Đọt Chuối Non |
- Tiếng hót chim bông lau
- Đổ sạch tách trà
- Hé mở vài khoảng đời trong Kinh Thành Cổ Tích
- Mọc răng khôn ^^
- Thủy thủ Việt Nam đánh cướp biển cứu tàu cá
- Trung Quốc mềm mỏng sau khi Nhật bắt tàu cá
- Mỹ – Việt đối thoại nhân quyền
| Posted: 08 Nov 2011 12:08 PM PST
Theo Wiki, Bông lau đít đỏ (danh pháp khoa học: Pycnonotus cafer) là một thành viên của họ Chào mào (Pycnonotidae). Bông lau là loài chim sống cố định trong khu vực nhiệt đới miền nam châu Á, từ Ấn Độ và Sri Lanka kéo dài về phía đông tới Myanma và tây nam Trung Quốc. Nó được du nhập và hiện nay sống hoang dã trên nhiều đảo thuộc Thái Bình Dương, bao gồm cả Fiji, Samo, Tonga, Hawaii. Nó cũng sinh sống tại Dubai (UAE) và New Zealand. Chim Bông lau không sống ở nước Nga, nhưng nước Nga lại có một bài hát rất hay về chim Bông lau. Một bài hát Nga, lời hơi thoáng buồn nhưng giai điệu và tiết tấu lại rộn rã, tươi vui. Tiếng hót chim bông lauNhạc: E. Khank. Lời: A. Poperestnyi. Chợt nghe không gian mênh mông thoáng rung lời chim Hát lên đi em , nhắc cho tâm hồn Tình yêu ơi những lớp sóng sẽ trôi về đâu Tiễn anh năm nào, dáng em qua cầu Các bạn nghe clip với lời Việt, có thể hát theo nếu thích: Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | ||
| Posted: 08 Nov 2011 12:06 PM PST Chào các bạn,
Đây là câu truyện đầu tiên cho người học Thiền. Trước khi học Thiền, hay học bất kỳ môn gì, ta cũng phải gạt bỏ hết ý kiến, phỏng đoán, “hiểu biết” ta có về môn đó, rổi ta mới có thể học được. Các thầy dạy học đều biết, dạy người học trò không biết một chút gì về môn học thì dễ hơn dạy người đã biết một chút về nó. Dạy võ chẳng hạn, nếu ta dạy nhu thuật cho người không biết tí võ nào thì dễ hơn là dạy người đã học Tae Kwon Do hay Thiếu Lâm vài năm vì (1) thầy nói một đường (như thuật) trò hiểu một ngã (Thiếu Lâm), và (2) nhiều khi trò cho là thầy sai. Trước khi học, thì phải loại bỏ mọi ý kiến, ước định, phỏng đoán, “hiểu biết”… trong đầu. Rồi sau đó mới học. Môn học nào cũng vậy. Nhưng đối với Thiền, thì điều “làm trống tách trà” còn cực kỳ quan trọng hơn bất kỳ điều nào cả… vì… Khi ta loại bỏ được trong đầu ta mọi ý kiến, ước định, phỏng đoán, “hiểu biết”…, khi ta có một Tâm trí rỗng lặng, đó là lúc ta đã đạt được Thiền. Bài học đầu tiên của Thiền cũng là bài học cuối cùng của Thiền. Và người học trò mới nhập môn nào mà làm được bài học đầu tiên 100% thì đạt được Thiền ngay lập tức, chẳng cần học thêm Thiền một ngày nào cả! Ngày xưa mọi nghệ nhân của mọi nghệ thuật đều học Thiền–kiếm sĩ, võ sĩ, người pha trà, người cắm hoa, họa sĩ, nhà vua… Tại sao? Tại vì (1) Thiền cho họ trái tim tĩnh lặng để nhay cảm mới mọi người và mọi vật quanh họ, thấy được mọi sự quanh họ rất rõ ràng và sâu sắc, và (2) Thiền cho họ trái tim rỗng lặng, chẳng có gì trong đó để cản trở cái nhìn và cảm xúc của họ. Nhưng rỗng lặng thì rất khó, vì càng lớn tuổi ta càng học nhiều, càng biết nhiều, ta càng có nhiều thứ trong đầu. Làm sao để tất cả kiến thức và kinh nghiệm ta thu thập cả đời, rất sung túc cho đời sống của ta, không bao giờ có thể cản trở cái nhìn trong suốt và tĩnh lặng của ta về mọi người mọi vật quanh ta? Đây chính là tinh yếu của Thiền! Và là tinh yếu của đời sống trí tuệ thật sự! Làm sao bạn là người Phật giáo thật sự, mà vẫn kính trọng lòng tin của người Hồi giáo, như chính bạn kính trọng lòng tin Phật giáo, và không chê thầm là người ta ngu? Làm sao bạn là thạc sĩ tin học mà vẫn kính trọng tài năng nấu những món ăn tuyệt vời của Oshin của bạn như là bạn ngưỡng mộ tài năng tin học của bạn? Làm sao bạn rất tự hào về văn hóa thâm trầm và sâu sắc của Phương Đông mà vẫn ngưỡng mộ văn hóa sinh động mạnh mẽ của Phương Tây? Làm sao bạn ngồi trước computer với những phương trình kinh tế dài cả mấy trang mà vẫn ngưỡng mộ đôi chân của bác xích lô hay vòng lưng của chị nông dân khom khom cấy lúa cả ngày? Làm sao bạn có thể gạt hết mọi kiến thức và thành quả của một tiến sĩ đã 40 tuổi để ngưỡng mộ một em bé 7 tuổi, vì “muốn được vào Nước Thiên Đàng thì hãy như trẻ thơ”? Mỗi người chúng ta có rất nhiều kiến thức, ý kiến, phỏng định, thành quả… đầy đầu. Làm sao chúng vẫn luôn có đó cho đời sống hàng ngày của ta, mà như là không có đó, để chúng ta có thể nhìn đời với trái tim rỗng lặng và, do đó, trong suốt? Làm sao tách trà của ta vẫn đầy để uống, nhưng lại vẫn như tách trống để nhận trà thêm trà mới? Đầy là mà trống, trống mà là đầy (Bát Nhã Tâm Kinh). Đó là nghệ thuật sống. Chúc các bạn một ngày nghệ thuật. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||
| Hé mở vài khoảng đời trong Kinh Thành Cổ Tích Posted: 08 Nov 2011 12:00 PM PST ( Thử bình ba bài thơ * của Nguyễn Nguyên Bảy)
Trong thế giới của “Kinh thành cổ tích” mà NNB vẽ ra có biết bao con người, sự kiện, biểu tượng, cùng những vẻ đẹp đến nao lòng mà nhà thơ chiêm ngưỡng và tự nguyện ngợi ca suốt đời… Ba bài thơ sau đây, do những người đọc yêu thơ anh chọn lựa ra và có ước mong rất đáng yêu đáng trọng là muốn được hiểu thêm về cái Thật – cái Thiện – cái Đẹp của chúng, nằm trong nguồn mạch cảm hứng nhất quán và sâu lắng nhất của thơ NNB – từ những ngày xa xưa anh đi trên “con thuyền Trương Chi”….
Nước lên ngập xóm bãi bồi
2. LÀNG HOA Khi ngọn gió đêm ru giấc ngủ hoa Khi ngọn gió cởi áo sương ban sớm Trọn một ngày sống cuộc đời hoa Bao vất vả gánh hàng hoa ai biết
3. CHÂN HƯƠNG Cháy rồi cháy hết phần thơm Ba bài trên có thể nói là những vần thơ trong trẻo nhất của NNB, và chúng có vẻ đẹp của pha lê – khi những giọt lệ đắng cay của số phận chưa kịp thấm xuống tận đáy trang thơ để nảy mầm lên những tự vấn về thân phận riêng, khi mà những nỗi lo toan chung của cả một dân tộc đang choán ngợp những tâm hồn lương thiện… 1. Trong những ngày lũ lụt, chắc hẳn anh thanh niên NNB cũng đã từng cùng nam nữ ở một xóm bãi sông Hồng sau đêm ngủ “màn trời cỏ chiếu” xắn tay áo lên, đổ mồ hôi trát lại những ngôi nhà bị đổ nát bằng bùn rơm… Có điều, trong khi những nam thanh nữ tú kia hào hứng hát lên những bài ca lao động quen thuộc như từ cả ngàn năm trước trên bãi bồi châu thổ sông Hồng, thì chàng “Trương Chi” NNB lại “hát” bằng cách riêng của một thi sĩ mà tâm hồn còn rất trẻ trung: sau vài nét sinh động miêu tả lại thực tế, anh liên tưởng tới cơn thịnh nộ của “Thủy tinh với nỗi hận yêu / Cuồng làm chi mãi để điêu đứng đời“… Một sự trách móc đượm nỗi cảm thông song không kém phần nghiêm khắc bởi bao hàm trong đó là thông điệp cô đọng bản chất sự tích lẫn sự phán xét của lương tri. Tiếp theo đó, đặt mình vào tâm trạng và thân phận của những người chốn bãi sông ngàn đời, nhà thơ thốt lên lời kêu gọi Thủy thần – như một lời khấn, một lời cầu nguyện mang sắc thái ca dao dân ca người Việt trước thiên tai: Nhưng điều bất ngờ mà nhà thơ hiện đại tạo ra lại chính ở hai câu kết mà từ lời khấn đã trở thành lời thách thức một cách bất ngờ: Nước dâng cao mãi được chăng? Người chiến thắng Thủy thần không phải là Sơn thần, mà là những cô gái làng chài bến bãi với tiếng cười vang khỏe khoắn yêu đời ! 5 yếu tố hiện thực của một không gian xác định: nước, bờ đê, cô gái, tiếng cười, chiếc thuyền thúng, hình như khi có tiếng “cười vang” dân dã kia khiến chúng thoát khỏi tính chất cụ thể đơn lẻ của sự vật để mang ý nghĩa khái quát rộng lớn về sức mạnh của nhân dân ; chúng được liên kết với nhau không chỉ bắng vần điệu của hai câu thơ lục bát truyền thống khá ngọt ngào mà còn bằng cách lập luận, bằng tư thế làm chủ thiên nhiên thực bay bổng của con người: đầu tiên là sự thách thức, ngay sau đó là sự khẳng định sự chiến thắng. Tiếng cười của cô gái không chỉ “vang thúng thuyền” mà như còn vang xa cả không gian: tiếng cười đó đã có từ ngàn xưa Dựng nước…
2. Có thể chính cô gái đã “cười vang thúng thuyền” lúc ban ngày kia, cũng là cô gái khi đêm về lại lặng lẽ bên những luống hoa; cô gái sống cuộc đời bình dị và lam lũ của người dân làng hoa quen “ăn nửa bữa, ngủ nửa giấc” , nhưng qua cái nhìn và trong tâm tưởng của thi sĩ, cô lại giống như một nàng tiên dịu dàng mà mỗi động tác của cô bên từng gốc hoa, từng luống hoa khiến lòng người phải rung động thổn thức! Nhà thơ không phải thi vị hóa công việc vất vả của người trồng hoa, mà đang quan sát cảm thụ công việc ấy với tất cả sự trìu mến và trân trọng tận đáy lòng – từng chữ thơ như cố nén sự nghẹn ngào của tác giả cho thấy rõ điều đó… Phải chăng, người tự nhận là đã được sinh ra “trên cầu dải yếm“, trong xứ sở “Kinh thành cổ tích“, nên mới có khả năng hiểu được “giấc ngủ hoa” và cả sự thức dậy đáng yêu đến ứa lệ của nó lúc sớm mai: Khi ngọn gió đêm ru giấc ngủ hoa Khi ngọn gió cởi áo sương ban sớm Dường như nhà thơ cảm nhận được trong từng tế vi xúc cảm của mình sự dịu dàng thận trọng của cô gái trước sinh mệnh hoa yếu đuối mảnh mai – và đó là cơ sở tâm lý nghệ thuật của một trong những câu thơ rất hay, nếu không muốn nói là hay nhất của anh: “Cánh tay mềm nâng cắt những mềm hoa“… NNB ở đây dường buông thả chữ nghĩa, anh để sự giao cảm thần bí giữa thiên nhiên và con người tự bộc bạch ; nhưng lúc này, nhà thơ cũng không hoàn toàn đặt mình vào cảnh ngộ, anh vẫn là người quan sát tinh tế vẻ đẹp của hoa, người trồng hoa và cả chính lòng mình! Nhà thơ đến cuối bài thơ mới cho người đọc biết, cả đêm qua anh đã đắm chìm trong công việc của người trồng hoa ở một vùng đất nổi tiếng: làng hoa Ngọc Hà. Cô gái Ngọc Hà Cái thú vị của khổ thơ cuối không khó nhận ra: mở đầu là “Cô gái Ngọc Hà“, sau cùng là “Làng Ngọc Hà” mà xen ở giữa là hai câu thơ nói về sự hữu hạn của đời người ( dù là trọn một ngày hay trọn một đời cũng chẳng khác gì nhau, lại đặt bên cạnh sự mong manh của “cuộc đời hoa“) – nhưng chính “Cô gái Ngọc Hà “và địa danh “Làng ngọc Hà” sẽ tạo nên sự bất tử cho một giá trị văn hóa, cho tinh thần trọng thị Cái Đẹp! Bao vất vả gánh hàng hoa ai biết Ba chữ ” Làng Ngọc Hà” sẽ còn đọng lại tâm trí người đọc như dư vị ngọt ngào của làng hoa mang tên sông Ngọc từ thở xưa thuộc vùng Thập tam trại… Làng hoa Ngọc Hà nay đã không còn đất để trồng hoa nữa, nhưng ký ức đẹp đẽ về nó thì đã bước vào thơ văn, vào nhạc họa suốt gần một thế kỷ qua – như những tán lá mát rượi che cho bao nỗi gay gắt phiền muộn, kể cả máu lửa của cuộc đời nơi phồn hoa đô hội; sản phẩm của các làng hoa trong đó có làng hoa Ngọc Hà theo chân những người phụ nữ gánh hoa tỏa khắp các phố phường đem đến cho con người niềm vui, sự bình yên, niềm hy vọng… Cả “Cuộc đời hoa” được dệt nên bởi từng ngày sống trọn “cuộc đời hoa” đó đã từng là nguồn sống của biết bao con người, là đầu mối nhân duyên cho biết bao tình yêu và hạnh phúc gia đình… Bài thơ kết thúc nhưng lại mở ra bao cảm nghĩ dư ba xốn xang , có khả năng giúp ta lắng lòng lại trước vẻ đẹp của Hoa và vẻ đẹp của Người trồng hoa bên cạnh sự xô bồ chói gắt của thực tại đời sống…
3. Bài thơ bốn câu giống như một thứ kệ của kinh phật, một bài châm ngôn, càng ngẫm nghĩ càng thấm thía cái dư vị của nó. Một chiếc chân hương quen thuộc, quen thuộc đến tầm thường mà hàng ngày ta vẫn thấy nhưng không thèm để ý, qua cái nhìn của thi sĩ, nó có một cuộc sống riêng, một thân phận riêng, một khoảnh đời riêng xem ra không tầm thường chút nào: Cháy rồi cháy hết phần thơm Thoạt tiên, tác giả đứng vào vị trí của cây hương để cảm nhận cuộc sống của nó- từ lúc bắt đầu cháy, “cháy hết phần thơm” , tới lúc “đứng lặng nỗi buồn vô vi“, rồi “màu phẩm nhuộm phai đi”...Sau cùng, tác giả thoát khỏi tâm trạng của nó để rút triết lý: ” Dẫu chẳng còn gì vẫn đứng chân hương“. Cây hương đã hoàn tất sứ mệnh của nó, và chân hương tồn tại như một minh chứng về sự hiện hữu cũng như sự cần thiết của nó trong cuộc đời. Hơn nữa, trong thực tế, những chân hương cắm trong một bát hương cũng có ý nghĩa thiêng liêng, và khi người ta buộc phải thay bát hương cần làm thủ tục khá cầu kỳ, và đặc biệt là phải có những chân hương cũ… Ở đây ta hơi bất ngờ trước một khái niệm- tuy phù hợp với khung cảnh hương tàn khói lạnh và tâm trạng chung, song không dễ hiểu chút nào: Vô vi. Vô vi vốn là một khái niệm trong sách Đạo đức kinh của Lão Tử nhằm chỉ một thái độ sống thuận theo tự nhiên, không làm điều trái tự nhiên. Nhưng theo tôi, ở bài thơ này, tác giả không chủ đích hướng người đọc tới ý tưởng triết lý đó, mà chủ yếu tới một sự suy ngẫm về nhân tình thế thái, về giá trị đích thực của con người… Nhưng, để có thể đánh giá nổi một sự vật, một con người cho đúng cách, đúng đạo lý, thì trước hết lại cần phải có thái độ vô vi rất Lão Tử đó của chân hương: hãy tuân theo lẽ Tự nhiên công bằng mà xem xét, cư xử, đánh giá, định lượng mọi người mọi vật ở quanh ta, và sau đó là chính bản thân ta… Trong những năm tháng rất xa đó, NNB sau khi thắp một nén hương đã gióng một hồi chuông báo động sớm cho sự suy đồi của đạo lý ứng xử giữa con người với con người đang nhỡn tiền ngày hôm nay! Đạo diễn điện ảnh Nguyễn Anh Tuấn * Trong: Thơ Nguyễn Nguyên Bảy- NXB Văn học, 2010 Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa | ||
| Posted: 08 Nov 2011 11:59 AM PST
Răng khôn ơi ời, em được sinh ra như thế nào vậy? Sao chị thấy nó li kì, kì diệu chẳng khác nào sự hình thành của trái đất!? Cái khoảng trống ấy để đấy lâu lắm rồi. Và em cứ nằm im ỉm bên dưới, yên tĩnh đến như chẳng hề tồn tại. Rồi em bắt đầu nhúc nhích. Em làm nũng bên dưới. Em là đứa trẻ được bao bọc răng khôn ơi! Bé bỏng và xinh xắn, đáng yêu quá đỗi! Răng khôn yêu quý kể rằng, có một niềm vui theo bạn từ rất lâu rồi. Bạn không biết đâu, vì răng khôn muốn làm một điều bất ngờ. Và vì nó bé nhỏ nên đôi khi làm bạn đau một chút để gây sự chú ý. Răng khôn khiến mình cảm tưởng như một cậu em bé bỏng hay vòi vĩnh, khóc nhè, mà đôi mắt vẫn to tròn và trong veo đến lạ kì. Ôi, dễ thương quá!
Filed under: Văn Tagged: Văn | ||
| Thủy thủ Việt Nam đánh cướp biển cứu tàu cá Posted: 08 Nov 2011 11:59 AM PST vnexpress
Tàu Chin Yi Wen (Trịnh Nghi Văn) tải trọng 290 tấn bị cướp biển Somalia uy hiếp khi đang di chuyển cách bờ biển Đông Phi vài trăm km, và ở ngoài khơi quần đảo Seychelles ở Ấn Độ Dương. Nó mất liên lạc với hệ thống liên lạc radio của các nhà chức trách hôm 4/11. Toàn bộ 28 thủy thủ sau đó bị bắt làm con tin. Trong số các thủy thủ thuộc nhiều quốc tịch này có 5 người Việt Nam. Họ đều là các bộ đội xuất ngũ được tuyển lên làm việc trên tàu, theo Allvoices, Sáng 6/11, nhân lúc những tên cướp biển lơ là, nhóm thủy thủ Việt Nam cùng một số người khác đã phản công chúng, và khiến chúng phải nhảy xuống biển. Có nguồn tin cho rằng các tên cướp biển đã được đồng bọn đưa đi, nhưng cũng có nguồn tin khẳng định số phận của chúng chưa rõ ràng. Ba thủy thủ trên tàu cá cũng bị thương nhẹ sau khi đánh đuổi cướp biển. Thủy thủ đoàn của tàu Chin Yi Wen sau đó được đơn vị đặc nhiệm chống cướp biển quốc tế của Anh trợ giúp. Đơn vị này vốn làm nhiệm vụ tuần tra vùng biển là địa bàn quen thuộc của cướp biển Somalia. Hơn 500 người và ít nhất 47 tàu thuyền hiện vẫn bị các tay súng Somalia bắt giữ. Theo BBC, các chính sách tốt hơn và việc an ninh được cải thiện đã giúp giảm đáng kể các hoạt động của cướp biển Somalia trong năm nay. Tuy nhiên, các cuộc tấn công liên quan tới cướp biển vẫn được ghi nhận trong thời gian qua. Một nghiên cứu cho thấy cướp biển gây thiệt hại cho nền kinh tế toàn cầu từ 7 tỷ USD tới 12 tỷ USD mỗi năm. Nhật Nam
Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng | ||
| Trung Quốc mềm mỏng sau khi Nhật bắt tàu cá Posted: 08 Nov 2011 11:59 AM PST vnexpress
“Đây là một vụ việc nghề cá thông thường”, AFP dẫn lời người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi nói trong cuộc họp báo thường kỳ hôm nay. “Trung Quốc hy vọng rằng phía Nhật Bản sẽ có những biện pháp cụ thể để đảm bảo các quyền lợi và lợi ích hợp pháp của các ngư dân, đồng thời giải quyết một cách phù hợp vấn đề này càng sớm càng tốt”. Trung Quốc thể hiện rõ mong muốn vụ việc sẽ không làm ảnh hưởng tới quan hệ giữa hai cường quốc Đông Á. Phát biểu ôn hòa của ông Hồng trái ngược hẳn với sự phản ứng dữ dội mà Trung Quốc thể hiện trong một vụ việc tương tự hồi năm ngoái. Một tàu tuần tra của lực lượng bảo vệ bờ biển Nhật Bản hôm 6/11 phát hiện ra hai tàu cá Trung Quốc tại vùng nước không có tranh chấp ở gần quần đảo Goto, thuộc vùng biển phía tây nam của Nhật. Các tàu của Trung Quốc từ chối dừng lại khi nhận được yêu cầu kiểm tra từ tàu tuần tra Nhật Bản. Một cuộc truy đuổi diễn ra sau đó và kéo dài hơn 4 giờ đồng hồ, với kết quả là thuyền trưởng của một trong hai tàu cá bị bắt. Cùng bị bắt với viên thuyền trưởng 47 tuổi là 10 thành viên khác trên chiếc tàu cá. Tàu tuần tra của Nhật đã đâm vào chiếc tàu cá của Trung Quốc để ngăn nó trốn thoát. Báo chí Nhật cho hay viên thuyền trưởng bị bắt tỏ ra hợp tác với các nhà điều tra địa phương. Giới chức Nhật khẳng định không muốn vụ việc này làm ảnh hưởng tới quan hệ Nhật – Trung. Trong một cuộc họp báo hôm qua, Chánh văn phòng nội các Nhật Bản Osamu Fujimura cho hay Nhật Bản đã giải quyết các vụ việc tương tự trong quá khứ, và việc bắt thuyền trưởng tàu cá Trung Quốc lần này cũng sẽ được xử lý một cách minh bạch theo luật pháp của Nhật. Nhật Bản và Trung Quốc thường có những căng thẳng, đặc biệt là vấn đề một quần đảo tranh chấp tại biển Hoa Đông (East China Sea). Nhật gọi quần đảo này là Senkaku, trong khi Trung Quốc sử dụng tên gọi Điếu Ngư. Quan hệ giữa hai nước xấu đi rất nhiều vào tháng 9/2010, khi Nhật Bản bắt thuyền trưởng của một tàu cá Trung Quốc, sau khi tàu này đâm vào hai tàu tuần tra của Nhật gần quần đảo tranh chấp nói trên. Trung Quốc phản ứng giận dữ sau sự kiện này, với việc bày tỏ sự phản đối mạnh mẽ đồng thời hủy các cuộc gặp cũng như các sự kiện văn hóa với Nhật, nhằm gây sức ép ngoại giao và tiếp tục duy trì điều này ngay cả sau khi viên thuyền trưởng được thả. Quan hệ Nhật – Trung dần cải thiện trong năm nay, nhưng Tokyo cách đây không lâu bày tỏ sự quan ngại trước sự phát triển vượt bậc của Trung Quốc trong lĩnh vực quân sự, mà điển hình là việc cho ra mắt chiếc tàu sân bay đầu tiên. Nhật cũng lo ngại trước việc Trung Quốc ngày càng có nhiều các hoạt động quanh khu vực quần đảo tranh chấp. Nhật Nam Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông | ||
| Mỹ – Việt đối thoại nhân quyền Posted: 08 Nov 2011 11:58 AM PST Đại sứ Mỹ David Shear nói việc Mỹ bán vũ khí cho Việt Nam chưa xảy ra một phần vì lo ngại nhân quyền Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết vòng 16 Đối thoại Nhân quyền Mỹ – Việt sẽ diễn ra ở thủ đô Washington của Mỹ trong hai ngày 9 và 10 tháng 11. Thông cáo của phía Mỹ nói cuộc họp “dựa trên nguyên tắc bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau”. Dẫn đầu phái đoàn Mỹ là Trợ lý Ngoại trưởng Michael Posner, trong khi ông Hoàng Chí Trung dẫn đầu đoàn Việt Nam. Thứ trưởng ngoại giao Mỹ Bill Burns sẽ khai mạc phiên đầu tiên tại Bộ Ngoại giao. Hoa Kỳ nói các cuộc họp “đem lại cơ hội cho các thảo luận sâu sắc và thực chất mà có thể tạo ra kết quả cụ thể là thu hẹp khác biệt vẫn còn giữa Hoa Kỳ và Việt Nam trong lĩnh vực nhân quyền”. Tân đại sứ Mỹ David Shear, khi đến Hà Nội hồi tháng Chín, nói “chúng ta bất đồng nhiều nhất về vấn đề nhân quyền”. Ông nói thêm: “Khi tôi cố gắng phát triển quan hệ kinh tế, khi tôi cố gắng xác định mối quan hệ đối tác chiến lược, tôi cũng mong muốn thực hiện đối thoại sôi nổi với các đối tác Việt Nam về vấn đề nhân quyền.” Một số trường hợp bất đồng chính kiến ngồi tù thường được Hoa Kỳ đề cập trong các cuộc đối thoại trước đây. Ví dụ tại Đối thoại Nhân quyền Mỹ – Việt tháng 11 năm 2009, ông Posner đã nêu trường hợp Nguyễn Tiến Trung cùng nhiều người khác với phía Việt Nam. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment