết thực ở Đông Nam Á biết rằng, thông qua những hướng dẫn thực hiện tuyên bố hầu như không có tác dụng trong việc kiềm chế cách hành xử ngày một gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông. Sự kiềm chế đích thực với Trung Quốc là việc hiện diện của Hải quân Mỹ và cần phải có một mối quan hệ Mỹ – Trung ổn định. Mỹ đã can thiệp vào tranh chấp lãnh thổ ít nhất một lần. Năm ngoái, tại Diễn đàn khu vực ở Hà Nội, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton tuyên bố, Mỹ có “lợi ích quốc gia” trong tự do hàng hải ở Biển Đông. Nói về thỏa thuận năm 2002, bà nói: “Chúng tôi khuyến khích các bên đạt được thỏa thuận về một bộ quy tắc ứng xử”. Bắc Kinh hầu như chắc chắn nhất trí các hướng dẫn vì họ muốn trấn an ASEAN sau khi các tàu Trung Quốc dính dáng tới một số sự cố ở Biển Đông, khiến cả Việt Nam và Philippines lên tiếng phản đối mạnh mẽ. Có lẽ Trung Quốc không muốn các thành viên ASEAN khuyến khích người Mỹ can thiệp lần nữa. Mặc dù Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì nói rằng, nước này sẽ bắt đầu một bộ quy tắc hành xử “ở thời gian thích hợp”, nhưng quan chức Đông Nam Á vẫn hoài nghi điều đó. Họ đơn giản không tin là Bắc Kinh đã thay đổi. Thực tế là, họ cho rằng Trung Quốc lại tìm ra cái cơ khác để hoãn thực thi tuyên bố. Trung Quốc có thể đã tìm ra một cái cớ. Theo quan chức ngoại giao Đông Nam Á, Bắc Kinh gần đây thông báo với ASEAN rằng, họ muốn xóa bỏ sự nhượng bộ nhỏ nhặt – ý định tham vấn của ASEAN – ra khỏi “hồ sơ tóm tắt”. Thái An (theo Wall Street Journal) Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment