Đọt Chuối Non |
- “Excuse me, do you speak English?” – Phim vui
- Người thứ ba
- Một số vụ kiện lãnh đạo trên thế giới
- Luật sư vụ Bến Cát tiếp tục khiếu nại
- VN khó phát triển đảng và đoàn viên trẻ
- Tưởng nhớ ca sĩ hát rong Roger Ridley
- Điều chỉnh tác phong
- Chi hàng nghìn USD để con vào lớp 1
- Thuốc đặc trị nào cho ‘bệnh’ nhập siêu?
| “Excuse me, do you speak English?” – Phim vui Posted: 13 May 2011 01:55 PM PDT
“Bạn có nói tiếng Anh không?” Đó là một bộ phim vui của một chị hỏi đường tới garage sửa ô tô mà ta sẽ xem sau đây Tuy là vui, khỏi phải nói ta cũng biết là việc học tiếng Anh quan trọng đến thế nào. Các bạn, nhất là các bạn đang học ở Việt Nam hãy đầu tư thích đáng cho việc học tiếng Anh nhé. Thời Internet bây giờ có rất nhiều tài liệu hay và bổ ích. Chắc chắn bạn sẽ tìm được qua Goolge thôi. Thêm sự kiên trì, bạn sẽ thành công. Nếu bạn cần giới thiệu một điểm khởi đầu, mình giới thiệu với các bạn liên kết sau từ nhóm Usguide: Các trang webs học tiếng Anh. Chúc các bạn một ngày “can’t speak English” woman: Excuse me… Excuse me, sorry, do you speak English? 1st man: (in perfect English) No, I don't. Sorry. woman: My car's broken down, and I wondered if you could tell me where to find a garage? 1st man: Well, you know, that's wasted on me. I don't understand what you're saying. woman: You don't speak English at all …? 1st man: Not a word, no. That's one of those things where I wish I'd paid more attention at school, but… 2nd man: (also in perfect English) English? No. What's the problem? 1st man: I don't know, I can't understand her. woman: (to 2nd man) Hi. My car's broken down, and I need to find a garage. 2nd man: No, I'm sorry; I didn't understand that at all. woman: Alright, thanks. Ehrm… 1st man: I'll tell you what, if you go down that way about half a mile, there's a village, there might be somebody there that speaks English. woman: Ich speak ein bisschen Deutsch. Sprechen Sie Deutsch? 1st man: Deutsch, nein. 2nd man: Deutsch, nein… nun, ein oder zwei Wörter, aber ich bin nicht fließend. 1st man: (to woman) So I'm sorry we were no help. 2nd man: Yeah, sorry about that. Hey, you never know, next time you're over, maybe we will have learned a bit of English for you… 1st man: Yeah, oder Deutsch vielleicht… 2nd man: Ja, das wäre toll! woman: (desperate) Thanks anyway. (walks away) 2nd man: I can speak English 1st man: So can I Filed under: Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Video & PPS, Văn Hóa | |
| Posted: 13 May 2011 01:54 PM PDT Có nghĩa là, hai người rất dễ thương vẫn có thể cư xử rất tồi tệ với nhau. Dân Mỹ nói là "the chemistry between them doesn't work well" (hóa tính giữa hai người không hoạt động tốt) hay là "Their chemistries don't mix well" (hóa tính của mấy người này không hòa trộn được). Trên bình diện xã hội cũng vậy– nhiều nhóm dân rất kỵ nhau dù là mỗi nhóm tự họ vẫn dễ thương, như là Do Thái và Palestine, người Anh và người Ái Nhĩ Lan, v.v… Tại nhiều nơi trên thế giới, như ở Sudan, ta thấy chiến tranh giữa những nhóm nhân danh Hồi giáo và Ki tô giáo, ở Miến Điện thì dân tộc thiểu số Karen và chính quyền Miến Điện của dân tộc đa số… Ở nước ta thì thỉnh thoảng ta vẫn thấy căng thẳng giữa nhà nước và một nhóm dân tộc thiểu số hay tôn giáo… Dĩ nhiên là khi có những xung đột, người nhóm này thường tìm cách mô tả nhóm kia là quỷ sứ. Con người là vậy. Thương nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau quả bồ hòn cũng méo. Đây là bài học thứ nhất: Khi chúng ta ghét ai đó vì lý do gì đó thì cái nhìn của chúng ta về người đó hoàn toàn lệch lạc. Chúng ta lầm tưởng rằng những "đinh giá chính xác" của mình về kẻ kia làm cho mình "ghét họ một cách xứng đáng". Nhưng sự thật không phải vậy. Chính "cái ghét có sẵn" làm mình "đinh giá kẻ kia một cách lệch lạc", và vì hiểu lầm rằng các định giá lệch lạc đó là "lý do chính xác", mình tưởng lầm rằng mình ghét kẻ kia vì có lý do chính xác. Người si mê luôn bị trói chặt trong vòng tư duy ảo tưởng của chính họ như thế, không ra được. Nhưng đây là bài học thứ hai: Nếu ta không đứng ở vị thế hai người kình nhau, mà là người thứ ba, không bị ràng buộc trong các thù ghét giữa hai người kia, thì ta có được cái nhìn chính xác hơn, và cảm thấy cả hai người đều chẳng có ai là quá tệ như họ nghĩ. Và đây là vị thế trí tuệ mà người trí thức chúng ta cần có: Có thể vượt lên trên các mâu thuẫn để có thể có được một cái nhình chính xác hơn về các vấn đề tương quan của con người, cùng những giải pháp có thể, đồng thời có thể giúp giảm bớt kình chống, xây dựng hiểu biết hỗ tương giữa mọi người, và kiến tạo hòa bình cho xã hội. Trong một gia đình nhiều xung đột, một quốc gia nhiều kình chống, một thế giới nhiều chiến tranh, vai trò của những người thứ ba rất quan trọng. Đó là những peacemakers, những người xây dựng hòa bình. Nếu bạn đang là người thứ ba, đừng xem thường vai trò của mình. Dù là những người kiến tạo hòa bình thường bị ăn đòn bởi các bên tham chiến đang nổi điên, thì căn nhà có đứng vững hay không, không nhờ những bên tham chiến, mà nhờ những người kiến tạo hòa bình. Blessed are the peacemakers, for they will be called children of God. Phúc cho những người xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thượng đế. Chúc các bạn một ngày hòa bình. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Kỹ năng lãnh đạo, Trà Đàm Tagged: kỹ năng lãnh đạo, trà đàm | |
| Một số vụ kiện lãnh đạo trên thế giới Posted: 13 May 2011 01:54 PM PDT
1. Người ta có quyền kiên lãnh đạo không? Câu trả lời ai cũng có quyền kiện bất kỳ ai. Nếu bạn nộp đơn kiện GOD thì cũng chẳng ai làm phiền bạn. Tòa án có thể nhận đơn kiện, rồi sau đó bác đơn kiên theo thủ tục, vì lý do “chẳng biết địa chỉ God ở đâu mà tống đơn” chẳng hạn. Cho nên trên nguyên tắc, ai muốn kiện thủ tướng, tổng thống, thì tha hồ. Điều quan trọng là tòa án sẽ làm gì sau khi nhận đơn. 2. Lãnh đạo thường được luật pháp bảo vệ với hai nguyên lý luật pháp: Executive privilege, và presidential (hay executive) immunity. * Executive privilege là quyền giữ kín một số thông tin liên hệ phương cách tư duy của các lãnh đạo hành pháp, nhất là khi liên hệ đến an ninh quốc gia hay quyền lợi quan trọng của quốc gia, mà tòa án không thể đòi hỏi các viên chức hành pháp tiết lộ. Đây là quyền của các lãnh đạo được làm việc thoải mái mà không phải lo là cả thế giới biết cả mọi tư tưởng của mình. * Presidential (executive immunity): Tổng thống (thủ tướng) không phải chịu trách nhiệm trước tòa án vì những hành vi lãnh đạo của mình, dù có thiệt hại thế nào hay tồi thế nào. Chỉ hành vi không liên hệ đến công việc thì có thể phải chịu trách nhiệm, như là lấy tiền công quỹ bỏ túi riêng. Đây là quy luật separation of power, phân quyền, ngành tư pháp không thể luận tội của công việc của lãnh đạo ngành hành pháp. Cho nên vấn đề không phải là người ta có quyền kiện lãnh đạo không (câu trả lời là “có”), mà câu hỏi phải là lãnh đạo có thể bị trách nhiệm trước tòa án vì hành vi nào đó không (câu trả lời là, nếu đó là hành vi công việc của lãnh đạo thì lãnh đạo không thể bị trách nhiệm trước tòa). Đó là nói về luật quốc gia. Tuy nhiên, hình luật quốc tế ngày nay có tội “crime against humanity”, thường là tội thảm sát thường dân vô tội. Lãnh đạo hạ lệnh thảm sát thường dân vô tội vẫn phải chịu trách nhiệm trước Tòa Hình Sự Quốc Tế (hay các phiên tòa quốc gia dùng luật quốc tế), và sẽ không được hưởng presidential (executive) immunity trong các phiên tòa đó. Các bạn có thể đọc thêm về executive privilege và presidential immunity bằng tiếng Anh ở cuối bài này. Bà Angela Merkel bị một thẩm phán ở Hamburg kiện vì tỏ ra “vui mừng” khi nghe tin Osama Bin Laden bị giết Việc kiện một nhân vật lãnh đạo cao cấp, đương chức hay đã nghỉ hưu, là chuyện bình thường trong một nhà nước hoạt động theo nguyên tắc pháp quyền. Kiện Thủ tướng Đức Kiện hay không một nhân vật lãnh đạo lại trở thành một đề tài đang được thảo luận sau khi một thẩm phán ở Đức hôm đầu tháng 5 đệ đơn kiện Thủ tướng Angela Merkel vì phát biểu “vui mừng” của bà khi nghe tin ông Bin Laden bị giết. Theo các báo Đức, hiện vụ thẩm phán Uthmann ở Hamburg kiện bà Merkel dựa theo điều 140 Luật Hình sự Đức đã được chuyển lên cơ quan tư pháp ở Berlin nơi xảy ra điều mà thẩm phán này cho là “hành vi phạm tội”. Sau khi nghe tin ông Osama Bin Laden, thủ lĩnh Al Qaeda bị Hoa Kỳ bắn chết tại Pakistan, bà Merkel đã phát biểu rằng “Tôi thật vui” trên đài truyền hình. Vị thẩm phán cho rằng Luật Hình sự Đức cấm “khen thưởng và ủng hộ” tội sát nhân, và vị thẩm phán nọ nói bà Merkel đã vi phạm điều luật có hình phạt tù lên tới ba năm, kèm theo tiền phạt.
Siegfried Kauder, Chủ tịch Ủy ban Pháp lý Hạ viện Đức (Bundestag) Dù chưa rõ kết cục của vụ việc, nhiều nhân vật cao cấp ở Đức đã tỏ thái độ không đồng tình với bà Angela Merkel, Thủ tướng từ đảng Liên minh Dân chủ Thiên Chúa giáo (CDU). Ông Siegfried Kauder, chủ tịch Ủy ban Pháp lý của Hạ viện Đức (Bundestag), người cùng đảng CDU với bà Merkel cho rằng ông “Không thể nào nói ra như thế và không ai nên bày tỏ không khai ham muốn trả thù, vì chúng ta không phải đang sống ở thời Trung Cổ.” Một số người khác trong CDU cho rằng nếu ai đó có niềm tin Thiên Chúa giáo thì không nên tỏ ra vui mừng khi nghe tin người khác chết. Nhưng về góc độ kiện thủ tướng đương quyền, báo chí Đức không hề đặt câu hỏi điều này có nên hay không nên. Là một quốc gia dân chủ, pháp quyền, việc kiện quan chức nhà nước hay các cơ quan chính quyền tại Đức là chuyện bình thường, giống như ở nhiều quốc gia khác. Và nguyên đơn không phải lúc nào cũng là một cá nhân mà có thể là chính cơ quan nhà nước khác. Kiện cáo và luận tội tổng thống Cũng như vậy, tại Hoa Kỳ, hồi đầu năm 2009 bảy tiểu bang và hai tổ chức xã hội đã kiện chính quyền của Tổng thống Bush vì một quy định ở cấp liên bang về quyền bảo hộ y tế. Trưởng công tố bang Connecticut, ông Richard Blumenthal đã nhân danh tiểu bang ông và các bang California, Illinois, Massachusetts, New Jersey, Oregon cùng Rhode Island đâm đơn kiện Tổng thống Bush và Toà Bạch Ốc. Theo họ, chính quyền ông Bush ra quy định “gây nguy hiểm cho phụ nữ” vì cắt giảm trợ cấp liên bang cho các bác sĩ, bệnh viện thực hiện các vụ triệt sản hay phá thai. Hai hội đoàn khác thuộc phái ủng hộ tự do và quyền kế hoạch hóa gia đình cũng đã kiện chính quyền trung ương bằng một đơn kiện khác cùng thời gian, sau khi Bộ Y tế Hoa Kỳ ra quy định vào cuối năm 2008. Điều đáng nói là công tố viện Mỹ cũng có thể nhân danh pháp luật chất vấn hoặc thậm chí truy tố các nhân vật cao cấp của hành pháp.
Thị trưởng Nhật Trong vụ Monica Lewinsky, công tố viên Kenneth Starr, một người quá nhiệt tâm trong việc truy Tổng thống Bill Clinton, đã đem ông Clinton ra luận tội vì các tội danh “man khai” và “ngăn cản công lý”. Vụ luận tội ông Clinton hồi tháng 12/1998 trước một bồi thẩm đoàn cao cấp đã được truyền hình cho toàn dân xem. May sao cho ông Clinton, cuối cùng ông được thượng viện tha bổng. Nhân quyền ở Okinawa, Nhật Bản Việc kiện thủ tướng, chính phủ hay chính quyền trung ương có thể diễn ra vì lý do có tính đối ngoại cũng đã diễn ra ở Nhật Bản. Mới giữa năm 2010, khi ông Yukio Hatoyama còn làm thủ tướng, chính phủ của ông đã bị chính thị trưởng Ginowan là ông Yoichi Iha tỏ ý sẽ kiện, vì ông này cho là kế hoạch di chuyển căn cứ Mỹ sang một vị trí khác trên đảo Okinawa là “vi hiến”. Ông Yoichi Iha nói với báo chí rằng việc duy trì căn cứ Futenma cho Hoa Kỳ “là một gánh nặng không ngừng cho người dân địa phương” và “vi phạm nhân quyền của họ”. Là người được dân bầu lên để bảo vệ các quyền lợi của cử tri và nhân dân, ông thị trưởng nói ông quyết định kiện chính quyền ở Tokyo trước tháng 3/2011. Trong lúc chưa rõ vụ kiện đi đến đâu thì ông Hatoyama đã từ chức. Các nhà bình luận tin rằng vụ kiện đã góp phần làm chính phủ Hatoyama mất uy tín và phải xuống dù đảng Dân chủ của ông vẫn cầm quyền. ‘Lấy tiền cho Đảng’ ở Pháp Nếu như tại Ý, ông Bấm Silvio Berlusconi liên tục phải chống đỡ các vụ kiện cả về chuyện làm ăn riêng và quan hệ với phụ nữ ngay khi vẫn làm thủ tướng thì tại Pháp, Tổng thống Jacques Chirac đã tránh được luật pháp cho tới giờ. Mới trong tháng 5 năm nay, một số tờ báo ở hai bờ Đại Tây Dương vui mừng ra mặt khi nghe tin ông Chirac cuối cùng cũng sẽ phải ra tòa. Nhờ làm tổng thống và sau đó về hưu nhưng vẫn hưởng quyền miễn tố (cho tới năm 2007), cựu tổng thống cao tuổi của Pháp bị kiện vì những cáo buộc đã lâu. Đó là chuyện người ta cho rằng ông dùng công quỹ để trợ giúp cho đảng của mình khi còn làm thị trưởng Paris trong thập niên 1990. Ngoài ra, công tố viện cũng muốn xem lại các cáo buộc ông và thân hữu “nhận tiền lại quả” trong nhiều năm cầm quyền. Một trong những cáo buộc đề cập tới chuyện ông và gia đình hưởng các kỳ nghỉ sang trọng được “ai đó” trả bằng tiền mặt. Bên điều tra cũng muốn biết vì sao thành phố Paris rút lại cáo buộc đối với ông Chirac hồi năm ngoái, sau khi có một thỏa thuận trả 2,2 triệu euro. Quan chức tư pháp Pháp cho báo chí hay nếu bị kết án, ông Chirac có thể phải nhận án tù giam tới 10 năm và khoản tiền phạt 150 nghìn euro. Các vụ kiện không phải lúc nào cũng do công tố viện hay công dân của chính nước chủ nhà nêu ra. Được biết giáo phái Pháp Luân Công đã đâm đơn kiện tập thể với một loạt chính quyền và cá nhân trên thế giới. Đó là Bộ Tư pháp Moldova vì đã không cho Pháp Luân Công đăng ký hoặt động. Đó còn là vụ kiện Bộ trưởng Cao cấp Lý Quang Diệu của Singapore vì ông, theo như trang web của Pháp Luân Công, “đã công khai chỉ trích” họ. Cựu Ngoại trưởng Úc Alexander Downer cũng bị Pháp Luân Công kiện vì ra lệnh cấm họ “gây rối” bên ngoài một toà đại sứ nước này. Cho đến nay, các vụ kiện này chưa đạt kết quả gì nhưng cũng không vì thế mà Pháp Luân Công “gặp vấn đề” gì nhiều hơn trước. Dù Singapore bị một số người ở Phương Tây chê là “độc đoán”, truyền thống pháp trị ở đây coi chuyện lãnh đạo ra trước toà không phải là chuyện lạ. Ông Lý Quang Diệu hồi tháng 5/2008 đã ra trước nữ thẩm phán Belinda Ang để khai trong vụ xử liên quan đến cáo buộc bôi nhọ. Presidential Immunity and Executive Privilege – U.S. Constitutional Interpretation Denies Clinton and NixonPresidents Are Not Above the LawExecutive privilege and presidential immunity are often confused terms as they both afford a certain amount of privacy and protection to the executive branch and to the president in particular. In reality, they are very different protections that have been created to specifically allow the president freedoms necessary to perform do his duties. The nature of the federal government mandates that all branches and members be subject to checks and balances and both executive privilege and presidential immunity have been tested and limited. Both of these privileges have been subject to Constitutional interpretation by the U.S. Supreme Court and neither of them has proven to be absolute, as has been seen in recent decades through both the Nixon and Clinton presidencies with their inherent legal debacles. Executive privilege is the right invoked by the president and other members of the executive branch to refuse to comply with orders from both other branches, legislative and judicial, to produce requested information. It allows holders of high offices to protect certain communications that presumably would compromise national security or harm the national interest should they be made public. Executive privilege was not explicitly granted by the U.S. Constitution but has evolved over the years since George Washington first refused to produce for the House of Representatives documents involved in negotiating Pinckney’s Treaty with Great Britain. This was the starting point for the executive branch to successfully challenge other branches of government from hindering executive functions by micromanaging and perhaps infringing upon rights that were given exclusively to the executive branch. In the mid-twentieth century, Harry Truman and Dwight Eisenhower in particular invoked executive privilege on numerous occasions, insisting that it was necessary for the executive branch to have be able to communicate information internally and conduct investigations for the good of the country (particularly during the McCarthy investigations) without resulting documents and conversations being subject to scrutiny. In order to function effectively, there was deemed the necessity for a certain amount of privacy in conducting internal executive affairs. While commonly upheld, the right of executive privilege has not gone unchallenged. Particularly in times of controversy, it has not given the executive branch the complete right to operate in the dark. During Watergate, for example, Richard Nixon was denied this right and ordered to produce illegally obtained tapes. In this case, Nixon failed the litmus test of whether these tapes were privileged information that would compromise national security if they were revealed. While invoking executive privilege automatically serves to put the opposition in the defensive position, in this case the Supreme Court denied President Nixon and ruled that a president was limited in the use of executive privilege when it would interfere with criminal proceedings. In essence, the president was not above the law. Likewise, Bill Clinton’s efforts to invoke executive privilege were stymied by the Court when he attempted to avoid testifying about his sexual relationship with Monica Lewinsky. This was another case where it was generally obvious that the use of presidential privilege had nothing to do with the necessary functions of the executive branch and everything to do with an individual president attempting to avoid criminal justice proceedings. Again, the Court cried foul and limited executive privilege to matters requiring the separation of powers for the good of the nation. Presidential immunity is another type of presidential privilege that has been claimed both successfully and unsuccessfully by presidents from Andrew Johnson to Bill Clinton. In Mississippi v. Johnson, 1867, the Court first widely defined presidential immunity. The Marshall Court upheld the President’s right to function without judicial interference in the performance of his duties. It was deemed essential to the continuance of the Constitutional separation of powers that the president be allowed the freedom of performing his duties without the hindrance of judicial interference in the executive branch. When Richard Nixon and Bill Clinton both attempted to use the doctrine of presidential immunity to cover personal issues, it was shown that the checks and balances of the federal government would limit this privilege also. While presidents are not to be held liable for damages or distress arising from their official functions and decisions (to allow this would effectively paralyze the presidency as no decision will please all), limits appeared on this immunity from prosecution. The Court ruled that presidential immunity did not extend to actions that were not part of presidential function.. Off duty, he was just as liable for private misconduct as any other United States citizen. Nixon was forced to produce tapes arising from the break-in at the Watergate Hotel that had more to do with his campaign and the cover-up of illegal wiretapping than to any official function, while Clinton was forced to face a civil sexual harassment suit arising from his behavior towards Paula Jones prior to his becoming president. While the principles of Constitution have been interpreted to afford privilege and immunity to the executive branch and the president in particular, the courts have not interpreted these privileges as absolute. In all cases, the issue is the greater good of the country. A democratic government has consistently placed limits on the executive branch in order that the president remains accountable and does not become an absolute power in himself. The separation of powers and the system of checks and balances put into place by the original Constitution have thus been successful at curtailing any presidency from concealing undo wrongdoing or from taking license to act above the law in his personal life. SOURCES: http://en.wikipedia.org/wiki/Executive_privilege, Executive Privilege Filed under: Phát triển luật pháp Tagged: Phát triển luật pháp | |
| Luật sư vụ Bến Cát tiếp tục khiếu nại Posted: 13 May 2011 01:54 PM PDT Công an Bình Dương nói ông Nguyễn Công Nhựt tự nguyện ở lại đồn công an và kết quả giám định xác nhận ông tự vẫn , nhưng luật sư và gia đình tiếp tục khiếu nại. Hôm 10/05, công an tỉnh Bình Dương đã có kết luận chính thức sau khi khám nghiệm pháp y và giám định chữ viết về vụ ông Nhựt tử vong tại đồn công an huyện Bến Cát hôm 25/04. Theo báo cáo của công an, ông Nguyễn Công Nhựt đã ở lại trụ sở công an huyện Bến Cát bốn ngày từ 21/04-25/04 một cách “tự nguyện” vì trong quá trình điều tra ông đã khai báo nhiều chi tiết liên quan nhân viên công ty Kumho nên sợ không dám về. Ông đã làm đơn xin tự nguyện ở lại, giám định chữ viết nói đây đúng là chữ của ông, cũng như chữ trong ‘thư tuyết mệnh’ để lại hiện trường. Công an Bình Dương cũng nói ông Nguyễn Công Nhựt đã thắt cổ tự tử, cái chết không có sự tác động của ngoại lực và không có độc chất. Gia đình ông Nhựt và luật sư bảo vệ đã được thông báo các kết quả này trong hai hôm 11/05 và 12/05. Không đồng ýSau các cuộc tiếp xúc với công an, cả thân nhân ông Nguyễn Công Nhựt lẫn luật sư Trần Đình Triển đều nói với báo chí rằng họ phản bác các lý giải của công an mà họ cho là “vô lý”. Bà Nguyễn Thị Thanh Tuyền, vợ ông Nhựt, ngay lập tức đã gửi đơn yêu cầu công an tỉnh cung cấp cho gia đình tất cả các biên bản và tư liệu khám nghiệm, trưng cầu và kết luận giám định. Ông Nguyễn Công Nhựt, sinh năm 1981, trước khi qua đời là Trưởng phòng Quản lý sản phẩm của Công ty Kumho, đóng tại khu công nghiệp Mỹ Phước 3, huyện Bến Cát. Công an nay nói ông tự nguyện ở lại, “được bố trí ở tại phòng làm việc của đội cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội và không bị hạn chế hay giam giữ gì". Được tin cảnh sát viên điều tra bị cáo buộc ‘gạ tình’ bà Thanh Tuyền trên điện thoại đang bị công an Bình Dương xem xét đưa ra hình thức kỷ luật. Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội | |
| VN khó phát triển đảng và đoàn viên trẻ Posted: 13 May 2011 01:54 PM PDT Báo Người Cao Tuổi nêu ra ba thử thách cho Đảng cầm quyền, gồm cả khó khăn trẻ hóa Công tác tăng số đảng viên, đoàn viên cộng sản trẻ gặp khó khăn trong giai đoạn gần đây, theo xác nhận của báo chí chính thống Việt Nam. Tại một số địa phương xuất hiện hiện tượng mang tính hệ thống với lãnh đạo đoàn cấp cơ sở lão hóa, thiếu năng lực, thiếu trình độ, làm ảnh hưởng tới công tác phát triển đoàn, như phản ánh của tờ Sài Gòn Tiếp Thị Media, hôm 12 tháng Năm. Tỷ lệ đảng viên trẻ được kết nạp hàng năm so với tổng số ‘đoàn viên ưu tú’ ở cấp tỉnh, có nơi chỉ đạt được trên dưới một nửa, báo Điện tử tỉnh Quảng Ninh quý đầu năm 2011 xác nhận. Điều này có thể là chỉ dấu cho thấy xu thế vào Đảng, Đoàn giảm đi chứ không tăng như giai đoạn 2001-2005 so với trước. Công tác tổ chức và cán bộ của đảng ‘đang đặt ra nhiều bức xúc’ mà trong đó vấn đề nổi bật là ‘Đảng ta đông mà không mạnh,’ như đánh giá trên tờ Người Cao Tuổi, trong một bình luận gần đây.
Sài Gòn Tiếp Thị Media “Tại một số địa phương trên địa bản tỉnh Nam Định, nhiều bí thư đoàn thanh niên vẫn tiếp tục đương chức dù đã lên chức ông bà, con đàn cháu đống. Cá biệt, có người đã… lên lão 60,” theo bài báo với tựa đề ‘Sáu mươi tuổi vẫn làm Bí thư Đoàn Thanh Niên’ (Sài Gòn Tiếp Thị 12/5). Trích nguồn từ Sở Nội vụ tỉnh Nam Định trang nay viết: “Những trường hợp như trên không phải là hiếm ở tỉnh. Hiện nay, toàn tỉnh có tới 8 bí thứ đoàn thanh niên cấp xã, phường, thị trấn trong độ tuổi từ 46-60, cao hơn rất nhiều so với các quy định trong các quy chế, nghị định, quyết định hiện hành của Ban Bí thư trung ương Đảng, Chính phủ và Bộ Nội vụ.” Sài Gòn Tiếp Thị cũng cho hay ngoài việc vượt quá quy định về độ tuổi, còn nhiều bí thư đoàn thanh niên cấp xã, phường, thị trấn trong tỉnh ‘chưa qua đào tạo về lý luận chính trị và chuyên môn nghiệp vụ’, có trường hợp các thủ lĩnh đoàn thanh niên, đội tiền phong của Đảng, vẫn theo báo này “chỉ có trình độ văn hóa bậc trung học cơ sở.” Nhiều nan giải Đây không phải là lần đầu tiên truyền thông trong nước đề cập vấn đề chất lượng và phát triển đội ngũ đoàn thanh niên, vốn là ‘đội hậu bị’ của đảng cộng sản Việt Nam ở cấp cơ sở, đang gặp nhiều nan giải. Hồi cuối 11/2010, báo Điện tử của tỉnh Quảng Ninh viết: “Phát triển Đảng trong thanh niên nông thôn, đặc biệt là thanh niên dân tộc, tôn giáo còn nhiều hạn chế”. Họ cho rằng: “Một bộ phận đoàn viên thanh niên thiếu ý chí phấn đấu, thờ ơ với hoạt động chính trị – xã hội, sống thực dụng, lười lao động, ngại khó, ngại khổ, không chịu tu dưỡng đạo đức, một số thanh niên sa vào tệ nạn xã hội.” Bài báo tỏ ra khá thẳng thắn khi nhận định nguyên nhân dẫn tới chất lượng có vấn đề của phát triển đoàn viên ở tỉnh vùng Đông Bắc giáp với Trung Quốc này: “Một bộ phận đảng viên thiếu gương mẫu, thoái hóa, biến chất, tham nhũng, làm ảnh hưởng tới lòng tin và ý chí phấn đấu vào Đảng của đoàn viên thanh niên.” Ba thách thức Quan ngại về phát triển đảng không chỉ dừng ở vấn đề mặt bằng chất lượng của đội ngũ hậu bị của Đảng, một tờ báo trong nước khác, tờ Người Cao Tuổi từng trích dẫn bài viết góp ý cho đại hội 11 của một cựu ủy viên trung ương Đảng. Tờ báo trích dẫn lời của Giáo sư Nguyễn Đình Hương cho biết, Đảng đã và đang đứng trước ba thử thách: “Tình hình suy thoái về đạo đức phẩm chất trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên ngày càng sa sút nghiêm trọng, không chỉ là ở một địa phương, một ngành, mà mang tính phổ biến ở nhiều cấp, nhiều ngành, cả địa phương và cấp Trung ương. Đảng ta đông mà không mạnh là như vậy,” ông Hương viết. “Do tình hình tiêu cực trong nội bộ Đảng đang ngày càng diễn ra mang tính phổ biến, phức tạp, dẫn đến niềm tin của đảng viên chân chính và nhân dân đối với Đảng đang bị giảm sút nghiêm trọng,” quan chức từng giữ chức Trưởng Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ Trung ương Đảng nói về thách thức thứ hai.
Cựu Ủy viên Trung ương Đảng Nguyễn Đình Hương “Sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, kể cả trong đội ngũ cán bộ đương chức đang bị phân hoá, bè phái, cục bộ, quan liêu, mà một trong những nguyên nhân quan trọng là: do công tác sắp xếp, bố trí cán bộ lãnh đạo, đặc biệt là cán bộ chủ chốt chưa được sự đồng thuận của đông đảo cán bộ, đảng viên và nhân dân,” ông Hương được tờ Người Cao Tuổi trích dẫn, nhấn mạnh thách thức thứ ba. “Tổ chức cấp trên đề bạt những cán bộ không đủ tiêu chuẩn cả đức và tài vào cấp ủy, giao trọng trách lớn trong bộ máy quản lí Nhà nước, nhưng không tương xứng về năng lực, trình độ và phẩm chất, nhân cách,” tác giả bài báo hồi cuối năm 2010 với tựa đề “Đảng ta đông mà không mạnh” cảnh báo. Một số tờ báo khác thời gian gần đây được biết cũng đề cập tới một số nguy cơ khác của đảng là mạng lưới và chiến lược phát triển đảng, đoàn dày công thiết kế của Đảng vẫn còn chưa thu hút được nhiều trí thức trẻ, đặc biệt các trí thức và kiều bào được đào tạo ở nước ngoài về nước đóng góp, như ý muốn; cũng như việc phát triển đảng, đoàn trong nông dân và công nhân, hai thành phần ‘cốt cán’ chính theo hệ thuyết chính đảng Mác-Lê đang gặp nhiều thách thức. Cùng thời gian, dự luận Việt Nam cũng ghi nhận hiện tượng con ông cháu cha, hay “hạt giống đỏ” được đề bạt lên các chức vụ cao trong bộ máy qua kỳ Đ̣ai hội Đảng 13 vừa qua. Cũng tại kỳ đại hội Đảng hồi tháng 1 năm nay, các văn kiện của Đảng nói tổ chức này có 3 triệu thành viên trên tổng số dân gần 90 triệu tại Việt Nam hiện nay. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | |
| Tưởng nhớ ca sĩ hát rong Roger Ridley Posted: 12 May 2011 02:56 PM PDT
Chào các bạn, Mình được biết ca sĩ hát rong Roger Ridley của nhóm Playing for Change đã qua đời. Mình đã giới thiệu về Playing for Change trên ĐCN ở bài viết Chơi để thay đổi. Vào năm 2010, gia đình của Rogers Ridley đã lập một website cho ông ở địa chỉ: http://rogerridleybluesman.com/ Mình đọc và thấy rất cảm động về cuộc đời của ông hát rong này. Ông đã hát rong cả cuôc đời bằng tiếng hát hay và chinh phục được những người qua đường. Ông được yêu quý bởi vợ ông, ba người con và những người biết về con người ông. Ông có ước muốn chia sẻ tiếng hát của ông tới toàn thế giới và một ngày kia nó đã thành sự thật. Trong website của ông có một số đoạn cảm động mình trích lại sau đây để các bạn cùng đọc:
Đoạn chữ in nghiêng ở trên nói về thời điểm Roger Ridley tình cờ gặp nhà sản xuất chương trình Mark Johnson và ý tưởng Playing for Change cất cánh. Tưởng nhớ ông, chúng ta cùng nghe ba bài hát ông chơi: Stand by me, Bring It On Home và Tears on my pillow. Chúc các bạn một ngày vui, Hiển Stand by meAuthor: John Lennon When the night has come And darling, darling stand by me If the sky that we look upon And darling, darling stand by me Whenever you’re in trouble won’t you stand by me Darling, darling stand by me Bring It On Home To MeAuthor: The Animals If you ever change your mind You know I laughed, when you left I’ll give you jewelry, money too You know I’ll always be your slave If you ever change your mind Tears on my pillowLittle Anthony and the Imperials You don’t remember me, but I remember you If we could start anew, I wouldn’t hesitate Love is not a gadget, love is not a toy If we could start anew, I wouldn’t hesitate Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | |
| Posted: 12 May 2011 02:55 PM PDT Chào các bạn, Nhưng, đây là một lỗi lầm đa số chúng ta đều làm: Chúng ta nhìn đến các cử chỉ và hành vi của chúng ta, hàng trăm thứ, và cố gắng cải tiến từng thứ mỗi ngày. Đây là một chiến lược rất mệt, giống như người ngồi giữa bụi rậm với hằng trăm vòng dây leo gai góc quanh mình, và tìm cách cải tiến từng vòng. Chiến lược này rất tồi vì nó là chiến lược nhìn từ trong ra ngoài, đến các cử chỉ và hành vi bên ngoài của ta. Nó làm tư tưởng của ta bị tản mát lên hàng trăm thứ. Chiến lược tốt nhất là tập trung vào tâm ta, rồi để tâm ta tự động quản lý tay chân miệng lưỡi và hành vi của ta. Tức là tập trung tư duy vào một nơi, để chinh phục tất cả. Như là, thay vì vào trại cướp đánh nhau với cả trăm tên cướp với ý định chính phục chúng hắn thành người lương thiện, thì ta chỉ thuyết phục gã chủ tướng của bọn cướp thành người lương thiện và khỏi đánh nhau với cả mấy trăm tên. Chúng ta đã nói rất nhiều về điểm này: Hành động như một nữ hoàng và người ta sẽ cư xử với bạn như một nữ hoàng. Tức là, trước hết "Hãy nghĩ rằng bạn là một nữ hoàng". Thông thường, chúng ta có tác phong không được tốt vì ta không quan tâm đến chính mình là ai. Chúng ta nói: * Tôi là Phật đang thành. Các bạn, có rất nhiều thứ "tôi là…" cho chúng ta. Mỗi người chúng ta có ít nhất là vài hàng "tôi là… ". Bạn chỉ cần chọn một hàng thôi, rồi tập trung tư tưởng vào hàng đó. Ví dụ: "Tôi là cô giáo". Nếu bạn tập trung tư tưởng vào "Tôi là cô giáo", chiêm nghiệm câu đó, và nhớ đến nó hàng ngày, thì có lẽ là bạn sẽ tự động cải tiến rất nhiều điều trong tác phong của bạn, mà không cần phải cố gắng nhiều. Hay là "Tôi là người trí thức". Tập trung tư tưởng vào câu này và chiêm nghiệm nó hàng ngày, thì tự nhiên là tác phong bạn sẽ có rất nhiều cải tiến mà không cần cố gắng. Hay "tôi là phật tử", "tôi là người công giáo", "tôi là đảng viên"… Vấn đề của chúng ta là chúng ta coi thường chính mình, coi thường chức vị và danh tính của mình, cho nên chúng ta thường có tác phong rẻ tiền. Nếu ta tập trung tư tưởng vào luôn luôn nhớ rằng ta thực sự là ai, thì có lẽ ta sẽ không phải tốn quá nhiều công sức rèn luyện tác phong như hiện nay. Chúc các bạn một ngày vui. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | |
| Chi hàng nghìn USD để con vào lớp 1 Posted: 12 May 2011 02:54 PM PDT Tháng 7 mới là thời điểm chính thức các trường đầu cấp nhận hồ sơ tuyển sinh, nhưng hiện nay tại Hà Nội cuộc chạy đua vào lớp 1 đã lên đến đỉnh điểm. Dù không giấy mực hay tuyên bố chính thức “giá” vào trường điểm là bao nhiêu, nhưng các bậc phụ huynh đều hiểu muốn cho con vào trường mình mong muốn đều phải mở hầu bao. Một suất vào trường điểm lên đến cả vài nghìn USD. Nhà nhà “chạy đua” Một phụ huynh nhà ở phố Lê Trọng Tấn (quận Thanh Xuân) nhưng muốn xin cho con vào học ở một trường tiểu học ở quận Hai Bà Trưng với lý do gần cơ quan, tiện cho việc đưa đón con, nhất quyết phải xin cho con học bằng được ở đó dù phải tốn kém. Để con có một suất học, chị đã phải chi 1.200 USD. Hay muốn có một suất học ở một trường điểm tại quận Ba Đình, được đánh giá là có môi trường học tập thân thiện, quan hệ thầy trò được coi trọng, có phụ huynh cũng phải chi tới 3.000 USD. Với các trường “thường thường bậc trung,” giá cũng phải từ 300 USD đến 800 USD, tùy theo “cơn sốt” của các phụ huynh. Một phụ huynh từng xin cho con trai vào lớp chọn ở trường K.T chia sẻ kinh nghiệm tuy trường chỉ thuộc loại “trung bình” nhưng chị cũng phải mất ngót 1.000 USD. Gần trường K.T, trường K.L được đánh giá là tốt nhất khu vực đó, muốn con được nhận vào trường cũng phải mất vài nghìn USD mà chưa chắc đã được, nếu không có người “mối lái.” “Lách luật” để con vào trường chọn Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận Hà Đông Nguyễn Văn Trường cho biết nếu chia bình quân tổng số học sinh trong độ tuổi trên địa bàn cho các trường thì không có vấn đề gì, nhưng do mật độ phân bố dân cư không đều, thường tập trung ở những khu đô thị mới nên áp lực tuyển sinh đè nặng lên các trường công lập quanh khu vực. Bên cạnh đó, việc đăng ký tạm trú hiện nay rất đơn giản, vì vậy các trường thường phải áp dụng thêm các quy định để “lọc” đối tượng tuyển sinh, chẳng hạn chỉ tuyển những trường hợp đăng ký trước khi nhập học từ 1 năm đến 2 năm. Thực tế, có nhiều gia đình chỉ tìm cách đăng ký tạm trú cho con vào hộ khẩu của người thân, bạn bè chứ không sinh hoạt tại địa chỉ này nên người dân địa phương phản ứng rất mạnh khi con em họ không đủ chỗ học. Giải quyết thực trạng này, bà Cao Thị Bích Lan, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận Hoàn Kiếm đề xuất lãnh đạo thành phố có yêu cầu cụ thể với công an các quận, huyện, thị xã, tăng cường quản lý các hộ dân khi thực hiện Luật Cư trú, nhất là vào mùa tuyển sinh. Quận Hoàn Kiếm đã có văn bản chỉ đạo riêng với công an quận để tránh tình trạng một hộ với diện tích nhà chưa đầy 30m2 mà nhập khẩu cho cả gần chục cháu để được nhập học ở các trường trên địa bàn. Còn Trưởng phòng Giáo dục – Đào tạo quận Đống Đa Nguyễn Duy Long cho biết khu tập thể Kim Liên cũ sau khi được xây mới đã khiến số trẻ lớp 1 ra lớp dự kiến lên tới 550 cháu, cao hơn gấp đôi so với năm ngoái. Điều này gây sức ép rất lớn lên hệ thống trường tiểu học quanh khu vực, đặc biệt là Trường tiểu học Kim Liên. Còn ở khu Nam Thành Công – nơi có thêm 2 khu nhà ở và văn phòng cao gần ba chục tầng thì đã có tới 538 trẻ đến tuổi vào lớp 1. Mặc dù đã được cho phép tuyển sinh “du di” so với điều lệ là 50 học sinh/lớp, nhưng Trường tiểu học Nam Thành Công cũng chỉ đủ điều kiện tiếp nhận tối đa 9 lớp. Như vậy là còn tới gần 100 cháu sẽ khó tìm lớp học. Về phương án tuyển sinh các lớp đầu cấp năm học 2011-2012, lãnh đạo Sở Giáo dục – Đào tạo Hà Nội khẳng định bảo đảm đủ chỗ cho học sinh, tuy nhiên vẫn khó tránh khỏi tình trạng áp lực cục bộ tại một số khu vực, đòi hỏi các quận, huyện, thị xã phải có kế hoạch tuyển sinh hợp lý. Việc giao quyền chủ động cho các đơn vị trong phân tuyến tuyển sinh là điều được lãnh đạo ngành nhấn mạnh để bảo đảm quyền lợi cho mọi đối tượng học sinh và tránh bức xúc trong dư luận. Theo TTXVN/Vietnam+ Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội | |
| Thuốc đặc trị nào cho ‘bệnh’ nhập siêu? Posted: 12 May 2011 02:53 PM PDT Tác giả: Lê Khắc Bài đã được xuất bản.: 6 giờ trước (VEF.VN) – Số liệu chính thức cho thấy nhập siêu bốn tháng đầu năm 2011 đã đạt mức 4,89 tỉ USD, chiếm 18,2% kim ngạch xuất khẩu. Riêng nhập siêu từ Trung Quốc đã tới gần 4 tỉ USD. Những biện pháp từ kỹ thuật tới kinh tế và hành chính đều chưa đạt hiệu quả hạn chế nhập siêu như mong muốn. Mới đây, Bộ Công Thương đã ban hành danh sách 100 mặt hàng không khuyến khích nhập khẩu. Đây là một nỗ lực tiếp theo của các cơ quan quản lý sau các biện pháp như: tăng thuế, giấy phép, tỷ giá và cả hành chính nhằm thực hiện mục tiêu kiềm chế nhập siêu trong năm 2011. Nhập siêu cao càng làm cho bức tranh kinh tế còn nhiều thách thức có thêm những lý do để lo ngại. Tuy nhiên, dù áp dụng rất nhiều biện pháp và nhiều bộ ngành cùng vào cuộc nhưng nhập siêu trong 4 tháng đầu năm 2011 vẫn không giảm mà lại có dấu hiệu tăng. Số liệu chính thức từ Bộ Công Thương cho thấy nhập siêu bốn tháng đầu năm 2011 đã đạt mức 4,89 tỷ USD, chiếm 18,2% kim ngạch xuất khẩu. Riêng nhập siêu từ Trung Quốc đã tới gần 4 tỷ USD. Các sản phẩm có kim ngạch nhập khẩu nhiều nhất là máy móc thiết bị (4,68 tỷ USD), xăng dầu (3,58 tỷ USD), vải (2,1 tỷ USD), sắt thép (1,95 tỷ USD); còn xuất khẩu nhiều nhất gồm dệt may (3,9 tỷ USD), dầu thô (2,4 tỷ USD)… Đặc biệt, nhóm hàng cần hạn chế nhập khẩu gồm ôtô nguyên chiếc dưới 9 chỗ, xe máy nguyên chiếc cũng có lượng nhập khẩu tăng tới 71,4% so với cùng kỳ năm ngoái. Tính chung 4 tháng lượng ôtô nguyên chiếc dưới 9 chỗ nhập khẩu về Việt Nam lên tới 14.330 chiếc với tổng trị giá 185 triệu USD. Nhìn lại những năm gần đây, chống nhập siêu tuy luôn là một nhiệm vụ quan trọng nhưng chưa bao giờ là một thành công xuất sắc, thậm chí nó luôn là nỗi đau đầu với cả nền kinh tế. Chính vì thế, các chuyên gia và cả nhà quản lý đều thừa nhận chống nhập siêu cần nhưng không hề dễ. Điểm lại các biện pháp chống nhập siêu hiện nay từ kỹ thuật như giấy phép, tiêu chuẩn kỹ thuật cho đến kinh tế như tăng tỷ giá, tăng thuế đều chưa mang lại kết quả mong muốn. Thậm chí dù phải áp dụng cả các biện pháp hành chính như hạn chế, cấm nhập, gia tăng các thủ tục… nhưng cuối cùng lượng hàng nhập vẫn tăng ầm ầm. Trong khi đó, nhìn vào thống kê nhập khẩu và lý giải từ cơ quan chức năng thì nhập khẩu Việt Nam khó giảm ngay vì chủ yếu là nhập khẩu máy móc thiết bị và nguyên liệu trong nước chưa có. Chính vì thế, không phải không có lý do khi một số chuyên gia cho rằng các biện pháp chống nhập siêu hiện nay chỉ có tác dụng rất hạn chế trong một số nhóm hàng chiếm cơ cấu nhập khẩu không quá lớn. Hay nói đúng hơn là chống nhập siêu chưa đúng hướng khi chúng ta chưa làm chủ được phần cơ bản nhất của nhập khẩu là nguyên liệu và máy móc. Thậm chí, ngay trong danh sách 100 mặt hàng hạn chế nhập khẩu có rất nhiều sản phẩm thuộc nhóm nông nghiệp, thực phẩm và hàng tiêu dùng… vốn là thế mạnh của Việt Nam. Điều này một lần nữa cho thấy, chống nhập siêu không thể trông chờ mãi vào những biện pháp ngắn và có tác động hạn chế như trên trong khi nội lực chưa đủ mạnh còn nhu cầu thì mỗi ngày một tăng lên. Để chống nhập khẩu thì bên cạnh việc tìm cách hạn chế như hiện nay, các chuyên gia cảnh báo không thể quên việc gia tăng xuất khẩu và đi cùng đó là tăng cường năng lực sản xuất để thay thế nhập khẩu trong nước. Biện pháp hạn chế đã nhiều mà chưa hiệu quả, xuất khẩu thì tăng trưởng ngày càng khó hơn thì “địa dư” còn lại là sản xuất để đáp ứng và thay thế nhu cầu trong nước còn rộng nhưng lại tiến chưa nhanh như mong đợi. Câu chuyện muôn thuở và dễ nhìn thấy là xuất khẩu dệt may nhưng nhập khẩu nguyên liệu lớn, xuất khẩu thô và nhập xăng dầu, bán nông sản thô nhập khẩu về hàng chế biến và đồ tiêu dùng xa xỉ… Trong khi đó, một trong những định hướng lớn nhất để giảm nhập khẩu nguyên nhiên liệu và máy móc – phần lớn nhất của nhập khẩu là phát triển công nghiệp phụ trợ xem ra vẫn còn chậm chạp. Bên cạnh đó, việc gia tăng giá trị từ những mặt hàng thế mạnh như gạo, cà phê, hạt điều, cao su… vẫn còn ì ạch. Và như thế thì dù tăng có tăng xuất bao nhiều cũng khó mà bù nhập khẩu. Nhập siêu là hạn chế cố hữu của nền kinh tế và vì thế không thể hy vọng một vài biện pháp hạn chế để có thể đạt được mục tiêu. Một khi nội lực chưa mạnh thì khó có thể ngăn được sự xâm lấn của hàng hóa từ bên ngoài. Những biện pháp hạn chế xem ra khó có thể trông chờ dài lâu trong hoàn cảnh hội nhập kinh tế sâu rộng. Điều quan trọng là có những biện pháp dài hơi để giải quyết những căn nguyên của “căn bệnh” nhập siêu này. Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment