Đọt Chuối Non |
- Women World Cup 2011 bán kết: Mỹ thắng Pháp 3-1, Nhật thắng Thụy Điển 3-1
- Những Ngày Xưa Ấy
- Understatement
- Nâng niu Hạnh Phúc trên tay
- Hãy Thay Tôi Tụng Kinh — Tản Mạn Đôi Chuyện Về Lễ Khánh Thành Tượng Đài Quán Thế Âm – An Bằng
- Buồn vu vơ
- TQ kêu gọi xử lý bất đồng về lãnh thổ
| Women World Cup 2011 bán kết: Mỹ thắng Pháp 3-1, Nhật thắng Thụy Điển 3-1 Posted: 13 Jul 2011 11:22 AM PDT |
| Posted: 12 Jul 2011 04:55 PM PDT
Bản lời Việt quen thuộc “Tình ca du mục” không rõ tác giả, nên không thể sử dụng trong các chương trình chính thức. Năm 2006, bài này được Nguyễn Quốc Trí viết lời mới, Như lá thu vàng, và được Ngọc Hạ trình bày trong DVD Asia 49 Những Bài Hát Hay Nhất Thế Kỷ 20. Ngoài ra còn có một bản lời Việt khác ít được phổ biến hơn do Phạm Duy viết với tựa đề là Nhớ lúc yêu nhau. Bản tiếng Anh do Mary Hopkin hát, tựa đề là Those were the days. Bài hát đã được phát hành lần đầu vào ngày 30 tháng 8 năm 1968 với hình thức đĩa đơn, do Paul McCartney sản xuất. Phiên bản này đã dành được vị trí số 1 ở trong bảng xếp hạng tại Anh và đứng thứ 2 ở Mỹ. Lời tiếng Anh của Gene Raskin Once upon a time there was a tavern, dịch nghĩa Ngày xửa ngày xưa có một quán rượu, Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa |
| Posted: 12 Jul 2011 04:54 PM PDT Chào các bạn,
Chúng ta có thể nhận ra ngay là overstatement không nghệ thuật bằng understatement. Overstatement thường dùng nhiều nhất trong truyện hài ("hắn có cái đầu to tròn bằng cái thúng"), quảng cáo cho người bình dân ("thần dược làm bạn trẻ trung và sexy mãi mãi"), thơ tình của người mới tập làm thơ ("Ôi, trái tim anh thổn thức hằng đêm nhung nhớ đôi mắt liêu trai thăm thẳm của em"), tuyên truyền chính trị ("đi ngược lại đường lối này là phản động bán nước"). Understatement, đằng khác, luôn luôn có vẻ khiêm tốn, tĩnh lặng, làm người nghe có cảm tình ngay với người nói và vì thế người nghe thường tự động điều chỉnh "sự thật" dùm cho người nói. Vi dụ: "Giới thiệu với các bạn, Thanh Hà, cô con gái của tôi cũng biết đánh piano chút đỉnh, sẽ đánh vài bản giúp vui." "Này này ông bạn, sao ông bạn hạ giá con gái thế? Cô ấy mới giật giải Chopin International ở Bangkok tuần trước đấy các bạn a." Dù người nghe không điều chỉnh ngoài miệng như ví dụ này, thì họ cũng thường điều chỉnh âm thầm trong đầu. "Nàng quay đi, bước rất nhanh. Tôi đứng đó, nhìn theo làn tóc của nàng bay bay giữa những dãi nắng chiều vàng, cho đến khi nàng biến mất sau những hàng cây. Và tôi không quen một người đàn bà nào khác, cho đến 15 năm sau đó." Chẳng cần phải nói tôi khóc, con tim tôi tan vỡ, tôi đau đớn đến điên cuồng…, rất understating, nhưng người đọc có thể cảm nhận được cảm xúc rất mạnh của một lặng im. "Hành động của Trung quốc trong tranh chấp Biền Đông rất là thiếu công bình (unfair)". Câu nói như thế này có hiệu lực rất mạnh trong các hội nghị quốc tế cao cấp, thay vì "TQ là côn đồ" thì chỉ làm cho người ta ghét mình mà thôi. Roosevelt nói trong bài diễn văn nhậm chức lần đầu: "Tuy nhiên, trong trường hợp Quốc hội không chọn một trong hai tiến trình này, trong trường hợp mà tình trạng khẩn cấp quốc gia vẫn còn nghiêm trọng, tôi sẽ không lảng tránh con đường nhiệm vụ rõ ràng đối diện tôi lúc đó." Câu này là understatement của câu: "Nếu các cậu không làm gì cả, thì tôi đi đường tôi một mình với nhân dân, cóc cần các cậu." Understatement vừa khiêm tốn và tế nhị, vừa cho người nghe cơ hội "điền vào chỗ trống" hay "điều chỉnh sự thật trong câu nói lại cho mạnh đúng độ", cho nên nó thường đương nhiên lôi kéo đồng minh cho người nói. Understatment rất ít khi đụng chạm ai, vì nó luôn luôn nhẹ hơn sự thật, một nhẹ nhàng vì nghệ thuật nói chuyện, không phải vì không hiểu vấn đề cho nên dùng từ không đúng mức. Vấn đề duy nhất của understatement là đôi khi mình tế nhị quá người nghe không nắm được ý mình. Cho nên, khi dùng understatement ta phải hiểu những người nghe/đọc mình là ai để understate vào mức vừa đủ với họ. Trong các nhóm cao cấp, người ta thường nói chuyện bằng understatement. Nó cho thấy người nói rất chín chắn, tĩnh lặng, tế nhị, dễ nói chuyện, dễ làm thân, và rất giỏi trong việc sử dụng ngôn ngữ. Chúc các bạn một ngày hơi vui. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm |
| Posted: 12 Jul 2011 04:54 PM PDT
(Nhân đọc bài thơ Hạnh phúc của Nguyễn Thị Thúy Ngoan Hội viên Hội nhà văn Việt Nam)
Hạnh phúc như cát khô Người đàn bà giữ được hạnh phúc (Nguyễn Thị Thúy Ngoan Tuyển thơ Văn Thơ Việt, NXBVH năm 2011) Bài thơ vẻn vẹn chỉ có 8 câu, 37 chữ nhưng hàm chứa chứa bao những kinh nghiệm đường đời của chính tác giả và sự quan sát, chiêm nghiệm trong cuộc sống của bao đôi lứa luôn khao khát và kiếm tìm hạnh phúc. Hạnh phúc, đó là mơ ước chân chính không của riêng ai: một nếp nhà bình yên, một đôi vợ chồng hòa thuận với những đứa con khỏe mạnh, thông minh, hiếu thảo, sống ấm áp trong tình nghĩa gia đình và làng xóm nhưng để có được những điều đó, trước hết phải có sự hòa hợp của đôi vợ chồng, bởi vợ chồng hoà thuận là nền tảng cơ bản của hạnh phúc. Song hiểu và biết cách giữ gìn điều đó đâu có dễ dàng. Khổ đầu bài thơ chỉ với 3 dòng, bằng sự so sánh tinh tế, tác giả đưa người đọc đến với hình tượng thơ độc đáo: "Hạnh phúc như cát khô". Điều tất yếu là ai cũng mong sở hữu và làm chủ cái mình có được, nhưng oái oăm thay khi: "Nắm chặt", "Cát" sẽ: "Tìm kẽ tay trốn mất"! Sự đối lập giữa mong muốn, biện pháp và hiện thực thật phũ phàng nhưng lại vô cùng thực tế. Những hạt "cát khô" sao mà khó nắm bắt đến nhường vậy, chưa nói rằng cũng thật dễ dàng bị cuốn đi dù chỉ một làn gió nhẹ thổi. Hạnh phúc tưởng như nắm chặt được trong tay lại mong manh và dễ trôi tuột đi trong bao đau thương tiếc nuối, ân hận… với bao câu hỏi: Tại sao..? Tại sao..? và Tại sao? Từ "tìm" được sử dụng thật đắc địa, những "hạt cát" kia phải chăng luôn tìm cách thoát ra khỏi những sự trói buộc. Tác giả không trách những "hạt cát" nhưng người khác giới khi đọc ai cũng phải mỉm cười và khâm phục trước sự độ lượng bao dung của người phụ nữ với sự hiểu biết thấu đáo về người đàn ông cùng kỹ năng sống, nghệ thuật sống cần phải có để giữ vững hạnh phúc gia đình. Để rồi khổ thơ sau, tác giả trải lòng như một sự khẳng định: "Người đàn bà giữ được hạnh phúc"… Ở đây tác giả chỉ nói về người đàn bà làm thế nào để giữ được hạnh phúc mà không nói đến nửa kia, sự bỏ ngỏ có dụng ý nghệ thuật này rất giầu sức gợi và cả sức nặng của bản lĩnh nữa. Tôi chợt nhớ những vần thơ trong bài "Anh và Em" của nhà thơ Nguyễn Thị Mai, hai người phụ nữ, đều có chung một khát khao đi đến tận cùng hạnh phúc nhưng cũng lại luôn lo lắng, bồn chồn bất định và cảm thấy nhỏ nhoi trước nửa kia của mình: "Anh là một chấm buồm xa/ Nhỏ như nắm được mà ra vô cùng". Ở đây Thúy Ngoan cũng không nỡ trách người đàn ông, không nỡ trách những "hạt cát" vô tình kia mà chỉ bằng tình yêu vô bờ bến, bằng tấm lòng nhân ái, vị tha: "Nương nhẹ cát". Cái từ "nương" sao mà đẹp đến thế, người phụ nữ trân trọng, nâng niu những gì đã có trong tay và tìm cách giữ gìn bằng tất cả tình yêu và trách nhiệm: Tưới bằng nước mắt Tôi hiểu "Những giọt nước mắt" kia không phải là sự hờn ghen yếm thế, bất lực, yếu hèn, cam chịu mà là tất cả tình thương yêu, lòng vị tha và cả sự nhẫn nại không cùng của người phụ nữ. Và "những lời ngọt ngào" kia cũng không phải là những "lời đường mật" mà là những lời yêu thương chân thành tự đáy lòng. Hơn thế đó còn là nghệ thuật sống mang tính truyền thống của người phụ nữ Việt Nam luôn biết tiết chế và điều hòa để giữ yên mái ấm gia đình mà ông cha ta đã đúc kết: "Chồng giận thì vợ bớt lời, cơm sôi nhỏ lửa một đời không khê" và "Lạt mềm buộc chặt" sẽ có một sức mạnh vô cùng to lớn. Ông bà mình cũng từng nói "Đàn ông năm bẩy lá gan, lá ở cùng vợ lá toan cùng người", cùng bao thói ích kỷ khác nhưng cách xử sự khôn ngoan của người vợ sẽ đánh thức nhân tính và trách nhiệm của người chồng. Tấm lòng thánh thiện của người phụ nữ có sức mạnh cảm hóa được những "hạt cát", "tìm kẽ tay trốn mất" khi bị "nắm chặt" và được đền đáp. Câu kết của bài thơ không chỉ là sự chiêm nghiệm mà còn là khát vọng của muôn đời: "Cát ngủ trong lòng tay". Thật là bình yên và ngọt ngào! Tác giả khéo léo nói về sự tự nguyện của người đàn ông khi nhận ra những điều tốt đẹp nhất, cao cả nhất mà người vợ yêu quí đã dành cho mình với tất cả sự hy sinh lặng thầm, nên đã biết điều chỉnh và tự nguyện chung tay xây ngôi nhà hạnh phúc, cái chất kết dính được tạo ra từ hai phía ấy sao mà bền chặt. Người phụ nữ lặng thầm đứng đằng sau những cố gắng điều chỉnh của người đàn ông như một điểm tựa vững vàng nhưng vô hình. Chính điều đó đã nâng bài thơ lên một tầm triết lý, ý tại ngôn ngoại, tỏa sáng nét đẹp cao quí của người phụ nữ Việt Nam. Và người vợ ấy đã tế nhị khẳng định vẻ đẹp và sức mạnh tiềm ẩn trong tâm hồn mình, đằng sau biết bao nhiêu day dứt, cay đắng, hy sinh chịu đựng, người đọc thấy lấp lánh một niềm kiêu hãnh của người có bản lĩnh, luôn ý thức được điều cần phải làm để chiến thắng, vượt lên những trắc trở đời thường để giữ được một gia đình trọn vẹn. Điều đó vô cùng có ý nghĩa với mỗi cá nhân, mỗi gia đình và cả cộng đồng, bởi một gia đình bị tan vỡ sẽ kéo theo vô số hệ lụy ngoài ý muốn cho tất cả các thành viên và cho xã hội nữa. Muốn vậy người phụ nữ phải rất vị tha, nhân ái một cách thông thái và khi ấy người chồng nào cũng nể phục vợ. Những người đàn ông nghĩ gì khi đọc những dòng thơ này của Thúy Ngoan? Phải chăng vì ý thức được sức mạnh tỏa ra từ trí tuệ và đức độ của người phụ nữ mà nhà thơ Nguyễn Thị Mai từng khẳng định: Dù anh biển rộng trời xa Người phụ nữ trong bài thơ của Thúy Ngoan hiểu rõ qui luật sống và nghệ thuật sống cùng giá trị của bản thân. Đó chính là thước đo phẩm hạnh và sự nhận thức rất rõ chân giá trị của mình nên đã chủ động tự thân vượt qua những trắc trở, đau đớn. Thế giới hôn nhân với bao sắc màu, có hạnh phúc xen lẫn khổ đau, có tĩnh và động, có thực tế cùng sự lãng mạn… luôn cần có một tình yêu trong sáng, sâu sắc với bản lĩnh vững vàng, luôn cần có sự nhìn nhận lại mình và điều chỉnh hợp lý của mỗi người để đơm hoa kết trái, được thể hiện trong bài thơ ngắn nhưng hàm súc và cô đọng như một chân lý, bởi không ít người đã để tuột mất hạnh phúc vì đã không biêt ứng xử cho phù hợp. Hạnh phúc trong tay của mỗi người , tìm kiếm, giữ gìn, và vun đắp được hay không là một nghệ thuật lớn! Trần Vân Hạc Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa |
| Hãy Thay Tôi Tụng Kinh — Tản Mạn Đôi Chuyện Về Lễ Khánh Thành Tượng Đài Quán Thế Âm – An Bằng Posted: 12 Jul 2011 04:53 PM PDT Trở về Làng An Bằng, chúng ta rất tự hào với các công trình "nhận thức" văn hóa, giáo dục, y tế, môi trường, tâm linh ngày càng phát triển và đời sống sinh hoạt tập thể được tiến bộ nâng cao. Những cơ sở thờ tự được tu bổ, nhà cửa người ở ngày mỗi khang trang, tiện nghi. Mọi người luôn ý thức bảo vệ các giá trị đạo đức con người, tình làng nghĩa xóm là lối sống giản dị nhân văn. Chúng ta có dịp ra tận làng mạc, để một lần chiêm ngưỡng thành quách của người sau khi chết. Nghĩa trang còn ví như "Thành Phố Ma" nhiều tính triết lý huyền bí. Cõi an lạc địa, người ta có quan niệm rằng: " Nơi thế giới tha phương tịnh độ, có người đang tu tập, có người đã nói được pháp, có vị đang hành trị ngũ căn ngũ lực, thất bồ đề phần, bát chánh đạo phần và cũng có vị quán tưởng về thất giác chi." Những Lăng điện ở nơi đây, họ xây dựng theo mẫu hình tứ trụ hoặc thiên đình. Các tòa bia mộ được các thợ nghề điêu khắc, vẽ kép tạo ra nhiều nét dáng về một thế giới tâm linh huyền bí mà đang có mặt ở trần gian. Khi chúng ta có cái nhìn về sự sống và cái chết theo quan niệm Phật giáo, thì tức nhiên về Làng An Bằng, chúng ta mới cảm hóa hết nỗi những tâm tình, huyết mạch người đang sống, muốn cống hiến cho người thân của mình không còn sinh tồn và chúng ta còn nghĩ về góc nhìn linh cảm đối với thế giới bên kia một cách trọn vẹn. Người dân xứ sở này, họ có ý niệm việc sinh tử luôn thuận thế vào tạo hóa của nhân địa " thành -trụ- hoại- không". Họ bày tỏ quan điểm lời Đức Phật dạy về cảnh giới sau khi chết hay đang sống nhưng phải luôn quán tưởng về thân tứ đại, ngũ uẩn giai không. Khi mà người sắp lâm chúng, họ sẽ đối diện với thần thức, làm chủ thân tâm, tiếp xúc về các pháp tan rã của thân trung ấm. Nên lúc người chuẩn bị giây phút quá cố thì họ ít có khái niệm sợ hãi. Họ biết quay về nương tựa nơi hạt giống thiện, nơi bồ đề tâm sinh khởi và vào các thắng duyên " lời pháp tỉnh lòng mê". Để từ đó thần thức của họ sẽ nhờ năng lượng của tâm thanh tịnh, tâm hành trì cầu nguyện, hồi hướng của những người thân để tiếp trợ quả " vô sanh bất diệt" ( không còn tái sinh trong luôn hồi nghiệp đạo). Cho nên nghĩa trang lăng mộ, Đình, Chùa ở An Bằng là nét đặc thù tạo hình độc đáo, còn giữ nguyên mẫu của Huế xưa. Như quý vị đã từng đi thăm viếng các Lăng Vua Triều Nguyễn. Đại thần sáng kiến ra đồ họa thủ công, làm nên những tuyệt tác phi vật thể được Hội văn hóa UNESCO công nhận, liệt vào danh sách nghiên cứu tìm hiểu của nhân loại. An Bằng sau ba mươi năm, đã làm thay đổi bộ mặt hiểu rộng về mọi lĩnh vực từ văn hóa, kiến thức đến đời sống văn minh khoa học. Các sự kiện lễ hội truyền thống, nghi thức cử hành cúng tế, họ luôn đáp ứng những nhu cầu tín ngưỡng trong làng, thôn, lối xóm. Có những mối tương quan tương duyên, người An Bằng đã phần nào làm đẹp cho xã hội và tô bồi lại giá trị của các môn phái cổ truyền. Bởi thế con người với con người có tính liên đới mật thiết với nhau. Họ đã làm được những điều đó, chính vì ở trong thân tâm, trong dòng huyết thống của họ đã cư xử chân thành, giàu có về mặt tinh thần luân lý. Nền móng đạo lý làm người của họ rất vững chắc, bất kể những tư tưởng ngoại lai xâm nhập. Người An Bằng đại đa số dân chúng biết tu niệm, biết gìn giữ gia sản tâm linh mà họ đang hành trì là con đường giác ngộ của Đức Phật. Ngay trong vùng này chiếm hơn 80% người dân theo Phật giáo. Họ biết ăn chay, niệm Phật, mở đạo tràng tu học, góp công đức vào việc trùng tu Chùa Làng, tu bổ các công trình di tích xưa còn tạo dựng môi trường giáo dục lành mạnh. Mỗi ngày người ta biết cách hoàn thiện bản thân, làm thăng hoa đời sống cùng đất nước bước vào cuộc " tìm về cội nguồn". Hôm mười sáu, tháng năm, năm Tân Mão. Chư Tăng Ni quê hương đã trở về tham dự Đại lễ khánh thành thánh tượng Quán Thế Âm Bồ Tát tại bãi biển An Bằng. Tôn tượng bằng đá hoa cương cao mười hai mét, mang dáng dấp người mẹ hiền Việt Nam, chiều cao từ chân đế lên tới đài sen của tượng hơn mười mét. Tất cả quần thể của pho tượng Quán Âm là hai mươi hai mét, rộng khoản một ngàn mét vuông. Theo sự ước lượng của giới quan sát, công trình tượng đài Quán Thế Âm có thể xem là một trong những công trình trang nghiêm đặc biệt, mang đậm dấu ấn bờ biển Việt Nam và giàu tính sinh thái du lịch tâm linh vùng biển Thừa Thiên – Huế. Nơi tôn tượng Bồ tát thị hiện ngày nay là vị trí tầm nhìn của quê hương sau năm 1975. Thuyền ra khơi, đi sang các "nước tự do" kể từ đó. Khi những người con đi xa về, họ muốn thể hiện chút ân tình sâu nặng, nhờ ơn Ngài từ bi phổ độ thuyền nhân nên từ những ước nguyện ấy, do vậy mà họ đã thành tâm tôn tạo thánh tích chính nơi họ sinh ra và lớn lên. Đánh dấu điểm tựa tâm linh thứ hai sau ngôi Chùa An Bằng, với tòa Bửu điện uy nghiêm thanh tịnh. Chúng tôi cảm nhận nét văn hóa làng quê An Bằng khá bề dày sâu sắc, xuyên suốt chiều dài lịch sử Đạo pháp được lưu truyền đến tận hôm nay. Quê hương trãi qua biết bao thăng trầm, thời cuộc biến thiên, phần nào làm rạn nức tình người, mối tâm giao tình làng nghĩa xóm cố hương. Ty Hồ – Vẻ Đẹp Phật Pháp Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa |
| Posted: 12 Jul 2011 04:53 PM PDT
Cuộc sống không toàn màu hồng. Tôi chẳng buồn vì điều ấy. Khi người ta trải qua những nỗi đau, người ta sẽ biết để mà dễ đồng cảm hơn với những số phận. Song nỗi đau vẫn cứ đấy, hoặc nếu có lành, vẫn để lại những vết sẹo, và ta không thể không biết đến sự hiện diện của chúng. Có đôi khi cố gắng nhiều. Có đôi khi lao đầu vào nhiều thứ. Có nhiều niềm vui mới… Hãy để quá khứ ngủ yên. Kiên nhẫn chờ… niềm hạnh phúc mà ta chưa có được. Nỗi buồn chỉ thoáng qua thôi, bằng một làn gió, một cơn mưa, hay chẳng vì một điều gì. Buồn vu vơ là nỗi buồn bất chợt vậy đó! Nó là những nỗi buồn đi qua một hôm chợt nhớ. Nó có thể chỉ là một. Hoặc là chất chứa của rất nhiều… những nỗi niềm chưa nói, những tâm tư sâu kín. Ai có thể chia sẻ những niềm vui… Nỗi buồn người ta ngại chia sẻ! Để làm gì? Người ta tội nghiệp, người ta đồng cảm, người ta không dám vui, hay nỗi buồn người ta lắng lại…? "Khó khăn là một phần của cuộc sống. Và nếu bạn không chia sẻ nó, bạn sẽ không mang lại cho người bạn yêu mến cơ may để yêu bạn nhiều hơn" (D. Shore)… Ai đó đã nói "Hạnh phúc là đấu tranh!" Và mỗi ngày trôi qua ta vẫn đang đấu tranh cho cái niềm hạnh phúc ấy. Vẫn sẽ có những nỗi buồn trong cuộc đời. Chúng là lá mùa thu đi lạc… Ta chỉ buồn có lúc này, có hôm nay. Ngày mai khi thức giấc là sự quên cho những điều mới mẻ. Giấc ngủ, vì thế, là điều tuyệt vời của cuộc sống này! Ngọc Nho Filed under: Teen talk Tagged: Teen talk |
| TQ kêu gọi xử lý bất đồng về lãnh thổ Posted: 12 Jul 2011 04:52 PM PDT Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc hôm thứ Hai 11/07 kêu gọi Việt Nam và Philippines sử dụng biện pháp ‘ngoại giao khôn khéo’ trong khi Bắc Kinh điều tàu ngư chính tới Trường Sa. Hãng thông tấn Reuters dẫn lời Thứ trưởng Phó Oánh nói trong bài phát biểu tựa đề ‘Phát triển hòa bình của Trung Quốc và môi trường quốc tế’ tại Hong Kong: “Điều quan trọng là cần xử lý các điểm bất đồng”. “Trung Quốc, Việt Nam và Philippines cần sử dụng các biện pháp ngoại giao khôn ngoan nhằm bảo đảm rằng các khác biệt của chúng ta được kiềm chế, xử lý tốt và chúng ta sẽ ngăn chặn không để các khác biệt ảnh hưởng tới quan hệ chung.” Bà Phó, cựu đại sứ tại Anh và là gương mặt khả ái của ngành ngoại giao Trung Quốc, khẳng định: “Chúng ta đang đi về hướng này”. Tình hình Biển Đông trong những tháng gần đây đang căng thẳng, với các động thái của các nước phản ứng trước hoạt động khẳng định chủ quyền ngày càng mạnh bạo của Bắc Kinh tại nơi này. Việt Nam cáo buộc tàu Trung Quốc gây hấn và phá hoại thiết bị tàu thăm dò dầu khí, trong khi Philippines nói Trung Quốc đã vi phạm hải phận hàng chục lần từ cuối tháng Hai. Manila đang có dự tính đưa vấn đề Biển Đông ra diễn đàn an ninh khu vực ARF tại Indonesia vào giữa tháng và khiếu nại Trung Quốc lên Liên Hiệp Quốc. Đáp lại, Trung Quốc một mặt kêu gọi giải quyết tranh chấp qua thương lượng một cách hòa bình, mặt khác kiên quyết tuyên bố chủ quyền tại phần lớn Biển Đông. Bà Phó Oánh nói trong bài phát biểu rằng dư luận đã quá phóng đại về phát triển quốc phòng Trung Quốc. Bà nói quân đội Trung Quốc phát triển tương ứng với sự phát triển kinh tế của đất nước và “còn chưa phải là thuộc loại hùng mạnh nhất”. Tuần tra ở Biển ĐôngTrong khi đó, cũng vào hôm thứ Hai 11/07, Trung Quốc làm lễ tiễn tàu ngư chính 46012 lên đường đi tuần tra ở khu vực quần đảo Trường Sa, mà Trung Quốc gọi là Nam Sa. Tàu ngư chính 46012 được điều tới Biển Đông thay thế tàu ngư chính 301, và sẽ hoạt động ở khu vực đảo Vành Khăn trong thời gian 50 ngày. Tân Hoa Xã cho hay tàu ngư chính 46012 với thủy thủ đoàn 22 người thuộc quyền quản lý của cơ quan Thủy hải sản tỉnh Hải Nam. Đây là tàu dân sự thuộc thế hệ mới, được trang bị đầy đủ để thực hiện công việc tuần tra, và thông qua đó “thể hiện chủ quyền và sự quản lý của Trung Quốc” đối với quần đảo Trường Sa. Từ đầu tháng Tư, Việt Nam đã lên tiếng phản đối việc Trung Quốc điều tàu ngư chính tới Trường Sa, nói đây là hành động vi phạm chủ quyền của Việt Nam. Hiện chưa thấy Bộ Ngoại giao Việt Nam lên tiếng về quyết định điều tàu 46012. Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment