Đọt Chuối Non |
- Ca khúc Chiều Vàng và nỗi buồn còn lại..
- Tự tin trong giao tiếp khi đi nước ngoài
- Tàu chiến Hoa Kỳ vào thăm Việt Nam
- Nga giao chiến đấu cơ cho Việt Nam
- ‘Bình luận của báo Trung Quốc ‘gây phức tạp tình hình’
| Ca khúc Chiều Vàng và nỗi buồn còn lại.. Posted: 23 Jun 2011 03:03 PM PDT
OCHID LÂM QUỲNH là ái nữ của nhà thơ Du Tử Lê và Hạnh Tuyền hiện đang sống tại Mỹ. Trong dịp về Việt Nam, Quỳnh đã tìm gặp được một số bà vợ của các văn nghệ sĩ nổi tiếng, và đã ghi lại những cuộc trò chuyện cùng họ với một giọng văn giản dị, chân thực và thông minh. Sưu tầm giới thiệu cùng các bạn bài ghi chép dưới đây của chị về phu nhân của nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, tác giả các ca khúc nổi tiếng một thời như "Chiều Vàng", "Nỗi Lòng", "Nghệ Sĩ với Cây Ðàn"…
Sau nhiều cố gắng tìm kiếm, với những giúp đỡ tận tình của nhiều nhân vật trong giới văn nghệ sĩ của Hà Nội cũ, tôi vẫn không gặp được bà Nguyễn Văn Khánh. Người phụ nữ được ghi nhận là nguồn cảm hứng dẫn tới việc ra đời một số ca khúc nổi tiếng của nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, như "Chiều Vàng", "Nỗi Lòng" hay "Nghệ Sĩ với Cây Ðàn"… Tôi đã đinh ninh mình sẽ phải sắp xếp thời gian, công việc để trở lại Hà Nội một lần khác nữa. Lý do mạnh mẽ nhất, thôi thúc tôi phải gặp bà cho bằng được, có lẽ vì những điều tôi nghe được từ phần đời thường lặng lẽ, ơ hờ, tưởng chừng tẻ nhạt, kéo dài trên nửa thế kỷ của bà, chỉ là cái phần biểu bì, cái phần ngoài da, che đậy chịu đựng… Ở lãnh vực này, tôi nghĩ, có phần vượt trên mức hy sinh, chịu đựng của bà Tú Xương! Sự ơ hờ hay tẻ nhạt của một đời người, tôi trộm nghĩ, nó cũng giống như cái biểu hiện bề mặt của hiện tại một địa danh từng một thời nổi tiếng. Cũng hệt như những du khách đến với Hà Nội hôm nay, trong cung cách "cưỡi ngựa xem hoa," sẽ chẳng ghi nhận được gì nhiều, ngoài khu Phố Cổ, một số thắng tích đã xuống cấp như Tháp Rùa, đền Ngọc Sơn, chùa Một Cột, đê Yên Phụ, chùa Quán Sứ… Như mẹ tôi từng bảo tôi rằng, bất cứ một đế đô, một thành phố lịch sử nào trên thế giới, đều bị bụi, rác thời gian xóa nhòa, vùi lấp mọi hào quang quá khứ. Chỉ khi nào ta lắng lòng, đào xới dĩ vãng, khi đó, ta mới có thể bắt gặp những trầm tích, hay những kết tinh quý giá làm thành lịch sử nghìn năm của địa danh ấy. Với cá nhân tôi, trường hợp bà Nguyễn Văn Khánh, nhũ danh Ðặng Thị Thuận, có lẽ cũng là một điều gì tương tự… Qua chuyện kể và, nhất là qua những chi tiết tôi được nghe từ ông bà Hoàng Giác / Kim Châu, thì đằng sau cái đời thường lặng lẽ, ơ hờ, tưởng chừng tẻ nhạt của bà Nguyễn Văn Khánh / Ðặng Thị Thuận, là cả Vì thế, tôi nghĩ "trời có mắt," khi buổi chiều, định soạn hành lý, để trưa hôm sau, ra phi trường, trở về Cali, thì một nhân viên khách sạn, đưa cho tôi tờ giấy viết tay của nhạc sĩ Hoàng Giác. Ông viết: "Cháu Quỳnh, "Ðã tìm được địa chỉ của vợ nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, có người tình nguyện đưa các cháu đến gặp gia đình tại ngõ Khâm Thiên. Sáng nay sang tìm cháu không gặp. Vậy cháu về thì hãy sang bác để gặp người họ hàng tới trực tiếp gia đình." Bác Hoàng Giác." Tôi và Hân, quyết định đổi vé, hoãn chuyến bay về Los Angeles. *** Hôm sau, trời mới hừng sáng, chúng tôi đã rời khách sạn, tới nhà nhạc sĩ Hoàng Giác. Người phụ nữ tình nguyện dẫn đường cho chúng tôi, là một người trong gia tộc của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh. Cô sốt sắng, mau mắn và nhiệt tình. Tôi thấy giống như chúng tôi được đưa đi… "tìm trầm" vậy. Trên đường đi, nửa đùa, nửa thật, cô bảo, đường đến nhà nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, "Khó không thua gì đường lên…trời!" Dường như cảm được thắc mắc của tôi, người hướng dẫn chúng tôi trên đường "lên trời," hỏi tôi: "Cháu có biết chúng ta đang đi trên những đoạn đường hẹp này, gọi là gì không?" Tôi đáp: "Không cô ạ!" Cô bật cười, bảo: "Ở đây, người ta gọi là cái… ngách đấy!" Tôi cũng bật cười, bất ngờ, thích thú. Hồi nào giờ, tôi vẫn nghĩ hai chữ "ngõ ngách" chỉ là một danh từ kép. Ngôn ngữ Việt có nhiều, rất nhiều những danh từ kép, như thế. Tôi nói ra với cô, sự "vỡ nhẽ" của mình, thay cho lời cảm ơn. Cô vui lắm. Cô nhắn nhủ: "Còn nhiều đều ở đây đáng cho con học đấy. Con phải về đây nhiều nhiều mới được." Tôi đáp: "Vâng ạ," và thấy "đường lên trời" dường như đã phần nào ngắn bớt. Cuối cùng, như một phần thưởng xứng đáng cho lòng chân thành, tha thiết của mình, chúng tôi cũng tìm ra chỗ ở đầu tiên, và sau chót của tác giả "Nỗi Lòng." Tôi không biết cảm giác của Hân! Riêng tôi, ngay khi vừa bước chân vào căn nhà, như một di tích của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, tôi đã có cái cảm giác vắng vẻ, bùi ngùi… Nó rất gần với một ca từ, trong ca Nếu tôi hiểu không lầm thì ca khúc này, nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh viết gửi cho linh hồn một người yêu của ông, đã mất. (Hay ít ra thì, dù người đó vẫn còn sống, nhưng với ông, kể như đã quá cố…!) Ngoài cụm từ "…viếng thầm hồn cố nhân," trước đó còn có một ca từ khác của ông, cho thấy tính cách này dứt khoát hơn, rõ ràng hơn nữa, đó là câu: "Hồn em có cùng người chứng minh…" Thêm ca từ này, tôi nghĩ người nghe có thể khẳng định rằng "cố nhân"hay "người xưa" của ông trong ca khúc đã đi khỏi cuộc đời này. Nếu suy nghĩ của tôi không sai, thì "Chiều Vàng" có lẽ là ca khúc đầu Mấy chục năm sau, một người ngưỡng mộ tài hoa Nguyễn Văn Khánh, thuộc thế hệ 1,5 là tôi, đâu ngờ, khi có cơ hội tìm thăm ông; thì chính ông, tác giả, cũng đã từ lâu qua đời! Và tôi (chứ không phải ông,) tìm đến để thầm viếng linh hồn ông (chứ không phải linh hồn cố nhân của ông!) Tuy thế, tôi vẫn thấy tôi may mắn. Tôi hạnh phúc hơn rất nhiều người khác. Ít ra tôi vẫn có cơ hội được gặp gỡ, được nhìn tận mắt, được chạm bằng tay vào xương thịt người bạn đời của ông: Bà Ðặng Thị Thuận. Bởi vì trước sau gì thời gian rồi cũng sẽ đem bà về bên kia thế giớivới ông. Cũng như thời gian đã đem đi khỏi cuộc đời này, khỏi chúng ta một Lưu Trọng Lư, Thế Lữ, Ðinh Hùng, Vũ Hoàng Chương, Nguyễn Tuân, Văn Cao… Và, gần hơn, là một Phạm Ðình Chương, Lê Thương, Mai Thảo, Nguyên *** Tiếp tôi trong căn nhà, nơi ở cuối cùng của tác giả "Nỗi Lòng," là bà Nguyễn Văn Khánh / Ðặng Thị Thuận và, anh Nguyễn Mạnh Phú, trưởng nam của ông bà. Có thể vì có chung với nhau một mẫu số, là lòng yêu mến, Ở tuổi 86, vào mùa hè, Hà Nội, 2006, bà Nguyễn Văn Khánh / Ðặng Thị Thuận đã tặng cho chúng tôi những nụ cười móm mém hồn nhiên, những sôi nổi, hào hứng qua giọng nói trầm, bổng. Tôi cũng ghi nhận được, một cách hạnh phúc xen lẫn ngậm ngùi, khi đôi mắt già nua đục lợ; khi lớp da nhăn mưu sinh, đã lên nước thời gian; và luôn cả những sợi tóc mai bạc óng, phất phơ sót lại… chốc chốc lại ánh lên niềm hãnh diện, lấp lánh niềm hân hoan họa hiếm… Tôi cũng hạnh phúc tới ước ao, phải chi những giây phút, những hình ảnh bất chợt tôi ghi nhận được từ nơi bà, sẽ mãi còn. Tôi muốn nói những lần bà lấy tay che…miệng! Cử chỉ tố cáo sự e thẹn, xấu hổ hay "Năm quan mua lấy miệng cười, Với những người của Hà Nội cũ, ở thập niên 1940, nhiều người, tới giờ còn nhớ thời đó, ở khu Khâm Thiên, có một thiếu nữ nổi tiếng về nhan sắc và giỏi giang, nết na, tên là Ðặng Thị Thuận. Khi ấy, dân số Hà Nội còn thưa thớt. Nên người con gái họ Ðặng đã sớm được nhiều gia đình thế giá ngắm nghía, cầu cạnh cho con trai họ. Phần mình, Ðặng Thị Thuận lại không một chút bận tâm về đường chồng con. Bố tôi nói thời gian đó cũng là thời gian cơn bão Văn học lãng mạn Pháp đã thổi tới Việt Nam. Hàng ngũ theo Tây học gia tăng. Các phong trào vận động xã hội xóa bỏ xiềng xích giam cầm người phụ nữ Việt Nam, nói riêng; nếp sống của người Việt Nam, nói chung, vốn bị trói giam trong bốn bức tường Khổng giáo, được các nhà trí thức, nhất là giới văn nghệ sĩ nhiệt liệt, mạnh mẽ cổ võ. Ông bảo: "Ở lãnh vực văn học, ngọn cờ đầu của cuộc cách mạng xanh này, thuộc về nhóm Tự Lực Văn Ðoàn." Những tài năng, tên tuổi nổi bật ở ba lãnh vực: Thi ca, văn chương và âm nhạc, đã thắp lên những ngọn lửa ngùn ngụt hưng phấn, ngây ngất khuấy động hàng ngàn trái tim thiếu nữ mơ mộng, mới lớn. Những bài Hình ảnh văn nghệ sĩ, được các cô cất giữ giấu kín trong đáy tim… Thời gian đó, những văn nghệ sĩ nổi tiếng là hóa thân của những hoàng tử tài hoa và các cô gái mới lớn, yêu văn nghệ, là những công chúa ngủ Cho nên, đầu năm 1942, được bà dì mai mối cho nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, thoạt tiên, người con gái họ Ðặng đã lạnh lùng từ chối.Thậm chí, nàng cũng chẳng có cái tò mò lén coi mặt chàng trai đến nhà, cầu "…Vì bà dứt khoát không chịu, nên bà đâu có coi mặt ông! Ấy vậy mà bà chị dâu của bà thì lại tò mò, hăng hái bảo với bà rằng: "Mày không chịu, nhưng cứ để tao ra coi cái mặt mẹt của nó xem sao…" Và, con biết không, chỉ ít phút sau, bà ấy chạy vào bếp, kháo với bà rằng, 'Tao thấy mặt mũi nó được đấy, Thuận à.' " Vì đã được coi ảnh nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh trước khi gặp bà, tôi bèn ngắt lời bà, "đế" một câu: "Chứ không phải bà đã biết rõ từ trước, là ông đẹp trai quá trời à? Bây giờ ông mất rồi, bà nói thiệt con nghe đi!" Người bạn đời của tác giả "Chiều Vàng," ở tuổi 86, cười thẹn lấy tay che miệng chối: "Ối dào! Bà mà nói dối cho trời chu đất diệt bà đi…" Tôi vội ôm bà: "Bà ơi! Con chọc bà đó mà!" Sau đấy, khi biết cha mẹ, các anh các chị trong nhà cùng "chấm" nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, người con gái họ Ðặng cuối cùng nhận lời lên xe hoa. Năm đó, bà nói: "Bà đúng 20 tuổi!" Cuộc hôn nhân thuở ban đầu, không được khởi dẫn từ một tình yêu có trước. Nhưng, không vì thế mà, sau đó, người con gái họ Ðặng, một thời nổi tiếng nhan sắc khu Khâm Thiên, không yêu thương chồng. Trái lại. Bà kể, những năm đầu của cuộc hôn nhân, tác giả "Nỗi Lòng,"thường xuyên ở nhà. Ông tự tạo lấy cho mình một căn nhà nhỏ, như một không gian riêng, để làm việc. Căn phòng, hay cái không gian riêng của nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, không xa ngôi nhà chính bao nhiêu. Nhưng nó lúp xúp, nhỏ bé như một cái hang. Nó lại được làm dưới gốc cây đa, cho nên sau này, mọi người Theo lời kể của anh Nguyễn Mạnh Phú, trưởng nam cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh thì chính ở tại cái miếu kia, nhạc phẩm đầu tay, nhan đề "Thu" viết cho thân mẫu của anh, ra đời năm 1946. Kế tiếp, là những ca khúc như "Chiều Vàng," rồi "Nỗi Lòng," được thân phụ anh viết năm 1951. Cũng thời gian này, nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh đã viết ca khúc "Nghệ Sĩ với Cây Ðàn." Anh Phú kể: "Bản nhạc ấy, ông viết sau khi đi Bắc Ninh, thăm một người yêu cũ, nhưng không gặp được…" "Lúc ông ngồi viết nhạc trong miếu, bao giờ bà cũng là người ngồi sau, cầm quạt, quạt cho ông đấy, con ạ!" Mặc dù, bà cũng không quên nhấn mạnh rằng, bà không biết gì về âm nhạc. Bà cũng chẳng quan tâm bao nhiêu tới các ca khúc của ông; ngoài ý thức tôn trọng chồng, tôn trọng công việc vàsự nghiệp của chồng. Tính tới ngày 20 tháng 8 năm 1976, là ngày tác giả "Chiều Vàng" từ trần, Tôi không biết bà Nguyễn văn Khánh / Ðặng Thị Thuận đã được sống bên chồng bao nhiêu năm tháng! Ngay bà, khi được hỏi, bà cũng không Bà nói, trong suốt 34 năm làm vợ tác giả "Nỗi Lòng," trừ một thời gian ngắn, nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh bị tù vì trốn lính thời Pháp thuộc; tổng số thời gian ông ở nhà chỉ khoảng một phần ba, hai phần ba của Một trong những phụ nữ khiến tác giả "Lời Thề Xưa," quên bẵng lời… thề, bỏ nhà ra đi dài lâu nhất; đến độ đã có với người đàn bà đó 7 người con; là người phụ nữ tên Sâm, cô là một ca sĩ. Tôi đồ chừng, hình ảnh người đàn bà này, nhiều phần sẽ mãi ở trong ký ức phong phú chịu đựng, nhẫn nhục của bà Nguyễn Văn Khánh / Ðặng Thị Thuận. Sở dĩ tôi có cho mình cảm tưởng này, bởi vì mùa hè năm 2006, dù đã ở tuổi 86, khi kể tôi nghe, câu chuyện về người phụ nữ có tới 7 con với chồng mình, bà Nguyễn Văn Khánh còn nhắc, từng tiếng: "… tên là Lê Thị Sâm!" Bà cũng kể thêm rằng, ba năm trước khi tác giả "Chiều Vàng" qua đời, bà Sâm đã quyết liệt xua đuổi tác giả "Nỗi Lòng!" Không còn chọn lựa nào khác, nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh buộc lòng phải trở về với vợ con; cùng chứng bệnh viêm quai hàm, giai đoạn cuối. Ðó cũng là thời gian thân phụ của nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh năn nỉ cô con dâu cả, họ Ðặng, đem hai đứa con nhỏ bệnh tật, quặt quẹo, còn sống Không một ai biết được bà Nguyễn Văn Khánh / Ðặng Thị Thuận có thực tâm tự nguyện nuôi hai đứa con bệnh tật của "kẻ thù," (chữ này của tôi,) lấy phước; hay chỉ vì nể lời cha chồng? Nhưng, mọi người đều Trước việc làm cực kỳ nhân đức, cao thượng của mình, bà Nguyễn Văn Khánh đã rất chân thành, khiêm tốn khi nói: "Nhiều người bảo bà… 'mát' tay nuôi con nhỏ…" Anh Nguyễn Mạnh Phú kể thêm: "Mẹ tôi đã cứu sống hai đứa con riêng của bố tôi và người vợ lẽ như một phép lạ!" Riêng bà Sâm thì đã từ trần năm 1979, khoảng trên dưới 3 năm, sau cái chết của thân phụ anh. "Bà ấy không được thấy hai đứa con còn lại của bà ấy với bố tôi, nay đã nên người…" Anh Phú kết luận một cách hân hoan và tiếc rẻ. Tôi không thể hình dung, và cũng không thể tưởng tượng, sau chừng đó cay đắng chịu đựng; sau chừng đó chập chùng ngậm ngùi, vậy mà mỗi lần khi tôi cố tình chọc ghẹo bà, bằng những câu hỏi lập đi lập lại nhiều lần; đại ý như "Bà có ghen với ông không?" "Ðã lần nào bà đi đánh… ghen chưa?" Hoặc, "Bà có biết bài này ông làm cho cô nào không?" Thì bao giờ bà cũng đáp, trước nhất bằng những nụ cười móm mém hồn nhiên, nét duyên dáng xưa cũ… Và sau đó là những lời nói ngắn gọn, dứt khoát. Thí dụ như: Hoặc: "Không." Hay: "Không." Bà cũng kể, có lần các chị em bên chồng rủ bà đi đánh ghen…Nhưng bà từ chối. Bà bảo: "Ai đi thì đi. Tôi í à… tôi chả đi đâu hết!" Trước khi chúng tôi phải chia tay, bằng một giọng thản nhiên, với đôi Bà cho tôi cảm tưởng, nội việc bà là: "Bà Nguyễn Văn Khánh," chừng đó thôi, đã quá đủ! Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||
| Tự tin trong giao tiếp khi đi nước ngoài Posted: 23 Jun 2011 03:02 PM PDT
Người Việt có câu "Nhập gia tùy tục". Chúng ta ở Việt Nam gặp gỡ người nước ngoài dù sao cũng cảm thấy tự tin vì mình là "chủ nhà". Bạn mình phải học và thay đổi theo văn hóa nước mình trong khi mình thì vẫn được sống trong bầu không khí thân quen. Còn khi chúng ta đi ra khỏi Việt Nam? Thật là nhiều bỡ ngỡ. Rất dễ là chúng ta sẽ gặp các tình huống như sau: - Tiếng Anh học cả chục năm mà vẫn ấm ớ, không tự tin khi giao tiếp. - Chưa hiểu rõ về văn hóa, tập tục của người bản xứ nên lại càng ngại va chạm. - Có nhiều câu hỏi như về cuộc sống của người bản xứ muốn tìm hiểu mà không dám hỏi vì sợ hiểu nhầm. - Khi tham gia một nhóm với các thành viên toàn là người bản xứ, họ nói tiếng của họ mình chẳng hiểu gì nên rất dễ cảm thấy bị lạc lõng. - Tham gia một nhóm với các thành viên đến từ nhiều nước khác nhau, ai cũng rất tự tin, nói nhiều, mình lại đâm ra mất tự tin. Không nói gì thì mọi người sẽ cho là người Việt nhút nhát, nhàm chán. Nói gì thì không biết nên bắt đầu từ đâu. - Gặp một anh chàng người châu Phi cao to và đen thùi lùi thì bỗng dưng có ý nghĩ "sợ sợ" không dám bắt chuyện Nói chung là sẽ có rất nhiều vấn đề kiểu như vậy. Bạn có thể nghĩ là đối xử với người Mỹ sẽ cần phải thế này, nhưng nếu gặp một bạn người Nhật thì phải nói thế khác…. Thực ra mọi thứ cũng không quá phức tạp đến thế. Dù là quốc gia nào, nền văn hóa nào, hình dáng nào đi nữa thì về bản chất con người đều giống nhau. Ai cũng quý những người khiêm tốn, chân thành, luôn lạc quan vui vẻ và tốt bụng. Ai cũng đều có điều gì đó thú vị để học hỏi. Ai cũng đánh giá cao sự tôn trọng giữa con người với con người. Những điều đó đều có thể nhận ra dù chỉ trong vài phút nói chuyện. Và ngược lại, chúng ta cũng sẽ không bao giờ hiểu được một người nếu như không bao giờ bắt chuyện với người đó. Nếu luyện cho mình những đức tính trên thì bạn sẽ rất tự tin khi giao tiếp, không kể là ở trong xóm hay đi ra nước ngoài. Ngoài ra bạn có thể trang bị thêm cho mình một vài "chiêu" nhỏ cũng sẽ rất tốt: - Học một số cụm từ giao tiếp tiếng Anh rất đơn giản và hữu dụng như: How are you doing? How are you?… (Một câu hỏi thăm xã giao như người Việt mình gặp ai cũng hỏi "Đi đâu đấy?" I am good/fine. How about you?…Tôi khỏe, bạn thì sao? Could you please help (close the door)?… Bạn làm ơn giúp (đóng cửa) được không? I wonder if we (have dinner tonight/have any plan)?…Tôi không biết liệu chúng ta có (đi ăn tối hôm nay không? Có kế hoạch gì không)? Do you mind if I/Can I (smoke)?…Bạn có phiền khi tôi/…Tôi có thể (hút thuốc không)?(Cách tốt nhất khi không hiểu là hỏi. Thật chẳng mất gì mà lại rất lịch sự, tránh được việc làm mếch lòng hoặc phiền người khác chỉ vì không biết phải không các bạn Thank you….người Việt mình hay cho là nói cảm ơn nhiều quá thì khách sáo, không chân thành. Nhưng nếu chúng ta thực sự cảm kích trước bất cứ một hành động nào đó thì hãy đừng ngại nói cảm ơn. Nói 100 lần một ngày cũng chẳng sao nếu như bạn thấy cảm kích 100 lần. - Nhiều khi bí tiếng Anh thì chúng ta dùng body language, khoa chân múa tay đôi lúc cũng thú vị đừng ngại. Hãy hài hước một chút. Ai cũng thích vui vẻ cả mà - Học một số từ địa phương thông dụng nếu quốc gia đó không nói tiếng Anh. Biết từ địa phương rất tiện khi bạn đi ra ngoài phố, mua đồ, bắt taxi, ngã giá…và nhất là tạo sự thân mật với người bản xứ khi nói Xin chào hay Cảm ơn bằng thứ tiếng của họ. - Ở bất cứ đâu thì chúng ta cũng cần tỏ ra lịch sự. Nói to đủ nghe (cái này các bác nhà mình là rất hay mắc phải - Cảm ơn và xin lỗi đúng lúc. - Đi ra nước ngoài có nhiều cái khác biệt, bạn rất dễ muộn xe bus, chậm lịch bay, bị đói vì không tìm được quán ăn, thậm chí ốm, mệt. Hãy sẵn sàng cho những điều này và đừng tỏ ra khó chịu hay tiêu cực. - Đừng ngại hỏi. Hãy hỏi bất cứ điều gì bạn muốn biết. Với những câu mà bạn sợ "đụng chạm" thì nên ướm ý trước khi hỏi để tránh hiểu nhầm. Mình biết là có nhiều bạn khi đi du lịch thì chán ngán chỉ muốn quay về nhà ngay lập tức, hay đi du học thì xác định chỉ học có vài năm nên cũng không chủ động học hỏi văn hóa nước bản xứ. Cũng dễ hiểu nếu như chúng ta chỉ muốn sống trong thế giới thân quen của mình thì thay đổi nào cũng đều đến như một cơn đau nhức. Nhưng nếu bạn là người thực sự cởi mở và muốn học hỏi từ các chuyến du lịch và thời gian sinh sống ở nước ngoài thì hãy tận dụng tối đa cơ hội đó. Ngôn ngữ và văn hóa là rào cản nhưng đó không phải là rào cản lớn nhất. Rào cản lớn nhất chính là trái tim chúng ta. Câu hỏi ở đây là liệu chúng ta đã thực sự mở cửa trái tim mình để chào đón những người bạn mới, cơ hội mới, kinh nghiệm mới hay không mà thôi. Hãy vượt qua những định kiến và lo lắng để chủ động trong giao tiếp, chắc chắn là bạn sẽ khám phá ra rất nhiều điều mới lạ. Chúc các bạn một ngày tự tin. Hoàng Khánh Hòa
Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||
| Tàu chiến Hoa Kỳ vào thăm Việt Nam Posted: 23 Jun 2011 03:00 PM PDT Tại cuộc họp báo hàng tuần ở Hà Nội hôm nay 23/6/2011, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam xác nhận tàu chiến Hoa Kỳ sẽ vào thăm Việt Nam và “tăng cường quan hệ” cùng hải quân nước chủ nhà. Bà Nguyễn Phương Nga trả lời nhà báo nước ngoài nói: “Về việc tàu Hải quân Mỹ tới thăm cảng của Việt Nam thì hiện hai bên vẫn đang trao đổi để thống nhất chương trình cụ thể.” Điều này cho thấy hai bên vẫn chưa công bố thời gian, địa điểm cụ thể về chuyến thăm mà một số hãng tin nước ngoài cho là sẽ diễn ra vào tháng 7 năm nay. Về đường lối chung, bà Phương Nga nói: “Việt Nam có các hoạt động hợp tác, giao lưu giữa hải quân Việt Nam với hải quân của một số nước. Và việc tàu hải quân của các nước tới thăm cảng của Việt Nam cũng là việc bình thường và cũng đã được tiến hành trong một số năm gần đây.” Bà xác nhận rằng “những hoạt động sắp tới của Hải quân Hoa Kỳ và Hải quân Việt Nam cũng là hoạt động định kỳ hàng năm và cũng đã được trao đổi, thỏa thuận trước nhằm mục đích tăng cường quan hệ giữa hải quân hai nước”. Tuy không dùng từ “diễn tập hải quân” nhưng người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam nói hải quân hai bên hợp tác ” với mục đích thực hiện các hoạt động nhân đạo, trao đổi các vấn đề chuyên môn và về các hoạt động tìm kiếm cứu nạn”. Được biết hai tàu khu trục và một tàu cứu hộ của Hoa Kỳ chuẩn bị tham gia diễn tập cùng quân đội Philippines từ 28/6/2011. “Cuộc diễn tập hải quân chung sẽ được khai mạc vào ngày 28/6 tại Bộ Tư lệnh Hải quân miền Tây” của Philippines, theo lời Thiếu tướng Jose Miguel Rodriguez, cho báo chí biết hôm giữa tháng 6. Ngay từ đầu tháng, báo nước ngoài nói tàu chiến Mỹ từ hạm đội Thái Bình Dương có 10 ngày tập trận tại vùng biển Đông Nam Á, với Philippines và sau đó là với Việt Nam. Phía Philippines cho hay cuộc diễn tập hải quân chung đã lên kế hoạch từ trước được gọi là “Hợp tác Sẵn sàng Chiến đấu và Huấn luyện Trên biển” (CARAT) sẽ diễn ra ở vùng biển Sulu. Còn cho tới nay, Việt Nam và Hoa Kỳ chưa công bố chi tiết cuộc diễn tập dự kiến hai bên cùng tổ chức là ở đâu và ngày giờ ra sao. Năm ngoái, hải quân Mỹ – Việt đã có cuộc diễn tập cứu hộ chung ở Biển Đông, bất chấp phản đối từ Bắc Kinh. Trung Quốc gần đây, qua lời một Thứ trưởng Ngoại giao, lại phê phán việc Hoa Kỳ can dự vào vấn đề Biển Đông. Filed under: Bang giao quốc tế Tagged: Bang giao quốc tế | ||
| Nga giao chiến đấu cơ cho Việt Nam Posted: 23 Jun 2011 02:59 PM PDT Tin cho hay một công ty của Nga đã giao đợt đầu bốn chiến đấu cơ thế hệ mới Su-30MK2 cho không quân Việt Nam. Báo Moscow Times dẫn lời ông Sergei Kornev, trưởng đoàn của công ty Rosoboronexport tại triển lãm hàng không Paris 2011, loan báo thông tin trên. Đây là tập đoàn chuyên trách xuất nhập khẩu vũ khí của chính phủ Nga. Hiện đoàn của Rosoboronexport đang tham dự Paris Air Show 2011 ở sân bay Le Bourget. Ông Kornev cũng cho hay Việt Nam, cùng với Ấn Độ và Algeria, là khách hàng mua nhiều chiến đấu cơ đời mới nhất từ Nga. Việt Nam đã ký hai hợp đồng mua tổng cộng 20 chiếc Sukhoi-30MK2. Tổng giá trị của hai hợp đồng này không được công bố, nhưng người ta ước tính lên tới một tỷ đôla. Su-30MK2 là phiên bản nâng cấp của loại Su-27UB Flancker hai chỗ ngồi, có khả năng phóng tên lửa chống tàu, tiêu diệt mục tiêu mặt nước và mặt đất. Việc giao hàng xem ra chậm hơn tiến độ. Việt Nam này còn mua nhiều loại vũ khí, khí tài tối tân khác. Hợp đồng mua sáu chiếc tàu ngầm hạng Kilo trị giá nhiều tỷ đôla hiện cũng đang được thực hiện. Việt Nam nói các trang thiết bị và vũ khí mới được mua nhằm nâng cấp năng lực quốc phòng “hoàn toàn với mục đích tự vệ”, chứ không nhằm vào quốc gia nào. Mới đây Nga cũng đã giao hai tàu chiến lớp Gepard 3.9 cho Việt Nam. Quân đội Việt Nam đang trên đường hiện đại hóa, ngân sách quốc phòng mỗi năm đều được tăng lên. Theo Sách trắng Quốc phòng mới công bố, ngân sách năm 2008 là 27.000 tỷ đồng (khoảng 1,5 tỷ đôla Mỹ), chiếm 1,8% tổng sản phẩm quốc nội (GDP). Filed under: Quốc phòng Tagged: Quốc phòng | ||
| ‘Bình luận của báo Trung Quốc ‘gây phức tạp tình hình’ Posted: 23 Jun 2011 02:58 PM PDT
Trong những ngày qua, sau việc các tàu của Trung Quốc cắt, phá cáp của tàu thăm dò Việt Nam trong phạm vi vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, tờ Thời báo Hoàn cầu (Global Times) đã đăng một số ý kiến hoặc xã luận về tình hình Biển Đông, trong đó đổ lỗi cho Việt Nam và thậm chí đề cập khả năng sử dụng sức mạnh trên Biển Đông. Thời báo Hoàn cầu là bản tiếng Anh thuộc Nhân dân Nhật báo. Nhận xét về điều này, người phát ngôn ngoại giao Việt Nam Nguyễn Phương Nga nói: “Các hoạt động vi phạm chủ quyền của Việt Nam mà tàu của Trung Quốc tiến hành đã gây bức xúc trong lòng người dân Việt Nam. Một số báo của Trung Quốc, trong đó có Thời báo Hoàn cầu đã đưa các bình luận thiếu thiện chí, không có lợi cho mối quan hệ Việt – Trung và khiến tình hình thêm phức tạp”. Bà Nga cũng nói thêm rằng có những thông tin mà báo nói trên đưa là sai sự thật, gây tổn thương cho tình cảm của người dân hai nước. “Thời báo Hoàn cầu chỉ là tiếng nói của một nhóm người nhất định, không đại diện cho nhân dân Trung Quốc”, bà Nga nhận định và nói thêm rằng những người dân yêu chuộng hòa bình “sẽ không thể chia sẻ và đồng tình với những thông tin không đúng sự thật và thiếu thiện chí” mà báo nói trên đã đưa ra. Đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam tái khẳng định Việt Nam chủ trương giải quyết mọi vấn đề, kể cả vấn để tranh chấp trên Biển Đông, bằng cách đối thoại hòa bình. Căng thẳng trên Biển Đông gia tăng trong thời gian gần đây, sau khi các tàu của Trung Quốc liên tiếp có hành động quấy phá hoạt động bình thường của các tàu Việt Nam đang hoạt động trên vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Philippines cũng tố cáo tàu Trung Quốc có những hoạt động vi phạm vùng nước mà Manila tuyên bố chủ quyền. Tại Hội nghị của các bên ký công ước về luật biển của LHQ mới đây, nhiều nước trong ASEAN đã công bố ý kiến kêu gọi các bên giải quyết tranh chấp thông qua các biện pháp hòa bình. Thanh Mai Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment