Friday, July 1, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Cacho Tirao – Caminito & La cumparsita (tango)

Posted: 01 Jul 2011 01:08 PM PDT


 

Cacho Tirao, sinh 1941 mất 2007, là nghệ sĩ guitar cổ điền hàng đầu của Argentina. Cacho có kỹ thuật rất cổ điển, nhưng trình bày nhịp điệu và cường độ nghe rất mới, có lẽ vì Cacho dùng kỹ thuật cổ điển nhưng thích trình tấu các bản nhạc cận đại. Sau đây là hai bản Tango nổi tiếng, Caminito và La Cumparsita. Bản La cumparsita là bản tango nổi tiếng số 1 của thế giới.
 
Caminito

 

La cumparsita


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Cảm ơn, khen, và giữ lời hứa

Posted: 01 Jul 2011 01:06 PM PDT

Chào các bạn,

Các bạn đọc tư duy tích cực nhưng không thực hành có phương pháp, đây là một bài tập rất dễ nhớ để các bạn thực hành mỗi ngày. Các bạn có 3 bảo bối để dùng mỗi ngày: Cảm ơn, khen và giữ lời hứa.

1. Cảm ơn: Chịu khó nói cảm ơn với mọi người quanh mình nhiều một chút—bà bán hàng rong, cô hàng sinh tố, cô tiếp viên bưng ly cà phê, bà xã mới nấu xong buổi tối…

Và nếu bạn làm được điều này thì rất tuyệt: Bắt đầu một ngày bằng lời cảm ơn—"Cảm ơn Trời/Phật/Chúa/Allah cho một ngày nắng ấm đẹp quá/ mưa mát mẻ quá". Lời cảm ơn đầu ngày này sẽ ảnh hưởng đến bạn cả ngày, sẽ giúp bạn khiêm tốn, tích cực và hiền dịu trong lòng.

2. Khen: Khen thì lại còn dễ hơn cả cảm ơn, vì cơ hội khen tràn ngập. Trời hôm nay chị mặc cái áo này đẹp quá. Chị cắt tóc ở đâu và đẹp quá vậy. Wow, chiếc cà vạt của anh sang quá. Trời, bài văn chị viết hay quá, em phải đọc lại hai lần. Chị gánh hàng đi bán cả ngày thế này thì giỏi thật, em đưa đòn gánh lên vai chắc là năm giây là phải buông ra ngay.

Dân ta hay nói, "Khen nó cho nó kiêu." Các bạn, hãy xóa câu này ra khỏi tự điển của bạn.

Và khen người trong nhà là việc quan trọng. Khen anh chị em, vợ chồng… Dân ta có thói chỉ khen người ngoài nhưng đì người trong nhà. Thế thì đừng trách tại sao người nhà cứ thích ở ngoài đường hơn.

3. Giữ lời hứa: Không có gì đáng chán bằng người không giữ lời hứa, vì người đó nói hứa gì mình cũng không dám tin. "Ngày mai em sẽ đến nhà chị khoảng tám giờ". Đã hứa như vậy thì ngày mai khoảng 8 giờ là có mặt, dù là trời đang lụt.

Các lời hứa mù mờ không chắc chắc, thường chẳng nghĩa l‎ý gì hết. Như là, "Ngày mai nếu em rảnh em sẽ sang thăm chị." Hứa chi vậy thì có lẽ 99% là ngày mai em không rảnh.

Ngày mai em sẽ mang cho chị quyển sách. Em sẽ chỉ cho chị cách dùng program này. Em sẽ giao nó lại cho chị trong hai tuần. Cho em mượn quyển này của chị 10 ngày sau em trả lại… Tất cả những lời hứa như thế này, nói là làm, đừng thất hứa.

Trong giới kinh doanh và chính trị, nếu mới quen nhau mà mình thất hứa, thì coi như là là xù vĩnh viễn. Người bị ta thất hứa sẽ không bao giờ mời ta làm ăn buôn bán điều gì đứng đắn cả (ngoại trừ các người ma đạo). Chữ tín là điều quan trọng nhất trong các hợp tác kinh doanh và chính trị.

Ba điều giản dị như thế để các bạn thực hành tư duy tích cực hàng ngày. Đọc mà không thực hành thì chẳng được gì cả. Các bạn thực hành nghiêm chỉnh, chỉ một thời gian ngắn bạn sẽ thấy nhiều thay đổi trong đời bạn.

Chúc các bạn một ngày thành đạt.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Để có Tự do – Aung San Suu Kyi

Posted: 01 Jul 2011 01:05 PM PDT

BBC

Lãnh tụ đối lập Miến Điện, bà San Suu Kyi

BBC Việt Ngữ giới thiệu cùng quý vị trích dịch bài nói chuyện của lãnh tụ đối lập Miến Điện cho chương trình Reith Lectures của đài BBC dành cho các nhân vật có tiếng trên thế giới, mỗi năm một lần trên BBC, và năm nay dành cho bà San Suu Kyi, với chủ đề “Securing Freedom” – Tìm kiếm tự do.

 

Nói chuyện với các bạn lúc này, qua BBC, có ý nghĩa đặc biệt đối với tôi. Nó có nghĩa, một lần nữa, tôi chính thức là một người tự do. Khi tôi chính thức không có tự do – đó là khi tôi bị quản thúc tại gia – thì BBC đã trò chuyện cùng tôi. Tôi lắng nghe. Nhưng lắng nghe cũng đem lại cho tôi một dạng tự do: tự do được vươn tới những suy nghĩ của người khác.

Tất nhiên nó không giống như những trao đổi cá nhân, nhưng đó cũng là một hình tiếp xúc với con người. Tự do được tiếp cận với người khác, những người bạn mong muốn được chia sẻ suy nghĩ, hy vọng, tiếng cười của mình và đôi khi cả sự giận dữ và phẫn nộ, đó là một quyền đáng ra không bao giờ được xâm phạm.

Ý nghĩa của Tự do

Mặc dù tôi không thể trực tiếp có mặt cùng các bạn hôm nay, tôi rất biết ơn về việc đã có được cơ hội này để thực hành quyền tiếp cận giữa con người bằng việc chia sẻ với các bạn những suy nghĩ của tôi liệu Tự do có ý nghĩa như thế nào đối với tôi và với những người khác trên khắp thế giới, những người vẫn còn đang trong tình trạng đáng buồn mà tôi gọi là không có tự do.

Cuốn tự thuật đầu tiên tôi từng đọc là cuốn Seven Years Solitary – Bảy năm biệt giam của một phụ nữ Hungary, người từng là nạn nhân trong thời gian có các cuộc thanh trừng của Đảng cộng sản vào đầu những năm 1950.

Tự do được tiếp cận với người khác, những người bạn mong muốn được chia sẻ suy nghĩ, hy vọng, tiếng cười của mình và đôi khi cả sự giận dữ và phẫn nộ, đó là một quyền đáng ra không bao giờ được xâm phạm.
Aung San Suu Kyi

Mới 13 tuổi, tôi có ấn tượng mạnh trước tinh thần quyết tâm và sự khéo léo đã giúp người phụ nữ thân cô thế cô ấy có thể duy trì đầu óc minh mẫn và giữ vững tinh thần qua năm tháng, khi mà những tiếp xúc duy nhất của bà với con người chính là các cuộc gặp hàng ngày với những người rắp tâm bẻ gãy ý chí của bà.

Mối giao tiếp giữa con người với con người chính là một trong những nhu cầu căn bản nhất mà những người quyết chí dấn thân và bền gan tiếp tục trên con đường bất đồng chính kiến sẽ phải chuẩn bị tinh thần sống không có nó.

Trên thực tế, cuộc sống thiếu tiếp xúc với người khác chiếm một phần rất lớn trong cuộc sống của những người bất đồng chính kiến.

Phẩm chất chính trị gia

Những người chủ tâm chọn cuộc hành trình cô độc, bị tước đi những tiếp xúc với đồng loại như thế là những ai vậy?

Max Weber xác định ba phẩm chất có tầm quan trọng quyết định của các chính trị gia, đó là lòng đam mê, tinh thần trách nhiệm và cảm quan về sự cân đối.

Đầu tiên là lòng đam mê. Ông diễn giải nó là niềm say mê hết lòng vì sự nghiệp. Niềm say mê đó là điều tối quan trọng với những người tham gia vào dạng chính trị nguy hiểm nhất: bất đồng chính kiến.

Một niềm say mê như thế phải là điều cốt lõi trong tâm khảm của chính tất cả những người đi tới quyết định, âm thầm hay công khai, chọn sống trong một thế giới cách biệt với những người còn lại trong xã hội.

Thế giới của những người bất đồng là vùng đất đầy bất trắc vận hành theo các nguyên tắc và luật lệ riêng bất thành văn của nó.

Không có những tấm biển chỉ đường cho thế giới bên ngoài chỉ cho thấy các cư dân kỳ lạ của chốn này.

Ba phẩm chất có tầm quan trọng quyết định của các chính trị gia, đó là lòng đam mê, tinh thần trách nhiệm và cảm quan về sự cân đối
Max Weber

Bất cứ ngày nào trong tuần hãy tới trụ sở của Liên đoàn Dân tộc vì Dân chủ Miến Điện (NLD), một nơi thật khiêm tốn tới mức có cảm tưởng như xóm nhà lá nghèo nàn dành cho người lao động cần mẫn.

Người ta không ít lần gọi nơi đây là “chuồng bò” NLD. Vì nhận xét đó thường đi kèm với nụ cười đầy thông cảm và thán phục nên chúng tôi không vì thế mà phật lòng.

Xét cho cùng thì chẳng phải một trong những phong trào có ảnh hưởng lớn nhất trên thế giới đã từng bắt đầu từ một máng cỏ đó sao?

Động lực

Trở lại với định nghĩa của Vaclav Havel về công việc căn bản của những người bất đồng chính kiến, chúng ta toàn tâm toàn ý cho việc bảo vệ quyền cá nhân được có cuộc sống tự do và trung thực. Nói cách khác niềm say mê hay nhiệt huyết của chúng tôi là tự do.

Nhiệt huyết dịch giải là nỗi đau khổ và tôi hài lòng rằng trong bối cảnh chính trị cũng như tôn giáo, nó ám chỉ việc chọn sẽ phải chịu đựng đau khổ: một quyết định có chủ ý.

Nó không phải là một quyết định được lựa chọn bột phát – chúng ta không ai muốn đau khổ, chúng ta không phải là những người thích khổ hạnh. Nó là vì những giá trị cao quý hơn mà chúng ta lựa chọn là mục tiêu cho niềm say mê/nhiệt huyết của mình mà chúng ta có thể, đôi khi bất chấp cả bản thân mình, chọn đón nhận khổ đau, chịu đựng.

Vào tháng Năm năm 2003, một đoàn xe chở các thành viên của NLD và những người ủng hộ đi cùng với tôi trên một chuyến đi vận động tại Dabayin, một thị trấn nhỏ tại miền bắc Miến Điện. Đoàn xe đã bị một nhóm người không rõ danh tính tấn công và người ta cho rằng những người này hoạt động theo lệnh của giới quân nhân (Junta).

Cho tới tận ngày nay, không ai nghe nói gì về số phận của những người đã thực hiện vụ tấn công đó, nhưng chúng tôi, những nạn nhân, đã bị quản thúc tại gia. Tôi bị đưa tới một nhà tù nổi tiếng với những người mất trí và bị giam riêng, nhưng tôi phải công nhận là được canh giữ khá tốt trong một căn nhà nhỏ xây riêng tách ròi khỏi khu giam giữ các tù nhân khác.

Đặc sứ LHQ, Vijay Nambiar, và bà San Suu Kyi
Đặc sứ LHQ, Vijay Nambiar, và bà San Suu Kyi

Một buổi sáng, trong khi tập bài thể dục thường lệ mỗi ngày của mình – để giữ sức khỏe tốt nhất có thể được mà theo tôi, là một trong những nhiệm vụ đầu tiên của một tù nhân chính trị – tôi bỗng thấy mình tự ngẫm: đây không phải là mình.

Tôi đã không thể tiếp tục một cách bình tĩnh như thế này được. Tôi có lẽ đã nằm co ro trên giường lo lắng hết sức về số phận của những người đã có mặt tại Dabayin với tôi. Bao nhiêu người đã bị đánh đập? Bao nhiêu người đã bị lôi đi mà tôi không biết là đi đâu? Bao nhiêu người đã chết? Và những gì đã xảy ra với những người còn lại trong đảng NLD?

Tôi có lẽ đã nằm bẹp vì lo lắng và vì tình trạng bất an. Đây chẳng thể là tôi, tập thể dục một cách có ý thức như một nhà thể thao cuồng nhiệt.

Khi đó tôi không đã nhớ ngay tới những vần thơ của Akhmatova: “Không, đó không phải là tôi. Đó là một người nào khác đang chịu đau khổ. Tôi không bao giờ có thể đương đầu được với điều đó và với tất cả những gì đã xảy ra.” Cho mãi rất lâu sau này, khi đã trở về nhà nhưng vẫn bị quản thúc tại gia, những vần thơ này mới đến với tôi.

Khi nhớ lại, tôi cảm thấy mối dây mạnh mẽ, gần như một sức mạnh thể xác, đã kết nối chúng tôi những người chỉ còn biết dựa vào nguồn nội lực của chính mình khi chúng tôi cần tới sức mạnh và sức chịu đựng nhất.

Không ranh giới thời gian và không gian

Thơ ca là một cầu nối tuyệt vời nhất, không ranh giới về không gian và thời gian. Uintin, người khoác áo tù chính trị màu xanh, đã đến với Invictus của Henley để giữ vững tinh thần qua những cuộc tra khảo mà ông phải chịu đựng.

Bài thơ này đã tạo hứng khởi cho cha tôi và những người cũng thời với ông trong cuộc đấu tranh vì độc lập, và nó dường như đã tạo hứng khởi cho những người chiến đấu vì tự do ở những nơi khác và vào những thời điểm khác nhau. Đấu tranh và chịu đựng, thậm chí máu chảy đầu rơi, tất cả vì tự do.

Tự do, niềm say mê của chúng ta, là gì? Những người bất đồng chính kiến nhiệt huyết nhất không quá quan tâm tới những triết thuyết đầy tính kinh viện về tự do.

Nếu phải giải thích từ đó có nghĩa gì với họ, có lẽ họ sẽ nêu ra một loạt những quan ngại từ khắc sâu trong tâm khảm họ, như sẽ không còn các tù nhân chính trị, hoặc sẽ có tự do ngôn luận, tự do thông tin và tự do hội họp, hoặc chúng ta có thể chọn kiểu chính quyền theo ý mình hay chỉ đơn giản và rất ngắn gọn là chúng ta sẽ có thể làm những gì mình muốn.

Tất cả những điều đó nghe có vẻ ngây thơ, có thể nói ngây thơ một cách nguy hiểm, nhưng những tuyên bố như vậy phản ánh cảm giác về tự do như một điều gì đó cụ thể, có thể giành được qua hành động thực tế chứ không phải chỉ là một khái niệm được nắm bắt bằng các lập luận triết học.

….

Quyền con người

Một quyền căn bản của con người mà tôi đánh giá cao, đó là cảm giá không phải sợ hãi. Kể từ khi khởi đầu phong trào dân chủ tại Miến Điện, chúng tôi đã phải bằng lòng với cảm giác sợ hãi làm suy yếu con người bao trùm lên toàn xã hội của chúng tôi.

Những người tới thăm Miến Điện đã nhanh chóng nhận xét rằng người dân Miến Điện nồng hậu và hiếu khách. Thật đáng buồn, họ cũng nói thêm rằng nhìn chung người dân Miến Điện sợ bàn thảo các vấn đề chính trị.

Bà San Suu Kyi và con trai
Bà San Suu Kyi được chính phủ quân nhân Miến Điện cho con trai lần đầu tiên sau nhiều năm trời

Sợ hãi là kẻ thù số một mà chúng tôi đã phải vượt qua khi bắt đầu cuộc đấu tranh vì tự do và thường thường đây là điều duy nhất còn lại cho tới cuối cùng.

Nhưng cảm giác không sợ hãi không nhất thiết phải là tuyệt đối. Nó chỉ cần đủ để cho phép chúng tôi có thể tiếp tục, và tiếp tục bất chấp nỗi sợ hãi sẽ cần có sự can đảm phi thường.

“Không, tôi không sợ. Sau một năm hít thở những đêm tù đầy, tôi sẽ lẩn trốn trong nỗi buồn có tên gọi là sự trốn chạy. Điều đó không đúng. Em yêu ơi, tôi sợ, nhưng em hãy làm như đã không nhận thấy điều đó.”

Lòng can đảm ấn chứa trong những vần thơ của Ratushinskaya là món ăn hàng ngày của những người bất đồng chính kiế.

Họ làm như không biết sợ hãi khi họ làm công việc của mình và làm như không nhìn thấy những đồng chí của mình cũng đang làm ra như vậy.

Đây không phải là chuyện đạo đức giả. Đây là sự can đảm đang được tái sinh một cách có ý thức từng ngày, từng giây từng phút. Đó là cách thức cuộc đấu tranh vì tự do đang được thực thi cho tới khi chúng ta có quyền không phải khiếp sợ trước nỗi sợ hãi đem lại do sự tàn bạo và bất công.

Achmatova và Ratushinskaya là người Nga. Henley là người Anh. Nhưng cuộc tranh đấu để sống còn dù bị áp bức cũng như niềm say mê muốn tự định đoạt cuộc đời và làm chủ tâm hồn mình chính là điểm tương đồng của mọi sắc tộc.

Những biến động tại Trung Đông đã đưa chúng ta trở lại với nguyện vọng chung của nhân loại muốn được tự do.

Người dân Miến Điện đã rất hào hứng trước những sự kiện này, cũng như người dân ở các nơi khác trên thế giới.

Chúng tôi đặc biệt quan tâm tới những sự kiện này vì có những điểm tương đồng đáng kể giữa cuộc cách mạng tháng 12 năm 2010 tại Tunisia và cuộc nổi dậy của chúng tôi hồi năm 1988.

Cả hai đều khởi đầu với những gì mà vào thời điểm đó dường như là những sự việc rất nhỏ bé, không quan trọng.

Một người bán hoa quả tại một thị trấn Tunisia, một người không ai biết đến trên thế giới, đã đem lại một minh chứng không thể quên được về tầm quan trọng của các quyền con người căn bản nhất.

Một người đàn ông bình dị đã khiến cả thế giới thấy quyền con người được có nhân phẩm với ông còn quý giá hơn mạng sống của chính ông. Và điều đó đã khởi sự cả một cuộc cách mạng.

Cuộc tranh đấu để sống còn dù bị áp bức cũng như niềm say mê muốn tự định đoạt cuộc đời và làm chủ tâm hồn mình chính là điểm tương đồng của mọi sắc tộc.
San Suu Kyi

Tại Miến Điện, một cuộc cãi cọ trong một quán trà tại Rangoon giữa sinh viên đại học và người dân địa phương được cảnh sát giải quyết theo cách thức mà phía sinh viên cho là bất công.

Sự việc đã dẫn tới các cuộc biểu tình mà kết quả là cái chết của một sinh viên, Po-Maw. Nó là lý do khiến nổ ra các cuộc biểu tình trên toàn quốc chống lại chế độ độc tài của Đảng Chương trình Xã hội Chủ nghĩa Miến Điện.

Một người bạn đã từng nói với tôi gánh rơm khiến chú chú lạc đà bị sụn lưng đã trở thành một điều không thể chịu đựng được với chú vì khi chú chợt nhìn thấy mình trong gương.

Việc nhận ra rằng gánh nặng mà nó đang mang là quá sức và không thể chấp nhận được, và trên thực tế việc nó gục ngã, chính là sự từ chối không chịu tiếp tục chấp nhận gánh nặng đàn áp như vậy nữa.

Cách mạng

Liệu chúng tôi có ghen tị với người dân Tunisia và người dân Ai Cập hay không? Có chứ, chúng tôi thực sự ghen tị với sự chuyển đổi nhanh chóng và hòa bình của họ.

Nhưng hơn cả sự ghen tị là cảm giác đoàn kết và quyết tâm được phục hồi vì sự nghiệp của chúng tôi, sự nghiệp của mọi phụ nữ và nam giới những người coi trọng giá trị nhân phẩm và tự do của con người.

Trong công cuộc tìm kiếm tự do của chúng tôi, chúng tôi học cách hưởng tự do. Chúng tôi phải thực hành quyền tự do của mình, niềm tin vào tự do của chúng tôi.

Đó chính là lời trong cuốn “Sống chân thực” (1988) của Vaclav Havel.

Chúng tôi tự nguyện làm các công việc hàng ngày của mình, bất chấp những hiểm nguy vốn gắn liền với những người cố gắng được sống như những người tự do trong một quốc gia không có tự do.

Chúng tôi thực thi quyền tự do lựa chọn bằng cách chọn làm những gì chúng tôi cho là đúng, thậm chí nếu lựa chọn đó khiến bị mất đi các quyền tự do khác, vì chúng tôi tin rằng tự do đem lại thêm tự do.

Bất đồng chính kiến là một thiên hướng, một nghề nghiệp mà theo quan điểm của Max Weber nói về chính trị cũng là một thiên hướng, một nghề nghiệp.

Chúng tôi tham gia các hoạt động bất đồng chính kiến vì tự do và chúng tôi luôn sẵn sàng vượt khó, và sẽ còn tiếp tục cố gắng với nhiệt huyết, với tinh thần trách nhiệm và với cảm quan về sự cân đối và mức độ nhằm đạt tới những gì mà với một số người dường như là không thể có được.

Chúng tôi đấu tranh một cách sáng suốt để biến giấc mơ được tự do của mình trở thành hiện thực…


Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa

“Ước mơ” hay “muốn”

Posted: 01 Jul 2011 01:04 PM PDT

Chào các bạn!

Có người hỏi tôi về ước mơ…Tôi bối rối…Có những câu hỏi giản đơn mà đôi khi ta quên vậy đó!

Ước mơ, có phải là điều ta rất khát khao không nhỉ, một điều mong muốn bền bỉ, cháy lòng, nhưng, không dễ thực hiện, không dễ có được? Nó là cái đích đến còn xa, đôi khi không tưởng…Có lẽ vì vậy mà lâu rồi tôi không nhắc đến “ước mơ”, chỉ có những điều mình “muốn” mà thôi! “Muốn” nghe gần gũi, quyết tâm hơn, và thường là những cái gì phải thực tế, có thể thực hiện được. Còn "ước" và "mơ" nghe tên gọi đã thấy xa vời. Một điều mong muốn, rất mong muốn (ước) nhưng dường như không tưởng (mơ). Song, "ước" và "muốn" cũng gần giống nhau, đều thể hiện sự mong mỏi của ta về cái gì đó…

Khi được hỏi, có người sẽ nói ngay được rằng "Tôi có một ước mơ…"; hoặc "Ước mơ à, tôi có nhiều lắm…"; có người chia sẻ "Hồi nhỏ tôi ước mơ…, nhưng sau đó tôi nhận ra nó không thể, và giờ tôi ước mơ…"; nhưng cũng có những người bối rối "Tôi cũng không biết nữa…". Các bạn à, ước mơ của bạn có thể liên quan đến một chuyên ngành, một công việc, một đóng góp lớn lao nào đó trong tương lai…, hoặc chỉ đơn giản là khát khao hoàn thiện mình…Tôi tin chắc mỗi người trong chúng ta đều có ước mơ của riêng mình. Hãy bình tâm lắng nghe, và bạn sẽ nhận ra nó thôi!

Với mỗi ước mơ, mỗi người tự chọn lấy cho mình một cách ứng xử. Có người thờ ơ, "Ước mơ chỉ là ước mơ!". Dường như đối với họ, ước mơ là cái gì đó xa vời đến không tưởng. Họ ước mơ, nhưng chỉ để đó. Họ không tin vào khả năng trở thành hiện thực của nó cũng như thiếu quyết tâm và niềm tin vào bản thân mình, hay một sự lười nhác? Con số sáng giá là những người biết ước mơ, muốn biến giấc mơ thành hiện thực, và dám phấn đấu cho mục đích, lí tưởng của mình. Dù đã thành công hay chưa thực hiện được thì điều ấy vẫn thật đáng trân trọng biết bao!

Vậy, có gì xấu không, khi từ bỏ một giấc mơ này để mơ về một điều khác khi nhận ra điều kia quá xa rời thực tiễn, không phù hợp với hoàn cảnh của ta, hay chỉ đơn giản vì ta không thích nó nữa? Thưa, chẳng có gì xấu cả. Có khi lại là lựa chọn đúng cũng nên! Bởi vì, do cách đặt mục tiêu của ta, có khi quá xa vời, có khi quá lớn lao đi, mà điều này thường xảy ra ở những người nhỏ tuổi, những người mà còn nhiều mộng ước, thích bay bổng, lãng mạn, nhìn đời với màu hồng và lấp lánh ánh sao. Đó là những đôi mắt trong veo còn chưa cay vì một hạt bụi nào!

Ước mơ cũng có thể thay đổi theo thời gian, vì chúng ta không ngừng lớn lên, và nhận thức cũng thay đổi theo. Theo thời gian, cùng với sự lớn, có những người biết đặt mục tiêu (hay ước mơ) những điều thực tế, gần gũi hơn để thấy được (rõ ràng hơn) khả năng thành hiện thực và quyết tâm thực hiện. Ấy là họ tự cân bằng giữa thực tế cho phép của bản thân và ước mơ của họ. Hoặc cũng có thể, là một cách xích gần ước mơ ban đầu bằng những ước mơ cụ thể hơn để tránh nản lòng khi cứ phải ngóng mãi một cái đích "còn xa quá". Chẳng hạn: Tôi muốn (ước mơ) trở thành bác sĩ giỏi, thì bây giờ, đang học phổ thông, tôi ước mình đậu đại học y; đậu đại học y rồi, tôi lại muốn ra trường với tấm bằng loại ưu…Ước mơ nào cũng cần những bước đi với khôn ngoan, quyết tâm và nỗ lực để thực hiện, bằng không, nó vĩnh viễn chỉ là một bức tranh đẹp cất trong tủ kín lâu lâu đem ra ngắm mà thôi!

Và ước mơ, hãy là những ước mơ trong sáng và đẹp, những ước mơ lành cho những điều tốt đẹp…

Chúc mọi người một ngày biết ước mơ!

Mến

Ngọc Nho


Filed under: Teen talk Tagged: Teen talk

Trung Quốc định ‘cắt cáp’ lần ba?

Posted: 01 Jul 2011 01:03 PM PDT

BBC


Tàu Bình Minh 2 đã bị phía Trung Quốc cắt cáp hồi cuối tháng Năm ở vùng lãnh hải được cho là thuộc Việt Nam, khiến người dân Việt Nam giận dữ xuống đường biểu tình phản đối.

Các nguồn tin chưa được kiểm chứng từ Việt Nam cho BBC hay một tháng sau vụ tàu Bình Minh 2, phía Trung Quốc lại có hành động định ‘cắt cáp’ của một tàu thăm dò địa chấn Việt Nam ngoài Biển Đông.

Sự việc xảy ra với tàu của PetroVietnam nhưng không để lại hậu quả vì, theo mô tả của ba nguồn tin khác nhau, “các tàu hộ tống của Việt Nam đã vào kịp thời”.

Tàu của phía Trung Quốc vì thế đã đổi hướng nên hai bên không gây ra va chạm.

Một số nhà báo tại Việt Nam tin rằng đây là một lần nữa, Trung Quốc “thử nắn gân” phía Việt Nam đúng lúc các lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam chúc mừng “sinh nhật” 90 của đảng Cộng sản Trung Quốc.

BBC hôm 30/6 đã liên lạc với một quan chức PetroVietnam nhưng vị này từ chối trả lời điện thoại.

Cũng vì thời điểm bị coi là nhạy cảm, phía Việt Nam, theo một nhà báo giấu tên từ Hà Nội, không muốn công bố vụ việc cho báo chí.

Đến tối 1/7 giờ London, BBC cũng chưa ghi nhận được gì từ phía Trung Quốc xung quanh tin rằng chuyện này thực sự đến mức nào hoặc phía Trung Quốc coi đó là gì.

Lãnh đạo hai đảng cộng sản có vẻ như đang muốn làm giảm độ nóng của mối quan hệ sau hai vụ tàu Trung Quốc bị phía Việt Nam cáo buộc là “gây hấn”.

Đặc biệt, một số nhà nghiên cứu Biển Đông tin rằng nơi xảy ra vụ “định cắt cáp” lần thứ ba gần với nơi tàu Viking của Việt Nam thuê bị phía Trung Quốc cắt cáp.

Trong các lần trước, phía Trung Quốc nói các vụ “va chạm” xảy ra trong vùng thuộc chủ quyền của họ, điều bị Việt Nam bác bỏ.

Mặt khác, phía chính quyền Việt Nam cũng lo ngại không khí bức xúc, đòi tiếp tục biểu tình phản đối Trung Quốc có thể diễn ra lần nữa vào cuối tuần này ở Hà Nội.

Vụ Bình Minh 02 xảy ra hôm 26/5 và vụ tàu Viking 09/6 đã gây ra nhiều phản ứng trong dư luận Việt Nam.

Trung Quốc hiện đang kỷ niệm 90 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Báo Nhân dân cho hay Ban Chấp hành Trung ương Ðảng Cộng sản Việt Nam đã gửi điện mừng đến Ban Chấp hành Trung ương Ðảng Cộng sản Trung Quốc nhân sự kiện này.

Tuy nhiên, bức điện của phía Việt Nam, trong các phần được trích đăng trên báo Nhân Dân, không thấy nhắc tới phương châm 16 Chữ Vàng cho quan hệ hữu nghị Trung-Việt.

Không rõ nguyên văn các trao đổi đối diện nhau của hai bên thời gian qua ra sao nhưng bản tin tiếng Anh của Tân Hoa Xã về chuyến thăm của Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam Hồ Xuân Sơn cũng không dùng chữ “đồng chí” để nói về Việt Nam.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

Vụ Securency: Buộc tội sáu người

Posted: 01 Jul 2011 01:02 PM PDT

BBC

Một cựu nhân viên Securency rời tòa hôm 1/7/2011Một cựu viên chức rời tòa ở Melbourne hôm 1/07/2011 sau khi bị buộc tội

Australia buộc tội sáu quan chức và hai công ty hối lộ quan chức Việt Nam, Indonesia và Malaysia để đổi lấy các hợp đồng in tiền cho các ngân hàng tại các nước này.

Cảnh sát Australia nói họ sẽ truy tới các công ty địa phương ở Việt Nam, Indonesia và Malaysia sau khi đưa ra cáo buộc với hai công ty Securency International và Note Printing Australia.

Đây là hai chi nhánh của Ngân hàng Trung ương Australia nhưng cảnh sát Úc nói không có bằng chứng gì về chuyện các quan chức của ngân hàng này có liên quan.

Sáu quan chức của hai công ty Securency International và Note Printing Australia bị tố cáo đưa hối lộ ở ba nước Châu Á trong đó có Việt Nam trong giai đoạn từ năm 1999 tới năm 2005.

Cuộc điều tra của cảnh sát Australia liên quan tới nghi án đưa hối lộ này kéo dài suốt hai năm và cảnh sát nói họ có thể đưa ra thêm các cáo buộc nữa.

Nếu bị kết tội, các công ty sẽ bị phạt tối đa khoảng 350.000 đôla Mỹ cho mỗi tội trong khi mỗi cá nhân có thể bị phạt tù tối đa 10 năm và bị nộp phạt hơn một triệu đôla Mỹ.

Chính quyền Malaysia trong khi đó đã buộc tội hai nhân vật có liên quan tới vụ việc và mỗi người có thể sẽ phải chịu án tù tới 20 năm nếu bị kết tội.

Cảnh sát ở Kuala Lumpur đã bắt cựu phó thống đốc ngân hàng nhà nước Mohamad Daud Dol Moin vì cáo buộc nhận hơn 30.000 đôla tiền hối lộ từ doanh gia Malaysia Abdul Kayum Syed Ahmad để giúp Note Printing Australia lấy được hợp đồng trị giá 30 triệu đôla Mỹ.

Thông điệp rõ ràng

Người đứng đầu lực lượng cảnh sát Australia, Chris McDevitt, được trích lời nói:

“Vụ này đưa ra một thông điệp rất rõ ràng cho các công ty ở Australia.”

Ông McDevitt cũng nói chính phủ Australia hồi tháng Hai năm 2010 đã tăng tiền phạt cho các công ty liên quan tới đưa hối lộ ở nước ngoài lên tới tối đa là 12 triệu đôla Mỹ hoặc 33% tổng doanh số của công ty hoặc gấp ba lần số tiền đưa hối lộ.

Vụ này đưa ra một thông điệp rất rõ ràng cho các công ty ở Australia.

Chris McDevitt, người đứng đầu lực lượng cảnh sát Australia

Theo ông McDevitt, sáu người bị buộc tội tại tòa ở bang Victoriay hôm 1 tháng Bảy là cựu quan chức của Securency và Note Printing Australia và họ từng giữ các chức giám đốc, giám đốc tài chính hay nhân viên marketing.

Đó là các ông Myles Curtis, 55 tuổi, John Leckenby, 66 tuổi, Mitchell John Anderson, 50 tuổi, Peter Sinclair Hutchinson, 61 tuổi, Barry Thosmas Brady, 62 tuổi và Rognvald Leslie Marchant, 64 tuổi.

Họ sẽ phải quay lại tòa vào tháng Chín trong khi hai công ty sẽ ra tòa vào ngày 27/7.

Tuy nhiên một số luật sư nói cảnh sát Australia sẽ rất vất vả mới có thể chứng minh được rõ ràng các cáo buộc của họ.

Theo giới luật sư, khác với luật của Anh và Hoa Kỳ, Australia đòi hỏi sức nặng bằng chứng lớn hơn nhiều để kết án các vụ đưa hối lộ ở nước ngoài.

Học phí

Tại Việt Nam, các quan chức Securency bị tố cáo đã dùng quỹ đen trả học phí cho con cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Lê Đức Thúy.

Việc dàn xếp này là một trong nhiều ưu đãi tài chính béo bở mà công ty con của Ngân hàng Trung Ương Australia bị cáo buộc chuyển cho quan chức Việt Nam để đổi lấy một hợp đồng theo đó Việt Nam in tiền đồng trên chất liệu giấy polymer của Securency.

Vụ nghi hối lộ đã giúp Securency thắng các hợp đồng in tiền lớn tại Việt Nam từ năm 2002 đến năm 2009.

Các nguồn pháp lý từng xác nhận với báo chí Australia rằng Securency dùng nguồn tiền của họ trả tiền học ở Đại học Durham tại Anh cho một người con của ông Thúy, người giữ chức Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam từ năm 1999 đến năm 2007.

Ông Lương Ngọc Anh trong bài trên trang web của Đảng Cộng SảnNgười bị cáo buộc có liên quan ở Việt Nam, ông Lương Ngọc Anh được khen ngợi là doanh nhân thành đạt

Một nhân vật khác của Việt Nam từng bị báo chí Australia tố cáo đích danh có dính dáng tới quỹ đen nhiều triệu đô la của Securency là ông Lương Ngọc Anh, Tổng Giám đốc công ty TNHH Phát triển Công nghệ CFTD.

Ông này được cho là có quan hệ thân cận với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từ hồi ông Dũng còn giữ chức Thống đốc Ngân hàng Nhà nước và quan hệ làm ăn với Securency bắt đầu.

Hãng tin Bloomberg nói cảnh sát Australia sẽ đưa ra cáo buộc về chuyện một quan chức Việt Nam nhận hối lộ dưới dạng học bổng đại học nhưng không nói ai đứng ra đưa hối lộ.

Bloomberg cũng trích lời ông Phạm Anh Tuấn, Phó Chánh văn phòng của Ban Chỉ đạo quốc gia về phòng, chống tham nhũng nói qua điện thoại rằng Việt Nam sẽ xem xét vụ việc “nghiêm túc và khách quan”.


Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội

Mỹ-Việt tập luyện hải quân từ 15/07

Posted: 01 Jul 2011 01:01 PM PDT

BBC

Tàu USS Chung-Hoon ngoài khơi Philippines tuần này

Tin cho hay hải quân Hoa Kỳ và Việt Nam sẽ bắt đầu đợt hoạt động chung từ ngày 15/07 tới ở ngoài khơi Đà Nẵng.

Tổng lãnh sự quán Mỹ tại TP Hồ Chí Minh nói trong một thông báo ra hôm thứ Sáu, rằng “Hoa Kỳ và Việt Nam sẽ thực hiện các hoạt động trao đổi giữa hải quân hai nước tại thành phố Đà Nẵng bắt đầu từ ngày 15/07/2011″.

Hoạt động này được gọi một cách danh chính ngôn thuận là “giao lưu hải quân”.

Thông báo cũng cho biết sẽ có một lễ đón chính thức và một buổi họp báo trên tàu USS Chung-Hoon tại cảng Tiên Sa, Đà Nẵng vào ngày 15/07.

Trước đó, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã xác nhận tàu chiến Hoa Kỳ sẽ vào thăm Việt Nam và “tăng cường quan hệ” cùng hải quân nước chủ nhà nhưng không cho biết thêm chi tiết.

Theo cơ quan đại diện ngoại giao của Hoa Kỳ, khi ở Việt Nam các thủy thủ Mỹ sẽ tham gia hoạt động cộng đồng, các buổi huấn luyện về tìm kiếm và cứu nạn, kiểm soát thiệt hại, lặn và cứu hộ với hải quân Việt Nam.

Trước đó, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Phương Nga nói việc tàu chiến Mỹ cập cảng Việt Nam là ‘hoạt động bình thường’.

Bà nói: “Việt Nam có các hoạt động hợp tác, giao lưu giữa hải quân Việt Nam với hải quân của một số nước. Và việc tàu hải quân của các nước tới thăm cảng của Việt Nam cũng là việc bình thường và cũng đã được tiến hành trong một số năm gần đây”.

“Những hoạt động sắp tới của Hải quân Hoa Kỳ và Hải quân Việt Nam cũng là hoạt động định kỳ hàng năm và cũng đã được trao đổi, thỏa thuận trước nhằm mục đích tăng cường quan hệ giữa hải quân hai nước”.

Căng thẳng Biển Đông

Chưa rõ tàu chiến Mỹ sẽ ở Việt Nam trong thời gian bao lâu.

Tháng Tám năm ngoái, Hạm đội 7 của hải quân Hoa Kỳ đã có các hoạt động hợp tác với hải quân Việt Nam kéo dài trong một tuần.

Tuy nhiên sự kiện năm 2010 mang tính chất đặc biệt vì nó trùng dịp kỷ niệm 15 năm bình thường hóa quan hệ giữa hai bên.

Tàu USS Chung HoonSự kiện Hải quân Mỹ diễn tập với Philippines và sau là với Việt Nam đang được Trung Quốc quan sát kỹ

Trước đó tàu chiến của Mỹ đã có nhiều chuyến thăm đến Việt Nam, trong đó hai chuyến vào năm 2008, hai chuyến năm 2009.

Trong tháng 2 và 3 năm 2010, tàu tìm kiếm cứu hộ USNS Safeguard (T-ARS 50) và tàu USNS Richard E. Byrd (T-AKE 4) đã được sửa chữa tại xưởng đóng tàu Cam Ranh (cảng Hòn Khói, vịnh Vân Phong).

Hiện diện của Hoa Kỳ trong khu vực được nhiều người nhìn nhận như đối trọng với Trung Quốc và đã bị Bắc Kinh phản đối.

Lần này khu trục hạm thuộc loại tối tân USS Chung-Hoon sẽ tới Việt Nam sau khi đã tham gia cuộc tập trận chung CARAT kéo dài 11 ngày với hải quân Philippines.

Mỹ và Philippines đều tuyên bố rằng cuộc tập trận là hoạt động thường niên nhằm tăng cường quan hệ đồng minh, chứ không liên quan tới các tranh chấp chủ quyền cũng như quan ngại về Trung Quốc.

Tuy nhiên, giới quan sát nói chung đánh giá đây là hành động biểu thị sự liên kết giữa hai quốc gia đồng minh trong tình hình mới.

Thời gian qua, cả Philippines và Việt Nam đều đã bày tỏ quan ngại trước các hành động mà hai nước này nói là Trung Quốc gây hấn trong các vùng biển chủ quyền của hai nước gần Biển Đông.

Căng thẳng gia tăng ở Biển Đông đang khiến các quốc gia trong khu vực tăng cường hoạt động và nâng cao năng lực hải quân.


Filed under: Bang giao quốc tế Tagged: Bang giao quốc tế

Con đường cái quan: Vào miền Nam & bài nhận xét của GS.Trần Văn Khê

Posted: 30 Jun 2011 04:08 PM PDT

NHÂN XEM TRƯỜNG CA “CON ĐƯỜNG CÁI QUAN” CỦA PHẠM DUY
(GS.Trần Văn Khê)

Khi tôi nhận được bản in của trường ca ”Con Ðường Cái Quan” tôi đọc một mạch và hát đi hát lại những bài, mà tôi đã được nghe Phạm Duy hát trường ca này còn trong ”thời kỳ thai nghén”. Tôi nhớ lại, vào lúc đầu năm 1955, thuở Phạm Duy sang học nhạc tại Paris, mỗi chiều thứ ba, Phạm Duy đã đến tìm tôi để cùng đi dự thính buổi diễn thuyết của Giáo sư Chailley về môn nghiên cứu nhạc. Thường, thì Phạm Duy đến sớm, và nói chuyện âm nhạc với tôi. Phạm Duy hát những điệu dân ca mà anh đã nghe hoặc đã ghi từ lâu, hay những bài nhạc mà anh định sáng tác. Câu chuyện rất lý thú, nên tôi thường để máy ghi âm giữ lại mấy điệu mà Phạm Duy hát cho tôi nghe. Ðến nay tôi vẫn giữ cuốn ”băng” ấy. Vặn lại nghe tôi rất sung sướng mà thấy rằng người lữ khách trong trường ca, từ năm 1955 ”đi từ ải Nam Quan” mới gặp cô lái đò miền Trung Du, mà ngày nay đã tới mũi Cà Mau; tôi sung sướng khi thấy bạn thực hiện một ý định, khi biết rằng nhạc phẩm vừa ra đời có một giá trị về văn nghệ.

Nhưng cũng có nhiều điểm tôi không đồng ý với tác giả. Tôi định viết thư riêng cho Phạm Duy, kế một người bạn thân, anh Ngu Í, ngỏ ý muốn tôi viết bài ”phê bình” trường ca ”Con Ðường Cái Quan”. Phê bình là một chuyện rất khó. Xưa nay tôi không thích phê bình. Trong đời không ai toàn thiện toàn mỹ. Và trong một sáng tác nào, cũng có một vài điểm mà theo ý riêng của mình, hoặc theo một nguyên tắc thẩm mỹ mình áp dụng, không làm mình thỏa mãn lắm. Nhiều khi mình lại không biết rõ thâm ý hay dụng ý của tác giả mà lại phê bình một tác phẩm ngang qua sự nhận thức của mình, tôi sợ không làm tròn phận sự với tác giả và cả với độc giả. Những người chuyên môn về khoa phê bình, đọc qua một tác phẩm thấy liền và thấy rõ những ưu điểm và khuyết điểm.

Tôi tự biết mình thường hay thấy ưu điểm rồi quên khuyết điểm chủ quan hơn khách quan, nên không thích phê bình, nhất là phê bình người bạn; liệu tôi có giữ được hoàn toàn một thái độ vô tư chăng?

Nhưng lần lữa mãi, muốn viết thư riêng cho Phạm Duy mà bận bao nhiêu việc, nên cứ ngày qua ngày, chưa thực hiện được ý định. Tôi phải nhận viết bài về nhạc phẩm ”Con Ðường Cái Quan”, để có dịp sắp đặt lại những ý kiến của tôi về nhạc phẩm ấy, không phải để ”phê bình”, mà để nói chuyện với Phạm Duy và bạn đọc về vài ”nhận xét” của tôi sau khi đọc và hát nhiều lần thiên trường ca ấy. Trường ca ”Con Ðường Cái Quan” là một nhạc phẩm có giá trị về phần ý cũng như về phần nhạc. Ai cũng muốn được như ”người lữ khách đi trên đường xuyên Việt, đi từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau” (. . .) đi để ”nối liền được lòng người và đất nước”. Ai cũng mong rằng con đường ấy không có ranh giới để đồng bào trong một nước có thể nắm tay nhau mà xây đắp một ngày mai tươi sáng. Người ở ”miền xuôi” hay ”miền núi”, ở giữa ”ruộng nghèo” hay ”ven bờ biển sâu”, người ở ”Ðồng Ðăng nhớ nàng Tô Thị” hay là ”về Cà Mau, chiến đấu với rừng tràm, với lũ muỗi đặc dầy như đám mây”, đều thấy ”băn khoăn thương ai đầu nguồn”, đầu nguồn có tổ tiên chúng ta, những người đã lập nên nước Việt, đã khai phá những vùng hoang vu.

Nhân vật chánh là một lữ khách, một người Việt trong dân chúng. Có nhắc đến một trăm người con của vua Lạc Long Quân và Bà Âu Cơ là chỉ nhớ đến cội nguồn. Có nhắc đến công chúa Huyền Trân là nhắc đến sự hy
sinh của một thân gái như ”cây quế giữa rừng” đem hương sắc mình đổi lấy Châu Ô, Châu Rí, mở mang thêm bờ cõi. Những nhân vật anh gặp trên đường cái quan là cô cắt cỏ, cô lái đò, một bà mẹ, và cô gái miền Nam – mà sau này trở nên người vợ lữ khách – cùng dân chúng miền Thượng Du, miền Trung và miền Nam, toàn là những người trong dân gian.

Theo mấy lời nói đầu của tác giả, thì người lữ khách ”đi trong lịch sử và lòng dân”. Về lịch sử, chúng tôi thấy rằng từ 100 người con của bà Âu Cơ, Huyền Trân công chúa, vua Lê, chúa Nguyễn, không có những ”trạm đường” khác, nơi mà lữ khách có thể dừng chân trên con đường ”nối liền đất nước” như con sông Gianh ngày xưa chẳng hạn. Nhưng trong một loạt bài hát nhỏ để làm một bài trường ca không thể nói hết những giai đoạn lịch sử đáng kể ý chánh của tác giả là ”một nhịp cầu”, ”nối lại lòng dân”.

Tác giả đã khéo gợi lại những phong cảnh của ba miền. Từ Nam Quan, vùng biên ải quan san, có núi, có đèo, có nhịp cầu tả tơi, lữ khách đi đến Thăng Long, Hà Nội, đến Thủ đô rồi vô xứ Huế có tiếng chuông Thiên Mụ, có dòng nước lờ đờ của sông Hương đi dọc theo miền duyên hải, ”leo qua cồn cát” ”vượt đèo Hải Vân” để đi vô đến ”cánh sông Ðồng Nai” đến miền Nam tận mũi Cà Mau để ”đốt ngọn lửa vui”.

Miền Bắc có nhiều di tích lịch sử như Ải Chi Lăng, như Tháp Rùa. Miền Trung thơ mộng với ngọn trúc la đà, nhưng ”ruộng còn nghèo” chẳng được phì nhiêu như giải đất ”phù sa” miền Nam với bao nhiêu cây ngon trái ngọt, xóm dừa vườn chuối. Với ”bầu vú sữa tròn, và mảnh trái thơm giòn, hương sầu riêng ngọt ngon”. Qua mỗi vùng, người lữ khách lại nghe giọng nói địa phương. Cô cắt cỏ miền Bắc gọi người đi đường bằng câu:

Hỡi anh đi đường cái quan
Dừng chân đứng lại cho em đây than đôi lời.

Trong khi cô gái miền Nam gọi:

Bớ anh đi đường vắng đường xa
Dừng chưn đứng lại nghe em ca đôi lời.

Ðến miền Trung nghe dân vùng ấy gọi:

Ai đi trên đường là dặm đường
Ði mô mà vội vã, cùng hò khoan…

Lời ca lại rất đẹp. Từ trước đến giờ, tôi chỉ thấy Mai Văn Bộ, Lê Thương và Phạm Duy là đặt lời đẹp nhất – từ năm 1950 đến giờ tôi không theo sát phong trào nhạc mới nên có thể có nhiều người khác đặt lời đẹp mà tôi chưa biết – Có điều tôi chắc là trong hầu hết những bài hát của Phạm Duy, lời và nhạc chẳng những hay, mà lại có tánh cách giản dị, mộc mạc và nên thơ của những bài ca dao. Những câu lục bát biến thể, hay những câu lục bát có thêm tiếng đệm được phổ nhạc một cách tài tình. Như trong bài ”Này Người Ơi” :

Này người ơi! ghé bến (ý) sang sông
Lên đường đi tới, bõ công (em) chèo thuyền.
Mừng người đi tìm thấy tình duyên
Con đường đất nước nối liền lòng dân.

Hay là trong bài ”Tôi xa quê nghèo ruộng nghèo”:

Anh đi chân đứng đá mòn
Ði chưa thấy mỏi (mà) lòng còn say sưa… …

hoặc trong bài ”Ai vô xứ Huế thì vô”:

Nhưng con ôi, con ngủ ngủ sâu
(Chứ) Nối lại nhịp cầu (chứ) đã có (o ó) người (à) đi…

Trong bài ”Nước non ngàn dặm ra đi” lời lại đặt theo thơ mới 4 chữ,
nhưng rất nhẹ nhàng, thích hợp với giọng đàn Nam lưu luyến:

Nhưng ánh Tháp vàng
Cây quế giữa rừng
Chỉ một mùa tang là hương (là) sắc tan!
Tàn cả tình yêu!
Vì hận còn gieo
Ðất nước cháy theo với ngọn lửa thiêu!

Vì Phạm Duy cẩn thận trong chi tiết lúc đặt lời, nên mỗi khi chúng tôi gặp những chữ quá mới, hoặc dùng không sát nghĩa là chúng tôi thấy buồn buồn như thấy mấy vết nhỏ trong một hạt ki cương. Có những chỗ sơ ý nho nhỏ như trong bài ”Nhờ gió đưa về”. Lúc người lữ khách vào miền Nam, ngôn ngữ địa phương đã thấy rõ trong mấy chữ ”Bớ anh”, và ”dừng chưn”, thế mà tác giả lại viết ”mảnh trái thơm ròn”, thay vì ”giòn”. Nếu là tại người sắp chữ thì tác giả nên chữa lại trong khi tái bản vì ”ròn” làm phần nào mất màu sắc đặc biệt miền Nam. Cũng như chữ ”kênh” và ”Cà Mâu” thay vì ”kinh” và ”Cà Mau” trong bài ”Cửu Long Giang” và ”giã ơn, gửi ơn” thay vì ”trả ơn và gởi
ơn” trong bài ”Giã ơn cái cối cái chày” — ”chày” chớ không phải ”chầy”.

Tác giả lại dùng những chữ, đối với tôi, rất lạ như ”khơi chừng” trong câu ”Năm mươi ngày trẩy theo sông tới khơi chừng”. Thú thật, tôi không hiểu ”khơi chừng” là thế nào và những tự điển tiếng Việt và Hán cũng không soi rõ nghĩa của hai chữ ”khơi chừng” cho tôi. Cũng như câu ”nhà sàn lả lơi”, làm tôi tự hỏi lả lơi cách nào? Lả lơi dùng để chỉ những dáng điệu không đúng đắn. (Xem trong âu yếm có nhiều lả lơi). Nghe lại cuốn băng thâu thanh bài ”Người về miền xuôi” năm 1955, tôi nghe tác giả hát câu ”Nhà sàn tả tơi” có nghĩa hơn. Trong bài ”Nhờ gió đưa về” có mấy câu: Có mái tóc xuề xòa v.v… Ðôi môi xinh hàm răng xít xa; ”xuề xòa” có nghĩa là không khó tính, thế nào cũng được: Anh ấy tính tình người ”xuề xòa”. Mái tóc thì chỉ có thể ”xòa” hay là ”xõa” mà không thể ”xuề xòa”. Chữ ”xít xa” nghe giống ”xuýt xoa” mà ”xuýt xoa” trong Nam nói là ”hít hà” — Có lẽ tác giả muốn nói đến hàm răng ”khít khao” chăng?

Trong bài ”Giã ơn cái cối cái chày” có mấy câu: ”Chiều chiều nay rung chuông trên luống cầy”, chữ ”rung” có nghĩa là lay, là lắc, là làm cho chuyển động. Nhưng rung chuông lại gợi hình ảnh một người cầm cái chuông như loại chuông mấy người bán ”cà rem”, ”bông cỏ” mà lắc, hoặc chuông có lớn lắm cũng bằng loại chuông rung trước khi mở màn sân khấu. Trong chùa thì chú tiểu ”dộng chuông”. Hay là nếu tác giả viết tiếng chuông ”ngân” trên luống cày, chúng ta hiểu hơn.

Mấy điểm nhỏ tôi vừa nêu ra, không làm giảm giá trị của trường ca ”Con đường cái quan”. Có thể Phạm Duy không để ý đến chi tiết ấy, nhưng tôi nêu ra gọi là để thảo luận với tác giả để khi tái bản trường
ca ”Con đường cái quan” không còn những chữ có thể làm lạ tai thính giả. Về phần nhạc, ai cũng nhìn nhận rằng Phạm Duy đã chịu ảnh hưởng dân ca rất nhiều, nên trong khi sáng tác hay phóng tác, Phạm Duy hoặc còn giữ lại, hoặc làm đẹp thêm nhạc khúc duyên dáng của dân ca.

Tác giả không những khéo dùng những dân ca đặc biệt mỗi vùng như điệu hát ví, hát ru, hát lượn của miền Bắc trong mấy bài ”Anh đi trên đường cái quan”, ”Ðồng Ðăng có phố Kỳ Lừa”, và ”Người về miền
xuôi”, điệu hát lý, hát ru, hò giã gạo, hò trên sông miền Trung trong các bài ”Ai đi trong gió sương”, ”Ai vô xứ Huế thì vô”, ”Ai đi trong dặm đường trường”, ”Gió đưa cành trúc la đà”, những điệu hò lơ và ru em của miền Nam trong bài, ”Ðèn cao Châu Ðốc gió độc Gò Công” và ”Giã ơn cái cối cái chày”. Có khi Phạm Duy giữ nguyên nhạc khúc ca như bài ”Ðồng Ðăng có phố Kỳ Lừa”, ”Ai đi trong gió trong sương”. Có khi tác giả làm cho điệu dân ca phong phú hơn mà không mất dân tộc tính. Như ”Ai đi trên dặm đường trường” (Hò giã gạo). Có khi tác giả phỏng theo điệu dân ca mà sáng tác một đoạn ca khác như bài ”Ðèn cao Châu Ðốc gió độc Gò Công” phỏng theo điệu hò lơ. Ngoài ra tác giả còn phỏng theo hơi Nam trong thể ca Huế mà sáng tác bài ”Nước non ngàn dặm ra đi”. Nhạc khúc và lời đã đẹp, lạ ăn với nhau không kém những bài Nam Ai, Nam Bằng trong cổ nhạc. Có hơi Nam của nhạc Huế, có hơi Oán của nhạc miền Nam, và trong bài ”Giã ơn cái cối cái chày” có hơi Oán trong câu hát ru em.

Ðối với một nhạc sĩ biết nghề và có biệt tài như Phạm Duy mà khen câu nhạc đúng luật cân phương, khen cách chuyển cung chuyển điệu khéo là thừa. Tôi chỉ nhấn mạnh chỗ tác giả khéo sắp đặt, các đoản ca để cho sau một bài có tiết tấu rõ rệt, có một bài hát ngân nga theo nhịp tự do. Từ đoản ca này đến đoản ca khác, từ cung nọ đến cung kia, ta không thấy sự hời hợt, chắp vá. Nhiều nhạc khúc, viết theo hệ thống tứ âm (système tétratonique mi, la, si, ré) như bài ”Ai vô xứ Huế thì vô” chẳng hạn. Trong hai bài phỏng theo điệu Hò giã gạo, mấy câu ”Ðường máu xương đã lắm oan thương”, ”Ðổi sắc hương lấy cõi giang sơn” viết theo hệ thống tam âm (tritonique la, ré, mi) và hai câu ”Ðèo núi cao nghe gió vi vu, Thổi phấn son bay tới kinh đô”, cũng trong hệ thống tam âm mà trên một bực khác: mi la si. Trong bài ”Nước non ngàn dặm ra đi”, Phạm Duy dùng hơi Nam rất rõ rệt. Từ hệ thống ngũ âm (pentonique) rê, mi, xôn, la, si (hò, xự, xang, xê, cống) của đoạn đầu, nhạc sĩ chuyển sang hệ thống ngũ âm khác đô, ré, mi, xôn, la (phan, hò, xự, xang, xê), trong đoạn ”Những ánh thàp vàng…” đến
”tàn cả tình yêu” — để trở lại hệ thống đầu trong đoạn cuối. Thỉnh thoảng có nhiều thuộc hệ thống tứ âm (ré, xôn, la, đô) như câu ”chỉ một mùa tang…” đến ”ngọn lửa thiêng”. Khi nhạc khúc từ một hệ thống ngũ âm nay chuyển sang một hệ thống ngũ âm khác hay một hệ thống tứ âm tam âm, để trở về hệ thống đầu tiên, những nhà nghiên cứu nhạc bên Âu Châu gọi nhạc pháp ấy là métabole mà chúng tôi tạm dịch là ”chuyển hệ”. Chuyển hệ là một đặc điểm của các lối nhạc ở Á Châu hay là các lối nhạc trong hệ thống ngũ âm như dân ca Hung Gia Lợi chẳng hạn. Trong nhạc Việt, chuyển hệ là một đặc điểm của hơi Nam, của nhiều bài hát Chèo và Chầu Văn. Phạm Duy đã dùng các ”chuyển hệ” ấy mà viết nhạc và nhờ thế mà bài ”Nước non ngàn dặm ra đi” có rất nhiều dân tộc tính. Chúng tôi rất vui mừng khi thấy một nhạc sĩ lĩnh hội được các bí quyết để sáng tác một lối nhạc mới nhưng nền tảng và đặc điểm của cổ nhạc vẫn còn.

Riêng tôi phần thứ ba: đoạn vào miền Nam kém xa hai phần đầu và người nhạc sĩ khéo dùng dân ca cổ nhạc đã nhường chỗ cho người nhạc sĩ chịu ảnh hưởng Âu nhạc và sáng tác Việt nhạc với những nhạc khúc ngoại lai. Dầu cho Phạm Duy có dụng ý nêu lên ảnh hưởng Âu nhạc trong Việt nhạc, hay có ý định thay đổi màu sắc của bài trường ca, riêng đối với chúng tôi, những câu nhạc nửa Âu nửa Á, nửa Mỹ, nửa Việt làm tôi tiếc người nhạc sĩ sáng tác hai phần đầu, người nhạc sĩ đã đem dân ca lên một mức khá cao để rồi ”phụ bạc dân ca” trong phần chót của nhạc phẩm.

Dù sao, với ý chánh của bài dân ca là sự nối liền nước Việt, với cách kết cấu để cho người ca sĩ có thể trình bày riêng những đoản ca hay là cả nhạc cảnh với sắc phục của ba miền với giọng nam, giọng nữ, đơn ca, hợp ca, trường ca ”Con Ðường Cái Quan” là một nhạc phẩm có giá trị, mặc dầu có 3, 4 bài đoản ca làm chúng tôi thất vọng. Nhưng hơn mười lăm bài khác ngọt ngào, duyên dáng đầy dân tộc tính cũng đủ cho chúng tôi quên những cái ”tì vết” ấy mà có mấy lời khen tặng tác giả.

(BÁO BÁCH KHOA – 1965)

Nguồn: Viện Âm nhạc
 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Chèo thuyền trên sông

Posted: 30 Jun 2011 04:07 PM PDT

Chào các bạn,

Người ta hay nói cuộc đời là một dòng sông. Vậy thì cuộc đời của mỗi người chúng ta như người chèo thuyền trên sông.

Lúc trăng thanh gió mát thì uống trà, ngâm thơ, ca hát thưởng trăng. Lúc trời nắng ấm thì nằm trên khoang thuyền sưởi nắng, hay ngồi ngắm khung cảnh hai bờ.

Lúc sóng gió bảo táp thì cùng nhau hăng hái chèo lái chống đỡ con thuyền giữa những lọn sóng ồ ạt tấn công, giữa những ghềnh thác hiểm nguy.

Đó là cuộc đời của người tích cực.

Người tiêu cực thì khi trăng thanh, phàn nàn là không có rượu để thưởng trăng. Ngày nắng ấm thì phàn nàn là thiều quạt cho mát. Lúc bảo táp thì phàn nàn là số xui, và kinh sợ sóng gió đến nỗi nhủn cả tứ chi, lòng khiếp đảm, phó mặc cho số phận.

Các bạn, tích cực hay tiêu cực, yêu đời hay chán đời, không phải là do hoàn cảnh, mà hoàn toàn do tư duy của chúng ta. Người tích cực và yêu đời thì mưa cũng thế, nắng cũng thế, thắng cũng thế, thua cũng thế, trong lòng luôn luôn tích cực và yêu đời. Người tiêu cực thì đang có tiền rừng bạc biển cũng có ly' do để phàn nàn và stress cả ngày.

Các bạn công lực chưa thâm hậu, cần nắm vững điểm này. Tất cả các điều bạn đang bực mình, hậm hực, khó chịu, nhức nhối trong lòng đều là do bạn 100%, chứ không phải vì "anh ấy cứ rất tồi tệ về việc ấy", hay "số tôi lúc này xui quá mạng", hay "chúng hắn toàn là một lũ tồi"… Khi bạn có một chỗ ngoài bạn để chỉ ngón tay vào đó và nói đó là l‎y' do làm bạn stress, thì "trong tuyệt đại đa số trường hợp" là bạn sai. Và nếu lấy thước của đại sư phụ để đo, thì ta phải nói "trong tất cả mọi trường hợp là bạn sai." Bậc đại sư phụ chẳng thể bị điều gì làm stress.

Nếu bạn tư duy tích cực thực sự, thì mọi người và mọi điều quanh bạn chỉ là điều kiện của khúc sông—khúc sông thanh bình hay khúc sông ghềnh đá. Nhưng tâm bạn thì luôn là tâm bạn. Dù khúc sông nào thì bạn cũng tích cực và yêu đời, chỉ là hành động khác nhau tùy theo đòi hỏi của khúc sông.

Chúc các bạn một ngày tích cực.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Di sản văn hóa thế giới: Chiêm ngưỡng kiệt tác Thành đá nhà Hồ

Posted: 30 Jun 2011 04:07 PM PDT

– Ngày 27/6 tại Paris (Pháp), trong cuộc họp lần thứ 35 của Ủy ban Di sản Thế giới thuộc Tổ chức Văn hóa, Khoa học và Giáo dục Liên hợp quốc đã tôn vinh Thành nhà Hồ chính thức là Di sản văn hóa thế giới. Thành đá nhà Hồ đã trở thành niềm tự hào, niềm vui chung của người dân Việt Nam, là sự tri ân tới những giá trị văn hóa, lịch sử to lớn mà ông cha để lại.

Thành nhà Hồ vốn là trung tâm kinh thành của Việt Nam vào cuối thế kỷ 14 – đầu thế kỷ 15.

Các dấu tích bao gồm tòa thành đá được xây dựng bằng kỹ thuật đá lớn, La thành, Nam Giao, các tầng văn hóa nối tiếp nhau trong lòng đất lưu giữ các dấu tích cung điện, đền đài, đường sá và nghệ thuật trang trí, các làng cổ cùng toàn bộ cảnh quan đồi núi, sông hồ còn lưu giữ được tương đối nguyên vẹn, phản ánh rõ nét một thời kỳ lịch sử văn hóa, văn minh Việt Nam.

Di sản Thành nhà Hồ là ví dụ nổi bật về một loại công trình kiến trúc được xây dựng bằng đá lớn, vốn được xem như một hiện tượng đột khởi "vô tiền khoáng hậu" trong lịch sử xây dựng kiến trúc thành quách Việt Nam và khu vực Đông Nam Á.

Theo sử sách, đá được dùng để ghè đẽo thành những khối đá vuông vắn xây thành nhà Hồ được lấy từ đá khu vực núi Nhồi (Thanh Hóa)
Cổng thành phía Đông của thành đá giáp với làng Xuân Giai (xã Vĩnh Tiến, huyện Vĩnh Lộc, Thanh Hóa)
Từ 4 cổng chính của thành được người dân địa phương sinh sống xung quanh mở đường theo hình dấu cộng (+) để thuận tiện cho việc đi lại và thông thương.
Theo người già ở xã Vĩnh Tiến cho biết: Trong quá trình canh tác làm ruộng trong nội thành, thỉnh thoảng vẫn lật lên những mảnh gốm, viên gạch có từ thế kỷ 14 và đã giao nội cho Ban quản lý di tích Thành Nhà Hồ.
Chiều dài và chiều rộng nội thành khoảng hơn 1km. Trong triều đại nhà Hồ (từ năm 1400 – 1407) đã từng là kinh đô của nước Việt. Qua thời gian và giặc giã tàn phá nay là ruộng canh tác của người dân sinh sống xung quanh.
Cổng phía bắc Thành Nhà Hồ.
Thành được xây dựng trên bình đồ gần vuông, chiều dài của tường thành đông, tây là 877m và nam, bắc có chiều dài 880m.
Thành nhà Hồ thành sân chơi lý thú cho trẻ em trong vùng
Dấu tích còn lại của đôi rồng đá được đặt ở chính giữa đường vào cung điện dưới triều nhà Hồ (1400 – 1407). Tương truyền sau khi Hồ Quý Ly thất thủ trước giặc Minh (1407), gặc Minh đã tràn vào nội Thành đốt phá cung điện và chặt đầu rồng.
Kết cấu của tường thành bên trong là hào đất, bên ngoài đá xếp. Theo các sử gia cho biết: Việc đắp hào đất bên trong sẽ thuận tiện cho việc di chuyển các khối đá khổng lồ để xếp tường thành tạo sự vững chãi cho tường thành và thuận tiện cho việc phòng thủ khi có chiến tranh. Đây là công trình kiến trúc quân sự vĩ đại của Nhà bác học Hồ Nguyên Trừng (con trai Hồ Quý Ly) còn sót lại cho đến ngày nay.
Bên ngoài tường thành, là lưu vực phù sa của sông Mã, với những cánh đồng mầu mỡ là nơi lý tưởng để xây dựng kinh đô nước Đại Ngu dưới triệu đại nhà Hồ năm 1400 (Đại Ngu là tên một loài hoa thơm, lý tưởng của Hồ Quý Ly là muốn xây dựng một quốc gia phong kiến để lại tiếng thơm cho đời sau )
Để di chuyển và xếp những viên đá xanh khổng lồ thì kiến trúc sư Hồ Nguyên Trừng đã cho làm các con lăn bằng đá. Sau khi thành xây xong hàng triệu con lăn như thế này lưu lạc trong nhân dân và được Ban quản lý di tích Thành Nhà Hồ sưu tầm và trưng bày giúp khách tham quan tìm hiểu về lịch sử xây dựng Hồ Thành.
Các viên đạn đá được thiết kế bởi nhà quân sự Hồ Nguyên Trừng dùng để phòng thủ khi có giặc tấn công Hồ Thành.

Yên Ninh


Filed under: Ảnh hướng thượng, Văn Hóa Tagged: Văn Hóa

Hành trình đi kiện vụ mất xe máy tại nhà hàng My way

Posted: 30 Jun 2011 04:06 PM PDT

(Dân trí)- Sau gần 5 tháng kể từ khi bị mất xe, khách hàng đã chính thức khởi kiện công ty cổ phần My Way Hospitality ra TAND quận Cầu Giấy, yêu cầu công ty này bồi thường thiệt hại do không đảm bảo tài sản của khách hàng trong khi sử dụng dịch vụ của nhà hàng.
Anh Vũ Song Toàn (phải), khách hàng mất xe máy tại nhà hàng My Way
trình bày sự việc với nhà báo Vũ Văn Tiến, Trưởng ban Bạn đọc báo Dân trí.

Tuy nhiên, chặng đường đi tìm công lý của anh Vũ Song Toàn không hề đơn giản, bằng phẳng như những vụ kiện dân sự khác. PV Dân trí đã có cuộc phỏng vấn anh Vũ Song Toàn để tìm hiểu diễn biến sự việc cho đến thời điểm này, cũng như những "cửa ải" anh đã phải trải qua. Anh Toàn cho biết:

"Ngày 28/4, tôi đã chính thức nộp đơn tới TAND quận Cầu Giấy khởi kiện công ty cổ phần My Way Hospitality, yêu cầu công ty này bồi thường thiệt hại cho tôi tương đương với giá trị chiếc xe tại thời điểm mất là 80.000.000 đ (tám mươi triệu đồng) do không đảm bảo tài sản của khách hàng trong khi sử dụng dịch vụ của nhà hàng".

Từ thời điểm đó đến nay, tòa án quận Cầu Giấy đã có phản hồi gì với anh chưa?

Cho đến trưa ngày 25/5, khi tôi đang đi công tác thì nhận được điện thoại từ gia đình thông báo là tòa án gửi "Giấy triệu tập đương sự" (lần thứ 2) do thẩm phán Nguyễn Văn Lương ký, hẹn đúng 13h30 cùng ngày có mặt tại trụ sở của tòa để giải quyết việc của tôi. Do không kịp sắp xếp nên sáng hôm sau (26/5) tôi mới đến tòa được. Gặp thẩm phán Lương, trước tiên tôi có lời xin lỗi vì đã không đến đúng hẹn như giấy triệu tập. Tuy nhiên, tôi thắc mắc là vì sao tôi chưa từng nhận được giấy triệu tập lần thứ nhất mà đã có giấy triệu tập lần thứ 2 (?), và ngay cả giấy triệu tập lần thứ 2 ký ngày 18/5 nhưng cho đến 25/5 tôi mới nhận được (?).

Ông Lương trả lời rằng ông cũng không biết lý do vì sao. Sau đó, ông Lương hướng dẫn tôi ngồi đợi và ra thông báo bằng văn bản, yêu cầu bổ sung tài liệu chứng cứ kèm theo đơn khởi kiện, gồm: Kết quả giải quyết của cơ quan điều tra; Đơn phải do người chủ sở hữu tài sản đứng tên, và các giấy tờ kèm theo. Cùng với đó cho tôi thời hạn 30 ngày phải hoàn tất.

Vậy anh đã thực hiện theo yêu cầu của tòa án chưa?

Ngày 1/6, tôi đã có văn bản trả lời rằng, yêu cầu thứ nhất "kết quả giải quyết của cơ quan điều tra" là không cần thiết, do đây là vụ án dân sự. Hơn nữa, việc chưa khởi tố vụ án thì không thể có kết quả giải quyết của cơ quan này được.

Mặt khác, sau khi sự việc mất xe xảy ra, tôi đã trình báo tại Công an phường Trung Hòa (quận Cầu Giấy). Tuy nhiên, đến nay tôi chưa nhận được bất cứ thông tin nào từ phía công an, nên không thể cung cấp kết quả giải quyết. Trong lần gặp duy nhất với lãnh đạo Công an phường Trung Hòa từ ngày mất xe, khi đề cập đến việc sẽ khởi kiện My Way yêu cầu họ bồi thường, ông Hiệp (Trưởng phường) cho biết việc đó hoàn toàn đúng luật, vì là vụ việc dân sự. Còn việc điều tra là việc của công an, không liên quan đến nhau.
Yêu cầu thứ hai của tòa tôi đã bổ sung, theo đó soạn lại đơn kiện do cả hai vợ chồng tôi đứng tên và ký. Giấy tờ kèm theo chiếc xe thì do giấy đăng ký đã mất theo xe, tất cả những gì còn lại gồm: Tờ khai và thông báo nộp lệ phí trước bạ; Bảo hiểm trách nhiệm dân sự; Biên lai thu tiền phí, lệ phí (bản sao) của chiếc xe, tôi đã nộp cho tòa theo lá đơn khởi kiện lần thứ nhất.

Phản hồi của phía tòa ra sao trước văn bản trả lời của anh?

Ngày 22/6, tòa lại có lệnh triệu tập. Do đã ủy quyền giải quyết vụ việc cho Văn phòng luật sư Trương Anh Tú nên tôi không có mặt trực tiếp. Tòa tiếp tục ra thông báo yêu cầu bổ sung tài liệu chứng cứ, nhưng lần này văn bản (vẫn do thẩm phán Nguyễn Văn Lương ký), yêu cầu "cao cấp" hơn, gồm 3 vấn đề:
Thứ nhất, một lần nữa họ yêu cầu cung cấp kết quả của Cơ quan Điều tra. Thứ hai là các tài liệu chứng minh quyền sở hữu về tài sản, và thứ ba là chứng minh hợp đồng gửi giữ tài sản với công ty My Way. Về các yêu cầu này, tôi đã bàn bạc với phía luật sư và khẩn trương trả lời bằng văn bản theo đúng quy định của pháp luật. Phải khẩn trương vì thời hạn lần này họ chỉ cho 15 ngày.

Xem ra việc đi kiện của anh mất không ít thời gian và trắc trở?

Đúng như vậy. Có lẽ cả tôi và anh hay bất cứ một người dân lương thiện nào trong xã hội này đều không bao giờ muốn vướng vào chuyện kiện tụng. Thời gian là hữu hạn, trong khi chúng ta có biết bao mối lo khác trong cuộc sống. Chẳng thế mà lần đầu được tòa triệu tập, khi chia tay ra về tôi có tham khảo ý kiến "ngoài lề" của thẩm phán Lương.
Tôi bày tỏ với ông ấy rằng, kiện tụng là chuyện vạn bất đắc dĩ, chẳng qua do quá bức xúc với cách ứng xử của My Way nên tôi mới phải làm. Tôi hỏi ông Lương về kinh nghiệm của ông với những vụ kiện thế này sẽ đi đến đâu? Ông Lương bảo rằng, ông "nghe" người ta nói là thực ra My Way họ cũng có thiện chí, nhưng do tôi làm um lên trên báo chí khiến họ mất uy tín nên họ tự ái, không đền. Nếu bây giờ tôi rút lại đơn kiện và xin lỗi họ thì họ sẽ đền xe cho tôi.

Ông nói tôi nên cân nhắc về những thông tin như vậy, chứ kiện tụng kể ra cũng mất thời gian, đi đi lại lại và rồi kết quả cũng không biết thế nào… Ông Lương nhấn mạnh đây là những điều ông "nghe" và truyền đạt lại với tôi như thế, không phải ý kiến của ông, cũng không phải lời khuyên và tùy tôi quyết định.

Vậy anh quyết định thế nào khi nghe những lời nói đó?

Rất ngỡ ngàng. Nhưng tôi cũng kịp trấn tĩnh và đáp lại lời ông thẩm phán rằng, không bao giờ có chuyện hoang đường như vậy. Tôi là khách hàng thường xuyên của My Way, một nạn nhân bị mất tài sản tại đây. Vậy mà trong suốt 9 ngày kể từ thời điểm mất của, tôi không hề nhận được bất cứ lời hỏi han, chia sẻ nào của những người có trách nhiệm nhà hàng này, trừ hôm đầu tiên họ phải tiếp tôi. Do đó tôi mới phải "kêu oan" trên báo chí.

Và cho tới tận ngày hôm nay trả lời anh, tôi vẫn chưa nhận được bất cứ sự liên hệ nào của họ. Vậy thì tôi phải xin lỗi họ về điều gì? Không lẽ một vị khách khi đến nhà anh chơi, mang lại nguồn lợi cho anh, bị mất xe trong sân nhà anh, có bảo vệ hẳn hoi, lại phải xin lỗi anh để được anh thông cảm và đền bù hay sao? Tôi nói với vị thẩm phán rằng, cái xe của tôi dù sao cũng đã mất, xem như một cái hạn. Việc tôi đi kiện không phải để đòi lại bằng được cái xe, mà mong muốn công lý phải được sáng tỏ. Tôi sẽ quyết theo kiện đến cùng.

Có ý kiến cho rằng, thứ nhất do anh không lấy vé xe khi vào nhà hàng nên chưa có căn cứ xác định bồi thường thiệt hại của nhà hàng. Thứ hai, về quan hệ pháp lý, nếu anh khẳng định việc bồi thường thiệt hại là trách nhiệm My Way phải thực hiện, thì sự việc cần đưa ra cơ quan có thẩm quyền xem xét và xử lý trên cơ sở các quy định của pháp luật hiện hành?

Việc tôi không có vé xe là phương thức quản lý xe của nhà hàng và điều này tôi đã trình bày rõ trong đơn khởi kiện và những thông tin trên báo chí. Tuy nhiên, việc tôi mất xe tại nhà hàng này là sự thật. Bảo vệ họ bỏ vị trí trong lúc tôi vào nhà hàng cũng là sự thật. Camera đã quay được cảnh này như lời của ông Hiệp, Trưởng Công an phường Trung Hòa.

Tất cả sự thật này đều được chính họ xác nhận trong các băng ghi âm mà chúng tôi đã ghi đầy đủ kể từ thời điểm mất xe. Họ không thể vin vào việc tôi không lấy vé xe để phủi trách nhiệm và sự thật. Tôi thực sự tôn trọng và chia sẻ với họ về rủi ro này, cũng không hề kết luận điều gì, chỉ phản ánh đúng sự việc và hy vọng hai bên sẽ tìm cách giải quyết ổn thỏa.

Nhưng cho đến tận bây giờ tôi chưa từng nhận được hồi âm một lần, dù chỉ qua điện thoại, cũng chưa bao giờ được hân hạnh tiếp xúc với bà chủ nhà hàng hay bất cứ người lãnh đạo cấp cao nào của My Way. Tôi thật khó tưởng tượng nổi một nhà hàng lớn như My Way lại có cách hành xử như vậy.

Với những gì đã diễn ra, liệu anh có nản lòng và cho rằng sẽ có một kết quả xấu?

Về mặt tinh thần, tôi không có gì phải băn khoăn. Tôi bận rộn nhưng cũng có đủ thời gian để theo kiện. Còn kết quả vụ kiện ra sao thì tôi không thể biết trước, tôi chưa từng có kinh nghiệm đi kiện bao giờ. Nhưng tôi tin vào lẽ phải và tin vào sự phân minh, sáng rõ của pháp luật. Tôi nghĩ rằng, bất cứ ai, dù tay to đến đâu cũng không thể che lấp bầu trời…

Xin cảm ơn anh!

Vũ Văn Tiến (thực hiện)


Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội

Tướng TQ nói VN cần ‘hướng dẫn dư luận’

Posted: 30 Jun 2011 04:05 PM PDT

BBC

Thượng tướng Mã Hiểu Thiên

Một tướng lĩnh hàng đầu của Trung Quốc lại lên tiếng kêu gọi Việt Nam kiềm chế căng thẳng leo thang giữa hai nước.

Nhật báo Giải phóng quân Nhân dân Trung Quốc nói Thượng tướng Mã Hiểu Thiên, Phó Tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc, đã đưa ra phát biểu trên trong cuộc gặp với đoàn quan chức cao cấp của Bộ Quốc phòng Việt Nam hôm thứ Tư 29/06.

Đoàn Việt Nam, do Trung tướng Võ Tiến Trung, Ủy viên Trung ương Đảng CSVN, Giám đốc Học viện Quốc phòng, dẫn đầu, đang ở thăm Trung Quốc.

Đoàn đã có buổi gặp làm việc với Thượng tướng Mã tại tòa nhà Bát Nhất, đại bản doanh của Giải phóng quân Trung Quốc ở Bắc Kinh.

Bản tin của Nhật báo Giải phóng quân không nhắc tới vấn đề Biển Đông, nhưng dường như Tướng Mã đã đề cập tình hình căng thẳng sau các diễn biến tại đây trong cuộc gặp khi nhấn mạnh rằng ông hy vọng “phía Việt Nam sẽ xử lý các vấn đề tế nhị một cách thích đáng và hướng dẫn dư luận cũng như cảm tính xã hội một cách đúng đắn”.

Ông Mã Hiểu Thiên cũng khuyến cáo phía Việt Nam “không nên để cho các diễn biến leo thang và tránh làm phức tạp thêm tình hình, khiến các vấn đề bị trầm trọng hóa, dẫn tới đa phương hóa và quốc tế hóa chúng”.

Tin tưởng lẫn nhau

Bản tin trên báo của quân đội Trung Quốc không nói tới phản ứng của phía Việt Nam, nhưng một tường thuật phát trên kênh 7 Truyền hình Trung ương Trung Quốc nói Trung tướng Võ Tiến Trung cam kết rằng Việt Nam sẽ cố gắng tăng cường hiểu biết và tin tưởng với Trung Quốc.

Truyền hình Trung Quốc cũng nói ông Trung khẳng định hai bên sẽ tăng cường trao đổi và hợp tác nhằm phát triển thêm quan hệ song phương và quan hệ giữa hai quân đội, nhất là “xử lý các vấn đề tế nhị một cách đúng đắn”.

Báo chí Việt Nam chưa cung cấp thông tin gì về chuyến thăm Trung Quốc của Giám đốc Học viện Quốc phòng Việt Nam.

Hy vọng phía Việt Nam sẽ xử lý các vấn đề tế nhị một cách thích đáng và hướng dẫn dư luận cũng như cảm tính xã hội một cách đúng đắn.

Thượng tướng Mã Hiểu Thiên

Sự bức xúc trong dư luận Việt Nam trước các hoạt động của Trung Quốc tại Biển Đông đã dẫn tới một số cuộc biểu tình ở Hà Nội và TP Hồ Chí Minh trong tháng Sáu, điều mà phía Trung Quốc cáo buộc là đã được nhà nước Việt Nam “nhắm mắt làm ngơ”.

Những ngày gần đây, dường như có các động thái của lãnh đạo hai bên nhằm “giảm nhiệt” căng thẳng ngoại giao giữa hai bên, với một số cuộc viếng thăm Trung Quốc của các quan chức Việt Nam cao cấp.

Tuần trước, Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn trong tư cách đặc phái viên của lãnh đạo cao cấp Việt Nam đã sang thăm và làm việc tại Bắc Kinh.

Ông Sơn đã hội kiến với Ủy viên Quốc vụ Đới Bỉnh Quốc và hội đàm với người đồng nhiệm Trương Chí Quân.

Thông cáo của Trung Quốc sau đó cho hay hai bên đã thống nhất “ngăn chặn các lời nói và hành động có thể làm tổn hại tới tình hữu nghị và sự tin tưởng lẫn nhau giữa nhân dân hai nước”.

Hai bên cũng thống nhất đẩy nhanh tiến độ đàm phán để sớm ký kết "Thỏa thuận về các Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc”, với quan điểm chung là giải quyết bất đồng thông qua đối thoại hòa bình, và hiệp thương hữu nghị.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

No comments:

Post a Comment