Saturday, July 30, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “khi chúng ta tới Berlin, đích thân tôi sẽ bắn tấm hình của tên chó đẻ Hitler” – Diễn văn “Máu và gan lì” của tướng Patton

Posted: 30 Jul 2011 10:18 AM PDT

 

Diễn văn "Máu và Gan lì" của tướng Patton
cho Quân Đoàn III của Mỹ, ngày 5.6.1944

Ngồi xuống đi!

Các bạn, chuyện nhảm nhí mà vài nguồn đồn đãi thẩy ra, rằng nước Mỹ muốn bỏ cuộc chiến này, không muốn chiến đấu, chỉ là một nồi cứt bò. Nguời Mỹ thích đánh nhau, đúng truyền thống. Mọi người Mỹ đều thích đâm và choảng của chiến trường. Hôm nay các bạn ở đây vì ba lý do. Thứ nhất, bạn ở đây bởi vì bạn bảo vệ ngôi nhà và người thân yêu của bạn. Thứ hai, bạn ở đây chính vì lòng tự trọng của bạn, bởi vì bạn không muốn ở bất cứ nơi nào khác. Thứ ba, bạn ở đây bởi vì bạn là đàn ông thật sự và tất cả đàn ông thật sự đều thích chiến đấu.

Khi các bạn, có mặt đây, mỗi người trong này, còn là trẻ con, tất cả đều ngưỡng mộ tay vô địch bắn bi, người chạy nhanh nhất, võ sĩ quyền anh cứng cựa nhất, cầu thủ các đội banh lớn, và cầu thủ bóng bầu dục của các đội tuyển quốc gia Mỹ. Người Mỹ yêu kẻ chiến thắng. Người Mỹ không chấp nhận kẻ thua cuộc. Người Mỹ rất ghét những kẻ hèn nhát. Người Mỹ lúc nào cũng chơi để thắng. Tôi cóc cần một người thua cuộc mà lại cười. Đó là lý do vì sao người Mỹ đã không bao giờ và sẽ không bao giờ thua một trận chiến nào; chỉ vì ý tưởng thất bại rất là đáng ghét đối với người Mỹ.

Các bạn sẽ không chết hết đâu. Chỉ hai phần trăm của số người có mặt đây hôm nay phải chết trong một trận đánh lớn. Cái chết, đừng sợ. Cái chết, tới lúc, rồi sẽ đến với mọi người. Đúng, mọi người đều sợ ra trận lần đầu. Nếu ai nói không sợ là kẻ đó nói láo. Vài người hèn nhát nhưng họ chiến đấu giống như những người dũng cảm, hay họ kinh hoàng ra mật xanh nếu thấy những người khác chiến đấu mà cũng sợ hãi như họ. Người anh hùng thật sự là người chiến đấu ngay cả khi người ấy sợ hãi. Một số người vượt qua cơn sợ hãi trong vòng một phút dưới lằn đạn. Một số khác, cần vài tiếng đồng hồ. Mốt số khác nữa, tốn nhiều ngày. Nhưng người đàn ông thật sự sẽ không bao giờ để sự sợ hãi lấn áp danh dự của mình, ý thức nhiệm vụ của mình cho đất nước, và cho tính nam nhi của mình. Chiến trận là một cuộc cạnh tranh tuyệt vời nhất mà một người có thể theo đuổi. Nó đem lại tất cả những gì tốt nhất và loại bỏ tất cả những gì tồi tàn. Người Mỹ tự hào được làm Đàn Ông và là Đàn Ông. Nhớ rằng kẻ thù cũng sợ hãi như bạn, và có lẽ là còn hơn thế nữa. Chúng nó không phải là siêu nhân.

Tất cả những anh hùng thật sự cũng không phải là chiến binh trong chuyện thần thoại. Mỗi người trong Quân đoàn này đóng một vai trò sống chết. Đừng bao giờ xem thường. Đừng bao giờ nghĩ rằng việc làm của bạn là không quan trọng. Mỗi người đều có công việc để làm và phải làm. Mỗi người là một mắc xích sống chết trong một chuỗi xích lớn. Điều gì xảy ra nếu mọi tài xế vận tải đột nhiên quyết định rằng anh ta không thích tiếng hú của đạn đại bác trên đầu, mặt tái xanh, và đâm đầu xuống hố. Bọn lai căng hèn nhát có thể nói, “Quỷ sứ, họ không cần tôi, tôi chỉ là một người trong số ngàn người.” Nhưng, điều gì xảy ra nếu mỗi người đều nghĩ như vậy? Chúng ta sẽ ở nơi quái quỷ nào? Đất nước của chúng ta, người thân yêu của chúng ta, nhà cửa của chúng ta, ngay cả thế giới của chúng ta sẽ thành gì đây? Không, tiên sư nó, người Mỹ không nghĩ như vậy. Mỗi người làm việc của mình. Mỗi người phục vụ cho toàn bộ. Mỗi bộ phận, mỗi đơn vị, đều quan trọng trong kế hoạch lớn của cuộc chiến này.

Chắc chắn rồi, chúng ta muốn về nhà. Chúng ta muốn cuộc chiến kết thúc. Con đường nhanh nhất để kết thúc cuộc chiến là đi bắt những thằng lai căng đã khởi động cuộc chiến. Chúng bị quất nhanh chừng nào, chúng ta được về nhà nhanh chừng đó. Con đường ngắn nhất để về nhà là con đường xuyên qua Berlin và Tokyo. Và khi chúng ta tới Berlin, đích thân tôi sẽ bắn tấm hình của tên chó đẻ Hitler. Y như bắn một con rắn.

Có một điều tuyệt vời mà các bạn có thể nói sau khi chiến tranh chấm dứt và các bạn trở về nhà. Các bạn sẽ cảm ơn rằng hai mươi năm sau, khi bạn ngồi bên lò sưởi với người cháu nội trên đùi và nó hỏi bạn đã làm gì trong Thế Chiến Thứ Hai vĩ đại, bạn sẽ không phải tằng hắng, đẩy đứa cháu qua đùi kia và nói, "À, ông nội xúc cứt ở Louisiana." Không, thưa các ông, các ông sẽ nhìn thẳng vào đôi mắt của đứa cháu và nói, "Con ơi, ông nội của con đã hành quân với Quân Đoàn Ba Vĩ đại và với thằng chó đẻ tên Georgie Patton!"

 

General Patton “Blood and Guts” Speech to the Third Army
on June 5th, 1944


Be seated!

“Men, this stuff that some sources sling around about America wanting out of this war, not wanting to fight, is a crock of bullshit. Americans love to fight, traditionally. All real Americans love the sting and clash of battle. You are here today for three reasons. First, because you are here to defend your homes and your loved ones. Second, you are here for your own self respect, because you would not want to be anywhere else. Third, you are here because you are real men and all real men like to fight.

When you, here, every one of you, were kids, you all admired the champion marble player, the fastest runner, the toughest boxer, the big league ball players, and the All-American football players. Americans love a winner. Americans will not tolerate a loser. Americans despise cowards. Americans play to win all of the time. I wouldn’t give a hoot in hell for a man who lost and laughed. That’s why Americans have never lost nor will ever lose a war; for the very idea of losing is hateful to an American.”

The General paused and looked over the crowd. “You are not all going to die,” he said slowly. “Only two percent of you right here today would die in a major battle. Death must not be feared. Death, in time, comes to all men. Yes, every man is scared in his first battle. If he says he’s not, he’s a liar. Some men are cowards but they fight the same as the brave men or they get the hell slammed out of them watching men fight who are just as scared as they are. The real hero is the man who fights even though he is scared. Some men get over their fright in a minute under fire. For some, it takes an hour. For some, it takes days. But a real man will never let his fear of death overpower his honor, his sense of duty to his country, and his innate manhood. Battle is the most magnificent competition in which a human being can indulge. It brings out all that is best and it removes all that is base. Americans pride themselves on being He Men and they ARE He Men. Remember that the enemy is just as frightened as you are, and probably more so. They are not supermen.”

“All through your Army careers, you men have bitched about what you call “chicken **** drilling”. That, like everything else in this Army, has a definite purpose. That purpose is alertness. Alertness must be bred into every soldier. I don’t give a **** for a man who’s not always on his toes. You men are veterans or you wouldn’t be here. You are ready for what’s to come. A man must be alert at all times if he expects to stay alive. If you’re not alert, sometime, a German son-of-an-asshole-bitch is going to sneak up behind you and beat you to death with a sockful of ****!” The men roared in agreement.

Patton’s grim expression did not change. “There are four hundred neatly marked graves somewhere in Sicily”, he roared into the microphone, “All because one man went to sleep on the job”. He paused and the men grew silent. “But they are German graves, because we caught the bastard asleep before they did”.

The General clutched the microphone tightly, his jaw out-thrust, and he continued, “An Army is a team. It lives, sleeps, eats, and fights as a team. This individual heroic stuff is pure horse ****. The bilious bastards who write that kind of stuff for the Saturday Evening Post don’t know any more about real fighting under fire than they know about ****ing!”

The men slapped their legs and rolled in glee. This was Patton as the men had imagined him to be, and in rare form, too. He hadn’t let them down. He was all that he was cracked up to be, and more. He had IT!

“We have the finest food, the finest equipment, the best spirit, and the best men in the world”, Patton bellowed. He lowered his head and shook it pensively. Suddenly he snapped erect, faced the men belligerently and thundered, “Why, by God, I actually pity those poor sons-of-bitches we’re going up against. By God, I do”. The men clapped and howled delightedly. There would be many a barracks tale about the “Old Man’s” choice phrases. They would become part and parcel of Third Army’s history and they would become the bible of their slang.

“My men don’t surrender”, Patton continued, “I don’t want to hear of any soldier under my command being captured unless he has been hit. Even if you are hit, you can still fight back. That’s not just bull **** either. The kind of man that I want in my command is just like the lieutenant in Libya, who, with a Luger against his chest, jerked off his helmet, swept the gun aside with one hand, and busted the hell out of the Kraut with his helmet. Then he jumped on the gun and went out and killed another German before they knew what the hell was coming off. And, all of that time, this man had a bullet through a lung. There was a real man!”

Patton stopped and the crowd waited. He continued more quietly, “All of the real heroes are not storybook combat fighters, either. Every single man in this Army plays a vital role. Don’t ever let up. Don’t ever think that your job is unimportant. Every man has a job to do and he must do it. Every man is a vital link in the great chain. What if every truck driver suddenly decided that he didn’t like the whine of those shells overhead, turned yellow, and jumped headlong into a ditch? The cowardly bastard could say, “Hell, they won’t miss me, just one man in thousands”. But, what if every man thought that way? Where in the hell would we be now? What would our country, our loved ones, our homes, even the world, be like? No, Goddamnit, Americans don’t think like that. Every man does his job. Every man serves the whole. Every department, every unit, is important in the vast scheme of this war. The ordnance men are needed to supply the guns and machinery of war to keep us rolling. The Quartermaster is needed to bring up food and clothes because where we are going there isn’t a hell of a lot to steal. Every last man on K.P. has a job to do, even the one who heats our water to keep us from getting the ‘G.I. ****s’.”

Patton paused, took a deep breath, and continued, “Each man must not think only of himself, but also of his buddy fighting beside him. We don’t want yellow cowards in this Army. They should be killed off like rats. If not, they will go home after this war and breed more cowards. The brave men will breed more brave men. Kill off the Goddamned cowards and we will have a nation of brave men. One of the bravest men that I ever saw was a fellow on top of a telegraph pole in the midst of a furious fire fight in Tunisia. I stopped and asked what the hell he was doing up there at a time like that. He answered, “Fixing the wire, Sir”. I asked, “Isn’t that a little unhealthy right about now?” He answered, “Yes Sir, but the Goddamned wire has to be fixed”. I asked, “Don’t those planes strafing the road bother you? And he answered, “No, Sir, but you sure as hell do!” Now, there was a real man. A real soldier. There was a man who devoted all he had to his duty, no matter how seemingly insignificant his duty might appear at the time, no matter how great the odds. And you should have seen those trucks on the road to Tunisia. Those drivers were magnificent. All day and all night they rolled over those son-of-a-bitching roads, never stopping, never faltering from their course, with shells bursting all around them all of the time. We got through on good old American guts. Many of those men drove for over forty consecutive hours. These men weren’t combat men, but they were soldiers with a job to do. They did it, and in one hell of a way they did it. They were part of a team. Without team effort, without them, the fight would have been lost. All of the links in the chain pulled together and the chain became unbreakable.”

The General paused and stared challengingly over the silent ocean of men. One could have heard a pin drop anywhere on that vast hillside. The only sound was the stirring of the breeze in the leaves of the bordering trees and the busy chirping of the birds in the branches of the trees at the General’s left.

“Don’t forget,” Patton barked, “you men don’t know that I’m here. No mention of that fact is to be made in any letters. The world is not supposed to know what the hell happened to me. I’m not supposed to be commanding this Army. I’m not even supposed to be here in England. Let the first bastards to find out be the Goddamned Germans. Some day I want to see them raise up on their piss-soaked hind legs and howl, ‘Jesus Christ, it’s the Goddamned Third Army again and that son-of-a-****ing-bitch Patton’.”

“We want to get the hell over there”, Patton continued, “The quicker we clean up this Goddamned mess, the quicker we can take a little jaunt against the purple pissing Japs and clean out their nest, too. Before the Goddamned Marines get all of the credit.”

The men roared approval and cheered delightedly. This statement had real significance behind it. Much more than met the eye and the men instinctively sensed the fact. They knew that they themselves were going to play a very great part in the making of world history. They were being told as much right now. Deep sincerity and seriousness lay behind the General’s colorful words. The men knew and understood it. They loved the way he put it, too, as only he could.

Patton continued quietly, “Sure, we want to go home. We want this war over with. The quickest way to get it over with is to go get the bastards who started it. The quicker they are whipped, the quicker we can go home. The shortest way home is through Berlin and Tokyo. And when we get to Berlin”, he yelled, “I am personally going to shoot that paper hanging son-of-a-bitch Hitler. Just like I’d shoot a snake!”

“When a man is lying in a shell hole, if he just stays there all day, a German will get to him eventually. The hell with that idea. The hell with taking it. My men don’t dig foxholes. I don’t want them to. Foxholes only slow up an offensive. Keep moving. And don’t give the enemy time to dig one either. We’ll win this war, but we’ll win it only by fighting and by showing the Germans that we’ve got more guts than they have; or ever will have. We’re not going to just shoot the sons-of-bitches, we’re going to rip out their living Goddamned guts and use them to grease the treads of our tanks. We’re going to murder those lousy Hun cocksuckers by the bushel-f ucking-basket. War is a bloody, killing business. You’ve got to spill their blood, or they will spill yours. Rip them up the belly. Shoot them in the guts. When shells are hitting all around you and you wipe the dirt off your face and realize that instead of dirt it’s the blood and guts of what once was your best friend beside you, you’ll know what to do!”

“I don’t want to get any messages saying, “I am holding my position.” We are not holding a Goddamned thing. Let the Germans do that. We are advancing constantly and we are not interested in holding onto anything, except the enemy’s balls. We are going to twist his balls and kick the living **** out of him all of the time. Our basic plan of operation is to advance and to keep on advancing regardless of whether we have to go over, under, or through the enemy. We are going to go through him like crap through a goose; like **** through a tin horn!”

“From time to time there will be some complaints that we are pushing our people too hard. I don’t give a good Goddamn about such complaints. I believe in the old and sound rule that an ounce of sweat will save a gallon of blood. The harder WE push, the more Germans we will kill. The more Germans we kill, the fewer of our men will be killed. Pushing means fewer casualties. I want you all to remember that.”

The General paused. His eagle like eyes swept over the hillside. He said with pride, “There is one great thing that you men will all be able to say after this war is over and you are home once again. You may be thankful that twenty years from now when you are sitting by the fireplace with your grandson on your knee and he asks you what you did in the great World War II, you WON’T have to cough, shift him to the other knee and say, “Well, your Granddaddy shoveled shit in Louisiana.” No, Sir, you can look him straight in the eye and say, “Son, your Granddaddy rode with the Great Third Army and a Son-of-a-Goddamned-Bitch named Georgie Patton!”

General Patton’s Military Awards

Distinguished Service Cross with one oak leaf cluster
Distinguished Service Medal with two oak leaf clusters
Silver Star with one oak leaf cluster
Legion of Merit
Bronze Star Medal
Purple Heart
Silver Lifesaving Medal
World War I Victory Medal with five battle clasps
European-African-Middle Eastern Campaign Medal with one silver and two bronze service stars
Mexican Service Medal
American Defense Service Medal
World War II Victory Medal
British Order of the Bath
Order of the British Empire
Belgium Order of Leopold
Belgian Croix de Guerre
French Legion of Honor
French Croix de Guerre
French Liberation Medal
Luxemburg War Cross
Grand Cross of Ouissam Alaouite of French Morocco
Order of the White Lion of Czechoslovakia
Czechoslovakian Military Cross
Grand Luxemburg Cross of the Order of Adolphe of Nassau

http://www.militaryphotos.net/forums/archive/index.php/t-34309.html


Filed under: Các diễn văn làm thay đổi thế giới, Lịch sử, Văn Hóa Tagged: Các vấn đề xã hội, Lịch sử, Văn Hóa

Trở Về Đất Mẹ – Nguyễn Văn Thương

Posted: 29 Jul 2011 01:07 PM PDT


 
Nguyễn Văn Thương là một nhạc sĩ Việt Nam nổi tiếng, thuộc thế hệ đầu tiên của tân nhạc Việt Nam. Ông là tác giả của những ca khúc tiền chiến bất hủ như Đêm đông, Trên sông Hương và những ca khúc kháng chiến như Bình Trị Thiên khói lửa. Ông còn có nhiều tác phẩm khí nhạc khác.

Nguyễn Văn Thương (sinh 1919 tại Thừa Thiên-Huế – mất năm 2002 tại TP.HCM.) Năm 9 tuổi, ông học đàn nguyệt và tự học ký xướng âm qua sách của Pháp. Năm 1936, tốt nghiệp Quốc học Huế, ông viết bài Trên sông Hương, cũng là một trong những tác phẩm tân nhạc đầu tiên ở Huế. Năm 1939 Nguyễn Văn Thương ra Hà Nội học. Trong đêm giao thừa năm đó, vì không có tiền để về Huế, ông đi lang thang trên những con phố của Hà Nội và sáng tác nhạc phẩm Đêm đông bất hủ.

Sau khi đi học ở Cộng hoà Dân chủ Đức, Nguyễn Văn Thương viết nhiều tác phẩm khí nhạc như Ngày hội non sông (độc tấu sáo trúc và bộ gõ), Rhapsodie số 2 (cho đàn T'rưng và dàn nhạc giao hưởng), Trở về đất mẹ (cho violoncelle và piano)…

Nhạc khúc “Trở về đất mẹ” có giai điệu và âm hưởng đậm chất Việt Nam, da diết và sâu lắng.

Các bạn nghe nhạc khúc này qua phần trình tấu của Eugen Prochac (cello) và piano Tôn Thất Triêm (piano):

 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Hãy là ngọn đèn trong bóng tối

Posted: 29 Jul 2011 01:05 PM PDT

Chào các bạn,

Hôm nay lại có tin một xe chở trái cây ở Quảng Bình bị lật, và đồng  bào ta nhảy vào hôi của.  Khi chúng ta đọc một tin buồn như thế thì phản ứng của ta thế nào?

Hàng ngày đọc báo, luôn luôn có những tin tức về quan chức nhũng lạm, thấy cô thiếu tác phong đạo đức, bạn bè lừa lọc nhau…, phản ứng của bạn là gì?

Trước khi các bạn trả lời, mình sẽ nói cho các bạn nghe các lối phản ứng các bạn không nên có:

  1.  Chửi bới xã hội vô đạo đức.
  2. Chửi bới nhà nước và lãnh đạo bất tài.
  3. Chửi bới loài người là tồi tệ.
  4. Than vãn cho sự sa đọa của con người hay của dân ta.

Các điều này chẳng mang lại điều gì cả, ngọai trừ thêm các điều xấu.  Các bạn có nhớ Luật Hấp Dẫn không?  Càng nói nhiều về điều xấu, điều xấu càng được "hấp dẫn' đến.

Các bạn, chỉ có một câu trả lời đúng mỗi khi các bạn thấy điều xấu xảy ra.  Đó là tự bảo:  "Đất nước này cần những nguời sống đạo đức và tử tế như tôi, để đưa đất nước đi lên.  Tôi luôn sống đạo đức tử tế, và khuyến khích hoặc chỉ bảo nguời khác sống đạo đức tử tế."  Đây là suy tư và hành động tích cực để "hấp dẫn" điều tích cực đến.

Các bạn, khi các bạn thấy bóng tối, các bạn không muốn có thêm một cái miệng gào thét "Tối quá, tối quá".

Vì chung quanh là bóng tối, bạn phải là một ngọn đèn và giúp những nguời khác thành những ngọn đèn.

Đất nước càng có nhiều khó khăn, nhiều vấn đề, thì bạn lại càng quyết tâm sống đạo đức tử tế để giúp giải quyết vấn đề.  Đừng sống như những người ngu dốt tối ngày ngồi phàn nàn chửi đổng trước vấn đề.  Hãy sống "ngược với" (in contrary to) vấn đề và khuyến khích mọi người sống ngược với vấn đề.  Sống khiêm tốn, thành thật, yêu người.

Bạn không cần phải lấy Chúa Phật  làm gương.  Chỉ cần noi gương của em bé Nhật 9 tuổi, hy sinh đặt gói mì riêng của mình vào đống thực phẩm cho tất cả mọi người.  Nước Nhật không tự nhiên mà thành cường quốc.  Nước Việt có thành cường quốc được không là do trái tim của mỗi nguời chúng ta.

Càng thấy nhiều bóng  tối, bạn càng phải quyết tâm rằng mình là một ngọn đèn.

Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối chỉ giản dị có vậy.

Chúc các bạn là một chiến binh dũng cảm và sáng  suốt.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

 

 


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Mưa

Posted: 29 Jul 2011 01:04 PM PDT

Thùy Dung

Dạo này hay mưa, mùa mưa mà, mưa bão –đứa bé con nói thế, mưa bão đấy dì út, không phải mưa lất phất đâu, cũng không phải mưa rào luôn–đứa bé mới gần 3 tuổi.

Mưa bão, cứ bất chợt, chẳng biết khi nào đến, khi nào đi, trời cứ u uất buồn. Có khi nó ngồi đợi trời mưa, mong mưa để có cớ chối từ một cuộc hẹn đột nhiên không muốn đến, nhưng chờ mãi, tưởng mưa mà chẳng thấy, ngậm ngùi dắt xe đi – bất chợt mưa đổ ào xuống, vừa đến nơi – mưa thật – chẳng phải mưa lất phất – mưa bão đấy.

Mưa đêm lộp bộp từng hạt rơi rớt trên mái tôn của những căn nhà cho thuê, lâu rồi mới lại lắng nghe cái âm thanh ấy, nhưng hình như thiếu cái gì đó – thiếu tiếng ễnh ương ộp oạp, quê mùa và buồn bã – thiếu tiếng cạy cửa gấp gáp chạy vội tránh mưa – thiếu tiếng sột soạt kéo chăn mong vùi vào giấc ngủ… chỉ còn tiếng mưa đơn độc, may lắm thì có tiếng những con chó, con mèo gọi nhau, nhưng mưa nên chúng cũng làm biếng, chúng cũng ngủ vùi, rúc vào một xó nào đó mong hơi ấm.

Mưa đêm, nó co ro, lọt thỏm trong biết bao gối chăn, ấm áp nhưng nó cứ co mình lại mong những âm thanh quen thuộc. Có hôm nó dạo bước khi mặt trời còn chưa tỉnh, bao kiếp người đang say giấc trọ nhờ dưới mái hiên, co ro, co ro thật sự, thèm một tấm chăn…nhẹ nhàng để không phá tan sự yên bình có lẽ là duy nhất trong ngày của họ, nó tự cảm mình thật hạnh phúc.

Mưa, bước ra khỏi nhà sợ trời sẽ đổ mưa, sẽ chật vật với cơn mưa, sẽ ướt, sẽ lạnh sẽ lại thèm và nhớ, nhưng lạ thay khi cơn mưa ập xuống, nó cứ bình thản, cứ đi, giơ tay hứng vài giọt mưa, thè lưỡi mến thử xem vị mưa nay thế nào, có mặn không. Có những lần mưa ập xuống, cũng dừng xe, mở cốp, lấy áo mưa nhưng không mặc ngay, chỉ che cái cặp, hay để sẵn đấy phòng khi về gần đến nhà thì khoác vào, rồi bon bon đi tiếp, mưa tạt vào mặt ran rát, vị mưa mằn mạn, đắng đắng…nó nở nụ cười, mưa cũng có vị ngọt.

Không rõ là nó thích mưa hơn hay thích nắng hơn, mưa làm nhịp bước của nó chậm lại, nó thường không hối hả trong cơn mưa; nắng làm nó đi như chạy, chạy như bay…chẳng nhìn cũng chẳng kịp suy nghĩ, hiếm lắm mới có hôm nó chậm bước để ngắm con nắng và những con người đang hoà vào nhau. Không biết sao, mưa thường gắn với cái gì đó buồn một chút, lắng đọng một chút…phải chăng vì khi mưa xuống có cái âm thanh rưng rức, có những tiếng hoà tạp quê mùa, buồn bã…

Hôm nay trời lại mưa! Đêm nay nó lại vùi mình trong sự ấm áp vì có một mái nhà, lắng nghe và tìm kiếm những âm thanh quen thuộc rồi chìm vào giấc ngủ yên bình, mơ giấc mơ thật thanh bình, mơ được nghe những âm thanh quen thuộc, trong mơ sẽ thấy anh trai nó, mơ nhà nó ngày xưa, nhà tôn vách đất, có cây mai, cây lý…có dàn dâm bụt…, có đầy đủ 6 người và có cả 2 đứa cháu, đông vui và nhiều tiếng cười, có hương vị tuổi thơ nó.

Những cơn mưa bão ơi, sớm trôi qua nhé, hãy chỉ là những cơn mưa lất phất để trời chỉ u buồn lắng đọng một lúc rồi lại bừng sáng. Cái ánh sáng sau cơn mưa là thứ ánh sáng đẹp nhất vì nó không hanh mà mát rượi, ươn ướt nhẹ nhàng, có hương của mưa và có vị của nắng; là sự bừng tỉnh, là nụ cười sau những hoài niệm, là thứ soi rọi để tiếp bước với sự kiên cường, để sống chan hoà.

Lâu rồi không được xem cầu vồng 7 màu!

Thùy Dung


Filed under: Văn Tagged: Văn

Báo chí nước ngoài: Giới làm ăn kỳ vọng vào nhiệm kỳ mới của Thủ tướng Việt Nam

Posted: 29 Jul 2011 01:03 PM PDT

SGTT.VN - Sau khi ông Nguyễn Tấn Dũng tiếp tục được Quốc hội khoá XIII bầu giữ chức Thủ tướng giai đoạn 2011 – 2016 hôm 26.7, báo chí nước ngoài đã có một số bài phân tích về sự kiện này, đưa ra nhận định về các kỳ vọng của giới làm ăn nước ngoài từ việc cải cách doanh nghiệp nhà nước, đến kiềm chế lạm phát và đưa niềm tin trở lại với các nhà đầu tư….

Từ phải sang: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang. Ảnh: Reuters

Nhiều thách thức

Theo hãng tin AP, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bắt đầu nhiệm kỳ hai của ông trong bối cảnh nền kinh tế Việt Nam nỗ lực vượt qua nhiều khó khăn như lạm phát hai con số, thâm hụt thương mại và thâm hụt tài khoản vãng lai, đồng nội tệ yếu, chỉ số chứng khoán VN-Index giảm sâu so với các thị trường khác ở châu Á…
Lạm phát đã tăng trong 11 tháng liên tục với mức 22,16% trong tháng 7, mức cao nhất trong 17 nền kinh tế châu Á, theo thống kê của Bloomberg. Chính điều này đang "bóp nghẹt" người nghèo do giá lương thực thực phẩm tăng cao.

Một nhà kinh tế từng là cố vấn của Chính phủ Việt Nam đặt vấn đề, "câu hỏi lớn ở đây là Thủ tướng sẽ thể hiện sức mạnh của mình thế nào? Ông đã rút ra những bài học gì sau ba năm hoạch định chính sách vĩ mô? Và các lợi ích nhóm sẽ ảnh hưởng tới việc hoạch định chính sách như thế nào?

"Tôi không nghĩ chúng ta thực sự biết (những điều này) cho tới khi chúng ta thấy chúng được thực hiện trong năm đầu tiên (nhiệm kỳ hai của Thủ tướng)", ông này nói.

Các nhà kinh tế và các tổ chức quốc tế như ngân hàng Thế giới WB và ngân hàng Phát triển châu Á (ADB) khuyến cáo, Việt Nam phải kiên trì với tiến trình đảm bảo chiến lược ổn định kinh tế vĩ mô và đưa ra các giải pháp quyết liệt để tái cấu trúc nền kinh tế, nhằm tăng cường tính cạnh tranh.

Hồi tháng 2 năm nay, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký ban hành nghị quyết 11 kiềm chế lạm phát bằng cách thắt chặt các chính sách tiền tệ và tài khoá, cắt giảm tăng trưởng tín dụng xuống dưới 20% và cắt giảm thâm hụt ngân sách.

Trước đó, quỹ Tiền tệ quốc tế IMF nhận định, các chính sách kinh tế của Việt Nam gây ấn tượng là Chính phủ ưa thích tăng trưởng trong ngắn hạn hơn là ổn định kinh tế cần thiết trong thời gian dài.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại kỳ họp thứ nhất Quốc hội khoá XIII,tại Hà Nội, ngày 21.7.2011. Ảnh: Reuters

Vấn đề thứ hai, trong nhiệm kỳ đầu Thủ tướng của ông Nguyễn Tấn Dũng, tập đoàn Vinashin đã gần sụp đổ, với số nợ nước ngoài ước tính 4,5 tỉ USD, tương đương 4,5% GDP 2009.

Hãng tin Bloomberg trích lời ông Quách Mạnh Hào, phó tổng giám đốc của công ty chứng khoán Thăng Long, cho rằng "Sẽ tốt hơn nếu trong nhiệm kỳ tới Thủ tướng thúc đẩy tiến trình cổ phần hoá doanh nghiệp và cải cách cấu trúc quản trị, giúp các công ty được quản lý hiệu quả hơn".

Tuy nhiên, cựu đại sứ Mỹ tại Việt Nam Raymond Burghardt nhận định rằng, tuy lựa chọn như vậy nhằm duy trì sự ổn định của ban lãnh đạo, giúp tránh những hệ quả không lường trước, nhưng điều đó cũng có nghĩa "cam kết ủng hộ doanh nghiệp nhà nước hơn trước sự phát triển của khu vực tư nhân đầy xung lực".

Nhìn về tương lai, Matt Hildebrandt, nhà kinh tế của JPMorgan Chase & Co đặt trụ sở tại Singapore nói: "Vấn đề hiện giờ là, Thủ tướng có đưa ra được các quyết định cứng rắn, để giảm lạm phát và đưa niềm tin của nhà đầu tư đối với Việt Nam trở lại không?"

Chính trị gia hiện đại

Benoit de Treglode, chuyên gia của viện Nghiên cứu Đông Nam Á hiện đại tại Bangkok nhận định, ông Nguyễn Tấn Dũng là chính trị gia hiện đại đầu tiên của Việt Nam, xét theo bối cảnh ở châu Á. Ông De Treglode cho rằng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thành công trong việc thu hút đội ngũ của nền kinh tế mới về phía mình và có khả năng hơn những người tiền nhiệm trong việc giao tiếp với cộng đồng quốc tế. Trong nhiệm kỳ đầu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Việt Nam đã gia nhập tổ chức Thương mại thế giới WTO hồi năm 2007. Xuất khẩu sang Mỹ tăng vọt từ 1,03 tỉ USD năm 2001 lên 14,8 tỉ USD năm 2010 khi hiệp định thương mại hai bên có hiệu lực, theo uỷ ban Thương mại quốc tế của Mỹ.

Cựu đại sứ Mỹ tại Việt Nam thời kỳ 2008 – 2010 Michael Michalak gọi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là "người có tư tưởng cải cách". Các nhà phân tích nói chung đều nhận định ông Dũng ủng hộ cải cách kinh tế nhiều hơn và minh bạch hơn.

Thiên Bình (theo AP, Bloomberg, Sundaytimes, Straitstimes)


Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế

Xe gặp tai nạn, nhiều người lao vào hôi của

Posted: 29 Jul 2011 01:02 PM PDT

    TĐH: Khi đám đông thường xuyên có tác phong vô đạo đức như thế này, thì vai trò của nguời tư duy tích cực trong việc nân cấp đạo đức xã hội rất là quan trọng.

SGTT.VN - Sáng ngày 28.7, trên tuyến quốc lộ 1A đoạn qua xã Đại Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, chiếc xe tải chở trái cây đang lưu thông hướng Nam – Bắc bất ngờ bị lật giữa đường, trái cây tung ra nhiều người lao vào hôi của, rất phản cảm.

Xe ô tô tải mang biển số 47P-2149 chạy theo hướng Nam – Bắc, khi đến km 648 quốc lộ 1A thuộc xóm 16, xã Đại Trạch, huyện Bố Trạch thì bị lật khiến toàn bộ thùng hàng chứa trái cây đổ tung giữa đường, gây cản trở giao thông cho nhiều phương tiện giao thông qua lại khu vực này.

Sau khi trái cây rơi vãi, hàng trăm người địa phương và khách lưu hành trên đường lao vào hôi của, rất phản cảm.

Cảnh tượng gây hỗ loạn giữa quốc lộ 1A khiến đoạn đường bị ách tắc hơn bốn giờ. Người cướp trái cây bỏ vào bao, kẻ dừng xe máy chở cả thùng hàng khiến tài xế chỉ biết đứng kêu trời.

Chứng kiến cảnh nhiều người lao vào hôi của, nhiều người lắc đầu ngao ngán: "Họ bị nạn, đã không giúp đỡ thì thôi, lại còn tranh nhau hôi của".

Người dân địa phương lao vào hôi của rất phản cảm.

Việc hôi của gây tắc quốc lộ 1A hàng cây số.

Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội

Cáo buộc quan chức giả mạo bằng cấp

Posted: 29 Jul 2011 01:01 PM PDT

BBC

Ông Vũ Viết Ngoạn
Ông Vũ Viết Ngoạn được cho là có nhiều kinh nghiệm về tài chính-ngân hàng

Ông Vũ Viết Ngoạn, tân chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia, bị tố giác giả mạo khi tiểu sử có học vị tiến sỹ tài chính tại một trường đại học của Hoa Kỳ.

Tiểu sử của ông Ngoạn, được đăng trên một số báo điện tử trong nước nói ông sinh năm 1958 và có học vị là Tiến sỹ Tài chính Đại học La Salle (Hoa Kỳ).

Ngay sau khi có tin về việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký quyết địnhsố 1218/QĐ-TTg về việc điều động, bổ nhiệm ông vào chức vụ mới từ 22/07, đã xuất hiện tố giác rằng bằng cấp tiến sỹ của ông là ‘giả mạo’.

Các trang mạng cá nhân của giới quan tâm tới lĩnh vực kinh tế – tài chính rộn lên thông tin nói rằng trường Đại học La Salle (Philadelphia) không có chương trình Tiến sỹ Tài chính.

Theo báo Người Việt ở Mỹ, chỉ có một đại học Công Giáo ở thành phố Philadelphia, tiểu bang Pennsylvania, tên là La Salle University, địa chỉ 1900 W. Olney Ave., Philadelphia, PA. 19141.

“Trường này có một chương trình tiến sỹ về tâm lý (APA Accredited Psychology Doctor Program in Clinical Psychology), và tiến sỹ điều dưỡng (Doctor of Nursing Pratice).”

Báo Người Việt viết: “Ðại Học La Salle không có chương trình tiến sỹ kinh tế hay tài chính”.

Nhiều kinh nghiệm

Cũng theo báo này, có một Đại học mang tên La Salle khác tại tiểu bang Louisiana, nhưng đã bị đóng cửa năm 2002 vì nhiều sai phạm, trong đó có việc bán bằng cấp giả.

Ông Vũ Viết Ngoạn hiện đang là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội Việt Nam.

Chức vụ chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia trước ông là do ông Lê Đức Thúy nắm giữ. Ông Thúy mới nhận quyết định nghỉ hưu, trong khi cũng có cáo buộc liên quan vụ một công ty Australia hối lộ quan chức Việt Nam.

Ông Vũ Viết Ngoạn được cho là có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực tài chính-ngân hàng.

Ông từng làm việc nhiều năm tại Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam giữ chức Tổng Giám đốc ngân hàng này từ năm 2000 – 2007.

Năm ngoái, hai quan chức cấp tỉnh ở Việt Nam cũng bị dân tố giác có bằng tiến sỹ ở một trường có tên Western Pacific University mà theo họ, thực chất


Filed under: Trà Đàm Tagged: Thông Tin

No comments:

Post a Comment