Đọt Chuối Non |
- Summer Wine
- Japan đoạt Women World Cup 2011 thắng USA bằng penalty shoot-out; Thụy Điển về 3
- Biết ơn
- Đoạn đầu bài thơ “Đàn ghi-ta của Lorca” (Thanh Thảo)
- Nghệ sĩ nhiếp ảnh Bảo Hưng
- 4 chàng trai đi bộ xuyên Việt vì môi trường
- Biểu tình ở Hà Nội: Công an ‘đánh’ người
- Lãnh đạo quân Mỹ nghi ngờ động cơ TQ
| Posted: 17 Jul 2011 01:08 PM PDT Summer Wine do Lee Hazelwood viết năm 1968, và Nancy Sinatra và Lee Hazelwood hát chung năm 1968, đưa bản nhạc lên hàng những bản nhạc đầu bảng. Từ đó đến nay bản nhạc dã được nhiều ca sĩ và ban nhạc khắp thế giới ghi âm lại. Dưới đây chúng ta có videos của Nancy Sinatra và Lee Hazelwood năm 1968, và The Corrs & Bono trong thập niên 2000′s. Rượu HèTác giả: Lee Hazelwood (Nancy) (Lee) (Nancy) (Lee) (Nancy) (Lee) (Nancy) (TĐH dịch) (*) spur là vật thúc ngưa bằng kim loại, gắn vào hai gót giày của người cưỡi ngựa. Summer WinesAuthor: Lee Hazelwood (NANCY): (LEE): (NANCY): (LEE): (NANCY): (LEE): (NANCY):
Nancy Sinatra and Lee Hazlewood – Summer Wine (1967) Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa | |
| Japan đoạt Women World Cup 2011 thắng USA bằng penalty shoot-out; Thụy Điển về 3 Posted: 17 Jul 2011 01:07 PM PDT USA có vẻ thắng thế hơn, luôn dẫn đầu. Nhưng sau 120 phút tỉ số vẫn hòa 2-2. Phải đá penalty kicks để phân hơn thua và Japan thắng 4-2. Điểm đặc biệt của Japan là từ đầu đến cuối luôn luôn bình tĩnh, cẩn thận, ngay cả những khi đang bị USA dẫn trước, các cô này vẫn bình tĩnh chuyền bóng, tìm cơ hội đưa bóng vào lưới, chẳng bao giờ có vẻ gì là nóng lòng cả. Đễ nỗi các bình luận gia trên TV cũng nói, sắp hết giờ rồi sao Japan không tấn công ồ ạt để gỡ hòa? Đúng là các cô đã được huấn luyện về tinh thần rất cao. Japan v. USA 2-2 (4-2)
Hạng ba là Thụy Điển, thắng Pháp 2-1 http://www.youtube.com/watch?v=GnX_mtjNcx8 Filed under: Thể thao Tagged: Thể thao | |
| Posted: 17 Jul 2011 01:06 PM PDT
Nếu ta còn cha mẹ, ta may mắn hơn những đứa con côi. Nếu ta có nhà, ta may mắn hơn những người ngủ đường ngủ chợ. Nếu ta có thức ăn hàng ngày, ta may mắn hơn những người đói khổ. Nếu ta có áo quần, ta may mắn hơn những người rách rưới. Nếu ta mạnh khỏe, ta may mắn hơn những người đau ốm. Nếu cơ thể tứ chi ta lành lặn, ta may mắn hơn những người khuyết tật. Nếu ta được đi học, ta may mắn hơn những người không được đến trường. Nếu ta có việc làm, ta may mắn hơn những người không tìm được việc. Nếu ta có người yêu, ta may mắn hơn những người đơn chiếc. Nếu ta có vợ chồng con cái, ta may mắn hơn những kẻ vô gia đình. Nếu ta biết ơn Trời Đất, ta may mắn hơn những người mê muội. Vậy mỗi sáng, hãy dành một phút, cảm tạ Trời Đất đã cho ta một cuộc sống giàu có đến thế nào. TĐH Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | |
| Đoạn đầu bài thơ “Đàn ghi-ta của Lorca” (Thanh Thảo) Posted: 17 Jul 2011 01:05 PM PDT Thanh Thảo là một nhà thơ có mối quan tâm đặc biệt đối với những con người có nhân cách và nghĩa khí dù số phận có thể ngang trái. Trong mạch cảm hứng ấy, nhà văn đã viết "Đàn ghi-ta của Lorca", in trong tập "Khối vuông ru-bích" (1985). Đây được xem là thành công nhiều mặt của Thanh Thảo mà ngay đoạn đầu của bài thơ cũng đã rất đặc sắc: "Những tiếng đàn bọt nước Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt li-la li-la li-la đi lang thang về miền đơn độc với vầng trăng chếnh choáng trên yên ngựa mỏi mòn" (trích "Đàn ghi-ta của Lorca" _ Thanh Thảo) Đoạn thơ gợi lên khung cảnh chính trị, văn hóa Tây Ban Nha mà quan trọng hơn là gợi lên một cách khái quát về cuộc đời và sự nghiệp của Phê-đê-ri-cô Gar-xi-a Lorca _ nhà thơ lớn nhất Tây ban Nha thế kỉ XX và cũng là một chiến sĩ dũng cảm trong cuộc chiến chống phát xít. Ông được nhiều người biết đến qua câu thơ nổi tiếng: "khi tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn" (Câu mở đầu bài thơ "Ghi nhớ"). Có lẽ vì vậy mà Thanh Thảo đã chọn ngay tiếng đàn để mở đầu cho bài thơ viết về Lorca: "những tiếng đàn bọt nước" Câu thơ nghe thật lạ lùng nhưng đầy sức gợi. "Những tiếng đàn" hay chính là sự nghiệp sáng tác mà cũng là cuộc đời của nghệ sĩ Lorca. Nhưng sao lại là "những tiếng đàn bọt nước"? Ta thấy ở đây "bọt nước" đã không được dùng với chức năng vốn dĩ là danh từ nữa mà trở thành một tính từ để bổ nghĩa cho "những tiếng đàn". Hình ảnh "bọt nước" gây cho ta ấn tượng mạnh về sự nhỏ bé, mong manh, dễ vỡ… cứ như cuộc đời Lorca vậy, sao mà ngắn ngủi quá! Nếu như trước đây, câu thơ "tiếng đàn xưa đứt ngang dây" của Tố Hữu viết về Nguyễn Du vốn đã tội nghiệp thì đến đây, "những tiếng đàn bọt nước" của Thanh Thảo viết về Lorca lại càng tội nghiệp hơn. Câu thơ đọc lên nghe mà xót xa! Cả sự hẫng hụt nữa! Thế thì, ta đánh hướng nhìn qua một góc độ khác, lạc quan hơn, rằng "bọt nước" đúng là nhỏ bé, là mong manh, dễ vỡ thật, chính vì thế mà cần phải tan hòa vào đại dương mênh mông. "Những tiếng đàn bọt nước" trở thành âm vang của trái tim khát khao giao hòa với cuộc sống rộng lớn hay khát khao sự đồng điệu chăng? Mượn hình ảnh bọt nước để nói về tiếng đàn Lorca quả là sáng tạo độc đáo của Thanh Thảo. Sáng tạo này còn được thể hiện ở câu thơ tiếp: "Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt" Câu thơ này thì rõ là mang đậm không khí Tây Ban Nha khi nhắc đến một nét văn hóa đặc sắc của đất nước này. Đó là những trận đấu bò tót mà ở đó luôn hiển hiện tấm "áo choàng đỏ gắt" của người hiệp sĩ đấu bò. "Áo choàng đỏ gắt" kích thích sự hung hăng của những con bò tót, nghĩa là tăng thêm phần kịch tính, là khi bước vào đấu trường, người hiệp sĩ đã chuẩn bị tinh thần cho cái chết có thể xảy đến bất cứ lúc nào. Trong không gian văn hóa Tây Ban Nha ấy, ta thấy như hiện lên những cuộc đấu khác: Cũng tấm áo choàng ấy, cũng tinh thần ấy, người hiệp sĩ Lorca bước ra đấu trường với một quyết tâm cao dù là trong cuộc chiến không cân sức với bọn phát xít Phrang-cô; còn trên đấu trường nghệ thuật thì đó là cuộc chiến giữa nhà cách tân vĩ đại Lorca với nền nghệ thuật cũ kĩ, lạc hậu, già nua. Cả hai cuộc chiến đều rất cao cả, rất vĩ đại, khiến ta không khỏi cảm phục và thương mến. Nếu như câu thơ đầu nói lên sinh mệnh ngắn ngủi của Lorca thì câu thơ này là sự lí giải cho sinh mệnh ấy bằng sứ mệnh cao cả của người nghệ sĩ _ chiến sĩ Ph. G. Lorca. Cũng có lẽ vì sứ mệnh cao cả ấy mà nhân cách Lorca càng ngời sáng và tiếng đàn Lorca càng ám ảnh hơn: "li-la li-la li-la" Câu thơ trên có thể là sự mô phỏng âm thanh tiếng đàn gắn bó với Lorca, có thể là những tiếng gọi trìu mến về một loài hoa tím của đất nước Tây ban Nha _ hoa li-la (tử đinh hương). Dẫu là gì thì cũng là sự tượng trưng cho cái đẹp, cho nghệ thuật. Và không biết có phải ngẫu nhiên mà trong từ "li-la" có sự đấu nối của hai nguyên âm một ngắn "i", và một dài "a", cùng với phép lặp của từ "li-la" khiến câu thơ càng thêm miên man và đầy ám ảnh về cuộc đời ngắn ngủi và sự bất tử của tiếng đàn Lorca? Sự trải ra của âm thanh tiếng đàn trong câu thơ này còn tạo nền để trải tiếp khoảng không gian mênh mông tiếp sau, mà trên đó, một con người cô đơn vẫn không ngừng bước "đi lang thang trong miền đơn độc". Câu thơ miên man với những thanh bằng khiến không gian như càng được trải rộng hơn, bao la hơn. Trên không gian ấy, người nghệ sĩ Lorca vẫn không ngần ngại dấn bước, nhưng hình như không chủ định nên mới… "đi lang thang". Có phải vì nơi Lorca đến, "miền đơn độc", không phải là một nơi chốn cụ thể nào mà chỉ là sự đơn độc của con người trong không gian? Và sự đơn độc là vì nơi đây vẫn còn hoang sơ, chưa dấu chân người? Lorca, trên hành trình của mình, đang khai phá những miền đất mới, những chân trời nghệ thuật mới. Mà hành trang người nghệ sĩ ấy mang theo là "vầng trăng chếnh choáng". Câu thơ gây ấn tượng về một vầng trăng dập dềnh, xô lệch, nhập nhòa. Và "chếnh choáng" hình như là một từ chỉ trạng thái hơn là một từ láy tượng hình. Một vầng trăng có tâm trạng, bởi vì người nhìn nó có tâm trạng. Người nghệ sĩ Lorca như đang chìm trong thế giới vô thức, nơi ngự trị của "cái tôi đa ngã", "cái tôi chưa biết", "cái tôi rất yêu tự do". "Chếnh choáng", hay chính là trạng thái say mê, xuất thần trong sáng tạo thi ca. Nhưng sao trạng thái ấy lại diễn ra trên một yên ngựa "mỏi mòn"? Người nghệ sĩ Lorca vẫn đeo đuổi những khát vọng của mình, nếu có mỏi mòn thì đó là vì năm tháng dài dằng dặc trong người nghệ sĩ cô đơn mà thôi! Ta thấy liền ba câu: "đi lang thang về miền đơn độc với vầng trăng chếnh choáng trên yên ngựa mỏi mòn" đều có sự song hành của sự đơn độc và sự vận động. Bức tranh hiện lên là bức tranh của những hoang mạc dãi đầy ánh trăng mà trên đó có bóng người nghệ sĩ với cây đàn ghi-ta đi lang thang một người một ngựa… Vậy là, chỉ với sáu câu thơ đầu, Thanh Thảo đã mang đến cho chúng ta những liên tưởng gián đoạn nhưng rõ nét về Ph.G. Lorca, một chiến sĩ, một nghệ sĩ dũng cảm, yêu tự do, có sự nghiệp vĩ đại nhưng sinh mệnh ngắn ngủi và cô đơn. Đoạn thơ với những sáng tạo độc đáo, giàu chất nhạc và chất họa còn cho thấy cả những nỗ lực đổi mới thơ ca của Thanh Thảo, một con người cũng rất tâm huyết với thơ ca! Ngọc Nho Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa | |
| Posted: 17 Jul 2011 01:04 PM PDT
Là một người gốc Hoàng Thân Huế, theo gia đình lập nghiệp Banmêthuột từ năm 1970 khi vừa 9, 10 tuổi. Banmê đã như một quê hương thứ hai của Bảo Hưng khi anh gắn bó với thành phố cao nguyên này từ đó đến nay. Sau 1975, cha mất (cha anh là một sĩ quan chế độ cũ), gia đình anh phải di dời vào vùng kinh tế mới Krông Bông, cách TP. BMT khoảng 60 Km. Bảo Hưng có một người anh rất giỏi: Tiến Sĩ Bảo Huy, hiện giảng dạy về Lâm Nghiệp tại trường Đại Học Tây Nguyên. Những năm phân biệt đối xử lý lịch sau chiến tranh, TS Bảo Huy thi rất nhiều lần vào trường ĐH Tây Nguyên và đều đỗ đầu nhưng vẫn bị đánh rớt. Chính Bác Y Ngông (cha của chị H Linh Niê trên Đọt Chuối Non) đã can thiệp để anh Bảo Huy được học, và anh đã trở thành Tiến Sĩ. Nhắc lại chi tiết này để cảm ơn Bác Y Ngông, (cũng vì ngày trước mình khá thân thiết với Bảo Hưng nên anh em thường …tâm sự chuyện đời.)
Từ trái: Trần Can, Bảo Hưng Từ một người làm ảnh dịch vụ, được anh em bạn bè động viên, hướng dẫn. Bảo Hưng nhanh chóng khẳng định mình và trở nên một hiện tượng chưa từng có trong giới nhiếp ảnh Daklak, anh liên tục đạt HCV trong các cuộc dự thi ảnh nghệ thuật, từ trong nước đến quốc tế. Tính ra chỉ trong 7 năm, nghệ sĩ nhiếp ảnh Bảo Hưng đã đoạt khoảng 50 HCV các loại trong thể loại ảnh nghệ thuật. Trích một đoạn phỏng vấn của báo SGGP: Tác phẩm đầu tiên anh đoạt giải là tác phẩm nào? - NSNA BẢO HƯNG: Đó là bức ảnh mang tên " Lặng lẽ" đoạt huy chương vàng của Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam, tôi chụp năm 2003 khi bắt đầu đến với ảnh nghệ thuật. Bức ảnh ca ngợi sự tần tảo, chịu thương, chịu khó của người mẹ. - Mỗi phương pháp thể hiện trong sáng tác ảnh nghệ thuật đều tốt, mục đích cuối cùng là cho ra đời những tác phẩm phục vụ con người. Theo tôi, phương pháp dàn dựng, kỹ xảo photoshop với tay nghề cao, cộng với ý tưởng độc đáo sẽ cho ra đời những tác phẩm tốt, gây được nhiều ấn tượng (như cách chụp của NSNA Hoàng Quốc Tuấn M.FIAP – Lý Hoàng Long…). Khi chụp đời thường tôi vẫn thích cách chụp tự nhiên không dàn dựng, cố gắng nắm bắt khoảnh khắc đẹp nhất (cách chụp của NSNA Lê Hồng Linh M.FIAP…). - Đó là tại cuộc thi ảnh quốc tế do tổ chức nhiếp ảnh không biên giới (ISF, CH Pháp) phối hợp với 5 tổ chức nhiếp ảnh thuộc các nước: Tây Ban Nha, Việt Nam, Cyprus, Ý, Trung Quốc. Ảnh dự thi được chấm đồng thời bởi 6 ban giám khảo thuộc 6 quốc gia. Lần đầu tiên trên thế giới có một cuộc thi ảnh được tổ chức theo hình thức này. Và có lẽ tôi có duyên với cuộc thi này nên đã giành được 8 giải cao: 2 vàng, 2 bạc, 4 đồng; tiếp đó là 2 giải cuộc thi ở Thái Lan và cuộc thi quốc tế tại Việt Nam do CLB Gia Định tổ chức. - Vùng đất Tây Nguyên, với nhiều nét hoang sơ, đồng bào bản địa với nét chân chất, hồn nhiên, ngây thơ…, đặc biệt là đôi mắt của họ thật to, trong sáng mà thể loại ảnh chân dung rất cần, cùng đời sống mang bản sắc văn hóa phong phú độc đáo với các lễ hội dân gian như không gian văn hóa cồng chiêng, đâm trâu… AN DUNG Trần Can Filed under: Ảnh hướng thượng, Chứng Nhân, Văn Hóa Tagged: Ảnh hướng thượng, Chứng Nhân, Văn Hóa | |
| 4 chàng trai đi bộ xuyên Việt vì môi trường Posted: 17 Jul 2011 01:03 PM PDT Bốn chàng trai đất cảng đang thực hiện chuyến đi bộ từ Hải Phòng đến Bến Nhà Rồng – TPHCM để mang các thông điệp bảo vệ môi trường đến với mọi người và thể hiện tinh thần yêu nước Đi qua địa phận tỉnh Thừa Thiên Huế Những ngày qua, người dân miền Trung hết sức ngạc nhiên khi chứng kiến 4 chàng thanh niên mặc áo xanh, quần sọc, vai đeo ba lô đi bộ dọc tuyến Quốc lộ 1A. Đó là những chàng trai đất cảng Hải Phòng, cùng sinh hoạt trong nhóm tình nguyện Hải Đăng, gồm nhóm trưởng Trần Thắng, Phạm Thanh Vân, Nguyễn Hồng Thái – cùng học Trường ĐH Hàng hải và Trần Sơn Tùng, sinh viên năm 3 Trường Cao đẳng Trung ương 2 – Hải Phòng. 50.000 tờ rơi và 20.000 chữ ký Vừa đặt chân lên đường đèo Hải Vân ở thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên – Huế, nhóm của Thắng gặp ông Nguyễn Khắc Tiệp đi đốn củi về. Thấy các chàng trai nhẫn nại lội bộ leo dốc, ông Tiệp há hốc miệng: "Chỉ cần lên xe đò 5 phút sau là có mặt tại Đà Nẵng, tội chi mà các cháu đi bộ cho mệt?". Tuy nhiên, sự ngạc nhiên của ông Tiệp dần dần tan biến khi trưởng nhóm Trần Thắng đưa ra những tờ rơi và giải thích về việc cần thiết phải bảo vệ môi trường cũng như ý nghĩa chuyến đi bộ của các anh. "Thông điệp của chúng cháu là thanh niên Việt Nam sẽ tiếp bước theo con đường mà Bác đã chọn cho dân tộc; kêu gọi mọi người hãy sử dụng một cách có hiệu quả tài nguyên môi trường" – Thắng hùng hồn. Tuy hiểu ra mục đích chuyến đi bộ xuyên Việt của 4 chàng thanh niên nhưng ông Tiệp vẫn cứ tròn xoe mắt khi nghe họ nói về cách bảo vệ môi trường. " Người dân chúng tôi trước nay chỉ nghe tuyên truyền chung chung chứ chẳng biết làm như răng mới là bảo vệ môi trường. Chừ thì tôi đã biết bảo vệ môi trường là làm sao rồi" – ông Tiệp gật gù. Nói xong, ông cầm tờ rơi tuyên truyền về môi trường của nhóm rồi gùi bó củi bước xuống núi. Đi được vài bước, ông Tiệp ngoảnh mặt lại nói với theo: "Bác sẽ mang tờ giấy này về làng cho mọi người cùng đọc để cùng bảo vệ môi trường". Trưởng nhóm Trần Thắng cho biết một trong ba thông điệp của nhóm trong chuyến đi bộ từ Hải Phòng vào TPHCM là kêu gọi các cá nhân, doanh nghiệp và tổ chức hãy khai thác và sử dụng nguồn tài nguyên một cách hiệu quả. "Đất nước ta không thể giàu mạnh, dân tộc ta không thể hùng cường nếu ngày hôm nay môi trường bị hủy hoại. Ngày xưa, các anh hùng liệt sĩ hy sinh bảo vệ Tổ quốc, ngày nay đã hòa bình thì thế hệ trẻ sẽ cùng nhau bảo vệ môi trường cho hiện tại và sự phát triển của tương lai" – Thắng thổ lộ. Suốt hành trình của mình, 4 chàng thanh niên sẽ phát 50.000 tờ rơi tuyên truyền bảo vệ môi trường, thu thập 20.000 chữ ký đồng hành và thực hiện các biện pháp bảo vệ môi trường vào bản cam kết "hành động vì môi trường". Vui, buồn lẫn lộn Hơn nửa chặng đường xuyên Việt đã qua, nhóm đi bộ gặp không biết bao chuyện vui buồn xung quanh việc bảo vệ môi trường. Trần Thắng kể: "Hôm rồi mới đặt chân tới cố đô Huế, cả nhóm chúng em đã gặp ngay đống rác thải to tướng nằm ở khu đại nội. Bước thêm một đoạn nữa thì thấy ngay cảnh tờ rơi, áp phích quảng cáo dán chi chít trên tường thành nội, không thể làm ngơ, cả nhóm bắt tay xé bỏ. Gần một giờ sau, cả nhóm mới xé xong các tờ quảng cáo và mang tới bãi rác vứt. Làm xong ai cũng mệt nhưng vui vì mình đã góp tay làm sạch môi trường. Tuy nhiên, chúng em vẫn buồn vì có không ít người thiếu ý thức khiến môi trường sống của chúng ta thêm bẩn". Trần Sơn Tùng, chàng trai học khác trường với các thành viên còn lại trong nhóm, cho rằng mình không thể quên câu chuyện vui hôm rồi ở thành cổ Quảng Trị. Hôm đó, nhóm giao lưu với một đơn vị bộ đội đang huấn luyện ở thao trường. Cả nhóm được cơ hội hỏi thăm sức khỏe các anh, trau dồi phẩm chất yêu nước và tuyên truyền bảo vệ môi trường. Tùng kể: "Khi cả nhóm nói về chủ đề môi trường, có một anh bộ đội đang hút thuốc đã quyết định dập tắt điếu thuốc ngay. Anh ấy nói mình sẽ phấn đấu bỏ thuốc lá để không làm tổn hại đến môi trường cũng như sức khỏe của những người xung quanh". Chúng tôi thắc mắc vì sao nhóm phải chọn cách đi bộ để tuyên truyền về những thông điệp của mình, Thắng giải thích: "Chúng em còn muốn xem khả năng chịu đựng của mình như thế nào và thể hiện mình là những thanh niên Việt Nam quyết tâm sẽ theo con đường mà Bác đã lựa chọn. Hơn thế nữa, với việc đi bộ và được tiếp xúc với người dân, hình ảnh của mình sẽ làm cho mọi người nhớ để hưởng ứng việc bảo vệ môi trường". Vượt qua nhiều rào cản Sinh ra trong một gia đình có cha đang phục vụ trong quân ngũ, Thắng đã sớm được cha kể cho nghe những câu chuyện về tinh thần yêu nước của người dân Việt Nam và sự kiên trì, quả cảm của bộ đội Cụ Hồ. Vốn là trưởng nhóm tình nguyện Hải Đăng, Thắng đã ấp ủ ý tưởng tổ chức cuộc đi bộ xuyên Việt từ cuối năm 2010. Ý tưởng là vậy nhưng để có chuyến đi xuyên Việt, Thắng và các bạn đã trải qua không biết bao nhiêu khó khăn và nhiều lúc tưởng chừng không thể thực hiện được. Thắng bộc bạch: "Lúc đầu mới đưa ra ý tưởng, có 10 bạn đăng ký tham gia. Trước khi khởi hành một tháng, ai cũng hăng hái tập đi bộ mỗi ngày 20 km. Tuy nhiên, mỗi người lại có một lý do khác nhau nên lần lượt quyết định không tham gia, cũng may cuối cùng còn lại 4 anh em". Từ trái qua: Tùng, Thái, Thắng và Vân thắp hương tại Nghĩa trang Liệt sĩ Lộc Thủy ở Thừa Thiên – Huế Ngày chuẩn bị lên đường, 4 thành viên của nhóm ai cũng bị mẹ rầy rà, ngăn cản vì sợ sức khỏe của con không bảo đảm, không an toàn trên cả lộ trình. Nguyễn Hồng Thái tâm sự: "Hôm em nói về chuyến đi, mẹ phản đối dữ lắm. Mẹ bảo sức khỏe em vốn khá kém, không nên đi. Biết không ngăn cản được em, mẹ gọi cả cô, dì, chú, bác hai bên nội, ngoại đến nhà thuyết phục, can ngăn. Tuy nhiên, sau khi em trình bày rõ ràng mục đích của chuyến đi, mọi người đã đồng ý với điều kiện phải liên lạc thường xuyên với gia đình". Cũng như các thành viên khác, Thắng bị mẹ phản đối rất dữ nhưng cha thì lại rất đồng tình với ý định của con. "Ngày em lên đường, bố chỉ căn dặn: "Con đã lớn rồi, hãy làm những việc mà mình cho là đúng và đã làm việc gì thì hãy làm cho tới nơi tới chốn" – Thắng nhớ lại. Để thực hiện chuyến đi, mỗi thành viên phải đóng góp 2,5 triệu đồng làm lộ phí. Đó là khoản tiền của mỗi người tự dành dụm được khi đi làm thêm. Khoản tiền quá ít ỏi nên nhóm đặt ra kế hoạch mỗi ngày chỉ tiêu không quá 250.000 đồng. Thắng cho biết cũng có doanh nghiệp ngỏ ý tài trợ cho chuyến đi này nhưng kèm theo là hợp đồng quảng cáo, tuyên truyền cho họ nên nhóm từ chối ngay. Thiếu thốn, ăn uống tạm bợ, ngủ vật vờ dọc đường là chuyện bình thường mà nhóm thường trải qua. Đêm 11/7 là một đêm khó khăn với bao cảm xúc lẫn lộn đối với nhóm khi đi qua tuyến đường từ Hải Lăng (Quảng Trị) đến Phong Điền (Thừa Thiên – Huế). Lúc 18 giờ, nhóm ăn tạm đĩa cơm bình dân rồi tiếp tục đi. Lát sau, bụng lại đói, họ muốn nghỉ tạm một chút nhưng ven đường chẳng có nhà cửa của ai. "Nằm cạnh quốc lộ sợ ô tô cán, tụi em đành ngồi cạnh trụ đèn tín hiệu đường sắt cho an toàn. Thế nhưng, chẳng nghỉ được tí nào vì muỗi quá nhiều, tàu lại chạy liên tục nên phải đứng dậy đi tiếp. Đi được 8 km nữa đã gần 21 giờ, tụi em vừa đói vừa khát, chân lại đau nhưng xung quanh chỉ toàn cát trắng. Chần chừ mãi, nhóm quyết định tiếp tục đi. Đến 2 giờ sáng, tụi em gặp một cây cầu đang sửa chữa bèn nằm ngủ luôn tại đây. Nhiều người đi đường nhìn thấy tụi em nằm ngủ la liệt nên sợ mà bỏ chạy như gặp ma!" – Thái kể. Dọc đường, nhóm gặp đâu ngủ đó, khi thì vỉa hè quốc lộ, trong trạm ATM, hiên nhà dân, lúc ở trạm xăng dầu… Nhiều lúc đói khát, bệnh tật, chân đau… nhưng nhóm vẫn cứ đi, bởi theo họ, thanh niên Việt Nam phải là những người không sợ khó, sợ khổ.
Theo Quang Nhật Người Lao động Filed under: Môi trường, Tin Sáng Tagged: Môi trường, Tin sáng | |
| Biểu tình ở Hà Nội: Công an ‘đánh’ người Posted: 17 Jul 2011 01:02 PM PDT Cảnh sát bị tố cáo ứng xử thô bạo với nhiều người biểu tình hôm 17/7 ở thủ đô Hà Nội Người biểu tình và phóng viên ở Hà Nội nói công an đánh đập những người biểu tình bị bắt giữ tại một số nơi trong đó có quận Hoàn Kiếm. Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện, một trong những người tham gia biểu tình sáng nay, cũng nói cảnh sát có hành vi “thô bạo” để giải tán biểu tình. Trên blog cá nhân ông Diện viết: “Sáng nay, 08h45, đoàn biểu tình tập hợp ở góc Trần Phú của Vườn hoa Lenin thì lực lượng cảnh sát đã đưa tới ba xe bus, hốt mọi người lên xe một cách rất thô bạo. “Đã thấy ở Hà Nội ngàn năm văn hiến cảnh lực lượng an ninh bốc người lên xe như khiêng một con vật. “Trong số những người bị hốt lên xe, cả cả phụ nữ và trẻ em, trong số các phụ nữ có Bà Nguyễn Nguyễn Bình (Nhà văn) là con gái của Nhà cách mạng lão thành Nguyễn Trọng Vĩnh.
Một người biểu tình trong ngày 17/7 Cũng trên blog của Tiến sỹ Diện sau đó đã có bình luận của Tướng Vĩnh: “Người dân trong tay không có gì, chỉ biết tỏ lòng yêu nước bằng biểu tình hòa bình trong trật tự để phản đối sự xâm phạm chủ quyền và lợi ích của Tổ Quốc sao lại bị bắt. “Chẳng lẽ những người bắt họ không có lòng yêu nước, không có lương tâm?! Một phóng viên ở Hà Nội nói với BBC có thanh niên 16 tuổi bị đánh vào mặt gây chảy máu. Còn một người biểu tình khác nói anh bị bắt ở gần Vườn hoa Cổ Tân (mạn Hồ Hoàn Kiếm) và bị một số công an xông vào đánh trước khi được thả: “Họ khênh tôi và một số người khác lên ô tô và tống vào ‘bốt’ Hàng Trống, công an quận Hoàn Kiếm, nhốt mỗi người một phòng và đấm đá túi bụi. “Có bốn công an vào đánh xong bảo ‘ĐM mày, mày bảo tao đánh mày à?’ “Tôi bảo ‘mày đang đánh tao đây còn gì’ thì nó bảo ‘ĐM mày, thế thì tao phải đánh cho mày không nhận ra là ai đánh mày nữa.” Công an Hoàn Kiếm tuyên bố không trả lời báo chí qua điện thoại. ‘Xe ôm’ Trong khi đó một người tham gia biểu tình từ đầu giờ sáng nói với BBC: “Có mấy đội [biểu tình sáng nay], đội tích cực nhất của anh Phương [Nguyễn Văn Phương - người đọc Tuyên cáo tại Nhà hát Lớn trong ngày biểu tình 3/7] bị bắt ngay từ đầu. Ra giương biểu ngữ lên, hô hét được mấy phút thì bị tóm lên xe buýt. “Còn đội thứ hai là đội bất đồng chính kiến.” Tiến sỹ Nguyễn Quang A, người thuộc nhóm được gọi là “bất đồng chính kiến” nói nhóm của ông cũng bị ngăn chặn. “Chúng tôi đi đến được Cửa Nam thì họ chặn hết đằng trước, đằng sau, họ chặn bên trái, họ chặn bên phải và mọi người không thể đi sang đường Hai Bà Trưng được.
Tiến sỹ Nguyễn Quang A nói về lực lượng an ninh “Sau đó mọi người phải nói với nhau để xé lẻ ra và đi xe ôm đến Nhà hát Lớn. “Ra trước cửa Nhà hát Lớn độ 11h30 rồi cùng nhau ở đấy và giải tán đi về.” Tiến sỹ Quang A nói khoảng một nửa trong số 60 người thuộc nhóm của ông tới được Nhà hát Lớn. Ông nói thêm: “Theo chúng tôi được biết, những anh em bị đưa đến Mỹ Đình thì cũng khoảng hơn 12h thì người ta thả ra và anh em lại tiếp tục biểu tình trên đường từ Mễ Trì đi về trung tâm.” Bình luận về những người chặn đoàn biểu tình, ông Quang A nói: “Trừ một vài người, còn đại bộ phận đều là những anh em rất là trẻ. “Chắc là họ nhận được lệnh của trên và họ buộc phải làm theo lệnh thôi.” Người trong ảnh Tiến sỹ Diện nói blog của ông đã nhận được hàng trăm phản hồi sau các bài viết của chính ông và các bài ông đăng tải lại của các hãng thông tấn trong đó có BBC. Một trong các Bấm phản hồi về bài viết mà quý vị đang đọc có đoạn. “Dùng từ “đánh” trong ngoặc kép là còn nhẹ đấy. “Em là thằng trong bức hình đó đây, em đã bị khống chế như con lợn…nhưng mấy đồng chí công an này còn đạp (sút) tổng cộng 4 phát. Đạp từ trên đạp xuống trong lúc mình đang còng queo. Thế mới đau sờ cau! “Trong đó có 2 phát được ăn bánh “giầy” vào mồm. Một phát trượt qua cổ. Một phát vào ngực. “Ngón chân cái hơi tê tê nhẹ vì lúc va chạm. Mồm thì hơi đau đau một chút. Lúc chiều đang hăng nên không cảm giác, giờ mới có cảm giác.” BBC chưa thể xác nhận danh tính của người phản hồi này. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | |
| Lãnh đạo quân Mỹ nghi ngờ động cơ TQ Posted: 17 Jul 2011 01:01 PM PDT Đô đốc Mike Mullen phát biểu trong buổi họp báo ở Tokyo. Quan chức quân sự hàng đầu của Hoa Kỳ, người kết thúc không lâu chuyến thăm Trung Quốc và mới tới Nhật Bản, cho biết khác biệt giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc là rõ rệt và “hiểu biết lẫn nhau nhiều hơn” là điều cần thiết nếu hai bên muốn phát triển một mối quan hệ tin cậy.
Thế nhưng lãnh đạo quân sự Hoa Kỳ nói thêm rằng sự tăng trưởng sức mạnh quân sự củaTrung Quốc là một vấn đề "quan ngại nghiêm trọng." Và ông Mullen cũng cho rằng "hiện vẫn còn quá sớm" để nhận định liệu việc tăng tốc quân sự của Trung Quốc chỉ để phục vụ "mục tiêu đơn thuần là quốc phòng" hay không, như tuyên bố của quốc gia cộng sản này. Ông Mullen đến thăm Nhật Bản sau khi ở thăm gần bốn ngày tại Trung Quốc và Hàn Quốc. Chủ tịch hội đồng tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ đã đưa ra các nhận xét trên tại một cuộc họp báo ở Nhật Bản sau chuyến thăm Trung Quốc và đồng minh ở khu vực, Hàn Quốc. 'Chặng đường dài' Đề cập đến Trung Quốc, tướng Mullen nói: "Chúng tôi bắt đầu xây dựng một mức độ tin cậy. Hiện vẫn còn cả một chặng đường dài." "Tôi hiểu rõ điều đó. Và tôi không hề ảo tưởng rằng chúng tôi đã hàn gắn được một thứ gì đó như là quan hệ đối tác với Quân Giải Phóng Nhân dân TQ (PLA,) "Có lẽ chúng tôi sẽ không bao giờ làm được điều đó. "Sự khác biệt giữa chúng tôi vẫn còn lại một cách hoàn toàn, nhưng việc thiết lập một mối quan hệ phải bắt đầu ở một điểm nào đó." Trước đó, tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc phê phán việc Hoa Kỳ có những cuộc tập trận chung ở Biển Đông. Trong cuộc họp báo chung với Tổng tham mưu trưởng liên quân Hoa Kỳ Mike Mullen ở Bắc Kinh, Tướng Trần Bỉnh Đức có vẻ ám chỉ các cuộc tập trận hải quân gần đây của Mỹ với Philippines, Nhật và Úc. Tại cuộc họp báo hôm 11/7, Tướng Trần Bỉnh Đức nói các cuộc tập trận chung là "không phù hợp". Ông Mike Mullen là tổng tham mưu trưởng liên quân Mỹ đầu tiên thăm Trung Quốc kể từ năm 2007 và chuyến thăm của ông diễn ra trong bối cảnh mà các nhà báo nói là quan hệ quân sự giữa hai bên lại một lần nữa bị thử thách qua vấn đề Biển Đông. Trước chuyến thăm các nước khu vực Đông Á của ông Mullen không lâu, cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, Robert Gates, từng cảnh báo hồi tháng Sáu rằng các cuộc đụng độ có thể nổ ra ở trong vùng Biển Đông, trừ khi các quốc gia có tranh chấp lãnh hải, thông qua được một cơ chế giải quyết tranh chấp của họ một cách hòa bình. Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment