Đọt Chuối Non |
- White Trash Beautiful – Everlast
- Tĩnh lặng và các vấn đề xã hội
- Melinda French Gates: What nonprofits can learn from Coca-Cola
- Dị nhân sông Hồng
- Blogger Cô gái Đồ Long bị bắt
- Xử tù Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương – BBC và Công An Nhân Dân
| White Trash Beautiful – Everlast Posted: 26 Oct 2010 01:07 PM PDT
Em rất đẹp. Rất tiếc là em lấy anh rất nghèo. Lẽ ra em đã có thể sung sướng hơn với một người đàn ông khá hơn anh rất nhiều. Nhưng, em yêu dấu hỡi, anh yêu em cho đến ngày anh chết. Rác Trắng ĐẹpRác Trắng Đẹp, hoa khôi Khu Nhà Di Động (*) Rác Trắng Đẹp, có điều em nên biết Hắn đốt điếu thuốc, mắt mở hé Rác Trắng Đẹp, có điều em nên biết Môi nàng vẫn đỏ son, bảng tên xiêu vẹo Rác Trắng Đẹp, có điều em nên biết (TĐH dịch)
(Note: Trailer park là nơi cho các căn nhà di động đứng. Nhà di động gọi là trailer. Người chủ trailer trả tiền thuê đất để đậu trailer. Các nơi đó có đường dẫn nước và điện vào trailer cũng như một khu nhà bình thường. Ngoại trừ các trailer parks chuyên về nghĩ hè và giải trí, trailer park thường được xem là khu cho những người nghèo nhất ở) White Trash Beautiful(Everlast) White Trash Beautiful, Trailer Park Queen White Trash Beautiful, there’s something you should know He lights a cigarette, his eyes half open White Trash Beautiful, there’s something you should know Her lips stay painted red, nametag’s crooked White Trash Beautiful, there’s something you should know Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa | ||
| Tĩnh lặng và các vấn đề xã hội Posted: 26 Oct 2010 01:06 PM PDT Chào các bạn, Như đã nói rất nhiều lần, một mặt hồ phẳng lặng thì nhậy cảm hơn một mặt hồ đang dậy sóng. Chỉ cần ném một hòn sỏi nhỏ vào mặt hồ phẳng lặng là ta có thể thấy ngay sự hiện diện của hòn sỏi với những dợn sóng tròn loang trên mặt hồ. Nhưng nếu hồ đang dậy sóng như đang giữa bão, thì ta có đổ cả một xe tải đá vào hồ có lẽ cũng chẳng ai hay biết. Trái với tưởng tượng của người chưa luyện tập, người tĩnh lặng rất nhậy cảm với các vấn đề xã hội quanh mình. Và khi nhận thấy một vấn đề xã hội, người tĩnh lặng phản ứng với… tĩnh lặng. Tức là không nổi điên giận dữ, không nhảy chồm chồm la hét… nhưng bình tâm nhận xét vấn đề. Thấy dân oan bị quan chức nhũng lạm ức hiếp thì đương nhiên là có lòng từ bi đối với dân oan, và cả lòng từ bi đối với quan chức lầm lạc làm bậy vì đầu óc si mê. Và người tĩnh lặng luôn luôn hỏi là mình có nên làm gì đối với vấn đề đó không? – Đôi khi mình chẳng làm gì cả. Vì là chuyện không đáng để nhúng tay vào hoặc là những người trong cuộc sẽ tự học theo thời gian mà không cần ai làm gì. – Đôi khi mình nói riêng với các đương sự vài điều. – Đôi khi mình khuyên răn công cộng vài ba câu. – Đôi khi mình tích cực đứng ra bảo vệ người cô thế. – Và dù có làm gì thì người tĩnh lặng luôn luôn tạo năng lượng tích cực cho xã hội—bằng tĩnh lặng; bằng cầu nguyện cho hòa bình, công lý và trí tuệ; bằng thuyết giảng; bằng hành động với một quả tim đầy nhân ái… Năng lượng tích cực được tạo ra này là thành quả quan trọng nhất của “hành động” của người tĩnh lặng, dù hành động đó có thể chẳng động tí nào, như là chỉ lặng lẽ cầu nguyện một mình. Tùy theo trường hợp, tâm tính và khả năng, người tĩnh lặng sẽ biết mình nên làm gì trước một vấn đề xã hội. Nhưng thường là người tĩnh lặng không liên hệ vào các hoạt động cực đoan vì cái nhìn của người tĩnh lặng luôn luôn đầy đủ, nhìn từ mọi phía của vấn đề, để đi đến quyết định hành động tối ưu cho vấn đề đó. Vì người tĩnh lặng chỉ hành động vì từ tâm, từ tâm thường đưa đến các hành động dịu dàng, nhân ái. Vì người tĩnh lặng luôn tĩnh lặng, không hề sợ, cho nên khi người tĩnh lặng đã làm gì thì không thể bị các quyền lực hay vũ lực thế gian uy hiếp. Nếu tâm mình đã nói là nên làm thì làm. Thấy cần đi thì đi, cần đứng thì đứng. Không thể có áp lực nào của thế gian làm lùi bước. Đó là hành động mà ta đã thấy trong những người tĩnh lặng lớn của thế giới Abraham Lincohn, Gandhi, Mandela, Mother Teresa, Thích Quảng Đức, Đạt Lai Lạt Ma… Chúc các bạn một ngày tĩnh lặng. Mến, Hoành © copyright 2010 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||
| Melinda French Gates: What nonprofits can learn from Coca-Cola Posted: 26 Oct 2010 01:04 PM PDT | ||
| Posted: 26 Oct 2010 01:03 PM PDT Hơn 30 năm qua, bà và anh em trong gia đình đã gắn cuộc đời với khúc sông tử thần. Họ không ngại nguy hiểm, gian truân để cứu người trôi sông, vớt nạn nhân chết đuối Bà Trần Thị Bình dẫn chúng tôi ra phía triền sông Hồng. Chỉ tay về phía xa xa nơi cửa dòng Nhuệ Giang (khúc chảy ven qua dốc Chèm, xã Thụy Phương, huyện Từ Liêm – Hà Nội) đổ ra, bà nghẹn giọng: "Không năm nào không có chuyện buồn ở khúc sông này. Nhiều người chết tội lắm!". Người bị… "trời đày" Bà Bình kể vào mùa lũ năm ngoái, trong khi đi tắm sông Hồng, một đứa bé bên Tây Hồ bị nước xoáy cuốn rồi nhấn chìm. Nghe có người tri hô, bà Bình liền nhảy xuống dòng nước xoáy. Sau hơn một giờ đánh vật với thủy thần, may thay, đứa bé được cứu sống. "Lúc tôi đưa đứa bé lên bờ, người nó lạnh toát. Không kịp đưa đi bệnh viện, bằng kinh nghiệm của mình, tôi vội hút miệng, hút mũi, hô hấp nhân tạo để em thở. Mãi vẫn không thấy đứa bé động đậy, tôi cứ ngỡ nó chết rồi. Bí quá, cuối cùng tôi đã phải chạy vào nhà dân xin lông gà thông vào mũi, vào cổ họng rồi thổi từ mũi xuống miệng… May quá, sau đó đứa bé từ từ thở được. Thế là sống!" – bà Bình nhớ lại. Khi cứu người, bà Bình chẳng hề ngại ngần gì nhưng lúc xong việc, bà lại thấy nhờn nhợn. "Như đứa bé bị nước xoáy cuốn ấy, khi cứu nó xong tôi mới thấy ghê người. Bao nhiêu dịch đờm của đứa bé, tôi phải hút hết, thậm chí lúc vội lại nuốt luôn với hy vọng cứu sống nó" - bà Bình thổ lộ. Rồi bà lau nước mắt: "Thương nhất là khi phải vớt thi thể những em học trò, sinh viên. Có lần, tôi vớt một thi thể mà không cầm nổi nước mắt khi nhìn thấy nét mặt ngây thơ và bộ đồng phục học sinh trên người nạn nhân". Bà Bình là chị lớn trong gia đình, bố mất sớm nên phải vất vả nuôi em từ nhỏ bằng nghề sông nước. Cũng giống như người chị, ông Trần Tí cũng theo nghề sông nước. Nghề chài lưới từ lâu đã trở thành truyền thống của gia đình bà Bình trên sông Hồng. Bà Bình uống rượu như nước. Bà bảo bà uống rượu cũng là do nghề mà thành thói quen. Mùa lũ, sông Hồng cuộn đỏ, gầm gừ cả đêm đến sáng. Bao giờ cũng thế, cứ đến mùa này, người dân ven đoạn sông nơi bà Bình cặp thuyền sinh sống phải chứng kiến nhiều cảnh đau lòng trước những tiếng khóc xé lòng của người thân nạn nhân đuối nước được chính bà và anh em trong gia đình vớt lên… "Tôi uống rượu nhiều để quên đi phần nào những cảnh đó" – bà tâm sự. "Còn sức, tôi vẫn tiếp tục vớt người. Tuy nhiên, tôi mong mình mãi mãi không phải làm việc ấy" – bà Trần Thị Bình bộc bạch Ở nhiều xứ vạn chài, ngư dân không bao giờ dám cứu người chết đuối vì họ quan niệm rằng số mệnh của nạn nhân đến đó là hết, một khi Hà Bá đã gọi thì không ai dám cưỡng lại. Nếu cố tình cứu người chết đuối, ngư dân sẽ phải thế mạng cho người đó… Bà Bình bỏ ngoài tai tất thảy. Trong thâm tâm, bà luôn tự nhủ cứu người, vớt thi thể người chết đuối là làm phúc, mà đã làm phúc thì Hà Bá nào lại đi hại người tốt! Nghĩ thế nên những lúc rảnh rỗi ngồi với mấy người em trong nhà, bà thường khuyên họ ra tay làm việc thiện. Thấy bà Bình vất vả, nhiều khi đối mặt với hiểm nguy, người dân xung quanh khuyên bà từ bỏ cái nghề "không ai làm" này. Những lúc như thế, bà Bình chỉ cười trừ: "Mình nghèo thì đã nghèo rồi, khổ thì đã khổ rồi, thôi thì làm phúc được thêm việc gì cũng là tốt". Chị Nguyễn Thị Huyền, một người dân làng Chèm, cho biết: "Cả làng này và xóm chài ven sông chẳng ai như bà Bình và những người em trong nhà bà. Thi thể người nổi trên sông trương phình, lúc trồi, lúc hụp, ai trông thấy cũng sởn tóc gáy. Ấy thế mà có khi đang ăn cơm trên thuyền, bà ấy cũng bỏ bát bỏ đũa ùm xuống nước vớt nạn nhân lên bờ. Không ít người cảm phục đã gọi bà là "dị nhân sông Hồng". Khó thể dửng dưng Bà Bình bắt đầu cứu người, vớt thi thể nạn nhân chết đuối từ năm 17 tuổi. Hai người em của bà là Cường và Tí cũng theo chị làm nghĩa cử này từ thuở nhỏ. Cả đời gắn bó với sông nước, đến giờ, khúc sông Hồng qua làng Chèm chỗ nào nông, sâu, nguy hiểm, chỗ nào thường có nước xoáy…, bà và những người trong gia đình đều thuộc như trong lòng bàn tay. Sống trên sông, ngủ trên sông nên không ít lần chị em bà Bình đã chứng kiến cảnh nhiều người trầm mình tự vẫn và họ khó thể dửng dưng. Bà Bình nhớ mãi mùa lũ năm 1971, khi bà vừa tròn 17 tuổi. Thời tiết khắc nghiệt, lũ dâng cao làm ngập úng nhiều nơi. Khúc sông gia đình bà sinh sống từ Dầy Kẻ (Đan Phượng) đến Xù Gạ (Tây Hồ) chìm trong biển nước. Lũ dữ dằn cuốn phăng nhiều nóc nhà, cướp đi nhiều sinh mạng. Con thuyền của gia đình bà Bình cũng tròng trành trong lũ dữ. Trong lúc cố giữ thuyền, giữ lưới, cô gái trẻ phải chứng kiến nhiều cảnh người bị lũ cuốn rồi nhấn chìm. Thế rồi, không thể cầm lòng trước cảnh tượng đó, cô đã lao ra khỏi thuyền, nhào xuống dòng sông đang sôi sùng sục để giành giật lại mạng sống của những người đang chới với trước lưỡi hái tử thần. Từ đó, nghiệp cứu người, vớt xác gắn với cuộc đời cô như một cái duyên nợ không rời bỏ. Người dân sống gần khúc sông Hồng qua làng Chèm rất thán phục biệt tài bơi lặn của bà Bình. Đến nay, khi bà Bình đã xấp xỉ 60 tuổi, ngay cả cánh nam giới trong làng cũng chào thua bà về chuyện bơi lội. Cái nắng, cái gió của cuộc đời sông nước khiến bà Bình già hơn nhiều so với tuổi tác. Tôi tò mò: "Bà đã cứu được bao nhiêu người, vớt được bao nhiêu thi thể?". Bà Bình lắc đầu, nghiêm giọng: "Tôi không nhớ nổi đâu, nhưng mà ai lại đi tính những cái đó làm gì! Tôi vớt nhiều người rồi tiếng đồn lan xa. Mỗi khi gia đình nạn nhân biết tin người nhà mình gặp nạn trên khúc sông này, họ liền đến nhờ tôi và gia đình". Còn sức còn vớt Theo những người dân chài ở khúc sông Hồng đoạn qua làng Chèm, vớt người trên sông là một công việc đặc biệt, nó đòi hỏi những kỹ năng không giống ai. Có nắm bắt được quy luật dòng chảy và thuộc các vị trí xung yếu trên từng đoạn sông, từ đó tiên đoán chính xác nạn nhân nằm ở đâu, sâu hay cạn… thì mới vớt được. Người sắp chết đuối thường quẫy đạp, bám víu rất quyết liệt để giằng co giữa sự sống và cái chết theo phản xạ nên người đến cứu luôn bị đe dọa. Vào mùa nước lũ, thi thể thường bị cuốn trôi khỏi điểm rơi chừng vài trăm mét mới chìm. Bà Bình cho biết nhiều khi nước lũ lớn lại cuốn phăng nạn nhân đến tận Long Biên, thậm chí tới Hưng Yên. Với bà Bình, "nghề" cứu người trôi sông, vớt thi thể chết đuối chỉ trông chờ vào một dụng cụ đơn giản và hiệu quả. Đó là dây câu vuông với vô số lưỡi câu sắc nhọn thả hờ. Dụng cụ này được mắc vào hai chiếc thuyền giăng ngang quanh khu vực nghi là có nạn nhân, thả xuống nước và kéo đi kéo lại, nhanh thì vài giờ, lâu thì 3-4 ngày mới tìm thấy thi thể. Nếu gặp thi thể, lưỡi câu mắc vào áo quần, da thịt nạn nhân. Người vớt kéo nhẹ thi thể đến gần thuyền rồi nhảy xuống buộc nạn nhân vào dây thừng để kéo vào bờ. "Những nạn nhân chết đã lâu ngày, thi thể trương phình, thối rữa thì rất khó tìm. Chỉ đụng nhẹ vào là da thịt nạn nhân rã ra như một tờ giấy bị ngâm nước lâu ngày, mùi hôi không thể chịu được. Lúc ấy, chúng tôi phải mang gạo muối ra ném xuống sông để cung tiễn linh hồn nạn nhân về nhà. Làm vậy để nạn nhân ra đi thanh thản và chính bản thân người vớt xác như chúng tôi cũng thấy nhẹ người hơn" – bà Bình tiết lộ. Gần 60 tuổi nhưng có đến 42 năm làm công việc vớt người, từ lâu bà Bình đã trở thành người cứu hộ bất đắc dĩ trên sông Hồng. Công việc này đã cho bà nhiều kinh nghiệm cứu người quý giá. Bà cho biết: "Trong trường hợp vớt người mới rơi xuống nước, tôi có thể biết còn cứu chữa được hay không. Có hai điều đáng lưu ý trong trường hợp cứu người đuối nước là không được tiêm thuốc và không được động vào bàng quang của họ bởi rất nguy hiểm, khó cứu sống". Giờ đã lớn tuổi nhưng bà Bình vẫn chưa có ý định nghỉ việc giúp người, bởi bà luôn quan niệm nghĩa tử là nghĩa tận ở đời. Có lẽ, với bà Bình, hạnh phúc không nằm ở tiền bạc hay cuộc sống đủ đầy mà chính là ở cái tâm, cái tình. Câu nói của bà lúc chia tay để lại trong tôi nhiều ấn tượng: "Đời người như muối bỏ biển, biết sống chết thế nào. Cho nên, còn sức là tôi vẫn tiếp tục vớt người. Tuy nhiên, tôi mong mình mãi mãi không phải làm việc ấy".
Bài và ảnh: HỮU THẮNG Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng | ||
| Blogger Cô gái Đồ Long bị bắt Posted: 26 Oct 2010 01:02 PM PDT Cô gái Đồ Long là một trong các trang blog ‘ăn khách’ Bạn bè và thân hữu cho biết blogger nổi tiếng Cô gái Đồ Long, tức nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà, vừa bị công an bắt tại TP Hồ Chí Minh để điều tra về hành vi ‘Vu khống’. Được biết việc bắt Lê Nguyễn Hương Trà được thực hiện tại nhà riêng của blogger này tại quận Tân Bình vào dịp cuối tuần và do cơ quan Cảnh sát điều tra tội phạm xã hội tiến hành. Một nguồn tin giấu tên cho BBC biết việc bắt khẩn cấp blogger này có thể liên quan tới một entry gần đây trên blog Cô gái Đồ Long liên quan tới con trai của một quan chức công an cao cấp. Blog Cô gái Đồ Long trên mạng Multiply, với nội dung chuyên thông tin về giới giải trí (showbiz), là một trong các blog “ăn khách” nhất ở Việt Nam. Trên trang chủ của blog này, thống kê cho hay con số người truy cập tính cho tới nay là trên 23 triệu lượt. Đài BBC đã tìm cách liên hệ với Lê Nguyễn Hương Trà và gia đình nhưng không được. Sinh năm 1975, nhà báo Hương Trà chuyên viết về các chủ đề văn hóa-xã hội, từng cộng tác với một số tờ báo lớn trong đó có báo Công an TP Hồ Chí Minh. Với lượng người đọc lớn, trang blog Cô gái Đồ Long được cho là có ảnh hưởng ít nhiều tới dư luận quan tâm tới ngành giải trí. Vu khống?Tháng 10/2007 blogger Cô gái Đồ Long đã bị ca sỹ Phương Thanh khởi kiện vì “xúc phạm danh dự” khi viết một số entry không đúng sự thật về ca sỹ này. Vụ kiện tụng kéo dài không phân thắng bại với việc ca sỹ nhạc nhẹ nổi tiếng Việt Nam cáo giác: “Blog của Hương Trà có số lượng người truy cập rất lớn và những bài viết của cô ấy làm ảnh hưởng rất nhiều đến uy tín nghề nghiệp và danh dự của tôi, đó cũng sẽ là một tiền lệ không tốt sẽ ảnh hưởng đến nhiều người nếu không có biện pháp ngăn chặn”. Theo ca sỹ Phương Thanh, hai entry trong blog Cô gái Đồ Long nói về Phương Thanh và liveshow là ‘hoàn toàn sai sự thật’. Lần này, trong entry tựa đề ‘Các người đẹp lấy chồng’ đăng ngày 14/10 và bị xóa ngay sau đó, blogger Cô gái Đồ Long viết về quan hệ giữa một diễn viên múa nổi tiếng ở TP Hồ Chí Minh với con trai của một thứ trưởng Bộ Công an. Không những nêu danh tính của cả vị thứ trưởng và quý tử, entry còn đăng tải nội dung một bức thư được nói là của một cán bộ A17, tức Cục Bảo vệ An ninh Kinh tế thuộc Tổng cục An ninh, Bộ Công an. Bức thư được gửi đi từ trước Đại hội Đảng X năm 2006 tố cáo ông thứ trưởng công an đã đưa con trai vào làm việc trong ngành và bao che cho con gây nhiều sai phạm. Entry ‘Các người đẹp lấy chồng’ trên blog Cô gái Đồ Long cũng tung ra một số chi tiết khác về gia đình ông thứ trưởng. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | ||
| Xử tù Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương – BBC và Công An Nhân Dân Posted: 26 Oct 2010 01:01 PM PDT Xử tù ba nhà hoạt động trẻNgười sáng lập một tổ chức công đoàn độc lập và hai nhà hoạt động khác bị kết án tù trong phiên tòa kéo dài một ngày tại tỉnh Trà Vinh ngày hôm nay. Họ bị xử với tội danh "phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân" theo điều 89 Bộ Luật Hình sự. Trang web báo Công an Nhân dân cuối ngày hôm nay cho biết ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng bị án 9 năm tù giam, bà Đỗ Thị Minh Hạnh và ông Đoàn Huy Chương cùng bị 7 năm tù giam. Bản tin của AFP dẫn lời một viên chức giấu tên nói rằng ba người này “đã không yêu cầu có luật sư bào chữa”. Tổ chức nhân quyền Human Rights Watch ở Mỹ trước đó đã kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do cho ba người. Họ bị bắt hồi tháng Hai năm nay, và bị cáo buộc “xúi giục” công nhân của một công ty giày da tỉnh Trà Vinh tổ chức đình công. Ông Chương, sinh năm 1985, được nói là đã thành lập "Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông Việt Nam" năm 2006 và rồi bị bắt tháng 11 năm ấy và bị xử 18 tháng tù. Ông được thả năm 2008. Báo Công an Nhân dân nói ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, sinh năm 1981, “từng bị Công an TP HCM lập biên bản cảnh cáo về hành vi cấu kết với một số đối tượng chống đối chính trị, khiếu kiện cực đoan, gây rối trật tự công cộng”. Bà Đỗ Thị Minh Hạnh, sinh năm 1985, cũng theo báo Công an Nhân dân, “từng bị Cơ quan An ninh gọi hỏi, răn đe về hành vi câu kết với một số đối tượng chống đối ở trong nước”. Cáo trạng nói ba người này có quan hệ với ông Trần Ngọc Thành, người đứng đầu “Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam”(UBBV) ở Ba Lan, và đã “thực hiện các vụ kích động biểu tình, rải truyền đơn ở Trà Vinh, Đồng Nai, TP. HCM”. Khi ba người này bị bắt, trang web của UBBV ra thông cáo nói “nhà tù, công an và bộ máy đàn áp đồ sộ không thể nào ngăn cản nổi lòng yêu nước của người dân, đặc biệt là giới trẻ đang ngày càng ý thức được trách nhiệm của mình trước Tổ quốc và đồng bào”. Thông cáo này nói đây là “ba nhà hoạt động trẻ tuổi từng vận động bảo vệ quyền lợi người lao động và các nạn nhân bị tịch thu oan đất đai ở Việt Nam”. Xử 3 bị cáo “phá rối an ninh nhằm chống lại chính quyền nhân dân”17:07:00 26/10/2010 Sáng 27/10/2010, TAND tỉnh Trà Vinh đã mở phiên xét xử Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh với tội danh "phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân" theo Điều 89 Bộ Luật Hình sự. >> Ba đối tượng phá rối an ninh chờ hầu tòa Ba bị cáo đã rải truyền đơn kích động công nhân biểu tình, đình công, phá hoạt tài sản doanh nghiệp theo chỉ đạo của Trần Ngọc Thành, kẻ cầm đầu tổ chức phản động "Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam" do Thành lập ra ở Ba Lan. Sinh năm 1985, cư trú tại tỉnh Đồng Nai, Đoàn Huy Chương là con trai của Đoàn Văn Diên. Được Nguyễn Công Bằng, kẻ đã đẻ ra cái tổ chức phản động gọi là "đảng vì dân" ở Mỹ, móc nối, Đoàn Văn Diên đã lôi kéo nhân tình là Trần Thị Lệ Hồng (bí danh Nguyễn Thị Lệ Hồng) cùng Đoàn Huy Chương (bí danh Nguyễn Tấn Hoành), gia nhập "đảng". 1h sáng ngày 14/11/2006, khi đang rải truyền đơn phản động theo chỉ đạo của Nguyễn Công Bằng tại khu vực xã Hưng Thịnh, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai, cả bọn bị bắt với toàn bộ tang vật. Sau đó Đoàn Văn Diên bị xử phạt 4 năm tù giam, Trần Thị Lệ Hồng 3 năm, Đoàn Huy Chương 18 tháng. Ra tù, được Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh móc nối, Đoàn Huy Chương tiếp tục đi vào con đường chống lại đất nước, dân tộc. Nguyễn Hoàng Quốc Hùng sinh năm 1981 tại Tiền Giang, cư trú tại số nhà 14/12 đường Bến Chương Dương, phường Cầu Kho, quận 1 TP HCM, làm nghề sửa chữa máy vi tính. Hùng đã từng bị Công an TP HCM lập biên bản cảnh cáo về hành vi cấu kết với một số đối tượng chống đối chính trị, khiếu kiện cực đoan, gây rối trật tự công cộng.
Đỗ Thị Minh Hạnh sinh năm 1985 tại Lâm Đồng, cư trú tại tổ 2, khu 5, thị trấn Di Linh, tỉnh Lâm Đồng. Cũng như Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh đã từng bị Cơ quan An ninh gọi hỏi, răn đe về hành vi câu kết với một số đối tượng chống đối ở trong nước nhưng chứng nào tật nấy, Hạnh vẫn tiếp tục hoạt động, tiếp tục giữ mối liên lạc với các ổ nhóm phản động người Việt ở nước ngoài Được Trần Ngọc Thành, kẻ cầm đầu "Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam" đưa Hùng, Hạnh sang Malaysia đào tạo, huấn luyện, rồi từ ngày 28/1 đến ngày 9/2/2010, Trần Ngọc Thành đã chỉ đạo Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương thực hiện các vụ kích động biểu tình, rải truyền đơn ở Trà Vinh, Đồng Nai, TP HCM, nội dung kêu gọi người dân chống lại Đảng, Nhà nước, kêu gọi "đấu tranh để đòi dân chủ", lợi dụng các vấn đề còn thiếu sót trong chế độ lao động, tiền lương của công nhân ở một số khu công nghiệp để tổ chức tuyên truyền, kích động công nhân đình công, biểu tình, phá hoại máy móc, nhà xưởng, tài sản của doanh nghiệp. Trước vành móng ngựa, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh đã thành khẩn nhìn nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình, đồng thời xin được khoan hồng. Cuối giờ chiều cùng ngày, tòa đã tuyên phạt Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 9 năm tù giam, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương, mỗi người 7 năm tù giam PV Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment