Friday, August 5, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Nghe Narciso Yepes với Guitar 10 dây…

Posted: 05 Aug 2011 01:08 PM PDT

 

"Recuedos de la Alhambra" (Hoài niệm về thành Alhambra) đã được giới thiệu trên Dotchuoinon nên mình xin phép không …kể lại.

Các bạn nghe lại bản nhạc lẫy lừng này qua phần trình diễn của Narciso Yepes cùng với cây đàn Guitar 10 dây của ông.

Mình xem và thấy ông chỉ sử dụng có 6 dây đàn, như vậy tác dụng của bốn dây còn lại có lẽ chỉ là cộng hưởng âm thanh để tạo thêm độ ngân vang.

Mời các bạn thưởng thức âm thanh réo rắt của guitar 10 dây qua phần biểu diễn điêu luyện của Narciso Yepes:


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Ta phải là cái ta muốn thế giới trở thành

Posted: 05 Aug 2011 01:06 PM PDT

Chào các bạn,

We have to be what we want the world to be. Đây là một điều quá hiển nhiên phải không các bạn? Hãy tưởng tượng một tên ăn cướp nói với bạn là hắn muốn thế giới không có cướp bóc, đảng trưởng của một băng đảng chuyên đâm chém nhau trên đường phố nói là hắn muốn thế giới có hòa bình… Bạn sẽ phản ứng thế nào?

Ta phải là cái ta muốn thế giới trở thành.

Ta muốn thế giới hòa bình, ta phải có hòa bình trong tâm ta trước. Nếu trong tâm ta đầy thù hận, tranh chấp, chiến tranh… làm sao thế giới của ta có được hòa bình?

Ta muốn thế giới thành thật sao được khi tâm ta còn đầy gian dối, lừa gạt, đạo đức giả?

Ta muốn thế giới đầy tình yêu sao được khi tâm ta còn đầy ghen ghét, đố kỵ?

Trước hết hãy sống điều mình muốn, và cách sống đó sẽ giúp cho điều mình muốn có thể thành sự thật.

Các bạn, thành thật với chính mình có nghĩa là sống điều mình nói, sống điều mình muốn, sống điều mình hy vọng, sống điều mình phục vụ.

Mỗi chúng ta đều có một giấc mơ đẹp cho chính ta, gia đình ta, thành phố ta, đất nước ta. Hãy biến giấc mơ thành hiện thực. Sống nó !

Chúc các bạn một ngày thật tâm.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “khi chúng ta tới Berlin, đích thân tôi sẽ bắn tấm hình của tên chó đẻ Hitler” – Diễn văn “Máu và Gan” của tướng Patton

Posted: 05 Aug 2011 01:05 PM PDT

 

Ngày 6 tháng 6 năm 1944, các nước Đồng Minh đổ bộ vào Normandy trong chiến dịch Overlord, bắt đầu cho sự kết thúc của chế độ Phát Xít tại châu Âu. Bài diễn văn này đọc trước đó 1 ngày cho quân Mỹ (lúc bấy giờ vẫn còn ít kinh nghiệm so với quân Đồng Minh) trước khi họ bước vào trận chiến.

Chúng ta hãy đọc và cảm nhận văn phong cực kỳ "thô kệch" đặc trưng của tướng Patton. Binh sĩ Mỹ thích văn phong này (theo nhận xét của các nhà phân tích) . Nó dễ hiểu và gần gũi như hai người lính nói chuyện với nhau (tuy nhiên bài diễn văn này chứa nhiều từ ngữ "thô tục" đến mức người ta phải cắt bớt khi chiếu cho công chúng :-) ) . Chẳng hạn Patton không nói nhiều về niềm tự hào của người lính, mà chỉ đưa 1 ví dụ đời thường:

    Các bạn sẽ cảm ơn rằng hai mươi năm sau, khi bạn ngồi bên lò sưởi với đứa cháu nội trên đùi và nó hỏi bạn đã làm gì trong Thế Chiến Thứ Hai vĩ đại, bạn sẽ không phải tằng hắng, đẩy đứa cháu qua đùi kia và nói, "À, ông nội xúc cứt ở Louisiana."

Nhưng chúng ta cũng thấy tuy "thô kệch" nhưng Patton rất chú ý đến các mối quan tâm cơ bản của một người lính mới và giải quyết giúp họ (1) Sợ chết (2) Sợ người khác thấy mình hèn nhát (3) Tư tưởng tôi không quan trọng vì đây là chuyện của nhiều người (4) Tâm trạng muốn về nhà. Ông quan tâm đến lính một cách rất "người" và ít chú ý đến các khẩu hiệu.

Đó là các giá trị chính của bài diễn văn này, nó giúp 1 người lính mới ổn định tinh thần hơn khi ra trận.

Ngoài ra, qua bài này, ta cũng cảm nhận về phong cách tuyên truyền của Mỹ khác biệt như thế nào với Pháp, Đức, Anh hay Nga trong chiến tranh. Trong khi người lính Mỹ "tỉnh táo" nghĩ nhiều về tương lai "xa" của cá nhân, về tình yêu, gia đình, về ngày trở về tương đối an bình, thì người lính Đức kiêu ngạo với lý thuyết "Người Đức ưu việt", người Nga chiến đấu với tinh thần "không thể lùi vì sau lưng là Moscow".

Và trong khi người Mỹ nghe bài diễn văn này, đồng đội Pháp đang nghe về việc họ sắp tàn phá đất nước của chính mình để giải phóng (1 mục tiêu chung hơn, và gần hơn).

Ai đã từng xem các phim Band of Brothers, Pearl Harbor, Saving Private Ryan … sẽ cảm nhận rất rõ về phong cách này trong tình đồng đội, tình yêu, tình cảm giữa tướng và lính Mỹ.

Điều gì tạo nên sự khác biệt của phong cách (hay cách truyền đạt) Mỹ so với các nước khác ? vì sao người lính Pháp không được nghe về người yêu đang chờ mình ?, tại sao người lính Nga không được nghe về sự kiêu hãnh của người đàn ông ? …

Theo nhận xét rất riêng của Kiệt, lý do chủ yếu do Patton đề cập ở đầu "Chỉ có hai phần trăm của số người ở nơi đây hôm nay phải chết trong một trận đánh lớn", người lính Mỹ ít khi phải chiến đấu liều mình. Trong khi đó, có những sư đoàn Nga tử vong 95% trong trận Stalingrad, hay những người lính tăng Đức thường phải chiến đấu tỷ lệ 1 chọi 4: người ta sẽ cần 1 lý tưởng nào đó để "điên cuồng" hơn trong những hoàn cảnh khắc nghiệt.

Do đó, các mơ ước cá nhân có lẽ là đủ với người lính Mỹ, và nó cũng giúp giữ cho môi trường quân đội Mỹ thân thiện, nhưng có lẽ mơ ước này không hợp với lính Đức, lính Nga hay lính Pháp, ngược lại nó sẽ làm họ yếu mềm hơn trong các hoàn cảnh quá khắc nghiệt. Do đó, họ được nghe các thông điệp khác !

Vậy chúng ta hãy cùng đọc và cảm nhận 1 bài diễn văn Mỹ theo phong cách rất riêng của đại tướng Patton.

Về đại tướng Patton:

George Smith Patton Jr. (11 tháng 11, 1885 – 21 tháng 12, 1945), còn được gọi là George Patton III, là một tướng lĩnh, nhà chỉ huy quân sự nổi tiếng của Lục quân Hoa Kỳ trong Chiến tranh Thế giới lần II trong các chiến dịch ở Bắc Phi, Sicily, Pháp và Đức, 1943–1945. Trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, ông trở thành một trong những chỉ huy đầu tiên của binh chủng xe tăng của Hoa Kỳ. Trong Chiến tranh thế giới thứ hai, ông chỉ huy các đơn vị chủ yếu ở Bắc Phi, Sicily, và Châu Âu. (nguồn Wikipedia)

Patton được xem là một vị tướng giỏi, nhưng người ta luôn tranh cãi xem ông có phải là một vị tướng vĩ đại không ? Không ai chối cãi các chiến công rực rỡ của ông và ông được xem là vị tướng có tốc độ tiến quân và giải phóng không ai bì kịp. Ông cũng là người nổi tiếng vì tỷ lệ binh sĩ tử vong rất thấp.

Tuy nhiên, hoàn cảnh không đặt ông vào những trận chiến khó khăn, ở cấp độ chiến dịch lúc nào ông cũng chiếm ưu thế về nhân sự và khí tài (trong chiến dịch Overlord mà ông đang nói đến, Đồng Minh chiếm ưu thế 4:1 ở cấp độ chiến dịch, và rất nhiều lúc đạt ưu thế 50:1 ở cấp độ trận đánh). Do đó, liệu ông có giữ được các phẩm chất của mình khi tham gia các trận chiến khắc nghiệt ở thế yếu ?

(giới thiệu và bình Nguyễn Mai Anh Kiệt)

Diễn văn "Máu và Gan" của tướng Patton
cho Quân Đoàn III của Mỹ, ngày 5.6.1944

Ngồi xuống đi!

Các bạn, chuyện nhảm nhí mà vài nguồn đồn đãi thẩy ra, rằng nước Mỹ muốn bỏ cuộc chiến này, không muốn chiến đấu, chỉ là một nồi cứt bò. Nguời Mỹ thích đánh nhau, đúng truyền thống. Mọi người Mỹ đều thích đâm và choảng của chiến trường. Hôm nay các bạn ở đây vì ba lý do. Thứ nhất, bạn ở đây bởi vì bạn bảo vệ ngôi nhà và người thân yêu của bạn. Thứ hai, bạn ở đây chính vì lòng tự trọng của bạn, bởi vì bạn không muốn ở bất cứ nơi nào khác. Thứ ba, bạn ở đây bởi vì bạn là đàn ông thật sự và tất cả đàn ông thật sự đều thích chiến đấu.

Khi các bạn, có mặt đây, mỗi người trong này, còn là trẻ con, tất cả đều ngưỡng mộ tay vô địch bắn bi, người chạy nhanh nhất, võ sĩ quyền anh cứng cựa nhất, cầu thủ các đội banh lớn, và cầu thủ bóng bầu dục của các đội tuyển quốc gia Mỹ. Người Mỹ yêu kẻ chiến thắng. Người Mỹ không chấp nhận kẻ thua cuộc. Người Mỹ rất ghét những kẻ hèn nhát. Người Mỹ lúc nào cũng chơi để thắng. Tôi cóc cần một người thua cuộc mà lại cười. Đó là lý do vì sao người Mỹ đã không bao giờ và sẽ không bao giờ thua một trận chiến nào; chỉ vì ý tưởng thất bại rất là đáng ghét đối với người Mỹ.

Các bạn sẽ không chết hết đâu. Chỉ hai phần trăm của số người có mặt đây hôm nay phải chết trong một trận đánh lớn. Cái chết, đừng sợ. Cái chết, tới lúc, rồi sẽ đến với mọi người. Đúng, mọi người đều sợ ra trận lần đầu. Nếu ai nói không sợ là kẻ đó nói láo. Vài người hèn nhát nhưng họ chiến đấu giống như những người dũng cảm, hay họ kinh hoàng ra mật xanh nếu thấy những người khác chiến đấu mà cũng sợ hãi như họ. Người anh hùng thật sự là người chiến đấu ngay cả khi người ấy sợ hãi. Một số người vượt qua cơn sợ hãi trong vòng một phút dưới lằn đạn. Một số khác, cần vài tiếng đồng hồ. Mốt số khác nữa, tốn nhiều ngày. Nhưng người đàn ông thật sự sẽ không bao giờ để sự sợ hãi lấn áp danh dự của mình, ý thức nhiệm vụ của mình cho đất nước, và cho tính nam nhi của mình. Chiến trận là một cuộc cạnh tranh tuyệt vời nhất mà một người có thể theo đuổi. Nó đem lại tất cả những gì tốt nhất và loại bỏ tất cả những gì tồi tàn. Người Mỹ tự hào được làm Đàn Ông và là Đàn Ông. Nhớ rằng kẻ thù cũng sợ hãi như bạn, và có lẽ là còn hơn thế nữa. Chúng nó không phải là siêu nhân.

Tất cả những anh hùng thật sự cũng không phải là chiến binh trong chuyện thần thoại. Mỗi người trong Quân đoàn này đóng một vai trò sống chết. Đừng bao giờ xem thường. Đừng bao giờ nghĩ rằng việc làm của bạn là không quan trọng. Mỗi người đều có công việc để làm và phải làm. Mỗi người là một mắc xích sống chết trong một chuỗi xích lớn. Điều gì xảy ra nếu mọi tài xế vận tải đột nhiên quyết định rằng anh ta không thích tiếng hú của đạn đại bác trên đầu, mặt tái xanh, và đâm đầu xuống hố. Bọn con rơi hèn nhát có thể nói, “Quỷ tha ma bắt, họ không cần tôi, tôi chỉ là một người trong số ngàn người.” Nhưng, điều gì xảy ra nếu mỗi người đều nghĩ như vậy? Chúng ta sẽ ở nơi quái quỷ nào? Đất nước của chúng ta, người thân yêu của chúng ta, nhà cửa của chúng ta, ngay cả thế giới của chúng ta sẽ thành gì đây? Không, tiên sư nó, người Mỹ không nghĩ như vậy. Mỗi người làm việc của mình. Mỗi người phục vụ cho toàn bộ. Mỗi bộ phận, mỗi đơn vị, đều quan trọng trong kế hoạch lớn của cuộc chiến này.

Chắc chắn rồi, chúng ta muốn về nhà. Chúng ta muốn cuộc chiến kết thúc. Con đường nhanh nhất để kết thúc cuộc chiến là đi bắt những thằng con rơi đã khởi động cuộc chiến. Chúng bị quất nhanh chừng nào, chúng ta được về nhà nhanh chừng đó. Con đường ngắn nhất để về nhà là con đường xuyên qua Berlin và Tokyo. Và khi chúng ta tới Berlin, đích thân tôi sẽ bắn tấm hình của tên chó đẻ Hitler. Y như bắn một con rắn.

Có một điều tuyệt vời mà các bạn có thể nói sau khi chiến tranh chấm dứt và các bạn trở về nhà. Các bạn sẽ cảm ơn rằng hai mươi năm sau, khi bạn ngồi bên lò sưởi với đứa cháu nội trên đùi và nó hỏi bạn đã làm gì trong Thế Chiến Thứ Hai vĩ đại, bạn sẽ không phải tằng hắng, đẩy đứa cháu qua đùi kia và nói, "À, ông nội xúc cứt ở Louisiana." Không, thưa các ông, các ông sẽ nhìn thẳng vào đôi mắt của đứa cháu và nói, "Con ơi, ông nội của con đã hành quân với Quân Đoàn Ba Vĩ đại và với thằng chó đẻ tên Georgie Patton!"

(dịch Diệu Sương, Quỳnh Linh, Trần Đình Hoành)

General Patton “Blood and Guts” Speech to the Third Army
on June 5th, 1944

(The parts in red are excerpts that have been translated into Vietnamese)


Be seated!

“Men, this stuff that some sources sling around about America wanting out of this war, not wanting to fight, is a crock of bullshit. Americans love to fight, traditionally. All real Americans love the sting and clash of battle. You are here today for three reasons. First, because you are here to defend your homes and your loved ones. Second, you are here for your own self respect, because you would not want to be anywhere else. Third, you are here because you are real men and all real men like to fight.

When you, here, every one of you, were kids, you all admired the champion marble player, the fastest runner, the toughest boxer, the big league ball players, and the All-American football players. Americans love a winner. Americans will not tolerate a loser. Americans despise cowards. Americans play to win all of the time. I wouldn’t give a hoot in hell for a man who lost and laughed. That’s why Americans have never lost nor will ever lose a war; for the very idea of losing is hateful to an American.”

The General paused and looked over the crowd. “You are not all going to die,” he said slowly. “Only two percent of you right here today would die in a major battle. Death must not be feared. Death, in time, comes to all men. Yes, every man is scared in his first battle. If he says he’s not, he’s a liar. Some men are cowards but they fight the same as the brave men or they get the hell slammed out of them watching men fight who are just as scared as they are. The real hero is the man who fights even though he is scared. Some men get over their fright in a minute under fire. For some, it takes an hour. For some, it takes days. But a real man will never let his fear of death overpower his honor, his sense of duty to his country, and his innate manhood. Battle is the most magnificent competition in which a human being can indulge. It brings out all that is best and it removes all that is base. Americans pride themselves on being He Men and they ARE He Men. Remember that the enemy is just as frightened as you are, and probably more so. They are not supermen.”

“All through your Army careers, you men have bitched about what you call “chicken **** drilling”. That, like everything else in this Army, has a definite purpose. That purpose is alertness. Alertness must be bred into every soldier. I don’t give a **** for a man who’s not always on his toes. You men are veterans or you wouldn’t be here. You are ready for what’s to come. A man must be alert at all times if he expects to stay alive. If you’re not alert, sometime, a German son-of-an-asshole-bitch is going to sneak up behind you and beat you to death with a sockful of ****!” The men roared in agreement.

Patton’s grim expression did not change. “There are four hundred neatly marked graves somewhere in Sicily”, he roared into the microphone, “All because one man went to sleep on the job”. He paused and the men grew silent. “But they are German graves, because we caught the bastard asleep before they did”.

The General clutched the microphone tightly, his jaw out-thrust, and he continued, “An Army is a team. It lives, sleeps, eats, and fights as a team. This individual heroic stuff is pure horse ****. The bilious bastards who write that kind of stuff for the Saturday Evening Post don’t know any more about real fighting under fire than they know about ****ing!”

The men slapped their legs and rolled in glee. This was Patton as the men had imagined him to be, and in rare form, too. He hadn’t let them down. He was all that he was cracked up to be, and more. He had IT!

“We have the finest food, the finest equipment, the best spirit, and the best men in the world”, Patton bellowed. He lowered his head and shook it pensively. Suddenly he snapped erect, faced the men belligerently and thundered, “Why, by God, I actually pity those poor sons-of-bitches we’re going up against. By God, I do”. The men clapped and howled delightedly. There would be many a barracks tale about the “Old Man’s” choice phrases. They would become part and parcel of Third Army’s history and they would become the bible of their slang.

“My men don’t surrender”, Patton continued, “I don’t want to hear of any soldier under my command being captured unless he has been hit. Even if you are hit, you can still fight back. That’s not just bull **** either. The kind of man that I want in my command is just like the lieutenant in Libya, who, with a Luger against his chest, jerked off his helmet, swept the gun aside with one hand, and busted the hell out of the Kraut with his helmet. Then he jumped on the gun and went out and killed another German before they knew what the hell was coming off. And, all of that time, this man had a bullet through a lung. There was a real man!”

Patton stopped and the crowd waited. He continued more quietly, “All of the real heroes are not storybook combat fighters, either. Every single man in this Army plays a vital role. Don’t ever let up. Don’t ever think that your job is unimportant. Every man has a job to do and he must do it. Every man is a vital link in the great chain. What if every truck driver suddenly decided that he didn’t like the whine of those shells overhead, turned yellow, and jumped headlong into a ditch? The cowardly bastard could say, “Hell, they won’t miss me, just one man in thousands”. But, what if every man thought that way? Where in the hell would we be now? What would our country, our loved ones, our homes, even the world, be like? No, Goddamnit, Americans don’t think like that. Every man does his job. Every man serves the whole. Every department, every unit, is important in the vast scheme of this war. The ordnance men are needed to supply the guns and machinery of war to keep us rolling. The Quartermaster is needed to bring up food and clothes because where we are going there isn’t a hell of a lot to steal. Every last man on K.P. has a job to do, even the one who heats our water to keep us from getting the ‘G.I. ****s’.”

Patton paused, took a deep breath, and continued, “Each man must not think only of himself, but also of his buddy fighting beside him. We don’t want yellow cowards in this Army. They should be killed off like rats. If not, they will go home after this war and breed more cowards. The brave men will breed more brave men. Kill off the Goddamned cowards and we will have a nation of brave men. One of the bravest men that I ever saw was a fellow on top of a telegraph pole in the midst of a furious fire fight in Tunisia. I stopped and asked what the hell he was doing up there at a time like that. He answered, “Fixing the wire, Sir”. I asked, “Isn’t that a little unhealthy right about now?” He answered, “Yes Sir, but the Goddamned wire has to be fixed”. I asked, “Don’t those planes strafing the road bother you? And he answered, “No, Sir, but you sure as hell do!” Now, there was a real man. A real soldier. There was a man who devoted all he had to his duty, no matter how seemingly insignificant his duty might appear at the time, no matter how great the odds. And you should have seen those trucks on the road to Tunisia. Those drivers were magnificent. All day and all night they rolled over those son-of-a-bitching roads, never stopping, never faltering from their course, with shells bursting all around them all of the time. We got through on good old American guts. Many of those men drove for over forty consecutive hours. These men weren’t combat men, but they were soldiers with a job to do. They did it, and in one hell of a way they did it. They were part of a team. Without team effort, without them, the fight would have been lost. All of the links in the chain pulled together and the chain became unbreakable.”

The General paused and stared challengingly over the silent ocean of men. One could have heard a pin drop anywhere on that vast hillside. The only sound was the stirring of the breeze in the leaves of the bordering trees and the busy chirping of the birds in the branches of the trees at the General’s left.

“Don’t forget,” Patton barked, “you men don’t know that I’m here. No mention of that fact is to be made in any letters. The world is not supposed to know what the hell happened to me. I’m not supposed to be commanding this Army. I’m not even supposed to be here in England. Let the first bastards to find out be the Goddamned Germans. Some day I want to see them raise up on their piss-soaked hind legs and howl, ‘Jesus Christ, it’s the Goddamned Third Army again and that son-of-a-****ing-bitch Patton’.”

“We want to get the hell over there”, Patton continued, “The quicker we clean up this Goddamned mess, the quicker we can take a little jaunt against the purple pissing Japs and clean out their nest, too. Before the Goddamned Marines get all of the credit.”

The men roared approval and cheered delightedly. This statement had real significance behind it. Much more than met the eye and the men instinctively sensed the fact. They knew that they themselves were going to play a very great part in the making of world history. They were being told as much right now. Deep sincerity and seriousness lay behind the General’s colorful words. The men knew and understood it. They loved the way he put it, too, as only he could.

Patton continued quietly, “Sure, we want to go home. We want this war over with. The quickest way to get it over with is to go get the bastards who started it. The quicker they are whipped, the quicker we can go home. The shortest way home is through Berlin and Tokyo. And when we get to Berlin”, he yelled, “I am personally going to shoot that paper hanging son-of-a-bitch Hitler. Just like I’d shoot a snake!”

“When a man is lying in a shell hole, if he just stays there all day, a German will get to him eventually. The hell with that idea. The hell with taking it. My men don’t dig foxholes. I don’t want them to. Foxholes only slow up an offensive. Keep moving. And don’t give the enemy time to dig one either. We’ll win this war, but we’ll win it only by fighting and by showing the Germans that we’ve got more guts than they have; or ever will have. We’re not going to just shoot the sons-of-bitches, we’re going to rip out their living Goddamned guts and use them to grease the treads of our tanks. We’re going to murder those lousy Hun cocksuckers by the bushel-f ucking-basket. War is a bloody, killing business. You’ve got to spill their blood, or they will spill yours. Rip them up the belly. Shoot them in the guts. When shells are hitting all around you and you wipe the dirt off your face and realize that instead of dirt it’s the blood and guts of what once was your best friend beside you, you’ll know what to do!”

“I don’t want to get any messages saying, “I am holding my position.” We are not holding a Goddamned thing. Let the Germans do that. We are advancing constantly and we are not interested in holding onto anything, except the enemy’s balls. We are going to twist his balls and kick the living **** out of him all of the time. Our basic plan of operation is to advance and to keep on advancing regardless of whether we have to go over, under, or through the enemy. We are going to go through him like crap through a goose; like **** through a tin horn!”

“From time to time there will be some complaints that we are pushing our people too hard. I don’t give a good Goddamn about such complaints. I believe in the old and sound rule that an ounce of sweat will save a gallon of blood. The harder WE push, the more Germans we will kill. The more Germans we kill, the fewer of our men will be killed. Pushing means fewer casualties. I want you all to remember that.”

The General paused. His eagle like eyes swept over the hillside. He said with pride, “There is one great thing that you men will all be able to say after this war is over and you are home once again. You may be thankful that twenty years from now when you are sitting by the fireplace with your grandson on your knee and he asks you what you did in the great World War II, you WON’T have to cough, shift him to the other knee and say, “Well, your Granddaddy shoveled shit in Louisiana.” No, Sir, you can look him straight in the eye and say, “Son, your Granddaddy rode with the Great Third Army and a Son-of-a-Goddamned-Bitch named Georgie Patton!”

General Patton’s Military Awards

Distinguished Service Cross with one oak leaf cluster
Distinguished Service Medal with two oak leaf clusters
Silver Star with one oak leaf cluster
Legion of Merit
Bronze Star Medal
Purple Heart
Silver Lifesaving Medal
World War I Victory Medal with five battle clasps
European-African-Middle Eastern Campaign Medal with one silver and two bronze service stars
Mexican Service Medal
American Defense Service Medal
World War II Victory Medal
British Order of the Bath
Order of the British Empire
Belgium Order of Leopold
Belgian Croix de Guerre
French Legion of Honor
French Croix de Guerre
French Liberation Medal
Luxemburg War Cross
Grand Cross of Ouissam Alaouite of French Morocco
Order of the White Lion of Czechoslovakia
Czechoslovakian Military Cross
Grand Luxemburg Cross of the Order of Adolphe of Nassau

http://www.militaryphotos.net/forums/archive/index.php/t-34309.html


Filed under: Các diễn văn làm thay đổi thế giới, Lịch sử, Văn Hóa Tagged: Các vấn đề xã hội, Lịch sử, Văn Hóa

Cậu bé dũng cảm cứu 4 bạn nhỏ thoát chết

Posted: 05 Aug 2011 01:04 PM PDT

VnExpress
Trên đường đi thả diều về, Phạm Quang Vĩnh phát hiện có 4 bạn nhỏ đang chới với dưới hồ nước sâu ven sông. Không đắn đo suy nghĩ, cậu bé lao xuống ôm, kéo từng em lên bờ.
> Cô gác chắn tàu dũng cảm cứu em bé trong gang tấc

Vĩnh đang là học sinh lớp 7A trường THCS Lý Tự Trọng, xã Bình Thạnh, huyện Đức Trọng, Lâm Đồng.

Hôm đó là chiều thứ 7 của một ngày đầu mùa hè, Vĩnh dẫn 2 em lên đồi gần nhà chơi thả diều. Trên đường về, thấy có 4 bạn cả nam và nữ nhỏ hơn mình đang chới với gào khóc dưới vùng nước sâu, không kịp cởi quần áo Vĩnh lao thẳng xuống hồ bơi ra kéo từng bạn lên.

Cậu bé cứu tinh với gương mặt hiền hậu, đôi mắt trong sáng. Ảnh: Quốc Dũng
Cậu bé cứu tinh với gương mặt hiền hậu, đôi mắt trong sáng. Ảnh: Quốc Dũng

Cậu bé bẽn lẽn nhớ lại: “Khi đã kéo được 3 bạn lên bờ, sức của em cũng đuối bèn tung dây diều xuống hồ cho bạn gặp nạn còn lại nắm lấy để kéo vào bờ”. Thế nhưng bạn đã quá đuối sức không còn khua chân tạo lực đẩy được nữa, sợi dây diều lại quá mảnh nên bị đứt. Không còn cách nào khác, tuy đã rất mệt, Vĩnh quyết định lao xuống hồ lần nữa để cứu.

Cuối cùng cuộc giải cứu thành công, 5 đứa nhỏ nằm trên bờ hoảng hốt khóc.

Ông Phạm Trần Công Tuấn, bố của Vĩnh kể, cả nhà hoảng hốt khi thấy con trai người ướt sũng, khóc và chạy hớt hải về nhà báo có 4 bạn ở xóm trên bị ngã xuống hồ nước gần sông vừa được Vĩnh kéo lên, một bạn ọc nước lẫn máu.

“Nghe đến đây vợ chồng tôi vừa chạy ra hồ vừa kêu thêm hàng xóm cứu giúp”, người cha kể. Ra tới nơi, mọi người chứng kiến cảnh 3 đứa trẻ đang khóc lớn, bé gái tên Diệu 4 tuổi trong tình trạng ngạt thở vì uống quá nhiều nước. Được hô hấp tích cực, bé Diệu tỉnh dần.

Hàng ngày Vĩnh phụ ba mẹ công việc nhà, chăm sóc tằm. Ảnh: Quốc Dũng
Hàng ngày Vĩnh phụ ba mẹ công việc nhà. Ảnh: Quốc Dũng

Trong khi đó ở nhà, cậu bé cứu tinh vẫn còn khóc vì hoảng sợ. 4 cháu nhỏ được Vĩnh cứu sống thì em lớn nhất học lớp 6, hai bé tuổi mẫu giáo và một học lớp 4. Cả 4 đều là anh em bà con với nhau.

Vĩnh tập bơi từ năm học lớp 3 và cũng không thường xuyên tập luyện môn này. “Nhưng không ngờ thằng nhỏ lại cứu được người, tôi rất tự hào về nó”, ông Tuấn nói.

Hành động dũng cảm của cậu học trò lớp 7 được nhiều người coi như anh hùng. Huyện đoàn Đức Trọng đã động viên khen thưởng về tấm gương dũng cảm cứu người của Vĩnh. Cậu bé còn được tỉnh đoàn Lâm Đồng tuyên dương và trao bằng khen chiến sĩ nhỏ Trần Quốc Toản trong trại hè tại Đà Lạt vừa kết thúc.

Quốc Dũng


Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng, Tin Sáng Tagged: Tin sáng

‘Đại học ngoài công lập đứng trước nguy cơ tan rã’

Posted: 05 Aug 2011 01:03 PM PDT

VnExpress
Sáng 5/8, tại Hà Nội, lãnh đạo các đại học ngoài công lập đã có buổi thảo luận, trao đổi về kiến nghị điểm sàn gửi lên Bộ GD&ĐT. Nhiều người cho rằng các trường ngoài công lập đang chết dần bởi không có nguồn tuyển.
>Đại học ngoài công lập kiến nghị hạ điểm sàn

Ngay sau khi hiệp hội các trường đại học ngoài công lập kiến nghị Bộ Giáo dục giao điểm sàn về cho từng trường hoặc hạ điểm sàn tương đối, thành viên của hội đã có buổi làm việc tại ĐH Nguyễn Trãi dưới sự chủ trì của Phó chủ tịch thường trực Phan Quang Trung.

Ông Lê Công Huỳnh, Hiệu trưởng ĐH Thành Tây cho biết, nếu các trường ngoài công lập không tuyển đủ chỉ tiêu thì đến lúc phải tan. Trong mùa tuyển sinh năm ngoái, các trường đã phải rất vất vả để chiêu sinh. Năm nay, nếu như một số trường công lập dự định lấy điểm chuẩn bằng điểm sàn thì không còn thí sinh cho trường ngoài công lập.

Ông Lê Công Huỳnh, Hiệu trưởng ĐH Thành Tây. Ảnh: Hoàng Thùy.

“Khi mới thành lập cách đây 4 năm, trường tôi tuyển được 700 sinh viên. Năm sau được 600, rồi 400, e rằng năm nay để có 200 cũng khó”, ông Huỳnh nói và kiến nghị Bộ Giáo dục hãy phê duyệt điểm sàn riêng cho khối công lập và ngoài công lập.

Ông Đặng Văn Định, Chủ tịch hội đồng quản trị ĐH Chu Văn An cho rằng, nhìn vào đồ thị phổ điểm năm nay có thể thấy tổ ra đề rất thiếu kinh nghiệm. “Tháng 6 thi tốt nghiệp kết quả cao chót vót, vậy mà một tháng sau thi đại học kết quả đã lẹt đẹt. Trong tình thế đó điểm sàn chính là nguyên nhân làm chết các trường top dưới, vô tình làm thui chột chủ trương xã hội hóa của cả nước”, thầy Định nói.

Theo thầy Định, các trường cấp 3 đã làm rất tốt việc tuyển sinh. Đề thi là chung nhưng nếu chưa tuyển đủ thì có thể hạ điểm đến khi nào đủ thì thôi. Đó là phương pháp mà Bộ nên áp dụng đối với các trường đại học hiện nay.

Từng nêu rõ điểm chuẩn trường mình sẽ bằng điểm sàn của Bộ và kiến nghị Bộ hạ điểm sàn ngay từ khi mới có kết quả thi, Hiệu trưởng ĐH Dân lập Hải Phòng Trần Hữu Nghị cho rằng không nên bỏ điểm sàn vì nếu bỏ sẽ mất đi tính chất ba chung. Tuy nhiên, Bộ phải làm sao cho các trường có chỉ tiêu 100 thì tuyển đủ 100 bởi có hơn một triệu thí sinh tốt nghiệp nhưng chỉ khoảng 300.000 cơ hội đại học thì lẽ ra việc tuyển sinh không khó khăn.

Ông Trần Hữu Nghị, Hiệu trưởng ĐH Dân lập Hải Phòng. Ảnh: Hoàng Thùy.

“Năm ngoái, Bộ đã gia hạn tuyển sinh cho các trường ngoài công lập thêm 15 ngày, tuy nhiên không có thí sinh nào đến học vì nguồn tuyển đã cạn kiệt, việc kéo dài thời gian khiến học sinh phải nhập học muộn gây khó khăn cho công tác đào tạo của trường”, thầy Nghị chia sẻ.

Theo phân tích của hiệu trưởng ĐH Dân lập Hải Phòng, ở một số đại học công lập, đầu vào cao chưa chắc đầu ra đã cao. Ông khẳng định, với việc tuyển học sinh mức điểm trung bình, trường ông có khả năng đào tạo sinh viên đó trở thành người giỏi bởi phương pháp đào tạo toàn diện.

“Từ khi vào trường cả thầy và trò đều phải chạy marathon để đảm bảo chất lượng. Thế nên hơn 96% sinh viên của chúng tôi ra trường đều có việc làm. Đây là kết quả mà không phải trường công lập nào cũng giành được”, thầy Nghị nói và than phiền mặc dù chất lượng tốt nhưng vì hai chữ “dân lập”, “tư thục” mà các trường ngoài công lập vẫn chưa thu hút được thí sinh.

Ngoài ra theo ông Nghị, quy định của Bộ như điểm sàn, không được gửi giấy báo cho thí sinh quá số lượng chỉ tiêu mà không quan tâm đến số ảo khiến các trường ngoài công lập đang rơi vào tình thế khó khăn.

Hoàng Thù


Filed under: Giáo dục Tagged: Giáo dục

Ông Vũ Viết Ngoạn nói về cáo buộc

Posted: 05 Aug 2011 01:02 PM PDT

BBC

Ông Vũ Viết Ngoạn
Ông Vũ Viết Ngoạn nhậm chức Chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính hôm 22/07

Tân chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia Vũ Viết Ngoạn vừa lên tiếng giải thích về học vị tiến sỹ sau khi có cáo buộc bằng của ông là ‘rởm’.

Trước đó, nhiều diễn đàn mạng đăng tải thông tin nói rằng tấm bằng Tiến sỹ Tài chính Đại học La Salle (Hoa Kỳ) của ông là giả mạo.

Theo báo Người Việt ở Mỹ, có hai trường Đại học mang tên La Salle ở Hoa Kỳ.

Trường La Salle ở tiểu bang Philadelphia không có chương trình Tiến sỹ Tài chính, báo này cho biết, và nói thêm rằng trường Đại học mang tên La Salle khác tại tiểu bang Louisiana, nhưng đã bị đóng cửa năm 2002 vì nhiều sai phạm, trong đó có việc bán bằng cấp giả.

Trong lời giải thích được đăng tải rộng rãi trên nhiều tờ báo ở Việt Nam, ông Vũ Viết Ngoại nói ông “đăng ký và được cơ quan cử đi học vào cuối năm 1995, theo phương thức học từ xa”.

Ông không nói rõ đại học này nằm ở tiểu bang nào, nhưng trường La Salle (Louisiana) trước khi gặp tai tiếng đã cung cấp nhiều bằng cấp qua hình thức học từ xa (correspondence).

Ông Ngoạn giải thích tiếp: “Năm 1996, trường xảy ra vụ bê bối tài chính do hiệu trưởng vi phạm pháp luật. Đầu năm 1997, trường được chuyển nhượng cho nhà đầu tư khác và được cơ cấu lại”.

Theo ông, sau khi cơ cấu lại trường La Salle có hội đồng quản trị và ban giám hiệu mới.

“Giai đoạn sau này trường hoạt động khá quy củ, nề nếp, đúng theo quy định của pháp luật. Thời gian tôi đăng ký thi là vào năm 1997, 1998 và bảo vệ luận án vào cuối năm 1998.”

Các nguồn tin trong khi đó nói dù đã sắp xếp lại, thậm chí đổi tên thành Orion College năm 2001, trường La Salle ở Mandeville, Louisiana, vẫn bị kiện tụng, không qua nổi khủng hoảng và phải đóng cửa năm 2002.

Học từ xa

Ông Vũ Viết Ngoạn tâm sự trên các báo trong nước rằng ông chọn phương thức học từ xa vì nó “phù hợp nhất với hoàn cảnh gia đình và công việc” của ông.

Thời gian đó, ông đang giữ chức vụ Phó Tổng Giám đốc Vietcombank.

Ông nói: “Thực tế thì cách thức học ở trường hồi đó khá chặt chẽ. Trường cử một giáo viên hướng dẫn tôi, thày trò liên lạc, trao đổi qua thư”.

“Tôi được trường gửi cho một đề cương các nội dung phải học, danh sách đầu sách phải đọc, nghiên cứu. Có khó khăn gì lại hỏi giáo viên hướng dẫn.”

Những năm 1997-1998, mạng internet mới bắt đầu được mang vào Việt Nam, và không rõ hình thức “trao đổi qua thư” mà ông Ngoạn nói được thực hiện như thế nào.

Tuy nhiên, ông khẳng định do đã có kinh nghiệm công tác và nghiên cứu nên “việc tiếp cận chương trình, thi và bảo vệ luận án tương đối thuận lợi”.

Ông Vũ Viết Ngoạn hiện đang là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội Việt Nam.

Chức vụ chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia trước ông là do ông Lê Đức Thúy nắm giữ. Ông Thúy mới nhận quyết định nghỉ hưu, trong khi cũng có cáo buộc liên quan vụ một công ty Australia hối lộ quan chức Việt Nam.

Ông Vũ Viết Ngoạn được cho là có nhiều kinh nghiệm với 30 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính-ngân hàng.

Năm ngoái, hai quan chức cấp tỉnh ở Việt Nam cũng bị dân tố giác có bằng tiến sỹ ở một trường có tên Western Pacific University mà theo họ, thực chất chỉ là giả mạo.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

VTV1: Sự thật về hành vi vi phạm của Cù Huy Hà Vũ – Phản ứng trên mạng sau phóng sự của VTV

Posted: 05 Aug 2011 01:01 PM PDT


Phản ứng trên mạng sau phóng sự của VTV

Bên ngoài phiên tòa xử CHHV tại Hà Nội ngày 4/8/2011Em gái và vợ của luật sư Hà Vũ giương biển phản đối bên ngoài phiên toà xử tại Hà Nội ngày 4/8/2011

24 tiếng đồng hồ sau khi Đài Truyền hình Trung ương Việt Nam (VTV) truyền phóng sự dài 15 phút lên án Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, cộng đồng người Việt trên mạng internet đã tranh luận mạnh, với nhiều luồng ý kiến khác nhau.

Cùng hôm thứ Năm 4/8, báo Công an Nhân dân của Bộ Công an cũng có bài báo chỉ trích mang tựa ‘Cù Hà Huy Vũ và chiêu bài nhân cách’ của tác giả Quý Thanh.

Dưới đây là tổng quan về phản ứng của cộng đồng người Việt trong ngoài nước trên mạng internet về việc này. Quý vị có thể bấm vào địa chỉ của từng nơi được nhắc đến để đọc nguyên văn.

Blogger Người Buôn Gió

“Một nhóm phóng viên có cái tên là Nhận Diện còn làm một phóng sự đưa lên đài truyền hình VTV1 có tên là ” sự thật về Cù Huy Hà Vũ’. Xin nói luôn ”sự thật” ở đây là cái sự thật của riêng những người làm phóng sự này. Điều đó bộc lộ ngay trong toàn bộ phóng sự khi chỉ thấy công an, tòa án và vài ba nhân chứng lên án anh Vũ được lựa chọn phát biểu. Còn phía gia đình anh Vũ, luật sư bào chữa, bản thân anh Vũ không thấy nói lời nào.

Liệu có tin được phóng sự về vấn đề đang gây xôn xao dư luận, do một phía làm ra và chỉ có những nhân vật ở phía đó nói. Phải chăng sự thật thuộc về kẻ mạnh.”

Trên Facebook, “Hội Những người Ghét bọn Phản động” đả kích trang Bauxite Việt Nam, là trang web bị VTV trực tiếp chỉ trích.

“Bộ công an đã điều tra danh sách và xác minh được hơn 40 trường hợp có tên trong danh sách không hề biết gì về danh sách đó và tại sao mình lại có tên trong danh sách đó. Họ đã đồng loạt làm đơn tố cáo lên cơ quan công an về hành động mạo danh người khác này của một số cá nhân quản lý trang Boxit. Đây là hành động vi phạm pháp luật và lợi dụng tên tuổi của người khác mà không được người ta cho phép.

Từ đây các bạn có thể rõ ràng hơn về hành động mang tính chất ”phản động” của một số cá nhân quản lý trang mạng boxit Vn. Một website với những thông tin phản động và chống phá nhà nước một cách có hệ thống. Với hành động này, không sớm thì muộn một số cá nhân quản lý mạng boxit sẽ phải ra hầu tòa trong thời gian tới.”

Trong khi đó, trang Bauxite Việt Nam có thông cáo hồi đáp lại cáo buộc của VTV.

“Trong khi nhận chữ ký qua thư điện tử, rất có thể đã có một vài nhầm lẫn không đáng có, và cũng do chúng tôi mất cảnh giác không nghĩ tới cách chống phá thâm hiểm của những người cũng ăn lương từ tiền đóng thuế của nhân dân nhưng đã hành động như kẻ đối lập với nhân dân, BVN chia sẻ sự khó chịu của quý vị đã bị đối xử một cách không tương xứng với tư cách công dân của quý vị.

Trước sau Bauxite Việt Nam vẫn là một trang mạng yêu nước của nhân sĩ trí thức trong ngoài nước, chỉ đề xuất những vấn đề quan hệ đến lợi ích sống còn của đất nước, nhằm góp phần làm cho nước nhà thoát khỏi những khó khăn trước mắt, để ngày một phát triển vững chắc hơn, lãnh thổ vẹn toàn, đời sống nhân dân ngày một ấm no, hạnh phúc, đạt được mục tiêu một xã hội dân chủ công bằng, văn minh.”

Tranh cãi về ông Cù Huy Hà Vũ và phóng sự của VTV cũng trở thành chủ đề trên các diễn đàn, mà đã kéo dài ra thành nhiều trang tính đến chiều hôm nay, như Ba Sàm, Lịch sử Việt Nam, và  Trái tim Việt Nam.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

S.O.S Chết đói ở Somalia

Posted: 04 Aug 2011 01:05 PM PDT

    Cảnh báo: Các hình ảnh dưới đây về nạn đói ở Somalia rất kinh hoàng. Nếu bạn có vấn đề thì không nên xem


Captured: Somalia Famine


Denverpost Aug 03, 2011

Somalia is suffering its worst drought and famine in 60 years. Getting aid to the country has been difficult because al-Qaida-linked militants control much of the country's most desperate areas.

The U.N.'s food arm said that famine is likely to spread across all regions of Somalia's south in the next four to six weeks. Famine conditions are likely to persist until December, the Food and Agriculture Organization said.

Across Somalia, 3.7 million people are in crisis, the U.N. says, out of a population of 7.5 million. The U.N. says 3.2 million are in need of immediate, lifesaving assistance.

Captured: Somalia Famine

1

A malnourished child in a hospital in Mogadishu, Somalia, July 27, 2011. The al-Qaida-linked militant group al-Shabab, which controls much of southern Somalia, is blocking starving people from fleeing the country and setting up a cantonment camp where it is imprisoning displaced people who were trying to escape Shabab territory. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

2

Kufow Ali Abdi carried the body of his 3-year-old daughter, Kadija, who had just died from measles at the hospital in Mogadishu, July 28, 2011. “I just hope they can save the others,” he said, referring to his two remaining children, who were down to skin and bone. The al-Shabab Islamist insurgent group, which controls much of southern Somalia, is blocking starving people from fleeing the country and setting up a cantonment camp where it is imprisoning displaced people who were trying to escape al-Shabab territory. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

3

A woman sits next to a child suffering from malnutrition at Banadir hospital in the Somali capital of Mogadishu, July 28, 2011. The al-Qaida-linked militant group al-Shabab, which controls much of southern Somalia, is blocking starving people from fleeing the country and setting up a cantonment camp where it is imprisoning displaced people who were trying to escape Shabab territory. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

4

Flies cover the face of a boy suffering from malnutrition at a hospital in the Somali capital of Mogadishu, July 28, 2011. The al-Shabab Islamist insurgent group in Somalia is widely blamed for causing a famine by forcing out many Western aid organizations, depriving drought victims of desperately needed food and blocking starving people from fleeing territory controled by the group. The situation is growing bleaker by the day, with tens of thousands of Somalis already dead and more than 500,000 children on the brink of starvation. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

5

A boy suffering from malnutrition has a scarf cover his face to keep the flies away at a hospital in the Somali capital of Mogadishu, July 28, 2011. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

6

People displaced from their villages arriving in the Somali capital of Mogadishu, July 27, 2011. The al-Qaida-linked militant group al-Shabab, which controls much of southern Somalia, is blocking starving people from fleeing the country. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

7

People at a makeshift camp in Mogadishu, Somalia. The al-Qaida-linked militant group al-Shabab, which controls much of southern Somalia, is blocking starving people from fleeing the country and setting up a cantonment camp where it is imprisoning displaced people who were trying to escape Shabab territory. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

8

People who have fled their villages build a makeshift shelter after arriving in the Somali capital of Mogadishu, July 27, 2011. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

9

A woman holds a malnourished child at a makeshift camp in the Somali capital of Mogadishu. The al-Qaida-linked militant group al-Shabab, which controls much of southern Somalia, is blocking starving people from fleeing the country. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

10

Malnourished children in a hospital in Mogadishu, Somalia, July 27, 2011. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

11

A child suffering from malnutrition is bathed at a hospital in the Somali capital of Mogadishu. The al-Qaida-linked militant group al-Shabab, which controls much of southern Somalia, is blocking starving people from fleeing the country and setting up a cantonment camp where it is imprisoning displaced people who were trying to escape Shabab territory. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

12

A woman carries a child at a makeshift shelter in the Somali capital of Mogadishu, July 27, 2011. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

13

A malnourished child in a hospital in Mogadishu. The al-Qaida-linked militant group al-Shabab, which controls much of southern Somalia, is blocking starving people from fleeing the country and setting up a cantonment camp. (Tyler Hicks/The New York Times) #

Captured: Somalia Famine

14

Soldiers from the Somalian transitional government forces patrol the border town of Dhobley, Somalia, Sunday, July 24, 2011. Some thousands of people have arrived in Mogadishu seeking aid and The World Food Program executive director Josette Sheeran said Saturday they can’t reach the estimated 2.2 million Somalis in desperate need of aid who are in militant-controlled areas of Somalia. (AP Photo/Schalk van Zuydam) #

Captured: Somalia Famine

15

Somalis displaced by drought wait to receive food aid in Mogadishu, Somalia, Monday, July 25, 2011. Some thousands of people have arrived in Mogadishu seeking aid and The World Food Program executive director Josette Sheeran said Saturday they can’t reach the estimated 2.2 million Somalis in desperate need of aid who are in militant-controlled areas of Somalia. (AP (AP Photo/Mohamed Sheikh Nor) #

Captured: Somalia Famine

16

A general view of the Dadaab Refugee camp in eastern Kenya, where the influx of Somali’s displaced by a ravaging famine remains high, on July 23, 2011. The European Union Aid Commissioner Kristalina Georgieva has vowed to do all that is possible to help 12 million people struggling from extreme drought across the Horn of Africa, boosting aid by $40 million. The funds come on top of almost $100 million the bloc has already contributed as assistance in the worst regional drought in decades, affecting parts of Ethiopia, Kenya, Somalia, Djibouti and Uganda. AFP PHOTO/Tony KARUMBA #

Captured: Somalia Famine

17

A dust storm blows as newly arrived Somalian refugees settle on the edge of the Dagahaley refugee camp, which makes up part of the giant Dadaab refugee settlement on July 23, 2011 in Dadaab, Kenya. The refugee camp at Dadaab, located close to the Kenyan border with Somalia, was originally designed in the early 1990s to accommodate 90,000 people but the UN estimates over 4 times as many reside there. The ongoing civil war in Somalia and the worst drought to affect the Horn of Africa in six decades has resulted in an estimated 12 million people whose lives are threatened. (Photo by Oli Scarff/Getty Images) #

Captured: Somalia Famine

18

A Somali refugee herds goats through the IFO refugee camp, which makes up part of the giant Dadaab refugee settlement on July 24, 2011 in Dadaab, Kenya. (Photo by Oli Scarff/Getty Images) #

Captured: Somalia Famine

19

Warehouse attendant carry bags of goods donated during a funds drive by the Somali-community living in Kenya’s capital, to aid Somali refugees in Kenya’s north-easterly province at the Dadaab refugee complex, on July 29, 2011 in Nairobi. The African Union says on July 31 it will host a donors conference for Somali drought victims in Addis Ababa on August 9 as tens of thousands have died in recent months, according to the Food and Agricultural Organisation. Somalia is the worst-affected country, with some 1.25 million children in need of urgent life saving care, according to UNICEF. This month, the UN declared famine in two areas of the country, the first time famine has been announced this century. AFP PHOTO / Tony KARUMBA #

Captured: Somalia Famine

20

Somalian refugees wait at the entrance to the registration area of the IFO refugee camp, which makes up part of the giant Dadaab refugee settlement on July 24, 2011 in Dadaab, Kenya. The refugee camp at Dadaab, located close to the Kenyan border with Somalia, was originally designed in the early 1990s to accommodate 90,000 people but the UN estimates over 4 times as many reside there. The ongoing civil war in Somalia and the worst drought to affect the Horn of Africa in six decades has resulted in an estimated 12 million people whose lives are threatened. (Photo by Oli Scarff/Getty Images) #

Captured: Somalia Famine

21

A Somali refugee woman holding a bag of food aid walks past those waiting at the entrance to the registration area of the IFO refugee camp which makes up part of the giant Dadaab refugee settlement on July 24, 2011 in Dadaab, Kenya. (Photo by Oli Scarff/Getty Images) #

Captured: Somalia Famine

22

Somali women and children wait for food to be distributed in the Doloow region, southern Somalia on July 24, 2011. The UN’s World Programme Programme airlift of food for the Somali capital Mogadishu was delayed on on July 26, 2011 after efforts were hampered by last minute paperwork in Kenya. PETER MARTELL/AFP/Getty Images #

Captured: Somalia Famine

23

Somalian refugees leave their hut on the outskirts of the Dagahaley refugee camp, which makes up part of the giant Dadaab refugee settlement on July 23, 2011 in Dadaab, Kenya. The refugee camp at Dadaab, located close to the Kenyan border with Somalia, was originally designed in the early 1990s to accommodate 90,000 people but the UN estimates over 4 times as many reside there. (Photo by Oli Scarff/Getty Images) #

Captured: Somalia Famine

24

A Somalian refugee digs a latrine on the outskirts of the IFO refugee camp which makes up part of the giant Dadaab refugee settlement in Dadaab, Kenya. (Photo by Oli Scarff/Getty Images) #

Captured: Somalia Famine

25

An elederly woman sits as she waits for food ratios at a feeding center in Lolkuta, near Wajir on July 21, 2011. The UN’s World Programme Programme was preparing on July 26, 2011 to airlift food aid into the Somali capital Mogadishu, but efforts were hampered by last minute paperwork in Kenya. An estimated 3.7 million people in Somalia — around a third of the population — are on the brink of starvation and millions more in Djibouti, Ethiopia, Kenya and Uganda have been struck by the worst drought in the region in 60 years. SIMON MAINA/AFP/Getty Images #

Captured: Somalia Famine

26

A Somali refugee rests on a wheelbarrow at the entrance to the registration area of the IFO refugee camp which makes up part of the giant Dadaab refugee settlement in Dadaab, Kenya. (Photo by Oli Scarff/Getty Images) #

Captured: Somalia Famine

27

A young boy from southern Somalia takes cover under a plastic sheet in a refugee camp in Mogadishu, Somalia, Sunday, July 31, 2011. Tens of thousands of famine-stricken Somali refugees were cold and drenched after torrential rains overnight pounded their makeshift structures in the capital, Mogadishu. Rains are needed to plant crops and alleviate the drought that is causing famine in Somalia but on Saturday night the rains added to the misery of refugees who live in structures made of sticks and pieces of cloth. (AP Photo/Farah Abdi Warsameh) #

Captured: Somalia Famine

28

A doctor examines Mihag Gedi Farah, a seven- month-old child with a weight of 7.5 lbs., in a field hospital of the International Rescue Committee, IRC, in the town of Dadaab, Kenya. The U.N. will airlift emergency rations this week to parts of drought-ravaged Somalia that militants banned it from more than two years ago in a crisis intervention to keep hungry refugees from dying along what an official calls the “roads of death.” Tens of thousands already have trekked to neighboring Kenya and Ethiopia, hoping to get aid in refugee camps. (AP Photo/Schalk van Zuydam) #

Captured: Somalia Famine

29

A malnourished mentally disabled refugee from Somalia is tied down to prevent him falling out of his bed at a hospital of the International Rescue Committee, IRC, in Dadaab, Kenya, Wednesday, Aug 3, 2011. Dadaab, a camp designed for 90,000 people now houses around 440,000 refugees. Almost all are from war-ravaged Somalia. Some have been here for more than 20 years, when the country first collapsed into anarchy. But now more than 1,000 are arriving daily, fleeing fighting or hunger.(AP Photo/Schalk van Zuydam) #

Captured: Somalia Famine

30

A malnourished refugee from Somalia has a blood sample taken by a doctor at a field hospital of the International Rescue Committee, IRC, in Dadaab, Kenya. (AP Photo/Schalk van Zuydam) #

Captured: Somalia Famine

31

Khalif Yussuf tries to fall asleep at a field hospital of the International Rescue Committee, IRC, in Dadaab, Kenya, Monday, Aug 1, 2011. Dadaab, a camp designed for 90,000 people now houses around 440,000 refugees. Almost all are from war-ravaged Somalia. Some have been here for more than 20 years, when the country first collapsed into anarchy. But now more than 1,000 are arriving daily, fleeing fighting or hunger.(AP Photo/Schalk van Zuydam) #

Captured: Somalia Famine

32

Newly arrived Somali refugees wait for medical examinations for their children at a centre at the Dadaab Refugee camp in eastern Kenya, where the influx of Somali’s displaced by a ravaging famine remains high. TONY KARUMBA/AFP/Getty Images #


Filed under: Thông Tin, Thế giới Tagged: Thông Tin, Thế giới

No comments:

Post a Comment