Tuesday, August 2, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Về Miền Trung – Phạm Duy

Posted: 01 Aug 2011 03:25 PM PDT

 

Về miền Trung là một bài hát nổi tiếng viết về miền Trung của nhạc sĩ Phạm Duy, Bài hát ra đời vào năm 1947, trong thời kỳ tác giả còn tham gia kháng chiến chống Pháp. Lúc ấy ông được tướng Nguyễn Sơn cử về miền Trung. Tại đây nhìn thấy tình cảnh cơ cực của dân miền Trung, ông
sáng tác được nhiều ca khúc cảm động như Bao giờ anh lấy được đồn Tây (Quê nghèo – Sáng tác khi đi qua Quảng Bình), Bà mẹ Gio Linh (khi đến Quảng Trị)…Về miền Trung được sáng tác khi ông tách khỏi đoàn văn nghệ, về sống với nhân dân ở bên con sông Ô Lâu.

Bài hát vận dụng những thang âm của nhạc cổ truyền và những điệu hò Huế. Nhưng thay vì chỉ có 1 tiết điệu chậm buồn, Phạm Duy đã dùng ba tiết điệu khác nhau; có chỗ hùng hồn, sảng khoái, có chỗ ai oán.

Phần lời bài hát chia ra làm 2 đoạn:

Đoạn 1 mang một sắc thái đau khổ. Đan xen với những câu tả cảnh, tả tình rất đẹp như :

Về miền Trung ! Miền thùy dương bóng dừa ngàn thông
Thuyền ngược suôi suốt một dòng sông dài
Đêm hôm nao gió u buồn trên sông vắng
Có tiếng hát xao xuyến ánh trăng vàng

Còn có những lời oán than, những câu nói lên cái phẫn hận cùng cực của người ta trước tình cảnh khốn khổ điêu tàn của vùng đất nghèo bị giặc phá hoại:

Người đi trên đống tro tàn
Thương em, nhớ mẹ hương vàng về đâu
Chiều khô nước mắt rưng sầu
Tan thân thiếu phụ, nát đầu hài nhi

Đoạn 2 lời ca đầy vẻ hứng khởi, tươi tắn, không một lời than thở. Mở đầu bằng những câu thúc giục khẳng khái, thể hiện những niềm hy vọng mới vào tương lai:

Về miền Trung ! Còn chờ mong núi về đồng xanh
Một chiều nao đốt lửa rực đô thành
Tay trong tay dắt nhau về quê hương cũ
Không than van, không sầu nhớ.

Sau đó là những viễn cảnh trong sáng:

Về miền Trung ! Người về đây hát bài thành công
Lửa ấm áp bếp nhà ai hồng, đêm trùng
Đêm hôm nay tiếng dân nồng vang thôn xóm
Có tiếng hát xao xuyến ánh trăng vàng
Hò hô hò ! Hò hố hô !
Về đây với lúa, với nàng
Thay bao nỗi khổ tiếng đàn (tôi) mừng reo

Sau rất nhiều hình ảnh, trạng thái, từ khốc liệt đến bình yên, từ phẫn uất đến hy vọng, bài hát kết thúc bằng 1 câu hò êm ái du dương:

Hát rằng : Hà há hơ !
Tiếng cười, tiếng ca trên lúa trên sông.

Về Miền Trung

Về miền Trung ! Miền thùy dương bóng dừa ngàn thông
Thuyền ngược suôi suốt một dòng sông… dài
Ôi quê hương xứ dân gầy
Ôi bông lúa, con sông xưa, thành phố cũ
Về miền Trung ! Người về đây sống cùng người dân
Lửa chinh chiến cháy bừng thôn làng điêu tàn
Đêm hôm nao gió u buồn trên sông vắng
Có tiếng hát xao xuyến ánh trăng vàng.
Hò hô hò ! Hò hố hô !
Người đi trên đống tro tàn
Thương em, nhớ mẹ hương vàng về đâu
Chiều khô nước mắt rưng sầu
Tan thân thiếu phụ, nát đầu hài nhi
Hò hố ! Hò hô !
Hà hớ hơ… Nhớ thương về chiến khu mờ
Biết bao người sống mong chờ
Hát rằng : Hà há hơ…
Nhớ về cố hương yêu dấu xa xưa !

Về miền Trung ! Còn chờ mong núi về đồng xanh
Một chiều nao đốt lửa rực đô thành
Tay trong tay dắt nhau về quê hương cũ
Không than van, không sầu nhớ.
Về miền Trung ! Người về đây hát bài thành công
Lửa ấm áp bếp nhà ai hồng, đêm trùng
Đêm hôm nay tiếng dân nồng vang thôn xóm
Có tiếng hát xao xuyến ánh trăng vàng
Hò hô hò ! Hò hố hô !
Về đây với lúa, với nàng
Thay bao nỗi khổ tiếng đàn (tôi) mừng reo
Nguồn vui đã tới với dân nghèo
Con sông nước chẩy, tiếng chèo hò khoan !
Hò hố ! Hò hô !
Hà hớ hơ… Tiếng ai vừa hát qua làng
Lúc em gặt lúa trên đồng
Hát rằng : Hà há hơ !
Tiếng cười, tiếng ca trên lúa trên sông

(theo Wiki)

Xin các bạn clicck vào ảnh dưới đây đề nghe Lệ Thu hát Về Miền Thu
 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Pleasure Principle – Nguyên lý về vui sướng

Posted: 01 Aug 2011 03:25 PM PDT

Chào các bạn,

Nguyên lý về vui sướng chỉ giản dị là con người thích tìm sự vui sướng và tránh đau khổ. Hệ luận của nó là khi ta làm gì mà ta vui sướng thì ta cứ thích làm và không biết mệt, dù đó là học toán, nấu ăn, hay học nhạc… Ngược lại, cũng những môn toán, nấu ăn hay nhạc này mà đưa cho những người không thích chúng thì đúng là một cực hình.

Cho nên khi ta học thì nên học các môn ta thích, học như vậy rất mau giỏi. Và nếu gặp môn ta không thích, nhưng ta có cách thay đổi tư duy để biến không thích thành thích, thì việc học môn đó cũng trở thành dễ dàng và thoải mái hơn rất nhiều.

Cho môn tư duy tích cực, nếu bạn muốn học khiêm tốn, thì đừng nghĩ là vì mình tự kiêu quá nên phải học khiêm tốn đề dằn máu tự kiêu xuống. Chắc là các bạn đã kinh nghiệm rồi. Nghĩ như thế rất dễ thất bại vì (1) dưới Luật Hấp Dẫn, ta càng nghĩ về tự kiêu thì tự kiêu càng đến, và (2) học khiêm tốn như thế chỉ là một cuộc vật lộn mệt mỏi giữa khiêm tốn và tự kiêu.

Thay vì vậy thì đừng quan tâm gì đến mình có tự kiêu hay không, hãy chỉ quan tâm đến khiêm tốn. Khiêm tốn thường làm cho ta vui sướng. Các bạn có thể làm vài cái test để kiểm nghiệm điều đó. Hôm nào sắp sửa gặp ai, chuẩn bị sẵn trong đầu các cách nói rất khiêm tốn, rồi nói chuyện với người đó chỉ với các cách đó mà thôi. Khi ra về bạn sẽ thấy rất vui sướng.

Thành thật và yêu người cũng vậy. Đừng nghĩ là mình phải học thành thật vì mình hay nói dối, hay học yêu người vì mình quá ích kỷ. Thử vài cái test, chỉ nói chuyện cực kỳ thành thật, hay cực kỳ quan tâm đến an nguy của người khác. Rồi bạn sẽ thấy vui sướng thế nào khi ra về.

Có các kinh nghiệm vui sướng đó rồi, thì ta cứ nghĩ về các vui sướng đó để thích thú tiếp tục tìm vui sướng đó trong thực hành khiêm tốn, thành thật và yêu người.

Thực hành cách này, chúng ta không hấp dẫn điều gì tiêu cực mà chỉ hấp dẫn điều tích cực, và không có một sự đánh vật mệt mỏi nào.

Các bạn, phương cách ta tư duy có thể làm cho ta thường chiến thắng hay thường chiến bại. Cho nên hãy cẩn thận với phương cách tư duy của bạn. Và, một điều quan trọng, hãy để ‎ ý đến Luật Hấp Dẫn trong cách suy tư của bạn–cách suy tư đặt trọng tâm vào tiêu cực sẽ cuốn hút tiêu cực đến với bạn, suy tư đặt trọng tâm vào tích cực sẽ cuốn hút tích cực đến với bạn.

Chúc các bạn một ngày thắng lợi.

Mến.

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Gửi Văn Thạc và “Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi”

Posted: 01 Aug 2011 03:24 PM PDT

 

Cứ mỗi lần hành quân qua đây
Lòng tôi lại nhớ em da diết
Màu tím hoa mua chẳng phải chưa hề biết
Nhưng đến giờ tôi mới hiểu màu hoa

Chẳng giấu lòng chẳng phải giấu lòng ta
Tôi biết cô gái nào chẳng khóc
Khi đưa tiễn người con trai thân nhất
Hoa tím chín chiều nói hộ với lòng anh

Không dừng lại đâu giữa đất nước mông mênh
Tôi cúi xuống với cành hoa lặng lẽ
Màu hoa tím như chưa bao giờ tím thế
Cánh mỏng cánh mềm mát ngón tay ta

…………………………………………

 

Văn Thạc,

Mình cứ đọc mãi những câu thơ của Thạc, và tập nhật kí đã trở thành tài sản văn học của cả dân tộc chúng mình. Đọc nó chẳng phải để giải khuây như mình đọc một cuốn truyện, mà đọc để rồi nghiền ngẫm, để thấm cái hồn ấy, cái hồn của Thạc vào trong tận đáy tim.

Tuổi  20, mình vẫn là một con nhóc ngu ngơ chưa làm được điều gì cho mình và cho người cả.

Cũng vào tuổi 20 ấy, Thạc để lại cho đời một huyền thoại sống về tình yêu, về một tấc lòng trong sáng và nghị lực chiến đấu thật phi thường. Đã nhiều lần mình tự hỏi mình có thể làm gì, để có được những tâm tình rất mực quả cảm, và đẹp như Thạc! Cũng bấy nhiêu lần, câu trả lời cho mình là hãy nhìn vào những gì Thạc làm và nghĩ về những điều Thạc nghĩ, để biết tâm hồn mình có gốc rễ từ đâu.

Và điều mình thấy, rất rõ và rất hiển nhiên về con người Thạc trong một quyển Nhật kí chiến tranh, là vượt qua những nỗi đau và nuôi dưỡng những điều tốt đẹp nhất.

Điều tốt đẹp ở Thạc có rất nhiều. Thứ nhất, là một người văn, không phải chỉ ''văn'' trong những gì Thạc viết, mà ở tận cách giải bày cảm xúc của Thạc, luôn thắp sáng những hình tượng bình dị nhất thành vẻ đẹp huyền mặc đến lạ lùng. Mình nhớ đoạn nhật kí Thạc tả cảnh sông Cầu:

'' Nhưng mặt sông còn mênh mông lắm. Thuyền câu, thuyền đánh cá miên man với làn nước biếc. Buồm trắng buồm nâu se từng sợi gió và lấp dần vào khúc ngoặc của dòng sông. Những chiếc xà lan nông nổi vẫn ngược dòng chở đá. Tiếng chuông nhà thờ thành kính gọi mây trời.'' Sự vật bàng quan đi vào câu văn của Thạc sao mà có sức gợi, như chứa đựng trong mỗi người chúng một mảnh hồn.

Và cái hồn của vật cũng là hồn của Thạc, trong sáng và nhẹ nhàng như cái ''ao ước trở lại cuộc sống trẻ thơ. Muốn trở lại đứa lên ba, cho một bàn tay êm dịu xoa đầu âu yếm. Muốn trở về một giọt mưa nhỏ từ mái rạ vạch thành đường sáng bên cửa sổ… Muốn gặp cây chanh tím trong gió bấc… Kỷ niệm trong lành quá khiến ta muốn đầm mình trong dĩ vãng, ta muốn quay về tô đậm cho những gì tốt đẹp và xoa dịu những vết thương còn rỉ máu…''

Nét đẹp của Thạc toát lên từ những tư tưởng thấm đậm tính nhân văn, sự trầm tư của một người nhìn sâu sắc cuộc đời xung quanh và nhận ra nhiều điều thú vị:

''Người ta không sống bằng kỷ niệm… Chỉ nên để kỷ niệm thoáng qua, đánh thức trong ý nghĩ lòng ham muốn sống say sưa ở hôm nay và xây dựng tòa lâu đài kỳ vỹ cho hôm mai…

Song đã mấy ai thế. Dẫu hôm qua sống thờ ơ và bình thản, thời gian trôi, khoác lên quá khứ tấm long bào, khiến nó trở nên rực rỡ. Con người vẫn bị đánh lừa và thương tiếc những gì đã mất đi.""

Tâm hồn Thạc đẹp vì cái đẹp hiên ra sau những lo lắng ưu tư rất lớn lao cho vận nước nhà nổi trôi, mà cũng không quên xuất phát từ những điều nhỏ nhặt chân phương mà Thạc hằng yêu quý.

Muốn ''sống trong nỗi lo toan của dân tộc'', và Thạc cũng lắm lúc tự vấn mình đã làm gì cho chính những người thân yêu: ''Cứ mỗi lần bỏ cáu mũ ra, người ta lại ồ lên kinh ngạc vì mái đầu bạc của tôi! Sao người ta tàn nhẫn thế hở những người xung quanh? Thử giật một sợi tóc vô tình, phần lớn là tóc bạc, những sợi tóc trong trẻo, trắng muốt thế, mà lại là nỗi buồn êm dịu, nỗi buồn dai dẳng, đau đớn và dữ dội của long tôi? … Tôi lo lắng chút gì về bản thân, lo nhiều vì tôi chưa làm việc ra hồn, lo nhiều vì thời gian trôi đi nhanh và mất hút sau lỗ rách của mái lều – Tôi lo vì sự đói rét của gia đình, vì sự bất an của bố mẹ tôi – Tôi lo tất cả, vì từng người trong gia đình. Những người thân thích của tôi không yên ổn sống trong cuộc đời này…''

Bao nhiêu người đã đọc qua Nhật kí của Thạc, trong số ấy có mình, đều nhận ra một sợi chỉ dài xuyên suốt tâm tư và tình cảm của Thạc, là tình yêu ấy, tình yêu đến lạ thường dành cho cô bạn gái Như Anh. Cũng là một người yêu văn, mình hiểu tình yêu của Thạc bắt nguồn từ đâu, từ sự đồng điệu tương giao với một người cũng yêu văn như Thạc, chính cô bạn gái ấy – Như Anh. Giá mình cũng ở trong cùng một sự may mắn như sắp đặt bởi duyên trời như Thạc, mình cũng yêu tha thiết con người đập cùng những nhịp tim thơ mộng, cùng những xúc cảm và suy nghĩ nồng nàn, và dịu dàng tinh tế như Thạc và Như Anh, như mối tình học trò có cội rễ từ những niềm tin và sự hài hòa trong tâm tưởng. Tình yêu ấy đẹp vì những kỷ niệm chân thành và mộng mị trong sáng quá, như những lúc Thạc hồi tưởng lại:

''Đồi bạch đàn vẫn thong thả đồng ca bài hát cổ xưa của mình. Bạch đàn ơi, bỡ ngỡ gì mà em xòe lá? Hương bạch đàn, nhựa bạch đàn gợi điều mơ mộng quá… Em ở đâu chẳng về, anh dắt tay em… Qua đồi này, là tới đồi sim, tới đồi hạt dẻ. Sim cuối mùa, đừng bắt đền, làm môi em tím. Tím lưng đồi là màu tím hoa mua, không, chẳng phải đâu, đấy là màu tím Huế, màu tím của em…

Chao ôi, là nhớ…Mình tưởng tượng thấy bóng dáng yêu dấu đang nép sau thân bạch đàn ứ nhựa. Đừng giận gì nữa hết, xa nhau lâu rồi, còn có điều gì để giận… Hay P. giận vì lá thư cuối tháng 6 không được trả lời? Không viết nổi P. ạ, không sao viết nổi, vì nỗi thương cảm sâu sa bóp nghẹt trái tim T.''

Và mình cũng chẳng ngỡ ngàng là bao khi lúc là Thạc đấy, cậu học sinh giỏi văn toàn miền Bắc với những lúc hồn nhiên vô tư lự ''toong ten mỗi đứa 2 bó củi thế là tếch về'', nhưng lại là Thạc, một anh chiến sĩ trầm tư luôn trăn trở về bản thân với những hoài bão lớn lao và khát vọng to lớn. Thạc ý thức rất rõ con người của mình, nhưng vẫn hoài trăn trở, cái trăn trở của một người tài ba khi rơi vào thời cuộc bế tắc:

''Tôi muốn nói với Như Anh những lời da diết và êm dịu nhất. Song, em chỉ gặp tôi trong những giấc mơ thoảng qua và trong những trang thư tôi đã gửi cho em. Em hãy ở xa mà mơ ước về tôi, mơ ước về một trang thanh niên khỏe mạnh, giàu xúc cảm, giàu long nhân đạo và mơ ước cao xa – Em hãy làm việc say mê – Cứ như thế, em hãy nghĩ những điều tốt đẹp về tôi – người yêu em tha thiết và mãnh liệt… Tôi không muốn để lại trong đáy sâu của trái tim em hình ảnh kiệt quệ của tôi, mái tóc còn non trẻ đã lốm đốm màu sắc của già cỗi, của khô héo và của những suy tưởng ngông cuồng.''

39 năm đã trôi qua kể từ những dòng kí cuối cùng của Thạc để lại cho đời. Và người ta hoài nhớ mãi, và nhắc đến một chàng trai tuổi 20 đi vào những trang sử Việt thênh thang với một hồn thơ và hồn người  sâu đậm. Thạc đi vào lòng người tự nhiên như thế, nép trong một ngả khuất của lòng mình với trái tim ấm nóng rạng ngời và những dòng suy tưởng dạt dào, miên man hoài không dứt.

''Tiếng hát ai đằng sau bâng quơ
Tôi ngoái lại nhìn hoa lần nữa
Rừng vắng lặng…mà tôi cứ ngỡ
Có đôi bạn nào mới đón đưa nhau''

(Màu tím hoa mua – Nguyễn Văn Thạc)

 

Ngọc Vũ


Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa

Hành trình trong đêm

Posted: 01 Aug 2011 03:24 PM PDT

 

Có người gọi ta dậy nửa đêm. Một linh hồn yếu đuối hơn ta rất nhiều lần đang cần sự giúp đỡ. Ta có thể làm gì đây? Thật khó để vực dậy một linh hồn đang chết. Đó là một linh hồn tội nghiệp tự sa vào hố cát mà chẳng hay. Nó cứ vùng vẫy trong đó. Ta đang chìa bàn tay ra. Nó thấy không? Và có chịu leo lên? Ta vẫn sẽ tìm cách để kéo con người này.

Đêm nay là một đêm bình thường, thế nên đường vắng đến dường như chỉ mỗi ta đơn độc. Ta lao xe đi trong không gian phảng phất mơ hồ của đèn rọi sương đêm. Đây không là giấc mơ. Và linh hồn kia có đã dịu lòng lại hay đang nung nấu gì cho một ý định sắp tới? Hãy thả mình vào sương đi!

Cầu sông Hàn hiện ra lung linh. Hãy ngắm nhịp cầu quay. Đừng ôm lấy nỗi đau. Bánh xe vẫn phải lăn tiếp…

Mưa. Chỉ là lất phất vài hạt. Chẳng tin trời sẽ mưa to. Mà đúng hơn cũng chẳng sợ trời mưa. Sẽ phải cố gắng nhiều đây! Khi càng muốn lao với tốc độ nhanh hơn thì những hạt bé tí nhất cũng khiến ta đau rát. Chẳng phải chạy trốn cơn mưa mà đang đeo đuổi một tiêu. Tội nghiệp linh hồn đang ngồi phía sau ta!

Lại đi nữa. Chuyến thứ hai trên cùng một con đường. Vẫn những hạt mưa lất phất làm những chấm tê tê trên da thịt. Mưa mát! Ta chẳng thể để con người này một mình. Gió đêm có hơi nước thật mát. Và ta thấy mình to lớn. Ta thấy mình mạnh mẽ. Đứng trước một con người yếu đuối ta chỉ có thể thật mạnh mẽ nếu muốn làm gì đó để giúp họ. Đôi tay ta vững chãi. Lái về đâu đây? Điều duy nhất ta có thể làm lúc này là dang cánh tay yêu thương. Khi chưa tìm ra cách thì bình thản và yêu thương vẫn sẽ biến ta thành một nơi trú ngụ ấm áp cho tâm hồn. Ta cứ thấy mình rộng lớn như thế…

Ngọc Nho


Filed under: Văn Tagged: Văn

Đà Lạt: Xây “Vạn Lý Trường Thành” trong khu du lịch?

Posted: 01 Aug 2011 03:23 PM PDT

Liệu có phải đây là “hội chứng” do xem qúa nhiều phim ảnh Trung Quốc, nên người ta “a dua” một cách mù quáng không… Nhưng những nhà quản lý chính quyền, quản lý văn hóa du lịch ở Đà Lạt, chả lẽ cũng lại ngây thơ đến nỗi cũng “nhiễm bệnh” như thế?

“Vạn Lý Trường Thành Đà Lạt”?

Một người bạn của tôi khi đến Khu du lịch Đồi Mộng Mơ (Thành phố Đà Lạt, Lâm Đồng) đã vội vàng gọi điện thông báo cho tôi một tin thật sửng sốt: Trong khu du lịch Đồi Mộng Mơ người ta xây hẳn một đoạn Vạn Lý Trường Thành dài mấy trăm mét làm “điểm nhấn”(?). Có cả một đội quân tượng về lính của Tần Thủy Hoàng ở đó nữa.

Nghe xong, tôi thấy bàng hoàng, bán tín bán nghi và quyết trực tiếp đến “hiện trường” để xác minh sự thật.

Đến khu du lịch Đồi Mộng Mơ nổi tiếng của Đà Lạt, tôi thật sự bất ngờ với khung cảnh và những gì người ta xây dựng nơi đây. Điều đầu tiền đập vào mắt khiến tôi bắt đầu tin lời anh bạn thông báo: Tấm bảng ngay cổng vào liệt kê các hạng mục tham quan trong khu du lịch, trong đó  dòng thứ ba từ trên xuống ghi rõ ràng: Vạn Lý Trường Thành.

Đi sâu vào phía sau khu du lịch, tham quan qua một vài hạng mục đại loại như cây Vĩnh hằng, nhà cổ, bàn xoay, vườn thú lạ… thì đến một lối đi được xây dựng chắc chắn bằng bậc tam cấp, hai bên được xây thành cao theo đúng “bản sao” Vạn Lý Trường Thành.

Tường thành này là công trình xây dựng đồ sộ nhất. Nhìn sơ cũng có thể thấy ý đồ của những nhà quản lý khu du lịch là muốn xây dựng “tường thành” này làm “điểm nhấn” cho toàn bộ khu du lịch.

“Vạn Lý Trường Thành Đà Lạt” được xây dựng khá dài, khoảng 300m, uốn lượn, vắt vẻo từ ngọn đồi bên này, sang đến ngọn đồi bên kia của toàn khu. Ở hai đầu “trường thành” cũng được xây dựng cổng thành hẳn hoi, có hình vuông, mỗi bề khoảng 3m, cao hơn tường thành. Bên trên cổng thành còn có hai tượng lính kiểu cổ xưa của Trung Quốc đứng canh thành với giáo mác trong tay.

Đi từ phía thành bên trái khu du lịch xuống dưới hẻm núi, nơi có lối dẫn tới làng văn hóa dân tộc, nơi trưng bày các lọai công cụ, đồ gốm, rượu cần, nhạc cụ của người dân tộc ở vùng cao nguyên xung quanh đỉnh Langbiang, thì tấm bảng ghi “làng văn hóa dân tộc” lại được gắn trên cổng của “Vạn Lý Trường Thành”.

Bất ngờ hơn, bởi nơi một cái cổng cạnh đó nữa, người ta khắc dòng chữ nổi tiếng khắp thế giới: “Bất đáo Trường Thành phi hảo hán”. Đây đích thị là ý muốn “dựng” Vạn Lý Trường Thành giữa cao nguyên Đà Lạt chứ không phải là nhầm lẫn nữa.

Hay đó chính là 1 công trình văn hóa du lịch, một sáng kiến mang tâm lý “vong bản” đáng xấu hổ?

Cách cái cổng có dòng chữ “Bất đáo…” ấy vài bước chân, giữa một đám cỏ bên cạnh Trường Thành là một nhóm quân tượng được dựng nên, với hình hài, áo mão, vũ khí trong tay. Đặc biệt là “cái thần” trên khuôn mặt của những quân tượng này như đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu để “giữ” thành vậy.

Dẫn đầu đội quân ấy có hẳn một tay tướng chỉ huy đàng hoàng. Tất cả có bề ngoài như đội quân của Tần Thủy Hoàng từng được dựng trong phim ảnh Trung Quốc. Điều đáng nói là tất cả “Trường Thành, “toán lính” này nằm sát bên 1 nhà trưng bày và 1 sân khẩu biểu diễn cồng chiêng. Nơi mà khu du lịch vẫn thường tổ chức cho du khách khi có yêu cầu.

Khi bếp lửa bập bùng với tiềng cồng chiêng của núi rừng vang lên ở đây, thì những “tượng lính” nằm bên cạnh có thể “canh giữ” cho cuộc vui ấy?

Thật là lạ. 1 công trình văn hóa nằm trong 1 khu du lịch nổi tiếng, được xây dựng đã nhiều năm, được các cơ quan chức năng tỉnh Lâm Đồng phê duyệt hẳn hoi, lại “ngoại lai” đến mức… đáng kinh ngạc như thế?

Hội chứng bắt chước hay tâm lý “vong bản”?

Ai cũng biết, 1 công trình văn hóa du lịch cho cộng đồng, điều trên hết nó phải mang tính giáo dục- giáo dục thẩm mỹ, giáo dục về cội nguồn lịch sử, văn hóa dân tộc… cho bất cứ ai đến thăm, vui chơi, nhất là với thế hệ con cháu chúng ta.

Cái điều quá đỗi đơn giản ấy lại được những người “giàu trí tuệ” dựng lên đây một công trình “Trường Thành” hoàn toàn của Trung Quốc. Thử hỏi những ai là “tác giả” của công trình ngoại lai này, và muốn giáo dục điều gì cho mọi người?

Liệu có phải đây là “hội chứng” do xem qua nhiều phim ảnh Trung Quốc, nên người ta “a dua” một cách mù quáng không? Hội chứng a dua kiểu ấy chỉ có thể chấp nhận được nếu đó là trẻ con. Hay như các chị em phụ nữ ta thường  “hâm mộ” các tài tử điển trai trêm phim ảnh xứ Hàn.

Nhưng những nhà quản lý chính quyền, quản lý văn hóa du lịch ở Đà Lạt, chả lẽ cũng lại ngây thơ đến nỗi cũng “nhiễm bệnh” như thế?

Thật đau lòng và xấu hổ. Đứng xem đoạn “Vạn Lý Trường Thành Đà Lạt” 1 lúc, tôi đã chứng kiến hàng trăm người, từ già trẻ, lớn bé thi nhau đứng ở mọi góc độ của “trường thành” này để chụp hình lưu niệm.

Có người còn cho trẻ con khoác lên mình những bộ đồng phục, mũ mão của “Hoàng Châu Cách Cách” ngay tại quầy phục vụ của khu du lịch bên cạnh, để đứng lên “cổng thành” chụp hình lưu niệm nữa. Thật tội nghiệp cho khách du lịch.

Họ chỉ biết những đọan tường thành, cổng thành, quân tượng, những bộ đồng phục đỏ đỏ, vàng vàng ấy “đẹp” thì  chụp thôi. Họ đâu có tội gì? Tội là của những người đã “dựng” lên cái công trình “ngoại lai” này, trong khi thành, lũy của bao nhiều triều đại kiêu hùng của ông cha ta thì họ không xây nổi một mét.

Hay đó chính là 1 công trình văn hóa du lịch, một sáng kiến mang tâm lý “vong bản” đáng xấu hổ?


Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội

No comments:

Post a Comment