Đọt Chuối Non |
- Quê Xa và nhạc sĩ Đức Trí
- Bẩy luận lý học
- TQ đòi VN ‘nghiêm túc xử lý’ dư luận
- China’s Troubled Neighbors
- Nguy cơ biến mất hồ Ba Bể – Bắc Kạn: “Người ta đang đánh đổi những gì quý báu nhất để lấy những thứ vớ vẩn”
- Chuyện tình làng Hy Lạc Viên dưới chân đèo Hải Vân
| Posted: 07 Jun 2011 01:08 PM PDT
Xoay xở tứ bề, từ gia sư dạy nhạc, đi đánh keyboards nhà hàng, hòa âm theo đặt hàng từ các ca sĩ trong nước hay viết nhạc cho ca sĩ hải ngoại hát, Trí mới đủ chi phí theo học các năm sau. Cuối cùng thì anh cũng tốt nghiệp ngành âm nhạc đương đại (contemporary music) tại Trường Berklee danh tiếng. Tiếp cận với nhạc dân gian từ bé, học đàn bầu, đàn kìm từ lúc …10 tuổi, lớn lên lại bén duyên với nhạc đương đại và trở thành một nhạc sĩ sáng tác đồng thời chuyên hòa âm phối khí, âm nhạc của Đức Trí mang một nét rất riêng, giản dị mà sâu lắng, gần gũi. Có lẽ vì vậy mà những sáng tác của Trí cũng thoải mái về phong cách. Ca từ thì lúc dung dị (Ta chẳng còn ai, Có quên được đâu, Khi giấc mơ về), khi trong lành êm đềm (Kathy). Trí không viết hoa mỹ, sáo rỗng mà đây đó bật lên giàu cảm xúc: "Ước mơ trong đời, có đến bao giờ, đôi khi nghe quá xa xôi…" Giáo sư Trần Văn Khê nhận xét: " Đức Trí là một trong sối ít nhạc sĩ trẻ có duyên với âm nhạc dân tộc mà triển vọng sẽ còn tiến xa trong việc bảo tồn và phát huy văn hóa dân gian…" Còn anh thì nói: "Các nốt Đồ, Rê, Mi, Fa, Sol, La, Si và Hò, Xự, Sang, Xê, Cống có thể hòa nhập thành một thể thống nhất mà vẫn không mất đi nét riêng của từng thành tố. Sự kết hợp chúng lại với nhau sẽ tạo ra cấu trúc âm nhạc mới mẻ đầy sức thuyết phục" Quê XaBỗng dưng thấy đời buồn hiu , Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | |||||||
| Posted: 07 Jun 2011 01:06 PM PDT Chào các bạn, Nếu A là đúng, thì –A phải là sai. Nếu tôi có 5 đồng trong túi, thì tôi không thể có -5 đồng trong túi. Luận lý ta quen dùng hàng ngày là luận lý toán học, rất rõ ràng, đúng sai rành rẽ. Nhưng chính vì vậy mà cuộc sống của mỗi cá nhân của chúng ta và cuộc sống của cả nhân loại có vô khối vấn đề: Tôi nói Mỹ Linh hát hay, hắn nói Mỹ Linh hát dở. Tôi đúng, thì nhất định là hắn phải sai. Chúa đúng, thì chống Chúa phải sai. Kế hoạch này phải theo các bước A, B, C. Theo A, C, B hay A, E, C là sai. Con học y khoa mới thành công, học môn khác là sai. Yêu chị ấy thì không ly dị, anh ly dị chị ấy là anh sai. Đảng đúng, nói ngược với Đảng là sai. Dân chủ tư bản đúng, không dân chủ tư bản là sai. Các bạn, cuộc đời phức tạp hơn các con toán 1 triệu lần. Không thể dùng các quy tắc đúng sai đơn giản của toán học vào cuộc đời. Đại đa số mọi chuyện trên đời là mọi người đều đúng và đều sai cùng lúc. Hai người đang đứng cách nhau 500m nói điện thoại, một người nói "trời mưa" người kia nói "trời nắng", có thể cả hai cùng đúng—trời mưa nơi này nhưng không mưa nơi kia—và cả hai cùng sai—trời đang mưa và nắng cùng một lúc. Cô Hoa đẹp hay xấu? Nói đàng nào cũng đúng—đẹp, xấu, xem được, có duyên, hấp dẫn, đáng ghét… Ai trong chúng ta cũng biết câu trả lời rồi: Đẹp xấu tùy người đối diện. Rất tiếc là chúng ta quá quen dùng lý luận đúng sai của toán cộng toán trừ để dùng vào các liên hệ hàng ngày của chúng ta với mọi người chung quanh, và vì thế mà nẩy sinh ra mọi vấn đề, từ các mâu thuẫn cá nhân của ta đến những vấn đề hệ trọng của đất nước, cũng như những đối nghịch giữa các quốc gia. Nếu chúng ta hiểu được đặc tính rất tương đối của đúng sai, và bắt đầu nhìn mọi sự và mọi người chung quanh với thái độ "ai cũng đúng một chút và sai một chút, tùy theo mỗi góc nhìn khác nhau", thì chúng ta sẽ có cơ hội sống chung với nhau và làm việc với nhau hòa bình hơn và hoàn hảo hơn. Và cuộc đời của ta, cũng như của thế giới chúng ta, sẽ vui hơn. Chúc các bạn một ngày vui. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: luận lý học, trà đàm | |||||||
| TQ đòi VN ‘nghiêm túc xử lý’ dư luận Posted: 07 Jun 2011 01:05 PM PDT Hôm thứ Ba 7/6, Trung Quốc lên tiếng thúc giục Việt Nam hãy có “những nỗ lực nghiêm túc” nhằm giải quyết tình trạng giận dữ quanh vùng lãnh hải đang tranh chấp ở Biển Đông, sau khi hàng trăm người tham dự cuộc biểu tình hiếm hoi tại Hà Nội nhằm phản ứng lại hành động của Bắc Kinh. Quan hệ giữa Bắc Kinh và Hà Nội trở nên căng thẳng trong 10 ngày qua, quanh cuộc tranh cãi kéo dài lâu nay về vấn đề chủ quyền ở vùng quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa giàu trữ lượng tài nguyên. Hãng tin AFP trích lời phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi: “Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi đối với quần đảo Nam Sa và các vùng lãnh hải lân cận.” “Trung Quốc và Việt Nam đã nhiều lần đạt được sự đồng thuận quan trọng về việc xử lý các vấn đề trên biển và duy trì sự ổn định ở Nam Hải.” “Chúng tôi hy vọng là phía Việt Nam sẽ có những nỗ lực nghiêm túc nhằm thực thi các đồng thuận có liên quan.” Bản tiếng Anh trích thuật tuyên bố của ông Hồng Lỗi dùng từ “Spratlys” là tên tiếng Anh của quần đảo Trường Sa, còn biển Nam Hải là tên mà Trung Quốc dùng để chỉ khu vực Việt Nam gọi là Biển Đông. Một nhóm chừng 300 người đã biểu tình tại Hà Nội, mang theo các dòng chữ như “Đả đảo Trung Quốc gây hấn”. Họ đã gặp gỡ âm thầm chừng nửa giờ đồng hồ hôm Chủ Nhật, trước khi giải tán trong ôn hòa khi bị chừng 50 cảnh sát có vũ trang yêu cầu. Phớt lờ hiện trạng
Hồi tháng Năm, tàu hải giám của Trung Quốc đã chặn một tàu thăm dò khai thác dầu của Việt Nam ở Biển Đông, điều bị Hà Nội coi là vi phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam và vi phạm công ước quốc tế của Liên hợp quốc về luật biển. Việt Nam đã cáo buộc Trung Quốc mở rộng phạm vi tranh chấp và đòi Bắc Kinh phải bồi thường thiệt hại trong vụ trên. Trung Quốc thì đòi Việt Nam phải chấm dứt hoạt động ở các vùng biển đang tranh cãi. Quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa nằm xa hơn về phía nam đều giàu trữ lượng tài nguyên và nằm trên các tuyến hàng hải chiến lược. Cả Philippines, Brunei, Malaysia và Đài Loan cũng đòi chủ quyền từng phần hoặc toàn phần đối với vùng lãnh hải đang có tranh chấp này. Những căng thẳng mới đây khiến cho Hoa Kỳ hôm thứ Bảy đã phải ra lời cảnh báo rằng các tranh chấp có thể sẽ dẫn tới cuộc xung đột có vũ trang. Hôm 7/6, báo New York Times, ấn bản online có bài của tác giả Philip Bowring, bình luận rằng Trung Quốc đã tấn công tàu thăm dò của Việt Nam ở ngay vùng biển mà các nước khác đều coi là vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Bài báo này nhận xét hành động mới nhất, cùng các hành động hồi năm 2010 như gây sự về vấn đến lãnh thổ với Việt Nam, Philippines, Nhật Bản và Ấn Độ, hay việc Bắc Kinh khiến Nam Hàn tức giận vì đã không lên án sự hung hăng của Bình Nhưỡng, cho thấy Trung Quốc đang tỏ thái độ không tôn trọng hiện trạng thực tế trong vấn đề lãnh thổ với các quốc gia láng giềng. Cũng trong ngày 7/6, báo chí Philippines trích lời quan chức nước này nói rằng sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ “là đảm bảo an toàn” cho vùng biển có tranh chấp. Bộ trưởng Quốc phòng Philippines, ông Voltaire Gazmin nói Hoa Kỳ “có quyền lợi trong việc duy trì ổn định, an ninh và tự do tại tuyến hải hành bận rộng thứ nhì thế giới”. Ông cũng cho rằng sự có mặt của Mỹ có tác dụng răn đe mọi hành động bất hợp pháp ở vùng biển này. Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông | |||||||
| Posted: 07 Jun 2011 01:04 PM PDT
No longer does the region assume that peace is a given and Chinese economic growth will not create other problems. Instead, the focus is on managing conflicts and attempting to allay mutual suspicions through dialogue. China is trying hard to make up for its diplomatic setbacks in 2010, when, in quick succession, it picked territorial fights with Vietnam, the Philippines, Japan and India, and angered South Korea by not condemning Pyongyang's aggressions. Partly as a consequence, the United States was spurred into declaring that peace and freedom of navigation in the South China Sea were among its vital interests. The U.S. focus is on the importance of open access to the commerce that is the lifeblood of most of East Asia. Now China is making every effort to put on a smiling face, while the United States is keen to show it wants dialogue with China's military, recently hosting the P.L.A.'s chief of staff. President Hu Jintao has visited the United States, Prime Minister Wen Jiabao has been conveying good will around the globe, and China has been emphasizing how far behind the United States it lags in armaments. But it is too late for China to restore the status quo ante. The U.S. economy may be in deep difficulty, likewise Japan and militarily weak Southeast Asia. Australia is increasingly dependent on exporting to China, and India is keenly aware of how far it lags China in military technology. But it's just these weaknesses, combined with Beijing's boasting of its capability to project power, that have made the other countries in the Western Pacific and Indian oceans aware more than ever of their common interests. Indonesia has begun to attach more importance to Asean, which in turn is focusing more on issues other than economic cooperation. As for the United States, defense cuts are unlikely to affect its military capabilities in the Pacific. China is also finding it difficult to translate top-level smiles into restraint. Days before the Shangri-La meeting, it damaged a Vietnamese exploration vessel off Vietnam's central coast, within what other countries regard as Vietnam's exclusive economic zone. A feisty Hanoi, with old connections to Russia and India and warming ties with the United States, has galvanized others in the region to see the South China Sea as a crucial test of China's intent. But for China, balancing diplomatic necessities with nationalistic impulses is proving difficult. One example is its first aircraft carrier. Bought as a shell from Ukraine in 1998, the vessel is about to become operational. Reportedly named the "Shi Lang" after the Manchu Dynasty general who in 1683 conquered Taiwan, the aircraft carrier will be a source of pride and a constant reminder to China's neighbors that they would do well to bolster their regional alliances. Nor does China get much help from its few real friends. Pakistan's prime minister, Yousaf Raza Gilani, may have embarrassed the United States by praising China to the skies during a recent visit. But he also embarrassed Beijing by asserting that China has offered to build a naval base for Pakistan at Gwadar, close to the Gulf of Oman, to which China would have access. While this was probably an exaggeration, it touched Indian nerves. The major focus of arms build-ups, however, remains neither the South China Sea nor the Indian Ocean but Northeast Asia. Whether or not this constitutes an "arms race," there is plenty of reaction to China's acquisition of missiles, stealth aircraft and a range of other sophisticated weapons. Japan and South Korea may have no answer to Beijing's strategic arsenal, but the sophistication of their surface and submarine fleets is more than equal to China's, and Japan also has close military cooperation with Australia. In the wider context, U.S.-Japan disagreements over repositioning Okinawa bases are a minor issue. Russia too is reviving its long-decayed Pacific fleet. In any case, China's emergence has upset the status quo. Beijing's actions, be they conciliatory or aggressive, will set the tone for the future, and hence the relationships between the United States and the other nations of the region. A version of this op-ed appeared in print on June 8, 2011, in The International Herald Tribune with the headline: China’s Troubled Neighbors.Filed under: Biển Đông, Trang tiếng Anh Tagged: Biển Đông, trang tiếng Anh | |||||||
| Posted: 07 Jun 2011 01:03 PM PDT
(Dân trí) – "Người ta đang đánh đổi những gì quý báu nhất để có được những thứ "vớ vẩn". Thực tế đã chứng minh: hôm nay ta ăn quỵt của môi trường 1 đồng, mai kia con cháu chúng ta sẽ phải gánh trả gấp 1.000 lần…". >> Lời kêu cứu khẩn thiết từ hồ Ba Bể >> 100 năm nữa, hồ Ba Bể sẽ thành… sân bóng? Đó là lời chia sẻ của GS.TS Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên - Môi trường, về vấn đề được nêu trong bài viết “Lời kêu cứu từ hồ Ba Bể” đăng tải trên Dân trí (mối lo ngại về nguy cơ biến mất của hồ nước ngọt đặc biệt của thế giới), đang nhận được sự quan tâm của dư luận. GS.TS Đặng Hùng Võ (đứng giữa) cùng đoàn khảo sát đi thực tế tại khu vực hồ Ba Bể. (Ảnh: Doãn Hoàng) Thưa GS.TS, được biết ông là một trong những thành viên trong đoàn khảo sát gồm nhiều nhà khoa học đã đến tận khu vực hồ Ba Bể – Bắc Kạn và những nơi xung quanh vùng hồ này để kiểm tra thực tế. Cảm nhận của ông ra sao? Đoàn chúng tôi gồm GS.TS Đặng Vĩnh Cư, nhà thơ Dương Thuấn, TS. Trương Văn Lã… đã kết thúc chuyến khảo sát thực tế tại khu vực hồ Ba Bể và những khu vực xung quanh khu vực này như: mỏ khai thác quặng ở Pù Ổ và cả mỏ đá trắng thạch anh thuộc xã Quảng Khê, huyện Ba Bể và một số khu vực khác. Kết thúc chuyến đi là một tâm trạng cực kỳ nặng nề, lo lắng và bức xúc. Quả thực, nếu không đi để nhìn tận mắt, thấy tận nơi thì không thể tin được. Những gì báo chí đã phản ánh hoàn toàn là sự thật. Có đến nơi người ta mới nhận thấy rõ ràng hệ thống quản lý nơi đây đang hoạt động trong tình trạng vô thức, vô cảm. Tôi thấy rõ người ta đang đánh đổi những gì quý báu nhất để có được những thứ "vớ vẩn"! Hàng trăm người dân sống quanh hồ Ba Bể đang kêu cứu trước thực trạng tại mỏ thác quặng sắt Pù Ổ (xã Đồng Lạc, huyện Ba Bể). Cả công trường ngang nhiên hoạt động khai thác suốt ngày đêm mà không có hệ thống lắng để xử lý chất thải. Tất cả cứ đổ thẳng ra hồ Ba Bể – một trong những tác nhân khiến hồ bị bồi đắp từng ngày từng giờ, cũng như khiến cuộc sống hàng ngày và sản xuất của nhiều người dân bị ảnh hưởng tiêu cực. Tuy nhiên, những người tổ chức khai quặng không hề quan tâm hay lo ngại, bởi họ đã có được giấy phép hoạt động do cấp Trung ương ký duyệt? Điều lạ nhất là công trường này hoạt động như vậy mà không cần phải lo lắng sẽ bị kiểm tra hay xử lý. Dù mỏ sắt này đã được Trung ương cấp giấy phép thì cũng phải xem xét lại. Theo nguyên tắc, khi duyệt dự án kiểu này bao giờ cũng phải kèm theo phương án xử lý môi trường. Theo tôi, nếu đem đối chiếu thực tế với luật thì đã nhìn thấy rõ ràng có sai phạm trong quá trình duyệt hồ sơ cấp phép. Tuy nhiên, để biết kết quả sai phạm diễn ra ở cấp có thẩm quyền nào phải kiểm tra lại hồ sơ duyệt. Dù vậy, trước khi tìm thấy lỗ hổng ở khâu cấp phép, vẫn có thể thấy rõ trách nhiệm của Bộ Tài nguyên – Môi trường trong công tác kiểm tra thực thi các quyết định hành chính, mà ở đây là tình hình thực tế tại mỏ sắt Pù Ổ. Nước thải từ mỏ sắt Pù Ổ đổ thẳng ra hồ Ba Bể. (Ảnh: Doãn Hoàng) Ông nhấn mạnh thực tế tại Ba Bể rằng người ta đang đánh đổi những gì quý báu nhất để có được những thứ "vớ vẩn". Tuy nhiên, cũng có câu: Muốn giàu có phải biết đánh đổi? Đúng là cũng có lúc phải biết đánh đổi để đạt được mục tiêu làm giàu. Nhưng đánh đổi cái gì, như thế nào thì người khôn ngoan phải biết lựa chọn, cân nhắc. Không ai đem thứ quý báu nhất để đổi lấy những thực tế như hiện nay. Tôi chắc chắn trong việc cấp phép khai thác khoáng sản khu vực hồ Ba Bể phần thu về được cho nhà nước không nhiều. Cái tôi nhìn thấy là nguy cơ Việt Nam đang nhanh chóng mất đi hồ nước ngọt quý báu, độc đáo, đã được thế giới công nhận cần bảo tồn. Trong khi đó, hiện thực cho thấy các nhà đầu tư đang muốn "ăn quỵt" của môi trường. Thế nhưng thực tế đã chứng minh: hôm nay ta ăn quỵt của môi trường 1 đồng, mai kia con cháu chúng ta sẽ phải gánh trả gấp 1.000 lần. Thật vây, nêu hôm nay ta không trả lại môi trường thì sự trả nợ của tương lai sẽ nhọc nhằn hơn rất nhiều. Vì thế, khi con người cân nhắc việc đánh đổi những gì qúy báu mà thiên nhiên đã ban tặng lấy tiền thì cần xem xét thật kỹ lưỡng. Xin cảm ơn ông!
P. Thanh (thực hiện) Filed under: Môi trường Tagged: Môi trường | |||||||
| Chuyện tình làng Hy Lạc Viên dưới chân đèo Hải Vân Posted: 07 Jun 2011 01:02 PM PDT Ngôi làng mang ý nghĩa hy vọng và niềm vui này từng là thủ phủ của căn bệnh phong vào những năm cuối thế kỷ 20. Ở chốn ngặt nghèo này, nhiều tình yêu sâu đậm đã nảy sinh, dìu dắt họ vượt qua cơn bạo bệnh. Làng Hy Lạc Viên từng là tên của thôn Hòa Vân, phường Hòa Hiệp Bắc (quận Liên Chiểu, thành phố Đà Nẵng). Làng có vị thế rất đặc biệt, lưng dựa núi, mặt quay ra biển và hoàn toàn cách ly với cuộc sống sôi động phía bên kia vịnh Đà Nẵng. Để đến với làng chỉ có cách vượt biển hoặc đi bộ từ đèo Hải Vân xuống, cả hai cách đều hiểm trở. Năm 1968, ông Gordon Smith, Hội trưởng Hội truyền giáo cơ đốc ra đây xây dựng một trung tâm điều trị cho bệnh nhân phong. "Ông đặt tên làng là Hy Lạc Viên với niềm tin cuộc sống sẽ trở lại với những người bệnh phong", ông Nguyễn Văn Xứng, Trưởng ban công tác mặt trận thôn Hòa Vân cho biết. Làng khi đó có khoảng 40 bệnh nhân phong. Hiện có 53 bệnh nhân hưởng chế độ trợ cấp của nhà nước.
Là một trong số ít những người bị bệnh phong đến làng vào những ngày đầu tiên, hai ông bà Phạm Bồng (83 tuổi) và Đoàn Thị Nhiên (79 tuổi) vẫn nhớ rất rõ thời điểm lập làng. Ông Bồng quê ở Phú Lương (Hương Thủy, Thừa Thiên – Huế). Từ năm 1949 đến 1952, do hoạt động phong trào thanh niên chống Pháp, ông bị giam ở lao Thừa Phủ, tỉnh Thừa Thiên Huế. Ra tù ông biết mình bị bệnh phong. Dân làng hắt hủi, mọi người xa lánh, ông vào Bệnh viện Cẩm Hải (huyện Điện Bàn, Quảng Nam) điều trị. "Khoảng năm 1968, nghe nói có khu điều trị dành cho bệnh nhân phong ở đây nên tôi tìm đường ra đây để được chữa bệnh. Lúc đó tôi chỉ có một thân một mình", ông Bồng cho biết. Bà Nhiên ra làng để chữa bệnh cũng vào thời điểm trên. Cùng là bệnh nhân, chung mặc cảm bị người đời ghẻ lạnh, không lâu sau ông bà đến với nhau, không đăng ký kết hôn, không tiệc cưới, cũng chẳng bánh kẹo vì thời điểm đó Hòa Vân hoang sơ lắm, lại không nằm trong danh sách và sự quản lý hành chính. “Tôi chăm ông những ngày ông ốm, và ông chăm tôi khi tôi đau. Thời đó thiếu thốn đủ thứ, chỉ có nương tựa vào nhau mới hy vọng vượt qua được căn bệnh hiểm nghèo này", bà Nhiên nói.
Ngôi làng đã 43 năm tuổi thì cũng chừng đó thời gian ông bà bên nhau. Giờ đây ở tuổi cổ lai hy, đôi vợ chồng già vẫn ngày ngày chăm đàn gà và cây cối quanh vườn. Họ vui vẻ, tíu tít như đôi vợ chồng son và chỉ nuối tiếc một điều bệnh tật đã không cho họ được hưởng niềm hạnh phúc có con. Chung hoàn cảnh, ở tuổi "gần đất xa trời", ông Đặng Hương và bà Đặng Thị Lai hơn 30 năm nay vẫn bên nhau, dìu dắt qua những ngày bệnh tật. Ông quê Quảng Nam, tham gia cướp chính quyền năm 1945 ở Tam Kỳ. Đến 1953, ông đi dân công và đau đớn phát hiện bị phong. Chạy chữa khắp nơi, từ Huế, Quy Nhơn nhưng không khỏi, sau giải phóng, ông ra làng phong rồi kết duyên cùng bà Lai. "Chỉ những người cùng bị bệnh mới có thể hiểu, thông cảm và đến với nhau trọn tình trọn nghĩa được. Không may mắc phải phong, lại đơn độc nơi heo hút, thiếu thốn tính cảm gia đình, chăm sóc cho nhau được ngày nào biết ngày đó, chứ có ai nghĩ là tụi tui sống được đến bây giờ", bà Lai nói.
Tại Hòa Vân còn rất nhiều những đôi vợ chồng như thế, họ sống vui vẻ với nhau cho đến bây giờ. Anh Trần Hữu Đức, Trưởng thôn cho biết, có 40 hộ gia đình là những người bệnh phong lấy nhau. Lửa tình yêu từ thế hệ trước được truyền cho thế hệ sau, để những năm 1990, liên tiếp nhiều đám cưới của con bệnh nhân phong được tổ chức. Khác với cha mẹ mãi khép mình ở Hòa Vân, con em của những bệnh nhân phong đã mạnh dạn giao lưu với bên ngoài. Như cặp vợ chồng anh Nguyễn Minh Hài, chị Hồ Thị Thúy Loan, họ kết hôn cách đây 10 năm và giờ 3 đứa con đều đang theo học ở trung tâm thành phố Đà Nẵng. Với những mối tình keo sơn của bệnh nhân phong, và nhất là tiếng cười nói của những thế hệ thứ hai, thứ ba, ngôi làng Hy Lạc Viên xưa giờ đã trở nên ấm cúng như đúng tên gọi của nó. Bệnh phong đã được chữa trị, sự nghi kỵ của người đời dần được xóa bỏ. Thấy làng Hòa Vân phong cảnh đẹp, thiên nhiên trong lành, ngày càng nhiều người dân từ đất liền ra làng lập nghiệp. Đến nay, toàn thôn có 134 hộ với 325 khẩu.
Hà Quảng Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment