Monday, June 13, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Tình ca – Phạm Duy

Posted: 13 Jun 2011 01:07 PM PDT


 

Chào các bạn,

Bạn thích bài hát nào về tình yêu quê hướng đất nước? Bài hát nào khiến bạn cảm nhận và đồng cảm được với đất nước bằng những gì cụ thể, gần gũi và đơn giản chứ không phải là những gì trừu tượng nhưng chẳng có ý nghĩa gì nhiều? Đối với mình, bài hát “Tình ca” của Phạm Duy là một bài hát như vậy.

Mình tình cờ tìm được chia sẻ trên blog sau đây của chị Thiên Hương, một người Việt ở Úc và bài thơ của chị rất xúc động. Mình mạn phép quote lại ở đây để chia sẻ lại với các bạn:

Hôm trước người bạn gửi đến bài nhạc Tình Ca này kèm theo một câu: “Nghe bản nhạc Việt do người ngoại quốc ca càng nhớ và thương Việt nam quá”

Đọc xong, nghe xong thật rất thấm thía. Sống ở nước người, nghe được tiếng Việt mình, thật là thích. Bởi vậy bạn bè gặp nhau, là xúm xít nói tiếng Việt cho đỡ nhớ nhà, và cảm thấy ấm cúng.

Cảnh vật cũng vậy, Washington DC, VA, San Francisco, Monterey, Melbourne, Sydney, Tasmania, Queensland, và nhiều nhiều nơi khác cũng có cảnh đẹp, rất đẹp nhưng sao không đẹp bằng những cảnh ở quê nhà trong trí tưởng, có phải đó là tại cảnh ở đây nó thiếu cái hồn quê, thiếu cái nét yêu dấu của quê hương…

Bởi vậy nên … tôi yêu … tôi yêu tiếng nước tôi

 

Tôi Yêu

“Tôi yêu tiếng nước tôi
Từ khi mới ra đời”*
Từ khi nghe mẹ hát tiếng ầu ơ
Từ khi theo cha học tiếng i tờ
Từ khi bập bẹ những câu từ không nghĩa

Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu nồng nàn như yêu hoa phượng đỏ
Như yêu ráng chiều trên tháp cổ chiều hôm
Như yêu gót son trên cỏ ngát xanh mềm
Như yêu nắng hạ trên hàng cau tha thướt

Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu vần ca dao mượt mà dịu ngọt
Yêu mái tóc mềm trên lụa trắng thướt tha
Yêu khói lam xanh quanh quẩn tiếng sáo diều
Yêu bày trẻ ríu rít cười trong lớp học

Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu những vần thơ, những câu tục ngữ
Yêu những truyện cười, truyện cổ tích dân gian
Yêu nắng, yêu hoa, yêu ruộng lúa rì rào
Yêu hương cốm, yêu con đường nở đầy hoa sứ trắng

Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu người cha tóc bạc trắng nhọc nhằn
Yêu người mẹ suốt cả đời lo vun vén
Yêu thày cô khô hơi trên bục giảng
Yêu những người thợ nghèo hai manh áo sờn vai

Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu ánh trăng non, yêu rặng liễu bên thềm
Yêu bày trẻ nhỏ tung tăng bên bờ suối
Yêu sóng biển ngày đêm rì rầm hát mãi
Yêu ánh đèn đường, heo hút tiếng rao đêm

Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu dòng sông Hồng phù sa ngầu đỏ
Yêu Cửu long giang vùng vẫy kiêu hùng
Yêu con sông Hương hiền hòa nước chảy
Yêu tiếng hò, câu hát trên ruộng nắng đồng xanh

Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu tiếng ai ru trẻ giữa trưa hè
Yêu giọng ca buồn, tiếng hò Huế thê lương
Yêu giọng hát Nam ai, yêu tiếng hò Nam bộ
Yêu tiếng đàn bầu, điệu cò lả thiết tha

Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu những vùng quê nghèo nàn khổ lụy
Yêu người dân hiền một nắng hai sương
Yêu những thanh niên chống chỏi vượt nhọc nhằn
Yêu vùng đất mẹ cha đã nằm xuống

Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu con đường xưa ngày hai buổi đến trường
Yêu những giờ học sử bốn ngàn năm văn hiến
Yêu những chiến công, trang sử hào hùng
Của Đinh Lê Lý Trần, của Phù Đổng Thiên vương

Tôi yêu tiếng nước tôi
Từ khi còn thơ đến bây giờ khôn lớn
Từ khi còn là cô gái nhỏ ngây thơ
Vẫn ngân nga trong những buổi chiều vàng
Và vẫn hát những lời thơ cổ tích…..

Thiên Hương

Sau đây là hai video của bài hát do ca sĩ  Mỹ Linh và Thái  Thanh thể hiện.Chúc các bạn một ngày yêu nước,

Hiển

 

Tình ca
Sáng tác: nhạc sĩ Phạm DuyTôi yêu tiếng nước tôi!
Từ khi mới ra đời!
Người ơi! mẹ hiền ru những câu xa vờị
À à ơi! Tiếng ru muôn đờị..
Tiếng nước tôi!
Bốn ngàn năm ròng rã buồn vuị
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi!
Nước ơi! Tiếng nước tôi!
Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi,
Thoắt nghìn năm thành tiếng lòng tôi!
Nước ơi! Tôi yêu tiếng ngang trời,
những câu hò giận hờn không nguôi!
Nhớ nhung hoài mảnh tình xa xôi,
Vững tin vào mộng đẹp ngày mai!Một yêu câu hát Truyện Kiềụ
Lẳng lơ như tiếng sáo diều làng ta.
Và yêu
cô gái bên nhà.
Miệng xinh ăn nói mặn mà có duyên.

Tôi yêu đất nước tôi!
Nằm phơi phới bên bờ Biển Xanh
Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình
Nhìn trùng dương hát câu no lành…
Đất nước tôi!
Dẫy Trường Sơn ẩn bóng hoàng hôn!
Đất Miền Tây chở sức người vươn! Đất ơi! Đất nước tôi!
Núi rừng cao miền Bắc lửa thiêng
Lúa miền Nam chờ gió mùa lên! Lúa ơi!
Tôi yêu những sông trường!
Biết ái tình ở dòng sông Hương;
Sống no đầy là nhờ Cửu Long;
Máu sông Hồng đỏ vì chờ mong…

Người yêu thế giới mịt mùng
Cùng tôi ôm ấp ruộng đồng Việt Nam.
Làm sao chắp cánh chim ngàn
Nhìn Trung, Nam, Bắc kết hàng  mến nhaụ..

Tôi yêu bác nông phu
Đội sương nắng trên bờ ruộng sâu!
Vài ngàn năm đứng trên đất nghèo
Mình đồng da sắc không phai màu..
Tấm áo nâu!
Những mẹ quê chỉ biết cần lao;
Những trẻ quê bạn với đàn trâu! Bé ơi!
Tấm áo nâu!
Rướn mình đi từ cõi rừng sâu,
Dắt dìu nhau vào đến Cà Mau, áo ơi!
Tôi yêu biết bao người:
Lý, Lê, Trần và còn ai nữa
Những anh hùng của thời xa xưa!
Những anh hùng của một ngày maị..

Vì yêu, yêu nước, yêu nòi!
Ngày Xuân tôi hát nên bài Tình Cạ..
Ruộng xanh tươi tốt quê nhà
Lòng tôi đã nở như là đóa hoa…

Tình ca Phạm Duy – Mỹ Linh

Tình Ca Phạm Duy – Thái Thanh


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Đoàn kết bảo vệ tổ quốc

Posted: 13 Jun 2011 01:03 PM PDT

Chào các bạn,

Trong thời chiến toàn dân phải đoàn kết. Đó là lẽ tất thắng của dân ta qua mấy ngàn năm. Nay nước ta phải đối phó với thái độ ngang ngược của Trung quốc. Dù là chúng ta vẫn tiếp tục theo đuổi đường lối hòa bình, nhưng vẫn phải chuẩn bị cho chiến tranh–hòa bình không thể có nếu ta muốn hòa nhưng Trung quốc nhất định đánh phá. Chúng ta đang ở vào những thời khắc chiến tranh, và mọi chúng ta đều phải đoàn kết.

Trước nay có nhiều người trong chúng ta bất đồng với chính phủ trong một số vấn đề và vì thế trong nội bộ dân Việt, chúng ta vẫn có một số các mâu thuẫn. Nay, trước tình thế nghiêm trọng của đất nước, mọi chúng ta nên gạt qua các bất đồng và chú tâm vào việc đoàn kết bảo vệ thành trì.

Tại các nơi trên thế giới, các bạn có các dân biểu, thượng nghị sĩ, quốc hội, thủ tướng và tổng thống của các bạn. Hãy vận động với họ và cho họ hiểu rõ Trung quốc đang làm gì. Sự thật là đại đa số người trên thế giới không hiểu gì về các tranh chấp ở Biển Đông cả. Làm cho họ hiểu là nhiệm vụ của mỗi chúng ta.

Đây mà một vài điểm chính mà thế giới cần nắm vững:

• Trung quốc không chỉ tranh chấp vài đảo hay vài quần đảo, như Trường Sa (Spratlys) và Hoàng Sa (Paracels) như các nước khác trong vùng. Trung quốc tuyên bố chủ quyền trên toàn cõi Biển Đông (East Sea, tức là South China Sea ) với l‎ý thuyết Đường Chín Khúc hay Đường Lưỡi Bò (Nine dotted lines) như hình bên trên.

• Đòi hỏi Đường Chín Khúc của Trung quốc vi phạm chủ quyền của đa số các quốc gia trong vùng Đông Nam Á và vi phạm tự do hải hành của mọi quốc gia trên thế giới, trong vùng hải hành bận rộn thứ hai trên thế giới.

• Trung quốc từ trước đến nay vẫn từ chối điều đình đa phương với mọi quốc gia để giải quyết vấn đề, và đòi hỏi mỗi quốc gia phải điều đình song phương với Trung quốc.

• Các quốc gia ASEAN muốn giải quyết vấn đề một cách hợp lý bằng những điều đình đa phương cho tất cả mọi quốc gia.

• Trung quốc cùng ký tên với ASEAN vào Declaration on the Conduct of the Parties in South China Sea (Tuyên bố ứng xử Biền Đông) năm 2002, để giải quyết mọi vấn đề một cách hòa bình.

• Nhưng Trung quốc thường xuyên bắt bớ bắn đuổi ngư dân Việt Nam và ngư dân các nước trong vùng, đồng thời tấn công các tàu bè Việt Nam làm việc trong vùng Đặc quyền kinh tế của Việt Nam (200 hải llý tính từ bờ).

• Mỹ đã tuyên bố là sẽ can thiệp vào các tranh chấp Biển Đông để bảo vệ tự do hải hành của Mỹ và của thế giới.

• Các chính phủ trên thế giới cần hỗ trợ Việt Nam và các quốc gia ASEAN đề giải quyết các tranh chấp bằng đường lối hòa bình và ngăn cản các hành động gây hấn của Trung quốc.

Người Việt chúng ta có một bộ máy vận động chính trị khắp thế giới. Hãy dùng nó để bảo vệ đất nước. Hãy gạt qua mọi bất đồng để cùng đồng tâm hiệp lực bảo vệ Mẹ Việt Nam.

Chúc các bạn một ngày thành công.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Biển Đông, Trà Đàm Tagged: Biển Đông, trà đàm

Nhân Kỷ niệm 100 năm ngày sinh Lưu Trọng Lư – Nhà văn của khát vọng tình thương

Posted: 13 Jun 2011 01:02 PM PDT

Nhân Kỷ niệm 100 năm ngày sinh nhà văn Lưu Trọng Lư (19/6/1911 – 19/6/2011)

NHÀ VĂN CỦA KHÁT VỌNG TÌNH THƯƠNG

(Tùy bút, Nguyễn Anh Tuấn)

 Nếu được sống trăm lần
Chúng con xin nguyện được chết trăm lần
Vì đất Mẹ
Đất vô lượng tình thương

                                            Lưu Trọng Lư

Cách đây chưa lâu, trong khi cả nước cồn cào lo toan và đau xót trước cảnh tan hoang bởi lũ lụt ở miền Trung, trên trang mạng Vanvn xuất hiện một thiên tiểu thuyết của nhà văn Lưu Trọng Lư: “Cầu sương điếm cỏ” (do nhà nghiên cứu văn học Lại Nguyên Ân mới tìm thấy) viết về hậu quả cơn lũ lụt khủng khiếp ở Quảng Bình năm 1935; và câu chuyện thương tâm nhà văn kể lại quanh số phận hai đứa trẻ bị mất mẹ trong lũ phải lang thang tự kiếm sống, cùng với những cảnh đau lòng hiện tại dường như cũng góp phần lay động lương tri xã hội- cái lương tri vốn bắt đầu rệu rạo bởi những tiêu cực tràn lan khó kiểm soát… Lần đầu tiên được đọc thiên truyện đó, tôi đã không chỉ một lần ứa lệ  trước tấm lòng của nhà văn và bồi hồi nhớ lại cảnh những bàn tay trẻ em dỡ ngói nóc nhà kêu cứu trên nước trắng… Còn giữa những ngày nóng nực tháng 6 này, giữa cơn “địa chấn” của lòng người trước chủ quyền Đất Nước bị xâm phạm trắng trợn, tôi đã bỗng nhớ đến một bài thơ yêu nước Tây Ban Nha do chính nhà văn Lưu Trọng Lư đọc cho nghe, cách đây hơn hai chục năm, trong căn buồng của nhà văn đối diện phía sau Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Có mấy câu in hằn trong tâm trí tôi:

Nếu tôi đã mở môi để ngợi ca Tổ quốc
Ngợi ca mặt sáng trong và dữ dội của Người
Mở đến nỗi đôi môi tôi xé rách
Thì vẫn còn đây lời nói của tôi …

( Blax Đê Ôterô )

***

Nội dung bài thơ Tây Ban Nha trên và cái cách thể hiện nó của nhà văn Lưu Trọng Lư đã khiến tôi rung động sâu sắc. Đôi mắt ông long lanh ngấn lệ, giọng đọc tương phản với mưa thu buồn bã bên ngoài… Lúc đó, ai dám nghĩ rằng, người say đắm những vần thơ rực lửa kia lại là người đã từng ngồi trên một gác xép nghe mưa rơi : “Mưa chi mưa mãi/ Buồn hết nửa đời xuân/ Mộng vàng không kịp hái”, và để dành thi hứng của một thủ lĩnh phái “Nghệ thuật vị nghệ thuật" cho những cuộc chia ly, những cuộc tìm kiếm vô vọng: “Tiếng sóng vỗ trong giờ ly biệt/ Nghe vội vàng bi thiết bao nhiêu”. Và cũng chính ông là người đã thâu tóm được một cách thần tình cái tâm trạng ngẩn ngơ tội nghiệp của cả một thế hệ trong bài thơ Tiếng Thu bất hủ. Nhiều người đã phân tích rất hay và thấu đáo về bài thơ đó. Nhưng theo tôi, chưa ai vạch ra được điều này: đằng sau bóng sương mù thổn thức và người cô phụ héo mòn là nỗi niềm khao khát tình yêu thương đồng loại của nhà văn, giữa một không gian thiếu vắng tình thương. Và đó cũng chính là sự “bi thiết” tận đáy lòng của một nhà văn nổi tiếng vì đa cảm và mơ mộng!

Ngày em ra khỏi nôi
Bập bẹ đôi tiếng làm người
Anh đã sớm hái vần thơ tội lỗi
Quằn quại tuổi hai mươi
Đôi cánh phòng khuya không hé mở
Nằm nghe vọng lại tiếng thương đau:
Nửa đời úp mặt trong đêm tối
Từ trên gác lạnh, viết thơ sầu!

Suốt những chặng đường sáng tác sau đó của nhà văn, sự khắc khoải đến“bi thiết” của một người tự nhận “Ta: giang hồ một thi sĩ/ Dừng nghe tiếng gọi từ xoáy hồn ta” bao giờ cũng là Tình thương:

Đi giữa vườn nhân dạ ngẩn ngơ
Vì thương người lắm mới say thơ…

Cái tình thương trĩu nặng và xa xót với Đời khiến trái tim nhà văn thường rỏ máu – và đó cũng là lúc Thơ xưa và Thơ nay hòa nhập trong ông để bật ra những vần thơ trang văn có “Thần” có thể giúp ông tiếp tục khẳng định vị trí không ai thay thế nổi của mình trên văn đàn Việt hiện đại:

Ai đưa khúc Bình Minh Anh Vũ
Cho ta, trong chiều xế Đỗ Quyên?
Ai làm hồng máu con chim
Cho tiếng hót trong ngần bên cửa số?

Cuộc sống gian nan đau khổ, “Quỷ, người lẫn lộn/ Tình nghĩa liêu trai” nhưng  cũng chan chứa ân tình đáng trọng dường như lúc nào tìm thấy ở người thi sĩ vốn nhiều nước mắt này một sự ký thác sâu nặng :

Trong cuộc hành trình bão táp
Tôi vẫn ngừng chân ngắm hoa dại bên đường
Mở cảng lòng đón những cánh chim cô đơn
Những hồn oan đang vật vờ trốn tuyết

và:

Có hạt máu vùi thân cho đất sạch
Có tia nắng chiều muốn hoá kiếp ban mai…

Khi nhà văn đề xuất một phương châm sống và tuyệt đối trung thành với nó cho đến giờ phút chót trên cõi thế: “Ta thà bị lừa còn hơn không tin vào con người“, thì ông đã từng trải qua “Những bão bùng và những hạn hán/ Những trận mưa lay đất, những cơn khát bỏng trời“, đã “Từ đỉnh mộng tôi xuống tận hố đời” để chứng kiến và miêu tả biết bao câu chuyện thương tâm, những bi kịch đủ loại, những thất bại của con người nơi thôn dã hay thành thị, đã nhận ra sự mong manh của phận người; và vô tình ông đứng vào hàng ngũ của những triết gia-nhà tư tưởng, vượt xa những phạm trù đạo đức luân lý của một thời để có thể khái quát thân phận cả nhân loại, cùng triết lý ứng xử đầy nhân bản: “Ta thà bị lừa còn hơn không tin vào con người! Đó là biểu hiện của một tình yêu thương rộng lớn chân thành, một nhân cách cao cả, một trí tuệ mẫn tiệp. Và đó cũng là dấu hiệu đích thực của một nhà văn lớn.

Ngay cả khi “ngơ ngác” như một chú nai vàng vô tội, nhà văn cũng đã dấn bước vào con đường của những nhà văn hiện thực. Rồi tới khi trải lòng mình theo những biến cố lịch sử dân tộc, ông vẫn gắng nhìn thấu cõi đời này để tiếp tục lý giải đến tận cùng sự thật ở tận “mép bờ hữu hạn” lẫn tâm trạng của người nghệ sĩ ngôn từ – những gì mà trước kia ông đã từng lý giải trong nỗi thảng thốt “giật mình ta thấy bồ hôi lạnh” để rồi lại chìm sâu hơn trong chán nản tuyệt vọng:

Bãi nhân sinh trơ một đá ngồi
Trầm luân – căm giận
Đường xoài – chim động
Một cánh soi
Một tiếng người
Vòng vọng
Thú gào
Bụt ngủ
Em thẫn thờ

Sự tìm tòi hình thức thể hiện văn chương ở đây cũng chính là kết quả của một quá trình căng thẳng đào sâu vào nội tâm của người cầm bút, cũng như tới tận cốt lõi hiện thực.

Nhà nghiên cứu văn học Đỗ Quyên (Canada) ngay sau khi đọc nhanh bản thảo tập thơ “Bài ca tự tình” mà tôi gửi, đã được biết thêm ba bài nữa: “Từ vách này thời gian ta gõ”, “Cánh vạc”, “Bầy nhện và nhà thơ”, và anh đã như reo lên trong một thư điện tử mới nhất:

“Với nhiều sáng tác ở thể loại thơ có dung lượng lớn như vậy, nhất là về phong cách và ngôn ngữ, tôi xin được coi Lưu Trọng Lư là Nhà trường ca lãng mạn thượng thặng. Chất LÃNG MẠN của Thơ Mới thật khủng khiếp! Và tôi đã vừa thắp ngay nén hương để tạ lỗi Cụ: Như không ít người, kẻ này đã hiểu sai giai đoạn 'thơ CÁCH MẠNG' của tiền bối. Rất lạ. Hiện đại mà tươi tắn, khác cả về thi pháp hình thức với dòng trường ca – thơ dài đã có; không kể với khuynh hướng sử thi thường thấy thời đó mà ngay cả với dòng thơ dài đã trở thành biểu tượng của 'trường ca' như các bài 'Những người trên cửa biển' (Văn Cao), 'Em ơi – Hà Nội phố' (Phan Vũ), v.v. Lạy Chúa! Chúng con chẳng 'lãng mạn' mà cũng chửa 'hiện thực' được tới độ siêu đẳng thế này, Cụ Lưu ơi:

Một ngày thu bừng nắng mới
Da thịt bỗng xôn xao
Em ngơ ngẩn ra vào
Xuống sân em soi mình trên "vũng sáng"
Em mổ mổ từng hạt nắng
Ôi, ngăn sao được lòng em vui?
Nhấc chân em xoay tròn điệu múa
Vướng trên mình còn đôi cánh bay bay.
Ai lượng hết chuyện sớm chiều tráo trở
(….)
Gái mười bẩy
Một dòng sông chảy
Cuộn hút cả trời xanh
Chiếc mũ rơm, hào quang sáng rực
Em phá cửa, em giộng chuông
Đường em bay lạnh giá các thiên đường
Em châm lửa đốt ba tầng địa ngục
Rạng rỡ hành tinh
Ngơ ngẩn nhân tình.”
(Trích thư điện tử lúc 7h ngày 11/6/2011)

Với sự ra đời của bộ sách đồ sộ “Tác phẩm:Truyện ngắn &Tiểu thuyết” (NXB Lao động &Trung tâm ngôn ngữ Văn hóa Đông Tây, 2011) và tập thơ dày “Bài ca tự tình” ( NXB Hội nhà văn, 2011) gồm những bài thơ & trường ca hầu như chưa hề được công bố của nhà văn Lưu Trọng Lư, các nhà nghiên cứu văn học trong & ngoài nước sẽ đủ tư liệu văn bản để có điều kiện đi sâu vào những vấn đề thi pháp học như phong cách, phương pháp sáng tác… nhằm đánh giá một cách toàn diện, chuẩn xác về một nhà văn quá ư phong phú mà dường như bị lãng quên, bị coi nhẹ về văn xuôi hư cấu-tự sự, và về thơ ở giai đoạn sáng tác từ sau Cách mạng tới nay. (Trong phạm vi bài báo nhỏ này, với năng lực có hạn, tôi chỉ dám lạm bàn về một khía cạnh thuộc về nội dung tư tưởng của Thơ Lưu Trọng Lư mà theo thiển ý riêng tôi là hết sức quan trọng: khát vọng Tình thương )

***

Khi nhà văn Lưu Trọng Lư đã tìm thấy “Vòng quỹ đạo của thơ tôi” - cũng có nghĩa là tình yêu thương thường trực tìm được “địa chỉ ” để gửi gắm; hàng loạt tập thơ, tập tuỳ bút, bài báo, vở kịch ra đời dồn dập giống như một thứ “nhật ký tinh thần” của nhà văn. Trong thơ văn cũng như trong đời sống thường nhật, điều đáng yêu và đáng quý nhất ở nhà văn này là sự chân thành. Chân thành đến ngây thơ và cảm động. Ở ông, văn thơ và đời hầu như không có gì tách biệt. Khi ông nói rằng, ông nguyện làm “cây thông đứng hát/ Dâng trọn niềm vui cho tuổi trẻ lên đường", thì chính ông cũng đã từng lăn lộn dưới mưa bom vùng tuyến lửa Khu 4 cũ, từng có mặt bên các chiến sĩ trận địa chốt biên giới phía Bắc, và đã từng đặt chân trên đỉnh Trường Sơn hàng tháng ròng để tìm lại vết chân những người lính giải phóng vượt “trọng điểm" – khi tuổi đã ngoài bảy mươi! Ông yêu những vần thơ trong trẻo của cô thợ máy Lý Phương Liên đến nỗi, trong lúc ăn cơm ông cũng dừng đũa ngâm nga: “Buộc cánh anh/ Buộc cánh anh, cũng chẳng thành tình yêu…” Và khi biết Lý Phương Liên cùng người chồng là nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy bị hành “lên bờ xuống ruộng” bởi mấy câu trong bài thơ “Nghĩ về Thúy Kiều”, ông đã chảy nước mắt lo lắng xót xa… Kẻ viết những dòng này còn nhớ rõ cái lần được tháp tùng ông- lúc đó là Tổng thư ký Hội nghệ sĩ Sân khấu về thăm đoàn kịch nói ở Nam Định; trong bữa ăn trưa, giữa lúc hăng hái nhận xét về vở diễn mới của đoàn ông cũng kịp nhận thấy mâm cơm của các nghệ sĩ chỉ có rau, ông liền bưng cái đĩa thịt gà đãi khách duy nhất sang cho họ, khiến tất cả lặng đi nghẹn ngào…

Và đêm nay, giữa những con người
Tôi vẫn gửi thầm một tiếng thương trong trẻo

Bí quyết lớn nhất tạo cho nhà văn sức mạnh tinh thần để sống qua mọi nỗi cam go và dũng cảm viết phải chăng chính là “giữ mãi hồn thương“? Ông thương khóc cho “Bé Nga” ở Thanh Hóa bị bom Mỹ giết hại. Ông thao thức trằn trọc khi nghĩ tới những con người vô gia cư mà ông gọi là “Những cánh vạc trong đêm Niu Đenli”… Cả đời ông khao khát được “đi trong nghĩa tình không biên giới “. Cả đời ông băn khoăn vì “chữ thương chưa trọn”… Ông căn dặn các con:

Như con ong phải săn hương sục mật
Con người phải trải đẹp tấm thương

Và trên  những  tờ giấy trắng  tinh
Con ghi lại những gì đời lặng thầm bỏ sót
Và những gì con người đã làm được
Cho con người !

Tình thương mà ông có được và hiểu được sau bao nỗi “cô đơn lạnh người” đã trở thành nguồn thi hứng lớn nhất cho sáng tạo thơ văn:

Có khúc nhạc nào bằng khúc nhạc ấy
Của lời trao tiếng gửi giữa con người
Cũng bấy nhiêu tiếng khóc tiếng cười
Mà vàng ngọc thế gian không sánh nổi

Tình thương đáng kể nhất của nhà văn là dành cho người phụ nữ xưa nay- những người vợ, người mẹ, người chị, người em gái, mà đối với họ “không những tôi có một tình thương mà còn nhìn thấy một vẻ đẹp mà tôi trân trọng suốt đời” (Mùa thu lớn). Nhà văn viết nhiều về người mẹ và người chị của mình mà “cả cuộc đời chỉ có nước mắt “, và sau đó là về những người mẹ Việt Nam mang “tấm lòng đại nghĩa” tiễn chồng tiễn con đi mỗi khi có tiếng gọi non sông… Ở đoạn đời nào, nhà văn cũng dành bao xót thương cùng sự bênh vực tha thiết cho Thúy Kiều – nhân vật “từ bao giờ làm tôi quý thương hơn bội phần“, nhân vật xã hội – thẩm mỹ đặc biệt ám ảnh ông và buộc ông trăn trở đến cháy lòng về sự nghiệp giải phóng phụ nữ, giải phóng con người…

Nhà văn diễn đạt về sứ mệnh của người nghệ sĩ trước cuộc sống một cách độc đáo, hồn hậu, và sao cũng trĩu nặng tình thương :

Một câu thơ cũng phải mồ hôi từng giọt đổ
Cũng sẽ làm toát mồ hôi
Những uỷ ban kế hoạch…
Thơ tôi không có buổi có giờ
Giữa cuộc sống thường xuyên có mặt!

Là một nhà văn giàu tình thương cố gắng nhặt từng hạt ngọc mà “đời lặng thầm bỏ sót”, ông cũng là một cây bút nguyện bằng thơ văn “Đạp đổ những thành trì hờ hững”. Nhà văn nhiều lần khảng khái tuyên bố: “Tôi là kẻ thù của khuôn sáo, của thờ ơ, của cỗi cằn” và chỉ mặt gọi tên: “Tội nhân cũng là ai đó hững hờ!”  Sự hờ hững mà thi sĩ nói đến hôm nào phải chăng chính là sự vô cảm hiện đang có sức tàn phá ghê gớm trong tâm hồn không ít những người cộng sản tha hoá và trong nền tảng đạo đức xã hội đương trên đà xuống dốc! Nặng lòng yêu thương nhưng minh mẫn, rạch ròi, ông tuyên ngôn mà như tự nói với chính mình :

Đừng loá mắt trước những hào quang lộng lẫy
Hay đếm từng vết hằn trên lưng sự thật !

Và thơ nữa, thơ ơi
Thôi đừng làm duyên làm dáng nữa !

Tình thương lớn đã cho nhà văn một nỗi xót xa căm giận trước những bất công xã hội, trước “những bữa ăn láo xược” khi mà đời sống của phần đông người lao động còn vất vưởng… Càng về sau, thơ văn ông càng chất chứa một sức mạnh tinh thần có khả năng cảnh tỉnh xã hội:

Cái lương thiện chết mòn
Cái bất nhân lên mặt
Nghênh ngang những hình người

Đuổi vô luân
Đuổi dốt nát, thờ ơ vô cảm
Đuổi cái thói coi con người chỉ là cái cán cờ, cán cuốc!

Vào cái thời mà sự nể sợ quá đáng trước công quyền vẫn còn thống trị, ông đã dám ngang nhiên nói thẳng :

Bạn bè đồng chí đi đâu hết
Sợ chưa, buốt lạnh một cung đàn
Trên tường treo lớn chữ thờ Dân
Giấu khéo trong sương lụa lộng tàn
Chỉ biết một đời lo lót ổ
Quỷ cướp mất hồn, tiếng chẳng oan !

Lòng căm giận tới độ uất hận của một trí thức chân chính nặng tình yêu dân thương dân được diễn đạt như nét panh-xô của người họa sĩ xiết mạnh trên mặt vải:

Phải biết bao sông núi
Mới rửa sạch cặn bã tâm hồn
Mới kỳ cọ sạch nham nhở lương tâm
Trong biết bao bộ ngực đẫy đà phồng căng
Không phải những trái tim mà lửng lơ những thớ thịt!

Khi nhà văn “Nghĩ phận mình“, ông khiến không ít kẻ phải giật mình xấu hổ- nếu như họ còn chút liêm sỉ:

Hết rét lại lụt liên tục
Dân đen tai nạn không hồi phục
Chẳng cách gì làm dân yên
Cũng đường đường kẻ sĩ
Nghĩ mà nhục.

Không phải ngẫu nhiên mà ông yêu thích Maiakôvski – người đã từng viết những vần thơ bỏng lửa ném thẳng vào mọi ung nhọt của xã hội Xô-viết và khinh thường lũ “hoạn quan trữ tình"* cơ hội vốn chỉ quen nhấm nháp thú buồn vui bé nhỏ lạc lõng… Lao động nghệ thuật không mệt mỏi cũng là một cách để nhà văn tự hoàn thiện mình và vỡ lẽ ra những quy luật đau đớn của “Đường vào chân lý”:

Qua mỗi hoàng hôn, xé xác
Mỗi ban mai con chim nhỏ lại chào nắng hót trên cành
Cả trời đất phải cúi đầu trước uy nghiêm
Định luật.
…..
Không trồng hoa giả trên mặt đất
Chẳng bán rao văn giữa chợ trời
….
Từ trong điệu vần khổ đau nhức nhói
Ta đổi mới đời ta
Ta đổi mới thơ ta
Tiến lên và cùng hát
Lương tâm đã chắn hết nẻo lui rồi

Trong những năm cuối đời, khi " tình yêu không cô quạnh nữa", và " khi  tim anh còn chan chứa ân tình”, mạch thi hứng của nhà văn vẫn giữ được sự hồn nhiên, say đắm, ngỡ ngàng của thuở hoa niên, đồng thời lại vươn tới sự khái quát sâu sắc và trầm tĩnh về chính đời mình, về những chặng đường lịch sử của dân tộc, về những vấn đề lớn lao và gay gắt đang đặt ra trên quy mô cả hành tinh. Với “trữ lượng tình thương” chưa bao giờ vơi cạn, nhà văn đã nhìn trước được hàng chục thập kỷ những vấn nạn xã hội trên nhiều lĩnh vực- đặc biệt là văn hóa, đời sống tinh thần… Không hiếm những lúc “Trong đêm đen tắt phụt ngọn đèn/ Mặc cho số phận từng cơn lửa chớp”, nhưng ông luôn tự trăn trở vượt qua bao dằn vặt để “Bình minh đến với một tiếng đàn trong trẻo nhất". Trên giường bệnh, nhà văn vẫn căm cụi viết không kể ngày đêm – thơ, kịch, tuỳ bút, hồi ký, thư từ, kiến nghịông không mệt mỏi thể hiện sự trân trọng đối với tài năng của tuổi trẻ, cổ vũ tình yêu thương giữa con người với con người, đức hy sinh vì nghĩa lớn… Có thể nói, ông là một trong những nhà văn hiếm hoi đủ sức dựng lên cả một triết lý về tình thương rồi vận nó vào số phận của một dân tộc, và truyền tới người đọc một cách trực cảm đầy sức lay động.

Ôi! Bé bỏng một tấm thân người
Một chiếc thuyền nan bồng bềnh giữa hai bờ sống chết.
Có nỗi thương của Jêsu, có nước mắt của Phật
Và trên tay áo này,
Trên tay áo này
Những giọt đau!
Những giọt đau!
Của mẹ, của em của những bọt bèo số phận
Nằm nghe những tiếng chao chân
Trên một bến bờ vực thẳm.
Đời sao có những say đắm
Trong cõi lạnh hư vô?

Chính vì thế ông có đủ lý do, đủ tư cách để trân trọng thi hào Tagore và đưa ra tuyên bố đàng hoàng của một trí thức Việt Nam: “Ca-muýt! dẫu người là ai, ta cũng muốn đuổi người ra khỏi mảnh đất nầy,Tổ quốc của tình thương". Trong trường ca Thơ-Văn xuôi mượn hình thức tình ca “Từ vách này thời gian ta gõ“, nhà văn có viết một đoạn “luận chiến” cũng độc đáo như thời các ông ra Tuyên ngôn Thơ Mới:

Anh đã hỏi Niết-sơ, cả Sô-pen-hao
Anh giữ lại Ca-muýt để tra hỏi.

Và cái giọng của anh thật là dứt khoát: "Các người thật là thông minh tài giỏi, nhưng các người đã làm vẩn đục, làm đen tối cuộc sống. Các người đã phá phách cuộc sống. Đất này của sự trân trọng, của tình thương. Xin các người đừng cập bến. Ở Paris, ở New York còn ít nhiều ngõ trống cho các người làm ăn được. Nhưng chúng tôi cảnh cáo các người: Xin đừng có bén mảng đến cái xứ sở thần thánh của chúng tôi, nơi các mẹ chúng tôi đang theo từng giấc ngủ các con. Ôi, những người mẹ đau khổ nhất của chúng tôi trên trái đất này, nhưng không dung thứ sự phá phách của các người. Qua khe cửa nhìn vào, các người có thấy gì không? Một "đạo sĩ" đầu bạc, râu bạc. Tagore đấy, Người đã nói: "Trái tim dào dạt niềm vui, hân hoan sinh thú, ca ngợi mùa xuân, gửi qua trăm năm tiếng nói yêu đời!" Nhà thơ ấy cũng là bạn của chúng tôi.”

Khi cuộc sống của nhà văn chỉ còn tính bằng những giây phút cuối cùng, một cô y tá đề nghị ông làm thơ, ông đã thốt lên những lời sau rốt: “Vô ích“-  tổng kết toàn bộ “triết lý tình thương” và khát vọng tình thương mà ông theo đuổi trọn đời:

Vô ích!
Không ai giữ nổi ta hết!
Ta đi tìm người ta yêu
Cứu nhân của đời ta…

Phải, tất cả là vô ích, là vô phương cứu chữa nếu như con người sống nguội lạnh tình thương! Cuộc sống sẽ là vô nghĩa, là bãi sa mạc khủng khiếp khi tình thương trở thành thứ để mua bán, đổi chác! Thông điệp cuối cùng mà nhà văn gửi lại cho đời tựa một tiếng sấm âm u khiến ta bất giác lặng người, và chắc có kẻ phải cúi đầu sượng sùng…

***

Ở một bài thơ có tên “Thơ trong quỹ đạo con người“, nhà văn đã viết: “Với dân tộc của tôi, thơ tôi không chệch ngoài quỹ đạo. “

Nhưng Lưu Trọng Lư không chỉ là nhà văn của tâm hồn tình nghĩa Việt Nam, ông còn là nhà văn của những vẻ đẹp trong Con Người mà nhân loại đang phải vươn tới.

Ta biết người với người còn dạ sói
Trong đêm đen còn nhe trắng hàm nanh
Những tuổi trẻ của hành tinh
Có những chuyến đi vĩ đại
Đi trong nghĩa tình không biên giới
Cùng Bình Minh bủa bắt Hoàng Hôn
Đạp hờ hững, phá cô đơn!

Có một bài thơ ông viết vào cuối năm 1975, sau đó được dịch ở Mỹ và đã gây chấn động trong lòng nhiều người dân nước Mỹ: bài thơ "Lại tiễn con" khóc người con trai thứ năm của ông đã hy sinh trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 tại chiến trường miền Tây Nam Bộ, khi vừa tròn 20 tuổi. Bài thơ khóc con không một chữ nào nói đến nước mắt khiến hàng triệu người phải rơi lệ ấy có thể nói là một trong những bài thơ hay nhất của nền thơ ca Việt Nam đương đại.  Đây là đoạn kết:

 Vàm cỏ Tây, con sẽ về yên giấc ngủ
Nơi mênh mông có mẹ hiền: ngọn gió
Cuộc sống đâu chỉ một lần
Của cha, da tóc nửa phần
Gửi lại, trên mình con đó
Và của con,  tuổi hai mươi dòng máu đỏ
Cha mang theo, nóng hổi trọn đời
Cả Đất Nước mình, giờ về đó, con ơi !…

Chiến tranh ngày một lùi xa, đời càng ngổn ngang trăm mối, thơ văn ông ngày càng nhức nhối một nỗi đau và day dứt một niềm thương vô bờ- vẫn bằng cách nói chân thành giản dị đi thẳng vào lòng người:

Giặc còn đầy ngoài biên ải
Đó đây nổi dậy âm binh
Ôi thần thánh mồ hôi
Máu lệ nghìn năm
Thiêng liêng lời nguyện

Giữa những ngày tháng Biển Đông trào lên cơn sóng cồn của lòng Tự trọng Dân tộc bị xúc phạm, thơ văn Lưu Trọng Lư lại đến với cuộc đời mà ông từng yêu thương như một lời tâm sự đớn đau và chân thành đến ứa lệ; ông đang nói hộ biết bao tâm hồn đang phẫn nộ và quặn đau lo lắng cho vận mệnh Tổ Quốc:

Phải trả bình minh cho bình minh
Phải trả lại lịch sử cho lịch sử
Ôi Đại Việt một thuở oai hùng
Xin tạ lỗi với Nguyễn Trãi, Nguyễn Du
Tạ lỗi Bạch Đằng, tạ lỗi Điện Biên, tạ lỗi Trường Sơn
Và các mẹ, chúng con ngàn lần tạ lỗi các mẹ
Những đứa con của mẹ đã ngã xuống
Nào đâu chỉ đỏ ngực xanh mồ.
…Lòng ơi! Ta muốn trăm lần nghìn bận
Giữa muôn vàn cay đắng
Hôn lên ngọn cờ Tổ Quốc
Hôn lên lời thề non nước

Phải chăng từ mấy chục năm trước, khi mà “Ai lượng hết chuyện sớm chiều tráo trở”, nhà văn đã dặn dò thế hệ thanh niên hôm nay trong những vần thơ cảnh báo về sự “đểu cáng” của bọn “ma giáo côn đồ” dám bất chấp tất cả để thỏa mãn lòng tham vô đáy được nuôi dưỡng từ ngàn xưa; đồng thời khích lệ lòng dũng cảm và niềm tự tôn Dân tộc :

Em nghĩ gì trong thân hình bé nhỏ
Em dập dưới chân em
Không phải những loài dế, giun
Mà những thiên triều mũ mãng
Những cao sang đểu cáng
Những mưu toan ma giáo côn đồ
Tình em dội sáng cả hư vô.

Nhà văn kể lại chuyện mình cũng là để mong thức tỉnh bầu máu nóng thường trực sẵn có trong mỗi con người Việt Nam dù đã và đang chịu không ít nỗi bất hạnh khổ đau; nếu được thế và chắc chắn là phải thế, nhà văn sống gần trọn thế kỷ XX đầy bão tố có thể ngậm cười nơi chín suối:

Trong những năm tháng xói mòn
Khi hai tay buông lỏng
Trên da lạnh, chợt nghe làn hơi nóng
…Khắp phố phường một điệu nhạc bay quanh
“Nước đến ngày giải phóng
Tiếc gì thân sống
Thanh niên ơi!”
                                                                        

Hà Nội, 12- 6- 2011

NGUYỄN ANH TUẤN (Đạo diễn điện ảnh)

___________________

* Chữ dùng của Maiakôvski

Những chỗ in nghiêng và trong ngoặc kép là tên tác phẩm và trích đoạn thơ của nhà văn Lưu Trọng Lư, lấy từ các nguồn:

- Tuyển tập Lưu Trọng Lư - NXB Văn học,1987

- Bài ca tự tình - Thơ- NXB Hội nhà văn, 2011

- Sổ tay riêng của tác giả bài báo

- Di cảo do gia đình nhà thơ lưu giữ.

Tác phẩm của nhà văn Lưu Trọng Lư đã in sách, đã dựng trên sân khấu:

Thơ: Tiếng Thu, Toả sáng đôi bờ, Người con gái sông Gianh, Từ đất này, Bài ca tự tình.  Văn: Mùa Thu lớn, Nửa đêm sực tỉnh, Đi giữa vườn Nhân, Tác phẩm Truyện ngắn & Tiểu thuyết (2 tập)…  Kịch: Tuổi hai mươi, Kiệu hoa, Hương bưởi, Chuyện Nhụy, Bình minh Anh vũ, Trăng xoan…v.v


Filed under: Thơ, Trà Đàm, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa

Hải quân Việt Nam bắt đầu bắn đạn thật – ‘Nếu dùng hải quân, Việt Nam sẽ mắc mưu Trung Quốc’ – Căng thẳng sau cuộc diễn tập? – Mỹ điều tàu sân bay tới Tây Thái Bình Dương – Biển Đông và sự đồng thuận trong ASEAN – VN ra nghị định về điều kiện nhập ngũ?

Posted: 13 Jun 2011 01:01 PM PDT

Biểu tình hôm 12/06

Quân chủng hải quân vùng 3 bắt đầu diễn tập bắn đạn thật ngoài khơi tỉnh Quảng Nam trong khi căng thẳng tiếp tục giữa Việt Nam và Trung Quốc quanh chủ quyền ở Biển Đông.

Cuộc diễn tập mới được loan báo hồi tuần trước.

Được biết đợt đầu tiên của cuộc diễn tập đã bắt đầu khoảng 8 giờ sáng thứ Hai 13/06 ngoài khơi đảo Hòn Ông, cách đất liền tỉnh Quảng Nam 40km.

Theo kế hoạch, đợt này kéo dài tới 12 giờ trưa và đợt thứ hai bắt đầu từ 7 giờ tối tới nửa đêm. Tổng cộng hai đợt là chín tiếng đồng hồ.

Thông báo của hải quân Việt Nam ngày 07/06 còn cho hay một ngày bắn dự bị được ấn định vào thứ Ba 14/06.

Các hãng thông tấn trích nguồn hải quân cho hay họ chỉ bắn pháo và các loại đạn thường, không sử dụng hỏa tiễn.

Tuy Việt Nam tuyên bố việc diễn tập bắn đạn thật này là hoạt động thường kỳ của hải quân Việt Nam và không có liên quan tới những gì đang diễn ra tại Biển Đông, việc loan báo sự kiện ngay sau khi Trung Quốc tuyên bố tập trận ở Biển Đông tiếp theo các vụ va chạm về chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc đã thu hút sự chú ý của dư luận.

Một hôm trước khi bắn đạn thật, hai cuộc biểu tình quy tụ hàng trăm người tham gia đã diễn ra tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh để phản đối các chính sách về Biển Đông của Trung Quốc.

Đây là lần thứ hai liên tiếp trong hai tuần có biểu tình chống Trung Quốc ôn hòa ở trong nước.

Hiện truyền thông trong nước chưa đưa tin về đợt biểu tình lần hai, nhưng những cuộc biểu tình hôm 05/06 được mô tả là “đám đông đi ngang qua tự phát bày tỏ lòng yêu nước”.

Hoạt động thường niên

Hôm 10/06, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Phương Nga nói với các nhà báo về cuộc diễn tập bắn đạn thật tại Quảng Nam: “Đây là hoạt động huấn luyện thông thường hàng năm tại khu vực Hải quân Việt Nam vẫn thường xuyên huấn luyện theo chương trình và kế hoạch huấn luyện hàng năm của các đơn vị trong Quân đội Nhân dân Việt Nam."

Khu vực bắn đạn thật cách các quần đảo Hoàng Sa 250km và Trường Sa khoảng 1.000km. Cả Việt Nam và Trung Quốc đều tuyên bố chủ quyền đối với hai quần đảo này.

Tuy nhiên, giới quan sát cảnh báo sẽ có các phản ứng mạnh mẽ từ phía Trung Quốc.

Cuộc bắn đạn thật này là phô diễn sức mạnh quân sự đối với Trung Quốc. Qua việc giương oai này, Việt Nam muốn tỏ quyết tâm giữ vững chủ quyền trên quần đảo Nam Sa (Trường Sa).

Trang Quốc Thổ, ĐH Hạ Môn

Thời báo Hoàn Cầu của Đảng Cộng sản Trung Quốc, ấn bản tiếng Anh, sáng thứ hai có bài nói về cuộc diễn tập. Báo này nói hoạt động này được xem như “cuộc phô diễn sức mạnh quân sự nhằm thách thức Trung Quốc”.

Tờ Hoàn Cầu viết: “Hoạt động này diễn ra sau khi đã có cảnh báo Hà Nội phải chấm dứt ngay việc vi phạm chủ quyền của Trung Quốc tại Nam Hải (Biển Đông).”

Báo này dẫn lời ông Trang Quốc Thổ, Giám đốc Viện Nghiên cứu Đông Nam Á tại Đại học Hạ Môn tỉnh Phúc Kiến nói: “Không nghi ngờ gì, cuộc bắn đạn thật này là phô diễn sức mạnh quân sự đối với Trung Quốc”.

“Qua việc giương oai này, Việt Nam muốn tỏ quyết tâm giữ vững chủ quyền trên quần đảo Nam Sa (Trường Sa).”

Trung Quốc thừa nhận có tranh chấp với Việt Nam và một số nước khác quanh quần đảo Trường Sa, nhưng không bao giờ đề cập tới quần đảo Hoàng Sa mà nước này gọi là Tây Sa, vì chủ trương đây mặc nhiên là đất của Trung Quốc, “không tranh cãi”.

Một chuyên gia khác của Trung Quốc là Giáo sư Kế Thu Phong từ Đại học Nam Kinh thì nhận xét rằng Việt Nam đang thử ý chí của Trung Quốc.

Ông Kế nói với Hoàn Cầu Thời báo:”Bắc Kinh phải phản ứng một cách rõ ràng cho Việt Nam biết rằng bất cứ thách thức nào đối với chủ quyền của Trung Quốc tại Nam Hải đều không thể thành công”.

Tuy nhiên ông cũng nói hai bên cần phòng ngừa xung đột leo thang.

Chính phủ Trung Quốc chưa đưa ra bình luận chính thức về cuộc diễn tập bắn đạt thật của Việt Nam.

‘Nếu dùng hải quân, Việt Nam sẽ mắc mưu Trung Quốc’

"Trong quan hệ Việt – Trung cần nhớ một điều cốt tử: Khi Việt Nam lùi thì Trung Quốc tiến, khi chúng ta đứng vững thì họ không làm gì được", nguyên Viện trưởng Viện chiến lược Bộ Công an nhận xét.
> Cận cảnh trường đào tạo sĩ quan hải quân Việt Nam/ ‘Việt Nam cần tỉnh táo trước khiêu khích của Trung Quốc’

Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện chiến lược (Bộ Công an), trao đổi với VnExpress về ý đồ của Trung Quốc và những việc Việt Nam cần làm khi vùng đặc quyền kinh tế bị xâm lấn.

- Chỉ trong 2 tuần, các tàu của Trung Quốc liên tục phá cáp tàu thăm dò dầu khí Việt Nam. Thiếu tướng nhận định như thế nào về những hành động này?

- Tôi cho rằng, Trung Quốc sẽ không dừng lại. Sau vụ 26/5 tôi đã nói là sẽ còn tái diễn và quả thực đúng như vậy. Nếu Việt Nam không có phản ứng thích đáng thì chỉ trong tuần tới sẽ lại xảy ra những sự kiện nghiêm trọng hơn.

Tàu Bình Minh 02 bị một trong 3 tàu hải giám Trung Quốc (ảnh dưới) phá hoại.

Trung Quốc khôn ngoan ở chỗ các vụ việc này đều thuộc chủ trì của cơ quan hành chính nhà nước, quân đội không nhúng tay. Tàu hải giám và ngư chính đều thuộc cơ quan nhà nước Trung Quốc, làm nhiệm vụ quản lý và xua đuổi. Hệ thống quản lý nhà nước trên biển Trung Quốc hùng mạnh như vậy trong khi tương quan Việt Nam chỉ có lực lượng cảnh sát biển mới thành lập.

- Vậy theo thiếu tướng, với tình hình hiện nay, lời giải nào dành cho Việt Nam khi các lực lượng dân sự, cảnh sát biển quá mỏng, trang bị thiếu?

- Nếu ta dùng hải quân đối phó thì mắc mưu của Trung Quốc, sa ngay vào bẫy mà họ giăng sẵn. Họ sẽ hô hoán với cả thế giới cũng như 1,3 tỷ dân Trung Quốc rằng Việt Nam gây xung đột trước.

Sau Hội nghị Shangri La 10, Trung Quốc thấy phản ứng không đủ độ của các nước ASEAN nên lập tức làm tới. Vụ tàu Viking II ngày 9/6 là hậu quả tất yếu. Để ngăn chặn và phòng ngừa hành động tiếp theo của Trung Quốc, Việt Nam phải thông báo cho người dân biết rõ âm mưu và hành động cụ thể của Trung Quốc; thông báo thế giới thông qua các kênh song phương đa phương, kể cả Liên Hợp quốc. Chúng ta không kích động chủ nghĩa dân tộc, nhưng Hiến pháp quy định người dân có quyền được biết thông tin và nhà nước phải có trách nhiệm thông báo rõ khi Tổ quốc bị xâm lấn.

Trong quan hệ Việt – Trung cần nhớ một điều cốt tử: Khi Việt Nam lùi thì Trung Quốc tiến, khi Việt Nam đứng vững thì Trung Quốc không làm gì được. Với Trung Quốc, ở tầm cao chiến lược, ta phải minh định 2 vấn đề: Dân tộc và giai cấp. Khi làm việc với lãnh đạo Việt Nam, Trung Quốc bao giờ cũng đưa vấn đề giai cấp lên trên hết, nhưng trong hành xử, Trung Quốc sử dụng chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi.

Tàu Viking II và tàu ngư chính Trung Quốc (ảnh dưới).

- Thường xuyên theo dõi những tuyên bố và hành xử của Trung Quốc, điều ông lo ngại là gì?

- Trong khoảng 10 năm nay, từ cấp lãnh đạo cao nhất tới các chính khách học giả Trung Quốc luôn tận dụng mọi cơ hội để quảng bá cái gọi là "Chiến lược phát triển hòa bình" mà lúc đầu họ gọi là chiến lược "Trỗi dậy hòa bình". Họ gửi thông điệp tới toàn thế giới rằng Trung Quốc phát triển nhanh, mạnh nhưng không đe dọa ai mà chỉ tạo cơ hội phát triển cho các nước khác. Họ ký Tuyên bố về ứng xử trên Biển Đông DOC 2002 với ASEAN trong đó quy định rõ ràng các bên không làm gì gây căng thẳng trên khu vực Biển Đông. Chỉ cách đây vài tháng, lãnh đạo cấp cao của họ cũng vừa nhắc lại thông điệp khẳng định Trung Quốc cam kết hợp tác với các nước đảm bảo Biển Đông hòa bình, phát triển.

Nhưng trên thực tế, họ liên tục có những việc làm phi lý như đối với tàu Bình Minh 02, Viking II, bắt giữ tàu cá của Việt Nam và các nước… Điều đó chứng tỏ họ có chủ đích, nằm trong kế hoạch độc chiếm Biển Đông.

Hai tuần nay tôi theo dõi cả đài truyền hình và phát thanh Trung Quốc, kể cả các trang mạng. Hàng trăm tờ báo, cơ quan phát thanh Trung Quốc nói rằng Việt Nam xâm phạm, gây hấn thậm chí xâm lược trên Biển Đông. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao của họ vu cáo Việt Nam trong hai vụ cắt cáp vừa qua. Đây là những hành động không chấp nhận được. Nhà cầm quyền Trung Quốc vừa gây hấn, xâm phạm chủ quyền độc lập Việt Nam vừa vu cáo Việt Nam. Họ bất chấp luật pháp quốc tế, đi ngược lại lời tuyên bố của chính mình.

- Có ý kiến lo ngại quan hệ hợp tác Việt – Trung sẽ bị ảnh hưởng, đặc biệt về lĩnh vực kinh tế nếu tình hình biển Đông tiếp tục căng thẳng?

- Chúng ta không nên nhầm lẫn cũng như lo ngại về quan hệ các mặt hiện có của hai nước. Cần phải lấy chủ quyền quốc gia làm cốt lõi. Chủ quyền là tối thượng, trường tồn, thiêng liêng bất khả xâm phạm. Không ai được có quyền mặc cả chủ quyền quốc gia cả.

Có người đã nói với tôi nếu ta làm căng, Trung Quốc có thể dùng đòn cấm vận kinh tế với Việt Nam. Tôi không loại trừ khả năng này, song cần phải thấy rằng, Trung Quốc cũng có lợi ích kinh tế lớn từ việc hợp tác Việt Nam.

Ảnh: Nguyễn Hưng.
“Trung Quốc bất chấp luật pháp quốc tế cũng như chính những tuyên bố của họ” Ảnh: Nguyễn Hưng.

- Về lâu dài, theo ông, đâu là vấn đề cốt lõi để Việt Nam bảo vệ vững chắc chủ quyền biển?

- Trong quá trình phát triển sức mạnh bảo vệ chủ quyền biển thì lực lượng vũ trang cần củng cố. Nhưng cái cần thiết hơn là tổ chức lại hệ thống quản lý nhà nước trên biển, trong đó có kiểm ngư, quản ngư, tổ chức lại cảnh sát biển. Điều này chúng ta có thể học tập ngay từ Trung Quốc. Chúng ta cũng cần đẩy mạnh chiến lược phát triển kinh tế biển, đầu tư cho ngư dân để tăng số lượng tàu cá, đẩy mạnh đánh bắt xa bờ.

Còn về đầu tư cho quốc phòng theo tôi dù vẫn phải làm song không phải là thượng sách. Chúng ta ít tiền, cần đầu tư có trọng điểm. Theo tôi tính thì mỗi người Việt Nam bỏ ra khoảng 30 USD thì đã đủ để có hệ thống tên lửa bảo vệ vùng biển. Trên biển, ta nên lựa chọn trang bị phương tiện cần thiết nhất như tàu siêu tốc, ngư lôi. Tất cả trang bị nhằm tạo sức mạnh trước sự gây hấn.

Nguyễn Hưng thực hiện


Nước nào cũng muốn tranh tài nguyên trong khu vực

Việc Hải quân Việt Nam diễn tập đạn thật ngoài khơi Quảng Nam không tránh khỏi có nguy cơ làm gia tăng căng thẳng với nước láng giềng Trung Quốc.

Việt Nam nói sẽ cương quyết bảo vệ chủ quyền và các khu vực hải thương quanh Trường Sa.

Trung Quốc tố cáo Việt Nam thăm dò trái phép dầu khí tại những khu vực mà họ gọi là đặc quyền kinh tế. Trong những tuần qua đã xảy ra những sự cố liên quan đến tàu bè của hai nước.

Biển Đông là nơi lâu nay xảy ra tranh chấp tài nguyên thiên nhiên giữa Trung Quốc với nhiều nước trong khu vực, và cũng đang có nguy cơ làm cho quan hệ giữa Bắc Kinh và Washington lại căng thẳng.

Tranh giành các đặc khu kinh tế trên vùng biển này đã kéo dài từ lâu và thỉnh thoảng lại xảy ra những vụ va chạm giữa tàu bè của các nước.

Nhưng căng thẳng mới đây giữa Hà Nội và Bắc Kinh, giữa Bắc Kinh và Manila, cho thấy sự cấp bách của nhu cầu phân định lãnh hải thế nào để các bên đều có thể chấp nhận.

Tại thời điểm này phóng viên quốc phòng của BBC Jonathan Marcus nói không loại trừ khả năng xảy ra xung đột quân sự.

Cả Trung Quốc lẫn Việt Nam đều bị đưa vào thế nan giải khi quan hệ giữa hai nước trở nên căng thẳng giữa lúc tinh thần dân tộc nổi lên trong nước đòi hỏi hai chính phủ phải có hành động mạnh mẽ để bảo vệ quyền lợi.


Các cuộc biểu tình như đổ thêm dầu vào lửa

Tinh thần dân tộc này tự phát đến đâu vẫn là dấu hỏi nhưng sự bùng lên tái diễn chỉ như đổ dầu thêm vào lửa.

Nhiều quan sát viên cho rằng trong 18 tháng qua Trung Quốc có vẻ mạnh bạo hơn trong việc bảo vệ quyền lợi của họ trong khu vực.

Sự hiện diện của bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc tại diễn đàn an ninh khu vực – Đối thoại Shangri-La – được cho là một nỗ lực nhằm trấn an những lo sợ cho một Trung Quốc hung hăng. Nhưng không vì thế mà căng thẳng trên biển giảm đi tí nào.

Dấu hiệu từ Washington cho thấy người Mỹ quay lại với khu vực này có thể đã làm cho Hà Nội an tâm hơn. Nhưng Bắc Kinh quả quyết tranh chấp song phương phải được giải quyết không có sự can thiệp của bên ngoài.

Việt Nam, một nước nhỏ hơn, lại muốn thấy có sự tham gia đa phương để tiếng nói của họ không bị lấn lướt.


Hàng không mẫu hạm USS George Washington từng có mặt ngoài khơi Đà Nẵng

Tin cho hay hàng không mẫu hạm USS George Washington của Hạm đội 7 Hải quân Hoa Kỳ vừa lên đường tới khu vực Biển Đông.

Báo Mainichi của Nhật Bản đưa tin hàng không mẫu hạm sử dụng năng lượng nguyên tử vừa rời căn cứ Yokosuka ở Nhật để lên đường “tham gia một cuộc tuần tra đa quốc gia tại vùng Tây Thái Bình Dương”.

Hiện mới chỉ có một mình nhật báo Mainichi đăng tải thông tin này.

Tờ báo hàng đầu Nhật Bản cho biết thêm rằng sứ vụ của USS George Washington sẽ kéo dài nhiều tháng, bao gồm việc hợp tác với các nước trong khu vực để tuần tra các vùng biển, trong có Biển Đông.

Báo này nói hoạt động của tàu Mỹ diễn ra trong bối cảnh “nhiều quan ngại về hiện diện ngày càng nhiều của tàu hải quân Trung Quốc trong khu vực”.

Mainichi dẫn lời chỉ huy hàng không mẫu hạm David Lausman nói trước khi tàu xuất phát rằng cuộc tuần tra chung cùng các đồng minh ở Thái Bình Dương là nhằm mục đích duy trì ổn định trong khu vực.

Ngay cả khi chính phủ Mỹ muốn giữ trung lập về ngoại giao và quân sự, thì Washington vẫn có thể dùng hoạt động của các công ty dầu khí Mỹ để ảnh hưởng một cách kín đáo tới vấn đề Biển Đông.
Chủ tịch Viện Nghiên cứu Nam Hải của TQ Ngô Sĩ Tồn

Ông Lausman không cung cấp thêm chi tiết hoạt động tuần tra.

Trước đó, Mỹ cũng loan báo việc khu trục hạm USS Chung-hoon tới Tây Thái Bình Dương và tham gia tập trận CARAT với Philippines và một số nước khác.

Hàng không mẫu hạm USS George Washington hồi tháng Tám năm ngoái đã tới thăm Việt Nam trong khuôn khổ hoạt động hợp tác giữa Hải quân Việt Nam và Hạm đội 7 nhân dịp 15 năm thiết lập quan hệ ngoại giao.

Một nhóm các sỹ quan cao cấp của Việt Nam đã được chở ra thăm chiến hạm khổng lồ này, lúc đó đậu ngoài khơi cách biển Đà Nẵng chừng 200 hải lý.

Hàng không mẫu hạm USS George Washington vừa mới quay lại hoạt động hồi đầu tháng sau khi phải sửa chữa bảo dưỡng vì ảnh hưởng của trận động đất sóng thần tháng Ba tại Nhật.

Ngư ông đắc lợi?

Trong khi đó, Trung Hoa Thông tấn xã, một cơ quan truyền thông thân Bắc Kinh đặt tại Hong Kong có bình luận về vai trò của Hoa Kỳ trong tình hình căng thẳng hiện thời ở khu vực.

Hãng này nhận xét “cách hành xử vô lý của Việt nam và một số nước khác đã khiến tranh cãi giữa Việt Nam và Trung Quốc tại Biển Đông trước đây quy mô nhỏ nay đã bùng lên nhanh chóng”.

Trung tấn xã dẫn lời một nhà quan sát nói lập trường của Hoa Kỳ trong việc này đã chuyển từ “không liên quan” tới “Liên quan nhưng không tham gia”.

Nhà quan sát này nói việc Mỹ đóng vai trò “trung gian thứ ba” thật đáng nghi ngờ và Mỹ có thể sẽ hưởng lợi trong việc xung đột leo thang.

Ông Ngô Sĩ Tồn, Chủ tịch Viện Nghiên cứu Nam Hải (Biển Đông) của Trung Quốc nói rằng các động thái của Hoa Kỳ và các nước không thuộc châu Á-Thái Bình Dương khác đã khiến tình hình tại Biển Đông đã mong manh lại càng thêm bất ổn.

Chúng tôi hoan nghênh mọi nỗ lực của cộng đồng quốc tế trong việc duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông.
Người phát ngôn VN Nguyễn Phương Nga

Ông Ngô được Trung tấn xã dẫn lời nói: “Chính sách Biển Đông hiện nay của Mỹ trước hết là nhằm kiểm soát Trung Quốc”.

“Ngay cả khi chính phủ Mỹ muốn giữ trung lập về ngoại giao và quân sự, thì Washington vẫn có thể dùng hoạt động của các công ty dầu khí Mỹ để ảnh hưởng một cách kín đáo tới vấn đề Biển Đông.”

Hoa Kỳ đã nhiều lần tuyên bố không đứng về phía bên nào trong tranh chấp Biển Đông nhưng bảo đảm tự do lưu thông là quyền lợi quốc gia của Mỹ.

Trước tình trạng căng thẳng hiện thời ở khu vực, Mỹ cũng nhanh chóng bày tỏ quan ngại và kêu gọi giải pháp ôn hòa.

Việt Nam tuần trước đã lên tiếng hoan nghênh sự tham gia của các nước ngoài trong tiến trình mà Hà Nội gọi là “duy trì hòa bình, ổn định, an ninh và an toàn tại Biển Đông”.

Người phát ngôn Nguyễn Phương Nga nói: “Chúng tôi hoan nghênh mọi nỗ lực của cộng đồng quốc tế trong việc duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông.”


Biển Đông và sự đồng thuận trong ASEAN

SGTT.VN – Qua thư điện tử, giáo sư Carlyle A. Thayer, chuyên gia về chính trị thuộc đại học New South Wales, học viện Quốc phòng Australia phân tích những động thái của Trung Quốc trên Biển Đông trong thời gian qua và đối sách của các nước liên quan như tạo sự đồng thuận trong ASEAN, sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế.

 

Về phía quốc tế, vai trò của Mỹ rất quan trọng. Mỹ nắm vai trò đi đầu thì các đồng minh của họ sẽ theo sau. Trong ảnh: tàu USS George Washington tham gia diễn tập ở biển Nhật Bản, Biển Đông và Hoàng Hải. Ảnh: TL

Thưa giáo sư, ông đánh giá thế nào về vụ gây hấn mới của Trung Quốc với tàu của Việt Nam hôm 9.6 vừa qua?

Cùng với vụ việc hôm 26.5, có thể thấy hành động của Trung Quốc thể hiện ý muốn khẳng định chủ quyền của họ ở Biển Đông. Trung Quốc đang chứng tỏ rằng, nước này muốn "quản lý Biển Đông".

Hành động của Trung Quốc không dựa trên sự hiểu biết chung về luật pháp quốc tế. Họ từ chối làm rõ chính xác điều mà họ đang yêu sách.

Trung Quốc đang tăng cường việc xây dựng nhiều tàu hải giám hơn nữa. Và Trung Quốc cũng đã đưa một giàn thăm dò dầu lớn và nói sẽ thăm dò ở Biển Đông.

Dần dần, Trung Quốc đang thiết lập quyền bá chủ ở các vùng biển trong đường lưỡi bò. Yêu sách của Trung Quốc cắt trực tiếp vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và Philippines.

Tuy nhiên, hành động của Trung Quốc có thể sẽ ngừng nếu không đạt được mục đích của họ là dừng các hoạt động thăm dò của Việt Nam và Philippines.

Ông nghĩ như thế nào về khả năng xảy ra đụng độ trên Biển Đông và vai trò quốc tế ở khu vực này?

Đến nay Trung Quốc đã dùng các tàu hải giám dân sự ở Biển Đông. Có thể xảy ra đụng độ giữa các lực lượng hải quân nếu căng thẳng hiện nay không được giải quyết và tiếp tục leo thang.

Về phía quốc tế, vai trò lãnh đạo của Mỹ rất quan trọng. Mỹ nắm vai trò đi đầu thì các đồng minh của họ sẽ theo sau.

Vấn đề chủ chốt là ASEAN có đạt được sự đồng thuận về chính sách với Trung Quốc hay không. Nếu ASEAN có thể đại diện cho một mặt trận thống nhất thì sẽ có sự ủng hộ của Mỹ và các nước khác như Nhật, Ấn Độ, Australia và Hàn Quốc.

Theo quan điểm của ông, chiến lược của Trung Quốc là gì? Tại sao giờ họ muốn biến hình chữ U thành hiện thực?

Vấn đề chủ chốt là ASEAN có đạt được sự đồng thuận về chính sách với Trung Quốc hay không. Nếu ASEAN có thể đại diện cho một mặt trận thống nhất thì sẽ có sự ủng hộ của Mỹ và các nước khác như Nhật, Ấn Độ, Australia và Hàn Quốc.

Kế hoạch chiến lược của Trung Quốc là xây dựng lực lượng hải quân để ngăn chặn hải quân Mỹ khỏi hoạt động trong cái gọi là "chuỗi đảo đầu tiên" xa bờ Đông từ Nhật Bản tới Indonesia.

Chiến lược của Trung Quốc là phát triển lực lượng hải quân để bảo vệ các lợi ích thương mại và đường biển giao thương từ Trung Đông tới Trung Quốc thông qua Biển Đông.

Trung Quốc ngày càng phụ thuộc vào các năng lượng nhập khẩu như dầu và gas. Vì thế, chiến lược của Trung Quốc là thiết lập càng nhiều quyền kiểm soát các nguồn tài nguyên hydrocarbon ở Biển Đông càng tốt. Điều này cũng có nghĩa là thiết lập quyền bá chủ với các đảo và các vùng biển trong đường chín đoạn.

Sự quyết đoán của Trung Quốc gần đây nhắm tới mục đích ngăn chặn Việt Nam và Philippines dừng khai thác các nguồn tài nguyên này và ngăn hai nước thu hút các công ty nước ngoài khai thác dầu ở đây. Trong quan điểm của Trung Quốc, nếu họ không hành động bây giờ, yêu sách của họ với "chủ quyền không thể tranh cãi" ở Biển Đông sẽ bị xói mòn.

Vậy theo ông, Việt Nam nên làm gì vào lúc này?

Việt Nam cần duy trì sự thống nhất ở hậu phương của mình, và chứng tỏ quyền chủ quyền thực tế với vùng đặc quyền kinh tế của mình. Việt Nam phải vững vàng nhưng không bị khiêu khích. Trong dài hạn Việt Nam cần phát triển và triển khai các tàu thuyền và máy bay thích đáng để giám sát và duy trì sự giám hải ở vùng đặc quyền kinh tế của mình.

Một điều quan trọng nữa là, Việt Nam nên hình thành các mối quan hệ chính trị thân thiết với các nước thành viên ASEAN như Philippines, Malaysia và Indonesia và phát triển một chính sách chung. Việt Nam nên ủng hộ vai trò chủ tịch ASEAN của Indonesia trong xây dựng sự đồng thuận trong tất cả mười nước thành viên.

Bên cạnh đó, Việt Nam cũng cần vận động hành lang tất cả các cường quốc liên quan đến lợi ích ở Biển Đông và tìm được sự ủng hộ của họ cho ASEAN. Các cường quốc lớn sẽ nhìn vào ASEAN trước nhất và sau đó họ sẽ nhìn vào cư xử của Mỹ.

Cuối cùng, Việt Nam cần tạo áp lực với Trung Quốc ở các cuộc họp cấp cao để bảo đảm hiện trạng và làm giảm căng thẳng.

Theo tôi, chiến lược của Việt Nam là phải dựa vào việc "được thế giới nhìn nhận là nạn nhân". Nếu Việt Nam trở nên "hùng hổ" hay bị khiêu khích trong quan hệ với Trung Quốc, thì sẽ bị nhìn nhận là "một phần của vấn đề rắc rối". Điều này sẽ khiến ASEAN mất đi sự thống nhất.

Việt Anh (thực hiện)

Diễn tập hải quân (ảnh của báo Quân đội Nhân dân)

Chính phủ Việt Nam được tin vừa ban hành Nghị định về các trường hợp được miễn gọi nhập ngũ trong thời chiến trong lúc căng thẳng Biển Đông gia tăng.

Nghị định 42/2011/NĐ-CP được ban hành ngày thứ Hai 13/06/2011, khi Hải quân Việt Nam đang tổ chức bắn đạn thật ngoài khơi miền Trung để “huấn luyện quân đội”.

Nội dung nghị định đã được đăng tải trong một bản tin trên Báo Điện tử Chính phủ, tuy nhiên việc truy cập trang này hiện gặp khó khăn.

Có khả năng ban biên tập đang xem xét lại thông tin thuộc loại vô cùng nhạy cảm này, nhất là trong bối cảnh tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông đang có nguy cơ leo thang thành xung đột, sau các vụ mà Việt Nam gọi là tàu Trung Quốc gây hấn “phá hoại thiết bị” dầu khí của Việt Nam.

Cuộc diễn tập bắn đạn thật của Quân chủng Hải quân Vùng 3 đang diễn ra ngoài khơi Quảng Nam cũng có khả năng bị Trung Quốc nhìn nhận là “thách thức” nước này, dù Việt Nam đã giải thích nhiều lần rằng đây là hoạt động thường niên.

Dù thế nào, thì một nghị định ra đúng lúc này cũng khiến dư luận chú ý.

Miễn nhập ngũ

Nghị định 42, theo văn bản đã được lưu lại trên một số trang mạng, quy định tám trường hợp công dân thuộc diện làm nghĩa vụ quân sự được miễn gọi nhập ngũ trong thời chiến.

Trong đó có các trường hợp như công dân đang đảm nhiệm vị trí chủ chốt trong các cơ quan nhà nước, tổ chức Đảng Cộng sản Việt Nam; công dân đang công tác ở các vị trí đặc biệt quan trọng; công dân được cấp có thẩm quyền công nhận có trình độ cao cấp về chuyên môn, nghiệp vụ…; và công dân là con độc nhất hoặc con trai duy nhất của liệt sỹ.

Tuy nhiên, Nghị định cũng nêu rõ rằng khi có nhu cầu cần thiết thì Bộ Quốc phòng được phép điều động một số công dân có chuyên môn thuộc các đối tượng quy định nêu trên vào phục vụ trong quân đội.

Giới chuyên gia nói chung vẫn nhận định rằng căng thẳng trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc hiện nay khó có khả năng biến thành xung đột quân sự.

Những ngày gần đây, các trang mạng Việt Nam sôi nổi nhiều thông tin, bình luận về tranh chấp Biển Đông, nhất là sau khi Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng lần đầu tiên tuyên bố mạnh mẽ hôm 08/06 trong Tuần lễ biển và hải đảo Việt Nam 2011 rằng Việt Nam quyết tâm bảo vệ chủ quyền.

Ông nói: “Nhân dân Việt Nam, đất nước Việt Nam có đủ ý chí quyết tâm và sức mạnh tổng hợp của cả dân tộc để giữ gìn, bảo vệ các vùng biển và hải đảo của mình.”

Nghị định 42/2011/NĐ-CP có hiệu lực thi hành từ ngày 01/08/2011.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

Nói “Không” với hàng Trung quốc

Posted: 12 Jun 2011 01:04 PM PDT

Chào các bạn,

Hôm nay mình mới tạo một Facebook Page về bài trừ hàng Trung Quốc ở đây:

“Không” với hàng Trung Quốc (“No” to Chinese goods)

Nếu bạn vào được Facebook, mời bạn join và “Like’ để ủng hộ.

Để nhiều người thấm được message này, mình có ý tưởng ba xu như sau để các bạn kinh doanh: hãy đặt một lô các T-shirt Made in Viet Nam với logo chữ “Không” với hàng Trung Quốc và “No” to Chinese goods. Hiện giờ dân ta đang ghét Tàu nên ý tưởng này chắc đắt hàng đấy :-)

Mô tả của Facebook Page ở trên:

“BA KHÔNG” VỚI HÀNG TRUNG QUỖC:

KHÔNG MUA – KHÔNG BÁN – KHÔNG DÙNG

Hải quân Trung quốc bắt bớ, hành hung và bắn đuổi ngư dân Việt Nam.

Trung quốc xem Biển Đông là ao nước sân sau của họ

Trung quốc ngang nhiên lập căn cứ quân sự trên Hoàng Sa và Trường Sa, là phần đất thiêng liêng của Việt Nam.

Trung quốc tấn công tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam.

Trung quốc đe dọa lợi ích kinh tế của Việt Nam trên Biển Đông.

Trung quốc đe dọa đến hòa bình và an ninh cho mọi quốc gia tại Đông Á và Đông Nam Á.

Hàng hóa Trung quốc lại tràn ngập thị trường Việt Nam, bóp nghẹt sản phẩm và kỹ nghệ Việt Nam.

Tại sao bạn lại giúp kinh tế Trung quốc hùng mạnh bằng cách dùng hàng Trung quốc?

Hãy yêu tổ quốc của chúng ta. Hãy bảo vệ tổ quốc của chúng ta. Hãy chấm dứt trao tiền cho Trung quốc.

Ngưng mua hàng Trung quốc. Ngưng bán hàng Trung quốc. Ngưng tiêu thụ hàng Trung quốc.

Người Việt nói BA KHÔNG với hàng Trung quốc:


KHÔNG MUA

KHÔNG BÁN

KHÔNG DÙNG

hàng Trung quốc

Các bạn muốn đẩy mạnh phong trào “Nói ‘Không” với hàng Trung quốc” hãy click vào đây để copy code của “No-to-Chinese-goods logo” và paste vào blog của bạn.

Chúc các bạn một ngày đoàn kết.

Hiển


Filed under: Biển Đông, Các vấn đề xã hội, Chuyện phố Tagged: Biển Đông, Các vấn đề xã hội, Chuyện phố

No comments:

Post a Comment