Monday, July 11, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Koibito Yo – bài tình ca Nhật…

Posted: 11 Jul 2011 01:07 PM PDT

 

Itsuwa Mayumi là ca sỹ rất nổi tiếng ở Nhật Bản với tiếng tăm lên đến tuyệt đỉnh qua nhạc phẩm Koibito Yo.

Koibito Yo là một trong số ít những ca khúc Mayumi Itsuwa tự sáng tác, và cũng nhờ có ca khúc này, tên tuổi của Itsuwa nổi lên như một hiện tượng âm nhạc tại Nhật Bản cũng như khắp Châu Á.

Người ta bắt đầu biết đến cái tên Mayumi Itsuwa từ những năm 1960, người ca sĩ với hình ảnh cây đàn ghita trên tay hoặc ngồi hát với chiếc đàn piano.

Koibito Yo có thể coi như bước chuyển quan trọng trong sự nghiệp của Itsuwa, không chỉ bởi nó là ca khúc đưa tên tuổi của ca sĩ này vượt ra khỏi ranh giới đất nước mặt trời mọc, mà còn đánh dấu bước chuyển trong phong cách biểu diễn của Mayumi Itsuwa.

Koibito Yo nói về câu chuyện tình buồn của người thiếu nữ đang ngồi co ro trên ghế đá công viên, dưới cơn mưa, và chờ đợi người yêu quay trở lại. Người thiếu nữ ấy vẫn luôn nghĩ rằng chuyện chia tay chỉ là lời nói đùa, và rằng người yêu sẽ sớm quay trở lại và nở nụ cười như ngày nào.

Chất giọng của Itsuwa có khả năng truyền cảm đến lạ kỳ, vửa day dứt, vừa gợi lên rất nhiều hồi tưởng về những kỷ niệm, về những gì đã mất, về những gì cũ kỹ xa xăm lắm.

Khác với những ca khúc trước đó của Mayumi Itsuwa, Koibito Yo sử dụng thêm nhạc cụ dây. Và chính sự thay đổi này đã tạo nên hiệu quả đặc biệt cho ca khúc. Trong suốt gần 1 phút đầu tiên, hoà âm của cả dàn nhạc cất lên với nhịp độ dồn dập tựa như cơn gió lạnh đang rít lên từng cơn nơi công viên cô gái đang ngồi.

Thế rồi, âm hưởng cứ dần dịu lại, chậm lại, càng ngày sự cô đơn tuyệt vọng càng rõ rệt, chỉ còn lại tiếng hát đầy day dứt của Mayumi Itsuwa cùng với tiếng piano trong vắt.

Có điều khá đặc biệt về ca khúc này, rằng mặc dù lời ca rất chân thành nhưng nó lại không hề hàm chứa bất kỳ ẩn chứa nào của tác giả. Mayumi Itsuwa đã nói rằng, cô sáng tác Koibito Yo một cách tự nhiên khi đang lưu diễn tại Pháp. Ca khúc này là ví dụ cho sự thăng hoa của cảm xúc, nó không phải là những trải nghiệm của Mayumi Itsuwa, nhưng bất kỳ ai khi nghe ca khúc này cũng cảm nhận thấy chất Itsuwa thấm đẫm trong từng lời hát.

 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Hai câu chuyện – liên hệ con người

Posted: 11 Jul 2011 01:05 PM PDT

Chào các bạn,

Nói về liên hệ giữa con người với con người ĐCN đã có một số bài như  Hiểu biết liên hệ con người, Vòng ảnh hưởng của bạn rộng đến đâu

Hôm nay mình chia sẻ thêm với các bạn hai câu chuyện liên quan tới chủ đề này.

Một đồng nghiệp nói với mình rằng cô ấy khá lo lắng cho chuyến đi sắp tới. Lí do là vì mọi lần cô ấy đi cùng sếp và ông này rất nice (tốt, tử tế). Còn lần này cô ấy đi với một sếp làm ở bộ phận khác, và cô ấy khá lo vì không biết ông này có tốt như ông kia không.

Các bạn thấy cô ấy lo lắng như thế có đáng không?

Lại một câu chuyện khác, khi mình và một bạn sinh viên người Pháp chia sẻ kế hoạch tự bắt xe bus đi lên thủ đô chơi, các đồng nghiệp ủng hộ chỉ riêng một cô bạn thì nhăn mặt nói với mình "Trời ơi, đi như thế nguy hiểm lắm. Bọn mày không nên đi một mình". Mình có cảm giác cô ấy nghĩ rằng mọi thứ xung quanh đều rất nguy hiểm và không thể tin ai được.

Trong khi mọi người thấy như thế là bình thường thì tại sao cô ấy lại sợ hãi đến thế nhỉ?

Hai câu chuyện này khiến mình thấy rõ hai điều:

-       Càng lớn lên, càng biết nhiều về thế giới thì con người càng lo sợ.

-       Cái sợ khủng khiếp nhất lại chính là con người sợ đồng loại của mình.

Điều thứ hai khiến mình suy nghĩ rất nhiều. Chúng ta có thể sợ giông bão, sợ núi lửa, sợ lũ lụt…những thiên tai đó đôi khi vượt quá khả năng chống chịu của con người. Nhưng có người nói "lòng người khó lường" và đó là cái sợ lớn nhất ngày nay của chúng ta?

Sự lo lắng của cô bạn trong câu chuyện đầu tiên cho thấy là cô ấy hoàn toàn đặt trọng tâm của mối quan hệ vào người khác. Nếu người đó tốt thì cô ấy vui. Nếu người đó không tốt thì cô ấy sẽ buồn chán. Trong khi bản thân cô ấy không hề nghĩ rằng hành vi của mình cũng gây ảnh hưởng tới hành vi của người kia. Và câu trả lời của mình dành cho cô ấy là "Nếu bạn nice với người ta thì cớ gì mà họ không nice với bạn. Sao phải lo lắng".

Vâng. Chúng ta nghĩ về người khác cứ một con quỷ dữ sắp tiến tới ăn thịt mình. Chúng ta chỉ cảm thấy thoải mái khi đi chơi với những người thân thiết. Nếu như thế thì cuộc sống này thật đáng sợ. Và khi mà những người thân vì lí do nào đó phải xa ta, chúng ta trở nên suy sụp vì chẳng thấy tin ai xung quanh mình được nữa.

Nhìn lại, nếu chúng ta nhìn thấy ai cũng có tính thiện trong tâm, thì hẳn là chúng ta sẽ thấy ai cũng đáng yêu và có cái gì đó hay để học hỏi. Và cái nhìn trong sáng của bạn còn có khả năng cảm hóa được người đối diện nếu như họ cũng có cảm giác lo sợ giống như bạn trước kia.

Vì thế đứng trước một người mới gặp, thay vì chờ đợi chúng ta hãy chủ động chào và bắt chuyện với họ. Những câu hỏi đơn giản nghe có vẻ nhàm chán nhưng lại giúp chúng ta hiểu nhau hơn rất nhiều:

-       Công việc của bạn là gì?

-       Bạn học/làm việc ở đâu? Bao lâu rồi?

-       Quê bạn ở đâu?

-       Bạn có thích thành phố/đất nước này không?

Một anh chàng trông lầm lì xù xì thế mà chỉ nhờ mấy câu mào đầu đã hết e dè và nói chuyện rất hăng hái. Tùy văn cảnh chúng ta có thể hỏi nhiều câu hỏi khác, không phải để soi mói đời tư mà mục đích là để hiểu nhau hơn. Ai cũng đều có những tâm tư riêng của mình cả.

Nếu có duyên thì chúng ta sẽ có một người bạn mới thú vị. Nếu chẳng có duyên thì chí ít là chúng ta cũng có hiểu biết nhất định về nhau. Còn chẳng may anh/cô ấy tức giận với bạn, hay không hồ hởi, không cư xử đẹp lắm…thì chúng ta nên thông cảm hơn là trách móc và định kiến với những người mình gặp về sau. Có thể vì lí do nào đó mà họ không vui chứ đâu có ai muốn vậy.

Nói yêu người không có nghĩa là chúng ta tin tưởng một cách mù quáng, như chưa quen biết nhau mà lại nhờ cầm hộ ví tiền :) .

Trong trường hợp "lạ nước lạ cái" như câu chuyện thứ hai, chúng ta vẫn cần phải lên kế hoạch thật cụ thể cho chuyến đi, biết bắt xe ở đâu, đi về hướng nào, điểm cuối là gì vv…nếu chẳng may có lạc đường thì còn hỏi được. Trên chuyến đi đó khi bắt chuyện với người bản xứ chắc chắn là chúng ta sẽ hiểu được rất nhiều điều hay về đất nước con người của họ. Một chuyến đi có vẻ thú vị đấy chứ các bạn nhỉ?

Chúc các bạn một ngày vui.

Hoàng Khánh Hòa


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Giai điệu âm nhạc trong trường ca – sử thi Tây Nguyên

Posted: 11 Jul 2011 01:05 PM PDT

 

          1. GIAI ĐIỆU ÂM NHẠC

Một chi tiết quan trọng trong sự truyền bá từ đời này qua đời khác của thể loại trường ca,sử thi Tây Nguyên  là sự tồn tại hoàn toàn không phải qua bản in ấn, mà hoàn toàn qua hình thức truyền miệng. Đặc điểm bao trùm thống nhất trong thể loại trường ca ở mọi tộc người là : Lời văn trong trường ca bắt buộc phải phù hợp với cách hát để kể, xướng lên để kể, để hoàn toàn không thể là văn học thành văn bản chỉ đọc bằng mắt mà thôi. Lời văn của trường ca được cất lên từ miệng các nghệ nhân,  qua sự diễn tả của nghệ thuật diễn xướng âm nhạc, mà ở đây chúng tôi dùng thuật ngữ " Hát – kể" cho hình thức diễn xướng văn học độc đáo này ở Tây Nguyên.Đo đó, nghiên cứu trường ca – sử thi Tây Nguyên, không thể chỉ đơn giản ở dưới dạng văn học truyền miệng.

Các phương tiện dùng để diễn tả nội dung câu chuyện bằng ngôn từ, như ngữ điệu và nhịp điệu đều chỉ là cơ sở để tiến hành việc hát kể và đã hoàn toàn được âm nhạc hóa.

Tính chất âm nhạc của trường ca cũng quyết định đặc điểm kết cấu của giai điệu hát – kể, là chỉ gồm một nét nhạc chung, không phân chia chủ đề âm nhạc, từng nhân vật, như trong các ca kịch (opera) của châu Âu, hay các hình thức sân khấu (tuồng, chèo, cải lương, hát bội…) của người Việt Nam. Những đoạn nghệ nhân giữ vai trò chủ thể (tổng hợp, bình luận, trình bày quan điểm cá nhân, hoặc dẫn chuyện) có giai điệu tựa như nói lối trong sân khấu ca kịch dân tộc của người Việt (recitativ). Những đoạn diễn tả nhân vật và lời thoại của nhân vật, thường được sử dụng qua các làn điệu dân ca, bằng văn vần, theo dạng cặp đối xứng, thể biền ngẫu với nét nhạc giàu sức biểu cảm, dễ thuộc, đây cũng là một yếu tố quyết định sự trường tồn trong cộng đồng của thể loại văn chương truyền miệng này.

Trong klei khan của người Êđê

Là một trong những dân tộc được phát hiện đầu tiên về thể loại hát – kể trường ca, sử thi, người Êđê cho đến nay vẫn là một cộng đồng có bề dày về sinh hoạt văn hóa dân gian hát – kể klei khan. Theo báo cáo của chương trình sưu tầm sử thi ở Tây Nguyên, đã có hàng trăm tên trường ca được ghi lại, và các nhà sưu tầm cũng đã có trong tay hàng chục cuốn băng ghi âm khan Êđê.

Như đã nói trên, dân ca Êđê có hai thể loại chính là điệu k'ưt (hát nói) và điệu arei có tiết tấu. Điệu k'ưt cũng chính là hình thức hát – nói (recitativ) của trường ca, sử thi (klei khan).

Trong giai điệu của trường ca Êđê không có mấy sự thay đổi giữa hát và kể. Thường thường các nghệ nhân Êđê kể bằng phương thức hát từ đầu đến cuối bản trường ca (điều này khác với người Bâhnar ở An khê có khi kể, có khi hát). Giai điệu ít biến hóa, thường nhấn đi nhấn lại một nốt (điệp nốt – hát ở một cao độ như nhau) kèm theo những tiếng đệm ơ ơ, vừa để ngừng nghỉ, vừa để suy nghĩ tiếp nội dung sẽ kể. Sau đó đổ dần xuống, và rồi lại đột ngột vút lên, hoặc luyến xuống để ngắt câu. Không thấy xuất hiện những quãng nửa cung, nhưng trong quá trình hát kể có thể sẽ xuất hiện những biến âm nửa cung mơ hồ, bảng lảng rất riêng.

Trong h'amon của người Bana

Cũng mang tính chất ngâm ngợi (recitativ) như trường ca Êđê, nhưng trong khi tiến hành giai điệu trường ca Bâhnar, có lúc là hát, có lúc là kể. Hàng âm bao giờ cũng bắt đầu từ âm vực cao nhất của chủ âm, chuyển dần từng bậc theo hướng đi xuống. Ở mỗi bậc âm, giai điệu cũng chạy dài theo âm đó, tạo thành sự điệp âm của một nốt tương tự như cách kể khan của người Êđê.

Ở phần cuối mỗi mạch ngắt câu, nghệ nhân thường dùng một nốt tô điểm nhỏ (patinot) luyến láy, cùng với các hư từ ơ ơ để báo hiệu chuyển câu hoặc chuyển đoạn. Cuối câu bao giờ cũng có một nốt luyến lên để ngắt câu.

Làn điệu dùng cho h'amon mang đậm yếu tố trữ tình, qua sự cảm thụ âm nhạc và nội dung truyện kể của người nghệ nhân. Tâm trạng này có thể thay đổi, tùy theo trạng thái tâm lý và đối tượng người nghe.

Trong hri của người Jrai

Trong hri của người Jrai gia điệu thường được mào đầu bằng một nốt ngân dài như thể chuẩn bị, ở âm vực cao, sau đó đổ xuống dần. Đôi chỗ là một trường đoạn dài gồm những nốt có cao độ bằng nhau. Hết một ý hoặc hết một đoạn lại trở lại cao độ ban đầu. Giai điệu thường ít thay đổi. Tốc độ hát – nói – kể có thể nhanh dần theo diễn biến của câu chuyện. Khi cần bình luận hay phát biểu chính kiến của mình, nghệ nhân có thể chỉ nói vần, không giai điệu. Đến khi trở lại lời thoại của nhân vật hoặc câu dẫn chuyện, lại là lời hát.

2. Hình thức tiến hành giai điệu và lời ca

Đa số các dân tộc Tây Nguyên có hình thức sinh hoạt văn hóa hát – kể trường ca. Nội dung câu chuyện và cách thể hiện có thể khác nhau nhưng đứng về mặt âm nhạc có một số sự giống nhau, hoặc giữa các phương thức hát – kể trường ca của những dân tộc thiểu số Tây Nguyên như sau :

Hình thức tiến hành giai điệu

- Hầu hết đều sử dụng hình thức hát – nói không có nhịp điệu, với giai điệu đơn giản, lặp đi lặp lại.

- Không có sự thay đổi về điệu thức trưởng – thứ. Những biến đổi chỉ như là một sự ly điệu làm cho giai điệu tăng thêm phần hấp dẫn, không trở nên nhàm chám.

- Đường nét giai điệu thường bắt đầu từ những âm vực cao và đổ dần xuống các nốt thấp hơn. Ở cuối câu, cuối đoạn bao giờ cũng có một nốt hoa mỹ láy lên hoặc láy xuống để ngắt câu.

- Khi đến những trường đoạn cao trào, hầu hết nghệ nhân đều nâng âm vực lên ở tầm cao hơn, hoặc một quãng 2 hoặc dùng quãng 1, thậm chí có trường hợp dùng quãng 5 hay quãng 8 để diễn tả cho đúng tính chất của câu chuyện.

Lời ca

Văn học dân gian các dân tộc thiểu số Tây Nguyên có nhiều hình thức xử dụng lời nói vần. Ngoài các thể loại dân ca, tục ngữ, đồng dao, lời cúng… thì luật tục của mỗi tộc người cũng đều sử dụng thể loại văn vần. Đối với trường ca, tức thể loại hát – kể, thường dùng hầu hết là vần lưng, không theo thể lục bát như người Kinh. Vần ở câu sau có thể rơi vào bất cứ chữ thứ hai, thứ ba hoặc thứ năm, thứ sáu… tùy theo diễn xướng của nghệ nhân. Đây cũng là một nghệ thuật vận vần rất tài tình của các nghệ nhân, bởi họ phải rất xuất thần trong khi vừa suy nghĩ, tưởng tượng nội dung câu chuyện, vừa kể dài hơi ngày nọ qua ngày kia, hoặc đêm này sang đêm khác. Vần (duê - tiếng Êđê) chính là cơ sở để thể loại thơ Tây Nguyên mà ngày nay giới khoa học quen gọi là trường ca (klei khan - tiếng Êđê) khác với lối kể chuyện cổ tích không có giai điệu hát (klei đưm – tiếng Êđê) trong văn học dân gian truyền miệng Tây Nguyên.

Ví dụ như trong truyện Thần rắn của người Mnông :

"Lah đi băl may bay blễ tông nke lõng /Gây bap ăt srưt mpăl kông tê rveh an may".

Ta thấy chữ thứ 6 của câu 1 (blễ), vần với chữ thứ 8 (rveh) của câu 2. trong khi đó chữ thứ 9 (lõng) ở câu 1, lại vần với chữ thứ 6 (kông) của câu 2.

- Hay trong trường ca Ngàng H'Bia tô của người Êđê :

"Mâo sa hruê/Phung binh mniê H'Bia Tô nao jăk, H'Bia Tô đăk ê bung".

Ta thấy chữ thứ 3 (hruê) của câu 1, vần với chữ thứ 3 (mniê) của câu thứ 2.

Chữ thứ 7 (jăk) của câu thứ 2 vần với chữ thứ 10 (đăk) cùng câu.

- Hoặc trong trường ca Dăm Hrit cứu nàng Bia Rang Hu của người Bâhnar Rngao :

"Bok tơ huăng pơlă/Klă kơ nôk đek yơh/Kră xang xo hơ dro xang đunh…"

Ở đây chữ thứ 4 (pơla) của câu 1, vần với chữ thứ 1 (Klă) của câu thứ 2, điệp vần tiếp với chữ thứ 1 (Kră) của câu 3. Chữ thứ 5 của câu 2 (yơh),  vần với chữ thứ 4 () của câu 3…

- Hoặc trong trường ca Dyông Dư của người Bana :

"Chuă ayok sơkok tai bang rang, prai maih, ăn kơ Dyông nge bich"

Trong câu này nghệ nhân sử dụng điệp vần liền nhau từng đôi một : Ayok – sơkok, bang – rang, prai – maih.

Đây cũng chính là sự đồng nhất trong phương thức vận dụng ngôn ngữ, để khi vang lên qua giọng điệu, giai điệu hát – kể của nghệ nhân trong các trường ca dân gian Tây Nguyên, khiến ngôn ngữ chỉ thuộc về âm nhạc mà không phải chỉ đơn thuần là văn học.

Linh Nga Niê Kdăm


Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa

Đi chợ đêm cùng mẹ

Posted: 11 Jul 2011 01:03 PM PDT

 

Đêm nay mẹ muốn đi chợ đêm!

Mẹ, đêm nay là một đêm yên bình. Đêm nay, một đêm vui. Đêm nay! Đêm nay mẹ muốn đi chợ đêm!

Tuyệt vời làm sao, mẹ không cặm cụi với những lo nghĩ. Mẹ xem ti vi. Và mẹ đề xuất việc đi chơi. Đêm nay con có hẹn với bạn. Đêm nay con bỏ hết. Vì mẹ đấy, mẹ yêu, để mẹ thấy rằng mẹ quan trọng!

Mẹ đang bước đi. Con đang bước đi. Cả hai đều là thiên thần. Hai thiên thần khoác tay nhau. Trời mát làm sao! Đêm hè gió vẫn mát. Ánh đèn vàng, ánh đèn trắng, ánh đèn nhả yêu thương lên mặt đường thành hai chiếc bóng.

Đường này vắng. Chợ ồn ào. Con vẫn lắng nghe mẹ bằng tất cả nhiệt thành có thể. Và con biết mỗi lời thở than trút ra là mỗi lần lòng mẹ nhẹ bớt. Mẹ hãy còn xung mãn lắm, vì người suy nhược quá không thể nói được nhiều. Và tại sao chứ, không tin rằng mình vẫn còn trẻ? Mẹ vẫn trẻ và đẹp ở cái tuổi của mẹ. Mẹ gầy thì chẳng thể nào lo được chuyện thừa cân…

Con thích quá, mẹ đang ngắm quần áo! Mẹ ngắm những đôi giày. Cả những đồ trang sức. Và mẹ nói mẹ muốn mua một đôi giày kiểu như thế này này… Mẹ cứ đi và ngắm nghía như thế nhé! Mẹ cứ ghé vào bất kì chỗ nào mẹ muốn. Mẹ cứ nhủng nhỉnh bao lâu cũng được. Con muốn thấy một gương mặt giãn ra cùng với một nụ cười. Con muốn thấy ánh hào quang của một tâm hồn đang hé mở…

Một người nhìn tướng mẹ và bảo rằng số mẹ khổ. Mắt mẹ mở to chăm chú, và con thấy ánh sáng, cái niềm vui có người đồng cảm! Mẹ cứ tin điều người kia nói, vì đó là điều mẹ đang cảm nhận, và cũng chẳng lí do gì để buồn phiền nhiều hơn nếu đó là "số phận"! Chẳng ai ngăn được nếu lúc này mẹ muốn nở một nụ cười. Con vẫn đang bên mẹ.

Mẹ, đêm nay, mẹ chẳng biết mẹ dịu dàng trong từng bước thong thả, mẹ dịu dàng trong từng cử chỉ. Và mỗi lời mẹ thở ra cứ như một cơn gió nhẹ. Gió của đêm, mang một nỗi buồn xa xăm, nỗi buồn dịu dàng trôi lại phía sau theo từng bước chân đi.

Nếu mẹ tin vào con, hãy tin vào cả chính mình nữa nhé! Hãy nhìn xem con mẹ đang lớn này. Một đứa trẻ lớn chẳng ngại ngần đeo thử cái nhẫn lố bịch nhất để vòi vĩnh một nụ cười chỉ mỉm trên môi. Con thấy rồi nhé, đôi mắt mẹ dịu dàng theo nụ cười cho đi! Mẹ hãy cứ cười như thế vì mẹ cười thật đẹpa.

Đường về chẳng ngắn. Đường về chẳng xa. Đêm, có cái buồn man mác thinh không. Đêm, vẫn dịu dàng và lặng lẽ…Đêm nay, mẹ đi dạo chợ đêm!

Ngọc Nho


Filed under: Teen talk, Văn Tagged: Teen talk, Văn

TQ và Lào bàn việc hợp tác quân sự

Posted: 11 Jul 2011 01:02 PM PDT

BBC
Hình ảnh Vientiane
Cuộc họp diễn ra tại Vientiane

Trung Quốc và Lào lần đầu tiên họp Ủy ban Điều phối Hợp tác Quân sự, dấu hiệu cho thấy ảnh hưởng ngày càng tăng từ Bắc Kinh trong mọi lĩnh vực then chốt ở Lào.

Nhật báo Giải Phóng Quân của quân đội Trung Quốc đưa tin cuộc họp đầu tiên của Ủy ban Hợp tác Quân sự Lào-Trung Quốc đã họp hôm 06/07 tại Thủ đô Vientiane của Lào.

Báo này cho hay “hai bên đã trao đổi quan điểm về các chủ đề cụ thể liên quan hợp tác giữa hai quân đội và các vấn đề khác hai bên cùng quan tâm”.

Thiếu tướng Giả Tiểu Ninh, Phó Giám đốc Cục đối ngoại của Bộ Quốc phòng Trung Quốc và ông Sisupon, Chánh Văn phòng Bộ Quốc phòng Lào đã chủ trì hội nghị.

Tướng Giả nói phía Trung Quốc luôn đặt tầm quan trọng cao vào việc phát triển quan hệ hữu nghị và hợp tác chiến lược với Lào, trong khi ông Sisupon phát biểu rằng Lào cũng muốn thúc đẩy quan hệ quân sự-quốc phòng với Trung Quốc lên tầm cao mới.

Những năm gần đây, Trung Quốc tăng cường hiện diện về kinh tế-thương mại-đầu tư tại Lào, nước đồng minh anh em của Việt Nam.

Ngoài việc đầu tư ồ ạt vào các lĩnh vực khác nhau trong nền kinh tế, việc Trung Quốc bắt đầu phát triển hợp tác quốc phòng-quân sự dường như là dấu hiệu Lào đang xích lại gần quốc gia láng giềng này.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

Chỉ huy quân đội TQ chỉ trích Mỹ

Posted: 11 Jul 2011 01:01 PM PDT

BBC

Hai vị tổng tham mưu trưởng bắt tay nhau ở Bắc Kinh hôm 11/7

Tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc phê phán việc Hoa Kỳ có những cuộc tập trận chung ở Biển Đông.

Trong cuộc họp báo chung với Tổng tham mưu trưởng liên quân Hoa Kỳ Mike Mullen ở Bắc Kinh, Tướng Trần Bỉnh Đức có vẻ ám chỉ các cuộc tập trận hải quân gần đây của Mỹ với Philippines, Nhật và Úc.

Tại cuộc họp báo, Tướng Trần Bỉnh Đức nói các cuộc tập trận chung là “không phù hợp”.

Ông Mike Mullen là tổng tham mưu trưởng liên quân Mỹ đầu tiên thăm Trung Quốc kể từ năm 2007 và chuyến thăm của ông diễn ra trong bối cảnh mà các nhà báo nói là quan hệ quân sự giữa hai bên lại một lần nữa bị thử thách qua vấn đề Biển Đông.

Nói chung giới quan sát cho rằng Bắc Kinh đang thi hành chính sách từ mạnh bạo chuyển sang hung hăng trong việc khẳng định chủ quyền Biển Đông.

Trước khi gặp Tướng Trần Bỉnh Đức, Đô đốc Mullen cũng đã nói tới vấn đề Biển Đông trong cuộc họp báo sáng Chủ nhật 10/07, bắtđầu chuyến thăm chính thức bốn ngày.

Ông nói Hoa Kỳ sẽ duy trì hiện diện tại Biển Đông, nhưng không nghiêng về bên nào trong tranh chấp lãnh thổ tại nơi đây.

Truyền thông Trung Quốc khi dẫn lời ông Mullen dường như thiên về nhấn mạnh vế thứ hai trong phát biểu này.

Lập trường trung lập

Tờ China Daily của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong bản tin phát đi từ Bắc Kinh nói Tổng tham mưu trưởng Mike Mullen hy vọng quân đội Mỹ-Trung sẽ phát triển quan hệ thực chất, “phù hợp với vai trò đang lên của Trung Quốc cũng như quan hệ ngày càng sâu rộng giữa Bắc Kinh và Washington”.

Ông Mullen được báo Trung Quốc trích lời nói về tình hình Biển Đông: “Trong những quan ngại của tôi, có lo lắng rằng những diễn biến hiện nay có thể dẫn đến tính toán lầm và xảy ra đụng độ mà không ai lường trước được”.

“Chúng tôi (Hoa Kỳ) có sự hiện diện lâu dài nơi đây, và chúng tôi cũng có trách nhiệm lâu dài. Chúng tôi ủng hộ giải pháp hòa bình cho các khác biệt.”

Chúng tôi (Hoa Kỳ) có sự hiện diện lâu dài nơi đây, và chúng tôi cũng có trách nhiệm lâu dài. Chúng tôi ủng hộ giải pháp hòa bình cho các khác biệt.

Đô đốc Mike Mullen

Sau cuộc họp báo, Đô đốc Mullen cũng có cuộc nói chuyện với sinh viên Đại học Nhân dân ở Bắc Kinh, nơi ông khẳng định cam kết “duy trì hiện diện tại khu vực” tuy nhiên “không nghiêng về bên nào trong tranh chấp lãnh thổ”.

Ông nói: “Hoa Kỳ đang mở rộng thêm cam kết trong khu vực này, cũng như các liên minh và sự hợp tác gắn liền với hiện diện của chúng tôi ở đây”.

“Hoa Kỳ đang là, và mãi sẽ là, một cường quốc Thái Bình Dương; giống như Trung Quốc vậy.”

Về phía Trung Quốc, Tổng tham mưu trưởng Giải phóng quân nhân dân Trần Bỉnh Đức sau cuộc gặp với Đô đốc Mullen hôm thứ Hai nói hai bên đã “tìm được tiếng nói chung trong nhiều chủ đề, nhưng cũng còn khác biệt về quan điểm trong nhiều vấn đề khác”.

Trung Quốc luôn khẳng định muốn giải quyết tranh chấp một cách hòa bình, nhưng không bao giờ nhượng bộ về chủ quyền. Điều này khiến các phân tích gia luôn đặt câu hỏi bằng cách nào nan đề này có thể được giải quyết.

Ông Trần còn nói hai bên đã thảo luận về “thái độ của một số chính trị gia Hoa Kỳ đối với Trung Quốc, về an ninh mạng và phát triển quân sự của Trung Quốc”.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

No comments:

Post a Comment