Kể từ hôm nay chúng ta sẽ khai triển sâu từ từ, làm thế nào xây dựng vòng ảnh hưởng của ta lớn rộng và chắc chắn. Từ nhỏ tới lớn chắc chẳng mấy khi ta được học lớp về nói chuyện. Lúc bắt đầu bập bẹ một hai chữ… ba… ma… là bắt đầu nói chuyện với mẹ. Rồi từ đó về sau là nói chuyện tự nhiên với mọi người, từ bố mẹ anh em đến thầy cô bạn bè. Thỉnh thoảng có học được một tí vể ăn nói cho lễ độ tế nhị, nhưng đó chỉ là một vài cách thưa hỏi, chứ chẳng có lớp nào dạy ta nói chuyện cả.
Nhưng đó mới chính là vấn đề. Đi thì ai cũng biết đi, chẳng có lớp dạy đi. Nhưng sự thật là con nhà võ phải học đi rất kỹ, và vì vậy đi như con nhà võ thì rất chắc chắn, khó bị ngã. Ăn thì chẳng có lớp dạy ăn, nhưng ăn như thiền sư “ăn chính niệm” thì tốt cho sức khỏe hơn 10 lần. Ngày xưa đi sinh con thì đi, nhưng học thì không có lớp. Ngày nay cả bố lẫn mẹ đều học lớp “sinh con” để công việc “đi biển” của phụ nữ trôi chảy hơn và có được người bạn đường chia sẻ.
Vậy thì, ta cũng cần phải học nói chuyện. Nhưng, tại sao lại phải học? Nếu không học thì có hại gì? Từ nhỏ tới lớn tôi nói chuyện một ngày 24 tiếng (nói quên ăn quên ngủ :-)) có sao đâu?
Nếu ta không học nói, thì cách nói chuyện chỉ là biểu hiên tự nhiên của cá tính (do bẩm sinh và thói quen nhờ giáo dục gia đình), và như vậy là hên xui may rủi. Có người thì nói chuyện ai cũng thương, có người thì ai cũng ghét, đa số chúng ta thì thường khi nói chuyện xong mới thấy là có những điều mình đã không nên nói, hoặc là những cách nói mình đã không nên dùng… Nói chung là vì ta không thuần thục kỹ năng nói chuyện, cho nên chất lượng nói chuyện tùy thuộc nhiều vào hên xui may rủi, tùy theo hôm đó ra ngõ có gặp… trai… hay không.
Vậy thì ta cần nghiên cứu học hỏi để có thể kiểm soát và thuần thục kỹ năng nói chuyện hơn. Và vì nói chuyện là kỹ năng ăn nói chính—truớc cả nói trước đám đông, trước cả phỏng vấn tìm việc, trước cả giảng bài—cho nên nói chuyện là kỹ năng mẹ đẻ của tất cả các kỹ năng nói khác. Học cách nói chuyện là học căn bản nói cho tất cả các kỹ năng nói khác.
Nói đến nói chuyện, chúng ta dễ bị đi lạc vào cả một rừng qui luật, như là phải khiêm tốn, phải nhỏ nhẹ, phải thành thật, phải thấu hiểu, v.v… Rất dễ bị hỗn độn trong đầu và bị lạc vòng vòng. Cho nên, chúng ta sẽ dùng một cách khác, giản dị hơn và hiệu quả hơn. Chúng ta sẽ chú trọng vào một hai điểm chính, từ đó mọi điều tốt khác sẽ tự động nảy sinh.
I. Mục đích của nói chuyện: Xưa nay chẳng mấy người trong chúng ta nghĩ đến mục đích của nói chuyện. Gặp bạn là nói, cả tiếng đồng hồ, hết giờ thì bye-bye ra vể. Vậy thôi.
Nhưng nếu nghĩ lại kỹ một tí thì nói chuyện là chia sẻ. Chia sẻ gì thì chưa cần biết. Nhưng chắc chắn là nói là để chia sẻ--thông tin, sở thích, tình cảm, kiến thức…
Mà muốn chia sẻ thì mình phải hiểu người kia. Càng hiểu sâu hiểu kỹ, càng chia sẻ tốt. Ví dụ hai màn đối thoại sau đây:
-- “Buồn quá ghé nhà bồ chơi.”
“Buồn gì vậy?”
-- “Buồn quá ghé nhà bồ chơi.”
“Ừ qua đi. Để mình chạy ra tiệm tạp hóa đầu ngõ mua vài trái xoài nhâm nhi.”
Dù rằng chẳng ai biết chuyện gì đã xảy ra, ai cũng có thể thấy được người bạn trong ví dụ thứ hai có vẻ nhậy cảm và hiểu bạn mình hơn người trong ví dụ 1 rất nhiều.
II. Vì vậy, quy luật nói chuyện thứ 2, là phải lắng nghe, vì chỉ có lắng nghe mới hiểu biết để chia sẻ.
Đây là qui luật thực hành đầu tiên. (Quy luật số một bên trên là mục tiêu trong tư tưởng). Và qui luật lắng nghe này trái ngược lại với đa số chúng ta. Chúng ta thường thường dùng nói chuyện để trình bày ý kiến của mình (“Thằng cha đó xí trai dã man tàn bạo”), hay sở thích (“Tôi thích nhạc rock hơn nhạc cổ điển), hay kiến thức (Decartes là cha đẻ của tam đọan luận). Nhưng đó chỉ là một chiều, và là chiều thứ hai. Chiều đầu là chiều lắng nghe, vì nếu không lắng nghe thì ta cũng nói không hiệu quả. Phải lắng nghe trước khi nói.
Cho nên phải mang "lắng nghe" về vị trí đầu trong “nói chuyện.”
Nhưng, lắng nghe bằng cách nào?
1. Tâm niệm: “Tôi muốn thực sự hiểu được bạn tôi đang nghĩ gì, đang cảm xúc gì. Và tôi chỉ có thể hiểu được, nếu tôi lắng nghe và quan sát.”
2. Tĩnh lặng: Ồn ào thì không lắng nghe được.
• Tĩnh lặng tức là không nói nhiều, nhất là nói ra ý kiến của mình khi không cần nói. Ví dụ:
“Biết ông Hảo dạy toán không?”
“Cái ông hắc quẩy kiêu căng đó ai mà không biết.”
Câu trả lời này có thể đã cắt ngang vĩnh viễn một cuộc nói chuyện quan trọng và sâu sắc như sau:
“Biết ông Hảo dạy toán không?”
“Biết.”
“Mày biết tao làm sao không?”
“Không. Nói đi. Tao nghe.”
“Tao có bầu với ổng…”
• Tĩnh lặng là không suy nghĩ lung tung trong đầu trong khi nghe. Chỉ nên chú tâm vào việc nghe mà thôi. Ví dụ:
“Hôm nay trời thấy buồn quá.”
(Nghĩ thầm: “Anh chàng này chắc lại đang thất tình cô nào đây”)
Đừng nên suy nghĩ và phán đoán trong khi nghe như thế. Chỉ nghe vởi một qủa tim tĩnh tặng, không phán đoán, không thành kiến.
• Tĩnh lặng là không xung phong “cố vấn” khi chưa được hỏi. Ví dụ:
“Bỏ thì thương, vương thì tội. Chẳng biết làm sao bây giờ.”
Đây không phải là câu xin y’ kiến cố vấn (như các ông thường hiểu lầm), mà chỉ là một lời tâm sự. Cách trả lời hay nhất là một chữ “Ừ.”
3. Lắng nghe là nghe từng chữ cho kỹ.
4. Lắng nghe là nghe cả “âm hưởng” của mỗi chữ.
-- Vân tốc nhanh hay chậm?
-- Mỗi từ nghe như pháo nổ, hay như là chinh phụ ngâm khúc?
-- Đang nói bình thường, tự nhiên chậm lại, hay đổi giọng … tức là có nhiều uẩn khúc bên trong.
5. Lắng nghe là nghe cả “âm thanh của tĩnh lặng” (the sound of silence)
Một quảng lặng yên có thể nói đến một tâm tư trĩu nặng rõ ràng hơn là nghìn câu nói. Thông thường, chúng ta sợ yên lặng, cho nên hay phá những quảng lặng như vậy bằng cách nói năng lung tung. Đừng làm thế. Hãy lặng yên và nghe lời nói của yên lặng.
6. Lắng nghe là nghe cả “ngôn ngữ thân thể.” Dáng đi, cách ngồi, cách đứng… có thể nói lên rất nhiều cảm xúc trong lòng.
7. Lắng nghe là nhẹ nhàng khuyến khích người kia nói tiếp, bằng gật đầu đồng y’, hay “ừ” “vâng” “dạ”, hay lập lại các tĩnh từ người kia mới nói “Ừ, buồn thật”, “Ừ, khó thật.”
8. Lắng nghe là lắng nghe. Lắng nghe không có nghĩa là bạn phải cho y’ kiến, cho cố vấn, cho phán đóan, hay làm gì đó. Khi người kia cần y’ kiến, họ sẽ hỏi y’ kiến bạn, lúc đó hãy nói. Bằng không thì bạn chỉ cần lắng nghe, vậy là đủ cho cuộc nói chuyện rồi.
III. Chia sẻ thường có nghĩa là chia sẻ đồng ý. Cho nên khi nói chuyện nên nói về các điểm đồng y’. Các điểm bất đồng , nếu không có lý do quan trọng thực sự phải bàn đến, thì chẳng việc gì phải lôi nó ta. Có nhiều người chỉ thích lôi những điểm bất đồng ra nói. Sao vậy?
IV. Chia sẻ không phải là một hành động tri thức, mà là một hành động tình cảm. Ngay cả khi người ta chia sẻ tri thức, ví dụ “Mình post bài giải toán này đề chia sẻ với các bạn,” dù tóan là tri thức, thì chia sẻ tri thức toán là hành động tình cảm để chia sẻ với những người mình yêu quy’. Cũng như chia sẻ một quả cam--dù quả cam là thực phẩm thì việc chia sẻ quả cam cũng là hành động tình cảm.
Vì vậy, hãy đặt con tim vào việc chia sẻ khi nói chuyện. Dùng con tim để sống chí tâm, chí thành, chí tình.
Chúc các bạn một ngày vui.
Hoành
Hi, anh
ReplyDeleteTheo mot vai trai nghiem cua em thi khi can mot ai do lang nghe minh, em lai thich nguoi do co van cho minh nhieu hon. Neu nhu ho chi ah, uh... gi thoi thi em lai co cam giac hut hang, va tiep theo do la cuoc noi chuyen khong the co chieu sau duoc anh ah.
Co phai em da yeu cau qua cao o nguoi ban cua minh khong ha anh?
Em Uyen.
Hi Uyên,
ReplyDeleteEm đang nói từ cái nhìn của người đang tâm sự, và bài này anh viết theo cái nhìn của người nghe tâm sự, tức là phía ngược lại.
Có lẽ là khi mình muốn tâm sự với ai thì mình cũng mong được một tí cố vấn, không ít thì nhiều. Nhưng đứng từ phía kia, tức là phía người nghe, anh nói là, "Đừng cho y' kiến cho đến khi được hỏi." Anh đâu có nói là đừng cho y' kiến.
Nếu xung phong cho ý kiến khi chưa được hỏi, thường là có nhiều vấn đề: (1) Ý kiến cho khi không được hỏi thường là không được quan tâm, không được trân trọng. (2) Cho ý kiến lúc chưa được hỏi, mình thường cắt đứt dòng tâm sự của người nói, đôi khi chuyển cả hướng cảm xúc của họ. Mà điều họ cần là để dòng cảm xúc phát triển tự nhiên, ví dụ: hết giận, đến buồn, đến suy nghĩ, đến tĩnh lặng, đến tha thứ, đến bình an. Nếu mình cứ xía vào, nhiều khi mình cản trở tiến trình tự nhiên này. (3). Nếu mình cho ý kiến sớm quá, nhiều khi ý kiến mình sai bét. Nếu cứ tiếp tục ngồi nghe, mình có thể hiểu rõ vấn đề hơn, và cho ý kiến khác đi.
Thực ra cách nghe trên đây cũng là cách nghe của các chuyên gia, như bác sĩ, tâm lý gia, luật sư...
Việc "hỏi xin ý kiến" nói trên, không hẳn là một câu hỏi rõ ràng, mà chỉ là mội vài chữ, như "Uyên thấy sao?"
Và dĩ nhiên khi được hỏi cố vấn, mà mình lại chẳng cố vấn gì, thì còn trông mong gì được nữa :-) Nhưng cho cố vấn thế nào lại là một chuyện khác, phải không? Đề tài này để lúc khác :-)
Uyên khỏe nhé :-)
em thấy khi con người ta tâm sự cho một ai đó tại họ không quá rỗi rắm với tất cả mọi chuyện và họ không biết cách sử lý
ReplyDeletetâm sự chỉ để nhận sự cảm thông tâm sự để thấy mình được quan tâm và đôi khi tâm sự chỉ để mình được nói những bức súc mà trước đó mình chưa giải thoát được và khi mình bắt đầu tâm sự mình sẽ sắp xếp mọi chuyện lại "có thể theo một tiến trình thời gian, cũng có thể theo mạch cảm xúc từ yêu thương đến oán trách " để khi tâm sự xong người nghe đã hiểu ra mình phải làm gì và người được tâm sự chỉ là người làm cho người tâm sự bộc lộ nhưng nỗi niềm của mình và dẫn dắt họ theo chính câu chuyện của họ
Quang nói vậy đúng lắm đó. Tiếng Mỹ có từ "to lend a sympathetic ear" như là "Whenever you need a sympathetic ear, I am always available." Người nghe thực ra chỉ cần ngồi nghe một cách gần gũi, để người nói tâm sự và sort out his/her feelings (sắp xếp các cảm xúc lại). :-)
ReplyDelete