Đọt Chuối Non |
- Heigh ho – Snow White and The Seven Dwarfs – Disney
- Tư duy pháp lý và hành xử công lực
- Tâm tình của tác giả giao hưởng Lệ Chi Viên
- CEO seminar – The Future Is About Emotion – futurist Patrick Dixon
- Người 100 tuổi vẫn chẳng “về hưu”
- Bắt blogger Hương Trà ‘không vì tư thù’
- Mỹ muốn duy trì ảnh hưởng ở Á châu
| Heigh ho – Snow White and The Seven Dwarfs – Disney Posted: 29 Oct 2010 01:07 PM PDT Hai Hô – Bạch Tuyết và Bảy Chú LùnTa đào đào đào đào đào đào đào trong mỏ cả ngày Ta đào đào đào đào đào đào đào từ sớm đến đêm Hai-hô, Hai-hô [Điệp khúc] Hai-hô, Hai-hô [Điệp khúc 3 lần] Hai-hô [lập lại nhỏ dần] (TĐH dịch) Sau video này là phần tiếng Anh. Cuối phần tiếng Anh là một video ngắn "Snow White and The Seven Dwarfs" với tiếng Anh đơn giản, rất tốt để tập nghe. Snow White And The Seven Dwarfs – Heigh-HoWe dig dig dig dig dig dig dig in our mine the We dig dig dig dig dig dig dig from early morn till night Heigh-ho, Heigh-ho [Chorus] Heigh-ho, Heigh-ho, Heigh-ho [Chorus] Heigh-ho, Heigh-ho Heigh-ho, Heigh-ho [Chorus three times] Heigh-ho [until fade] Fairy Tales – Snow White And The Seven Dwarfs Filed under: English education video, Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: English education, Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa | |||
| Tư duy pháp lý và hành xử công lực Posted: 29 Oct 2010 01:06 PM PDT Chào các bạn, • Trước hết hãy nhìn toàn cảnh vấn đề. Các bạn có thấy là thế giới, nhất là Mỹ, đang cổ vũ Việt Nam nhiệt liệt không? Thế giới muốn Việt Nam mạnh và nắm vai trò lãnh đạo, ít nhất là trong vùng Đông Nam Á. Các bạn có thấy trong vòng hơn 3 tháng nay, lãnh đạo thế giới ra vô Việt Nam gần như cơm bữa và vấn đề an ninh Biển Đông và Thái Bình Dương được đưa lên hàng quan trọng của thế giới, bắt đầu từ Hà Nội không? Trong khi thế giới muốn ta tiến bộ và đóng vai lãnh đạo thì chúng ta tự phá hoại vai trò của mình bằng những hành động làm thế giới giật mình, không biết là Việt Nam có đủ năng lực trí tuệ để làm việc lãnh đạo đó không. Việc lên tiếng của Tòa Đại Sứ Mỹ hoặc của Hillary Clinton về các sự kiện đang xảy ra tại Việt Nam không nên nhìn như là một loại chính trị rẻ tiền (dù rằng có đôi người muốn dùng chúng như chính trị rẻ tiền), mà là một cố gắng để giúp Việt Nam tiến mạnh đủ để giữ vai trò chính trong vùng Châu Á Thái Bình Dương. • Đi vào vụ Hương Trà, bản tin BBC lấy nguồn từ Tuổi Trẻ, dẫn lời Trung tướng Phạm Quý Ngọ, Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống Tội phạm, rằng:
2. Lý do mà cơ quan công an yêu cầu xử lý là vì entry trên blog Cô gái Đồ Long đã không chỉ "gây ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của vợ con và bản thân vị cán bộ cao cấp", mà còn "xúc phạm đến cả tập thể, tổ chức của cán bộ này". Tờ báo của Đoàn Thanh niên Cộng sản ở TP HCM còn trích một "nguồn tin riêng" nói việc blogger Cô gái Đồ Long bị bắt là "xuất phát từ ý kiến chính thức của lãnh đạo Bộ Công an chứ không phải từ cá nhân vị cán bộ lãnh đạo có liên quan đến bài viết trên blog". Chúng ta hãy chấp nhận là những điều này đều đúng sự thật, cho mục đích nghiên cứu. Và nếu ta đọc Hương Trà thì có thể thấy ngay cách viết xóc óc, tiêu cực, thích kích động và thích tấn công của cô, thực ra rất đáng bực mình và cũng không nên được khuyến khích. • Các điều trên rất dễ để chúng ta cùng đồng ý. Tuy nhiên, điểm chúng ta (và thế giới) đang quan tâm là: "Hệ thống công lực Việt Nam—mà phần chính là công an—có áp dụng các quy tắc pháp lý căn bản của thế giới hay không?" Tại sao ta lại nói "các quy tắc pháp lý căn bản của thế giới" trong khi đây là một vấn đề nội bộ của Việt Nam, theo luật Việt Nam? Thưa, vì ngày nay thế giới chỉ là một Làng Thế Giới. Nếu một người trong làng dạy con cái theo kiểu đánh đập dã man mà đa số người trong làng không đồng ý, thì dù ông ta có nói "tôi dạy con tôi trong nhà tôi theo cách của gia đình tôi" người trong làng cũng sẽ có hai thái độ rõ rệt:
2. Chưa đến lúc phải can thiệp, thì có lẽ sẽ có vài người vai vế trong làng nói nhỏ nhẹ với ông ta và cả làng thì lánh xa ông ta nếu ông ta cứ tiếp tục kiểu đó. Thế giới ta đang sống như thế. Nếu các bạn nhìn cách đối xử của thế giới với các quốc gia điên như Iran, Bắc Triều Tiên, Miến Điện, Sudan… thì sẽ thấy. Vì thế hành xử việc nội bộ với tác phong được quốc tế ủng hộ và khâm phục là việc rất quan trọng để thắng được tim óc của thế giới, để ta có thể có nhiều liên hệ tốt về kinh tế và chính trị với các nước, để ta có thể vươn lên đến vị thế lãnh đạo, ít nhất là lãnh đạo trong vùng Đông Nam Á. Trong các vấn đề nhân quyền và dân quyền của nước ta mà thế giới thường quan tâm, các chiến sĩ công an đóng một vai trò rất quan trọng. Đại đại đa số các vấn đề liên hệ đến nhân quyền và dân quyền là do người chiến sĩ công an—thường thì, khi công an làm việc với tác phong được thế giới khâm phục thì đó là tôn trọng nhân quyền, làm việc với tác phong làm thế giới giật mình thì đó là vi phạm nhân quyền. Và trong những trường hợp vi phạm nhân quyền, có thể là lực lượng công an cũng thắc mắc là tại sao lại bảo là chúng tôi vi phạm nhân quyền trong khi chúng tôi làm đúng luật nước rõ ràng. Vấn đề là, luật chỉ là một mớ từ in trên giấy. Hành xử luật đó cách nào trong tình huống nào là tùy theo "tư duy pháp lý" của ta, để cho luật đó một ý nghĩa rõ ràng trong tình huống đó. Sự thật là tư duy pháp lý của Việt Nam có nhiều chỗ đi sau tư duy pháp lý của thế giới khá xa. Và đây là vấn đề chúng ta cần học hỏi, đặc biệt là cho các lực lượng công lực nhà nước. 90% các vi phạm nhân quyền tại ác quốc gia đang mở mang là từ hệ thống công an hành xử luật quốc gia, trong tinh thần phản lại, hoặc đi quá xa sau, tư duy quốc tế, dù là rất nhiều khi người công an chỉ làm theo luật nước của họ và không có ý làm gì xấu. • Trung tướng Phạm Quý Ngọ nói: Entry trên blog Cô gái Đồ Long đã không chỉ "gây ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của vợ con và bản thân vị cán bộ cao cấp", mà còn "xúc phạm đến cả tập thể, tổ chức của cán bộ này". Nếu đây là lý do chính, thì có chưa đủ để hính sự hóa một vụ thuộc loại vu khống dân sự. Ở đây không chỉ liên hệ đến vấn đề cá nhân của gia đình vị cán bộ cao cấp, nhưng xúc phạm đến cả tập thể, điều này thì rất rõ ràng, chúng ta đều có thể đồng ý với trung tướng Phạm Quý Ngọ. Nhưng, bất cứ điều gì gọi là vu khống đến bất kì quan chức nhà nước nào cũng đương nhiên "xúc phạm đến cả tập thể, tổ chức của cán bộ này". Viết báo tố cáo thứ trưởng nào đó tham nhũng—dù tố cáo đúng hay sai—cũng đương nhiên là xúc phạm uy tín và ảnh hưởng của cả bộ đó. Vậy thì làm sao ai có thể viết điều gì để hạch hỏi tác phong của các lãnh đạo, nếu mới viết ra là đã bị "bắt khẩn cấp"? Dĩ nhiên "xúc phạm đến tổ chức" là vấn đề tổ chức nào cũng quan tâm, và mọi chúng ta đều nên quan tâm khi một tổ chức của nhà nước, như là công an, bị xúc phạm. Nhưng đó không phải là lý do chính đáng để bắt người, nhất là bắt khẩn cấp. Nếu "xúc phạm đến tổ chức" là lý do để bắt người, thì nhà nước sẽ tự tạo cho mình một thành trì bất khả xâm phạm—ai phê phán quan chức là bị bắt. • Hơn nữa, trong vụ này không phải là Hương Trà nói không có căn cứ. Cô ấy "đăng tải nội dung một bức thư được nói là của một cán bộ A17, tức Cục Bảo vệ An ninh Kinh tế thuộc Tổng cục An ninh, Bộ Công an. Bức thư được gửi đi từ trước Đại hội Đảng X năm 2006 tố cáo ông Toàn đã đưa con trai là Nguyễn Khánh Trọng vào làm việc trong ngành và bao che cho con gây nhiều sai phạm." Nếu bức thư này có thật, không phải Hương Trà tạo thư giả để lừa bị thiên hạ, thì bức thư đó là một căn bản để cô ấy có thể tin vào. Nói thế không có nghĩa là cô ấy cứ đăng lá thơ khơi khơi mà không cần điều tra đúng sai, nhưng cũng không có nghĩa là cô ấy hoàn toàn bịa chuyện. Cho nên không thể hình sự hóa và bắt cô ấy được. • Lại nữa, câu chuyện liên hệ đến một lãnh đạo trong nhà nước. Truyền thống lãnh đạo dân chủ ngày nay trên thế giới đòi hỏi người lãnh đạo và gia đình của họ phải bị dân chúng xoi mói hơn người bình thường một chút. Đó là lý thuyết public figure (tạm dịch, nhân vật công). Lãnh đạo là nhân vật công nên luôn luôn là được/bị dân chúng nói đến thường xuyên. Cho nên nếu nói dân nói sai về nhân vật công thì thủ tục để nhân vật công giải quyết là:
2. Nếu người viết không bằng lòng làm thế thì ra tòa dân sự. 3. Tại tòa, nhân vật công phải chứng minh là không những người ấy viết sai, mà còn "cố tình có ý đồ xấu" (intentional malice) để làm hại, chứ không phải chỉ là vô tình dùng tài liệu không chính xác. Đây là thủ tục thông thường trên thế giới để giải quyết các vụ vu khống. Người thường thì chỉ có hai bước 1 và 2 bên trên. Nhân vật công thì thêm bước 3. Hình sự hóa vu khống thường đòi hỏi các điều kiện cực kỳ khó khăn: Liên hệ đến an ninh quốc phòng, liên hệ trực tiếp đến trật tự xã hội, người viết rõ ràng là dối trá và có ý đồ xấu… Cho nên hình sự hóa vu khống thường chỉ thấy trong luật nhưng bên ngoài hầu như chẳng bao giờ xảy ra. Và khó mà tưởng tượng được hình sự hoá vu khống lãnh đạo. Thường thì lãnh đạo chỉ cười xí xóa, "Ôi, hơi đâu là để ý đến mấy chuyện điên đó." • Vấn đề quan trọng cho chúng ta là chúng ta cần có một tác phong để thế giới yêu mến và khâm phục, nhất là khi lãnh đạo bị "xúc phạm". Tại các nước, xúc phạm lãnh đạo dễ hơn xúc phạm người hàng xóm. Vì cùng một câu ta "vu khống", ông hàng xóm có thể thắng ta trước tòa, nhưng lãnh đạo thì không thắng ta được vì luật khắt khe hơn với nhân vật công. Và lãnh đạo càng vĩ đại thì lại càng phe lờ các "vu khống" về mình. Tìm trên Internet ta có thể thấy ngay đủ mọi loại vu khống dân Mỹ đổ lên đầu Obama, ông ta chẳng hề nói đến một câu, đừng nói là kiện cáo hay bảo FBI đi bắt người. Tác phong lãnh đạo của chúng ta rất rất rất quan trọng đối với thế giới, vì thế giới nhìn vào tác phong lãnh đạo của ta để biết được nước ta có tác phong thế nào với thế giới. Lãnh đạo mà hay tự ái vặt, dễ bị đụng chạm làm cho nổi nóng, thì thế giới rất sợ, vì như thế thì thế giới dễ xảy ra đụng chạm và chiến tranh. Lãnh đạo có tầm mức quốc tế nhất định phải thoải mái với các vu khống và chỉ trích đổ trên đầu mình. Đó là loại lãnh đạo mà các chính phủ trên thế giới ủng hộ và nâng đở để họ giúp phần vào việc hỗ trợ hòa bình và an ninh thế giới. Tác phong lãnh đạo của các cấp lãnh đạo của chúng ta trực tiếp tác động tăng hay giảm đến ảnh hưởng của nước ta trên chính trường thế giới. • Tóm lại, khi nhiều người quan tâm đến một vấn đề, như vụ Hương Trà này và một số vụ khác có liên hệ đến hệ thống công lực của ta, thay vì phản ứng bực bội là "chúng hắn người ngoài biết gì mà nói" thì ta nên thấy sự thật là thế giới là bạn của ta, đang muốn cho ta mạnh, đang muốn ta được mến chuộng, đang muốn đẩy ta lên vai trò lãnh đạo, và đang nhắc nhẹ ta để ý đến tác phong lãnh đạo của ta. Các bạn, sự thật của cuộc đời là chỉ những người bạn lo cho ta nhất mới bỏ thời gian chỉ cho ta điểm yếu của ta. Chúng ta có biết sự thật rất căn bản này không? Chúc các bạn một ngày vui, Trần Đình Hoành Bài liên hệ: Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội | |||
| Tâm tình của tác giả giao hưởng Lệ Chi Viên Posted: 29 Oct 2010 01:05 PM PDT Trần Mạnh Hùng, tác giả giao hưởng Lệ Chi Viên Trong 25 ngày, một thời gian ngắn kỷ lục, nhạc sỹ Trần Mạnh Hùng hoàn thành tác phẩm này. Hiểu và cảm thông sâu sắc với cuộc đời và sự nghiệp cùng nỗi oan của Lễ nghi học sỹ Nguyễn Thị Lộ. Kính trọng danh nhân văn hóa Nguyễn Trãi, một bậc văn võ kiêm toàn và đức độ cùng việc bị tru di ba họ chưa có tiền lệ trong lịch sử đã thổi hồn vào bản giao hưởng của Trần Mạnh Hùng, đặc biệt tính chất bi hùng của vụ án rất thích hợp với nhạc giao hưởng. Đánh giá thành công của những đêm diễn của dàn nhạc Việt Nam với bản giao hưởng Lệ Chi Viên, không chỉ là những tràng vỗ tay nồng nhiệt của 1.700 khán giả Bonn mỗi đêm và 2.200 khán giả ở Berlin mà các báo của Cộng hòa Liên bang Đức ngày đó không tiếc lời ca ngợi Phát biểu trong buổi lẽ đón bằng di tích cấp tỉnh, thành phố tại khu di tích Lệ Chi Viên ngày 15.9.2010 tại thôn Đại Lai, xã Đại Lai, huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh, nhạc sỹ Trần Mạnh Hùng xúc động thổ lộ: "Khi nhận được vé bay sang Đức tham gia biểu diễn, trong khuôn khổ của "The Orchestra Campus" (dự án dành riêng cho những dàn nhạc giao hưởng trẻ trên toàn thế giới), kênh truyền hình đối ngoại của Đức – Deutsche Welle (DW) mời tôi sáng tác một tác phẩm giao hưởng đương đại, mang hơi thở VN với độ dài 10 phút. Thật tình cờ, ngày chúng tôi rời VN sang Đức và ngày trở về VN đúng vào thời gian tưởng niệm ngày xảy ra vụ án lịch sử này từ mấy trăm năm trước. Tôi cho đó cũng là mối duyên: phải chăng các cụ phù hộ cho, thế là tôi đến đền thờ Nguyễn Trãi kính cáo và khi trở về Việt Nam lại đến tạ ơn các cụ". Câu chuyện như có đôi chút tâm linh nhưng làm tất cả những người có mặt vô cùng xúc động. Nhà giáo Hoàng Đạo Chúc, hội chủ "Hội những người yêu kính Nguyễn Trãi và Nguyễn Thị Lộ" đã gần 30 năm nay lặn lội đi vận động hội thảo minh oan cho hai cụ, xây đền dựng tương hai cụ đã không cầm được nước mắt: "Chính những trang lịch sử oai hùng của dân tộc ta, chính cuộc đời, tài năng và sự nghiệp lớn lao, cùng đức độ vằng vặc như sao khuê của Nguyễn Trãi và Nguyễn Thị Lộ đã chắp cánh cho tài năng của nhạc sỹ Trần Mạnh Hùng bay bổng, thăng hoa, giúp nhạc sỹ có được thành công vang dội trên đất nước Cộng hòa liên bang Đức. Hôm nay dưới suối vàng, chắc các cụ cùng ba họ cũng mỉm cười trước tấm lòng của con cháu. Chúng tôi vô cùng biết ơn nhạc sỹ Trần Mạnh Hùng đã góp phần vinh danh hai cụ Nguyễn Trãi và Nguyễn Thị Lộ trên đất Đức, làm cho thế giới hiểu về Việt Nam hơn". Còn nhạc sỹ Trần Mạnh Hùng hứa sẽ in bản giao hưởng này dành tặng cho "Hội những người yêu kính Nguyễn Trãi và Nguyễn Thị Lộ" cùng những ngôi đền thờ hai cụ, để bản nhạc mỗi khi vang lên là một lời tri ân với hai cụ cùng những người anh hùng đã xả thân vì nước. Trần Vân Hạc Sau đây là video về Trần Mạnh Hùng và Poem Symphony (giao hưởng Lệ Chi Viên), của kênh Deutsche Well, bằng tiếng Đức.
| |||
| CEO seminar – The Future Is About Emotion – futurist Patrick Dixon Posted: 29 Oct 2010 01:04 PM PDT This is a very good presentation on leadership. Patrick Dixon is a futurist, always looking to the future. He is energetic and deep. Filed under: Kỹ năng lãnh đạo, Thảo luận bằng tiếng Anh, Video & PPS Tagged: trang tiếng Anh, Video & PPS | |||
| Người 100 tuổi vẫn chẳng “về hưu” Posted: 29 Oct 2010 01:03 PM PDT Tác giả: Khánh Linh Cuộc trò chuyện của PV Tuần Việt Nam với ông chỉ kịp vẽ vài nét phác họa về một “kẻ lữ hành không mệt mỏi của đường dài”, “thương hiệu” mà rất nhiều đồng nghiệp của ông trong nghệ thuật dành cho ông. Ngày 23/10 năm nay, các con cháu dòng họ Dương đã tổ chức lễ thượng thọ mừng Bác sĩ - Họa sĩ Dương Cẩm Chương 100 tuổi. Nhưng những người lần đầu gặp ông như tôi chỉ nghĩ ông ở tuổi 80, trò chuyện lại càng thấy ông trẻ và rất hóm hỉnh, yêu đời. Tôi gọi ông là ông, còn ông lại gọi tôi là... chị. Những anh nằm ngửa nhìn trần thì chóng chết lắm Bí quyết nào để ở tuổi 100 ông có thể trẻ đến thế? - Cái gì mà chị cho là tốt, thì chị phải làm rất đều. Tôi nói ví dụ, mỗi ngày tập thể dục, thể thao 15, 20 phút là tốt thì mình sẽ phải tập mãi. Nếu tập mãi mà không thấy thay đổi nữa tức là mình tốt rồi, còn thấy thay đổi thì mình biết mình yếu đi hay khỏe lên. 60, 70 năm nay tôi chỉ tập một cách nhẹ nhàng, nhưng rất đều đặn. Rồi mình phải tập tinh thần của mình nữa. Không chỉ chú trọng những gì mình làm, mà chú trọng cả cái gì mình không cần làm, không nên làm vì có thể nguy hiểm cho sức khỏe. Tôi cho rằng giấc ngủ là thứ đồ ăn của tinh thần, chị ngủ được bao nhiêu thì tinh thần khỏe mạnh bấy nhiêu? Giờ tôi vẫn ngủ từ 10h đêm đến 6h sáng, cả đêm cũng chỉ dậy 1 lần. Chú trọng về tinh thần của mình giúp mình ngủ ngon. Những người không ngủ được là do họ nghĩ nhiều chuyện quá, nên không chủ động được. Còn tôi, khi tôi đi ngủ thì tôi chỉ ngủ thôi, chỉ tập trung vào một việc mà bình thường mình làm mãi mà không để ý, đó là việc thở. Dể bước vào giấc ngủ thì chị hãy chỉ thở thôi, không nghĩ chuyện khác nữa. Cuộc đời ông có hai sự nghiệp: y khoa và hội họa. Sự nghiệp nào giúp ông khỏe hơn? Mỗi cái một khác chứ. Làm y khoa là làm khoa học, chuyện khoa học cần thiết cho trí thức, làm y khoa lại có ích cho mọi người, nên tôi làm rồi thì thấy thích lắm, Nhưng tôi có cái may mắn là về hưu sớm lắm, 60 tuổi tôi đã về hưu rồi. 40 năm nay tôi làm hội họa, mỹ thuật, mà làm một cách rất tự nhiên vì từ bé tôi đã có năng khiếu vẽ. Nhưng vì mình phải học chữ, rồi học nghề, lấy bằng y khoa ra thì phải làm việc. Chỉ đến khi về hưu, có nhiều thời gian rảnh thì tôi mới trở lại được với hoài bão cũ. Vậy chứ tôi làm nghệ thuật cũng 40 năm, bằng thời gian theo ngành y rồi còn gì. Tôi cho rằng tuổi về hưu can hệ lắm, vì rất nhiều thời gian rảnh, nhiều người thấy buồn và cô đơn, nếu không biết dùng thì hại lắm. Những anh nằm ngửa nhìn trần thì chóng chết lắm. Phải tìm một công việc gì có ích cho mình để làm. Người thích trồng cây, người thích làm thợ mộc, bên Mỹ làm nghề này rất thích vì có sự hỗ trợ của nhiều máy móc nên làm không khó khăn gì cả. Theo tôi sống phải có 3 chuyện: phải có sức khỏe, phải có công việc làm, phải biết yêu. Chữ yêu ở đây mang nghĩa rộng lắm, nghĩa là phải có yếu tố tâm lý, phải duy tâm, Ông bảo y học có ích cho mọi người, không lẽ hội họa không có ích cho mọi người sao? Cũng có ích, nhưng là có ích một cách gián tiếp thôi. Mình làm hội họa trước hết cho mình, làm nghệ thuật là một thứ tự do không bị lề luật chi phối. Tôi cho rằng đời con người ta có hai phần, một phần sống với văn hóa, phần kia sống với thiên nhiên. Sống với văn hóa là cái gì có lề luật chi phối, như mình sống với gia đình, xã hội, nghề nhiệp. Còn sống với thiên nhiên là sống không có lề luật. Con người ta ít để ý đến khía cạnh này, dù mình sống với thiên nhiên nhiều lắm. Một đôi tình nhân yêu nhau là tự nhiên, nhưng trái lại một đôi vợ chồng lại phải sống có lề luật, nào cưới xin, nào li dị. Giờ tôi vẽ là sống với thiên nhiên, làm công việc mình thích mà không có hại cho ai, không phải để sinh kế. Nhớ sống cả hai phần đó mà tôi thấy mình làm cái gì cũng hay, có ích cả. "Giờ con mới thấy giống quá" Ông đam mê hội họa như thế, sao không "can đảm" theo từ hồi trẻ, mà phải chờ mãi đến khi về hưu? Sự nghiệp mình có dược hoàn toàn tự do không? Chị có được chọn nghề nghiệp của chị không? Nhiều khi là vì giáo dục gia đình, giáo dục xã hội, tình thế thời cuộc, nhiều thứ lắm. Đó là sống với văn hóa, mình phải sống theo nó. Tôi thấy cuộc sống tuyệt vời nhất là mình được phép chọn con đường mình đi. Người sung sướng nhất là được "bơ vơ đi trên con đường mình tự chọn", với tôi đó là sự tuyệt đối. Tôi mê hội họa từ nhỏ, lại có khiếu, 5, 6 tuổi, 10 tuổi đã vẽ rồi. Mọi người trong nhà bảo thằng bé này phải cho đi học hội họa. Nhưng trong nhà tôi phần nhiều nghĩ chuyện khác, thời đó mọi người quan niệm làm nghệ thuật không cho con người sống tốt, nên tôi vẫn phải theo đuổi học chữ. Mình bị bắt buộc, mình chịu ảnh hưởng của giáo dục từ thầy me. Nhưng học mãi mình cũng thấy thích thú, thích làm việc vì thấy có ích. Tôi chuyên về phẫu thuật, và thấy đời sống hay lắm, khỏe mạnh, sạch sẽ, thấy chữa bệnh hiệu quả hơn là nội khoa. Một người gẫy tay thì mình cưa, hàn nối, thấy có hiệu quả. Nghề này rất tri thức, mà cũng rất linh động. Một người mê hội họa làm bác sĩ giải phẫu sẽ thế nào nhỉ? Hai cái đó khác nhau, nhưng trong thâm tâm cũng có ảnh hưởng, Tôi thích nghệ thuật thì khi mổ cũng có vẻ nghệ thuật, đường kim mũi chỉ có vẻ chăm chút, nhiệt tâm hơn. Nếu không nhiệt tâm mà bắt buộc mới làm thì khổ lắm. Tranh của ông vẽ rất thực? Tôi ở Pháp 40 năm nên cũng bị ảnh hưởng, tranh tôi vẽ thuộc trường phái ấn tượng. Bây giờ ít người vẽ như thế ở VN, mà phần nhiều vẽ tượng trưng, vẽ để người xem thấy khó hiểu. Đối với tôi như thế khó vẽ lắm, tôi vẽ phải có cảnh trước mặt. Khi ông vẽ phố thì ông mang giá vẽ ra ngay con phố đó? Bắt buộc, tôi không bao giờ vẽ theo tưởng tượng cả, tuy mình vẽ có khác cái mình thấy. Tranh tôi thường nhỏ, để trong valy mang theo được. Tôi vẽ nhanh, không bao giờ vẽ một bức tranh quá 3 giờ, thấy có cảm hứng là vẽ, về nhà cũng ít sửa. Có khi đang vẽ được 15, 20 phút thì trời mưa, tôi không vẽ được nữa, bức tranh dở dang nhưng về nhà tôi không chữa, bởi cảm giác lúc đó là cảm giác thật, cảm giác sau này trở về phòng tẩy xóa thì không thật nữa. Tôi vẽ thiên nhiên nhưng luôn phải có con người, kể cả vẽ rừng thì cũng có một chiếc xe bị bỏ trong rừng. Mình không bay bổng quá mà lúc nào cũng đi chân trên đất. Tôi vẽ theo cảm hứng. Có lần tôi đến chùa nhân lễ Vu Lan, nhưng chưa vào chùa thì ở ngoài sân tôi thấy có bàn thờ Vu Lan đẹp lắm. Vậy là tôi vẽ luôn mà không vào chùa nữa. Lần khác tôi vẽ đứa cháu dâu, chúng nó không thích, bảo "ông vẽ xấu quá, cháu có xấu thế này đâu". Nó để 1, 2 năm rồi cất đi không treo nữa, nhưng rồi 7 năm sau lại mang lên treo ở phòng khách, ở một vị trí trang trọng nhất. Hỏi thì chúng bảo "giờ con mới thấy giống quá", chắc nó nhìn mãi thì thấy mình thế thật. Dọn dẹp con đường mình đã làm ô nhiễm Ông đã đi khắp nơi trên thế giới, vậy lần đầu tiên từ Pháp về VN ông thấy thế nào? Tôi rất lấy làm thích, vì khi tôi đi Pháp tôi không biết vẽ, khi trở về VN lần đầu tiên tôi thấy phong cảnh VN rất đẹp. Mỗi năm tôi chỉ về VN 2 tháng nhưng tôi đi từ Bắc đến Nam, và vẽ nhiều lắm. Tôi ở VN liên tục 3, 4 năm nay rồi, thỉnh thoảng tôi mới qua Pháp chơi. Tôi sẽ ở lại Việt Nam mãi. Và tiếp tục vẽ nữa chứ? Tôi đau vai 2 năm nay nên không vẽ được nữa, lão hóa rồi. Trước đây tôi cũng đọc sách mỗi ngày, rồi viết thư, làm thơ. Giờ tôi không vẽ được thì tôi viết về những cảm tưởng của tôi, tôi viết thư gia đình cho những người thân. Tôi sống lâu nên biết rất nhiều thế hệ. Bạn bè thân của tôi cũng thuộc nhiều thế hệ, thế hệ của tôi đã mất hết rồi, giờ tôi chơi với con bạn tôi, cháu bạn tôi, biết mỗi thế hệ có một cách sống, nhưng mình phải biết thế hệ nào cũng là quan trọng cho vũ trụ, mình phải tìm được sự thông cảm. Tôi vẫn nghĩ, văn hóa VN là văn hóa gia đình, một gia đình nhiều thế hệ, người già có ích vì trông con trông cháu, mình phải quý trọng nó. Gia đình tôi đông lắm, con cháu ở khắp nơi. Ở tuổi mình có trách nhiệm khác, không nuôi con nuôi cháu nữa, mà ông bà nhìn con cháu dưới khía cạnh suy tư. Tôi thấy trên đời mình đi một con đường, con đường ấy bị ô nhiễm nhiều lắm. Những gì mình nói, mình viết, mình làm, hồi đó mình vội vàng quá. Hồi đó mình thấy đúng, nhưng giờ nhìn lại thấy không đúng. Bây giờ là lúc ôn lại chuyện cũ, dọn dẹp sạch sẽ con đường mà tôi đã làm ô nhiễm. Ôn lại quá khứ là câu chuyện rất quan trọng, để tự xét mình. Đến lúc mình phải sám hối, đó cũng là sự giải thoát. Kết thúc cuộc trò chuyện, khi tôi chúc ông luôn mạnh khỏe, thì ông đã đùa hỏi tôi, có biết với một người qua tuổi 100 thì phải chúc thế nào không? Hãy chúc người đó trường thọ. Và đó cũng là lời chúc tôi kính trọng dành cho ông.
Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng | |||
| Bắt blogger Hương Trà ‘không vì tư thù’ Posted: 29 Oct 2010 01:02 PM PDT >>Blogger Cô gái Đồ Long bị bắt Blog Cô gái Đồ Long có trên 23 triệu lượt truy cập Quan chức công an khẳng định với báo chí rằng việc bắt giữ blogger Cô gái Đồ Long, tức nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà, đã được thực hiện đúng pháp luật Việt Nam. Bà Hương Trà bị bắt khẩn cấp để điều tra về hành vi “vu khống” tại nhà riêng hôm thứ Bảy 23/10. Báo Tuổi Trẻ TP Hồ Chí Minh dẫn lời Trung tướng Phạm Quý Ngọ, Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống Tội phạm, nói cho tới nay blogger này chưa bị khởi tố. Tuy nhiên, ông trung tướng nói bà Hương Trà đang bị tạm giữ để điều tra tội Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân theo Điều 258 Bộ Luật hình sự. Ông Ngọ khẳng định: “Việc bắt giữ bà Lê Nguyễn Hương Trà là khách quan, đúng trình tự pháp luật, có chứng cứ cụ thể”. Tờ báo của Đoàn Thanh niên Cộng sản ở TP HCM còn trích một “nguồn tin riêng” nói việc blogger Cô gái Đồ Long bị bắt là “xuất phát từ ý kiến chính thức của lãnh đạo Bộ Công an chứ không phải từ cá nhân vị cán bộ lãnh đạo có liên quan đến bài viết trên blog”. Lý do mà cơ quan công an yêu cầu xử lý là vì entry trên blog Cô gái Đồ Long đã không chỉ “gây ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của vợ con và bản thân vị cán bộ cao cấp”, mà còn “xúc phạm đến cả tập thể, tổ chức của cán bộ này”. Ảnh hưởng uy tínTrong entry ‘Các người đẹp lấy chồng’ đăng ngày 14/10 và bị xóa ngay sau đó, blogger Cô gái Đồ Long viết về quan hệ giữa một diễn viên múa nổi tiếng ở TP Hồ Chí Minh với con trai của thứ trưởng thường trực Bộ Công an Nguyễn Khánh Toàn. Trong entry này, Cô gái Đồ Long còn đăng tải nội dung một bức thư được nói là của một cán bộ A17, tức Cục Bảo vệ An ninh Kinh tế thuộc Tổng cục An ninh, Bộ Công an. Bức thư được gửi đi từ trước Đại hội Đảng X năm 2006 tố cáo ông Toàn đã đưa con trai là Nguyễn Khánh Trọng vào làm việc trong ngành và bao che cho con gây nhiều sai phạm. Entry ‘Các người đẹp lấy chồng’ trên blog Cô gái Đồ Long cũng tung ra một số chi tiết khác về vợ con ông thứ trưởng. Báo Tuổi Trẻ dẫn lời Thiếu tướng Cao Minh Nhạn, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm (Văn phòng phía Nam), nói bà Hương Trà đã thừa nhận “viết bài sai sự thật, không căn cứ”. Hiện chưa rõ nếu bị khởi tố và xét xử, nhà báo này sẽ chịu hình thức kỷ luật như thế nào. Chưa thấy có thông tin gì về việc liệu bản thân và gia đình ông Nguyễn Khánh Toàn có khởi kiện bà Lê Nguyễn Hương Trà hay không. Blog Cô gái Đồ Long trên mạng Multiply, với nội dung chuyên thông tin về giới giải trí (showbiz), là một trong các blog “ăn khách” nhất ở Việt Nam. Trên trang chủ của blog này, thống kê cho hay con số người truy cập tính cho tới nay là trên 23 triệu lượt. Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội | |||
| Mỹ muốn duy trì ảnh hưởng ở Á châu Posted: 29 Oct 2010 01:01 PM PDT Trong bài phát biểu quan trọng, bà Clinton nói Mỹ sẽ tiếp tục giữ vai trò lãnh đạo ở châu Á-Thái Bình Dương nhưng không nhằm kiềm chế Trung Quốc. Ngoại trưởng Hillary Clinton vừa có bài diễn văn nói về Vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ tại châu Á-Thái Bình Dương sáng hôm thứ Sáu 29/10 tại Honolulu, Hawaii. Tại đây bà ngoại trưởng đã bắt đầu chuyến công du bảy nước châu Á, trong đó có Việt Nam, nơi bà sẽ tham dự cuộc họp thượng đỉnh giữa các nước Asean và đối tác. Mục đích của chuyến công du, theo bà Clinton, là để đạt một loạt mục tiêu mà quan trọng nhất là duy trì và củng cố “vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ” tại khu vực. Bà phát biểu: “Có những người nói rằng truyền thống lãnh đạo của Mỹ tại châu Á-Thái Bình Dương nay đã tới lúc kết thúc. Mỹ sẽ không ở lại đây lâu dài.” “Tôi sẽ đáp lại họ rằng: hãy nhìn vào những gì chúng tôi đã làm. Chúng cho thấy một bức tranh hoàn toàn khác.” Bà Clinton nhấn mạnh rằng trong 21 tháng qua, chính phủ Obama đã nỗ lực củng cố vai trò lãnh đạo, tăng cam kết và tìm các phương cách mới nhằm đưa ý tưởng và ảnh hưởng vào khu vực. “Tôi lạc quan và tin tưởng vào những gì mà các quốc gia (châu Á) có thể làm được với sự lãnh đạo của Mỹ trong những năm sắp tới.” Không kiềm chế Trung QuốcTrong bài phát biểu của mình, bà Hillary Clinton liệt kê qua một số các quốc gia châu Á mà Mỹ đặt vào diện đồng minh như Nhật Bản, Nam Hàn, Australia, Thái Lan và Philippines, nói rằng các nước này vẫn là nền tảng cho cam kết chiến lược của Mỹ.
Ngoại trưởng Clinton nói về Việt Nam Việt Nam được cho vào danh sách các nước “đối tác mới” bên cạnh Indonesia và Singapore. Bà Clinton nói: “Tại Việt Nam, chúng tôi đang vun đắp một mức độ hợp tác mà cách đây 10 năm thì không thể nào tưởng tượng nổi”. “Quan hệ ngoại giao và kinh tế giữa hai bên đang hiệu quả hơn bao giờ hết, và chúng tôi mới đây đã mở rộng thảo luận về an ninh hàng hải cũng như các chủ đề liên quan đến quốc phòng khác.” Bà ngoại trưởng khẳng định: “Tuy hai bên còn những khác biệt, chúng tôi cam kết vượt qua quá khứ đau buồn để tiến tới một quan hệ thành công và thịnh vượng hơn”. Nhắc tới quan hệ với cường quốc khác trong khu vực là Trung Quốc, bà Hillary Clinton nhận xét đây là quan hệ “phức tạp và gây ảnh hưởng to lớn”. Bà khẳng định rằng quan điểm của Mỹ không phải là kẻ thắng người thua trong quan hệ với Trung Quốc. “Ở thế kỷ 21, chẳng có lợi cho ai nếu như Mỹ và Trung Quốc xem nhau như địch thủ”. “Có nhiều người ở Trung Quốc tin rằng Hoa Kỳ đang cố sức kiềm chế Trung Quốc và tôi muốn chỉ ra một cách đơn giản rằng, kể từ khi hai bên bắt đầu quan hệ ngoại giao, Trung Quốc đã đạt sự phát triển và tăng trưởng đáng kể.” Bà nói chính sách của Hoa Kỳ là hỗ trợ cho quá trình phát triển của Trung Quốc từ những năm 1970. Ngoại trưởng Hillary Clinton sẽ có cuộc gặp với Ủy viên Quốc vụ Đới Bỉnh Quốc trên đảo Hải Nam vào thứ Bảy sau khi dự hội nghị ở Hà Nội. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment