Đọt Chuối Non |
- O Come All Ye Faithful
- Bị chọc nhưng không cảm thấy bị chọc
- Đò đưa cùng Văn Chinh trên Mùa Màng Văn Học Mấy Năm Qua
- Sửng sốt vì tàu lại chìm ở Hạ Long?
- Cần kiện thẳng chính quyền
- Dân Mường Nhé ‘đã về nhà
- Sinh viên Việt được bồi thường 90.000 đôla
| Posted: 10 May 2011 01:08 PM PDT Chào các bạn, Hôm nay chúng ta cùng nghe bản thánh ca nổi tiếng “O Come, All Ye Faithful”. Một lần mình đi chợ trời ở Mỹ bỗng nhiên bài hát này phát lên trên đĩa nhạc. Mấy bà cô người Mỹ ngay lập tức hát vang theo với một tinh thần rất thánh thiện. Có gì đó trong bài hát rất vang dội và hưởng ứng với tấm lòng người Mỹ. Một số dữ kiện về bài hát:
Dưới đây chúng ta có các video của Martina McBride và Celine Dion hát tiếng Anh, và Luciano Pavarotti hát tiếng Latin. Chúc các bạn một ngày thánh thiện, Hiển
O Come, All Ye FaithfulMusic: Adeste Fideles, attributed variously to John Wade, John Reading, or Simao Portogallo. O come, all ye faithful, joyful and triumphant, Refrain O come, let us adore Him, True God of true God, Light from Light Eternal, Refrain Sing, choirs of angels, sing in exultation; Refrain See how the shepherds, summoned to His cradle, Refrain Lo! star led chieftains, Magi, Christ adoring, Refrain Child, for us sinners poor and in the manger, Refrain Yea, Lord, we greet Thee, born this happy morning; Refrain Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa |
| Bị chọc nhưng không cảm thấy bị chọc Posted: 10 May 2011 01:06 PM PDT Chào các bạn, Thưa, tại vì khi ta ở một mình, chẳng có ai và chẳng có gì "chọc" ta cả. • Không có tin xấu trên radio và TV. Các bạn đã thấy rõ bức tranh chưa? Chúng ta có vấn đề, có xung động, là vì có nhiều người nhiều thứ chung quanh "chọc" ta. Cho nên nếu muốn có thân tâm an lạc thì (1) lên núi lập am tu một mình để tránh bị chọc, hay khó khăn hơn, (2) ở phố để bị chọc nhưng không cảm thấy bị chọc. "Bị chọc nhưng không cảm thấy bị chọc" là yếu tính của giải pháp cho những "kẻ chợ" như chúng ta. Trước hết, nếu bạn ở phố thì sẽ có người và có chuyện chọc bạn. Đừng mơ là mình sẽ được yên ổn. Và nếu bị chọc thì đừng than vãn là sao đời tồi thế. Đời chẳng có gì là tồi cả, nếu có người chung quanh, có vật chung quanh, là ta sẽ bị chọc, dù người ta vô tình hay hữu ý, dù người ta đúng hay sai. Ra nơi bụi bờ thì bị muỗi cắn, chẳng lý do gì mắng muỗi tồi. Thứ hai, bị chọc nhưng không cảm thấy bị chọc, đó là căn bản của an lạc. Thiên kinh vạn quyển, dạy đủ mọi thứ–Chúa, Phật, khiêm tốn, từ tâm, nhân ái—cũng chỉ để dạy một điểm này: "Bị chọc nhưng không cảm thấy bị chọc". Tức là người ta chửi 3 đời nhà mình, mình vẫn cứ như là nghe nhạc cổ điển. Người ta dọa đánh mình, mình vẫn nghe như suối chảy. Người ta bảo mình tồi tệ ngu dốt mình vẫn cảm như là nghe nhạc rock. Quan trọng hơn, người ta ca tụng mình như siêu nhân mình cũng cảm thấy như tiểu nhân. Người ta cho là mình vĩ đại, mình thấy em bé đang vui chơi trong sân kia đáng vào nước thiên dàng hơn mình cả trăm lần. Người muốn chọc mình giận, thất vọng vì mình chẳng giận. Người muốn thấy mình nhảy cởn vì lời khen lắm sắc màu, thất vọng thì mình vẫn cứ lơ ngơ. "Bị chọc nhưng không cảm thấy bị chọc" là cái Vậy À của bậc thầy đã đạt đạo, là hành động vượt cương tỏa thường tình của thường nhân. Đương nhiên là nói thì dễ hơn làm. Mấy người bị kim chọc vào da mà cảm như không bị chọc? Nhưng vì khó thế nên ta mới nói là tu luyện. Có người bị đánh mà không đau, có người nằm trên bàn chông mà không lũng, có người đi trên than hồng mà không phỏng… Tất cả chỉ là dày công luyện tập. Cho nên, các bạn, sống để bị châm chích mà không cảm thấy bị châm chính, đó là nghệ thuật của bậc thầy. Chúc các bạn một ngày thanh thản. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm |
| Đò đưa cùng Văn Chinh trên Mùa Màng Văn Học Mấy Năm Qua Posted: 10 May 2011 01:05 PM PDT Nguyễn Nguyên Bảy đò đưa
Căn cứ đối thoại: Phía Văn Chinh: Lời cuối sách, sau trang 355, sách đã dẫn. Phía Nguyễn Nguyên Bảy: Bản ghi chép thu hoạch sau đọc sách. Không gian đối thoại: Net.
Văn Chinh: Bạn đọc thân mến! Bạn đọc: Chào Văn Chinh, Văn Chinh: Xin hai lần cảm ơn bạn, thứ nhất là bạn đã mua cuốn sách của tôi và lần thứ hai là bạn đã đọc nó, đã theo tôi đến những dòng cuối này. Nguyễn Nguyên Bảy: Tôi xin không nhận hai lời cảm ơn của Văn Chinh. Một là, xin lỗi, tôi đã không mua cuốn sách này. Văn Chinh chen lời " …thị trường thì sách nhiều vô thiên lủng, tự do viết, gần như tự do xuất bản, mỗi ngày ra hàng ngàn cuốn sách, mua về xếp đầy kệ (nnb đổi chữ) thì có nguy cơ chết vì sách đổ vào người…" (trang 154,sđd). Cảm ơn nhà văn Triệu Xuân đã tặng tôi cuốn Mùa Màng…trong một bữa tiệc văn chương. Hai là, cuốn sách đã làm thay đổi cách nghĩ "tiêu cực" của tôi về thể loại sách Lý Luận Phê Bình Việt Nam, đã từ 40 năm nay tôi từ chối đọc. Mùa Màng Văn Học của Văn Chinh tôi đã đọc đến chữ cuối cùng, và viết được những dòng thu hoạch này, tôi phải chân thành cảm ơn bạn mới là không khách sáo, mới là bạn đọc. Văn Chinh: Tôi không biết điều gì đang diễn ra trong tâm trí bạn. Liệu cuốn sách có mang được chút bổ ích nào và, nhất là, có khơi gợi được điều gì mới mẻ cho bạn không? Hay, thậm chí chỉ là sự bực mình? Tôi không biết, nên để sẵn đây vài lời xin lỗi. Mình: Lỗi phải cái gì. Sách khó đọc vô cùng, như thể đi vào rừng, rừng bao la, rậm rạp, chi chít cỏ gai xóa dấu vết đường mòn, đã tưởng lạc, nhưng cứ kiên tâm theo la bàn mà đọc, bỗng tới cửa rừng, trước mặt là dòng sông mát trong, vi lô vẫy gió, bèn reo mừng, nằm dài trên cỏ ngắm trời xanh. Văn Chinh: Vâng, lập ngôn là một nghề khó nhọc và nguy hiểm. Những người lương thiện làm nghề này chỉ dám mong ở bạn đọc sự không vô cảm, không dửng dưng, thế đã là nhiều may mắn lắm. Bạn đọc: Văn Chinh đã chấp nhận làm một công việc khó và hiểm, bạn đọc ghi nhận và kính trọng. Đã gọi là bạn đọc thì sao có thể vô cảm và dưng dưng? Tin đi, bạn đọc chẳng những kính trọng, yêu quí, mà còn biết ơn các bậc văn tài đã cho họ thưởng thức những áng văn chương bổ ích trong ý nghĩa song hành Nghệ thuật Vị Nghệ Thuật, Nghệ Thuật Vị Nhân Sinh. Bạn đọc đồng ý với dòng viết của Văn Chinh (trang 119,sđd) " Tính đố kỵ giữa các văn tài là hiển nhiên có cũng như chỉ có tài năng mới cưu mang chịu đựng nổi những tật bệnh do có tài mà có. Đố kỵ thậm chí giúp cho sự ganh đua, trội vượt, nhưng tôi không sao chịu nổi khi nghe đến chữ tâm trong câu nói của một nhà văn bảo một nhà văn khác là không có tâm, nó na ná như một ni cô giết người". Văn Chinh đã vượt thoát khỏi tính đố kỵ? Bạn đọc đọc Mùa Màng Văn Học, cảm là Văn Chinh đã chiến thắng được phần đáng kể tính đố kỵ của chính mình, nếu không đã chẳng thể viết được những chân dung văn học Tài Tình Hoàng Hữu (trang 65), hay Khúc Độc Hành Quang Dũng (trang 107) và Y Phương Tự Đục Đá Kê Cao Quê Hương (trang 279). Văn Chinh: Nhưng nếu đã không dễ dàng thì ông làm gì? Bạn có thể căn vặn tôi như vậy, các bạn đọc nhiều hơn còn có thể hỏi, ông là dân sáng tác, hà cớ gì ông viết lý luận phê bình để rồi mà kêu khổ? Vế câu hỏi thứ nhất thì trả lời không khó. Khi vợ anh hỏi: Biết lấy em khổ sao anh còn yêu em? Anh có thể không cần nói gì, chỉ cần ôm vợ mà mỉm cười hay thở dài sao đó thì tùy, cứ nhẩn nha vợ anh sẽ tìm ra câu trả lời thấm thía. Mình: Nghe cũng xuôi. Văn Chinh: Nhưng câu hỏi thứ hai thì không dễ như vậy.Nhiều đồng nghiệp đàn anh còn khuyên tôi sao không để tâm sức mà viết tiểu thuyết? Với hàm ý rằng, phê bình lý luận chả bõ bèn gì, không đáng phải nhọc công, phí thời giờ. Vâng, mỗi lần nghe vậy, tôi đều bối rối và trả lời quấy quá, hôm nay tôi xin trả lời một lần cho tất cả… Mình: Nói ngay kẻo quên, mình thực chưa được đọc tiểu thuyết của Văn Chinh, không dám biết là hay hay dở. Nhưng văn phê bình viết được như Mùa Màng.. thì mình cần tìm đọc lắm. Khuyên Văn Chinh không nên viết phê bình, ai cũng ngại như người khuyên, ai cũng sợ như người khuyên thì ai, ai sẽ viết phê bình, nhất là phần bình, bạn đọc cần lắm, văn chương cần lắm. Nói thêm không sợ đụng chạm, không sợ lộng ngôn, viết phê bính mà được như Văn Chinh thử hỏi cả nền phê và bình của ta có được nhiêu người? May mà Văn Chinh đã trả lời quấy quá cho xong…Nghĩa rằng, Văn Chinh không bẻ bút phê bình, mà như thể công việc phê và bình đã thành nghiệp, thành muốn, thành khát vọng của nhà phê bình văn học Văn Chinh? Với tư cách một bạn đọc, mình khâm phục và biết ơn. Văn Chinh: Tôi bị ngắt học giữa chừng, lòng hiếu học chồm lên như sóng biển bị vách đá ngăn lại. Tôi lao vào tự học, vớ được gì đọc nấy, cho nên hệ thống lý luận dẫn dắt tôi sáng tác trở nên ngày một phong phú và nhiều khi là khác hẳn với những ai chỉ học một thầy, một hệ thống. Mình: Xin ngả mũ trước hiếu học của Chinh. Xưa nay, ai cũng biết học là một chuyện còn dụng vào đời lại là chuyện khác. Xưa có tiến sĩ giấy, bây giờ khối tiến sĩ mua. Học dữ thế hẳn Văn Chinh đã có bằng cấp "khủng"? Mình cho là vậy, và dù không vậy cũng không sao, mình vẫn trọng, vì đầu Chinh đã tuệ chữ, bụng chứa tương đối đủ thư viện Thánh hiền, nên bút lực sung mãn, ngôn có thanh, chữ có sắc, dòng chảy ngôn từ êm đềm uốn lượn, chỗ nông, chỗ sâu, chỗ thác, chỗ ghềnh…dù ở chỗ nào văn chương cũng giản mộc, cũng thì thầm một giọng điệu riêng. Phải chăng cái giọng điệu riêng này được chắt lọc trên đường tự học, khác hẳn cách học một thầy, một hê thống như bao bằng cấp khác? Giọng điệu Văn Chinh riêng mình thế, nên mình đọc khúc văn nào của Chinh cũng thích, này dẫn: " …Tôi thấy thơ giờ đây không dở. Nếu bình tĩnh đọc từng bài trội của mỗi nhà thơ, dù trẻ dù già, đều có câu hay trên cái nền vững chãi của cấu trúc bài, chỉ có điều, bạn đọc lơ đãng ngay bởi hình như đã đọc ở đâu đó những gì na ná như vậy, đâu như giai đoạn 1930-1942, giai đoạn 1942-1964, hoặc 1964-1975 và từ đó đến nay. Tôi tạm gọi đó là hiện tượng nhờn thơ. Có lẽ quen và nhàm thì đúng hơn, nhưng tôi muốn so sánh với hiện tượng nhờn thuốc…" ( trang 74,sđd). Người viết được nhận xét này cớ chi còn mặc cảm kiến văn? Tôi bị ngắt học giữa chừng, lời thốt này ý thẳng là tin sự học, nhưng tàng ẩn trong đó là mặc cảm tự ti, cứ e bạn đọc bảo mình ít chữ, lòng như còn chút hoài nghi, chưa thật tự tin ở bút lực mình! Viết được những dòng dẫn ở trên là Chinh đã nén cái phê, trầm tĩnh cái bình của người có văn đấy, phải như nhà bình phê khác thì họ đã toáng lên hoặc vùi dập, hoặc tụng ca: Thơ tình bây giờ toàn thứ thơ tán gái, thơ bạn bây giờ toàn thứ thù tạc nhố nhăng. Hoặc ngược lại họ xưng tụng thơ tán gái thành tuyệt phẩm tình, thơ thù tạc thành thứ vĩ ca tuyên giáo. Từ nhàm thơ hay nhờn thơ Chinh dùng đủ đô cho nhà sáng tác ngẫm nghĩ và bạn đọc đủ cười xin thông cảm cái lý vì sao mình lại ngoảnh mặt với thơ. Văn Chinh: Thế rồi trong đời sống văn học hai mươi năm qua có một hiện tượng không bình thường: Các cuộc tranh luận học thuật khi mở ra thì rất hăng hái, hai luồng ý kiến va nhau chan chát, nhưng rốt cục, muốn át giọng nhau, các lý luận gia đều phải dùng vũ khí cũ kỹ là quy chụp, đưa tình đồng nghiệp đến cửa phản động và tinh thần khoa học mà ai cũng nhân danh đến chỗ… ngưng! Bạn đọc: Tại sao lại là hai mươi năm qua? Bạn đọc chỉ là người đọc sách, nên có thể không chuẩn xác về thời gian lịch sử, dù vậy, vẫn xin đề xuất nên lấy mốc thời gian từ vụ Nhân Văn Giai Phẩm, mở đầu cho cái gọi là tranh luận học thuật ( chữ Văn Chinh) mà kết cục thì đúng như những dòng Văn Chinh viết. Vụ (không là tranh luận học thuật) Nhân Văn Giai Phẩm là vết nhơ trong văn học sử nước nhà. Hệ lụy của cuộc tranh luận học thuật này sinh con, đẻ cháu tồn tại cho đến bây giờ, thứ tranh luận một chiều, dụng quyền lực cai trị làm cán cân phải trái. Tiếc thay, cái sự trái lại luôn thắng thế. Bạn đọc biết cả đấy, nhưng bạn đọc thờ ơ, dửng dưng, vì biết đó là những tranh luận ảo, những tranh luận về cái không có học thuật và nếu có thì cũng không đáng để tranh luận phi học thuật. Bạn đọc: Không có cuộc tranh luận, tranh cãi, cãi nhau, chửi nhau nào lại không có người ngoài cuộc tò mò đứng xem. Cái sự tò mò ấy là thói xấu của người Việt. Trường hợp Văn Chinh tò mò theo cách của một bạn đọc tích cực ( chữ Văn Chinh), chẳng biết có nên thể tất? Văn Chinh: Dần dà, hệ thống phức hợp các lý luận mà tôi tích lũy được cứ tự nhiên trồi lên, khỏa lấp cho bằng đủ chỗ thiếu hụt trong đời sống lý luận bị khủng hoảng đã để lại trong tôi, trước hết là giúp tôi nhận thức, sau đó thì thiên lương lên tiếng buộc tôi phải "trả ơn" nguồn, đưa nó tạo sinh những gái trị mới, đúng như mọi giá trị văn hóa khác. Các tư tường triết học Lý Khí là Một của Lê Quí Đôn, tinh thần dân chủ trong học thuật của Nguyễn Du Mà trong lẽ phải có người có ta đã có mặt trong các bài viết của tôi là hai trong các trường hợp "về nguồn" như vậy và như bạn thấy, nó quán xuyến mọi lập luận của tôi, lối tư duy của tôi. Nguyễn Nguyên Bảy: Trong các cuộc tranh luận mà Văn Chinh tham gia, cho tôi nói leo được không? Nói leo một: Về cụ Nguyễn Du, tôi có viết hẳn một tập thơ nhan đề " Khảo Luận Truyện Kiều" (đã in trong Nguyễn Nguyên Bảy thơ, NXB Văn Học 10/2010), trong đó có nhiều chuyện này nọ với Cụ Nguyễn và Truyện Kiều. Nhưng nói leo vào cuộc tranh luận của Văn Chinh tôi chỉ xin leo cái kết thúc truyện Kiều cho khỏi xa đề. Ý kiến của tôi thế này: Nhạt phèo là cảnh đoàn viên Bài Lược Kiều này, tôi viết 1970, góp vào đây chỉ là ý nghĩ riêng, như một "đò đưa", không tham gia tranh luận. Nói leo hai: Tranh luận của Văn Chinh với các sư phụ, sư huynh, tôi chỉ xin nói theo toán dịch, Hữu và Vô đều nghĩa là đạo, là đức tin, là số 5 hàm nghĩa đức tin dương, là số 0, hàm nghĩa đức tin âm, trong số 5 có số 0 và trong số 0 có số 5, là hai số cân bằng dịch, quan trọng bậc nhất trong dãy số đếm từ 1-10. Từ hai số 5 và 0 này người ta đã dụng thành hai chữ Yes và No trong máy tính. Mở file văn bản hiện lên hai chữ Yes và No, xóa file văn bản cũng hiện lên hai chữ Yes và No. Nhấn chuột chữ Yes yêu cầu mở, file mở ra, nhưng nhấn chuột chữ Yes, yêu cầu xóa, file văn bản biến mất. Hữu và vô không cái nào sinh ra cái nào cả, mà song hành theo đức tin của người. Triết học là loại sách kinh, đúc kết của tuyệt diệu và huyền bí. Học kinh không chỉ là để học mà học để biết dụng kinh (dụng triết học) vào đời sống con người mới là điều quan trọng. Học đúng và dụng được, để hướng dẫn nhân quần mới đáng là bậc học của chính nhân. Hẳn nhiên Kinh dịch trong Ngũ kinh có trước Kinh Khổng Tử, hay Lão Tử. Kinh dịch đúc kết lý khi và hành khi từ sơ khai, cho tới thế kỷ 21 này vẫn được coi là tuyệt phẩm kinh, mà các nước Trung Hoa, Ấn Độ, Nhật bản, Đại hàn, và cả Việt nam ta đều đang chứng minh đó là sản phẩm của dân tộc mình, và đề xuất Liên Hiệp Quốc công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể nhân loại. Hữu và Vô của Kinh Dịch hẳn nhiên là bao la vô cùng, nhưng may thay pho kinh đó lại là pho dịch, dậy cho người đời cách dịch chuyển Hữu thành Vô và ngược lại, để tương thích giữa cá thể bất kỳ với môi trường trời đất. Vậy nên, phần kinh tàng ẩn nhiều bí hiểm, nhưng phần dịch lại thô mộc nhưng sâu sắc, đơn giản nhưng trải nghiệm và tràn đầy đức tin thuyết phục. Đơn cử một quẻ dịch làm ví dụ. Quẻ Phong/ Thủy Hoán. Phàm những điều gì liên quan đến gió và nước thì đều cần phải xem xét thay đổi, hoán chuyển. Lý chỉ có vậy. Mới hỏi hoán chuyển là hoán chuyển cái gì, hoán chuyển thế nào với hai chữ Phong trên Thủy dưới? Bí ẩn ở đó, nhưng đơn giản trải nghiệm cũng ở đó. Phong trên thủy dưới là quẻ Hoán, chí một cách hoán duy nhất là lật quẻ, thủy dưới lên trên và phong trên xuống dưới, Thủy trên/ Phong dưới là quẻ Tỉnh. Từ quẻ Hoán lật thành quẻ Tỉnh. Tỉnh là cái giếng. Cái giếng nghĩa gì? Nghĩa rằng: Uống mãi không cạn, vơi lại đầy, đầy không tràn. Giảng vậy kể như xong, việc phong thủy là việc dịch chuyển phong ( gió,khí) và thủy (nước) sao cho tương thich với đời sống là được thành cái giếng, để được hưởng phúc dầy. Đừng cho là nói leo tôi lạc đề. Và đã là nói leo cúi mong các sư phụ, sư huynh và bằng hữu Văn Chinh đừng chấp. Văn Chinh: Có một hiện tượng không bình thường khác, mọc lên từ trước cả thời đổi mới, lớn rất nhanh để trở thành cành chính của cây phê bình và được gọi là phê bình cánh hẩu, sau đó thì biến tướng thành hiện tượng cứ đổ xô nhau đi khen một tác phẩm này mà gía lạnh một cách bất công đối với những tác phẩm khác. Mình: Nói thì nói sao cũng được, nhưng làm mới tin. Mình đọc trọn cuốn Mùa Màng của Chinh, thấy lời nói đi đôi với việc làm. Những bài viết của Chinh không phê bình cánh hẩu, không đổ xô khen, cũng không đổ xô vùi dập. Văn Chinh cảm thực và công bằng, lời lẽ còn đôi khi khạng khạng, vênh râu một chút, nhưng không sao, cái tôi của ai chẳng muốn trội vượt hơn người. Công bằng mà nói, toàn cảnh cuốn sách đáng đồng tiền bát gạo, nếu mua sách, và đặt trên kệ thì cũng thuộc loại sách quí, đáng lưu giữ đọc ngẫm dần dà. Văn Chinh: Hiện tượng thiếu công bằng xẩy ra đôi khi lại chỉ vì đất nước trải quá dài, các nhà văn ở xa trung tâm đồng nghĩa với việc xa các nhà phê bình, sách hay của họ đành rơi vào im lặng. Mình (chen ngang): Chẳng lẽ chỉ ở trung tâm mới có nhà phê bình văn học? Còn ở xa trung tâm thì không? Nếu câu trên tàng ẩn nghĩa chỉ ở Hà Nội (trung tâm!) mới có các nhà phê bình văn học hoặc mới có chuẩn phê bình thì e là "chủ quan" đấy, thưa bạn. Văn Chinh: Tôi xót xa thấy sự công tâm phải nhường chỗ cho cánh hẩu, cho thời thượng, cho tỏ ra đổi mới hay muốn được tiếng là "truyền thống" hoặc thậm chí chỉ vì địa lý, cho gì thì cho, nhưng nếu đã phê bình bất công thì cái thiệt thòi là văn học, người thiệt thòi là bạn đọc.Tôi yêu văn học, không muốn bạn đọc bị thiệt thòi, nên đã viết về những cuốn sách, những nhà văn không có cánh hẩu nào, không chịu khuất thân theo khuynh hướng cấp tiến hay bảo thủ nào, một mình một cõi, tìm tòi ra một lối đi riêng. Bạn đọc: Cảm ơn nhà phê bình văn học Văn Chinh. Mong anh cứ làm như lời anh nói thì bạn đọc chúng tôi dù ở gần trung tâm hay ở xa trung tâm cũng biết ơn anh nhiều lắm. Vặn vẹo một chút, nhà văn đã tự tin vào con đường phê bình của mình vững đẹp là thế, cớ chi còn đăng vào sách của mình một hành nghĩ người khác, mới nghe tưởng là tượng tự như hành nghĩ Văn Chinh, nhưng đọc xong, toát mồ hôi, cố đồng cảm mà không thể, những dòng hành nghĩ ấy đã làm nhạt bạc đi phần đáng kể mầu sinh dưỡng đằm thắm của Mùa Màng và tính chân thực của nghề nghiệp. Bạn đọc xin trích lại như một so sánh: " Một số bài phê bình đọc sách của các nhà sáng tác hiện nay mang cái chất vuốt ve mơn trớn nhau, rao hàng hộ nhau, họ kéo bè kéo cánh gây thanh thế trong giới. Ngửi thấy cái "vị" này trong bài nào đó trên báo là tôi bỏ liền. Hiểu rằng người viết loại này ngày càng đi vào con đường đã chọn, trông thấy tên họ không bao giờ tôi đọc nữa, cả sáng tác lẫn phê bình. ( Lời tựa, trang11). Nhà (?) này là nhà phê bình văn học? Tự phong hay bạn đọc tín nhiệm? Khạng quá! Nhà loại này không đọc không bình sách thì chợ sách vẫn đông như thế, văn thi đàn vẫn vui như thế, hà cớ chi phải lớn lối đe dọa ta đây không thèm đọc, và thật mừng bạn đọc "ngộ" ra liền, chẳng thèm đọc cái thứ phê bình " bạc một đời "đã viết được mấy chữ có văn, mà lớn lối độc quyền lập ngôn! Văn Chinh: Vả chăng, khi viết về một cuốn sách, anh phải đọc nó kỹ hơn, do đó mà việc học hỏi của tôi được kỹ lưỡng hơn. Cũng một cơm đôi việc. Nguyễn Nguyên Bảy : Đọc Mùa Màng Văn Học Mấy năm Qua của Văn Chinh, tôi thu hoạch được nhiếu bổ ích. Phê và Bình là hai trong một của Phê Bình, biết vậy, nhưng tôi thích đọc bình hơn là phê. Tạng văn học của ta hiện nay hình như hợp vậy. Chẳng biết Văn Chinh có nghĩ vậy? Còn tranh luận văn học, tôi không thích đọc, dù bản tính tò mò, đành đưa cái tò mò vào những trang báo lá cải xem các cô đào rũ tình và các chàng sở cới thêm được mấy khuy áo ngực. Tôi ( chỉ cá nhân tôi) cho là bài kém nhất của cuốn Mùa Màng Văn Học là bài Ông Nguyễn Hoàng Sơn chửi hay…? Đó đưa văn thơ nhau dùng tiếng chửi làm gì. Cứ thẳng thắn lời lý mà thoại chẳng đẹp chẳng văn hơn sao? Văn Chinh: Cố nhiên, một người chả làm được bao nhiêu, tôi càng không dám nói rằng mình đã "lấm rửa lệch kê" xong cho độ chênh tích lũy sau nhiều năm của cả nền văn học. Nhưng làm xong một việc đáng làm, riêng mình bằng lòng đã sung sướng, huống chi lại còn được bạn biết cho, sung sướng nhân đôi còn gì. Bạn đọc: Xin nhà văn đừng mơ hồ, cả ngàn Văn Chinh cũng không thể "lấm rửa lệch kê" được độ chênh tích lũy sau nhiều năm của cả nền văn học. Lấm rữa, lệch kê là bản chất giải pháp của văn chương. Nếu như không còn sự lấm rửa, lệch kê, thì văn chương kết thúc sứ mạng của văn chương ư? Mong Văn Chinh nghĩ lại. Một khi cầu thị nghĩ lại, Văn Chinh sẽ không an ủi mình đã " làm xong một việc đáng làm", chữ Xong tức là nghỉ, tức là buông bút không bận tâm đến chuyện này nữa, nếu vậy bạn đọc sẽ tiếc, sẽ buồn, vì bạn đọc thực lòng luôn chờ đón những tác phẩm phê bình văn học mới của Văn Chinh. Văn Chinh: Mặt khác, phàm là kẻ tự học thì đều có thói quen mang những bài tập ra nhờ thầy nhờ bạn chấm cho. Đó là lý do cuốn sách này ra đời và nó đến tay bạn. Một cái gật đầu là một khích lệ, hẳn rồi, nhưng ngay cả sự chỉ bảo của bạn của thầy cũng là một kiểu khích lệ khác, tôi xin sẵn sàng sung sướng mà lắng nghe. Bạn đọc: Cảm ơn nhà phê bình văn học Văn Chinh. Sài Gòn,Tháng Tư/ 2011. Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa |
| Sửng sốt vì tàu lại chìm ở Hạ Long? Posted: 10 May 2011 01:04 PM PDT Lại có tàu du lịch bị chìm trên vịnh Hạ Long lúc đang đỗ cho khách vào thăm hang Sửng Sốt, đặt ra câu hỏi về an toàn thuyền bè tại một trong những điểm du lịch ăn khách nhất Việt Nam. Được biết không có thiệt hại về người trong vụ đắm thuyền hôm 8/5. Hành khách đi trên chiếc tàu này có 28 du khách quốc tịch Pháp và một hướng dẫn viên người Việt, giới chức địa phương cho biết. Truyền thông Việt Nam đưa tin nguyên nhân ban đầu có thể do bị một tàu chở nước đâm phải. Nhưng bà Josette Farret, 65t, một trong số các du khách trên tàu lúc đó, khẳng định với hãng tin AFP ”hoàn toàn không có chuyện đâm tàu”. “Chúng tôi cảm thấy có vấn đề kỹ thuật gì đó trước khi con tàu cũ kỹ rời bến,” bà Farret nói. Giới chức Quảng Ninh cho biết cơ quan chức năng sẽ triển khai trục vớt tàu để xác định nguyên nhân chính xác làm tàu chìm. ‘Kém an toàn’ Tiêu chuẩn đăng kiểmCó thiết kế kỹ thuật được duyệt theo tiêu chuẩn VN kể cả các qui định về:
Tàu vỏ thép phải được kiểm tra mỗi năm và 2-3 năm kéo lên đà một lần. Tàu vỏ gỗ phải được kiểm tra mỗi 6 tháng và kéo lên bờ mỗi 12 tháng. Sau khi có nhiều du khách thiệt mạng trong một vụ khác cách đây không lâu, dư luận các nơi bàn tán nhiều đến mức độ an toàn của các phương tiện khai thác du lịch trên vịnh Hạ Long. Tàu Trường Hải 6 bị thủng đáy đã chìm gần đảo Ti Tốp hôm 17/2 khiến 12 du khách thiệt mạng, trong đó có 10 người nước ngoài. Ngay sau đó các cơ quan chức năng đã tổ chức kiểm tra hầu hết các tàu du lịch trên vịnh, tập trung vào các tàu lưu trú qua đêm. Kết quả tuy có đầy đủ giấy phép nhưng một số tàu có lỗi kỹ thuật như có các vách chắn thuỷ chưa đảm bảo kín nước; hệ thống bơm cứu đắm, cứu hoả hoạt động không đảm bảo về công suất, lưu lượng, cột áp; Một số tàu thiếu áo phao và chưa có các bảng nội quy, hướng dẫn sử dụng các trang thiết bị an toàn và thoát hiểm cho khách tại các khu vực quy định trên tàu. Đoàn kiểm tra cũng nhận thấy một số lớn thuyền viên không có giấy chứng nhận huấn luyện về nghiệp vụ phòng cháy chữa cháy theo qui định. Yếu tố con người Ông Nguyễn Minh Tuấn, giám đốc Chi cục Đăng kiểm số 15 của Quảng Ninh, khẳng định với BBC hôm 10/5, an toàn là ưu tiên số một. ”Trong tháng này Cục sẽ tổ chức các phái đoàn để một lần nữa thanh tra toàn bộ tất cả các phương tiện, không kể là do Sở GTVT quản lý, hay thuộc Cục Đăng VN, tổng rà soát lại hết tình trạng kỹ thuật của các tàu.” Nhưng có ý kiến cho rằng quản lý vấn đề an toàn như hiện nay gặp khó khăn do có hơn một đơn vị quản lý tổng số gần 200 tàu hoạt động trên vịnh Hạ Long. ”Nếu có cạnh tranh là rất nguy hiểm vì chủ tàu chắc chắn sẽ chọn nơi nào thuận lợi hơn là những nơi rắn rỏi và có tiêu chuẩn cao hơn,” ông Tuấn nói. Ông Tuấn tin rằng trong việc đảm bảo an toàn yếu tố con người rất quan trọng, từ tinh thần trách nhiệm của các đăng kiểm viên cho đến các chủ tàu, thuyền viên và cả du khách nữa. Theo kết quả điều tra hình sự trong vụ chìm tàu làm chết du khách gần đây, nguyên nhân là ”do lỗi ở con người”. ”Dỉ nhiên đây là xác suất thôi, tức là chỗ nào có nhiều phương tiện thì tai nạn đôi khi không tránh khỏi. Ý tôi là những tai nạn như thế này không được phép lập lại vì khả năng sửa chữa là không có,” ông Tuấn nói. Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội |
| Cần kiện thẳng chính quyền Posted: 10 May 2011 01:03 PM PDT Tiến sĩ Nguyễn Vân Nam Gửi tới BBC từ TPHCM “Tối nay đi uống cà fê hả?” tôi rủ người bạn luật sư và bị từ chối ngay: “Chịu thôi, trời mưa đường ngập, lỡ sụp hố là tiêu đời ông ơi”. “Dũng cảm lên, sụp hố thì ông kiện làm gương đi”. “Còn lâu mới tìm ra mấy công ty làm cống thì kiện thế nào được.” “Sao lại kiện công ty?”, tôi hỏi và bị vặn lại “Chứ biết kiện ai?” Ai cũng từng nghe câu “Quân vương không bao giờ sai”. Không phải vì Vua là thiên tài, hiểu biết tất cả, mà chỉ đơn giản vì đó là Vua. Nhà Vua ban hành luật lệ, nhưng không bị ràng buộc hay hạn chế bởi luật lệ. Chế độ quân chủ được thay thế bởi chế độ cộng hòa. Thoạt đầu, Nhà nước thay thế vị trí của Vua và cũng không bao giờ sai, vì hiển nhiên Nhà nước không thể sai. Chỉ có nhân viên Nhà nước làm sai mà thôi. Trách nhiệm của Nhà nước Cùng với sự hình thành Nhà nước pháp quyền là sự xuất hiện ý thức, triết lý pháp lý mới. Bản chất Nhà nước pháp quyền là sự ràng buộc Nhà nước và việc sử dụng quyền lực Nhà nước bằng pháp luật. Như vậy Nhà nước có thể sai, có thể vi phạm pháp luật. Theo nguyên tắc bình đẳng trước pháp luật, Nhà nước phải chịu hoàn toàn trách nhiệm- kể cả trách nhiệm bồi thường thiệt hại-đối với những hành vi vi phạm pháp luật của mình như mọi thành viên khác trong xã hội. Điều 2 Hiến pháp 1992 của nước CHXHCN Việt nam (sửa đổi năm 2001), nêu rõ Nhà nước là của dân, do dân, vì dân, toàn bộ quyền lực Nhà nước là của dân. Chính điều này xác định rõ quan hệ giữa Nhà nước với người dân (công dân). Người dân trao quyền lực Nhà nước cho cơ quan hiến định là Quốc hội, Chính phủ và Tư pháp sử dụng. Vì vậy, các cơ quan này phải chịu trách nhiệm trực tiếp với người dân về việc sử dụng quyền lực Nhà nước đúng mục đích vì dân, trên cơ sở và trong khuôn khổ pháp luật. Cùng với sự phát triển quan niệm về quyền lực Nhà nước, người ta cũng chứng kiến sự thay đổi quan niệm về người phải chịu trách nhiệm khi sử dụng sai quyền lực công. Trước kia, công chức nào nào làm sai, người đó phải chịu trách nhiệm, vì Nhà nước không thể sai. (Chẳng hạn như Luật nước Phổ- nước Đức xưa- năm 1794 qui định). Ngày nay, khi quyền lực Nhà nước bị sử dụng sai, người chịu trách nhiệm là người trực tiếp nhận quyền lực ấy từ người dân: cơ quan hiến định. Trên nguyên tắc, ngay cả khi cá nhân công chức làm sai thì Nhà nước cũng phải là người chịu trách nhiệm, vì công chức chỉ là người được Nhà nước ủy quyền thực hiện quyền lực Nhà nước cho những trường hợp cụ thể. Trong ý nghĩa pháp lý, điều đó có nghĩa là người dân có thể và trước tiên cần khởi kiện trực tiếp Chính phủ khi Chính phủ không hoàn thành nhiệm vụ của mình. ̣Điểm báo về tai nạn
Trong Nhà nước pháp quyền, quyền lực được trao là để hoàn thành những nhiệm vụ xác định. Người dân trao cho ba cơ quan hiến định Quốc hội, Chính phủ, Tòa án, quyền lực Nhà nước là để hoàn thành những nhiệm vụ vì dân được qui định trong Hiến pháp, gồm những nhiệm vụ cơ bản chung, trong đó có nhiệm vụ bảo đảm an ninh trật tự công cộng, bảo đảm các điều kiện sống tối thiểu … Điều 3 Hiến pháp CHXHCNVN còn qui định nhiệm vụ cao hơn thế cho Nhà nước: Nhà nước phải đảm bảo thực hiện mục tiêu cho „mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện…". Các cơ quan hiến định phải trực tiếp chịu trách nhiệm trước dân khi không hoàn thành những nhiệm vụ cơ bản chung này. Nhà nước- cụ thể là Chính phủ- có nhiệm vụ bảo đảm và bảo vệ an toàn giao thông (là một trong những nhiệm vụ công cơ bản dẫn ra từ Điều 3 Hiến pháp). Nhiệm vụ này bao trùm cả trước, trong và sau khi sửa chữa, tu bổ nâng cấp hệ thống giao thông công cộng. Người tham gia lưu thông phải được quyền tin rằng họ đang lưu thông trên những con đường an toàn. Chính phủ phải là người đầu tiên chịu trách nhiệm khi không đảm bảo giữ gìn được các điều kiện bảo đảm an toàn tối thiểu cho hệ thống giao thông. Đổ tại trời mưa? Trời mưa, đường ngập nước làm ách tắc giao thông thông, thậm chí gây tai nạn chết người; lưu thông trên đường bị sụp ổ “voi", sụp “hố tử thần", bị cột điện đổ, vướng dây điện thoại khi đang lưu thông gây tai nạn đều là do hệ thống giao thông chưa được đảm bảo an toàn. Chính phủ phải là người chịu trách nhiệm trước tiên do không hoàn thành nhiệm vụ công cơ bản này. Vụ ông Lý Văn chết do vướng dây điện thoại khi đang đi trên đường; vụ anh Thống, anh Bảo chết do bị trụ mắc cáp viễn thông đổ trúng khi đang đi xe máy trên đường, trước tiên là do Chính phủ không hoàn thành nhiệm vụ bảo đảm an toàn cho hệ thống đường giao thông. Chính phủ lẽ ra phải nghiên cứu kỹ lưỡng kế hoạch xây dựng cột viễn thông, kế hoạch bố trí dây điện thoại ven đường sao cho chúng không thể gây nguy hiểm cho người đang lưu thông trên đường trong bất cứ hoàn cảnh thời tiết nào mà trình độ khoa học kỹ thuật hiện nay dự báo được. Khi cấp phép cho công ty điện lực, công ty điện thoại lắp đặt đường dây, Chính phủ có trách nhiệm đề ra tiêu chuẩn, điều kiện mà các công ty này phải tuân theo để đảm bảo an toàn cho người lưu thông trên đường. Chính phủ chỉ không phải chịu trách nhiệm, khi chứng minh được tai nạn đã không xẩy ra, nếu các công ty này tuân thủ những qui định đó của Chính phủ. Xây dựng, bảo trì hệ thống thoát nước, bảo vệ môi trường, hệ thống cấp nước, cấp điện cũng là một trong các nhiệm vụ công cơ bản của Nhà nước. Ngoài việc phải chịu trách nhiệm về sự hoạt động thông suốt có hiệu quả của các hệ thống này (nhiệm vụ chung), Chính phủ còn phải chịu trách nhiệm lựa chọn phương án và các nhà thầu phù hợp cho việc xây dựng, bảo trì chúng. Nghĩa là Chính phủ cũng phải chịu trách nhiệm trước dân về sự chậm trễ, về chất lượng công trình của nhà thầu được Chính phủ chọn. Trách nhiệm theo hợp đồng giữa Chính phủ và nhà thầu là chuyện riêng của hai bên. Khi nhà thầu vi phạm hợp đồng mà gây thiệt hại (không mang yếu tố hình sự) cho người dân, thì Chính phủ cũng là một bên liên quan trong tư cách người giao việc thực hiện một nhiệm vụ công ích cho công ty trúng thầu. Đường dây điện, cáp viễn thông do các công ty nhà nước quản lý, chúng là tài sản của Nhà nước. Chính phủ có nhiệm vụ quản lý tài sản công, bảo đảm sự vận hành an toàn của hệ thống cấp điện, hệ thống viễn thông. Vì vậy cũng phải chịu trách nhiệm nếu đường dây điện công cộng, cột cáp viễn thông gây tai nạn. Hiến pháp có hiệu lực pháp lý cao nhất và trực tiếp. Nó cũng không cần (không cho phép) bất cứ một nghị định hướng dẫn thực hiện nào. Trên nguyên tắc, Hiến pháp 1992 cho phép người dân khởi kiện Chính phủ khi bị thiệt hại do Chính phủ không hoàn thành nhiệm vụ của mình. Người bị kiện là cơ quan công quyền, chính quyền địa phương được Chính phủ giao quyền quản lý lĩnh vực xẩy ra vụ việc. Nếu người dân không xác định được bị đơn trực tiếp, họ vẫn có thể và cần khởi kiện trực tiếp Chính phủ. Chính phủ có trách nhiệm chỉ ra cơ quan nào là bị đơn trực tiếp. Việc ta chưa có đủ những qui định bảo đảm quyền của người dân khởi kiện Nhà nước cho những trường hợp nói trên, không thể loại trừ quyền khởi kiện của họ, vì giản dị là họ đã được Hiến pháp cho phép. Nói một cách nghiêm khắc, ở đây, Chính phủ cũng chưa hoàn thành nhiệm vụ phải tạo đầy đủ điều kiện để Người Dân kiểm tra, giám sát Chính phủ sử dụng quyền lực công mà họ trao cho như thế nào trong một Nhà nước là của họ, do họ và vì họ. Bài viết thể hiện quan điểm của tiến sĩ luật Nguyễn Vân Nam từ CHLB Đức, hiện sống và hành nghề tại TP HCM.Quý vị có ý kiến gì về chủ đề này, xin chia sẻ với Diễn đàn BBC. Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội |
| Posted: 10 May 2011 01:02 PM PDT Nguồn chức sắc tôn giáo cho hay người tham gia bạo động tại Mường Nhé, Điện Biên, đã trở về nhà nhưng tình hình vẫn chưa thật ổn định. Mục sư Nguyễn Hữu Mạc, Hội trưởng Hội thánh Tin Lành miền Bắc, nói với BBC rằng thông tin cập nhật mà hội thánh nhận được từ nhân sự tại Mường Nhé cho hay người tham gia sự kiện mới rồi, mà đa số là tín đồ Tin Lành, đã “giải tán về nhà”. “Thế nhưng, chúng tôi cũng được biết tình hình chưa thật sự ổn định và cuộc sống của họ chưa quay trở lại hoàn toàn bình thường.” Mục sư Mạc không cho biết thêm chi tiết. Được biết các tín đồ Hmong tham gia vụ bất ổn không có liên quan tới Hội thánh Tin Lành đã chính thức được Nhà nước công nhận, mà đa phần là theo đạo Vàng Chứ, một phiên bản của Tin Lành. Họ đã được khuyến cáo tập trung tại bản Huổi Khon, xã Nậm Kè, huyện Mường Nhé để đợi Chúa trời. Mục sư Nguyễn Hữu Mạc cũng nói ông đã nhận được thông tin về thương vong trong các tín đồ, nhưng “chưa chắc chắn và đang đợi kiểm chứng”. Trong khi đó, hãng thông tấn DPA của Đức dẫn lời ông Lò Văn Sùng, bí thư xã Nậm Kè, nói có ba trẻ em dưới một tuổi tử vong vì điều kiện vệ sinh thiếu thốn tại nơi người Hmong tụ họp. Ông này thừa nhận có khoảng 5.000 người tham gia sự kiện kéo dài từ 30/04, và cho hay chính quyền đã bắt 40 người trong vụ này. Ông Sùng bác bỏ rằng có người chết vì can thiệp của chính quyền. Truyền thông nhà nước không nói tới các vụ bắt giữ và mới chỉ đưa tin một trẻ em ốm bệnh tử vong. BBC đã nhiều lần tìm cách liên lạc với quan chức địa phương tại Mường Nhé và Điện Biên nhưng đều bị từ chối trả lời. Chính sách dân tộcThống kê chính thức cho hay trong địa bàn tỉnh Điện Biên có ba hội thánh hoạt động mạnh. Trong đó, Hội thánh Tin Lành Việt Nam hoạt động ở 109 bản, 24 xã thuộc 5 huyện với 3.749 hộ, tổng cộng 22.022 tín đồ. Bên cạnh đó là Hội thánh Liên hữu Cơ đốc miền Nam hoạt động ở huyện Điện Biên Đông và Hội thánh Liên đoàn truyền giáo Phúc âm Ngũ tuần ở huyện Mường Chà. Đại diện Hội thánh Phúc âm Ngũ tuần nói với BBC họ đã căn dặn tín đồ không tham gia vụ Mường Nhé. Mấy ngày nay, báo Việt Nam đăng một số bài đả phá đạo Vàng Chứ, mà họ gọi là “tà đạo lợi dụng và xuyên tạc đạo Tin Lành”. Vụ Mường Nhé đã khiến chính quyền một lần nữa phải xem xét chính sách tôn giáo và dân tộc, nhất là đối với các khu vực đồng bào sắc tộc ít người. Theo một số đánh giá, đây là vụ bất ổn có yếu tố sắc tộc với quy mô lớn nhất từ khi có biểu tình của người Thượng ở Tây Nguyên năm 2004. Phó Thủ tướng Việt Nam Trương Vĩnh Trọng, Trưởng ban Chỉ đạo Tây Bắc của Chính phủ, đã có mặt ở nơi xảy ra bạo động của người Hmong tại bản Huổi Khon, xã Nậm Kè, Mường Nhé hôm thứ Bảy 07/05. Ông Trọng khẳng định “tình hình tại đây đã yên ổn”. Trong phỏng vấn dành cho Thông tấn xã Việt Nam, ông nói: “Sự việc đã được giải quyết một cách rất thiện chí và nhân đạo. Mặc dù là vụ việc tụ tập đông người, gây rối, nhưng vẫn được giải quyết trong hòa bình.” Ông phó thủ tướng hứa Chính phủ sẽ tạo điều kiện nâng cao cuộc sống của dân địa phương, đồng thời chỉ đạo cho chính quyền địa phương “phải tiếp tục có trách nhiệm giải thích, giúp đồng bào hiểu rõ âm mưu, thủ đoạn của kẻ xấu, tránh bị lôi kéo, dụ dỗ, đồng thời bảo đảm đời sống của đồng bào”. Trung tâm Phân tích Chính sách Công (Center for Public Policy Analysis – CPPA), một tổ chức theo dõi nhân quyền có trụ sở ở Washington DC, Mỹ, nói hơn 1.000 người Hmong bị chính quyền bắt trong vụ Mường Nhé cùng hàng chục người chết. Thế nhưng thông tin này không thể kiểm chứng được khi phóng viên nước ngoài không được phép tới địa phương để tìm hiểu tình hình. Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội |
| Sinh viên Việt được bồi thường 90.000 đôla Posted: 10 May 2011 01:01 PM PDT Trung Bảo gửi cho BBC từ California Sinh viên Hồ Quang Phương, 22 tuổi, đang theo học khoa Toán thuộc đại học San Jose (California), vừa ký nhận số tiền bồi thường 90.000 đôla từ chính quyền thành phố hôm thứ Hai 09/05. Phương là người bị các nhân viên cảnh sát San Jose tấn công hồi năm 2009. Đây là kết quả sau gần hai năm theo đuổi vụ kiện của Hồ Quang Phương. Số tiền bồi thường sẽ không bị đánh thuế. "Mặc dù không bị thương tích nặng nề nhưng vấn đề danh dự mới là điều quan trọng," sinh viên Việt Nam này nói. "Số tiền đó không thể đền bù được những tổn thương danh dự khi họ vừa dùng vũ lực vừa đem tôi ra làm trò cười." Tháng 9/2009, bốn nhân viên cảnh sát thuộc Sở Cảnh sát San Jose đã tấn công Hồ Quang Phương trong khi khám xét phòng của anh. Các nhân viên cảnh sát cho rằng sinh viên Việt Nam này có hành vi chống cự nên đã tấn công và dùng súng bắn điện để khống chế. Cảnh sát đến vì nhận tin báo Hồ Quang Phương đã đe dọa một người bạn cùng phòng trong khi cãi vã. Bạo hànhTrước vụ Hồ Quang Phương, đã có hai vụ cảnh sát San Jose bắn chết người, hai nạn nhân đều là người gốc Việt Nam. Cộng đồng Việt Nam đã tổ chức biểu tình phản đối trước tòa thị chính thành phố San Jose sau khi sinh viên này bị đánh. Nhiều báo tiếng Việt trong và ngoài nước cũng có đưa tin về vụ tấn công này. Theo Hồ Quang Phương, Sở Cảnh sát đồng thời cũng sẽ dành ra 40 giờ/1 năm trên một đài phát thanh tiếng Việt ở địa phương để tư vấn pháp luật cho cộng đồng Việt Nam nhằm tránh xảy ra những vụ việc tương tự trong tương lai. Hồ Quang Phương nói: “Tôi cho rằng khi mối quan hệ giữa người dân và cảnh sát chưa gần gũi thì hoàn toàn có thể xảy ra những vụ việc như vậy".
Hồ Quang Phương "Tôi chỉ mong muốn đừng bao giờ có vụ việc nào tương tự xảy ra, nhất là với những du học sinh Việt Nam." Hồ Quang Phương nói đã bị cảnh sát đánh đập như “thú vật” hôm 03/09/2009 sau khi có cãi vã với bạn ở cùng phòng ký túc xá. Sở cảnh sát San Jose đã đình chỉ công tác bốn nhân viên liên quan vụ này và mở điều tra cáo buộc làm trái. Luật sư của Phương đã công bố đoạn phim quay bằng điện thoại di động ghi hình cảnh sát cưỡng chế anh, trong đó một cảnh sát viên đã dùng dùi cui đánh Hồ Quang Phương hơn 10 lần, lần cuối khi sinh viên này đã bị còng tay, còn một người khác thì dùng súng điện Taser kiềm chế Phương. Đoạn phim khi tung ra đã gây dư luận trong cộng đồng người Việt tại tiểu bang California, một trong những nơi đông người gốc Việt nhất nước Mỹ. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment