Hôm qua chúng ta nói về khiêm tốn như là mẹ của các kỹ năng sống khác. Hôm nay, chúng ta đến câu hỏi tiếp theo tự nhiên: Làm sao để chúng ta có được đức khiêm tốn?
Hỏi được câu này tức là chúng ta cũng thừa biết là không dễ dầu gì để khiêm tốn,vì hầu như toàn hệ thống giáo dục và văn hóa của thế giới chỉ nhắm đến làm phồng “cái tôi”—ca tụng người số một, ca tụng người nhiều tiền, ca tụng người có thế lực, ca tụng người thành công… Từ nhỏ đến lớn ta sống với đủ mọi giải thưởng—hoa hậu, học giỏi nhất, chạy nhanh nhất, xí nghiệp đầu tiên, người đầu tiên… Bố mẹ thầy cô, tất cả mọi người chung quanh, đều dạy ta từ tấm bé là phải cố để thành công, để chiến thắng, để “có danh gì với núi sông”, để trở thành ông này bà nọ… Chẳng ai, dạy là lớn lên hãy sống một cuộc đời không tên không tuổi, không ai biết mình là ai…
Thế thì khiêm tốn sao được?
Vì nhu cầu kinh tế xã hội thực tế, cũng như vì khuyến khích chúng ta phấn đấu chiến thắng hoàn cảnh khó khăn, chúng ta chỉ cho nhau tự tin, và hầu như trong tự tin có sẵn mầm tự cao đâu đó—tự tin và tự cao chỉ cách nhau một sợi chỉ, và tất cả chúng đều bước qua sợi chỉ đó. Cho nên, muốn khiêm tốn không phải là chuyện dễ. Nếu ta đủ can đảm để nói “Tôi khiêm tốn” thì trong câu nói đó đã có mùi không khiêm tốn rồi.
Sau đây chúng ta nghiên cứu một số phương thức quen thuộc dùng để tự huấn luyện tính khiêm tốn:
1. Những cái căn bản nhất ta có đều không do ta mà có. Nếu ta có được cái đầu thông minh, học đâu biết đó, tính đâu đúng đó, thì cái đầu đó không do ta mà có. Cũng không phải từ bố mẹ tạo ra, bởi vì bố mẹ chẳng có quyền năng gì vào việc đó cả. Ta có thể nói đó là may rủi, hay là trời cho, nhưng điều chắc chắn là ta chẳng có công cán gì trong việc có được cái đầu thông minh cả (dù là có một tí công trong việc mài dũa nó tốt hơn một tí). Vậy thì, hãy khiêm tốn cảm ơn ông trời hay cảm ơn “may rủi”, thay vì kiêu căng. Có được giọng ca tốt cũng thế, thân hình đẹp cũng thế… Vốn liếng trời cho, mình chẳng có công cán gì hết, thì đừng tự cao, mà hãy khiêm tốn cảm ơn.
2. Bất kỳ cái gì mình có, trong Sự Thật, chẳng quí hơn cái người khác có tí nào. Chẳng qua là vì hệ thống kinh tế (bất toàn) của con người bóp méo mà thôi. Giọng ca mang triệu đô la, chẳng có ly’ do gì mà qúy hơn khả năng còng lưng 10 tiếng một ngày trên cánh đồng, hay khả năng đánh một đôi giày bóng lưỡng trên hè phố. Chẳng qua là trong hệ thống kinh tế tiền nong của ta, mọi người thích mua CDs nhiều, cho nên ca sĩ giàu hơn thế thôi. Chẳng ly’ do gì mà người ca sĩ có thể xem mình cao hơn người nông dân hay em bé đánh giày (trừ khi người ca sĩ không biết suy nghĩ).
Hệ thống kinh tế chính trị xã hội bất tòan của con người bóp méo mọi giá trị trên đời. Ta đừng để các bóp méo đó lừa lọc mình. Những cái gì người khác đang đó, trong Sự Thật, trước khi các giá trị bị xã hội bóp méo, có giá trị ngang hàng với những cái mình có.
3. Tất cả những gì mình có, có thể mất ngay trong một sớm một chiều. Nhà cháy một buổi, Thương mãi sụp rất nhanh trong một lúc khủng hoảng. Tình yêu thì khỏi nói, có thể bye-bye nhanh hơn hỏa tiễn. Cái đầu thông thái có thể mất đi trong một tích tắc đụng xe. Sức khỏe (là nền tảng của mọi sản nghiệp khác) có thể mất đi chỉ vì một cơn bệnh nan y. Cho nên, nói theo kiểu Mỹ là “Don’t be so hung up about them.” (Đừng treo dính cái đầu vào mọi thứ đó!).
4. Nhìn vào bức tranh tổng thể, mình chỉ là một dấu chấm tí ti. So với lịch sử hàng triệu triệu năm của con người thì cuộc đời 60 hay 100 năm của mình chỉ là 1 dấu chấm tí ti. So với lịch sử vô thủy vô chung của vũ trụ, thì cuộc đời mình chưa đến một dấu chấm tí tí.
So với 8 tỉ người của trái đất mình chỉ là một chấm. So với tòan thể loài người từ cổ chí kim, mình chưa là một chấm.
So với trái đất mình chỉ là một chấm. So với thái dương hệ, trái đất chỉ là một chấm. So với Ngân Hà, thái dương hệ chỉ là một chấm. Cho với “vũ trụ đã biết”, Ngân Hà chỉ là một chấm. So với “vũ trụ chưa biết” thì có lẽ “vũ trụ đã biết” chỉ là một chấm. Thế thì, “Don’t be so hung up about yourself.”
Chỉ cần một tí suy tư như thế cũng đủ để cho ta thấy ta chẳng có ly’ do gì mà kiêu căng và không khiêm tốn.
Nhưng dù là ta chẳng là cái gì cả như thế, ta cũng vẫn có ly’ do để tự tin và hạnh phúc vì:
• Nói theo Phật gia, thì ta với vũ trụ bao la vô tận vô thủy vô chung đó là một--không có ta thì không có vũ trụ đó. Cũng như, mỗi chúng ta ta chỉ là một con số nhỏ xíu trong “quốc dân” 80 triệu nguời của nước ta. Nhưng mỗi chúng ta vẫn rất có y’ nghĩa bởi vì nếu không có mỗi chúng ta thì không có quốc dân.
• Nói theo truyền thống Moses (Do thái giáo, Thiên chúa giáo, Hồi giáo) và các truyền thống tâm linh khác, thì con người được Thượng đế tạo nên, là con của thượng đế, cho nên dù là rất nhỏ bé, vẫn có một y’ nghĩa lớn trong toàn thể tạo vật.
Đây là những cái nhìn rất quân bình, một mặt cho chúng ta thấy cái nhỏ bé của mình, để mình có thể khiêm tốn, một mặt cho mình thấy vai trò tích cực của mình trong việc tạo dựng toàn thể và, do đó, trong việc tiếp tục làm cho toàn thể tốt đẹp hơn.
Dù sao đi nữa thì khiêm tốn là một kỹ năng đòi hỏi ta suy tư sâu sắc và, quan trọng nhất là, thực hành hàng ngày cho đến khi ta thuần thục, và sau đó tiếp tục như là một phần tự nhiên trong máu của mình. Tuy nhiên, “thực hành” ở đây phần lớn là “thực hành” ở trong tâm, trong cái nhìn của ta về người khác, vật khác. Thực hành trong tâm sẽ khiến ta thực hành ra ngoài đúng cách, tùy theo những điều kiện đặc biệt của mỗi sự việc bên ngoài.
Chúc các bạn một ngày vui.
Mến,
Hoành
© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use
Hi anh Hoành, e rất thích bài phân tích này. Đúng là không ai biết trước ngày mai thế nào, nên cái hơn người ngày hôm nay có thể mai là zero anh nhỉ. Lúc nào đó anh phân tích giùm em làm thế nào để be patient (nhẫn, kiên nhẫn) được không? Chúc anh và ĐCN một ngày vui!
ReplyDeleteCám ơn vì bài viết của bạn...Cám ơn vì đã gởi link cho mình
ReplyDeleteCám ơn về những lời cảm nhận trong bài viết và đặc biệt hơn là chủ nhân đả gửi nó
ReplyDeleteuh.tren ca hay!:)
ReplyDeleteThêm một phần nhỏ nữa là nên trân trọng những thứ mà chúng ta may mắn có được và cố để nó phát triển ở mức cao nhất so với bản thân nhưng không được để hại tới những người xung quanh.
ReplyDeleteVD nếu bạn có khả năng móc túi giỏi thì không nên làm vậy, nên dùng kỹ năng nhanh tay đó để thành một công nhân lắp ráp giỏi.
Nếu bạn có được giong ca hơn bình thường nên cố tập luyện để có thể phát triển nó hơn nữa, nhưng cũng chỉ so sánh với bản thân mình thôi, không nên cố gắng tập để hơn một ai đó.
Có gì không đúng xin các bạn sửa chữa giùm.
Một bài viết rất hay. Cảm ơn bạn :)
ReplyDeleteHay!
ReplyDeleteCám ơn các bạn Khánh Hòa, Xuân Trường, Tony Doan, Utipia, Uoon, Moriatỏ, và vvduy đã post vitamin comments :-) và nhiều bạn khác đã chuyển bài này rộng rãi trên Internet :-) Vậy là mình được thêm cả một kho vitamin. :-)
ReplyDeleteEm có 1 thắc mắc nhỏ trong bài viết của anh."Chẳng ly’ do gì mà người ca sĩ có thể xem mình cao hơn người nông dân hay em bé đánh giày (trừ khi người ca sĩ không biết suy nghĩ)",em nghĩ là người ca sĩ đã nỗ lực rất nhiều để có được giọng hát hay thì tại sao không cao hơn người nông dân ạ(không tính trường hợp người nông dân không có điều kiện để thực hiện mong ước)???
ReplyDeleteHi Yoh,
ReplyDeleteCâu hỏi của em hay lắm. Cám ơn em nha.
Nhưng chắc em chưa tập làm nông dân nên em chưa biết phải nỗ lực đến mức nào để thành nông dân. Em thử ra trời nắng cuốc đất một bữa thì có thể đoán được muốn làm nông dân khó đến mức nào. Anh biết là khó hơn làm ca sĩ rất nhiều. Anh chơi nhạc từ hồi nhỏ nên anh biết ca sĩ nhạc sĩ phải tập luyện mệt đến đâu. Nhưng nếu so với cái mệt của nông dân thì cái mệt của ca sĩ chỉ như là ngồi ghế sa lông uống nước chanh đường.
Nếu tính ra một cách công bằng (đừng mang tiền vào), anh thấy công sức của một người ca sĩ không thể nào bằng công sức của một người nông dân. Đó là chưa kể nông dân làm gạo cho ta ăn. Ca sĩ làm nhạc. Không có nhạc thì không vui nhưng vẫn sống. Không có gạo thì chầu chúa. Vậy thì ai quan trọng hơn ai?
Thực ra nền kinh tế tiền bạc làm đảo lộn gía trị lao động rất nhiều. Mấy việc lăng nhăng thường làm ra nhiều tiền hơn việc quan trọng.
Em khỏe nhé :-)