Đọt Chuối Non |
- Nhạc sĩ Quốc Bảo và ca khúc Bình Yên
- Dùng hận thù làm động lực ?
- Các diễn văn làm thay đổi thế giới – “Ý chí của chúng ta và nước Đức của chúng ta sẽ chiến thắng” – Hitler
- Tổ quốc nhìn từ biển – Nguyễn Việt Chiến
- Gates to unveil plans to increase U.S. military involvement in SE Asia
- Bình Minh 02 tiếp tục hành trình với 8 tàu bảo vệ – Việt Nam sẽ bảo vệ nhà đầu tư tại vùng đặc quyền kinh tế – Philippines ‘sẽ kiện Trung Quốc lên LHQ’
- Biểu tình hay không?
| Nhạc sĩ Quốc Bảo và ca khúc Bình Yên Posted: 03 Jun 2011 03:26 PM PDT
Quốc Bảo là một nhạc sĩ sáng giá của âm nhạc Việt Nam đương đại. Nhạc của anh thiên về chất trữ tình, sâu lắng, không dễ hát nhưng lại có sức cuốn hút đặc biệt bởi ca từ giàu chất thơ, điều mà đa số các nhạc sĩ sáng tác thời bây giờ đang thiếu một cách nghiêm trọng. Là một người đa- tài -hoa, nhạc sĩ Quốc Bảo còn hoạt động cả bên lãnh vực văn chương và nhiếp ảnh, và ở nơi nào anh cũng ghi lại dấu ấn của mình một cách thơ mộng. Mời các bạn nghe ca khúc Bình Yên của nhạc sĩ Quốc Bảo, do cha con ca sĩ Trần Hiếu và Trần Thu Hà trình bày, một bài hát rất đáng nghe: Lời bài hát Bình YênBình yên một thoáng cho tim mềm Bình yên để gió đưa em về Như từ bao la ta ra đời một kiếp nữa Bình yên một thoáng cho tim mềm Bình yên một thoáng cho tim mềm Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | |||||
| Posted: 03 Jun 2011 03:25 PM PDT Chào các bạn, Nhưng nhìn vào nghệ thuật văn hóa của ta thì có vẻ như hận thù là động lực chính: Từ hận thù quân xâm lược phương bắc, đến hận thù quân xâm lược bạch quỷ phương tây, rồi hận thù Mỹ ngụy xâm lược, hận thù Việt cộng ác ôn, và đương nhiên là ngày nay ta vẫn còn nghe thấy hận thù cộng sản và hận thù phản động hàng ngày. Mấy lúc này còn thêm hận thù quân Trung quốc xâm lược kiêu căng… Các bạn có cảm thấy bệnh khi đọc qua danh sách hận thù đó không? Nếu bảo dân ta nhịn nhục thương yêu nhau, như là cùng chen vai sát cánh dọn rác cho đường phố, thì chắc là hơi khó, nhưng bảo họp nhau đả đào bọn Tàu xâm lược, hay đi đốt sứ quán Trung quốc, hay bao vây trụ sở công an làm chết người, thì đương nhiên là rất thành công. (Kiểu như chính trị Campuchia. Các chính sách muốn được dân vỗ tay ủng hộ đùng đùng thì thường kiếm chuyện la to "Cáp duồn, cáp duồn" (giết người Việt, giết người Việt) thì cơ hội có phiếu có thể tăng kỷ lục). Nói "yêu nước, cho nên hãy cùng nhau thăm viếng người nghèo, hay làm sạch đường phố", thì chẳng ai nghe. Nhưng, "yêu nước nên ta phải hần thù và chửi bới bọn Tàu phù" thì bà con hưởng ứng đùng đùng. Các bạn có thấy điều gì không? Yêu nước thì không đủ, nhưng đổi yêu nước thành thù ghét thì rất thành công. Tức là động lực hành động chính của chúng ta là thù hận chứ không phải tình yêu. Tư duy dựa trên hận thù là tư duy rất tồi. Nó rất tiêu cực và nó hủy hoại trái tim con người. Nếu Trung quốc xâm lược và vì yêu nước ta phải làm gì đó để chận đứng cuộc xâm lược đó, thì cứ làm. Nhưng chẳng lý do gì ta phải hủy hoại trái tim của ta chỉ vì Trung quốc làm phiền ta. Anh đánh tôi, tôi bảo anh ngưng, anh không ngưng, thì tôi đánh lại, và nếu anh có chảy máu mồm thì đừng trách. Nhưng chúng ra cũng có thể uống cà phê nói chuyện tử tế để giải quyết vấn đề, nếu anh muốn nói chuyện. Chẳng lý do gì mà ta cứ phải dùng hận thù chỉ huy mọi hành động của mình. Trong liên hệ con người, đôi khi chiến tranh là điều không thể tránh, nhưng nếu phải đánh thì người ta cứ đánh mà không thù có được không? Đánh vì nhiệm vụ phải đánh, chẳng vì thù oán gì anh. Nếu anh không muốn đánh nữa thì ta vẫn có thể nói chuyện được như thường. Chữ "sân" là một trong 3 độc, giết chết trái tim và sự khôn ngoan của con người. Dùng sân hận để kích thích mình hay quốc dân của mình lao vào hành động là thuần túy ngu dốt. Muốn làm gì thì cứ bình tĩnh bàn việc phải làm. Chẳng lý do gì phải sân hận hay la ó chửi bới mới bàn chuyện đại sự được. Chúng ta phải ở trong vị thế tĩnh lặng, đánh cũng được, cười cũng được, nói chuyện cũng được, luôn luôn. Thuân tuý tùy theo nhu cầu. Không vì giận mất khôn. Chúc các bạn một ngày tĩnh lặng. Mến, Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | |||||
| Posted: 03 Jun 2011 03:24 PM PDT
Chào các bạn thân mến, Sáng ngày 1 tháng 9, bài diễn văn này của Adolf Hitler được đọc và nhanh chóng được biết đến ở nhiều nước trên thế giới (tuy đây chỉ là bài diễn văn đọc trước quốc hội Đức) với nội dung chủ yếu là các nước đồng minh đã ép Đức đến mức phải tiến hành chiến tranh thế giới, và người Đức buộc phải đánh trả vì nhân dân Đức, vì dân tộc Đức, vì nước Đức. Tác động chủ yếu của bài diễn văn này là liều thuốc tinh thần kích động nhân dân Đức dấn thân vào cuộc chiến dài và gian khổ trước mắt (chứ thật ra, đối với phe Đồng Minh, bài diễn văn này không có nhiều tác dụng lắm). Ngày nay, đọc lại bài diễn văn này, với tâm trạng khách quan, chúng ta sẽ dễ dàng thấy có rất nhiều sơ hở trong cách lập luận, cách xâu chuỗi và lý giải các sự kiện, cũng như các hành động đi đôi với bài diễn văn này. Có thể đơn cử vài ví dụ. - Hitler không hề đề cập đến nguyên nhân sâu xa của hòa ước Versailles (là do Đức gây ra chiến tranh thế giới 1) - Khi nói về các điều khoản Đức phải gánh chịu trong hòa ước Versailles, Hitler không hề đề cập chuyện thật ra các nước Đồng Minh ký hòa ước này do không muốn tiếp tục chiến tranh trong khi đang thắng thế (một cách nôm na thì các nước Đồng Minh "yêu hòa bình" hơn vì đã không nghiền nát Đức lúc đó) - Đức thực ra không phải bị dồn ép mà là chuẩn bị khá kỹ lưỡng khi tấn công Ba Lan, và thực ra là các nước Đồng Minh trước đó đã bị "dồn ép" qua các sự kiện Rhineland, Tiệp Khắc, sự không tôn trọng nhiều khoản trong hiệp ước Versailles từ phía Đức … Tuy nhiên, để hiểu về tác động (hay giá trị) chủ yếu của bài diễn văn này, cần phải đặt mình vào tâm trạng của người dân Đức vốn có tinh thần tự hào dân tộc cao. Đồng thời, phải thấy người dân đó trong tâm trạng nhục nhã thế nào trong bao nhiêu năm qua với các điều khoản của hòa ước Versailles (giới hạn vũ khí và cắt đất). Và cũng để hiểu tác động của bài diễn văn này, cần phải biết trong 6 năm cầm quyền của Hitler, ông ta đã rất khéo léo đẩy niềm tự hào dân tộc Đức lên mức cực điểm, thậm chí chuyển sang một trạng thái khác hẳn: sự cuồng tín, sự tin tưởng vào lý thuyết "dân tộc Đức là ưu việt nhất thế giới", là "dân tộc thống trị thế giới". Và đến năm 1939, thời điểm của bài diễn văn, thì sự cuồng tín của cả dân tộc đang ở mức cao nhất Vì vậy, trong tâm trạng sục sôi của người Đức, bài diễn văn này châm thêm dầu vào lửa, khiến cho người dân Đức hừng hực khí thế để bước vào cuộc chiến "nghiền nát" các nước đã "dám" ép họ ký hòa ước Versailles, "dám" nghĩ nước Đức là nước bại trận: “Nếu ý chí của chúng ta mạnh đến mức không có sự gian khổ và đau đớn nào có thể khuất phục được, thì ý chí của chúng ta và nước Đức của chúng ta sẽ chiến thắng". Do đó, giá trị của bài diễn văn này, là ở những đoạn mô tả (dù không thật) sự nhún nhường của nước Đức và những câu tuyên bố đanh thép về tự hào dân tộc Đức, hơn là các lập luận cũng như dẫn chứng (vì lúc đó tâm trạng người Đức không cần điều này nữa). Dưới tác động của nó (cùng với nhiều bài diễn văn tương tự trong suốt 6 năm cầm quyền của Hitler), dân tộc Đức đã đứng lên gây chiến gần như một mình chống lại cả thế giới (14 nước tư bản Đồng Minh và Liên Xô) … Thông tin về tác giả (nguồn Wikipedia) Adolf Hitler (20 tháng 4 năm 1889 – 30 tháng 4 năm 1945) là Chủ tịch Đảng Công nhân Đức Quốc gia Xã hội chủ nghĩa (Nationalsozialistische Deutsche Arbeiterpartei, viết tắt NSDAP) từ năm 1921, Thủ tướng Đức từ năm 1933, là “Lãnh tụ và Thủ tướng đế quốc” (Führer und Reichskanzler) kiêm nguyên thủ quốc gia nắm quyền Đế quốc Đức kể từ năm 1934. Ông thiết lập chế độ độc quyền quốc gia xã hội của Đệ tam Đế quốc, cấm chỉ tất cả các đảng đối lập và bức hại các đối thủ chính trị. Ông đã gây ra Đệ nhị thế chiến, thúc đẩy một cách có hệ thống quá trình tước đoạt quyền lợi và sát hại khoảng sáu triệu người Do Thái châu Âu cùng một số nhóm chủng tộc, tôn giáo, chính trị khác, được gọi là cuộc Đại đồ sát dân Do Thái (Holocaust). Những gì mà Hitler đã làm hoàn toàn là tàn ác, bày tỏ sự thừa nhận ở bất kỳ mức độ nào đối với những gì mà ông ta đã làm khiến cho 35 triệu sinh linh phải khốn đốn này là điều không phải; thế nhưng có một sự thật là Hitler có ảnh hưởng lớn đối với cuộc đời của khá nhiều người. Thực sự, với những chính sách và cuộc chiến đã gây ra, Hitler đã kéo tụt quá trình phát triển của nhân loại trong một thời gian dài. (Nguyễn Mai Anh Kiệt giới thiệu và bình)
Diễn văn trước Quốc hội Đức ngày 1 tháng 9 năm 1939 "Nhiều tháng qua, chúng ta đã phải chịu đựng sự tra tấn của một vấn đề mà Hòa ước Versailles tạo ra – một vấn đề đã xấu đi cho đến khi nó trở nên không thể chấp nhận với chúng ta. Danzig đã và đang là một thành phố của Đức. Vùng Corridor đã và đang là thuộc về Đức. Cả hai vùng lãnh thổ này nợ riêng người dân Đức về sự phát triển văn hóa của họ. Danzig đã được tách từ chúng ta, vùng Corridor đã được sáp nhập vào Ba Lan. Như trong các vùng lãnh thổ khác của Đức ở phía Đông, tất cả các thiểu dân người Đức sống ở đó được chữa bệnh theo cách đáng lo ngại nhất. Trên 1.000.000 người mang dòng máu Đức đã phải rời bỏ quê hương trong những năm 1919-1920. Như mọi khi, bằng phương pháp hòa bình là đưa ra các đề nghị thay đổi, tôi đã cố gắng để thay đổi vị trí không thể chịu được này. … Tất cả các đề xuất này, như các ngài đã biết, đều đã bị từ chối – đề xuất giới hạn của vũ khí và thậm chí, nếu cần thiết, giải trừ quân bị, đề xuất để hạn chế gây chiến tranh, đề xuất cho việc loại bỏ các phương pháp nhất định của chiến tranh hiện đại. Các ngài biết những đề xuất mà tôi đã đưa ra để thực hiện những điều cần thiết cho việc khôi phục lại chủ quyền nước Đức trên vùng lãnh thổ nước Đức. Các ngài biết những nỗ lực vô tận tôi đã có cho một sự giảng hòa và sự thông hiểu về các vấn đề của Áo, và sau đó của vấn đề của Sudetenland, Bohemia, và Moravia. Tất cả đều là vô ích. Không thể yêu cầu rằng một vị trí không thể chấp nhận được xoá bỏ bởi những thay đổi một cách hòa bình và đồng thời liên tục từ chối các thay đổi một cách hòa bình…. Thưa các nghị sĩ, nếu Chính phủ Đức và người lãnh đạo nước Đức kiên nhẫn tiếp tục cách thức này nước Đức sẽ chỉ xứng đáng biến khỏi vũ đài chính trị. Nhưng tôi đã bị đánh giá sai về tình yêu hòa bình và sự kiên nhẫn của mình và bị nhầm lẫn với sự yếu nhược hoặc thậm chí hèn nhát. Vì vậy, tối hôm qua tôi đã quyết định thông báo cho Chính phủ Anh rằng trong các bố cảnh này tôi không còn có thể tìm thấy bất kỳ ý định nào về phía Chính phủ Ba Lan để tiến hành các cuộc đàm phán nghiêm túc với chúng ta. Tôi đặc biệt hạnh phúc khi có thể nói với các ngài về một sự kiện. Các ngài biết rằng nước Nga và nước Đức được lèo lái bởi hai học thuyết khác nhau. Chỉ có một vấn đề cần được làm sáng tỏ. Đức không có ý định áp đặt học thuyết của mình với nước khác. Với thực tế là Liên Xô không có ý định áp đặt học thuyết của mình với nước Đức, tôi không còn thấy bất kỳ lý do để chúng ta vẫn phải chống lại nhau. Từ cả hai phía chúng ta rất rõ ràng về điều đó. Bất kỳ cuộc xung đột nào giữa nhân dân hai nước sẽ chỉ tạo lợi thế cho những nước khác. Do đó, chúng ta đã tiến đến thống nhất về một hiệp ước về các quy tắc cho mọi sự sử dụng vũ lực giữa chúng ta. Hiệp ước này đặt nghĩa vụ cho chúng ta phải tham vấn ý kiến lẫn nhau trong một số vấn đề của châu Âu. Hiệp ước giúp cho chúng ta có thể hợp tác với nhau về kinh tế, và trên hết nó đảm bảo rằng các sức mạnh của cả hai quốc gia hùng mạnh này không bị lãng phí để chống lại nhau. Mọi nỗ lực của phương Tây dẫn đến bất kỳ thay đổi nào về điều này sẽ thất bại. Đồng thời tôi muốn tuyên bố ở đây rằng quyết định chính trị này có ý nghĩa của một bước ngoặt lớn lao cho tương lai, và rằng nó là bước ngoặt cuối cùng. Nga và Đức đã chiến đấu chống lại nhau trong cuộc Chiến tranh Thế giới. Điều đó có thể và sẽ không xảy ra lần thứ hai. Tại Moscow , hiệp ước này cũng đã được chào đón y như các ngài chào đón nó. Tôi chỉ có thể có những lời tán thành đối với những lời của bài phát biểu của Bộ truởng bộ ngoại giao Nga, Molotov. Tôi quyết tâm giải quyết (1) vấn đề Danzig, (2) vấn đề của vùng Corridor, và (3) để thấy một sụ thay đổi trong quan hệ giữa nước Đức và Ba Lan mà sẽ đảm bảo cho một sự cùng tồn tại trong hòa bình. Trong tinh thần này tôi quyết định sẽ tiếp tục chiến đấu cho đến khi nào chính phủ Ba Lan hiện thời sẵn sàng tiếp tục tiến đến sự thay đổi này hoặc cho đến khi một chính phủ Ba Lan khác sẵn sàng cho sự thay đổi đó. Tôi đã quyết định loại bỏ khỏi biên giới nước Đức thành phần không chắc chắn, bầu không khí vĩnh cửu của các điều kiện tương tự như cuộc nội chiến. Tôi sẽ thấy được ở vùng biên giới phía Đông cũng có một nền hòa bình y như những vùng biên giới khác của chúng ta. Trong tinh thần này, tôi sẽ tiến hành mọi biện pháp cần thiết để thấy đuợc rằng chúng không trái với những đề nghị với phần còn lại của thế giới mà tôi đã đệ trình với Quốc Hội, để nói rằng, tôi sẽ không gây chiến tranh đối với phụ nữ và trẻ em. Tôi đã ra lệnh lực lượng không quân của tôi chỉ được tấn công các mục tiêu quân sự. Tuy nhiên, nếu đối phương nghĩ rằng hắn có thể dành được quyền hành động về phía mình để chiến đấu bằng các phương pháp khác, hắn sẽ nhận được một câu trả sẽ khiến cho hắn không còn nghe và nhìn được nữa. Đêm nay là lần đầu tiên binh sĩ chính quy Ba Lan bắn vào lãnh thổ của chúng ta. Từ 05:45 sáng, chúng ta đã và đang bắn trả, và bây giớ bom đạn sẽ được đáp bằng bom đạn. Kẻ nào chíến đấu bằng khí độc sẽ bị đánh trả bằng khí độc. Kẻ nào bắt đầu đi theo các quy tắc chiến tranh của loài người sẽ chỉ có thể hy vọng rằng chúng ta sẽ đáp lại như vậy. Tôi sẽ tiếp tục cuộc đấu tranh này, bất kể là với ai, cho đến khi sự an toàn của Đế Chế và các quyền của Đế Chế được đảm bảo. Trong suốt sáu năm nay tôi đã và đang tiến hành xây dựng quân đội phòng thủ Đức. Hơn 90 triệu được chi cho việc thiết lập các lực lượng quốc phòng trong thời gian này. Giờ đây các lực lượng này đã được trang bị tốt nhất và hơn về mọi mặt so với năm 1914. Lòng tin của tôi đối với các lực lượng này không gì lay chuyển được. Khi tôi kêu gọi các lực lượng này và bây giờ, khi tôi kêu gọi sự hy sinh của người dân Đức và nếu cần thiết mọi hy sinh, thì tôi có quyền làm như vậy, vì ngày hôm nay tôi cũng hoàn toàn sẵn sàng, cũng giống như chúng ta đã từng sẵn sàng trước đây, để hy sinh mọi điều có thể. Tôi yêu cầu ở bất kỳ người Đức nào nhiều hơn điều bản thân tôi luôn sẵn sàng trong mọi phút giây suốt bốn năm qua. Sẽ chẳng có khó khăn nào với nhân dân Đức mà bản thân tôi không gánh chịu. Toàn bộ cuộc sống của tôi từ nay và hơn bao giờ hết thuộc với nhân dân tôi. Từ bây giờ và trước hết tôi là một người lính của Đức Quốc Xã. Một lần nữa tôi khoác lên mình chiếc áo thiêng liêng và thân yêu nhất đối với tôi đó. Tôi sẽ không cới nó ra nữa cho đến khi chiến thắng được đảm bảo, hoặc tôi sẽ không sống sót khỏi kết cục. Tuy nhiên, nếu bất cứ ai nghĩ rằng chúng ta đang phải đối mặt với một thời kỳ khó khăn, tôi có nên yêu cầu ông phải nhớ rằng một khi một vị vua Phổ, với một nhà nước nhỏ bé một cách lố bịch, chống đối lại một liên minh mạnh hơn, và trong ba cuộc chiến tranh mà cuối cùng thành công vì đó là Nhà nước đã có trái tim kiên cường mà chúng ta cần cho những thời gian này. Do đó tôi muốn đảm bảo với tất cả thế giới mà một tháng 11 năm 1918 sẽ không bao giờ được lặp lại trong lịch sử nước Đức. Cũng như bản thân tôi đã sẵn sàng để cống hiến cuộc sống của mình bất cứ lúc nào – bất kỳ ai cũng có thể lấy nó cho dân tộc tôi và cho nước Đức – vì vậy tôi yêu cầu sự sẵn sàng cống hiến này ở tất cả những người khác. Tuy nhiên, bất cứ ai nghĩ rằng anh có thể chống lại lệnh quốc gia này, dù trực tiếp hay gián tiếp, sẽ thất bại. Chúng ta không có gì để làm với kẻ phản bội. Tất cả chúng ta đều trung thành với nguyên tắc cũ của mình. Chính chúng ta sống hay không cũng không khá quan trọng, mà điều thiết yếu rằng dân tộc chúng ta sẽ sống, nước Đức sẽ sống. Sự hy sinh yêu cầu ở chúng ta đó không lớn hơn sự hy sinh mà nhiều thế hệ đã thực hiện. Nếu chúng ta tạo nên một cộng đồng liên kết chặt chẽ với nhau bởi lời thề, sẵn sàng trước mọi chuyện, kiên quyết không bao giờ đầu hàng, thì ý chí của chúng ta sẽ làm chủ mọi khó khăn và khổ cực. Và tôi muốn kết thúc với tuyên bố mà tôi đã từng đưa ra khi tôi bắt đầu cuộc đấu tranh giành quyền lực ở Đế Chế. Khi đó tôi đã nói: “Nếu ý chí của chúng ta mạnh đến mức mà không sự gian khổ và đau đớn nào có thể khuất phục được, thì ý chí của chúng ta và nước Đức của chúng ta sẽ chiến thắng.” (Ngô Quỳnh Linh dịch) For months we have been suffering under the torture of a problem which the Versailles Diktat created – a problem which has deteriorated until it becomes intolerable for us. Danzig was and is a German city. The Corridor was and is German. Both these territories owe their cultural development exclusively to the German people. Danzig was separated from us, the Corridor was annexed by Poland. As in other German territories of the East, all German minorities living there have been ill-treated in the most distressing manner. More than 1,000,000 people of German blood had in the years 1919-1920 to leave their homeland. As always, I attempted to bring about, by the peaceful method of making proposals for revision, an alteration of this intolerable position. … All these proposals, as you know, have been rejected – proposals for limitation of armaments and even, if necessary, disarmament, proposals for limitation of warmaking, proposals for the elimination of certain methods of modern warfare. You know the proposals that I have made to fulfill the necessity of restoring German sovereignty over German territories. You know the endless attempts I made for a peaceful clarification and understanding of the problem of Austria, and later of the problem of the Sudetenland, Bohemia, and Moravia. It was all in vain. It is impossible to demand that an impossible position should be cleared up by peaceful revision and at the same time constantly reject peaceful revision. At the same time I should like here to declare that this political decision means a tremendous departure for the future, and that it is a final one. Russia and Germany fought against one another in the World War. That shall and will not happen a second time. In Moscow, too, this pact was greeted exactly as you greet it. I can only endorse word for word the speech of Russian Foreign Commissar, Molotov. I am determined to solve (1) the Danzig question; (2) the question of the Corridor; and (3) to see to it that a change is made in the relationship between Germany and Poland that shall ensure a peaceful co-existence. In this I am resolved to continue to fight until either the present Polish government is willing to continue to bring about this change or until another Polish Government is ready to do so. I am resolved to remove from the German frontiers the element of uncertainty, the everlasting atmosphere of conditions resembling civil war. I will see to it that in the East there is, on the frontier, a peace precisely similar to that on our other frontiers. In this I will take the necessary measures to see that they do not contradict the proposals I have already made known in the Reichstag itself to the rest of the world, that is to say, I will not war against women and children. I have ordered my air force to restrict itself to attacks on military objectives. If, however, the enemy thinks he can form that draw carte blanche on his side to fight by the other methods he will receive an answer that will deprive him of hearing and sight. For six years now I have been working on the building up of the German defenses. Over 90 millions have in that time been spent on the building up of these defense forces. They are now the best equipped and are above all comparison with what they were in 1914. My trust in them is unshakable. When I called up these forces and when I now ask sacrifices of the German people and if necessary every sacrifice, then I have a right to do so, for I also am to-day absolutely ready, just as we were formerly, to make every possible sacrifice. I am asking of no German man more than I myself was ready throughout four years at any time to do. There will be no hardships for Germans to which I myself will not submit. My whole life henceforth belongs more than ever to my people. I am from now on just first soldier of the German Reich. I have once more put on that coat that was the most sacred and dear to me. I will not take it off again until victory is secured, or I will not survive the outcome. Whoever, however, thinks he can oppose this national command, whether directly or indirectly, shall fall. We have nothing to do with traitors. We are all faithful to our old principle. It is quite unimportant whether we ourselves live, but it is essential that our people shall live, that Germany shall live. The sacrifice that is demanded of us is not greater than the sacrifice that many generations have made. If we form a community closely bound together by vows, ready for anything, resolved never to surrender, then our will will master every hardship and difficulty. And I would like to close with the declaration that I once made when I began the struggle for power in the Reich. I then said: “If our will is so strong that no hardship and suffering can subdue it, then our will and our German might shall prevail.” Kỳ tới: Joseph Stalin – Điều trọng yếu là cuộc chiến càng kéo dài càng tốt Filed under: Các diễn văn làm thay đổi thế giới, Lịch sử, Văn Hóa Tagged: các diễn văn làm thay đổi thế giới, Lịch sử, Văn Hóa | |||||
| Tổ quốc nhìn từ biển – Nguyễn Việt Chiến Posted: 03 Jun 2011 03:23 PM PDT “Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển/ Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa/ Ngàn năm trước con theo cha xuống biển/ Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa”, những vần thơ được Nguyễn Việt Chiến viết ra từ năm 2009, đang được lan truyền mạnh mẽ trong cộng đồng.
Dưới đây là cuộc trò chuyện giữa nhà thơ Nguyễn Việt Chiến với VnExpress. - Sau khi được đăng tải trên báo Thanh Niên, bài thơ "Tổ quốc nhìn từ biển" của ông được lan truyền mạnh mẽ trên mạng. Ông có thể chia sẻ về sự ra đời của bài thơ? - Sau khi bài thơ "Tổ quốc nhìn từ biển" đăng trên báo Thanh Niên ngày 29/5, tôi cũng không ngờ nó lại có sức lan tỏa nhanh đến thế. Bài thơ đã được rất nhiều trang mạng điện tử trong và ngoài nước cùng hàng nghìn blog đưa lại. Người ta vẫn nói, nhà thơ thường có những câu thơ tiên tri. Tôi nghĩ giản đơn hơn, nhà thơ phải nói lên tiếng nói của nỗi đau và khát vọng dân tộc mình. "Tổ quốc nhìn từ biển" là bài thơ đầu tiên tôi viết sau chuỗi ngày hoạn nạn. Ba tháng sau khi trở về tiếp tục nghề báo tại Báo Thanh Niên, tháng 4/2009, tôi được mời đi dự trại sáng tác văn học của Quân đội Nhân dân Việt Nam tại Hạ Long. Trại sáng tác do Tạp chí Văn nghệ Quân đội phối hợp với Cục chính trị quân chủng Hải quân tổ chức với đề tài sáng tác “Biển, đảo và người chiến sĩ hải quân" với sự tham gia của đông đảo các cây bút sung sức trong và ngoài quân đội. Hôm khai mạc trại sáng tác, một sĩ quan cao cấp của quân chủng hải quân đã nói chuyện cả một buổi sáng với các nhà văn về tình hình biển – đảo của chúng ta hiện nay. Có lẽ đã rất lâu, tôi và một số nhà văn mới tiếp cận được những thông tin có thể gọi là khá nhạy cảm và nóng bỏng từ nhiều phía về đề tài này. Tôi nghĩ, đối với những người cầm bút hôm nay, vượt lên trên tất cả vấn đề thời sự nhạy cảm ấy là tình yêu Tổ quốc. Tình yêu đó được nuôi dưỡng trong tâm hồn mỗi con người Việt Nam qua nhiều thăng trầm, và hình như lại đang được khơi dậy trong những tháng năm này. Chính tình yêu đó đã thôi thúc tôi viết bài thơ "Tổ quốc nhìn từ biển" ngay trong ngày đầu dự trại sáng tác văn học Hạ Long. - Ông sáng tác bài thơ trong bao lâu? - Tôi viết bài thơ khá nhanh. Tôi dự trại viết có một ngày, hôm sau phải về Hà Nội vì có công việc báo chí. Trên đường về, có nhà văn quân đội hỏi tôi: "Ông đi dự trại sáng tác có một ngày thì liệu viết được gì?". Tôi tự tin nói: "Tôi sẽ có một bài thơ để đời về đề tài biển – đảo vì tôi đã nghĩ ra một tứ thơ khá hay và độc đáo. Điều quan trọng là vốn sống văn học đã được tích lũy nhiều năm và trên hết là tài năng, sự hứng khởi và tấm lòng của người cầm bút đối với đất nước". Chỉ cần một buổi sáng nghe lãnh đạo hải quân thuyết trình về những hiểm họa đang rình rập đất nước, tôi đã thấy mình như lên cơn sốt, muốn viết ngay một khúc tráng ca về những người con của Tổ quốc đã hy sinh ở Hoàng Sa và Trường Sa. Bài thơ tôi hoàn thành trong có một ngày. - Tâm trạng của ông khi viết ra những câu thơ trong “Tổ quốc nhìn từ biển”? - Đó là sự thao thức, bồn chồn trước những hiểm họa đang đến gần trên các vùng biển đảo của Tổ quốc thân yêu. Đất nước của chúng ta liên miên trận mạc suốt bao đời, những nỗi đau thương chiến tranh còn ghi dấu nơi rừng sâu, biển thẳm. Và qua nhiều thế kỷ, hàng triệu người con ưu tú của dân tộc chúng ta đã dâng hiến tuổi thanh xuân của mình, đã vĩnh viễn nằm dưới cỏ để gìn giữ non sông này, để mang lại tự do và hạnh phúc cho thế hệ mai sau… Những cảm xúc trên đã thao thức trong tôi suốt một ngày dài ở trại sáng tác văn học Hạ Long. - Những câu thơ nào khiến ông phải day dứt nhất khi viết ra? - Ngay câu thơ đầu tiên mở đầu bài thơ "Tổ quốc nhìn từ biển" tôi đã phải cân nhắc rất kỹ, nâng bút lên, đặt bút xuống nhiều lần. Câu thơ nguyên bản ban đầu là: "Nếu Tổ quốc bị xâm lăng từ biển / Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa" – ba chữ "bị xâm lăng" ở đây nghe có vẻ rất phù hợp vì Hoàng Sa của ta bị chiếm cứ rồi. Nhưng sau khi xem xét lại, tôi cho rằng, nếu để ba chữ "bị xâm lăng" ở đây thì câu thơ nghe có vẻ hơi nặng nề, nên tôi quyết định thay ba chữ ấy bằng "đang bão giông". Do vậy khi in ra, câu thơ chính thức trên mặt báo là: "Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển / Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa". Tương tự như vậy, có nhiều câu thơ khác tôi cũng phải suy ngẫm và xem xét khá kỹ trước khi cho công bố.
- Bài thơ đã được nhạc sĩ Phạm Minh Thuận phổ nhạc. Ông nhận xét thế nào về bản nhạc này? - Thật ra, tôi không biết ký xướng âm và cũng chỉ nghe nhạc sĩ Phạm Minh Thuận hát cho nghe đôi câu qua máy điện thoại nên cũng chưa dám có nhận xét gì về bản nhạc phổ bài thơ của tôi. Điều quý giá là tấm lòng của người nhạc sĩ phổ thơ tôi. Nhạc sĩ Phạm Minh Thuận cho rằng "Bài thơ này đã quá nổi tiếng rồi nên khi phổ nhạc cũng phải cân nhắc lắm". Tuy nhạc sĩ đã cắt bỏ một số đoạn trong bài thơ và có sửa một số chữ, nhưng nhìn chung vẫn giữ được cái tinh thần cốt lõi của bài thơ. - Tổ quốc và đất nước là nguồn cảm hứng lớn trong thơ ông. Sau "Thời đất nước gian lao", ông lại tiếp tục gây xúc động với "Tổ quốc nhìn từ biển". Theo ông, điều quan trọng nhất để những bài thơ Tổ quốc trở nên gần gũi, đi vào lòng người là gì? - Có người cho rằng, có thể tình yêu Tổ quốc đồng nghĩa với trách nhiệm công dân của mỗi một con người trước số phận của dân tộc, của đất nước mình. Thôi, xin hãy bớt nói những điều lớn lao, những lời vĩ đại như vậy. Chúng ta là con dân của đất Việt, ông cha ta từ ngàn năm trước đã lên rừng, đã xuống biển để khai phá, dựng xây non nước này. Và, biển đảo ấy là một phần gia tài nghèo khó mà ông cha ta tự ngàn xưa đã không tiếc máu xương, công sức để giữ gìn, để truyền đời lại cho cháu con hôm nay. Có thể nói, khi viết bài thơ này, tôi đã vượt được qua nỗi đau đời thường của riêng mình để nghĩ về Tổ quốc, để xúc động theo cách một nhà thơ khi cảm nhận tự do trong mỗi ngày đang sống. Không hiểu đấy có phải là điều đáng mừng hay đáng lo, bởi bài thơ đầu tiên khi tôi trở lại cầm bút lại là bài thơ viết về Tổ quốc – một đề tài lớn lao. Tôi nghĩ rằng hình tượng Tổ quốc trong thơ tôi (và trong thơ của nhiều nhà thơ Việt Nam yêu nước) là một chủ đề bất tận, có tính sử thi xuyên suốt qua nhiều năm tháng. Điều quan trọng là nhà thơ phải thở hơi thở đời sống của dân tộc mình và trái tim nhà thơ phải đập cùng nhịp với những khổ đau, mơ ước của nhân dân mình.
Lưu Hà thực hiện Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa | |||||
| Gates to unveil plans to increase U.S. military involvement in SE Asia Posted: 03 Jun 2011 03:22 PM PDT TĐH: The text in red is my coloring Posted By Josh Rogin SHANGRI-LA HOTEL, Singapore – The U.S. and China are both striving to portray a warm bilateral relationship as they headline a huge international security conference in Singapore this weekend. Meanwhile, the U.S. side is preparing to unveil parts of its new approach to Southeast Asia, which will include more U.S. military ties to the region as a means of countering growing Chinese influence. Here at the 10th annual Shangri-La Dialogue in Singapore, the U.S. charm offensive is in full swing, with Defense Secretary Robert Gates previewing his keynote speech by saying that U.S.-China relations are improving and the U.S. welcomes China’s rise. “We are not trying to hold China down. China has been a great power for thousands of years. It is a global power and will be a global power,” Gates told reporters on the plane ride to the conference, which begins today and goes through Sunday, with 35 nations participating. The conference is being hosted by the International Institute for Strategic Studies. “We’re very satisfied with the progress of the relationship,” Gates claimed. “My first visit to China in this job was in the fall of 2007. I laid out a fairly ambitious agenda for developing our military-to-military relationship. We’ve obviously hit snags and obstacles along the way, but I think we’re in a pretty good place now, pretty realistic.” This is Gates’ fifth appearance at Shangri-La and his final appearance as defense secretary. He steps down July 1 and CIA Director Leon Panetta has been nominated to replace him. Last year he made news by criticizing China’s People’s Liberation Army and defending U.S. arms sales to Taiwan, but this year he is striking a conciliatory tone and striving to avoid any controversy that could be portrayed as a negative ripple in U.S.-China relations. For example, Gates was asked on the plane what he thinks about the prospect of selling F-16 fighter jets to Taiwan, an idea supported heavily by at least 45 U.S. senators. “I don’t have a view on that at this point,” Gates said. But lying just underneath the veneer of warm words, there are large strategic issues in play and Gates is planning to unveil some, but not all, of the U.S. plans to increase its military relationships and involvement in Southeast Asia, despite growing budget problems back in Washington. The Obama administration is quietly shifting its strategic focus toward more emphasis on Southeast Asia, due to the recognition that the region’s importance is growing in the military, diplomatic, and trade arenas. China made a play for increased power in the region in 2009 and 2010, but was rebuked by skiddish countries wary of China’s intentions. The U.S. is responding by assuring these countries that America is in the region for the long haul. “[T]here has been really extraordinary progress made, particularly in the last couple of years or so with a number of countries in strengthening our military-to-military relationships and our overall relationship — Singapore, Indonesia, Vietnam, Philippines, Malaysia, Australia certainly, as well as our traditional allies in Thailand, Japan, and Korea,” Gates said. “And I think the general recognition on the part of all the countries over the past several years that their own security environment is evolving and their desire to adjust their own positions accordingly and the need for us to be flexible as we develop our relationships with these countries and the nature of the activities that we have with others, whether it’s exercises or training programs or equipment or whatever.” “What I will largely talk about at the conference is the evolution and the changes in these positions and kind of where we are and moving to the future,” Gates said, declining to give details of his Saturday keynote address. Looming over the promise of increased U.S. commitment to Southeast Asia is the fact that the U.S. fiscal situation is horrid and the Pentagon’s mammoth budget is under the microscope like never before. But Gates said that was being taken into consideration when making plans to increase U.S. military involvement in the region. “[I]n a way many of the things that we’re doing in Asia in building these relationships are actually pretty cost effective — training, exercises, rotations of forces and so on are — and the use of our Navy, our air assets moving from place to place. I think these are all cost effective ways of enhancing our influence, but also letting these countries know that we’re a reliable partner and that we can be counted on,” he said. “Everything will be on the table, but I believe that our approach to enhancing our relationships, our presence and our influence in Asia is a very cost effective approach.” Gates is trying to be kind to the Chinese, but when questioned directly he gave a sober assessment of what he sees as their intentions. “They are clearly working on capabilities that are of concern to us in terms of denial of access, particularly with respect to our aircraft carriers, the development of long-range accurate cruise and ballistic anti-ship missile… my sense of it is that they are — and in their efforts frankly to build a blue water navy,” he said. “I think they are intending to build capabilities that give them considerable freedom of action in Asia and the opportunity to extend their influence.” As the conference begins, all eyes are on Gates and the Chinese delegation, which will be headed for the first time by Defense Minister Gen. Liang Guanglie. Gates and Liang will hold a bilateral meeting today. A joint press statement may be in the works. The heat is on here at the beautiful Shangri-La luxury hotel. Your humble Cable guy arrived at 1 AM to find a member of the local security service passed out on the curb in front of the lobby, being treated by emergency medical personnel. Hotel staff told us he had suffered cardiac arrest due to heat exhaustion. We are pleased to report he is recovering now at a local hospital. Follow us here on The Cable for constant updates on the conference throughout the weekend and find more information at IISS’s blog Shangri-La Voices. Politico’s Mike Allen also scored an interview with Gates on the plane, which can be found here. Filed under: Bang giao quốc tế, Biển Đông, Trang tiếng Anh Tagged: Bang giao quốc tế, Biển Đông, trang tiếng Anh | |||||
| Posted: 03 Jun 2011 03:21 PM PDT Bình Minh 02 tiếp tục hành trình với 8 tàu bảo vệSáng nay thuyền trưởng các tàu bảo vệ tàu địa chấn Bình Minh 02 đang đậu tại cảng Nha Trang họp bàn phương án bảo vệ tàu tiếp tục ra khơi làm nhiệm vụ. Đội tàu bảo vệ được tăng cường thêm 5 chiếc nữa, lên con số 8. Sau khi hoàn tất công tác bảo dưỡng và dịch vụ hậu cần, kế hoạch tàu Bình Minh 02 cùng 8 tàu bảo vệ sẽ rời Cảng Nha Trang vào ngày 5/6 tiếp tục thăm dò địa chấn. Tàu Bình Minh 02 phải vào cảng Nha Trang sửa chữa, bảo dưỡng sau khi bị 3 tàu hải giám Trung Quốc ngăn cản, cắt cáp hôm 26/5.
Tại cuộc họp sáng nay, Thiếu tá Nguyễn Quang Huy, thuyền trưởng tàu Trường Sa 20 – một trong 8 tàu bảo vệ Bình Minh 02 cho biết: “Sau khi cắt cáp, hai ngày sau một máy bay do thám của Trung Quốc đã bay lượn rất lâu ở khu vực tàu đang khảo sát, cách mũi Đại Lãnh (Phú Yên) 64 hải lý về phía Đông”. Nhật ký ảnh đụng độ tàu Trung Quốc của thuyền trưởng các tàu bảo vệ Trước đó, ngày 21/5 một máy bay mang ký tự Trung Quốc cũng bay lượn trên vùng biển khu vực tàu Bình Minh 02 hoạt động. Hình ảnh những chiếc máy bay này đã được các tàu bảo vệ ghi lại được. Theo ông Nguyễn Hồng Quân, Thuyền trưởng tàu VT7739 tham gia xua đuổi 3 tàu hải giám Trung Quốc ngày 26/5, liên tục 2 ngày sau khi xảy ra vụ xâm phạm chủ quyền Việt Nam, xuất hiện tốp tàu cá Trung Quốc gồm 5 chiếc chạy xung quanh vùng hoạt động của tàu Bình Minh 02. Các tàu bảo vệ phải liên tục cảnh báo, xua đuổi để bảo đảm cho Bình Minh 02 hoạt động an toàn. Ngày 25/6, 3 tàu hải giám Trung Quốc ngang nhiên xâm phạm vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam, ngăn cản và cắt cáp thăm dò địa chấn của tàu Bình Minh 02 thuộc Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam. Hành động này được cho là sự leo thang gây hấn của Trung Quốc trên Biển Đông, biến vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam từ không tranh chấp thành vùng có tranh chấp, phục vụ cho ý đồ “vẽ lại bản đồ Biển Đông” thành “đường lưỡi bò” của Trung Quốc. Bộ Ngoại giao Việt Nam đã có công hàm cương quyết phản đối hành động táo tợn này của Trung Quốc. Mỹ Giang Việt Nam sẽ bảo vệ nhà đầu tư tại vùng đặc quyền kinh tế“Chúng tôi sẽ có giải pháp đảm bảo an toàn cho các nhà đầu tư trong và ngoài nước khi hợp tác thăm dò dầu khí tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam”, Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc khẳng định. Trả lời câu hỏi của VnExpress chiều 3/6 về vụ tàu Bình Minh 02 bị tàu hải giám Trung Quốc uy hiếp một tuần trước, ông Phúc khẳng định, Việt Nam kiên quyết bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình tại vùng đặc quyền kinh tế. “Chính vì vậy, tàu Bình Minh 02 sẽ tiếp tục thăm dò, khai thác dầu khí tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Chúng tôi cũng sẽ có giải pháp đảm bảo an toàn cần thiết cho các nhà đầu tư trong và ngoài nước khi hợp tác thăm dò dầu khí tại vùng đặc quyền này”, ông Phúc nói.
Tại cuộc họp báo chiều nay, Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Cao Đức Phát cũng trả lời các câu hỏi của báo chí xung quanh chính sách hỗ trợ ngư dân khi đánh bắt tại Hoàng Sa, Trường Sa và việc thành lập lực lượng kiểm ngư. Bộ trưởng Phát cho biết, đề án này nhận được sự ủng hộ của Chính phủ cũng như sự tán thành của Thủ tướng. Tuy nhiên, để tiến tới thành lập lực lượng kiểm ngư sẽ đòi hỏi việc điều chỉnh các công cụ pháp lý như Luật Thủy sản và Luật Thanh tra. Việc hình thành bộ máy này ở trung ương và địa phương cũng đòi hỏi nguồn lực lớn về con người, ngân sách và phương tiện. "Vùng biển ngoài 20 hải lý sẽ do lực lượng kiểm ngư trung ương quản lý nhưng hiện chúng ta chưa có lực lượng. Số tàu lớn có thể chống chịu được gió bão chúng ta gần như chưa có", ông Phát nói. Theo đề xuất của Bộ Nông nghiệp, lực lượng kiểm ngư Việt Nam sẽ là lực lượng chuyên trách, có chức năng bảo vệ nguồn lợi thủy sản, đảm bảo an toàn cho người và tàu cá hoạt động trên biển Việt Nam. 10 chiếc tàu kiểm ngư sẽ được đóng mới với công suất từ 3.000 CV, trang bị thiết bị hiện đại, có thể hoạt động trong điều kiện sóng gió cấp 8, cấp 9 và dài ngày trên biển. Đội tàu kiểm ngư địa phương cũng được thành lập. Tổng đầu tư gần 2.100 tỷ đồng, trong đó hơn 1.800 tỷ từ vốn Trung ương.
Nguyễn Hưng Philippines ‘sẽ kiện Trung Quốc lên LHQ’Trong diễn biến cho thấy sự leo thang trong tranh chấp tại biển Đông, Tổng thống Philippines tuyên bố nước này sẽ đưa ra đơn kiện mới lên Liên Hiệp Quốc, cáo buộc Trung Quốc xâm phạm lãnh thổ của họ. Đại sứ quán Trung Quốc tại Manila trước đó bác bỏ cáo buộc của chính phủ Philippines là tàu TQ xâm phạm vùng quần đảo Spratly (Việt Nam gọi là Trường Sa) gần bờ biển Philippines để xây các công trình mới nhằm củng cố tuyên bố chủ quyền. Nói chuyện với các phóng viên Philippines trong chuyến thăm Brunei, Tổng thống Benigno Aquino nói Philippines đang chuẩn bị đưa ra đơn kiện lên Liên Hiệp Quốc sau khi có một loạt vụ xâm phạm. Ông Aquino tuyên bố: "Đã có sáu hoặc bảy vụ xâm phạm sau ngày 25/2. Chúng tôi đang hoàn tất các dữ liệu cần thiết và sẽ đưa ra cho họ (Trung Quốc) và sau đó sẽ đưa lên cơ quan thích hợp, là Liên Hiệp Quốc". Ông Aquino nói ông vẫn hi vọng sẽ thăm Bắc Kinh trong năm nay, và sẽ tham gia cùng Trung Quốc, là đối tác mậu dịch chính, trong các cuộc hội đàm tại các hội nghị thượng đỉnh sắp tới của khu vực.
Tranh chấp tại quần đảo Trường Sa từ lâu đã bị cho là có khả năng châm ngòi cho một cuộc xung đột vũ trang trong khu vực. Hiện, các nước Trung Quốc, Philippines, Brunei, Malaysia, Đài Loan và Việt Nam đều nhận chủ quyền tại Trường Sa. Quần đảo Trường Sa được cho là nằm trên khu vực có trữ lượng dầu khí lớn, và lại thuộc một trong các tuyến hàng hải thương mại bận rộn nhất thế giới. Quân đội Philippines cho biết họ thấy một tàu do thám và các tàu hải quân của TQ tháo dỡ các vật liệu xây dựng và dựng một số cột tại khu Iroquois Reef và Amy Douglas Bank – là nơi Philippines nhận chủ quyền, cách tỉnh Palawan chừng 125 dặm về phía tây nam. Đây là một phần của khu vực quần đảo Spratly nằm trong phạm vi 200 dặm đặc khu kinh tế của Philippines, theo tuyên bố của Bộ Ngoại giao nước này. Căng thẳng Diễn biến này cho thấy căng thẳng đang dâng cao trong khu vực quanh tranh chấp trên biển Đông và tại quần đảo Trường Sa. Việt Nam cũng mới lên tiếng phản đối Trung Quốc sau khi tập đoàn dầu khí quốc gia PetroVietnam nói ba tàu hải giám Trung Quốc đã vi phạm lãnh hải của Việt Nam, phá hoại thiết bị và cản trở hoạt động của tàu khảo sát Việt Nam. Sự kiện này xảy ra hôm 26/05 tại vùng biển miền Trung, chỉ cách mũi Đại Lãnh của tỉnh Phú Yên 120 hải lý, mà PetroVietnam nói hoàn toàn trong thềm lục địa thuộc chủ quyền của Việt Nam. PetroVietnam đã có cuộc họp gấp với báo chí về sự việc mà hãng này gọi là “hành động hết sức ngang ngược, vi phạm trắng trợn đối với quyền chủ quyền của Việt Nam, gây thiệt hại lớn về kinh tế và cản trở hoạt động của PetroVietnam”. Mới đây nhất, Việt Nam cũng trao công hàm cho Sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội để phản đối việc hải quân Trung Quốc “dùng súng uy hiếp ngư dân Việt Nam trong khi họ đang hoạt động nghề cá tại vùng biển thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam”. Báo chí Việt Nam đang có nhiều bài phản đối cách hành xử của Trung Quốc tại biển Đông. Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông | |||||
| Posted: 03 Jun 2011 03:03 PM PDT Đang có một số tranh cãi trong cộng đồng mạng Việt Nam xung quanh lời kêu gọi biểu tình chống tham vọng của Trung Quốc trên Biển Đông. Lời kêu gọi tổ chức biểu tình ôn hòa trước cửa các cơ quan đại diện của Trung Quốc ở Hà Nội và TP Hồ Chí Minh vào Chủ nhật 05/06 tới đang được phát tán một cách nhanh chóng và rộng rãi trên các diễn đàn và mạng xã hội. Những người ủng hộ sự kiện này cảm thấy được tiếp sức trước việc báo chí nhà nước trong tuần này liên tục cho đăng các bài phê phán sự kiện tàu hải giám Trung Quốc gây hấn với tàu khảo sát của PetroVietnam. Tuy vậy, cũng có không ít ý kiến yêu cầu mọi người không xuống đường ngày Chủ nhật, với cáo buộc tổ chức đứng đằng sau sự kiện là đảng Việt Tân ở Mỹ, bị chính phủ ở Hà Nội gọi là khủng bố. Một ý kiến trên mạng Vozforums.com viết: “Dại chi mà dính vào mấy vụ lùm xùm này, không phải Nhà Nước phát động, không tham gia!” Một người khác tiếp lời: “Anh em có đi coi cho vui nhớ mang theo mấy cái panel “đả đảo Việt Tân” để bọn nó khó quay phim chụp hình.” Các diễn đàn nhỏ như vietfones.vn, beat.vn, hoatdongtuthien.org cũng đều đăng tải các ý kiến kêu gọi không tham dự vì nhà nước chưa cho phép. Để tăng sức nặng, có người tung lên mạng một văn bản được nói là của Đại học Công nghiệp TP. HCM cấm sinh viên tham gia biểu tình. Ngay ở trang diễn đàn chuyên về Biển Đông, hoangsa.org, đến chiều nay đã có tới hơn 160 trang tranh luận có tham gia tuần hành hay không. Một người ở đây nói: “Chúng ta yêu nước và nhất quyết không ủng hộ bọn kích động, bọn phá hoại sự ổn định của Việt Nam.” Nhưng tại đây, cũng có ý kiến phản bác: “Đây là thời điểm quan trọng nhất và cũng là tốt nhất để chúng ta tuần hành phản đối.” ‘To lớn và xấu tính’ Hồi tháng Tư, một thanh niên đã đi xe máy tới vườn hoa đối diện Đại sứ quán Trung Quốc trên phố Hoàng Diệu, Hà Nội, tung băng rôn mang dòng chữ chống lệnh đánh bắt cá của Trung Quốc tại Biển Đông rồi châm lửa đốt chiếc xe máy của mình. Được biết chiếc xe nhãn hiệu Wave này sản xuất tại Trung Quốc. Người thanh niên bị an ninh giải đi ngay sau đó, nhưng đoạn video quay cuộc phản kháng ngắn gọn và mạnh mẽ này đang được lưu truyền trên các trang mạng. Làn sóng chống Trung Quốc ở Việt Nam cũng đang thu hút sự chú ý của báo chí nước ngoài. Báo Financial Times, một tờ báo lớn và có uy tín tại Anh Quốc, vừa có bài bình luận của tác giả David Pilling nói ngay cả chính phủ Việt Nam nay cũng phải lên tiếng tỏ rõ thái độ với nước láng giềng “to lớn và xấu tính”. Bài báo dẫn lời Brantly Womack, Giáo sư chính trị học tại trường đại học Virginia, nói Việt Nam có một quan hệ bất cân xứng với Trung Quốc. Theo Giáo sư Womack, quan hệ này gần giống như cơ chế các nước chư hầu mỗi năm phải triều cống cho Trung Quốc. “Phải tỏ ra lễ phép và thần phục thì các nước mới được yên thân.” “Cách hành xử với Việt Nam dường như là một trong các nỗ lực của Trung Quốc tìm cách thiết lập một cơ chế quan hệ tương tự cho thời nay.” Vị giáo sư này nhận xét ngoài Ấn Độ và có thể Nhật Bản, tất cả các nước Á châu đều có quan hệ bất cân xứng với Trung Quốc, và bởi vậy, Bắc Kinh cũng đang lần lượt gây rắc rối với các nước này. Theo bài báo trên Financial Times, “về ngắn hạn, sự hung hăng của Trung Quốc dường như phản tác dụng” vì nó khiến các nước nhỏ tìm đến nhau cũng như xích lại gần Hoa Kỳ. Tác giả David Pilling nói chính vì sự phản đối mạnh mẽ lần này của Việt Nam, chủ đề Biển Đông sẽ thống lĩnh chương trình nghị sự của Diễn đàn An ninh Đối thoại Shangri-La cuối tuần này. Nhận định của cây bút Financial Times là trong khi sức mạnh hải quân của Trung Quốc đang lên thì ảnh hưởng của Hoa Kỳ trong khu vực sẽ suy giảm và sớm muộn gì các nước như Philippines và Việt Nam sẽ phải đạt được dàn xếp nào đó với Trung Quốc và họ biết điều này. Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment