Friday, September 4, 2009

Những Vần Thơ Tặng Mẹ

Ca dao nói nhiều về mẹ, mà phải lọc trong chuỗi ngọc long lanh ấy để chọn một sắc màu, thì tôi thích hình ảnh này của mẹ:

,mẹconyeu

Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương
.

Mỗi lần ngẫm lại lời ca ấy, tôi lại bần thần. Dễ thường mấy ngàn năm qua những bà mẹ đã nuôi dưỡng con bằng bản năng sinh vật mớm mồi. Mà đó là bản năng yêu thương. Hạt cơm từ miệng mẹ sang con, yêu thương từ mẹ trực tiếp vào con, mà tâm hồn con cũng từ đó mà thành hình.

Rồi sau những câu ca thời thơ ấu, tôi mãi miết đi vào cõi mênh mông thi phú, và trong mênh mông ấy tôi càng cảm nhận mênh mông tình mẹ.

Ai cũng một thời ấu thơ, cũng có cái phúc dựa vào yêu thương của mẹ, những chăm ẳm từng tí từng li của mẹ rồi lớn đến khôn cùng trong ngày đời xa tắp. Kiên Giang thi sĩ đã ghi lại ngày xưa yêu thương bằng những lời thơ thật cảm động:

me 5

Ngày xửa ngày xưa thời bé dại
Con đau rên xiết mẹ sầu lo
Bán đôi bông cưới mua thang thuốc
Mua bánh tai heo, giấy học trò.

Kiên Giang

Đến cái kỉ niệm buổi mẹ buổi cha thành một thể ấy mẹ cũng không có quyền cất giữ, mà chỉ để đem lại cho con thơ niềm vui nho nhỏ : Giấy học trò cùng chiếc bánh tai heo. Đổi chác hay hi sinh, hi sinh hay ban tặng, ban tặng hay đem cho, đem cho hay dành lại mẹ ơi?

Rồi mỗi bước một dần xa, diện đời mênh mông, rồi góc mẹ góc cha đâu hay một ngày thành góc khuất. Rồi nhói lòng mỗi lúc mỗi khi nhớ vườn cau cũ nhớ bóng dừa xưa nhớ tóc mẹ bồng bềnh mây trắng. Một khao khát trở về cũng chỉ là khao khát, chao ôi!

Thức trắng đêm nay nghe mưa rơi
Niềm đau thôi rụng bốn phương trời
Nay mai con sẽ về quê mẹ
Mẹ của hồn con, Mẹ của đời!

Dũ Tường Long.

Rồi mỗi bước một dần xa. Bầu vú mẹ xa rồi mà sữa đời thì đắng lắm. Những phong trần đày đọa lên dáng con ngổ ngáo tục tằn, những bước đi nặng gánh đời cứ vồng lên những bước chân, không còn chập chững thuở ấu thơ mà sụp xuống chới với hơn cả ngày xưa lững chững, con còn sống đây là tựa vào niềm tin mẹ với tình yêu bất diệt. Ê Xê Nhin, nhà thơ Nga đã thật giản đơn mà thấm thía trong đốn ngộ thiêng liêng tình mẹ:

doime

Con có đâu nát rượu sa đà
Đến nỗi chết mà không nhìn thấy mẹ.

Ê Xê Nhin

Ai như Vương Trọng thì phải đã nói rằng chỉ duy nhất lần con đau mà mẹ không khóc là khi mẹ qua đời. Xin chân thành chung cùng nỗi đau của nhà thơ Đồng Đức Bốn:

Đưa mẹ lần cuối qua làng
Ba hồn bảy vía con mang vào mồ
Mẹ nằm như thuở còn thơ
Mà con trước mẹ già nua thế này.


Khi mẹ trở về cõi ấu thơ là khi con hiểu mình không còn phép làm ấu thơ được nữa. Người ta chỉ có quyền làm trẻ thơ khi còn có mẹ thôi. Buồn thay những đứa trẻ không mẹ không cha, chúng không có tuổi thơ, bé tuổi người mà cái tuổi đời già nua lăm lắm!

Mỗi người rồi sẽ đến khi không còn thấy quê mẹ ở phương nào nữa, bởi đụng đâu cũng mẹ mà không thấy người!

Mà khi mẹ bỏ quê đi rồi ấy là khi quê mẹ dọn vào ở cõi lòng con, vĩnh viễn!

Nhìn về quê mẹ xa xăm
Lòng ta chổ ước mẹ nằm đêm mưa
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng lưỡi lữa cá xương.

Nguyễn Duy.

me 4
Mẹ giờ khuất nẻo phương nào, ngày của mẹ, lòng con cõng mẹ đi chơi, con ru mẹ, như ngày xưa mẹ ru con mẹ nhé!

Lòng con yên ủi lắm, nhìn thấy mẹ cười, mẹ cười thanh thản chiêm bao, vĩnh viễn cõi mộng nhẹ gánh đời nhìn con thanh thản!

Quế sơn mùa cho mẹ

Nguyễn Tấn Ái

6 comments:

  1. Ái cảm ơn chị Huệ, chị Yến nhiều!

    ReplyDelete
  2. Cố nhân ơi, xa rồi, giờ mới trở về Bến xưa.
    Biệt ly người nhớ nhung chi?

    Các hạ vẩn nhiều thi hứng chứ. Mong lắm thay.
    Tại hạ may hơn, còn cài bông hồng trong tâm tưởng

    ReplyDelete
  3. Chào Hồng Vũ!
    Mừng cho bằng hữu hãy ấm ngày mẫu tử!
    Bấy lâu vẫn có ý đợi mong bằng hữu ghé chơi đó.
    Không có duyên gặp gỡ, thôi thì nghe giọng cũng là tình!

    Chào anh Hồng Phúc!
    Tâm sự "công thoại danh thành mẹ khuất đâu" làm Ái nhớ Mẹ mình quá!
    Chia sẻ với anh một kỉ niệm:
    Ngày học xong cấp ba, Ái thích một người, vô vọng, mẹ biết, mẹ nói: Con không xứng với nó!
    Ngày tốt nghiệp ĐH, lại thêm một lần đổ vỡ, mẹ nói: Nó không xứng với con!
    Chắc trong mẹ Ái, cái Danh cũng cần cho những người con lăm lắm!
    Anh đã công toại danh thành, chắc linh hồn bá mẫu cũng được yên ủi nhiều đó anh.
    Chờ lại đọc thơ anh.

    ReplyDelete
  4. Chân thành chia sẻ cùng chị Phương Thảo!
    Ái cũng 3 con, cũng lắm lúc trách mình chưa tròn đạo con, dù cố gắng nhiều. Gửi chị tâm sự của Ái:
    Giọt nước mắt nào rồi cũng chảy xuôi
    Con toan tính làm chồng làm cha chu tất
    Trong lãng quên đời con Mẹ còn hay mất
    Vò võ đợi con về đêm biết có dài hơn?

    Học trăm điều: Cửu tự trọng như sơn!
    Thuộc trăm điều: Nhà nghèo lòng con thảo!
    Chiều bên chiếc chõng tre nhìn mắt mẹ buồn, nhìn đời mẹ khổ
    Hiểu một điều: Con bất hiếu mẹ ơi!

    Lòng sư mẫu đã nhẹ không gánh đời, nhưng những lời tri ân muộn mằn của chị chắc chắn sẽ thêm cho mẹ nhẹ những ân hận trần thế.
    Kính chúc chị những tháng ngày còn lại thanh thản!

    ReplyDelete
  5. em mất mẹ thưa thầy...vu lan chỉ là cài hoa hồng trắng...buồn lắm thay..khi đọc bài này của thầy em thấy giận mình đến run người...vù ngày xưa mẹ còn đó mà em nào có biết trân trọng tình mẹ thầy ơi...giờ mới thấy thèm khát được một chút hơi ấm của mẹ..thế mà...tất cả giờ đã xa...

    ReplyDelete
  6. con mới học lớp 7 thôi nhưng con rất thích đọc những bài này. Chú làm hay wá .Con rầt thích bài của chú

    ReplyDelete