Friday, July 8, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Tuổi trẻ nên có thần tượng

Posted: 08 Jul 2011 04:14 PM PDT

(Đã đăng trên Tuổi Trẻ)

Thế nào là thần tượng ?

Chúng ta cần phân biệt khái niệm hâm mộ(fan) hay là sự yêu thích, quý mến, đứng về phía… với khái niệm thần tượng. Theo từ điển tiếng việt, thần tượng là: Người/vật được quí trọng hay tôn sùng một cách say mê.

Giữa việc thích, mến mộ với sự tôn sùng, say mê, xét về cường độ cảm xúc khác xa nhau, nhiều bạn trẻ hay nhầm lẫn giữa thích,hâm mộ chỉ là một trạng thái cảm xúc, với sự tôn sùng, say mê, là một quá trình tâm lý ổn định, có ý thức. Trong cuôc sống, nhiều bạn trẻ dễ cho rằng thần tượng của mình là ca sĩ A, người mẫu B, diễn viên C…. thưc ra, họ chỉ mến mộ, thích theo một trào lưu nào đó thôi.

Trong khi, một người được coi là thần tượng, có một ý nghĩa lớn lao, ảnh hưởng lên tòan bộ đời sống tinh thần, nhân cách, lối sống, sự thành bại của cả cuộc đời con người.

Tuổi trẻ nên có thần tượng cho riêng mình

Thần tượng là hình ảnh lý tưởng mà người ta mong ước đạt được,là hình ảnh mơ ước ở tương lai của mỗi cá nhân ; thần tượng là hình ảnh để người ta hướng tới và sống có mục đích, làm cho cuộc sống có giá trị, là người để ta nhìn theo, có ảnh hưởng đến lối sống, lối suy nghĩ và hành động của ta.

Tuổi trẻ cần nên có cho riêng mình một thần tượng,

Còn nhớ những năm tháng chiến tranh, « Thép đã tôi thế đấy » là quyển sách gối đầu giường,với nhân vật Paven là thần tượng của thanh niên lúc bấy giờ, bao chàng trai xung phong ra tuyến lửa mà không hề sợ cái chết vì sống theo lý tưởng của thần tượng Paven.

Nhưng, có thần tượng không có nghĩa là ăn, ngủ, thở cùng với thần tượng,

Mỗi người sẽ có cách xây dựng riêng cho mình một kiểu thần tượng , với bạn Vân Anh thì thần tượng là người mà bạn cùng vui, buồn với họ, chia sẻ mọi trạng thái tâm lý với thần tượng một cách lặng lẽ, bên lề cuộc sống của thần tượng, mà không cần viết một lá thư, tặng một bông hoa, thậm chí chưa một lần gặp mặt, âm thầm dỏi theo những cống hiến mà thần tượng đạt được, nhặt ra cho mình những điều tâm đắc từ thần tượng …Còn bạn Cường Quốc thì đặt thần tượng vào một góc sống trong trái tim mình,ở đó thần tượng soi sáng cho bạn cách thức suy nghĩ, nhận biết cuộc sống qua những câu nói, phẩm chất nhân cách và những thành tựu mà thần tượng đạt được,

Quan sát cuộc sống ta thấy, hầu hết những người thành đạt đều có thần tượng cho riêng họ, theo cách của họ, sự tôn sùng thần tượng cũng tùy theo tính cách, thói quen sống, văn hóa của từng người,

Từ lần gặp gỡ Tổng Thống Kenedy trong Nhà trắng, đã nuôi nấng trong lòng chàng trai trẻ Bill Clinton thần tượng về hình ảnh vị Tổng Thống của nước Mỹ, đã nhen nhóm trong suy nghĩ của ông ước muốn trở thành Tổng Thống, như Thần tương của mình.Và Bill Clinton đã thực hiện giấc mơ trở thành Tổng Thống nước Mỹ xuất phát từ hình ảnh thần tượng trong ông.

Bản thân việc xây dựng cho mình một thần tượng là tốt, nhưng ta cần phân biệt thần tượng với si mê, si mê là khi con người mù quáng, mất ý thức và trở nên cuồng tín.

Quá mê thần tượng sẽ hành động không suy nghĩ, mê muội, và sẽ đánh mất chính mình,

Mỗi cá nhân là một thế giới nội tâm riêng biệt với những đặc điểm tâm lý rất khác nhau, vì thế mỗi người sẽ có một cách thức sống không giống nhau,

« Xã hội văn minh là một xã hội có các cá thể trọn vẹn, tức là mỗi cá nhân là một cá thể , bởi con người ai cũng sợ nhất sự giống nhau, trên thực tế con người luôn tồn tại một cách khác nhau ».( Nguyễn Trần Bạt – Không gian tinh thần)

Hãy thử tưởng tượng, nếu mỗi người không có khả năng để nhận ra sự khác biệt của nhau như là một cá thể độc lập, thì khủng khiếp như thế nào.

Nên chăng các bạn trẻ hãy xây dựng cho mình một tiêu chí sống trước, sau đó tìm một thần tượng cụ thể có cùng tiêu chí với mình, để hướng tới. Như vậy ta vừa có một hình ảnh rỏ ràng, mục tiêu cụ thể,mà vẫn không đánh mất chính mình, tính cá nhân của mình

Đời sống của thần tượng

Vì Thần tượng là một đối tượng có đời sống, một con người cụ thể, có cá tính, nhân cách, vị thế, tình cảm và tài năng… nói chung là có đời sống tâm lý của họ, bản chất tâm lý người là bất tòan, nên thần tượng không tòan năng để lúc nào ta cũng ngưỡng vọng họ như một huyền thọai, họ là người, vì vậy họ cũng có nhu cầu, ước muốn, những sai lầm….đời thường.

Khi thần tượng sống đời sống trong mắt người hâm mộ, đó là đời sống của sự thăng hoa, của tài năng và hào quang…không nên thần thánh hóa thần tượng của mình.

Do đó, khi ta say mê một thần tượng, ta nên ý thức rỏ đặc điểm nào, tính cách, lối sống, thành tưu, tài năng gì ở thần tượng làm ta kính phục, say mê, khi tôn sùng thần tượng là ta bị thuyết phục bởi một đặc tính nào đó, phù hợp với lối sống, cách nghĩ của ta, và mọi việc chỉ nên dừng lại ở giới hạn, không nên đi sâu, xem xét, xoi mói vào những ngóc ngách khác của đời sống thần tượng, không bê nguyên si tất cả mọi thứ của thần tượng để áp đặt lên cho mình.

Nói chung thần tượng là hết sức cần thiết cho mỗi con người, nhưng phải luôn xác định rỏ đâu là giới hạn của đời sống một thần tượng trong lòng mỗi chúng ta.

Nguyễn Thị Tâm
Giám đốc công ty ứng dụng khoa học tâm lý Hồn Việt


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Các diễn văn làm thay đổi thế giới – “Một ngày ô nhục sẽ sống mãi” – Diễn văn Trân Châu Cảng của Roosevelt

Posted: 08 Jul 2011 04:13 PM PDT

Bài diễn văn của Roosevelt đọc ngày 7 tháng 12 năm 1941 trước quốc hội, giữa lúc nước Mỹ đang bàng hoàng trước cuộc tấn công bất ngờ của quân Nhật vào Trân Châu Cảng…Trước đó 1 ngày, Nhật và Mỹ vẫn đang trong quá trình đàm phán về hòa bình cho biển Thái Bình Dương. Dù cả hai bên đều thấy cuộc đàm phán đang đi vào bế tắc, nhưng người Mỹ, với sự tự tin của 1 nước lớn và giàu có, tin rằng Nhật sẽ tránh né xung đột ngay với Mỹ vì dường như (có khá nhiều tư liệu khác nhau) Mỹ nhận định Nhật sẽ mở rộng trước lãnh thổ tại Đông Nam Á, Đông Ấn, Malaysia … là các khu vực thuộc địa của Anh và Hà Lan.

Vì vậy, Mỹ tiến hành xây dựng lực lượng tại Philippines (vị trí đe dọa trực tiếp con đường biển đi về phía Nam của Nhật) và chuyển hạm đội Thái Bình Dương về Trân Châu Cảng (vị trí trung tâm Bắc Thái Bình Dương – để khống chế toàn khu vực) hy vọng Nhật nản lòng và dừng các hoạt động mở rộng lãnh thổ.

Và Mỹ cũng tự tin "Nhờ sự phòng thủ vững chắc của mình, nhờ những lực lượng đồn trú, nhờ những đặc điểm của thiên nhiên, đảo Oahu có thể coi là pháo đài mạnh nhất thế giới" – Bộ trưởng Quốc phòng Henry Stimson trình tổng thống Roosevelt

Bất ngờ, ngày 6 tháng 12 năm 1941, theo kế hoạch của đô đốc Yamamoto, quân Nhật thình lình tấn công Trân Châu Cảng (trước khi tuyên chiến chính thức). thắng lợi của quân Nhật thật là to lớn: gần như toàn bộ hạm đội Thái Bình Dương (trừ tàu sân bay đã điều đi nơi khác) bị tiêu diệt.

Nhưng đổi lại Nhật gánh chịu một hậu quả: toàn bộ nhân dân Mỹ giận dữ trước cuộc tấn công bất ngờ. Và bài diễn văn của Roosevelt giúp người Mỹ nhìn các sự kiện rõ ràng và các lý luận về sự kiện đó (và giúp thổi bùng lửa giận trong họ). Chúng ta hãy đọc và nghiền ngẫm cách chọn lựa ý, câu từ và các dẫn chứng của Roosevelt: nó khơi dậy sự cuồng nộ của người đọc mà không phải kêu gọi, nó khiến người đọc cảm nhận về sự hèn hạ của đối phương để thấy được chính nghĩa của mình, mà không cần phải nói quá nhiều về chính nghĩa

Vì lý do trên, đây là một trong các bài diễn văn mà mình thích nhất. Nếu các bạn muốn cảm nhận về điểm đặc sắc của bài diễn văn này, hãy đọc và so sánh nó với bài diễn văn ngày 22/6/1941 của Molotov (vì cả 2 bài này đều trong hoàn cảnh gần giống nhau).

- Nếu Molotov dành rất nhiều tính từ để mô tả kẻ thù "tham tàn", "phản trắc", "dối trá", "kiêu ngạo", "khiêu khích" thì Roosevelt lại dùng khá ít (ông chủ yếu chỉ dùng từ "bất ngờ"). Ông đưa ra các sự kiện và vài lý luận ngắn, để người đọc tự cảm nhận nhiều hơn.

- Molotov rất chú trọng bẻ gãy các lý luận trong bài diễn văn và thư tuyên chiến của đối thủ, trong khi Roosevelt lại nói rất ít vào phần này và chỉ chú trọng vào 2 điểm chính (hồi âm sau khi tấn công, và nội dung phản hồi khá mờ nhạt).

- Molotov viết "Chính phủ Liên Xô thể hiện niềm tin vững chắc rằng toàn bộ nhân dân sẽ tận tâm thực hiện nhiệm vụ và làm công việc của mình", còn Roosevelt "Nhân dân Hoa Kỳ đã có quan điểm cho mình và hiểu rõ những hàm ý về sinh mạng và sự an toàn của đất nước chúng ta".

Do đó, có thể thấy Molotov thể hiện sự cuồng nộ của bản thân (và của chính phủ) và kêu gọi nhân dân cuồng nộ theo. Trong khi đó Roosevelt đưa ra các gợi ý để người đọc cảm nhận sự cuồng nộ tự trào lên trong người (đây chỉ là cảm nhận rất riêng của mình – và là lý do mình thích bài này hơn).

Sau sự kiện Trân Châu Cảng và bài diễn văn này, toàn thể nhân dân Mỹ thống nhất dốc sức chiến tranh với Nhật (trước đó thì nhân dân Mỹ bất đồng quan điểm về việc này), và đó là hậu quả của Nhật phải gánh chịu. Hậu quả này lớn đến nỗi ngày nay người ta không biết nên gọi Trân Châu Cảng là 1 chiến thắng hay bước ngoặc của thất bại, như lời của Đô đốc Hara Tadaichi:

“Chúng ta thắng một chiến thắng chiến thuật vĩ đại tại Trân Châu Cảng, và do đó đã thua cả cuộc chiến.”

(Nguyễn Mai Anh Kiệt giới thiệu và bình)

Diễn văn Trân Châu Cảng

Thưa Phó Tổng Thống, Chủ Tịch Hạ nghị viện, các Nghị Sĩ của Thượng viện và Hạ viện:

Hôm qua, ngày 7 tháng 12 năm 1941 – một ngày ô nhục sẽ sống mãi – nước Mỹ đã bất ngờ bị hải quân và không quân của Đế quốc Nhật Bản cố tình tấn công.

Hoa Kỳ đã đang hòa hiếu với quốc gia này, và, với sự nài nỉ của Nhật, Hoa Kỳ vẫn đang đàm luận với chính phủ và hoàng đế của Nhật để hướng đến việc duy trì hòa bình ở Thái Bình Dương.

Sự thật là, một giờ sau khi phi đội Nhật đã bắt đầu dội bom xuống đảo Oahu của Mỹ, Đại sứ Nhật ở Mỹ và đồng sự mới trao đến Ngoại trưởng của chúng ta hồi âm chính thức cho thông điệp gần đây của Mỹ. Và dù hồi âm này đáp rằng dường như là vô ích để tiếp tục các cuộc thương lượng ngoại giao đang xảy ra, nó không có đe dọa hay gợi ý gì về chiến tranh hoặc tấn công vũ trang.

Sử sách sẽ ghi rằng với khoảng cách giữa Hawaii và Nhật, rõ ràng là cuộc tấn công đã được hoạch định cẩn trọng nhiều ngày hay thậm chí nhiều tuần trước. Trong suốt thời gian đó, chính phủ Nhật đã cố tình tìm cách lừa dối Mỹ bằng lời lẽ và biểu lộ dối trá về hy vọng duy trì hòa bình.

Cuộc tấn công hôm qua trên quần đảo Hawaii đã gây thiệt hại nghiêm trọng đến lực lượng hải quân và không quân Mỹ. Tôi rất tiếc phải nói với các bạn rằng rất nhiều người Mỹ đã chết. Thêm vào đó, đã có báo cáo là các con tàu của Mỹ đã bị đánh bằng ngư lôi ngoài biển khơi giữa San Francisco và Honolulu.
Hôm qua, Chính phủ Nhật cũng đã phát động một cuộc tấn công đánh Malaya.

Đêm qua, quân đội Nhật đã tấn công Hồng Kông.

Đêm qua, quân đội Nhật đã tấn công Guam.

Đêm qua, quân đội Nhật đã tấn công quần đảo Philippine.

Đêm qua, người Nhật đã tấn công Đảo Wake.

Và sáng nay, người Nhật đã tấn công Đảo Midway.

Như vậy, người Nhật đã thực hiện một cuộc tấn công bất ngờ rộng khắp khu vục Thái Bình Dương. Các sự kiện của ngày hôm qua và hôm nay tự nói lên điều đó. Nhân dân Hoa Kỳ đã có quan điểm cho mình và hiểu rõ những hàm ý về sự sống còn và an toàn của đất nước chúng ta.

Là chỉ huy trưởng của Quân đội và Hải quân, tôi ra lệnh áp dụng mọi biện pháp để tự vệ. Nhưng cả nước ta sẽ luôn nhớ tính chất của cuộc công kích chúng ta dữ dội này.

Bất kể bao lâu để chúng ta vượt qua cuộc xâm lược có tính toán này, nhân dân Mỹ, với sức mạnh công chính của mình sẽ chiến thắng cho đến một thắng lợi hoàn toàn.

Tôi tin tưởng rằng tôi đã thể hiện được ý chí của Quốc hội và của nhân dân khi tôi khẳng định rằng chúng ta sẽ không chỉ tự vệ hết mức, mà sẽ bảo đảm rằng trò phản bội như thế này sẽ không bao giờ gây nguy hiểm cho chúng ta nữa.

Địch họa đã xảy ra. Không có chối cãi nào về thực tế rằng nhân dân ta, lãnh thổ ta, và quyền lợi của chúng ta đang bị đe dọa.

Với sự tự tin vào quân đội của chúng ta, với quyết tâm vô biên của nhân dân ta, chúng ta chắc chắn sẽ đạt được thắng lợi –vậy xin Chúa giúp chúng con.

Tôi đề nghị Quốc hội tuyên bố rằng, từ khi cuộc tấn công vô cớ và hèn hạ của Nhật Bản vào Chủ Nhật, ngày 7 tháng 12 năm 1941, tình trạng chiến tranh đã bắt đầu giữa Mỹ và đế quốc Nhật.

Tổng thống Franklin D. Roosevelt – 08 Tháng Mười Hai 1941

(Diệu Sương dịch)

Pearl Harbor Address to the Nation

delivered 8 December 1941

Mr. Vice President, Mr. Speaker, Members of the Senate, and of the House of Representatives:
Yesterday, December 7th, 1941 — a date which will live in infamy — the United States of America was suddenly and deliberately attacked by naval and air forces of the Empire of Japan.

The United States was at peace with that nation and, at the solicitation of Japan, was still in conversation with its government and its emperor looking toward the maintenance of peace in the Pacific.

Indeed, one hour after Japanese air squadrons had commenced bombing in the American island of Oahu, the Japanese ambassador to the United States and his colleague delivered to our Secretary of State a formal reply to a recent American message. And while this reply stated that it seemed useless to continue the existing diplomatic negotiations, it contained no threat or hint of war or of armed attack.

It will be recorded that the distance of Hawaii from Japan makes it obvious that the attack was deliberately planned many days or even weeks ago. During the intervening time, the Japanese government has deliberately sought to deceive the United States by false statements and expressions of hope for continued peace.

The attack yesterday on the Hawaiian islands has caused severe damage to American naval and military forces. I regret to tell you that very many American lives have been lost. In addition, American ships have been reported torpedoed on the high seas between San Francisco and Honolulu.

Yesterday, the Japanese government also launched an attack against Malaya.

Last night, Japanese forces attacked Hong Kong.

Last night, Japanese forces attacked Guam.

Last night, Japanese forces attacked the Philippine Islands.

Last night, the Japanese attacked Wake Island.

And this morning, the Japanese attacked Midway Island.

Japan has, therefore, undertaken a surprise offensive extending throughout the Pacific area. The facts of yesterday and today speak for themselves. The people of the United States have already formed their opinions and well understand the implications to the very life and safety of our nation.

As commander in chief of the Army and Navy, I have directed that all measures be taken for our defense.

But always will our whole nation remember the character of the onslaught against us.

No matter how long it may take us to overcome this premeditated invasion, the American people in their righteous might will win through to absolute victory.

I believe that I interpret the will of the Congress and of the people when I assert that we will not only defend ourselves to the uttermost, but will make it very certain that this form of treachery shall never again endanger us.

Hostilities exist. There is no blinking at the fact that our people, our territory, and our interests are in grave danger.

With confidence in our armed forces, with the unbounding determination of our people, we will gain the inevitable triumph — so help us God.

I ask that the Congress declare that since the unprovoked and dastardly attack by Japan on Sunday, December 7th, 1941, a state of war has existed between the United States and the Japanese empire.

Nguồn tư liệu:

http://www.historyplace.com/speeches/fdr-infamy.htm

http://vi.wikipedia.org/wiki/Franklin_D._Roosevelt


Filed under: Các diễn văn làm thay đổi thế giới, Văn Hóa Tagged: các diễn văn làm thay đổi thế giới, Văn Hóa

Đất Nước Đứng Lên – Một bộ phim vụng về giả tạo

Posted: 08 Jul 2011 04:12 PM PDT

(Phim của đạo diễn Lê Đức Tiến)

Đã từng quen thuộc với tác phẩm văn học “Đất nước đứng lên" của nhà văn Nguyên Ngọc từ những ngày ngồi trên ghế nhà trường phổ thông, lại vốn rất có cảm tình với nhà văn này, nên hồi phim điện ảnh “Đất nước đứng lên" xuất xưởng, tôi đã háo hức tìm xem ngay. Song, trái ngược với dự đoán và mong đợi, bộ phim đồ sộ, tốn kém này đã gây cho tôi nhiều phản cảm, nhiều nỗi ấm ức muốn được giải tỏa. Rồi khi VTV thời gian vừa qua liên tục phát sóng lại bộ phim này, nhân các dịp lễ lạt kỷ niệm nào đó, tôi đã xem thêm lần nữa và thấy cần phải nói đôi lời.

Tôi chỉ xin tập trung để nói về tính chân thực của bộ phim.

Tính chân thực cần có của bộ phim lịch sử hoành tráng này đã bị phá hoại bởi hàng loạt yếu tố tạo thành một bộ phim- từ cấu trúc xung đột, dẫn dắt câu chuyện đến khâu chọn diễn viên, bối cảnh, phục trang, đạo cụ, âm nhạc, v.v. Nhiều khán giả cùng tâm trạng với tôi đều tự hỏi: Bộ phim rất tốn kém này được tạo ra để làm gì?

Người xem không thể hình dung nổi anh hùng Núp của một thời kháng Pháp gian khổ ở Tây Nguyên lại được biểu hiện trong một diễn viên béo tốt nần nẫn và đầy vẻ mãn nguyện bị đóng khố một cách miễn cưỡng như vậy ở trong phim! Còn các nhân vật nữ…Phụ nữ Tây Nguyên thời đó thường ở trần, theo phong tục, và cũng bởi nghèo túng; nhưng ở trong bộ phim này, những phụ nữ trẻ để trần lộ cả hai bầu vú đầy đặn lại được mặc những chiếc váy mới có thêu hoa văn rất đẹp đã cho thấy quan điểm thẩm mỹ chủ quan và cả ý đồ câu khách quá ư lộ liễu của những nguời làm phim.

Giữa núi rừng Tây Nguyên trùng điệp và âm thanh của cồng chiêng, giai điệu trữ tình mang bóng dáng đồng bằng Bắc Bộ của một bài hát rất hay như “Bộ đội về làng" ( của nhạc sĩ Lê Yên) bỗng trở nên vá víu, lạc lõng đến tội nghiệp!

Lạc lõng hơn nữa là những đoạn độc thoại nội tâm của Núp (lời ngoài hình)- hầu hết là những suy nghĩ, những triết lý áp đặt, xa lạ với người dân Tây Nguyên trong những năm tháng đó, xa lạ với chính tác phẩm văn học! Bộ phim đầy ắp những chi tiết phong tục, thừa thãi những cảnh quay về sinh hoạt văn hóa dân gian; song chúng ít được gắn với những tâm trạng, những cảnh huống kịch tính, những số phận cụ thể, và chính vì thế cái ấn tượng ôm đồm, tham lam, phô bày một cách cố tình lại càng nổi cộm trong khán giả (Ví dụ tiêu biểu nhất là đoạn những bức tượng nhà mồ được gom lại và được ống kính máy quay miêu tả như một cuộc triển lãm tượng!) Người xem còn thất vọng trước sự xuất hiện trước ống kính của nhiều diễn viên chính – thứ – phụ như những “hình nhân thế mạng”, rõ ràng là thiếu sự chỉ đạo diễn xuất ( hoặc chỉ đạo diễn xuất sai), họ không biểu lộ được cảm xúc và tâm trạng như cảnh phim muốn thể hiện.

Có cảm tưởng bộ phim chỉ là những đoạn miêu tả cuộc sống một cách gượng gạo, rời rạc, vụng về, được lắp ghép lại còn vụng về hơn! Khi người xem được thông tin rằng (chỉ bằng một lời thoại): địch có âm mưu sẽ lấy hết dụng cụ lao động bằng sắt của nguời Kông Hoa, thì liền sau đó được xem những cảnh chặt cây cổ thụ bằng đá sắc cạnh! Địch có phép thần thông biến hóa hay sao mà người dân Kông Hoa di chuyển lên núi đựợc an toàn kể cả mọi vật dụng gia đình nhưng lại không giữ nổi các đồ dùng lao động bằng sắt- vật dụng có ý nghĩa sống còn đối với người dân miền núi?! Nếu các nhà làm phim có ý định thần thánh hóa kẻ địch thì cũng nên dành vài mét phim để thỏa mãn óc tò mò của khán giả (ví như cho tên quan ba Pháp đọc câu thần chú chẳng hạn!!!) Ngay sau những cảnh quay mô tả kỹ lưỡng việc chặt cây rừng bằng đá với những bàn tay bật máu ra sao, người xem thấy xuất hiện lừng lững một ngôi nhà rông khổng lồ với những tấm ván xẻ cỡ lớn- có quay đặc tả. Điều phi lý như vậy cũng xảy ra khi người làm phim cho các diễn viên đóng lính Tây cứ tập trung vào một chỗ để dân làng Kông Hoa tha hồ bắn, giết cho hả dạ. Đánh Tây, giết Tây ở một vùng Tây Nguyên thời ấy dễ như thế sao? Hay người làm phim cho rằng để xây dựng lên một huyền thoại về những người Tây Nguyên anh hùng thì chẳng cần đếm xỉa đến tính hợp lý, đến sự thật, kể cả sự cảm thụ của người xem bình thường?

Diễn viên đóng suốt phim là một người, còn khi kết thúc thì hóa ra một người khác- anh hùng Núp thật một trăm phần trăm, bên dòng sông cuộn chảy, ông đứng trầm ngâm suy nghĩ… Tôi tạm mượn cảnh kết của phim để kết thúc bài viết nhỏ này: Không hiểu anh hùng Núp thật lúc còn sống đã suy nghĩ gì? Ông chắc đã đau lòng khi biết rằng: như ở hầu hết những “phim cúng cụ” từ trước tới nay, những người làm điện ảnh đã chi tiêu tốn kém tiền của Nhà nước- cũng là mồ hôi nước mắt của nhân dân, trong đó có người dân quê hương ông- để làm ra một bộ phim chỉ là hình bóng nhợt nhạt, giả tạo, thậm chí méo mó về đời ông, về số phận của đồng bào ông trong những năm tháng không thể nào quên ấy…

Đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn


Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa

Mọi người bảo rằng tôi tự tin

Posted: 08 Jul 2011 04:11 PM PDT

 

Các bạn,

Tôi giơ tay phát biểu rất nhiều. Mọi người bảo rằng tôi tự tin. Họ chẳng biết tôi đã từng rất trăn trở viết bài thơ:

Ôi, lười, lười ngấm vào da ra đằng tóc
Đầu óc u mê tê dại giữa giờ trôi
Mặt cúi gằm nhìn trang vở trắng
Thân rã rời, cứng đờ không dám động
Tim run run, thót lên sau câu hỏi
Trống trường ơi, sao chưa gõ nhịp?

Tùng tùng tùng… trống đánh giòn tan
Nhẹ nhõm thay sắc da tươi nhuận
Mở lời vàng sau tiết học khóa im

Tùng tùng tùng… tiếng trống lại ngân
Cho ai ủ mặt chau mày đăm chiêu

Sao khổ thế, việc gì khổ thế?
Cũng như ta bạn bè vui hớn hở
Cánh tay giơ là hạnh phúc dâng trào
Người cô giáo dịu dàng trên bục giảng
Nhìn trò yêu đôi mắt ánh niềm tin
Sao khổ thế, việc gì khổ thế?
Mạnh dạn lên, và chăm hơn chút nữa!
Rũ sạch phiền đứng dậy giữa vinh quang
Hôm nay nhé ta làm người khai sáng
Trước cho ta và sau đến bạn hiền…

Tôi đứng giữa lớp tôi hát, tôi cũng có thể cầm mic hát karaoke. Mọi người vỗ tay! Nhưng nếu ai từng kiên nhẫn chờ để nghe tôi hát trước đây sẽ biết thêm rằng tôi từng hát kiểu… thì thào chẳng có hơi!

Tôi diễn xuất tự nhiên. Mọi người cười thích thú. Tôi vui lây và cũng cười, dù là cho trong trường hợp người ta cười vì mình diễn đạt, hay vì mình "sến sến". Tôi thích khi có thể làm cho ai đó cười. Và vì một số không thể tự nhiên được như tôi, họ bảo rằng, bạn rất tự tin! Tôi cười.

Tôi đến với một câu lạc bộ tiếng Anh mà chẳng cần ai dẫn hay gắng đợi đến khi nào có được một người bạn đi cùng. Tôi vẫn đến những buổi tiếp theo dù chủ yếu là ngồi nghe và nói thì bập bẹ. Họ niềm nở, thân ái, sẵn sàng giúp đỡ kẻ "mít đặc" nhất trong bọn này, và bảo rằng "you are confident".

Tôi sợ vẫn không nỡ kiên quyết từ chối cái vinh dự được đại diện cho khoa tham gia cuộc thi "Hành trình về miền trung" do trường tổ chức. Tôi chỉ dành được hai buổi để lướt web đọc thêm thông tin, đọc gấp gáp, vội vã đến chỉ nhớ được nội dung câu hỏi mình vừa mới đọc thôi, song không đủ để nhớ câu trả lời cho nó. Mọi người bảo, hãy tự tin lên, kiến thức là vô biên. Cùng hai đồng đội, tôi cũng góp phần vào giải thưởng, và nhận ra rằng, kiến thức cần tích lũy hằng ngày và hãy cứ tiếp tục như thế, sẽ cần đến bất cứ lúc nào. Tự tin và chinh phục cũng là không phụ niềm tin của mọi người. Tôi tự tin.

Tự tin, đó là điều tôi mong muốn, tôi phấn đấu; là điều mọi người nghĩ về tôi; dần dần là điều tôi nhận thấy ở mình. Đây là cái vòng cho sự tự tin mà sẽ xảy ra không chỉ một lần, vì người ta hay thích cái mới nhưng cũng sợ những cái mới. Có những cái mới rất thường với người này nhưng lại là một thử thách thực sự với những người khác. Điều chắc chắn, ai cũng muốn tiến bộ, ai cũng muốn tự tin. Hãy chiến thắng chính mình và giúp người khác tự tin. Sợ hãi vẫn hãy cứ đẩy mình tới những giới hạn mới.

Chúc các bạn một ngày tự tin!

Yêu mọi người rất nhiều,

Ngọc Nho


Filed under: Teen talk Tagged: Teen talk

Về cuộc phỏng vấn gây tranh cãi

Posted: 08 Jul 2011 04:10 PM PDT

Ông Nguyễn Thế Sự (bên trái) và phóng viên Trung Quốc (ảnh trên mạng Phượng Hoàng)

Mới đây, một bài phỏng vấn đăng trên trang mạng Phượng Hoàng của Trung Quốc đã gây chú ý trên các diễn đàn của người Việt Nam.

Bài phỏng vấn được cho là của Tề Lỗ Văn báo với ông Nguyễn Thế Sự, giáo viên tiếng Trung của Đại học Ngoại ngữ Hà Nội (đã về hưu), thực hiện ngày 23/06 và được đưa lên mạng ngày 02/07.

Ông Sự được nói là người không những thông thạo tiếng Trung, mà còn có quan hệ lâu năm với Trung Quốc vì ông từng học tập tại Đại học Bắc Kinh.

Trong bài phỏng vấn, nhiều người đặt câu hỏi về những chi tiết như khi ông Nguyễn Thế Sự nói việc thanh niên Việt Nam biểu tình gần đại sứ quán Trung Quốc "là do phái phản động ở Việt Nam gây ra".

“Việt Nam cũng có phái phản động chủ yếu là tổ chức người Việt ở hải ngoại, ví dụ như Đảng Việt Tân ở Pháp. Bọn họ rất ghét Đảng Cộng sản Việt Nam hơn nữa lại khiêu khích mối quan hệ Việt – Trung.”

Bài này dẫn tiếp lời ông Sự: “Như hiện nay quan hệ Việt- Trung trở lên căng thẳng, họ nhảy vào kích động thanh niên Việt Nam làm loạn”.

“Công an Việt Nam trong vòng 30 phút đã giải tán đoàn biểu tình. Trường học cũng ngăn cản một số phần tử quá khích tham gia biểu tình. Ở phía Nam một số ngư dân muốn tham gia cũng bị ngăn cản.”

‘Phát ngôn hồ đồ’

Bài phỏng vấn sau khi được phát hiện đã bị nhiều chỉ trích từ những người gọi nhận xét “xúi giục biểu tình” là “phát ngôn hồ đồ” và “đã xúc phạm nghiêm trọng đến những người biểu tình”.

Một nhà văn nhận xét trên blog cá nhân của ông: “Chính ông Sự cũng thừa biết kẻ nào gọi những người yêu nước là bọn phản động thì kẻ đó đích thị là một tên phản động”.

Chúng ta cần phân biệt rõ ràng những người Trung Quốc có quan hệ tốt với Việt Nam, yêu chuộng hòa bình và các phần tử diều hâu, hung hăng, hiếu chiến.

Ông Nguyễn Thế Sự

Thậm chí có người trên mạng internet còn gọi ông Nguyễn Thế Sự là ‘giáo sư chư hầu’.

Từ Hà Nội, ông Sự nói với BBC hôm 08/07 rằng sự thực không phải như bài báo đăng tải nhưng sau khi đọc bài báo trên mạng, ông hiểu tại sao lại có phản ứng gay gắt như vậy từ các blogger Việt Nam.

Ông Nguyễn Thế Sự: Người dân Việt Nam trước những diễn biến vừa rồi ở Biển Đông chắc chắn có những bức xúc nhất định vì một số việc làm có thể gọi là ngang ngược của Trung Quốc.

Vậy thế cho nên khi người ta biết tôi có buổi nói chuyện với anh phóng viên Trung Quốc, anh ta về nhà viết bài đăng lên với những chi tiết như thế, thì người ta phẫn nộ và tôi cũng hiểu được tâm tư của người ta thôi.

Giữa lúc tình hình rất nhạy cảm như thế này lại có tiếng nói như vậy thì bức xúc là dễ hiểu.

Nhưng mà sự thực nó không phải như thế.

BBC: Thưa, ông khẳng định rằng những chi tiết đưa ra trong bài báo là hoàn toàn không đúng sự thực?

Ông Nguyễn Thế Sự: Vâng. Có những cái người ta chắp vá, lắp ghép vào. Thí dụ khi nói về Việt Nam, tôi có nói là đang có những thế lực phản động gây khó khăn cho Việt Nam, có hoạt động chống đối, diễn biến hòa bình… nhưng không phải nói đến chuyện biểu tình chống Trung Quốc.

BBC: Vậy ông nghĩ phóng viên Trung Quốc có ý đồ gì khi làm công việc ‘chắp vá’ như vậy không ạ?

Ông Nguyễn Thế Sự: Tôi nghĩ cũng có thể vì họ làm sao cho phù hợp với tuyên truyền của họ.

Lúc đầu thì tôi không nghĩ thế, vì anh phóng viên còn rất trẻ. Anh tới gặp tôi để hỏi về phản ứng của người dân Việt Nam (trước các hành động của Trung Quốc), tôi cũng giới thiệu cho anh ta một số cơ quan đoàn thể vốn làm công tác nghiên cứu về Trung Quốc.

Khi anh ta ngồi lại vì trời mưa, tôi cũng tranh thủ nói chuyện với anh ta về một số sự thực trong quan hệ hai bên để anh ta hiểu tại sao vừa rồi Việt Nam lại có phản ứng mạnh mẽ như vậy.

BBC: Có ý kiến ông nên liên lạc với mạng Phượng Hoàng để yêu cầu xin lỗi và cải chính ạ?

Ông Nguyễn Thế Sự: Tôi nghĩ đây là việc rất khó, là người dân bình thường làm công việc này hết sức phiền phức. Vả lại tôi cũng không thấy nó có lợi cho công việc chung hay bản thân tôi.

BBC: Gần đây báo Trung Quốc đã tiếp cận nhiều học giả, chuyên gia Việt Nam, những người biết tiếng Trung, thông hiểu văn hóa Trung Quốc để tìm hiểu về quan hệ hai bên. Theo ông, những người như ông có thể làm được gì để giải t̉ỏa căng thẳng song phương ạ?

Ông Nguyễn Thế Sự: Thực ra tôi không nghĩ chúng tôi có thể làm được gì nhiều. Tôi nghĩ nhân dân Trung Quốc đa số là người rất tốt.

Những người thầy, người bạn của tôi rất hiểu quan hệ Việt-Trung và các sự kiện trong quan hệ hai bên.

Chúng ta cần phân biệt rõ ràng những người Trung Quốc có quan hệ tốt với Việt Nam, yêu chuộng hòa bình và các phần tử diều hâu, hung hăng, hiếu chiến.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

VN mua cổ phần của ConocoPhillips ở Biển Đông?

Posted: 08 Jul 2011 04:10 PM PDT

Ảnh của Thông Tấn xã Việt Nam về sự cố các tàu Trung Quốc vào cắt cáp của tàu Việt NamConocoPhillips đưa ra quyết định sau những căng thẳng trên Biển Đông

Tập đoàn dầu khí Việt Nam và các đối tác có thể mua lại 1,5 tỷ đô la cổ phần của ConocoPhillips ở Biển Đông, hãng Reuters đưa tin.

Hãng tin này trích một tuyên bố của Tổng Giám đốc Phùng Đình Thục nói điều này thể hiện sự cam kết của Việt Nam trong vấn đề bảo vệ chủ quyền ở Biển Đông.

Trước đó có tin một số nhà đầu tư Trung Quốc hoặc Ấn Độ có thể mua lại số cổ phần này.

Reuters nói họ không gọi điện được cho các quan chức ConocoPhillips để có phản ứng trong khi một Phó Tổng giám đốc của tập đoàn dầu khí cũng không nghe điện thoại di động khi BBC gọi tới.

Trước đó ông Thục nói với truyền thông trong nước trong một họp báo mới đây về lý do ConocoPhillips rút khỏi các mỏ đang khai thác: “Nguyên nhân hãng này rút lui có thể do họ đang cơ cấu lại. Cũng có ý kiến cho rằng mỏ này đang trong giai đoạn phức tạp và họ không gia tăng khai thác nữa.”

ConocoPhillips sở hữu hơn 23% cổ phần trong tổ hợp năm giếng dầu ở lô 15-1 thuộc bể trầm tích Cửu Long.

Tập đoàn này cũng nắm giữ 36% cổ phần mỏ Rạng Đông tại lô 15-2 và hơn 16% cổ phần trong dự án đường ống dẫn khí Nam Côn Sơn.

‘Dồn vốn đầu tư’

Một số nhà phân tích nói một trong những nguyên nhân ConocoPhillips muốn rút khỏi Việt Nam là hoạt động kinh doanh của họ ở đây không tương xứng tầm vóc công ty và họ muốn dồn vốn đầu tư cho các dự án lớn hơn.

Bên cạnh đó, có thể ConocoPhillips đánh giá rằng trữ lượng dầu thô ở Việt Nam không đủ để hãng có cam kết lâu dài trong khi thăm dò ngoài Biển Đông đang phức tạp do tranh chấp lãnh hải.

Tập đoàn dầu khí Việt Nam nói họ khai thác được hơn 7,2 triệu tấn dầu thô và 4,7 tỷ m3 khí đốt trong sáu tháng đầu năm, đạt doanh thu 340.000 tỷ đồng so với kế hoạch doanh thu cho cả năm là 640.000 tỷ.

Trước ConocoPhillips, tập đoàn BP của Anh cũng đã thu hẹp hoạt động của họ tại Việt Nam.

Hồi năm 2009, BP tuyên bố rút lui khỏi hai lô 5.2 và 5.3, tại hai mỏ khí Hải Thạch và Mộc Tinh nằm ở khu vực Nam Côn Sơn, giữa Trường Sa và bờ biển Việt Nam.

Chính phủ Trung Quốc đã nhiều lần lên tiếng phản đối Việt Nam cho các đối tác nước ngoài khai thác dầu khí tại vùng biển này.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

No comments:

Post a Comment