Đọt Chuối Non |
- Bản nhạc Women World Cup 2011 – và kết quả các trận quarterfinals: USA v. Brazil, Sweden v. Australia; Japan v. Germany, France v. England
- Nghe, nhìn, hỏi
- Nhớ về người cha họa sĩ đã khuất núi
- Quét nhà
- Trung Quốc tranh mua nông sản, doanh nghiệp Việt Nam lo sợ
- Báo TQ bàn cách giải quyết vấn đề ‘Nam Hải’
- Thế giới có thêm quốc gia mới
| Posted: 10 Jul 2011 01:56 PM PDT Thứ tư 13/7/01 semifinals: Nhật v. Thụy Điển, Pháp v. Mỹ HappinessAlexis Jordan Mmm mmm mmm mmm (4x) I gotta hurry hurry hurry I gotta hurry hurry hurry Through strength I found love Mmm mmm mmm mmm (4x) I gotta hurry hurry hurry Sorry sorry sorry I'm coming down to fix this Through strength I found love The things that you can give to me Mmm mmm mmm mmm (4x) Mỹ thắng Brazil 5-3 bằng phạt đền, Thụy Điển thắng Úc 3-1USA v. Brazil là một trận đấu đáng ghi vào sử sách tư duy tích cực. Chỉ 74 giây sau khi mở màn USA thắng Bazil 1-0. Vào hiệp hai Brazil gỡ hòa 1-1 với quả phạt đền, và USA bị mất một câu thủ bi đuổi khỏi sân, phải dấu với chỉ 10 cầu thủ. Hất 90 phút vẫn 1-1, đấu thêm 30 phút phụ trội. Brazil thắng thêm một quả đầu giờ phụ trội. Hết giờ chính thức, chỉ còn 3 phút cuối cùng của giờ bị thương cộng thêm, tình thế rất tuyệt vọng cho USA, nhưng USA dốc toàn lực tấn công và gở huề chỉ 2 phút trước khi hết giờ. Sau đó phải vào 5 cú đá phạt đền để tranh hơn thua. USA thắng 5-3 phạt đền. Nhật thắng Đức 1-0 ; Pháp thắng Anh 4-3Nhật làm lịch sử, thắng nước chủ nhà 1-0 trong vòng tứ kết, loại Đức khỏi World Cup, và vào bán kết. Đức chưa bao giờ thua đội Á Châu nào trong World Cup, và Nhật chưa bao giờ vào bán kết. Và không ai nghĩ là Nhật có thể thắng Đức lần này. Vào phút 108, hiêp phụ trội 2, Karina Maruyama sút banh vào lưới từ một góc rất nhỏ rất khó, một trong những quả lọt lưới đẹp nhất World Cup này. Trận tứ kết đước đó, Pháp và Anh huề ở 2 hiệp chính và 2 hiệp giờ phụ trội. Phải đá 5 quả phạt đền, và Pháp thắng Anh 4-3. Filed under: Nhạc Xanh, Thể thao, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Thể thao, Video & PPS, Văn Hóa | ||||
| Posted: 10 Jul 2011 01:55 PM PDT Chào các bạn, Vào một gia đình, hay một văn phòng, đừng bước cửa vào trước chủ, trừ khi chủ mời mình vào trước. Vào thì đừng ngồi, chờ khi được mời ngồi. Và được mời thì đừng ngồi ngay, hỏi là ngồi chổ nào. Biết ghế nào phải ngồi thì đến đứng đó, nhìn nhà chủ, khi nào thấy chủ ngồi thì ngồi cùng lượt hay ngồi sau đó một chút. Được mời ăn thì ngồi đó nhìn mọi người, đừng làm gì trước. Vì nếu mình ăn uống gì đó, rồi người ta lại nói hãy cầu nguyện trước khi ăn, thì mình sẽ có vẻ rất lố bịch. Nếu trên bàn có nhiều món ăn, nhìn thử mọi người ăn món gì trước, vì nếu các món ăn đó nên được ăn theo tứ tự nào đó, và mình ăn trật thứ tự thì trông rất nhà quê. Nói chung là vào bất cứ đâu, bạn cũng chẳng biết thủ tục và văn hóa ỏ đó, cho nên phải học. Và học bằng "nghe, nhìn và hỏi". Vào một nhóm mới, một văn phòng mới cũng thế, phải nghe, nhìn và hỏi để hiểu thủ tục và văn hóa của nhóm đó. Có những loại chuyện hài không nói được trong nhóm, có những đề tài nói chuyện cả nhóm kỵ, những loại thái độ không chấp nhận được trong nhóm, những thủ tục không chấp nhận được trong nhóm. Nhìn nghe mà vẫn không biết thì hỏi. Ví dụ: có những việc trong công ty không nên nói với cấp chỉ huy cao hơn, mà nên nói chuyện trong nhóm trước. Nếu ta không biết, đi sai thủ tục sẽ làm cho rất nhiều người trong nhóm bực mình. Có những thủ tục trong nhóm xem ra có vẻ thiêu thông minh, nhưng nếu mình hiểu lí do thì thật ra nó thông minh hơn mình nghĩ. Mỗi nhóm người cùng lắm là có một vài thủ tục viết ra, rất nhiều thủ tục không viết. Và văn hóa, cách sống, cách ứng xử, thì chẳng viết ở đâu cả. Cho nên nghe, nhìn và hỏi là cách duy nhất để biết. Trong môi trường kinh doanh và chính trị, bạn phải rất giỏi teamwork thì mới có cơ hội thăng tiến. Tức là bạn phải cần phải nghe nhìn hỏi rất kỹ để làm đúng thủ tục và văn hóa nhóm. Đáng tin cậy và teamwork là hai vốn liếng số một và số hai trong thế giới kinh doanh và chính trị. Có người đi đâu ai cũng yêu, có người đi đâu ai cũng ghét, vì một người thì thuần nhất với môi trường như không khí, một người thì như hòn núi ở đâu lăn tới. Ở nhóm càng cao cấp, khả năng nghe nhìn hỏi của bạn lại phải càng cao cấp. Trong môi trường của những lãnh đạo cao cấp, không ai có xa xỉ phẩm nói "em tưởng…". Chẳng có tưởng gì hết, việc gì cũng phải đặt cơ sở trên hiểu biết rõ ràng, và hiểu biết chỉ đến khi bạn "nghe nhìn và hỏi". Dân Việt ra rất ít hỏi. Đó là một điểm rất yếu. Không có câu hỏi nào là dốt cả, vì câu hỏi luôn luôn là cánh cửa mở ra đường đi. “Đường đi ở trong miệng”. Chúc các bạn một ngày hội nhập. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||||
| Nhớ về người cha họa sĩ đã khuất núi Posted: 10 Jul 2011 01:54 PM PDT
Chân dung họa sĩ Nguyễn Quảng qua nét vẽ của họa sĩ Bùi Xuân Phái Ông kể chuyện bằng một giọng ấm áp, đầy truyền cảm của một thầy giáo. Vâng, ông vốn xuất thân là một thầy giáo dạy Pháp văn, sau chuyển sang dạy môn hoạ trong trường phổ thông, và ông từ giã cõi đời cũng đúng vào ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 năm 2000. Lúc sinh thời, ông rất tự hào khi được gọi bằng cả hai chức danh: thầy giáo – hoạ sĩ; hoặc hoạ sĩ – thầy giáo. Định mệnh quả đã tạo nên hai phẩm chất, hai tư cách đó trong ông: nghệ sĩ và nhà giáo dục. Lúc còn là học sinh trường Cao đẳng sư phạm Đông Dương, ông đã mày mò "tầm sư học đạo" danh hoạ Nguyễn Tường Lân và trở thành học trò yêu của vị thuộc hàng "tứ trụ" hội hoạ này ( Nhất Trí, nhì Lân, tam Vân, tứ Cẩn). Khi đứng trên bục dạy học, ông vẫn tìm tòi về nghệ thuật, say mê vẽ tranh, tìm đến kết bạn với các bậc thầy hội hoạ như Bùi Xuân Phái, Hoàng Lập Ngôn, v.v. Rồi ông chính thức trở thành một giáo viên dạy hoạ, soạn tài liệu giảng dạy môn hoạ và tham gia các khoá huấn luyện, đào tạo giáo viên hoạ cho Sở GD, Bộ GD… Tranh HS Nguyễn Quảng Là nhà sư phạm kiểu mẫu, ông say sưa truyền giảng những hiểu biết về văn chương, triết học, mỹ học cho học trò và cho các con. Con cái ông được phân biệt các giai đoạn màu hồng hay màu lam trong tranh của danh hoạ Picasso, biết khá nhiều về các trường phái hội hoạ Ấn tượng, Dã thú, Đa Đa…trước khi được tập pha màu chính thức trên pa-let. Nhưng có lẽ, cái bài tập lớn nhất, cái giải thưởng lớn nhất mà ông muốn giao cho lớp học trò – trong đó có các con ông, thì chưa một ai hiểu thấu và xứng đáng trọn vẹn với nó – đấy là lòng tự trọng của người trí thức, người nghệ sĩ, mà ông vẫn gọi là "sự liêm sỉ"! Cũng chính cái liêm sỉ đó đã khiến ông không ít lần phải lao đao trong suốt những năm tháng dạy học và cầm cọ!…Và đây cũng là một động lực để tôi có thể cầm bút viết những dòng kỷ niệm về ông. Là công chức nhà nước từ năm 1955, đến năm 1971, ông đột ngột xin nghỉ việc không lương, không một chế độ gì, sau một lần đập bàn mắng hiệu trưởng. Có tranh tham gia triển lãm Mỹ thuật toàn quốc từ năm 1958, từng bán cả nhà, mua nhà nhỏ hơn lấy tiền để cặm cụi làm đến cả một xe bò tranh, nhưng rồi ông xếp tranh lại, gạt hết những mối quan hệ đã có, bỏ đi các tỉnh xa thâm nhập thực tế tự do. Ông lảng tránh phải tiếp xúc với các quan chức trong ngành hội hoạ mà theo ông, một số khá đông trong họ, phần nghệ sĩ chỉ có thể đong bằng từng giọt! ( Tôi phải xin lỗi trước một ai đó bởi sự cực đoan thái quá của bố tôi ). Ông vẽ tranh vui, tranh minh hoạ cho các báo, vẽ truyện tranh cho các nhà xuất bản, và… vẽ truyền thần để nuôi gia đình và nuôi nghệ thuật! Có lần, sau vài tuần ở Đồng Mỏ – Lạng Sơn về, ông hớn hở khoe đã kết nghĩa anh em với một ông người dân tộc Tày, và đem cất trang trọng một bọc to lên xà nhà- sau này chúng tôi mới biết đó là sợi thuốc lá, thuốc lào được biếu và được trả công vẽ chân dung cho các cụ trong bản, chúng đã mốc xanh tự bao giờ! Không chỉ một lần ông được trả công vẽ chân dung bằng hiện vật như thế… Tranh HS Nguyễn Quảng Nhưng cuộc vật lộn giữa mưu sinh với những mục tiêu về nghệ thuật thực gay gắt, chúng luôn thường trực trong ông ông; đó là sự xung đột giữa tính chất sú-vơ-nia của tranh và phẩm chất đích thực của nghệ thuật – và xót xa thay, không phải lúc nào mục tiêu nghệ thuật cũng thắng! Ông vẽ để tìm kiếm một bản sắc riêng của mình, để giải toả những ẩn ức thẩm mỹ mà một nghệ sĩ đau đáu trong mình, nhưng ông cũng phải vẽ để bán tranh cho các gallery, các nhà sưu tập tranh để nuôi sống một gia đình 5 con qua những giai đoạn khó khăn nhất về kinh tế của Đất Nước! Có lần, ông giao vài chục bức tranh lụa cho một người hoạ sĩ ( nhưng thực chất là một người buôn tranh ), sau một thời gian, người ấy thông báo chưa bán hết, và đưa trước cho ông một chiếc tivi đen trắng ( sau đó thì "lặn" luôn ). Khi ấy trông ông có vẻ vui lắm, vì ông cũng đang muốn mua cho vợ con một chiếc tivi. Nhưng rồi ngay sau đó, ông lặng buồn rất lâu, ai gặng hỏi cũng không được. Tôi chợt nhớ đến câu chuyện ông từng kể về danh hoạ Uy-tri-lô. Ông này chỉ ngồi trong nhà, vẽ tranh theo những carpostal phong cảnh vợ đem về, kèm theo một cốc rượu đặt trước mặt. Mỗi khi bà vợ thông báo đã bán được một bức tranh phong cảnh không một bóng người của ông, ông thở dài và lắc đầu buồn bã: " Ôi chao! Loài người thật ngu xuẩn!" Những câu chuyện dí dỏm hay nghiêm túc mà ông kể cho các con nghe, thái độ riễu cợt khinh bỉ trước những gì khuất tất, những cảnh quỵ luỵ xin xỏ hoặc dìm dập lẫn nhau… đã vô tình bộc lộ tất cả quan điểm ứng xử và nhân cách của ông. Và ông đã vẽ theo sự dẫn dắt của chúng. Chúng tôi may mắn được ông đưa đi theo không ít lần, vào những dịp nghỉ hè, lên Yên Bái, Lạng Sơn, Phú Thọ, về Sầm Sơn, Nghệ An… để tận mắt chứng kiến sự say đắm hồn nhiên của ông trước thiên nhiên hào phóng diễm lệ, trước cảnh sinh hoạt của đồng bào dân tộc hứa hẹn nhiều bí ẩn của màu sắc và đường nét cho tranh ( Có lẽ, tình yêu đối với miền núi của tôi cũng bắt nguồn từ đó, cho đến ngày tôi tình nguyện lên Tây Bắc dạy học khi tốt nghiệp ĐHSP HN, và cả tới tận bây giờ…) Sau một thời kỳ vẽ theo đề tài có tính chất minh hoạ ( như Bình dân học vụ), toàn bộ tranh của ông có thể nói là sự phản quang dịu ngọt về những gì yêu thương, day dứt ám ảnh ông trên những vùng đất đã đi qua. Cố Nhà báo, nhà thơ Trần Hoà Bình sau khi được xem tranh của ông tại nhà đã từng viết như sau: " Mặc dù ông không có điều kiện theo học hết khoá học của trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, nhưng có thể mạnh dạn nói rằng: hoạ sĩ Nguyễn Quảng là một trong những đại diện tiêu biểu cuôí cùng của "trường phái école des Baux Arts" [1] trên một cái nền vững chắc về tạo hình đã tìm kiếm những cách biểu hiện đầy ấn tượng, nhưng lại không rơi vào cái vũng lầy của chủ nghĩa hậu hiện đại mà hiện không ít hoạ sĩ trẻ đang tìm cách vẫy vùng thoát ra – dù họ đã kinh doanh được trong lĩnh vực hội hoạ một cách đáng ngạc nhiên, theo lối chụp giật và thả hoả mù…". Năm 1990, ở tuổi 70, bố tôi vào thành phố Hồ Chí Minh, với hơn 200 bức tranh chọn lọc từ hàng ngàn bức tranh của cả một đời cầm cọ, với hy vọng sẽ tổ chức được một triển lãm tranh cá nhân đầu tiên. Thật may mắn, qua một mối quan hệ tình cờ, ông làm quen được với giám đốc Nhà hát Hoà Bình: chị Hoàng Thị Thương. Là một giám đốc kinh doanh năng động và cũng là người am hiểu nghệ thuật, chị Thương sau khi được xem tranh của ông đã ủng hộ ý định ấp ủ cả đời của ông. Chị đã cho thu xếp, cải tạo hành lang Nhà hát thành một hành lang tranh nghệ thuật, đồng thời thu xếp cho ông hoạ sĩ già một phòng nhỏ ở Nhà hát để tiện sinh hoạt. Chị còn giúp đỡ ông một phần về kinh phí để đóng khung tranh, làm áp-phích, in tờ rơi, làm băng-rôn… Việc mở phòng tranh này cũng được chủ tịch Hội Mỹ thuật thành phố lúc đó là hoạ sĩ Ca Lê Thắng ủng hộ nhiệt tình… Hôm khai mạc Hành lang tranh nghệ thuật, có đại diện nhiều cơ quan ban ngành, nhiều cơ sở kinh doanh, nhiều phóng viên báo chí, truyền hình thành phố…Và, có cả Chủ tịch UBND Thành phố hồi ấy là ông Nguyễn Vĩnh Nghiệp cũng đến dự. Khó mà miêu tả được tâm trạng của bố tôi trong buổi hôm ấy… Ông vui vẻ giải thích cho bất kỳ ai về lai lịch, ý đồ từng bức tranh, và ông đã rút mù-xoa chấm nước mắt vì cảm động. Biết tính ông hay ngại ngùng trước quan chức- dù là quan chức chính quyền hay quan chức trong ngành nên tôi cũng hơi lạ lùng khi thấy ông cặp kè thân mật bên ông Chủ tịch Thành phố, tận tình nói về từng bức tranh máu thịt của mình… Điều thắc mắc nho nhỏ ấy của tôi chợt sáng rõ, khi sau đó vài tháng, tình cờ tôi được đọc một bản thảo viết dở của ông, có tiêu đề: Vị quan chức thương dân nghèo và ông hoạ sĩ già. Trong đó ông kể lại, khi việc xin giấy phép gặp trục trặc bởi sự quan liêu hành chính, ông đã chủ động tìm đến ông Nguyễn Vĩnh Nghiệp, sau khi đã được nghe người dân nghèo bán hàng rong, kéo xích lô tay kể về ông Chủ tịch này như một huyền thoại về lòng thương dân, về sự liêm chính, công bằng… Tôi chợt hiểu, trong những giọt nước mắt hiếm hoi của ông hoạ sĩ già được ống kính máy quay, máy ảnh chộp được ở buổi khai mạc triển lãm tranh chắc hẳn phải có cả lòng kính trọng, sự ngưỡng mộ trước vẻ đẹp tinh thần cao quý ở một người đang "cầm cân nảy mực" xã hội- điều mà ông, một người lao động nghệ thuật đang khao khát, giống như biết bao người lao động ở cái Thành phố bề bộn kia… Giọt nước mắt đó tôi còn được gặp lại sau gần hai mươi năm, khi mẹ tôi đọc dòng tít báo lớn trên Tuổi trẻ Thành phố thông báo vị quan chức thương dân nghèo ấy đã đi xa mãi mãi… Vâng, trong 17 năm qua, cả gia đình chúng tôi, kể từ khi bố tôi còn sống hay đã mất vẫn thỉnh thoảng nhắc đến ông- người từng được bố tôi và cả nhà coi là một ân nhân, là "chú Sáu"- như nhiều người đã gọi một cách trìu mến, dù chỉ là một thứ tình cảm "kính nhi viễn chi". Hồi đó, bố tôi sau khi viết xong bài báo đã không gủi đi đâu cả, với mặc cảm sợ người ta cho là "thấy người sang bắt quàng làm họ". Mặc cảm đó lây sang cả tôi! Và tôi chợt nghĩ: dù ông rất phong phú và uyển chuyển trong ngôn ngữ nói & viết, nhưng có lẽ, chỉ ở trong tranh, ông mới bộc bạch được hết những cảm nghĩ sâu xa nhất của mình. Cũng chính vì vậy mà tôi đã cất giữ những trang viết của ông về "chú Sáu"- cùng nhiều di cảo khác của ông, như một thứ "bảo vật" của gia đình tôi. Lần triển lãm tranh ở Nhà hát Hoà Bình thành công ngoài sự mong đợi. Dĩ nhiên là bố tôi có bán được tranh để trang trải nợ nần. Nhưng đìều lớn nhất mà ông thu hoạch được chính là sự cảm nhận sâu sắc, sự ngợi