Monday, August 29, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Nhạc sĩ Trần Quang Lộc: Về đây nghe em

Posted: 29 Aug 2011 01:07 PM PDT

 

Nhạc sĩ Trần Quang Lộc sinh năm 1945, tại Quảng Trị, theo học âm nhạc tại Trường Quốc gia âm nhạc Huế năm ông 20 tuổi. Ông bắt đầu sáng tác vào cuối thập niên 1960. Tuyển tập đầu tiên của ông Hát trong dòng sông xưa được xuất bản năm 1970.

Trần Quang Lộc viết và phổ nhạc những bài hát mang sắc thái tình người, tình quê hương, như bản “Về Đây nghe em”, “Em còn nhớ Huế không”, “Có phải mùa thu Hà Nội”, “Chợt nghe em hát”, “Định mệnh”…

Bản nhạc nổi tiếng nhất của Trần Quang Lộc có lẽ là bài “Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội?” hoàn tất năm 1972, phổ từ thơ của Tô Như Châu. Bài bát được đón nhận nồng nhiệt từ các ca sĩ cũng như thính giả, vì lời nghe lãng mạn, mơ màng của mùa thu, lồng trong một khung cảnh cổ kính của Thăng Long xưa với lịch sử của “hồn Trưng Vương sông Hát”

Tháng tám mùa thu, lá khởi vàng chưa nhỉ
Từ độ người đi thương nhớ âm thầm…
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Ngày sang thu anh lót lá em nằm…
 

Cũng là bài thơ phổ nhạc, nhạc phẩm “Về Đây nghe Em” rút từ bài thơ của A Khuê. Tác phẩm này ra đời năm 1967 nhưng bị vùi quên sau năm 1975 và mãi đến năm 1990 mới được phổ biến ở Việt Nam. Lời hát nghe mộc mạc, gần gũi với bất cứ một ai đã từng sinh ra và lớn lên tại Việt Nam…

Về đây nghe em, về đây nghe em
Về đây mặc áo the, đi guốc mộc
Kể chuyện tình bằng lời ca dao
Kể chuyện tình bằng nồi ngô khoai
Kể chuyện tình bằng hạt lúa mới
Và về đây nghe lại tiếng nói thơ ấu khúc hát ban đầu…
Để hận thù người người lắng xuống
Và tìm nhau như tìm xót xa
Trong lúc lệ đã đầy vơi

Ca dao, guốc mộc, nồi ngô khoai thì còn gì Việt Nam hơn? Ai lớn lên mà không nghe câu ru ầu ơ của những bà mẹ giữa trưa hè, rồi tiếng guốc của những nàng áo trắng trên vỉa hè, và củ khoai sáng là món quà hàng ngày trước khi đến trường. Vì thế bài hát đã được rất nhiều ca sĩ trong và ngoài nước đón nhận.

(theo Wiki)

Các bạn nghe Về đây nghe emCó phải em mùa thu Hà Nội:

 

 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Tập trung vào 3 điều tích cực căn bản

Posted: 29 Aug 2011 01:05 PM PDT

Chào các bạn,

Khiêm tốn, Thành thật, Yêu người


Trong lớp học, trong nhà thờ, trong nhà chùa… nói chung là trong các môi trường giáo dục, rất thường xuyên là chúng ta tập trung vào cái yếu của mình và của mọi người, để cố vực các điểm yếu lên. Các bạn, chúng ta đã nói rất thường xuyên, đây là một lầm lỗi.

Thứ nhất, mỗi người chúng ta có rất nhiều điểm yếu—tham lam, mê ngủ, bốc đồng, thỉnh thoảng nói dối, tự cao, thiếu tự tin, dễ giận, hay ghen, dễ nổi nóng… danh sách quá dài. Nếu ta chú trọng vào các điểm yếu của ta, ta sẽ không còn thời giờ làm việc gì khác trên đời.

Thứ hai, chú tâm vào điểm yếu của người khác chỉ làm cho người ta bực mình, depressed, và dễ sinh ra gây lộn.

Thứ ba, theo Luật Hấp Dẫn, càng chú tâm vào các điểm yếu, ta càng hấp dẫn các điểm yếu đến, tức là càng làm cho các điểm yếu thêm tồi tệ.

Thay vì tốn thời giờ một cách có hại với trăm điều yếu như thế, hãy tập trung vào làm mạnh chỉ 3 điều tích cực căn bản: Khiêm tốn, thành thật , và yêu người.

• Khiêm tốn là không có cái tôi. Sống với trái tim hèn mọn của Bồ tát Thường Bất Khinh hay thánh Francis of Assini (Thánh Phanxicô hèn mọn).

• Thành thật là mỗi lời nói ra đều phải là sự thật trong lòng mình.

• Yêu người là yêu tất cả mọi người, không trừ ai.

Ta càng khiêm tốn, thành thật, và yêu người thì tâm ta càng tĩnh lặng, và hàng trăm điếm yếu khác của ta sẽ càng yếu đi, càng biến mất.

Cho nên, các bạn, hãy tập trung vào 3 điều tích cực căn bản mỗi ngày. Đừng quan tâm vào các điểm yếu của bạn. Nếu bạn tập trung vào 3 điều tích cực căn bản mỗi ngày, các điểm yếu của bạn sẽ tự nhiên biến mất từ từ.

Đây là cách tư duy tích cực căn bản của chúng ta: Không quan tâm đến các điểm tiêu cực của ta. Tập trung vào 3 điều tích cực căn bản. Và các điều tích cực này sẽ xóa đi các điểm tiêu cực của ta.

Mong là các bạn có thể nhớ được quy tắc tu luyện rất giản dị này.

Chúc các bạn một ngày thắng lợi.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Bài Tình Viết Chung ở Vịnh Alki

Posted: 29 Aug 2011 01:04 PM PDT

(Nhật ký ngày 26 tháng 8 năm 2011)

 

Con trai: Ai cũng bảo ba sắc trẻ, dáng trẻ, nghĩ trẻ. Ba đã dụng thuật phong thủy nào cho kỳ diệu ấy?
Người mẹ: Con có thấy trong tiếng cười của ba có âm trăng, có sắc trăng, có hương trăng? Ba yêu thơ, yêu trăng, rồi yêu mẹ nên thơ và tình tắm trong  trăng, mà trăng thì non đầy thành già, già chín lặn thành non. Ba bảo đấy là pháp phong thủy hoán.
Con trai: Vậy thì con đưa điện ảnh hoán lên trăng?
Con gái: Và con đưa mỹ thuật hoán lên trăng?
Người mẹ: Trăng đâu có tầm thường như thế. Dù điện ảnh sinh sau đẻ muộn quyến rũ tân kỳ. Dù mỹ thuật bẩy sắc cầu vồng mê hoặc. Nhưng trăng chỉ một chung tình với thơ mơ hồ…

Con gái: Mẹ không yêu trăng bằng ba nhưng sao tóc mẹ xanh thế, răng mẹ trắng thế, ngực mẹ xuân thì thế, ghen ơi là ghen
Người cha: Ngộ thiền, mẹ đã không như ba dụng quẻ phong thủy hoán mà dụng biến quẻ  thủy phong tỉnh, giật lùi nhìn lại mình, sửa mình, tu thân đức giếng
Nào, các con hãy cùng ngồi bên mẹ, ban công Hòe Nhai nhìn ra vườn hoa Hàng Đậu. Đừng chi phối thương cây sấu già mấy năm nay điếc trái. Đừng chi phối buồn cho trận mưa rào đã chẳng cuốn trôi rác lá mà lại ngập đường bẩn phố. Đừng chi phối trạm biến thế góc vườn thằng nghiện co quắp chết đêm đông. Hãy thăng hoa trò truyện với anh vệ quốc đoàn tạc tượng một tay súng trường một tay trái lựu.

Người mẹ: Anh vệ quốc quân ấy ngày mẹ bé, anh gọi mẹ là em. Mẹ lớn lên anh gọi mẹ là chị và từ ngày mẹ sinh các con, anh ấy gọi mẹ là mẹ. Thoảng thoảng, anh xuất hồn thầm thào với mẹ, mẹ ơi, con chỉ ước ao được là con của mẹ, con thèm sống biết bao, con thèm được làm chồng, làm cha biết bao. Con muốn được ôm mẹ, con muốn được nâng lưng mẹ thẳng, con muốn tóc mẹ đừng bạc, con muốn răng mẹ đừng rụng, xin mẹ hãy sống giúp phần con để mẹ mãi xuân thì

Người cha: Những người hy sinh thân mình cho non nước đều hóa vào phúc đức, phúc đức là tỉnh, là giếng nước, mẹ các con nhận biết điều ấy, nên dụng pháp suốt đời lau mình, sửa mình, tu thân là giếng nước, để uống mãi không cạn, vơi lại đầy, đầy không tràn…

Con gái: Ôi nếu vậy, con sẽ trở về vườn hoa Hàng Đâu?
Con trai: Cớ sao chúng ta không ở ngay Seattle này mà tu thân đức giếng? Nào, tất cả cùng ngồi bờ vịnh Alki ( xin đọc là Eo Kai) ta sẽ nhìn thấy toàn phần Seattle trong bình minh nắng trong hoàng hôn mưa.
Con gái: Ôi anh, em ngộ rồi, ngộ rồi, tri ân quá khứ hay tiếp nhận hiện tại đều làm cho đời ta khỏe mạnh phải không cha?
Người cha: Khi đã cố hết sức thì hạnh phúc là bằng lòng, sung sướng là bằng lòng. Mô Phật.
Ngồi trước vịnh Alki mà ngộ. Chiều. Nắng chạng vạng như người say. Toàn cảnh Seattle hiện ra từ những con thuyền mộc bản các ngư phủ Seattle xưa mặc tuyết cưỡi sóng đánh cá còn vẽ lại trong tranh, đến những building nhiều trăm tầng, chục tầng, thẳng đứng như những cây buồm của đàn thuyền khủng san sát downtown nhìn ra biển
Ngối trước vinh Alki mà ngộ. Chiều xuống. Đàn ô tô cắn đuôi nhau như đàn trâu vừa xong buổi cày, như các cô thôn nữ gặt đổi công gánh lúa về làng, Seattle tan sở go home, dòng xe hối hả, hối hả đúng luật, những tiếng hello hôn gió, những tiếng hello tít tiếu ngôn từ sum vầy, những cánh tay bồng trĩu trẻ thơ, công kênh láu lỉnh hứa hon múa hát   
Ngồi trước vịnh Alki mà ngộ. Đêm buông. Ai đi vũ trường cứ việc tung tăng xiêm áo. Ai đi bar rượu cứ việc đỏ ngầu men mặt cô đơn. Ai homelees  cứ việc nhanh chân đến nhà tế bần xí chỗ, chậm chân nhà tế bần hết chỗ, ghế gỗ công viên hết chỗ, thì vỉa hè khuất là nơi có thể né được xe tuần police
Ngồi trước vịnh Alki mà ngộ. Bình minh. Trời giát nắng trên nóc nhà, tường nhà, trên phồ, trên đường, trên khắp downtown, trên lake, trên khắp Seattle, một mầu xanh cây vàng gió thiên đường. Trong thiên đường ấy, người Seattle hớn hở trở dậy, hớn hở đi làm, đi học , và cả những người homelees đeo tấm biển trước ngực xin ăn đầu đường xó chợ dựng xây thiên đường
Ngối trước vịnh Alki mà ngộ. Người Seattle bằng lòng với Seattle hiện có. Trong bằng lòng ấy, người Seattle không khuyếch đại âm thanh của quá khứ động đất chôn vùi thành phố ghi dấu Under ground, mà tự để trong lòng góc nhớ sửa tránh quá khứ. Trong bằng lòng ấy, người Seattle tư dựng tháp Space Needle, để lên thật cao nhìn khắp mênh mông nơi nào nước hồ còn chưa xanh, nơi nào đồi núi còn chưa xanh, nhà còn chưa xanh, để sẽ cố phủ xanh mùa đời. Và trong bằng lòng ấy, người Seattle khiêm kiêu câu chuyện tình về Những Đêm Trắng thức yêu ( Phim Những Đêm Trắng Ở Seattle)   
Ngồi trước vinh Alki mà ngộ. Chiêm ngưỡng Seattle mà ngộ. Một ngày chưa ngộ, một tháng sẽ ngộ. Một tháng chưa ngộ, một năm sẽ ngộ. Một năm chưa ngộ một đời sẽ ngộ. Ngộ tình yêu và tự do. Ngộ ấm no và đói khổ. Ngộ thiên đường và hậu thiên đường. Ngộ hiện tại và tương lai. Ngộ nhân quả. Ngộ đức tin.
Người cha: Để ngộ, cha đã kích hoạt thơ Dẫu không dài đời cũng trăm năm. Sao chẳng trăm năm nương cửa Phật. Bể đời khổ sao bề đời vẫn chật. Nào mấy người vào bể Như Lai?

Nghe thơ cha, mẹ cười trái chín, đứa trai hớn hở hoa, đứa gái nụ xanh mơn mởn, và cha vằng vặc Rằm, những mặt người rạng rỡ đức tin, đức tin tu thân phúc giếng, uống mãi không cạn, vơi lại đầy, đầy không tràn,mà trẻ mãi, khỏe mãi, đẹp mãi…

 

Link video
 

nguyennguyenbay.com giời thiệu


Filed under: Văn Tagged: Văn

Những bức chân dung

Posted: 29 Aug 2011 01:03 PM PDT

 

Chân dung số 1

Sáng, 6 giờ. Trước hiên nhà con nhỏ đã nghe tiếng nói cười râm ran của những người hàng xóm dậy sớm, người lớn lo đi làm, con nít lo đi học. Bỗng vọng từ đầu ngõ tiếng rao ngày một lớn hơn: ''Ai bánh mì hông, bánh mì nè. Ê mua bánh mì hông?'' Chủ nhân tiếng rao, dù con nhỏ không thèm mở mắt chạy ra nhìn, cũng biết là của người đàn ông dáng tròn tròn, thấp thấp, chạy chiếc xe đạp ''đòn dông'' với giỏ bánh mì to khệnh ở phía yên sau, với tiếng rao to, chát chúa ''quê một cục'' không thể lẫn vào đâu với ai được. Đây đó có vài tiếng kêu của mấy vị khách hàng mê ăn bánh mì trong xóm, vừa kêu mà cũng vừa chào hỏi: ''Ê, bánh mì, bán mấy ổ coi. Sáng nay mặc đồ xì tin quá ông ơi…'' Và tiếp sau là mấy lời liến thoắng của người đàn ông tuổi ngoài ba mươi, mặc quần lửng, áo ba lỗ khoác ngoài bằng chiếc sơ mi đã cũ: ''Cha, ngày nào cũng mặc dầy mà nói.. Sao hong mua 3 ổ, lấy gì có 2 ổ dầy nè..'' Và có tiếng đốp chát lại: ''Mua cho 2 đứa nhỏ nó ăn thôi chi cho nhiều cha nội, 2 ổ thôi''.. ''Ờ 2 ổ thì 2 ổ, muốn lấy nhiêu thì lấy, đưa 4 ngàn tui coi..'' Rồi chắc là, vừa nói vừa liền tay mở cái tấm bao bố che trọn giỏ bánh mì, lấy bánh mì bỏ vào bọc xốp, lại đậy tấm bao bố lại, mò trong bọc tiền mấy tờ tiền lẻ để thối, lại cất vào túi, lên xe đạp đi,.. cọc cạch..cọc cạch… một tí rồi chắc dáng người thô kệch cũng dần mất hút dưới cái mũ phở xoay tròn chựt rớt ra đằng sau gáy, để lộ đằng trước một con mắt bị sụp mi mà người ta hay chọc là ''lé''… Người đi rồi mà cũng còn nghe vang vang tiếng mấy người hàng xóm ngồi bàn tán: ''Cái thằng cha mồm miệng mà tội, nhỏ dzợ bỏ rồi phải chạy bán bánh mì cả ngày từ sớm mờ nuôi 3 đứa con gái nhỏ! Tội ghê!''..

Chân dung số 2

Nắng lên một tí, hơn 8h là lúc mẹ xách giỏ xách đi chợ. Hôm nay ở nhà rảnh, con nhỏ cũng lăng xăng đội mũ đi chung với mẹ ra đường ăn sáng, mua đồ về chuẩn bị 2 bữa cơm trưa chiều. Đi tới trước ngôi trường tiểu học nằm trên con đường lộ đầy bụi đất không có nhiều xe cộ qua lại, con nhỏ đễ ý thấy có cậu thanh niên, chừng đâu cũng là sinh viên vì mặt còn trẻ măng và dáng điệu thư sinh, mặc áo thun quần tây đeo kính cận ngồi cạnh tấm bạt trải trên lề đối diện trường tiểu học. Trên tấm bạt có lèo tèo vài loại rau củ, nói ''lèo tèo'' là vì nhìn những sản phẩm cậu bán chỉ có vài ba loại quen thuộc, xà lách, dấp cá, rau diếp, rau muống, tỏi hành… nhìn thảm hơn rất nhiều so với mấy sạp rau củ mẹ hay mua ngoài phía chợ trời. Nó hỏi mẹ hình như thằng nhóc này con trai của cái cô người Bắc lớn lớn tuổi, sao hôm nay đi bán dùm bà mẹ vậy không biết, mẹ mua ủng hộ đi. Mẹ tạt vào hỏi mua vài loại cải, sẵn hỏi mẹ con đâu rồi sao hôm nay không thấy. ''Thằng nhóc'', ngó chắc cũng bằng tuổi nó ngước khuôn mặt đeo kính cận lên trả lời dạ mẹ con mấy hôm nay bệnh nên con ra bán dùm, chừng như thấy nó con gái đứng đó nên thoáng thấy vẻ ngại ngần hiện lên mặt. Nó biết ý bước lên trước vài bước chờ mẹ, giả đò như đang nhìn đường qua lại. Mẹ mua hàng xong quầy quả đến đi tiếp với nó, chép miệng ''sinh viên đại học, con trai nữa mà lại chịu khó đi bán hàng rau dùm mẹ, đúng là ngoan.'' Con nhỏ thấy lòng nằng nặng, nhớ mấy thằng bạn ở cấp 3 và đại học, cả tá đứa chắc sáng thế này còn nằm quấn chăn ở nhà xem truyền hình cáp nghe ipod… Và ngoài phố, có một cậu trai trẻ khôi ngô sáng loáng ngồi nhẩm bán từng mớ rau cọng hành…

Chân dung số 3

Buổi trưa trời rất nắng, xe bus đi học của con nhỏ chạy trên đường quốc lộ đến Thủ Đức là chiếc 33, lúc nào cũng đông nghẹt người. Cũng may là nó đi tầm sớm trưa ở trạm gần bến khởi hành nên cũng thường tìm được chỗ mà ngồi, nhắm mắt ngủ cho xe chở đến trạm gần trường. Lúc nào cũng vậy, xe chạy đến ngã tư Ga là có một người phụ nữ ốm nhách, đen đủi, tóc phủ lòa xòa và mặc đồ như đàn ông, tay cầm một mâm bánh cam vàng ươm để trên đầu bước lên xe. Lúc nào cô bước lên nó cũng biết vì tiếng nói cười rổn rảng của người đàn bà dày dạn sương gió, hình như cô quen với hết mấy ông tài xế và tiếp viên xe 33 trên tuyến đường này, vì thấy vô xe nào cô cũng nói cười vô tư như bạn chí cốt, còn nhiệt tình làm lơ xe phụ nhắc trạm xuống cho mọi người. Một hôm kia, cũng tầm giờ đó cô bước lên xe, mâm bánh cam còn nóng hổi vẫn nằm trên đầu như thường, và những sợi tóc mai dài vẫn phủ lơ phơ trước khuôn mặt đã hóp vô mệt mỏi, nhưng sao chẳng thấy cô cười nói chào tài xế tiếng nào… Xe đi được một quãng, người tài xế, dường như cũng là bạn quen, hỏi sao, hôm qua bán được hông, mà sao má bị sưng bầm lên thế.. Người phụ nữ được hỏi dường như cũng vui muốn trút bầu tâm sự, kể lại một lượt chuyện hôm qua trên xe buýt đi về bắt một thằng du côn rút điện thoại của con bé sinh viên đi cùng xe, bị nó chờ về đến bến thoi cho vài cái vô mặt rồi chạy đi mất tiêu, đổ cả những chiếc bánh cam còn bán chưa hết, văng đầy một góc ở bến xe.., Người tài xế nhăn mặt biểu làm phước mà cũng để mang họa vào mình, thiệt tình là… Người phụ nữ chợt lấy lại sức cười to: ''Kệ nó, cũng giúp được con nhỏ sinh viên, chứ tội nghiệp mấy đứa nó đi học xa nhà mà còn bị mất điện thoại biết liên lạc với ba má ở quê bằng cái gì..'' Nó nghe tiếng cười sảng khoái của cô mà thấy lòng nhẹ tưng, vì đâu đây giữa con đường đời đầy bụi bám vẫn còn những tấm lòng tốt, chân thật đến hồn nhiên…. Xe dừng ở trạm gần cuối ở Suối Tiên, nó cùng dòng người bước ra trạm đón xe khác vào trường, còn thấy thấp thoáng đằng trước tà áo sơ mi màu cháo lòng bay phất phơ, và tiếng rao: ''Ai mua bánh cam, mua mấy cái bánh cầm ăn nè, mua dùm chị, em ơi…''

Ngọc Vũ


Filed under: Văn Tagged: Văn

Thương hiệu nông sản Việt Nam đang bị tấn công?

Posted: 29 Aug 2011 01:02 PM PDT

 

SGTT.VN – Trước đây khi nói đến "tấn công", người ta thường hình dung đến một hành động hữu hình, quyết liệt giữa những thực thể tự nhiên. Nhưng bây giờ, nhiều cuộc "tấn công" vô hình nhưng mức độ quyết liệt lại rất cao mà không phải lúc nào con người cũng nhận ra được, như những cuộc "tấn công" trên internet hay "tấn công" vào nhân cách, uy tín của con người, thương hiệu của sản phẩm…

 

Các loại trái cây đặc sản Việt Nam cần được xây dựng và phát triển thương hiệu riêng. Ảnh: Thanh Hảo

Việt Nam đang nỗ lực xây dựng hình ảnh, thương hiệu của nông sản Việt Nam không chỉ cho việc xuất khẩu sang các thị trường khác mà còn cho cả ngay thị trường trong nước. Từ một nước phải nhập khẩu gạo nước ngoài để cứu đói thì giờ đây Việt Nam đã xuất khẩu gạo, chè, càphê, hồ tiêu, tôm, cá với sản lượng lớn không nhất thì nhì ở trên thế giới. Đây thực sự là một thành tích đáng kể của ngành nông nghiệp Việt Nam và của người nông dân Việt Nam.

Nhưng sản lượng nông sản Việt Nam tuy lớn nhưng dường như nông sản Việt Nam lại gặp khó khăn khi tiếp cận đến người tiêu dùng nước ngoài và thậm chí cả người trong nước. Nhiều cuộc hội thảo của các nhà khoa học, các nhà quản lý "từ đầu bờ" cho đến "đầu bàn" về việc làm sao xây dựng được thương hiệu cho "nông sản Việt Nam". Nhiều tỉ đồng từ ngân sách đã được chi ra cho việc xây dựng thương hiệu theo hướng "truyền thông tiếp thị", "tấn công vào thị trường"…

Nhưng dường như không mấy ai quan tâm rằng thương hiệu nông sản Việt Nam lại đang bị "tấn công" mãnh liệt ngay khi chưa được hình thành. Sự tấn công này nguy hiểm cho nhiều đối tượng, như nông sản và người tiêu dùng nông sản.

Đơn cử gần đây nhất cả nước xôn xao về việc một số nông dân đã trộn bùn, phân lân vào chè khô (hay còn gọi là trà khô) để được tăng khối lượng và mẫu mã đẹp. Những người nông dân đã chất phác khi trả lời phỏng vấn rằng mình làm như vậy là do khách hàng ở nước láng giềng yêu cầu. Người mua dùng chè đó để uống hay sử dụng vào mục đích nào thì đó vẫn là quyền của người mua. Người bán có lãi thì làm. Sự việc này bắt đầu từ bao giờ không ai đề cập mà chỉ khi chính nước láng giềng đó lại thông báo ở quốc gia của họ là "chè khô Việt Nam không an toàn" thì chính quyền mới ngỡ ngàng. Nhưng "kiếm củi ba năm thiêu một giờ" là một ngạn ngữ "thương hiệu" tiêu biểu. Không biết đến bao giờ cụm từ "chè khô Việt Nam sạch, không hoá chất" lại có thể ngự trị trong tâm tưởng của người tiêu dùng nước láng giềng và ngay cả ở Việt Nam? Nếu như ai đó cho rằng việc làm chè "bẩn" này chỉ mới diễn ra trong năm nay thì cái giá mà ngành chè Việt Nam, nông dân trồng chè của Việt Nam phải trả là quá đắt. Chỉ với một ít tiền để chấp nhận "thu mua chè bẩn làm bằng chứng" mà thương hiệu về sản phẩm chè Việt Nam nói riêng và nông sản Việt Nam nói chung bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Kiểu tấn công này đối với ngành chè có thể là mới nhưng đã diễn ra đối với nhiều ngành khác.

Kiểu tấn công thứ hai đó là sản xuất nông sản ở quốc gia khác nhưng lại mang thương hiệu Việt Nam hay nguồn gốc xuất xứ từ Việt Nam mà báo chí hay gọi là "đội lốt hàng Việt". Kiểu tấn công này mạnh mẽ đối với các sản phẩm được sản xuất công nghiệp và cũng đang tấn công vào nông sản của Việt Nam. Điển hình như các vụ thạch rau câu, nhân của bánh trung thu truyền thống, rau, củ, quả được mang nhãn hiệu Việt Nam, thông số sản phẩm bằng tiếng Việt, nơi sản xuất cũng là ở Việt Nam nhưng thực ra lại hoàn toàn là nông phẩm của một nước láng giềng. Điều đáng nói là những nông phẩm này lại là những thứ gây hại cho sức khoẻ con người và hoàn toàn bị cấm ở chính quốc gia đó. Hậu quả là người tiêu dùng lại mất niềm tin vào thương hiệu nông sản Việt Nam.

Kiểu tấn công thứ ba là tấn công vào phương thức sản xuất nông sản của Việt Nam. Thương nhân nước ngoài đã hướng dẫn cho nông dân cách tạo ra "nông sản" không cần nuôi, trồng theo lối phát triển tự nhiên. Rau bí chỉ cần giâm cành và phun thuốc sau hai ngày thu hoạch, rau muống chỉ cần phun thuốc một ngày là có thể hái đem bán, heo siêu tăng trọng nhờ hormon…Người nông dân khi đã được "nhàn" mà lãi cao thì sẽ bám theo phương thức sản xuất mới mà không quan tâm đến hậu quả của những nông sản này đối với người tiêu dùng và hậu quả đối với thương hiệu của nông sản Việt Nam. Để người nông dân quay lại với phương thức nuôi, trồng chắc phải là một thời gian dài nhưng lúc này thì người tiêu dùng đã phải tự trồng rau để ăn, mua nông sản tại siêu thị do nước ngoài quản lý hoặc mua nông sản nhập khẩu từ trời Tây.

Nhiều ví dụ khác cho các kiểu tấn công khác trực tiếp vào thương hiệu nông sản Việt Nam và gián tiếp vào sức khoẻ của người Việt Nam mà khuôn khổ một bài báo không thể kể hết được. Nhưng điều đáng nói nhất là chúng ta (bao gồm: cơ quan nhà nước có thẩm quyền, hiệp hội, doanh nghiệp, báo chí và nông dân) đã chưa có những biện pháp chống đỡ những cuộc tấn công này. Rất nhiều phát biểu của những người có thẩm quyền đổ lỗi cho những hành vi làm hoen ố thương hiệu nông sản Việt Nam là do người nông dân, là do dân trí. Nhưng cũng cần nhìn nhận rằng nông dân lại là đối tượng được hưởng những điều kiện nâng cao dân trí thấp hơn những "người phi nông". Nông dân có quyền sản xuất, bán sản phẩm sao cho có lợi nhuận cao nhất theo đúng quy định pháp luật mà họ "được biết" để cải thiện đời sống của mình. Những đối tượng khác (cơ quan nhà nước có thẩm quyền, hiệp hội, doanh nghiệp và báo chí) cần phải hỗ trợ họ, cung cấp cho họ công cụ, phương thức để họ tự vệ.

Cũng cần nhận thức rằng khi thương hiệu đã bị "hoen ố" thì càng "truyền thông tiếp thị", sự "hoen ố" càng được nhiều người biết. Nếu vậy, đúng là "gậy ông lại đập lưng ông". Chiến lược xây dựng nông sản Việt Nam nên có thêm những phương án bảo vệ, phòng thủ đối với các cuộc tấn công. Chiến lược cho thương hiệu nông sản Việt Nam cần phải gắn với những chiến lược phát triển khác của ngành nông nghiệp. Nếu không, liệu Việt Nam có tiếp tục phải trả giá đắt cho nhận thức, phương thức sản xuất, phát triển kinh doanh và sức khoẻ con người và để cho người tấn công thu được những mối lợi nhãn tiền và sâu xa.

Luật sư Nguyễn Hưng Quang


Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế

Lời hịch Hoàng Sa

Posted: 29 Aug 2011 01:01 PM PDT

 

SGTT.VN – Một bài văn tế lính Hoàng Sa được một dòng họ ở Quảng Ngãi lưu giữ 200 năm vừa được phát hiện. Bài văn tế này trở thành lời hịch Hoàng Sa suốt nhiều năm qua.

Binh phu Hoàng Sa khắp nơi

 

Ông Diệp Công Thang với bài văn tế. Ảnh: Lê Văn Chương

"Hỡi ơi đất Việt Trời Nam trải bao phen lao khổ, nghĩ đến kẻ điêu linh từ thuở nọ. Hoàng Sa lãnh hải, biển cả mênh mông, tháng năm vô định…" Cứ vào lễ khao lề thế lính Hoàng Sa trên đảo Lý Sơn, bài văn tế các chiến binh Hoàng Sa lại vang lên.

Theo tiến sĩ Nguyễn Đăng Vũ, giám đốc sở Văn hoá – thể thao – du lịch tỉnh Quảng Ngãi, đảo Lý Sơn có bốn bài văn tế lính Hoàng Sa còn được lưu giữ qua nhiều đời. Nhưng điều gây bất ngờ cho các nhà nghiên cứu, đó là một bản văn tế lính Hoàng Sa vừa được phát hiện ở một thôn nằm sâu trong đất liền. Đó là gia đình của ông Diệp Công Thang, quê ở thôn Gia Hoà, xã Tịnh Long, huyện Sơn Tịnh.

88 tuổi, nhưng ông Thang còn khá minh mẫn. Ông Thang hồi tưởng: "Hồi đó, tôi 14 tuổi, cứ mỗi khi đi cúng cầu an, cúng tàu thuyền, cúng cho gia đình ngư dân có người bị nạn trên biển và cúng lính Hoàng Sa thì tôi lại được cha dắt theo". Và trong những chuyến đi đó, cha con ông Thang thường mang theo một bản văn tế lính Hoàng Sa do nhiều đời trước trong gia đình ông lưu truyền lại. Bài văn tế được ghi chép cẩn thận trên một xấp giấy dó.

Ở huyện đảo Lý Sơn, vào ngày 16.3 âm lịch hàng năm, 13 tộc họ tiền hiền và hậu hiền trên đảo có người đi lính Hoàng Sa tổ chức làm lễ khao lề. Còn tại những làng biển trong đất liền, lễ tế lính Hoàng Sa được tổ chức vào dịp đầu xuân. Xã Đức Lợi, huyện Mộ Đức, xã Nghĩa An, huyện Tư Nghĩa; xã Tịnh Kỳ, huyện Sơn Tịnh, hàng năm, dân làng đều mời cha của ông Thang đến làm chủ lễ tế tự, tưởng nhớ ông bà trong tộc họ đi lính Hoàng Sa và không trở về.

Trong buổi lễ, cả làng kéo nhau ra bãi biển cắm cờ xí, gióng trống, thả thuyền chở hình nhân trôi về Hoàng Sa. Tất cả lặng đi trước cái giọng trầm đục rền vang của cha ông Thang: "Nghinh hà bá Trường Sa, Hoàng Sa. Triều bả đông hải lãng. Hà bá khai khẩu môn". Lời điếu gọi linh hồn những chiến binh Hoàng Sa trở về được cất lên. Sau này, lễ tế lính Hoàng Sa ở các làng biển trong đất liền dần dần bị mai một. Nhưng câu chuyện về dòng tộc có người đi lính Hoàng Sa thì vẫn được giữ gìn, lưu dấu trong những trang gia phả trăm năm úa màu của các gia tộc.

Ông Thang kể lại những ngày rong ruổi cùng cha đi cúng lính Hoàng Sa cách đây 70 năm. Mỗi chi tiết trong câu chuyện của ông trở thành những tư liệu quý về đội hùng binh Hoàng Sa. Câu chuyện này gây bất ngờ, bởi các binh phu Hoàng Sa không chỉ được tuyển mộ từ các làng chài ven biển, mà còn được tuyển mộ từ các vùng quê xa biển nhưng nằm gần những con sông. Xã Tịnh Long, quê ông Thang nằm cạnh dòng sông Trà, cách biển gần 10km, nhưng vẫn có người đi lính Hoàng Sa. Thời trước, nhiều người già trong làng ông kể lại: Làng mình có người đi lính Hoàng Sa không trở về. Vậy là hàng năm, cha con ông lại giúp dân làng đóng thuyền câu, dựng hình nhân Hoàng Sa để làng Tịnh Long làm lễ tế tự.

Trước ngày tổ chức lễ, cha con ông hì hục đan thuyền tre. Nếu làng đứng ra tổ chức, thì đặt làm vài chiếc thuyền to, mỗi thuyền có chiều dài 1,5m. Nếu dòng tộc hoặc gia đình tổ chức cúng riêng trong họ, thì đan thuyền nhỏ hơn. Trên mỗi thuyền đều có một lá cờ, gạo, muối, hình nhân thế mạng, thẻ bài, dây mây. Thuyền được đóng thêm hai cánh buồm nhỏ để gió đẩy ra khơi. Những năm cuối đời, người cha của ông Thang căn dặn: "Sách xưa của ông bà để lại con phải giữ cẩn thận. Trong bộ sách này, có một cuốn cúng tế lính Hoàng Sa, Trường Sa".

Nhắc nhở con cháu về Hoàng Sa

Bài văn tế lính Hoàng Sa không chỉ là khúc ngâm ai oán về số phận lính Hoàng Sa, mà còn là lời hịch kêu gọi những ngư dân ở vùng biển Quảng Ngãi hướng về vùng biển máu thịt này suốt mấy chục năm qua.

"Tế nhơn độ vật, gởi ích quần lê, anh minh mạc trạng, công đức vô cùng, hữu cầu tất ứng". Rải những tấm bài vị phơi trên sân, ông Thang đọc một đoạn văn tế lính Hoàng Sa. Ánh mắt của ông như chìm vào một miền xa xăm, vô định giữa biển cả trùng khơi.Trong ngôi nhà của ông, suốt 200 năm qua, bài văn tế lính Hoàng Sa được mấy thế hệ mang ra đọc tế vong linh các chiến binh Hoàng Sa. Bài văn tế lính Hoàng Sa khi được xướng to tại các cửa biển còn là lời nhắc nhở đối với các ngư dân về mảnh đất chủ quyền Hoàng Sa.

Hoàng Sa có biết bao người đã ngã xuống khi ra cắm bia khẳng định chủ quyền. Theo sử sách, đội Hoàng Sa phải có trước, hoặc muộn nhất kể từ thời chúa Nguyễn Phúc Tần (1648 –1687). Đội Hoàng Sa bị triệt bãi từ khi thực dân Pháp xâm lược Việt Nam. Bóng dáng những hùng binh Hoàng Sa gồng người chèo thuyền ra Hoàng Sa không còn. Tuy nhiên, bài văn tế lính Hoàng Sa thường xuyên được xướng lên ở các vùng biển Quảng Ngãi đã trở thành niềm cảm hứng cho những chiếc thuyền của ngư dân tiến ra vùng biển này.

Cách đây hơn 60 năm, ở Quảng Ngãi đã có nhiều thanh niên trai tráng lèo lái con thuyền với chiếc máy lôka nhỏ xíu của Nhật, cộng với sức gió, căng buồm tiến ra Hoàng Sa. Ông Đỗ Bạn, một ngư dân ở huyện Tư Nghĩa, cho biết: "Thời đó, không có định vị, la bàn, bà con ngư dân cho thuyền ra Lý Sơn lấy hướng, 4 giờ sáng bắt đầu khởi hành đi Cát Vàng. Vừa đi vừa nhìn trời, nhìn trăng sao để đoán hướng. Ông bà xưa đi được, thì bây giờ con cháu cũng phải đi".

Bài văn tế lính Hoàng Sa không chỉ là khúc ngâm ai oán về số phận lính Hoàng Sa, mà còn là lời hịch kêu gọi những ngư dân ở vùng biển Quảng Ngãi hướng về vùng biển máu thịt này suốt mấy chục năm qua.

bài và ảnh: Lê Văn Chương


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

Philippines-TQ cùng thăm dò ở Trường Sa?

Posted: 29 Aug 2011 01:00 PM PDT

BBC

Một dàn khoan dầu khí (ảnh chỉ có tính minh họa)
Hiện chưa có phản ứng từ các quốc gia liên quan

Có tin cho hay Philippines đã chấp thuận cùng tập đoàn Sino Petroleum của Trung Quốc lập dự án thăm dò dầu khí ở quần đảo Trường Sa.

Đây là khu vực còn đang tranh chấp, với Việt Nam là một bên tham gia tuyên bố chủ quyền.

Hiện cũng chỉ có một nguồn là kênh TV GMA của Philippines đưa thông tin trên, mà nếu kiểm chứng được chắc chắn sẽ gây bất đồng ngoại giao.

Kênh này trích lời Thứ trưởng Thương mại Cristino Panlilio nói hôm thứ Sáu 26/08 rằng chính phủ Philippines đã đồng ý cho tập đoàn Sino Petroleum của nhà nước Trung Quốc được thăm dò dầu khí tại khu vực tranh chấp quanh quần đảo Trường Sa (Spratlys) ở Biển Tây Philippine (tức Biển Đông).Các hãng truyền thông quốc tế hồi đầu tháng Tám đưa tin rằng một số công ty Trung Quốc, trong có tập đoàn dầu khí lớn nhất nước là CNOOC, đang tỏ ra quan tâm tới 15 hợp đồng thăm dò dầu khí tổng trị giá ít nhất 7,5 tỷ đôla với Philippines.

Tổng thống Philippines, ông Benigno Bấm Aquino chuẩn bị thăm Trung Quốc bốn ngày, bắt đầu từ thứ Ba 30/08.

Trong chuyến thăm, Trung Quốc và Philippines rất có thể sẽ ký kết các hợp đồng làm ăn lớn, và do vậy tin thăm dò dầu khí tại Trường Sa lại càng gây đồn đoán.

Bảo vệ quyền lợi quốc gia

Hôm thứ Bảy tuần trước, một quan chức cấp cao khác của Philippines đề cập tới việc cùng Trung Quốc thăm dò dầu khí tại Trường Sa.

Tuy nhiên ông Edwin Lacierda, Người phát ngôn cho Phủ Tổng thống, chỉ nói rằng liên doanh giữa Philippines và Trung Quốc trong việc thăm dò ở khu vực tranh chấp này còn đang ở giai đoạn khởi đầu và chưa rõ chi tiết.

Ông này nói thêm hai bên vẫn còn đang thương lượng với nhau.

Tổng cộng sáu quốc gia đang tham gia tranh chấp chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa ở Biển Đông và bất cứ động thái đơn phương nào trong khu vực này cũng sẽ gặp phản đối từ các quốc gia còn lại.

Đối tác Trung Quốc, theo lời quan chức Philippines, sẽ đồng ý tham gia thăm dò đúng luật của Philippines và hai bên hy vọng sẽ ký hợp đồng với nhau trong chuyến đi Trung Quốc của ông Aquino.

Trong chuyến thăm này, ông tổng thống còn được trông đợi sẽ ký kết Chương trình Phát triển Philippines-Trung Quốc, theo đó cán cân thương mại hai bên hy vọng lên tới 50 tỷ đôla trong 5 năm tới.

Trong chuyến đi lần này, hai bên cũng trông đợi sẽ ký nhiều hợp đồng làm ăn trogn các lĩnh vực khai khoáng, giao thông vận tải. năng lượng và hàng không.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

No comments:

Post a Comment