Sunday, July 3, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


I Say Gold – Phạm Quỳnh Anh

Posted: 03 Jul 2011 01:07 PM PDT

 

I say gold là một ca khúc được nhạc sĩ  Marc Lavoine  viết riêng cho Quỳnh Anh.

(Phạm Quỳnh Anh là sinh viên chuyên ngành văn học Pháp và Tây Ban Nha. Cô sống tại Bỉ với cha là bác sĩ, mẹ là y tá, cùng em gái. Từng nổi tiếng với Bonjour VietNam, J'espere…)

Trích một bài phỏng vấn Phạm Quỳnh Anh:

* Chị đã cảm nhận và hát I say gold như thế nào?

- Bài hát đó là về tôi. Tôi trẻ. Tôi tự hào rằng một phần con người tôi thuộc về châu Á. Nhưng tôi không thể nói rằng tôi hoàn toàn châu Á, vì tôi cũng là người châu Âu. Khi ở Bỉ trông tôi khác mọi người, nhưng về Việt Nam tôi cũng thấy mình khác mọi người. Tôi nghĩ mình sẽ luôn như vậy. Giống mà không giống. Nhưng điều đó không khiến tôi buồn hay đau khổ. Ðôi khi cảm giác đó rất kỳ lạ.

Bài hát này không chỉ cho người Việt Nam, mà cho người da vàng nói chung ở các nơi khác trên thế giới. Tôi nghĩ họ hiểu cảm giác của tôi. Bài hát cũng dành cho mọi người, dù màu da nào cũng vậy: đừng kết luận vội vã qua màu da, hãy suy nghĩ và cảm nhận vẻ đẹp nằm sâu dưới lớp da đó.

* Chị đã cảm nhận và hát như thế nào?

- Khi hát I say gold, tôi thấy hạnh phúc vì là người châu Á. Ðó là một thông điệp rất lạc quan. Chúng ta khác nhau về màu da, về truyền thống, về văn hóa. Nhưng sự khác biệt đó không phải là xấu, mà chúng
ta có thể chia sẻ với nhau để cùng sống tốt hơn, cho dù chúng ta là ai. Bài hát rất nên thơ và nhiều cảm xúc. Khi tôi hát, tâm hồn tôi hướng về tương lai, về phương Ðông.

* Có thông điệp chính trị nào trong ca khúc không, khi chúng ta đang chứng kiến một thập kỷ mới với trọng tâm thế giới dịch chuyển dần về châu Á?

- Tôi không thật sự am hiểu về chính trị và kinh tế. Tôi là người mộng mơ, nghệ sĩ, thích văn học và ca hát. Nhưng chắc chắn tôi không thích sự thống trị, lấn át. Tôi cho rằng trên trái đất ai cũng có chỗ của mình. Tôi không hiểu tại sao lại phải ép buộc người khác nghĩ theo suy nghĩ của mình. Nếu bạn có suy nghĩ của riêng mình, không sao, ngay cả khi tôi không đồng ý với suy nghĩ đó. Nhưng tôi không thích ép buộc người khác nghĩ theo mình, nghĩ như những gì mình tin.

Trong bài hát tôi không đề cập quyền lực hay chính trị. Nhưng thời nay, khi con người đã có những phương tiện liên kết nhanh và dễ dàng, sự thống trị và lấn át là cách suy nghĩ từ thời xưa. Chúng ta có thể khác biệt nhau nhưng rộng lòng, cảm thông với nhau, chấp nhận nhau sẽ tốt hơn.

* Vậy chị cảm nhận mình là người châu Á như thế nào?

- Tôi nghĩ mình cảm nhận được điều đó, nhưng rất khó để diễn giải và định nghĩa. Cảm giác đó rất khác biệt. Có lẽ vì chúng ta không thể giải thích được tất cả mọi điều một cách rõ ràng khiến cuộc sống của
chúng ta thú vị hơn nhiều.

I say gold

(tác giả: Marc Lavoine – Gunther Thomas – Wim Claes – Guy Balbaert)

Walking through the streets
Sometimes there's a stranger in my town
Wait 'til April and I meet
Wear my silken shirts and gowns

Karaoke I sing
Balance my yang with my yin
When I say I love to follow Eastern winds

You think yellow, I say gold
It's the color of my real skin
I am young but I am told
That my history flows within

You think yellow, I say gold
Feel the current of Red river
Through my soul
You think yellow, I say gold

Draw my thoughts in China ink
On my paper made of rice
I am shy in the begin
When a boy gives me the eye

Oh Red river takes me home
Feel the current through my soul

You think yellow…

You think yellow, I say gold…
Flow Red river through my soul…
Oh, Red river takes me home…

Rảo bước trên hè phố
Gặp người lạ
đôi khi
Mong tháng Tư về
Diện chiếc áo dài lụa

Thích hát Karaoke
Yêu gió nồm
rong ruổi
Tôi âm dương cân bằng

Da vàng, màu anh nghĩ
Màu châu báu trong tôi
Trẻ, nhưng tôi thấm đượm
Giòng lịch sử non sông

Da vàng, màu anh nghĩ
Màu quý giá trong tôi
Tâm hồn chợt lắng lại
Cảm nhận sông Hồng trôi

Vẽ suy nghĩ của mình
Trên tờ giấy quê hương
E thẹn
phút ban đầu
ánh mắt ai để ý

theo sông Hồng về cội
Dòng suối mát hồn tôi

Da vàng, màu anh nghĩ
Màu châu báu trong tôi

Hồng hà chảy muôn đời
Hồng hà ơi, nguồn cội…

(DongPhD. chuyển thơ)

 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Ngục tù dĩ vãng

Posted: 03 Jul 2011 01:05 PM PDT

Chào các bạn,

K‎ý ức dù buồn vui sướng khổ luôn luôn ở trong ta, và trở thành một phần của ta. Dĩ vãng mang lại cho ta bài học, kinh nghiệm, sự trưởng thành, làm cho ta là ta hôm nay.

Nhưng dĩ vãng và k‎ý ức cũng thường là những gánh nặng của tâm trí, những bao tải của đau đớn, hờn giận, thù hằn, thành kiến mà ta mang trên lưng cả đời, đè bẹp đời ta, làm ta mệt nhọc, lê chân không nổi trên đường đời muôn dặm.

Các bạn, ai trong chúng ta cũng đều đã kinh nghiệm về dĩ vãng đau thương. Một điều khổ đau nào đó đã đến, một cuộc tình đã vỡ, một bất công đã đổ lên đầu, một phản trắc đã xảy ra, và ta đã tột cùng đau khổ, và cho đến ngày nay, bao năm đã trôi qua, ta vẫn còn cay đắng như mới hôm qua, và ta vẫn nhìn cuộc đời và con người, từ thuở đó, với những đớn đau, uất ức và ngờ vực.

Những biến cố lớn trong đời có khả năng đóng dấu ấn, "ấn" vào hệ thần kinh chúng ta một con dấu rất lớn, và con dấu đó luôn nằm đó, hành hạ ta cả đời.

Đó gọi là ngục tù dĩ vãng. Dĩ vãng bao vây tâm trí và cuộc đời ta như những chấn song tù ngục.

Cho nên các bạn, chúng ta phải biết cách thoát ra khỏi những chấn song tù ngục đó.

Cuộc đời của mỗi chúng ta là một bản kịch dài, và ta là vai chính trong kịch bản đó. Chuyện đã qua là đã qua, chương đó đã xong và màn đã khép. Chỉ còn hình ảnh do máy video recorder thu lại. Lâu lâu mở ra xem, cũng cảm thấy nao nao hay hớn hở trong lòng, nhưng đó chỉ là một cuốn phim, như bao cuốn phim khác ta mua trong các DVD, không hơn không kém. Đừng mang chuyện phim thành chuyện thật, rồi cứ hậm hực ấm ức đau khổ vì phim, rồi quay ra đấm ông hàng xóm đang đi qua trước cửa nhà, hay thường hơn nữa là cay đắng với ông chồng bà vợ là nạn nhân từ trời rơi xuống ngay trong nhà mình.

Màn kịch đã qua, hãy để nó qua. Hãy lo thủ diễn tốt màn kịch hiện tại của hôm nay. Hôm nay ta phải đóng vai tích cực, hăng hái, yêu đời. Không thể cứ suy tư đến các đau khổ và nước mắt của hôm trước mà có thể thủ diễn tốt vai sống động tích cực hôm nay. Diễn viên phải để 100% tâm trí vào vai mình đang diễn mới có thể diễn đến nơi đến chốn.

Các bạn có nghe mình vừa nói gì không? "Hôm nay ta phải đóng vai tích cực, hăng hái, yêu đời. Không thể cứ suy tư đến các đau khổ và nước mắt của hôm trước mà có thể thủ diễn tốt vai sống động tích cực hôm nay. Diễn viên phải để 100% tâm trí vào vai mình đang diễn mới có thể diễn đến nơi đến chốn."

Một dĩ vãng rất đẹp hay rất đau khổ có khả năng cuốn hút lôi kéo tâm trí ta vào đó, như ma muội, ta muốn quên đi, muốn thoát ra, cũng không được. Vì thế người ta mới gọi là "ngục tù dĩ vãng". Nếu thoát ra dễ quá thì ai lại gọi là ngục tù?

Nhưng nếu bạn thực sự muốn thoát ra thì cũng không khó. Bạn có nhớ câu mình hay nói "gọi chúa quỷ đích danh" (call the devil by the name) không? Trong các vấn đề tâm l‎ý con người, gọi chúa quỷ đích danh thì chúa quỷ biến mất. Đó chính là cách chữa bệnh bằng phân tâm học. Các bác sĩ phân tâm học chẳng chữa gì cho bạn cả. Họ chỉ gợi chuyện cho bạn nói, rồi khi bạn nói đụng đến nguyên nhân sâu kín của vấn đề tâm l‎ý của bạn, và bác sĩ nói đó chính là nguyên nhân của bệnh của bạn, thì bạn hết bệnh. Ví dụ, từ lúc ông chồng mua cái nhà bên cạnh dòng sông, tự nhiên bà vợ bị stress cả ngày đêm mà không biết tại sao. Bà vợ nói chuyện với bác sĩ phân tâm, đến lúc vô tình (hay do thôi miên) kể chuyện suýt chết đuối hồi 1 tuổi, nhà phân tâm học nhận ra đó là nguyên nhân và chỉ cho bà vợ nhận ra đó là nguyên nhân của stress của bà ấy, thì tự nhiên bà ấy hết stress. Đó gọi là call the devil by the name.

Dĩ vãng chỉ là một cuốn phim trong đầu bạn, không hơn không kém. Thì hãy gọi nó đích danh: "Chú mày chỉ là một cuốn phim, một DVD, chú mày không có quyền lực gì với tao cả." Gọi đích danh DVD thì DVD mất hết quyền lực cầm tù tâm trí bạn.

Nếu ta yếu công lực, tâm trí của ta có thể tự cầm tù nó trong ngục tù dĩ vãng, và không hề nghĩ đến cách phải tự giải thoát, như con chim bị nhốt trong lồng đã lâu năm, dù cửa lồng có mở nó cũng không nghĩ đến chuyện bay đi đâu cả.

Nhưng nếu bạn muốn sống thật, thì hãy nhớ: Chỉ có một nơi để sống, và một lúc để sống. Đó là "ở đây, lúc này". Dĩ vãng là một cuốn phim của k‎ý ức, tương lai là một cuốn phim của tưởng tượng. Chỉ có "ở đây lúc này" là thực.

Và hãy gọi ngục tù dĩ vãng đích danh: Chú mày là một cuốn phim trong DVD không hơn không kém.

Chúc các bạn một ngày tự do.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Thư cho em gái đi xuất khẩu lao động

Posted: 03 Jul 2011 01:04 PM PDT

 
Nga thương,

Thật là bối rối! Chẳng biết dặn gì cho người đi xa? Chị có đọc một số bài viết của người đi xa trên mạng. Chị sẽ không chúc, không khuyên những điều giống mọi người, vì chắc hẳn em sẽ nghe đến muốn nhàm, nhàm nhưng vẫn rưng rưng vì lúc sắp chia tay…

Em à, có bao điều đang chờ em phía trước. Một thế giới mới, một cuộc sống mới đang bắt đầu. Sẽ có những bỡ ngỡ, sợ hãi một chút, một chút luyến lưu, một chút xót xa, một chút hờn tủi, nhiều những lo âu…và, vượt lên tất cả, hãy phấn khích nhiều thêm, hồi hộp tí nữa…sung sướng, ngây ngất cái cảm giác của một người sẽ đi xa, đi xa lắm…một chút cảm giác như là giang hồ phiêu lãng. Hít vào lồng ngực cái hơi thở của một tâm hồn, một con chim nhỏ muốn vượt sóng lớn. Em là con hải âu trên biển…

Em có thể sẽ ngại giao tiếp, sẽ rơi vào lạc lõng yên lặng của những người lạ xung quanh…Nhưng em chẳng cô đơn đâu, nếu em muốn! "Đường đi ở trong miệng", hãy mạnh dạn giao tiếp với những người xung quanh! Nếu là người Việt, họ cũng cần đồng hương để động viên nhau. Nếu là người Hàn hay bất cứ người nước nào khác, họ cũng tò mò về văn hóa mình, con người mình. Nhưng họ, cũng như em, bị ngăn cách bởi một cái gọi là "culture barrier" (tức, rào cản văn hóa) mà cái đầu tiên và lớn nhất là ngôn ngữ. Em đã học tiếng Hàn! Có thể em vẫn chưa giỏi tiếng Hàn, mà cho dù có rất giỏi thì cũng khá khó khăn trong những ngày đầu giao tiếp ở xứ họ. Giữa ngôn ngữ văn phạm và ngôn ngữ nói, giao tiếp hằng ngày có một chút khác nhau. Lại có sự khác về chất giọng vùng miền. Và thực sự giao tiếp hằng ngày với những người Hàn thực sự…

Chẳng sao đâu em ạ! "Vạn sự khởi đầu nan" mà! Em nhớ rằng người ta luôn thích những ai tích cực và ham học hỏi. Những lớ ngớ ban đầu có thể là những lớ ngớ đáng yêu thông thường mà người ta dễ dàng thông cảm bỏ qua. Không biết một từ thì khoa chân múa tay hay vẽ ra trên đất, trên giấy, trên không khí cho người ta hiểu mà nhắc mình. Sai ngữ pháp, cấu trúc câu thì có làm sao đâu nhỉ? Người rành tiếng Hàn họ sẽ hiểu, người chưa rành lắm cũng cố gắng hiểu, chỉ cần có từ thôi, rồi từ từ người ta sẽ chỉnh cho em khá ngữ pháp. Ngôn ngữ thôi mà, càng thực hành nhiều, càng phát hiện nhiều lỗi, gặp lỗi thì sửa lỗi, vài lần như vậy là nhớ. Có thể mắc lỗi mới nhưng sẽ chẳng bao giờ mắc lại lỗi cũ nữa. Tất cả các việc đều như vậy. Không đâu giúp em học và trưởng thành nhiều như trong thực tiễn đâu em ạ!

Và, cũng nhờ giao tiếp, em sẽ có thêm những người bạn; mạnh dạn, tự tin hơn; và có thêm nhiều tri thức, kinh nghiệm bổ ích… Đừng nghĩ rằng ta sẽ chỉ ở đấy có một vài năm thôi, rồi ta sẽ trở về, do đấy chỉ biết có làm việc, có kiếm tiền…Em nhớ rằng, sẽ thật buồn chán nếu mỗi ngày trôi qua đều như một cỗ máy vận hành đi, vận hành lại theo những nhịp cũ mà người ta đã lập trình cho nó! Xa nhà là sẽ phải đối mặt với cô đơn và nỗi nhớ. Xa nhà là sẽ phải tự đứng bằng đôi chân của mình. Xa nhà, lại xa quê hương nữa…có bao điều phải đối mặt! Em định làm gì? Khóc, nhớ, buồn, hờn, tủi, chán, than thân trách phận…? Sẽ chẳng trách nếu em rơi vào một trong số chúng. Đều là tâm lí thường của con người cả mà! Nhưng chỉ một chút thôi em nhé! Vừa đủ để biết đến "trải nghiệm xa nhà, xa quê hương". Vừa đủ để đồng cảm và gần gũi hơn với những người xung quanh. Vừa đủ để quý trọng hơn quá khứ đã có và tương lai sắp đến, ngày em trở về…Vừa đủ để biến thành sức mạnh, nhắc mình phấn đấu vươn lên… Nhớ em nhé, chỉ "một chút vừa đủ", vì nếu nhiều hơn, chúng có thể sẽ đánh gục em rất nhanh!

Em hãy đi với tất cả tâm thế của một người sẵn sàng. Và đừng lạc mất tâm hồn và phong cách người con gái Việt. Em là con gái Việt! Em rất đẹp, rất duyên dáng và mạnh mẽ. Em chịu khó và biết nhẫn nhịn. Em khiêm tốn, hiền lành, chất phác mà vẫn phải khôn ngoan, tự tin, và kiêu hãnh. Em có thể mặc cảm cái sự nghèo (của chính em hay chính quê hương), em có thể mặc cảm với sự kém hiểu biết…, song, chẳng ai khinh, hay khinh được lâu một người đang phấn đấu vươn lên! Em, hãy như cây xương rồng kiêu hãnh nở hoa giữa nắng cháy, giữa gió rát, giữa đất cát khô cằn dù là xứ nào đi chăng nữa. Em hãy nhớ, văn hóa, tinh thần dân tộc là sức mạnh! Người Hàn có áo truyền thống của họ, ta có áo truyền thống của ta. Họ có lễ tục của họ, ta có lễ tục của ta. Họ yêu tiếng hát của họ.v.v.Vậy, hãy làm cho họ tò mò, thích thú với cả văn hóa ta, tiếng hát của ta. Cái gì mới lạ thường kích thích trí tò mò. Người có cái mới lạ (và hay, tất nhiên) là người có cái để kiêu hãnh, tự hào. Tất cả những gì là bình thường, là quá quen ở Việt Nam từ cách ăn uống, đi lại, phục sức, lễ tục…đều sẽ trở nên thiêng liêng và giá trị khi đem ra nước ngoài. Hãy quan tâm đến sự giao lưu văn hóa em nhé! Giao lưu với tất cả yêu quý, tôn trọng, và bình đẳng, không phải để so bì! Em nhớ lấy!

Ngày em về…Ngày em về, chị hằng mong em mang về không chỉ là tiền lương tích góp, quà cáp cho bạn bè…Chị muốn thấy em phơi phới như bông hoa nở trong nắng mới. Cánh chim bay đi, ngày trở về vẫn chính là nó, nhưng cứng cáp hơn, mạnh mẽ hơn, và đôi mắt, và tâm hồn sáng ngời sự thông tuệ…Em có thể chẳng hiểu điều chị nói. Vậy thì đơn giản thế này: hãy nhớ trong đầu là ta sang học hỏi nữa (đi làm, đi du lịch, đi chơi, và đi…học hỏi, cả kinh nghiệm, cả văn hóa, cả tri thức). Hãy để ý cách họ nói năng, cư xử. Họ có ăn bằng bát đũa như ta, bữa cơm có cơm_rau_cá làm ba món cơ bản? Họ mặc như thế nào? Hoa văn trên áo, trên nhà của họ có ý nghĩa gì? Câu cửa miệng của họ? Tính cách Hàn mà em rút ra có gì giống và khác với chúng ta? Họ có gì hơn đáng cho ta học tập? Cách tổ chức nhà máy, xí nghiệp, cách làm việc của họ? Những người dân Hàn thường làm gì trong đời sống hàng ngày, và cả trong những dịp đặc biệt? Đồ chơi, trang phục truyền thống của họ có ý nghĩa gì? Đường sá, cách bố trí nhà của họ, cách bài trí.v.v. Em hãy quan sát, hãy nhận xét và đúc rút kinh nghiệm. Ngày trở về của em sẽ không chỉ có tiền kiếm được để làm hài lòng người ở nhà, mà sẽ có thêm bản lĩnh, tâm hồn và cái đầu được mở mang của người đi xa trở về, những điều sẽ giúp em có những bước tiến tiếp theo thuận lợi hơn, và cũng là những điều sẽ khiến người ta phải nể trọng em mà như em biết đấy, con người có hiểu biết…Em sẽ có một ngoại ngữ để sành sỏi là tiếng Hàn, có kinh nghiệm làm việc trong lĩnh vực của em, dù là lĩnh vực gì đi chăng nữa, và kinh nghiệm làm việc với người nước ngoài…(sẽ dễ hơn để xin vào một công ty của người nước ngoài ở Việt Nam đúng không?)

Đã có những người thành công trên đường đời nhờ tinh thần tự lập và học hỏi, như tỉ phú người Mỹ, Bill Gate chẳng hạn. Tự tin lên em nhé! Chúc em luôn thành công!

Thương em,
Chị
 

Ngọc Nho


Filed under: Văn Tagged: Văn

Lại có biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội

Posted: 03 Jul 2011 01:03 PM PDT

Tin cho hay trong tuần thứ 5 liên tiếp đã diễn ra tuần hành chống Trung Quốc tại Hà Nội vào sáng Chủ nhật 03/07, tuy với quy mô nhỏ hơn.

Trước đó, hôm thứ Bảy, thanh niên sinh viên Việt Nam tại Hà Lan và Bỉ cũng đã tổ chức biểu tình phản đối chính sách “xâm lược” của Trung Quốc.

Một cuộc biểu tình manh nha ở TP Hồ Chí Minh sáng Chủ nhật đã không thực hiện được vì bị điều mà một số nhân chứng nói là “bị an ninh ngăn cản”.

Trong những ngày qua, lãnh đạo Việt Nam và Trung Quốc đã có các cuộc gặp gỡ để tìm kiếm “giải pháp ôn hòa” cho các bất đồng và tranh chấp tại Biển Đông, vốn đã gây bức xúc dẫn tới biểu tình ở Việt Nam.

Lãnh đạo hai bên cũng thống nhất “định hướng dư luận để không làm phức tạp hóa tình hình”.

Thông tin BBC chưa kiểm chứng độc lập được nói sau khi có các cuộc gặp cấp cao Việt-Trung về căng thẳng song phương, lại có thêm một vụ tàu Trung Quốc bị cáo buộc là đã “cắt cáp bất thành ngoài khơi Việt Nam”.

Tin này, đưa ra ngay trước dịp cuối tuần, nếu được kiểm chứng và loan tải, chắc chắn sẽ gây ra phản ứng mạnh mẽ hơn ở trong nước.

Đợt biểu tình chống chính sách của Trung Quốc bắt đầu từ 05/06, sau sự kiện mà Việt Nam cho biết là tàu thăm dò dầu khí Bình Minh 02 của PetroVietnam bị tàu hải giám Trung Quốc gây hấn và cắt dây cáp.

Từ đó, các chủ nhật đều có biểu tình ở Hà Nội, tuy tại TP Hồ Chí Minh, hoạt động biểu tình đã bị ngăn chặn và chỉ xảy ra được hai lần 05/06 và 12/06.

Dựng rào chắn

Các nguồn tin ở Hà Nội nói cuộc tuần hành ở thủ đô quy tụ chừng 100 người.

Ngay từ sáng sớm, lực lượng an ninh đã dựng rào chắn và đặt biển cấm quanh khu vực Đại sứ quán Trung Quốc trên đường Hoàng Diệu.

Hãng AFP có mặt tại hiện trường nói tuy vậy khoảng 40 người vẫn tụ họp trước tòa nhà sứ quán trước khi tuần hành về hướng trung tâm Hà Nội. Trong đoàn người có mặt nhiều trí thức tên tuổi và một số nhân vật bất đồng chính kiến.

Trên đường đi tới Nhà Hát Lớn Hà Nội, đoàn tuần hành có thêm người tham gia.

Biểu tình tại Hà Nội 03/07Người biểu tình hô khẩu hiệu chống Trung Quốc

Họ mang theo cờ Việt Nam, cờ Trung Quốc mang hình hải tặc, và các biểu ngữ “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam”, “Trung Quốc phải tôn trọng vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam”…

Hiện diện của an ninh cả thường phục và mặc sắc phục được nói là ‘dày đặc’.

Ṭai Nhà Hát Lớn, một nghệ sỹ violin được biết đã trình bày một bản nhạc ái quốc trong khi một thanh niên lên tiếng đọc Tuyên cáo về hành động của Trung Quốc tại Biển Đông.

Bản tuyên cáo đặc biệt của các nhân sỹ trí thức ‘về các hành động gây hấn của Trung Quốc’ ra ngày 25/06 tới nay đã có hành nghìn chữ ký.

Đoàn tuần hành kết thúc tại khu vực Hồ Gươm, trung tâm Hà Nội, vào lúc 11 giờ trưa.

Trên các diễn đàn mạng, bên cạnh ý kiến ủng hộ việc biểu tình phản đối Trung Quốc, cũng đã có những ý kiến hoài nghi hiệu quả của các đợt tuần hành mỗi tuần mà con số người tham gia ngày càng giảm.

Mới tuần trước, một tướng lĩnh hàng đầu Trung Quốc đã kêu gọi Chính phủ Việt Nam “xử lý các vấn đề tế nhị một cách thích đáng”.

Trung Quốc cũng luôn phản đối sự tham gia của một bên thứ ba trong các tranh chấp tại Biển Đông.

Ngày 15/07 tới, hải quân Việt Nam và Hoa Kỳ sẽ bắt đầu hoạt động chung ở vùng biển miền Trung của Việt Nam.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

Nga giao tàu ngầm cho VN năm 2014

Posted: 03 Jul 2011 01:02 PM PDT

BBC

Tàu ngầm của Nga

Chiếc đầu tiên trong số sáu tàu ngầm hạng Kilo 636 mà Việt Nam đặt mua từ Nga sẽ được giao hàng vào năm 2014.

Thông tấn xã Nga Novosti dẫn lời giám đốc công ty xuất khẩu vũ khí nhà nước Nga Rosoboronexport cho hay chi tiết trên tại một cuộc triển lãm hải quân ở St Petersburghôm 01/07.

Ông Oleg Azizov khẳng định: “Các tàu ngầm sẽ được chuyển giao từ năm 2014″.

Việt Nam và Nga đã ký hợp đồng trị giá nhiều tỷ đôla trong chuyến thăm Nga của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng vào cuối năm 2009.

Khi được hỏi về các đặc tính của loạt tàu ngầm đang thực hiện cho Việt Nam, ông Azizov nói: “Đây là các tàu ngầm theo thiết kế chuẩn với hệ thống hỏa tiễn chuẩn dạng Club”.

Mới đây, hồi đầu tháng Sáu, trả lời câu hỏi về các động thái hiện đại hóa quốc phòng, đặc biệt là việc mua sáu tàu ngầm hạng Kilo của Nga, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh nói: “Đúng là chúng tôi đã ký hợp đồng mua sáu tàu ngầm Kilo 636 của Nga, và việc này hoàn toàn công khai minh bạch”.

Ông khẳng định “đây là việc làm bình thường” phục vụ mục tiêu xây dựng và bảo vệ đất nước.

“Xây dựng quân đội mạnh để bảo vệ hòa bình, để ai đó có ý đồ xâm chiếm Việt Nam cần để ý tới yếu tố này.”

Tàu ngầm Giao Long

Trong khi đó, Trung Quốc đang mang thử nghiệm độ sâu mới đối với loại tàu ngầm Giao Long được cho là có khả năng lặn sâu nhất thế giới.

Cuối tuần rồi, tàu Giao Long đã được thử độ sâu 5.000 mét ở Thái Bình Dương, sâu hơn mức 3.759 mét thử hồi năm ngoái.

Tàu ngầm Giao Long sẽ qua đợt thử nghiệm 47 ngày ngoài khơi, các chuyên gia sẽ xem xét tất cả các thiết bị trên tàu.

Đây là loại tàu ngầm có người điều khiển đầu tiên trên thế giới có thể lặn sâu tới 7.000 mét dưới mặt nước và có thể hoạt động tại 99,8% các vùng biển trên thế giới.

Tàu Giao Long với thủy thủ đoàn ba người đã thực hiện 17 lần lặn tại Biển Đông hồi năm ngoái, từ 31/05-18/07 và xuống độ sâu 3.759 mét.

Trung Quốc là nước thứ năm, sau Hoa Kỳ, Pháp, Nga và Nhật, có tàu ngầm có người điều khiển lặn sâu trên 3.500 mét.


Filed under: Quốc phòng Tagged: Quốc phòng

Bầu cử Thái Lan: Em Thaksin là nữ thủ tướng?

Posted: 03 Jul 2011 01:01 PM PDT

BBC

Bà Yingluck Shinawatra, em gái thủ tướng bị lật đổ Thaksin, đang tiến gần tới ghế thủ tướng sau khi đảng đương quyền nhận thất bại.

Thủ tướng Abhisit Vejjajiva đã chấp nhận thua cuộc sau khi thăm dò ngoài phòng phiếu cho thấy đảng Pheu Thai chiếm đa số tại quốc hội.

Trước đó, dự đoán của Đại học Suan Dusit cho thấy Đảng Pheu Thai mà người lãnh đạo là em gái của ông Thaksin, bà Yingluck Shinawatra, theo dự kiến sẽ có 313 ghế trong quốc hội, bỏ xa đảng Dân chủ của Thủ tướng Abisit Vejjajiva với số phiếu ước tính là 152 ghế trong tổng số 500 ghế tại quốc hội.

Thăm dò này dựa trên ý kiến của 150.000 cử tri mặc dù có những thăm dò khác cho rằng Đảng Pheu Thái chỉ được trên 250 phiếu.

Truyền hình Thái Lan cho thấy các phóng viên ảnh và truyền hình vây quanh bà Yingluck sau khi có kết quả thăm dò ý kiến.

Sau khi nhận được điện thoại chúc mừng của anh trai, bà Yingluck, người được một đối thủ cạnh tranh gọi là ‘Lady Gaga’ nói: “Điều đầu tiên tôi sẽ làm đương nhiên là những gì đảng Pheu Thai đã hứa trong lúc tranh cử. Đó là giải quyết vấn đề kinh tế.

“Tôi sẽ cố gắng hết sức và sẽ không để quý vị thất vọng.”

Tôi sẽ cố gắng hết sức và sẽ không để quý vị thất vọng.

Yingluck Shinawatra

Khi được hỏi liệu có phải bà thắng cử nhờ mang họ Shinawatra không, bà nói: “Tôi nghĩ cử tri nhìn vào chúng tôi, đầu tiên họ thấy tôi nhưng sau tôi là chính sách của đảng và ban lãnh đạo của đảng.

“Tôi nghĩ người dân đã cân nhắc mọi điều trước khi bỏ phiếu.

“Và nếu họ bỏ phiếu vì tên tôi là Shinawatra thì tôi phải đem hết sức mình ra phục vụ đất nước.”

Ông Abhisit, 46 tuổi, cũng đã ngỏ lời chúc mừng Yingluck Shinawatra, 44 tuổi, và nói trên truyền hình.

“Giờ đã rõ từ kết quả kiểm phiếu tính tới thời điểm này rằng Đảng Pheu Thái đã thắng cử và Đảng Dân chủ chấp nhận thua cuộc.

“Tôi xin chúc mừng Đảng Pheu Thái đã giành quyền lập chính phủ.”

Nếu trở thành thủ tướng, bà Yingluck sẽ là nữ thủ tướng đầu tiên kể từ khi Thái Lan trở thành đất nước dân chủ cách đây 79 năm.

‘Tư bản độc đoán’

Lãnh đạo Dân chủ, ông Abhisit là nhà kinh tế sinh ra tại Anh và theo học Đại học Oxford. Ông từng cảnh báo sẽ có bất ổn nếu bà Yingluck thắng cử.

Ông đổ lỗi cho phe áo đỏ gây ra bạo loạn trong năm ngoái làm nhiều người chết và coi ông Thaksin là ‘một nhà tư bản độc đoán và bè phái’.

Vị thủ tướng cũng nói mỗi lá phiếu cho Pheu Thai là phiếu cho ông Thaksin, và chỉ ra rằng chính đảng này đã chủ trương “Thaksin nghĩ, Pheu Thai thực hiện”.

Hơn 40 đảng phái với 3.832 ứng cử viên đã chạy đua vào 500 chỗ trong Hạ viện.

Hệ thống bầu cử hai tầng của Thái Lan quy định 375 dân biểu sẽ được bầu chọn tại địa phương, trong khi 125 người sẽ được chọn từ một danh sách dựa theo tỷ lệ phiếu các đảng giành được trên toàn quốc trong một vòng bỏ phiếu khác.

Tổng số cử tri ở Thái Lan là 47 triệu người.

Cho dù nhiều đảng phái khác nhau, chỉ có hai đảng Dân chủ và Pheu Thai được cho là có cơ hội giành đa số phiếu.

Các phân tích gia cho rằng sự chú ý sẽ đổ dồn vào giới quân sự xem họ ủng hộ ai khi đảng Pheu Thai chiến thắng, cho dù chỉ huy quân đội, Tướng Prayuth Chan-ocha, hôm thứ Năm đã nói ông sẽ giữ quan điểm trung lập.

Thách thức trước mắt người lãnh đạo Thái Lan sẽ là mang dân tộc đang bị chia rẽ này về với nhau và hàn gắn nền dân chủ trong nước.


Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới

No comments:

Post a Comment