Sunday, September 4, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Greensleeves – Andre Rieu

Posted: 04 Sep 2011 01:07 PM PDT


 
Nghệ sĩ vĩ cầm Hà Lan Andre Rieu là người nổi tiếng khắp thế giới, đặc biệt qua những chuyến lưu diễn trên sân vận động trước số lượng khán giả khổng lồ.

Ban nhạc của Andre Rieu quy tụ các tay nhạc công nhà nghề và các giọng ca cự phách từ nhiều nước trên thế giới đúng với câu ” Âm nhạc không biên giới “.

Khác với lối trình diễn có vẻ nghiêm trang và y phục “đứng đắn” của các ban nhạc đại hòa tấu cổ điển, dàn nhạc của Andre Rieu nhìn thoải mái khi trình diễn và trang phục thì vừa lịch sự, vừa lộng lẫy sang trọng…theo phong cách cổ điển Âu châu. Các nữ nghệ sỹ đều mặc đầm xòe, loại y phục qúy tộc Âu châu xa xưa.

Các bạn nghe Andre Rieu và ban nhạc của ông trong khúc nhạc “Greensleeves” một bài dân ca cổ của nước Anh, được dàn dựng trong khung cảnh thiên nhiên một cách hòa quyện đầy thơ mộng.


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Phúc cho người xây dựng hòa bình

Posted: 04 Sep 2011 01:05 PM PDT

Chào các bạn,

Câu thứ bảy trong Beatitudes (Tám điều phúc) trong Tân Ước là: Phúc cho người xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con của Thượng đế. Blessed are the peacemakers, for they will be called children of God. Matt 5:9.

Đương nhiên là nếu đã nói về Thượng đế thì tất cả mọi chúng ta đều là con của Thượng đế. Nhưng chỉ có người xây dựng hòa bình mới được gọi là con của Thượng đế. Vì Thượng đế là tình yêu.

Có 3 cách xây dựng hòa bình:

1. Xây dựng hòa bình với người mình đang có mâu thuẫn.

2. Xây dựng hòa bình bằng cách giúp hai người đang có mâu thuẫn hòa giải.

3. Xây dựng hòa bình trong tâm mình, xóa bỏ tất cả các tư tưởng và cảm xúc mâu thuẫn, chiến tranh, chia rẽ, giai cấp, thù hận, ganh ghét… trong lòng mình.

Chính điều số 3 này mới quan trọng, vì nó bao gồm hai điều trước đó.

Nếu chúng ta quan sát tác phong của chúng ta một chút, có lẽ là 99% của thời gian sống của chúng ta, chúng ta là kẻ kiến tạo chiến tranh nhiều hơn hòa bình. Hầu như trong vấn đề xã hội nào, chúng ta cũng chọn một phía và chống phía bên kia. Xem đá bóng thì cũng thường ủng hộ một đội, chống một đội (Vì vậy mà thường có tình trạng khán giả bóng đá đánh nhau). Trong vấn đề Trung quốc thì "đạo" chính trong dòng bàn luận của dân ta là "đánh nhau". Và mọi vấn đề chính trị thế giới, có lẽ là chúng ta cũng đều chọn "phe" trong tư tưởng.

Và đây là điều đáng kinh ngạc nhất (dù là nó quá quen thuộc đến nỗi chỉ có người từ sao hỏa vừa đặt chân đến trái đất mới nên kinh ngạc) là, hầu như ta chẳng bao giờ nghe một người hay một nhóm người nói: “Nhân danh Thượng đế, tôi đến đây để hòa giải cùng anh.” Nhưng lịch sử loài người, cho đến ngay lúc này, luôn luôn có những nhóm người gây hấn, đánh nhau, giết nhau, khủng bố nhau… để “nhân danh Thượng đế”, “vinh danh Chúa/Allah”, “bảo vệ chánh pháp”, “diệt trừ ngoại đạo”…

Các bạn, đừng bao giờ, đừng bao giờ, đừng bao giờ, đánh giá nhẹ sự có thể mê muội của đầu óc con người chúng ta, kể cả những người đọc kinh sách hàng ngày nhưng trái tim thiếu ánh sáng của “tình yêu vô điều kiện”.

Đã có bao giờ chúng ta bảo nhau "Hãy là người xây dựng hòa bình"? Văn hóa Việt Nam thường lấy binh đao làm hơi thở. “Trống Tràng Thành lung lay bóng nguyệt / Khói Cam Tuyền mờ mịt thức mây / Chín tầng gươm báu trao tay / Nửa đêm truyền hịch chọn ngày xuất chinh." Mình chẳng nhớ có bài thơ nào nói về việc hãy dùng đời ta để xây dựng hòa bình cả. Trong thi ca và văn chương Việt, hầu như hòa bình chỉ có nghĩa là chiến thắng khải hoàn, quân địch chạy hết, ta có hòa bình. Hòa bình trong văn hóa Việt luôn luôn phải là hậu quả của chiến tranh.

Có lẽ lịch sử tranh đấu trường kỳ của chúng ta tạo ra một văn hóa binh đao như thế. Và ngày nay vẫn có những người Việt vẫn chờ “hòa bình” cho Việt Nam vì họ còn đang bận rộn với cuộc chiến riêng chưa bao giờ dứt của họ, và đối với họ Việt Nam vẫn chưa bao giờ có hòa bình! Phải chăng hòa bình, cũng như mọi thứ khác, chỉ là một cái nhìn của tâm thức?

Nhưng dù sao thì chúng ta cũng nên nhớ rằng, chiến tranh là điều tồi tệ. Chiến tranh dù với ai—ông láng giềng, nước láng giềng, với chính mình—luôn luôn là điều tồi tệ, chỉ bắt buộc phải làm vì chẳng còn cách nào khác, sau khi ĐÃ THỬ mọi cách hòa bình mà không xong.

Nhưng rất tiếc là bình thường chúng ta có máu "anh hùng" lớn đến nỗi không muốn "thử" hòa bình chút nào. Chữ "hèn" là từ sỉ nhục rất lớn trong văn hóa Việt và văn hóa truyện kiếm hiệp Trung quốc. Nhất định là phải từ Tống Nho, với các khái niệm về "danh" mà ra. Kẻ sĩ thì phải có “danh”. Ego rất lớn!

Dù chiến tranh có thể là điều không thể tránh đôi khi, chỉ nhìn quanh ta là đủ thấy chân lý. Trong đời sống hàng ngày, chiến tranh thường đồng nghĩa với mafia và du đãng đường phố, và người lương thiện có khuynh hướng giải quyết các mâu thuẫn bằng đường lối êm dịu và hòa bình. Đó là chân l‎ý cuộc sống. Và chân l‎ý này cũng đúng với cả những vấn đề lớn hơn trong thương mãi, kinh tế, và chính trị. Hòa bình là cách sống để trường tồn và phát triển, cả vật chất lẫn tâm linh, từ cá nhân đến xã hội.

Nếu bạn muốn trở thành lãnh đạo, hãy học rành nghệ thuật xây dựng hòa bình, vì đó chính là lãnh đạo. Đánh nhau thì không có nhiều điều để học bằng xây dựng hòa bình. Và xây dựng hòa bình đòi hỏi đức nhẫn nhục của các Bồ tát. Không phải dễ và "hèn" như chúng ta thường hạ nhau. Mà dù có “hèn” thì có lẽ chữ “hèn” đồng nghĩa với chữ “nhẫn nhục” trong Bồ tát đạo, và chữ “hèn mọn” của Thánh Phanxicô Hèn Mọn.

Mình mong rằng một số bạn đọc bài này sẽ hiểu và thấm sâu hơn là các trình bày ngắn ngủi của mình ở đây, và tuyên thệ với chính bạn là "Tôi sẽ là người xây dựng hòa bình cho thế giới." Và nếu bạn tuyên thệ như thế, thì hy vọng là một lúc nào đó chúng ta trên ĐCN có thể cùng nhau có một dự án "xây dựng hòa bình cho thế giới".

Chúc các bạn một ngày hòa bình.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Kỹ năng lãnh đạo, Trà Đàm Tagged: kỹ năng lãnh đạo, trà đàm

Bảy Khúc Seattle, Khúc Cuối — Một Mình

Posted: 04 Sep 2011 01:04 PM PDT

“Bộc bạch. Thơ là thơ, vâng, tôi đâu có bảo những dòng viết này là thơ, bởi chúng không là sáu tám, bẩy bẩy sáu tám, hay bốn câu bẩy chữ, tám câu bẩy chữ, mà là tiếng lòng tôi, bạn yêu tôi cảm ơn, bạn ghét tôi không buồn.”Đây là Khúc Cuối trong loạt bảy bài nhật ký ghi lại lúc xa quê. Đã post lên trang nhà và được một số trang web bằng hữu thương, nể đăng lại. Xin chân thành biết ơn và cũng xin thành thật nhận lỗi vì đã tạo điểm đề người thương kẻ ghét. Cầu xin bạn đọc mở lòng Bồ Đề cho tất cả.

Bảy Khúc Seattle, Khúc Cuối
Một Mình

1.
Tôi ngồi hai mình, tựa vai nhau, trên một nhánh bè gổ ngắm mặt trời lặn trên Lake Washington. Hai mình mà xưng một mình. Bởi nghĩ, tình tới bến Bồ Đề nở một giọt hoa
Một mình. Mặt trời hừng hực lửa khoan thai từ đỉnh Núi Xanh (Evergreen Mountain) đi xuống. Gương mặt cười lóa. Nội lực nhấn vào huyệt hỏa như thể phải thoát hết, nắng hết, sáng hết giọt trời
Một mình. Dương nhân ví như mặt trời. Mở rộng phạm trù, không phân biệt nam nữ, cần lao, năng động, sáng tạo đều là dương nhân, ví như mặt trời. Người Seattle khát vọng như mặt trời.

Bỗng nhiên. Lòng hát quan họ nghỉ chúng em ra về. Đất nước đồng bằng, lội bộ một thôi chân từ làng em đã tới làng anh. Nhạc ngũ cung thong thả, lịch sử thong thả, dưa cà thong thả, lễ bái thong thả, thiên cơ sắp đặt cả rôi
Một mình. Seattle vốn cũng chỉ là rừng núi âm u, sông hồ hoang dại. Người Seattle dựng tháp space Needle thông báo với trời xanh kiến tạo một Seattle hoành tráng hôm nay
Lan man. Ai dám bảo Ba Vì, Sapa, Plâyku, Đà Lạt không đẹp bằng Seattle này nhỉ? Nhưng nhân tạo làm cho thiên nhiên Seattle sạch hơn, xanh hơn, đẹp hơn, hùng vĩ hơn thì rõ ràng người Seattle đáng để cho nhân loại cúi đầu, ngả mũ
Một mình. Mặt trời không cho mình quyền đi nhanh hay bước chậm , mặt trời tôn trọng quy luật, không nản lòng, không nhàm chán lập đi lập lại quy trình trường sinh bất lão
Cúi lạy đức tin. Đức tin tên là Giác, tên là Phật, tên là Jêsu Cơrít, tên là Thánh Ala. Người Seattle tu tại gia mà đắc Đức Tin. Còn chúng ta, hình như chúng ta hỗn tạp đức tin, thờ mọi loại thánh thần mà lòng chẳng biết thiêng ai.

2.
Tôi ngồi hai mình, tựa vai nhau, trên một nhánh bè gổ ngắm mặt trời lặn trên Lake Washington. Hai mình mà xưng một mình. Bởi nghĩ, tình tới bến Bồ Đề nở một giọt hoa
Một mình. Hai mình mà sống với nhau cả đời chưa thành một, thì cộng đồng nhiều mình, xã hội triệu mình, nhân loại tỷ mình, âm dương làm sao đồng nhất mình, ganh ghét, oán thù, chiến tranh tự nhiên như giông bão
Lan man. Người Seattle tự do toàn phần xác, toàn phần hồn, làm cái mình thích, yêu cái mình yêu, mỗi người là một cây xanh, chụm vào nhau thành cả Seattle xanh mãi, cả Washington xanh mãi, tự tin xanh mãi (evergreen)

Email của bạn. Năm ngoái cũng tháng này anh đi Seattle bên ta mọi người quýnh quáng lo vàng đạp mức 23 triệu/ lượng. Năm nay, cũng tháng này, anh đi Seattle bên ta mọi người kinh hoàng sát thù tiệm vàng mới mười tám tuổi

Một email khác. Văn đàn bên đó thế nào? Êm đềm lắm. Không như bên ta, đầu năm hội nhà văn nhớn, cuối năm hội nhà văn nhỏ, giữa hai hội là giải thưởng danh giải thường vọng ngổn ngang gươm giáo chiến trường
Bỗng nhiên. Lòng bảo nín không lạm chuyện sân si. Gật đầu nín. Mặt trời đã là là mép nước. Nước sóng sánh như bạc trắng, Như mặt người cười xán lạn. Chỉ mình tôi, có lẽ thế, ngồi ngắm mặt trời lặn, ngược sáng, tối thui
Bộc bạch. Thơ là thơ, vâng, tôi đâu có bảo những dòng viết này là thơ, bởi chúng không là sáu tám, bẩy bẩy sáu tám, hay bốn câu bẩy chữ, tám câu bẩy chữ, mà là tiếng lòng tôi, bạn yêu tôi cảm ơn, bạn ghét tôi không buồn
Một minh. Lòng người ly tán. Thơ mỏng manh yếu đuối. Tuổi già trước gió run chân. Nên cố mà vun đắp cội rễ gia đình. Mặt trời đang lặn. Tôi tin mặt trời không buồn vì biết mình sắp lặn. Tôi tin tôi.

3.
Tôi ngồi hai mình, tựa vai nhau, trên một nhánh bè gổ ngắm mặt trời lặn trên Lake Washington. Hai mình mà xưng một mình. Bởi nghĩ, tình tới bến Bồ Đề nở một giọt hoa. Tôi tin mặt trời không buồn vì biết mình sắp lặn. Tôi tin tôi.
Bâng quơ. Cỏ lau nơi này thật tội nghiệp cỏ lau, vô ảnh vô ngôn không sắc không hương, ganh ty cỏ lau quê mình có thu heo may thi nhân se se gió cỏ lau sắc buồn
Một mình. Thưa Mặt trời, có phải Người đã đắc bồ đề tâm chói lói? Chả thế, trước muôn mồm buôn chuyện mặt trời, chẳng láo lếu nào khiến mặt trời giận dữ. Tôi tin mặt trời không buồn vì biết mình sắp lặn. Tôi tin tôi.
Lan man. Tôi tu thân chân đã tới cổng bồ đề, tham ganh chưa hẳn đã tuần triệt hết, nhưng mắt đã sáng vào trong bồ đề, đã thấy vườn hoa tình đồng loại, thân bằng quyến thuộc bạn bè tôi, riêng tư đẹp nhất tình tôi
Tự vinh danh. Hơn bốn chục năm hoan phối âm dương, anh tuyệt diệu như đôi vầng Nhật Nguyệt, nhấn mạnh, Nhật là anh, Nguyệt cũng là anh, còn em, em chỉ là phì nhiêu đất dai, thủy chung, hiền dịu
Lan man. Trời đất cách xa nhau là thế mà nào có than thở xa xăm, cớ chi ngồi bên nhau em hát khúc Đôi Bờ. Dẫu đôi bờ hai mình vẫn là một , tình tới bến Bồ Đề nở một giọt hoa. Tôi tin mặt trời không buồn vì biết mình sắp lặn. Tôi tin tôi.
Mặt trời xuống hết, như một nhát lửa phóng thẳng, cấn vào huyệt thủy mà sinh ra Thiếu Dương. Ngày mai từ đó bắt đầu lớn dậy Thái Dương. Tôi ngộ trọn lẽ điều lặn mọc, dù ở Seattle hay ở quê tôi
Một mình: Tôi tin mặt trời không buồn vì biết mình sắp lặn. Tôi tin tôi.

Nhật ký 31/8/2011

Nguyennguyenbay.com giới thiệu


Filed under: Trà Đàm, Văn Tagged: Văn

Lễ nghĩa thời kỹ thuật số

Posted: 04 Sep 2011 01:03 PM PDT

SGTT.VN – Thời đại "số hoá" với những công nghệ hiện đại cho phép mọi người trao đổi thông tin nhanh chóng và tức thời qua điện thoại, email, chat, webcam… Tiện dụng và dễ dàng là vậy, nhưng với một số người lớn tuổi thì điều này dường như đang làm mất đi những phép tắc, lễ nghĩa cũng như làm sai lệch các quy tắc ứng xử, mà theo họ là cần phải có trong đời sống.

Họ quá khó tính, quá câu nệ lễ nghi, hay họ đang hành xử đúng? Những câu chuyện dưới đây ghi lại thực tế đã xảy ra.

Mất một tình bạn 30 năm

Tận dụng ưu điểm của công nghệ hiện đại để gắn kết thêm mối dây thâm tình với người thân. Ảnh minh hoạ: Ảnh: TL internet

Sau 30 năm làm bạn thân, bà Hường ở quận 1 và bà Mỹ ở quận 3 đã quyết định làm sui với nhau, khi hai con của họ cảm thấy tâm đầu ý hợp. Vì quá thân nhau, quá rành rẽ tính cách của nhau, quá hiểu nhau, quá biết về đời sống của nhau… nên lễ cưới diễn ra suôn sẻ, nhanh chóng. Hai bà mẹ cùng rủ nhau đi mua sắm, họ cùng mua một loại vải may áo dài, cùng mua trang sức của một nhãn hiệu, cùng chọn mẫu hoa trang trí trong nhà. Thậm chí phía nhà trai và nhà gái còn giành nhau trả chi phí đãi tiệc, giành nhau trong việc mời bạn bè chung… vì đó là đứa con duy nhất của họ. Bà mẹ nào cũng biết rõ, tất cả những gì cha mẹ có sẽ đều để lại cho con, và bản thân họ thương con thế nào thì người bạn họ cũng sẽ thương con như thế, nên không hề tính toán so đo trong bất kỳ việc gì.

Hạnh phúc ngập tràn là thế, nhưng có ngờ đâu chỉ sáu tháng sống chung, con của họ đã chia tay. Cô dâu về nhà mẹ ruột (bà Hường) cách nhà mẹ chồng 2km. Mẹ cô dâu ngồi chờ điện thoại suốt ba ngày không thấy phía nhà trai gọi sang, quyết định cho con gái ở luôn và không cho quay về nhà chồng trừ phi đích thân mẹ chồng và chồng phải qua "nói chuyện". Ngược lại, bà Mỹ cho rằng con dâu tự ý ra khỏi nhà, muốn quay về thì phải có cha mẹ đưa sang. Ngay trong ngày con dâu rời nhà, bà Mỹ đã gửi email nói rõ suy nghĩ này với bà Hường.

Hơn mười ngày sau vụ việc, bà Hường mới check mail, và không trả lời. Bà Hường tâm sự: "Khi là bạn, ngày nào chúng tôi cũng chat với nhau để chia sẻ mọi điều, rủ nhau đi ăn uống, đi mátxa, đi làm đẹp… Nhưng trong những ngày con gái bất ngờ trở về, tôi bấn loạn tinh thần, lòng như lửa đốt, buồn, giận, bực tức và nhiều cảm xúc lẫn lộn nên không hề kiểm tra hộp thư. Đến khi đọc email bả gửi, tôi càng giận hơn. Chuyện quan trọng như vậy, tại sao bả không thể gọi điện cho tôi, chuyện hai đứa nhỏ không hợp nhau thì đó là sự khác biệt của tuổi trẻ, bậc làm cha mẹ đâu thể ép được. Nhưng tôi giận bả, nếu ngại đến nhà tôi thì bả và tôi có thể hẹn nhau ra tiệm càphê để cùng trao đổi, tại sao chỉ là email lạnh lùng?"

Còn bà Mỹ trong tâm trạng buồn rầu, cho biết: "Con mình là trai, con của bạn là gái, tôi hiểu những mất mát của bà mẹ có con gái phải dang dở lần đầu, mà không biết dùng lời lẽ nào để nói với bả. Nên đành gửi email".

Hai người bạn tưởng chừng thân nhất đã cắt đứt tình bạn thâm sâu chỉ vì email.

Thiệp cưới qua email

Lần đầu ngồi sui, ông Hùng – là nhà giáo, cẩn thận lập danh sách những đồng nghiệp, bạn bè, người thân và lên kế hoạch mời trước lễ cưới cả tháng. Ngặt nỗi lịch giảng dạy trong tháng 5 dày đặc (vì học sinh chuẩn bị vào mùa thi), không đủ thời gian đến tận nhà gửi thiệp mời từng người, ông Hùng và vợ bàn nhau sẽ gọi điện thoại, sau đó gửi thiệp qua email hoặc đường bưu điện.

Ngày cưới của con, 23 người khách ông Hùng gửi thiệp mời qua email, chỉ có năm người đến dự. Ông Hùng khá ngạc nhiên, vì trước đó ba ngày ông đã gọi điện thoại lại một lần nữa để xem email đã đến đúng địa chỉ hay chưa, thì hầu hết đều đã nhận được thiệp mời.

Sau lễ cưới, một vài người bạn thân đã thẳng thắn cho biết, họ không đến vì nghĩ thiệp mời qua email là không trân trọng. Họ nghĩ có vẻ như chủ nhà đã hết thiệp in, chợt nhớ đến họ nên gửi thiệp email để sau này khỏi bị trách. Anh bạn cũ của ông Hùng nói: "Gửi thiệp mời qua email cũng như thư chào hàng, thiệp điện tử mà chỉ cần một cú nhấp chuột là gửi đến cả trăm, cả ngàn người. Thư điện tử có thể rơi vào thùng rác. Trong khi đám cưới là chuyện hệ trọng cả đời người, nếu gửi email thì người nhận có thể xem như thư vào spam rồi, chẳng cần quan tâm".

Mẹ chồng và tin nhắn

Cô Nguyệt Hồng, ngụ tại quận Bình Thạnh kể với bạn bè, mẹ chồng là người khắt khe và quá khó tính. Mỗi khi có chuyện cần liên hệ, hay muốn nhờ mẹ nấu cơm hộ, nhờ mẹ đón con ở trường, nhờ mẹ làm việc gì đó… vì cô bận việc, thì phải gọi điện thoại. Mẹ chồng đã nói trực tiếp với vợ chồng cô: mẹ không xem tin nhắn của hai con, và tuyệt đối không thực hiện bất cứ đề nghị gì qua tin nhắn. Cô Hồng bảo: "mẹ chồng tôi mới có 50 tuổi, mắt còn tỏ, đâu bị lão hay cận mà không chịu đọc tin nhắn của con cơ chứ!"

Người mẹ chồng này có lý lẽ riêng của mình. Bà Hồng cho rằng: "Tôi vẫn còn đi làm, và bản thân tôi không hề lạc hậu so với các phương tiện thông tin hiện đại trên máy tính, điện thoại… Nhưng tôi hiểu con trai và con dâu tôi còn khá trẻ, nhiều lúc chưa ý thức hết được vai trò và trách nhiệm làm chồng, làm vợ, làm cha, làm mẹ trong gia đình. Vì vậy tôi buộc chúng phải điện thoại cho tôi, để tôi có thể nghe giọng chúng, hỏi thêm cặn kẽ những lý do phải nhờ mẹ". Theo bà Hồng, nói chuyện sẽ tạo thành mối giao tiếp, chia sẻ, thông hiểu nhau, giàu tình cảm hơn. Còn tin nhắn ngắn gọn, cụt ngủn, không nên lạm dụng, nhất là đối với người lớn hơn mình.

Bản thân bà Hồng cũng chưa bao giờ nhắn tin cho các anh, chị trong gia đình. Khi cần liên hệ, thăm hỏi, bà đều gọi điện thoại hoặc đến tận nhà. Mọi người quý bà, và vì thế bà cũng muốn con mình học cách này để xây mối dây thâm tình với người thân.

Minh Thành


Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa

TQ đưa tàu ngư chính ra Hoàng Sa

Posted: 04 Sep 2011 01:02 PM PDT

Một góc quần đảo Hoàng SaBắc Kinh nói chủ quyền của Trung Quốc tại Hoàng Sa là ‘không thể chối cãi’

Tin cho hay Trung Quốc đã điều một tàu ngư chính ra vùng quần đảo Hoàng Sa, nơi có tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc, chỉ vài ngày trước khi quan chức ngoại giao cao cấp của Bắc Kinh đến Hà Nội.

Bộ Nông nghiệp Trung Quốc thông báo trên trang web của cơ quan ngư chính tỉnh Quảng Đông, cho hay một tàu mang số hiệu 306, có trọng tải 400 tấn, đã rời Quảng Châu để đi về hướng Hoàng Sa.

Một quan chức của cơ quan ngư chính Quảng Đông nói việc điều động nhằm “tăng cường nỗ lực thực thi pháp luật tại các vùng đánh bắt cá ở Hoàng Sa, bảo vệ hoạt động đánh bắt cá, an toàn cho ngư dân, và bảo vệ chủ quyền trên biển của Trung Quốc”.

Dự kiến hôm thứ Hai, nhà ngoại giao cao cấp nhất của Trung Quốc, Đới Bỉnh Quốc, sẽ thăm Việt Nam.

Trong những lần điều động tàu trước đây của Trung Quốc, Việt Nam cáo buộc các tàu hải giám và ngư chính của Trung Quốc nhiều lần xâm phạm vùng biển của Việt Nam.

Gần đây tàu cá Trung Quốc, với sự yểm trợ của tàu ngư chính, còn bị cáo buộc phá hoại hoạt động khảo sát của Tập đoàn dầu khí Việt Nam.

Được biết trong các cuộc đàm phán biển đảo với Việt Nam, Trung Quốc cương quyết không bàn đến vấn đề Hoàng Sa.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

Nhật ‘muốn dùng Việt Nam đối lại với TQ’

Posted: 04 Sep 2011 01:01 PM PDT

bbc

Cựu Đại sứ Hoa Kỳ Michael Michalak
Đại sứ Hoa Kỳ Michael Michalak (năm 2009) là người đã nghe Đại sứ Nhật Bản Sakaba trao đổi trong một bữa cơm trưa.

Nhật Bản hy vọng tăng cường ảnh hưởng tại Việt Nam bằng cách tài trợ đầu tư, nhằm đối lại với ảnh hưởng của Trung Quốc tại nước này và khu vực Đông Nam Á, theo nội dung một điện văn ngoại giao bị rò rỉ bởi Wikileak.

Đại sứ Nhật Bản tại Việt Nam, ông Mitsuo Sakaba, hồi tháng Hai 2009, đã thảo luận với Đại sứ Hoa Kỳ ông Michael Michalak và cho hay Tokyo muốn nỗ lực để cạnh tranh với ảnh hưởng của Trung Quốc ở khu vực Đông Nam Á, thông qua con đường phát triển cơ sở hạ tầng và thúc đẩy hội nhập khu vực.

Về cạnh tranh với Trung Quốc trong các dự án xây dựng cơ sở hạ tầng, đại sứ Nhật Bản cho đại sứ Mỹ biết, vẫn theo bức điện văn của sứ quán Mỹ từ Hà Nội, rằng:

“Nhật Bản tin rằng Việt Nam là một thành tố quan trọng trong việc giúp cân bằng với ảnh hưởng ‘quá mức’ của Trung Quốc ở Đông Nam Á. Để làm điều đó, Nhật Bản muốn tăng lợi ích để xây dựng Việt Nam, kết nối với Lào, Campuchia và cả Thái Lan.”

Trong lúc Trung Quốc đang xây dựng một trục kết nối “Bắc-Nam” liên kết Đông Nam Á qua các tuyến giao thông đường bộ được tăng cường, Nhật Bản đối lại bằng cách hỗ trợ trục liên kết “Đông-Tây” liên kết, bao gồm một tuyến đường từ Đà Nẵng tới phía bắc và phía tây và một trong những tuyến đường từ thành phố Hồ Chí Minh đi tới Campuchia ở mạn Tây.

Ông Sakaba cũng cho biết: “Có một cuộc cạnh tranh tồn tại ở Đông Nam Á, với Trung Quốc, Việt Nam và Thái Lan cùng tranh giành ảnh hưởng,” bức điện cho biết.

“Người Thái có một ‘kết nối tự nhiên’ với Campuchia, trong khi Việt Nam không có một liên hệ tự nhiên và có nhu cầu muốn Nhật Bản giúp tái nối với Campuchia và Lào.”

“Nếu một dự án cơ sở hạ tầng liên kết Việt Nam và Campuchia có sự tham gia của Nhật Bản, Campuchia sẽ chấp nhận nó. Nếu không có sự tham gia của Nhật Bản, Campuchia có thể không đồng ý.”

Dự án BauxiteĐại sứ Nhật Bản Mitsuo Sakaba nhận thấy Trung Quốc có ý đồ trong dự án Bauxite ở Việt Nam.

Ý đồ Bauxite

Bức điện cho thấy Đại sứ Nhật Bản, ông Sakaba nhận thức rằng Trung Quốc khi đó đang tìm kiếm ảnh hưởng trong phạm vi Việt Nam và đã đào tạo nhiều nhân sự cho Tập đoàn công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin), trong đó có một số hạng mục phục vụ các dự án tài nguyên lớn bao gồm phát triển bauxite ở Tây Nguyên.

“Các dự án khai thác trữ lượng bauxite làm nảy sinh một số mối quan tâm môi trường và cũng đặt ra thách thức quan trọng về vận chuyển, bao gồm sự cần thiết xây dựng một cảng vận chuyển mới,” vẫn theo bức điện.

Chính phủ Việt Nam tiếp cận Nhật Bản về phát triển các liên kết giao thông vận tải cần thiết. Và khi Nhật Bản từ chối, Chính phủ Việt Nam nói có thể nước này sẽ chuyển sang Trung Quốc.

“Nhật Bản đang tìm kiếm một mối quan hệ gần hơn với Việt Nam và không tin rằng ông Mạnh là lãnh đạo thân Trung Quốc nhất trong Chính phủ Việt Nam”

Đại sứ Nhật Bản ở VN, Mitsuo Sakaba

Đối với việc chế biến quặng bauxite, đại sứ Sakaba cho biết các công ty Nhật Bản “không quan tâm và Nhật Bản sẽ không cung cấp hỗ trợ phát triển” cho lĩnh vực này. Thế nhưng Nhật có thể xem xét tài trợ thông qua Ngân hàng hợp tác Quốc tế Nhật Bản (JBIC).

Khi được hỏi về Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Nông Đức Mạnh, trước chuyến thăm của ông này tới Nhật Bản vào thời điểm đó, đại sứ Sakaba cho biết:

“Nhật Bản đang tìm kiếm một mối quan hệ gần hơn với Việt Nam và không tin rằng ông Mạnh là lãnh đạo thân Trung Quốc nhất trong Chính phủ Việt Nam.”

Ông Mạnh từng đến thăm Nhật Bản vào năm 2002 với tư cách Tổng Bí thư Đảng và Nhật Bản theo vị đại sứ tin rằng “Đây là thời điểm tốt để giao thiệp với ông ấy, trong khi ông đang xem xét người kế vị có thể có trước khi ông Mạnh nghỉ hưu vào năm 2011.”

Đại sứ Sakaba cũng cho biết Nhật Bản hy vọng rằng Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng sẽ thăm Nhật Bản vào tháng Năm năm 2009.

Tài trợ phát triển

Về vấn đề cấp vốn tài trợ phát triển chính thức (ODA) cho Việt Nam, đại sứ Sakaba nói rằng Nhật Bản khi đó có bốn dự án với tổng trị giá 900 triệu USD đã sẵn sàng cho ký kết, trong đó có một dự án để khởi động một hệ thống tàu điện ngầm ở Hà Nội.

Ông Sakaba cho Đại sứ Mỹ hay: “Những đề xuất này đã được sẵn sàng khi Nhật Bản đình chỉ ODA hồi tháng Tám năm trước, và hy vọng nối lại vào Tháng Ba.”

Sau vụ cáo buộc quan chức Việt Nam nhận hối lộ của một hãng Nhật Bản, Công ty Tư vấn Quốc tế Thái Bình Dương (PCI), với số lượng lớn, đã có sự điều chỉnh trong chiến thuật cấp ODA của Nhật cho Việt Nam.

“Các dự án mới sẽ cần phải đáp ứng một số các điều kiện mới,” bức điện tín về cuộc trao đổi khi ăn trưa giữa hai vị đại sứ Nhật Bản và Hoa Kỳ tại Việt Nam hôm 26/2/2009 bị rò rỉ ra bởi Wikileaks cho biết.


Filed under: Bang giao quốc tế Tagged: Bang giao quốc tế

No comments:

Post a Comment