ca đầy nồng hậu của nhiều tầng lớp người Thành phố đối với lao động nghệ thuật của ông. Sổ ghi cảm tưởng với những lời trân trọng, yêu mến, kính phục đã khiến ông như được hồi sinh, giúp ông có thêm bao nghị lực mới mẻ để tiếp tục vẽ như không hề có tuổi già và bệnh tật dày vò… Nhiều tờ báo của Thành phố đã đánh giá cao công sức lao động cần cù bền bỉ của ông, và đặc biệt là đều đã nhìn thấy trong tranh ông một tâm hồn tươi trẻ, một bản lĩnh nghệ thuật vững vàng được thể hiện qua những nét vẽ mảng màu bay bổng, phóng khoáng, hồn nhiên… Hai năm sau, với sự giúp đỡ nhiệt tình của Công ty Saigon Tourist, bố tôi lại mở được một phòng triển lãm cá nhân nữa, với những bức tranh bổ xung vẽ trong Thành phố, về đề tài Nam Bộ… Rồi ông quay ra Hà Nội, tiếp tục miệt mài vẽ tranh với khát vọng xây dựng những tác phẩm lớn cuối đời. Và kể cho các con các cháu nghe những câu chuyện trong sách vở, trong những chuyến phiêu bạt của ông suốt từ Bắc vào Nam- đặc biệt là về những ngày tháng ông lang thang trên đất Sài Gòn, trên đất Long An… Thú vị nhất là câu chuyện ông đã sống nhiều tháng ra sao trong căn buồng nhỏ ngay sát phòng nhốt một con hổ xiếc của Nhà hát Hoà Bình… Ông đã đi xa hơn mười năm, nhưng trong ngôi nhà nhỏ mà ông sống những năm tháng cuối đời như lúc nào cũng hiển hiện vầng trán rộng, ánh mắt hiền hậu và tinh nghịch của ông, cùng câu ngạn ngữ La- tinh ông dạy cháu gái giữa khi ông đau đớn nhất bởi ung thư di căn giai đoạn cuối: "Shi va piano, va sano; shi va sano, va long tano." ( Ai đi một cách nhẹ nhàng như tiếng dương cầm, sẽ đi được tốt, ai đi được tốt, sẽ đi được xa.) Đúng ngày ông mất, tôi làm bài "Văn tế bố". Xin phép được dẫn lại vài dòng: Bao năm mải mê dẫn lũ trẻ đi vào thế giới của sắc màu, hình khối Đạo diễn điện ảnh Nguyễn Anh Tuấn 1. Đọc là Ê-côn đê Bô-za – ý muốn nói tới những hoạ sĩ xuất thân từ trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương Filed under: Chứng Nhân, Văn Hóa Tagged: Chứng Nhân, Văn Hóa | ||||
| Posted: 10 Jul 2011 01:54 PM PDT
Ai có thể chịu được bẩn? Chỉ là mức độ bẩn mỗi người có thể chịu đựng được. Nhưng chắc chắn phải có người quét nhà! Cái nhà là của chung. Cái nhà bẩn, mọi người uể oải với nhà bẩn. Cái nhà sạch, mọi người cùng thoải mái theo nó. Cái nhà là của chung. Ảnh hưởng của nó cũng chung tất cả mọi người, nhưng tùy "khả năng thích nghi" mà có phản ứng khác nhau. Có thể người này thấy "chưa làm sao". Có thể người kia hơi khó chịu. Có người lại thấy "không thể chịu nổi nữa". Và một người có thể cầm ngay cái chổi đi quét: "Tôi không thích nhà bẩn!" Cái việc quét nhà có thể thuận lợi hơn với một cái chổi mới, cũng có thể mất thời gian hơn với một cái chổi cùn. Vẫn phải quét! Quét nhà không phải là cầm cây chổi quét đại cho xong, hay bạ đâu quét đó. Quét nhà cũng cần đúng cách, và phải làm cho triệt để. Quét nhà lúc trời đang nổi gió thì thật là khó. Nhưng không thể vì trời nổi gió mà để mặc nhà bẩn và tiếp tục bẩn thêm. Vẫn phải quét! Quét nhà xong, dù mệt vẫn cứ thích "lau luôn một thể" cho thực là sạch, cho bóng luôn! Quét nhà, cái việc quét nhà không phải chỉ làm một lần là sạch mãi. Một khi cái nhà còn đấy, cho dù có bọc ni lông khắp cái nhà thì nó vẫn cứ bụi. Việc quét nhà cần được tiến hành thường xuyên. Ngọc Nho Filed under: Teen talk Tagged: Teen talk | ||||
| Trung Quốc tranh mua nông sản, doanh nghiệp Việt Nam lo sợ Posted: 10 Jul 2011 01:53 PM PDT SGTT.VN – Việc để thương lái Trung Quốc ồ ạt thu gom nông sản, kể cả tận thu nông sản kém chất lượng như thời gian qua đã bắt đầu có những hệ lụy, rủi ro khiến doanh nghiệp Việt Nam gặp khó.
Trao đổi với phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị, ông Nguyễn Hoài Nam, phó tổng thư ký hiệp hội chế biến và xuất khẩu Thủy sản (Vasep) cho hay, nhiều doanh nghiệp chế biến thủy sản tại miền Trung và miền Nam đang gặp khó khăn lớn trong thu mua nguyên liệu cho chế biến hải sản, khiến các doanh nghiệp không đủ nguyên liệu phục vụ chế biến xuất khẩu. Lý do, theo ông Nam, ngoài việc sản lượng đánh bắt giảm do tình hình trên biển căng thẳng, thì yếu tố chính là vì các doanh nghiệp, thương lái Trung Quốc tranh mua. "Từ miền Nam ra đến miền Trung, doanh nghiệp, thương nhân Trung Quốc thu mua cả trên bờ, ngoài biển, cả thủy sản đánh bắt lẫn nuôi trồng", ông Nam nói. Ông Đỗ Hoài Nam, chủ tịch hiệp hội Tiêu nhìn nhận, nhờ hưởng lợi từ chính sách lãi suất thấp trong nước, nên các doanh nghiệp Trung Quốc có tiềm lực tài chính dồi dào, họ sẵn sàng trả giá cao khiến doanh nghiệp trong nước của ta thua ngay trên sân nhà. Hơn nữa, họ có cả đại lý thu mua xuống tận cấp huyện, điều mà hầu hết các doanh nghiệp Việt Nam đều yếu. Nếu chuyện này tiếp tục xẩy ra thì doanh nghiệp Việt sẽ thua dần, 1-2 năm nữa không hiểu chuyện gì sẽ xẩy ra với doanh nghiệp chúng ta. Không chỉ là câu chuyện thua trong cạnh tranh thu gom do yếu tố giá, giám đốc một doanh nghiệp thủy sản lo ngại, vấn đề thương lái Trung Quốc tận thu cả nguyên liệu kém chất lượng như tôm tạp chất không chỉ gây khó trước mắt trong vấn đề thu mua nguyên liệu, mà về lâu dài, sẽ khiến các doanh nghiệp xuất khẩu thủy sản bị "vạ lây" khi nhiều sản phẩm thủy sản kém chất lượng có nguồn gốc từ Việt Nam xuất ra khỏi biên giới. Ngành tiêu vỡ quy hoạch Hệ lụy câu chuyện này, theo thứ trưởng bộ Công thương Nguyễn Thành Biên, không chỉ khiến doanh nghiệp gặp khó, nông dân lao đao mà địa phương cũng đang đối mặt với nguy cơ vỡ quy hoạch ngành vì dân phá cây này, thi nhau trồng cây kia. Ông Biên cho rằng, hạt tiêu vừa rồi được giá làm cho nông dân đổ xô đốn cà phê trồng tiêu, có hiện tượng phá vỡ quy hoạch trồng tiêu, như tại Đắk Lắk, quy hoạch diện tích trồng tiêu chỉ 5.000ha nhưng giờ đã vọt lên 10.000ha. Ông Biên nói: “Bộ Công thương chủ trương, một mặt ủng hộ các hoạt đông buôn bán chính ngạch hoặc mậu dịch biên giới theo pháp luật hai nước và đúng các thông lệ quốc tế. Tuy nhiên, nếu có hiện tượng thương lái, doanh nghiệp nước ngoài nói chung hay doanh nghiệp Trung Quốc thu mua nông sản trái quy định của pháp luật Việt Nam thì các địa phương, hiệp hội hãy phản ánh các vướng mắc cụ thể ra sao để, đối chiếu với quy định bán buôn với từng khách hàng, qua đó có chính sách tạo điều kiện cho doanh nghiệp xuất khẩu của ta, đồng thời giảm thiểu tác động mua bán gây xáo trộn trong quy hoạch một số ngành như tiêu, cà phê". Ông Biên nhấn mạnh: "Nếu có thu mua sai quy định chúng tôi sẽ xử lý"! Dẫu vậy, thứ trưởng bộ Công thương cũng cho rằng, đây không phải là vấn đề mới, song tất cả chỉ dừng lại ở mức thông tin chung chung chứ các doanh nghiệp không phản ánh cụ thể ở đâu, vụ việc gì, thu mua sản phẩm gì. CHÍ HIẾU Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | ||||
| Báo TQ bàn cách giải quyết vấn đề ‘Nam Hải’ Posted: 10 Jul 2011 01:52 PM PDT Trung Quốc đã cho tàu lớn qua Hoàng Sa và Trường Sa trong lúc căng thẳng dâng cao Tờ China Daily của Trung Quốc có bài bằng tiếng Anh với lời lẽ mềm mỏng về cách giải quyết các vấn đề tại Nam Hải, tên mà Trung Quốc dùng để gọi Biển Đông. Bài của tác giả Jin Yongming nói Trung Quốc đã liên tục cố gắng để tháo ngòi căng thẳng về vấn đề Nam Hải cho dù “một vài nước đã có hành động đơn phương để thỏa mãn lợi ích của họ.” Jin Yongming, học giả chuyên về luật của Viện Hàn lâm Khoa học Thượng Hải và Viện Hải dương Trung Quốc, viết: “Tranh cãi pháp lý [về Nam Hải] có thể chia làm hai phần: tranh chấp lãnh thổ của Trung Quốc với một số nước Đông Nam Á và bất đồng với Hoa Kỳ về hoạt động quân sự của nước này trong vùng. “Hoa Kỳ tuyên bố họ bảo vệ quyền tự do lưu thông tại Nam Hải, nhưng trên thực tế họ bảo vệ lợi ích quân sự của chính họ.” Bấm Bài trên China Daily nói tranh cãi giữa Trung Quốc và các nước Đông Nam Á “có thể được giải quyết hòa bình thông qua các biện pháp chính trị, ngoại giao hay các thủ tục pháp lý”. Tác giả Yongming viết: “Chìa khóa để giải quyết tranh chấp lãnh thổ quanh các quần đảo, đảo và rặng đá ngầm ở Nam Hải qua con đường chính trị nằm ở sự sẵn sàng “gác lại tranh chấp” và chấp nhận “cùng khai thác” của các quốc gia có liên quan (như Philippines và Việt Nam)”. Ông Yongming nói rất khó có thể giải quyết các vấn đề ở Biển Đông bằng các biện pháp pháp lý vì cả Việt Nam và Trung Quốc đều không hoàn toàn chấp nhận phán quyết của Tòa Tư pháp Quốc tế. Tác giả cũng nhắc tới tuyên bố ngày 25/8/2006 mà Trung Quốc gửi lên Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc về việc Trung Quốc không chấp nhận quyết định của bất kỳ tòa án hay cơ quan xét xử quốc tế nào về ranh giới trên biển, tranh chấp lãnh thổ và hoạt động quân sự. ‘Lợi ích quốc gia’ Nhưng bài báo cũng nhắc tới những ví dụ về đàm phán thành công trong quá khứ. Ông Yongming nói: “Hôm 30/6/2004, Trung Quốc và Việt Nam ký Hiệp định Phân định Biên giới Vịnh Bắc Bộ và Hiệp định Hợp tác Nghề cá ở Vịnh Bắc Bộ có hiệu lực. “Còn hôm 14/3/2005, Trung Quốc, Việt Nam và Philippines ký Hiệp ước Ba bên về Thăm dò địa chất ở vùng mà cả ba bên đều đạt được sự đồng ý. Chuyên gia của Viện Hải dương Trung Quốc cũng nói các nước đang tranh chấp cần ký thỏa thuận hợp tác về các vấn để ở mức độ thấp như bảo vệ môi trường, vận tải hàng hải và chống buôn lậu, chống hải tặc để không làm tranh cãi xấu di. Liên quan tới bất đồng giữa Bắc Kinh và Washington về quyền tự do thông thương, chuyên gia luật Yongming nói hai bên cần bàn về vấn đề này thông qua các diễn đàn song phương và đa phương. Tác giả nói Trung Quốc cần làm rõ tư cách pháp lý của đường hình chữ U tại Nam Hải và công bố đường cơ bản của hải phận, nhất là ở vùng gần Nam Sa (Trường Sa) bên cạnh việc lập ra ủy ban đặc biệt phụ trách các vấn đề liên quan tới biển. Ông Yongming cũng cho rằng Trung Quốc và Đài Loan cần hợp tác hơn nữa vì “cả hai đều có trách nhiệm bảo vệ lợi ích quốc gia”. Về phía Việt Nam, nhiều chuyên gia cũng đã đưa ra những gợi ý về cách đối phó với những đòi hỏi về chủ quyền của Trung Quốc tại Trường Sa và Hoàng Sa. Nhà bình luận Trương Nhân Tuấn ngay từ cuối tháng Sáu đã có Bấm bài viết dài về chuyện Việt Nam cần làm gì để bảo vệ lãnh hải. Ông nói: “Thực chất của vấn đề là: 1 – Giải quyết tranh chấp chủ quyền các đảo chứ không phải là việc lựa chọn phương cách làm giảm hiệu lực các đảo. 2 – Vô hiệu hóa các mật ước liên quan tranh chấp hai vùng biển đã ký kết giữa chóp bu hai nước. 3 – Phải cấp bách ký kết hiệp ước hỗ tương về quốc phòng với Hoa Kỳ cũng như các nước lớn như Ấn Độ, Nga…” Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông | ||||
| Posted: 10 Jul 2011 01:52 PM PDT BBC Nam Sudan hôm nay tổ chức lập quốc và trở thành đất nước trẻ nhất trên thế giới, đánh dấu cột mốc của tiến trình xây dựng quốc gia từ thoả thuận hoà bình năm 2005, chấm dứt cuộc nội chiến đẫm máu với miền bắc Sudan.
Nền độc lập của Nam Sudan bắt đầu sau nhiều thập kỷ xung đột với miền bắc trong cuộc nội chiến làm khoảng 1,5 triệu người thiệt mạng. Lễ lập quốc ở quốc gia châu Phi này mở màn lúc nửa đêm theo giờ địa phương và tất cả dõi theo chiếc đồng hồ đếm ngược đặt tại trung tâm Juba. Khi đồng hồ điểm đến số 0, quốc thiều mới của Nam Sudan vang lên trên sóng truyền hình. Người dân Nam Sudan đổ ra đường vẫy quốc kỳ mới để ăn mừng từ nửa đêm. Họ đánh trống và hô vang tên của Tổng thống Salva Kiir Mayardit. Đỉnh điểm của lễ lập quốc diễn ra vào trưa nay khi Nam Sudan tổ chức nghi lễ ra mắt chính thức với thế giới. Chủ tịch Quốc hội Nam Sudan James Wani Igga đọc bản tuyên ngôn độc lập và cờ của Sudan sẽ được hạ xuống để thay bằng quốc kỳ Nam Sudan. Tổng thống Sudan Omar al-Bashir và Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon cùng nhiều quan chức quốc tế có mặt tham dự lễ lập quốc của Nam Sudan tại thủ đô của nước này là Juba. Trong số đó có cựu ngoại trưởng Mỹ Colin Powell, đại sứ Mỹ tại Liên Hợp Quốc Susan Rice và tư lệnh sở chỉ huy châu Phi của quân đội Mỹ, tướng Carter Ham. Quốc gia mới ở châu Phi có trữ lượng dầu mỏ phong phú nhưng lại là một trong những nước kém phát triển nhất thế giới, nơi cứ 7 trẻ em có một em qua đời trước 5 tuổi. Tỷ lệ mù chữ của nước này cũng đặc biệt cao và phần lớn trẻ em dưới 13 tuổi không được đến trường. Có 84% phụ nữ Nam Sudan không biết đọc.
Những bất đồng chưa được giải quyết giữa hai miền nam bắc Sudan, đặc biệt là đường biên giới, cũng có khả năng gây ra các cuộc xung đột trong tương lai. Ngoài ra còn có ít nhất 7 nhóm phiến quân đang hoạt động tại Nam Sudan, có thể đe doạ đến sự bất ổn của quốc gia non trẻ này bất cứ lúc nào. Trước đó, nước anh em Sudan đã trở thành quốc gia đầu tiên chính thức công nhận láng giềng mới. Nam Sudan là quốc gia độc lập thứ 193 trên thế giới được Liên Hợp Quốc công nhận. Cuộc trưng cầu dân ý về việc tách Nam Sudan khỏi Sudan thành quốc gia độc lập đã nhận được sự ủng hộ của 99% người bỏ phiếu. BBC cho biết, Tổng thống Sudan Omar al-Bashir nhấn mạnh rằng nước ông “sẵn sàng làm việc với người anh em miền nam” và giúp họ lập quốc để đất nước này ổn định và phát triển. Tuy nhiên, hai miền Sudan vẫn chưa giải quyết xong hai điểm tranh chấp biên giới tại Abyei và South Kordofan khiến hàng trăm nghìn người vẫn phải đi sơ tán. Hai miền còn phải bàn thảo để quyết định hàng loạt vấn đề như phân chia các khoản nợ cũng như lợi ích từ dầu mỏ. Tư cách công dân cũng là vấn đề chưa đi đến thống nhất cuối cùng. Một điều luật mới của quốc hội Sudan vừa phê chuẩn đã rút quyền công dân Sudan của tất cả những người miền nam. Đình Nguyễn Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment