Đọt Chuối Non |
- La Llorona (Tình nữ khóc than) – Bản nhạc Mexico huyền hoặc…
- Cái nhìn yêu thương với cuộc đời
- Nhìn lại “Hiện tượng Lý Phương Liên” của 40 năm trước
- Ngày xa xanh
- THREE DISPUTES AND THREE OBJECTIVES – China and South China Sea (By Peter Dutton)
- Trung Quốc nói Hoa Kỳ ‘nên hợp tác’
- Tân đại sứ Mỹ ra mắt báo giới: “Tôi muốn làm mọi điều để xây dựng lòng tin với Việt Nam”
| La Llorona (Tình nữ khóc than) – Bản nhạc Mexico huyền hoặc… Posted: 09 Sep 2011 01:08 PM PDT
Kể về một người phụ nữ lang thang từ đời này sang đời khác, không ngừng than khóc để tìm lại những đứa con đã bị chết đuối của mình.Không ai biết sự thực của La Llorona bắt nguồn từ đâu, nhưng qua những câu chuyện được kể lại (và thêu dệt thêm), người ta đã tạo nên một hình tượng bi thảm và đáng sợ, rằng La Llorona chỉ xuất hiện khi bóng chiều đã tắt, cất tiếng khóc ai oán và sẵn sàng bắt trẻ con ném xuống sông, suối cho chết đuối để trả thù cho nỗi đau của mình.Đến nỗi dân Mêxicô thuở ấy không dám ra khỏi nhà vào ban đêm. Biết đâu, người ta đã sáng tạo ra câu chuyện này để ngăn cản các thiếu nữ ra ngoài khi trời tối, nhỉ? Chuyện bên lề: Ca sĩ Bạch Yến kể rằng, lần đầu tới Mêxicô và nghe giai điệu của bài hát La Llorona, cô đã xúc động đến rơi nước mắt vì nó quá hay, quá đẹp và quá…buồn. Các bạn nghe bài hát La Llorona, nhưng đừng giống ca sĩ Bạch Yến nhé Trần Can TĐH: Bản nhạc này có nhiều phiên bản. Dưới đây là lời của phiên bản Chavela Vargas trong video clip theo sau. Để giúp các bạn theo dõi bài hát rất nổi tiếng này, mình dịch sang tiếng Việt, rất vất vả vì không giỏi tiếng Spanish. La LLoronaChavela Vargas No sé que tienen las flores llorona, las flores del campo santo Tôi không biết họ có hoa, Tình Nữ Khóc Than, hoa trong nghĩa trang (TĐH dịch) Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | |||
| Cái nhìn yêu thương với cuộc đời Posted: 09 Sep 2011 01:06 PM PDT Chào các bạn, Có lẽ là mọi chúng ta đều biết là cái nhìn yêu thương hòa thuận là câu trả lời. Một cái nhìn hằn học về người thân chỉ có thể đưa thêm những hằn học xung đột và chúng ta chẳng "giáo dục" nhau được gì cả. Cái nhìn của chúng ta về cuộc đời cũng thế. Nếu ta muốn có được ảnh hưởng tốt đến đến cuộc đời quanh ta, nếu ta muốn là ánh sáng cho đời, ta phải có cái nhìn yêu thương về cuộc đời và những người quanh ta. Và đây là điểm nhiều người chúng ta nhầm lẫn nhất. Nói đến "tích cực", ta thường nghe nói như thế này: "Hãy cố gắng có trách nhiệm với mọi người, ngoài kia toàn là một lũ vô trách nhiệm". Tức là chúng ta "trong này" tốt với nhau, vì "ngoài kia" chúng nó rất tồi. Đây là một thái độ self righteous (tự cho mình là đạo đức), chia rẽ, và hằn học với đời. Rất tiêu cực. Dù đời có thế nào, dù người có thế nào, hãy yêu đời và yêu người, vì nếu ta không yêu đời yêu người, ta sẽ không ảnh hưởng được gì tốt với đời với người cả, và ngay cả trái tim ta, nó cũng sẽ héo khô vì hằn học. Cuộc đời cứ vậy đó, làng nhàng, nửa nạc nửa mỡ. Con người cũng cứ vậy đó, làng nhàng, nửa thiện nửa ác. Nhưng cuộc đời là nhà ta, con người là anh em ta. Nếu ta không yêu căn nhà của mình và anh em của mình, thì ta chẳng giúp ích gì được cho ai trong đại gia đình nhân loại này cả. Yêu căn nhà của mình, yêu các anh em làng nhàng của mình. Nếu mình không làm gì được, thì it nhất tình yêu của mình cũng sẽ làm cho ai đó trên đời hòa dịu hơn một chút. Đó đã là một chút tốt hơn cho đời. Chỉ một chút tốt cho đời như thế là quá đủ để gọi là xây đắp. Chúc các bạn một ngày yêu đời. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | |||
| Nhìn lại “Hiện tượng Lý Phương Liên” của 40 năm trước Posted: 09 Sep 2011 01:05 PM PDT
(Nhân Hội nghị viết văn trẻ toàn quốc lần thứ VIII)
Em tuổi hai mươi như tất cả mọi người Chọn số phận ở thời mình đang sống… Lý Phương Liên
Vào đầu thập niên 70 thế kỷ trước, khi những bài thơ của cô thợ máy Lý Phương Liên xuất hiện đã gây ra những “cơn sốt” trong dư luận. Hồi đó, những người ở lứa tuổi đôi mươi hình như cùng sống trong một “bầu khí quyển” tinh thần đặc biệt của xã hội, đều có thể rung động trước những câu thơ “chói ngời sắc đỏ” của Nguyễn Mỹ hoặc “nhuộm mầu thu vui” xanh rượi tình yêu thương của Lý Phương Liên – nói chung là chúng chẳng khác nhau là mấy, hoặc chỉ là những biểu hiện khác nhau của một tâm trạng chung: cùng một niềm tin yêu rộng mở, cùng một suy nghĩ nghiêm trang, cùng một niềm đắm say ngây ngất trong một hoàn cảnh lịch sử đòi hỏi phải dâng hiến tất cả cho Tổ quốc và Dân tộc đang đứng trước thử thách hiểm nghèo… Chị không phải là một nhà thơ theo nghĩa thông thường. Có thể nói chị là một hiện tượng văn chương, hơn thế, một hiện tượng tâm lý xã hội, một ánh xạ của tinh thần thời đại, một tiếng vọng chân thực của tinh thần đông đảo lớp trẻ hồn nhiên, hăng hái, say đắm lý tưởng. Cứ mỗi lần đọc lại thơ Lý Phương Liên, những ai có chút tâm hồn lãng mạn thời ấy ( mà ta quen dùng đến nhàm và có phần thái quá là “lãng mạn cách mạng”) đều có thể cảm nhận được cái men sống kỳ lạ ; không ít người đã nâng niu chút men ấy, cái hương vị ấy của tình người để mà sống qua những chặng đời gian nan – dù ở khói lửa chiến trường hay trong chốn sương mù tịch mịch, tất cả đều gìn giữ cái “màu hoa chuối đỏ tươi” (Nguyễn Mỹ) và những “đêm hè trời đầy sao hoa” tận đáy hồn… Thơ Lý Phương Liên kể về ngôi nhà của chị giống như một “Cái lò tổ ấm năm chị em”, về bảy gia đình trong “Xóm nhỏ”, về “Chị hàng xóm làm nghề tráng bánh đa nem”, về một lần “Chờ anh dưới cột đồng hồ”, về chuyện “Thắp hương”, về Hà Nội “Sau cơn mưa”, v.v. Tất cả đều giản dị, với “tính chân thực của ngôn ngữ”- song điều quan trọng hơn cả là chúng đã vươn tới “tính chân thực của thông báo” trong “quá trình tìm kiếm chân lý của nghệ thuật” – như nhà lý luận văn học Nga kiệt xuất Iuri Lotman từng đòi hỏi.(1) Cũng chính “tính chân thực của thông báo” đó cùng dấu ấn tâm hồn riêng biệt của Lý Phương Liên đã là cái giúp cho thơ chị vượt thời gian. Lý Phương Liên hồn hậu làm thơ, như đã hồn hậu sống, hồn hậu tin tưởng, hồn hậu vượt lên trên mọi bất hạnh của số phận rơi xuống gia đình nhỏ bé của chị mà chị đã tình nguyện gắn nó vào số phận chung của cả dân tộc một cách đầy ý thức. Chị hồn nhiên kể hết những khổ nghèo, thiếu thốn, đắng cay, không hề thi vị hóa chúng. Ai cũng có thể soi mình trong đó, để tìm sự an ủi, sự cảm thông, một chỗ vịn tinh thần tình cảm để cùng vượt qua bao nỗi cam go: Cái nghèo chẳng dễ hiểu đâu Xa sâu như tiếng đàn bầu trong khuya Linh thiêng lời mẹ dăn dò Kiếp người là một gánh lo hãi hùng… Điều gì đã cho chị thổi được vào sự sống cái tình yêu run rẩy với những hình ảnh đơn sơ, quen thuộc thế này: Từ vị ngọt của lúa thơm Từ hương mát của hoa trái Từ sức gió chạy trên đồng hoang dại Từ bong bóng mưa tháng năm… …Chân mang gió qua núi Cánh cò cô đơn, cánh cò lặn lội Góa chồng nuôi con Câu ca dao xôn xao trời đêm Và tiếng hát Xôn xao những cánh đời đói khát Chị giải thích đó là do “Cội nguồn”- như tên của bài thơ, và đó cũng là cội nguồn sâu xa của một vệt Thơ chắt ra từ suy nghĩ xoáy lòng, từ dự cảm trước những điều bất công ngang trái, từ tinh thần dũng cảm sống không đầu hàng số phận của “tuổi hai mươi không tin vào định mệnh”, đồng thời không lúc nào rời xa yêu thương hồn hậu: Không có con đường nào toàn bóng mát và hoa Không có vùng trời nào toàn chim hót Không có cây khế vàng trong cổ tích Kho báu cũng không, dù có mật khẩu vừng… Em đón nhận đời em sau một thoáng hãi hùng Chôn mẹ, nuôi đàn em thơ dại An phận ư? Mơ hồ sợ hãi Sống vẫn là lời mẹ dặn thiêng liêng… Thế là đã rõ: có tin yêu hồn hậu thì mới có tâm trạng ngơ ngác, sự thất vọng chua xót, nỗi đau đớn tận cùng, rồi từ đó mới có lòng dũng cảm để sống, để vượt lên mọi thử thách và để khẳng định bằng câu hỏi: “Có gì đẹp hơn tình yêu không anh?” Nhưng cũng chính từ tận đáy của niềm tin yêu trong trẻo, Lý Phương Liên đã có những suy ngẫm đích thực và xoáy sâu về thân phận con người, về trách nhiệm sống thực sự của con người trong cộng đồng xã hội, khi mà “Số phận mình là số phận của nhân dân”. Và đó cũng là một nội dung tư tưởng quan trọng trong bài thơ dài “Nghĩ về Thúy Kiều”- khi in sách đổi thành “Trò chuyện với Thúy Kiều” mà nhà văn Triệu Xuân cho rằng “là một trong những bài thơ hay nhất của cuộc đời thơ Lý Phương Liên, nó là “đỉnh” của chị.”( trieuxuan.info). Những người nỡ “đánh” tàn tệ bài thơ “Nghĩ về Thúy Kiều” lúc ấy đâu có hiểu rằng: “đánh” nó tức là cũng vô tình “đánh” vào sự hồn hậu đáng yêu kia. Nàng Kiều của thi hào Nguyễn Du cũng hồn hậu tin đời, tin người đấy thôi, và nếu có lúc nào đấy nàng nhận ra sự bội phản, hiểu rõ sự bất trắc thì cũng chủ yếu là do tình yêu thương hồn hậu tận trong bản năng mách bảo. Lý Phương Liên, một cô gái 20 tuổi đã đồng cảm với nàng Kiều, và đã cố gắng thâm nhập vào chiều sâu trái tim người nghệ sĩ vĩ đại – nơi đã tìm ra những bí mật khuất lấp, những thế lực đen tối giật giây số phận con người vô tội. Trong “dàn đồng ca quan họ” văn chương (chữ của Nguyễn Nguyên Bảy) lúc đó, tiếng thơ của Lý Phương Liên vút lên trở thành một trong những giọng ca chủ đạo, trở thành một trong những “liền chị” có uy tín nhất, được nhiều người quý mến hơn cả, bởi hơn ai hết, chị đã nói ra được cái không khí tinh thần chung, lý giải cái điều mà nhà thơ Hoàng Xuân Họa đã chân thành kể lại: “… thơ chị đã làm rung động cảm xúc mấy thế hệ bạn đọc ngày ấy. Những người hôm nay tuổi từ 60 – 80 từng là nhà giáo, sinh viên, bộ đội, công nhân thời đó hầu như đều đọc, thuộc bài Ca Bình Minh, Lời Ru Với Anh, Ngã Ba… trong lúc cuộc sống thời chiến chẳng dư dả gì, lấy thơ nâng đỡ tinh thần để làm việc và chiến đấu… Từ chiến trường trở về tôi vẫn giữ được cuốn sổ có chép ba bài thơ: Lời Ru Với Anh, Ca Bình Minh và Em Mơ Có Một Phiên Tòa chép trên báo Nhân dân trước đó mấy năm, đem đi hỏi bạn bè về tác giả Lý Phương Liên, thấy ai cũng nhìn trước nhìn sau im lặng tảng lờ chẳng dám nhận mình đã đọc thơ Lý Phương Liên, mặc dầu họ đều là những người làm nghề chữ nghĩa, viết lách, thèm thơ như thèm lĩnh tiền nhuận bút, cuốn sổ gạo, ô phiếu thịt!”(vandanviet.net) Vậy mà thơ Lý Phương Liên đã không hề có “những trận bạo động chữ" nào – theo cách nói của nhà văn Văn Giá (phongdiep.net), cũng không hề có cái chuyện thường ngày bây giờ của một số người viết trẻ là “nặng tiếp thị, "nổ", PR quá đà thành gian dối gây thất vọng.”(Vi Thùy Linh- trannhuong.com). Thơ Lý Phương Liên có thể là một minh chứng sáng rõ nhất cho cái đòi hỏi này của nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên: "Văn học nói chung, văn học trẻ nói riêng, không thể là một thứ viễn mơ, xa rời và thờ ơ với số phận nhân dân, dân tộc" (phongdiep.net) Để có thể khẳng định thêm về ảnh hưởng của “hiện tượng Lý Phương Liên” đối với đời sống xã hội nói chung, đời sống văn học nói riêng, tôi cho rằng cần nhắc đến một luận điểm trong tiểu luận đặc sắc:” Quan niệm về thơ ca trong thơ Pushkin” của triết gia Nga Vladimir Soloviev mà những người viết trẻ hôm nay cũng có thể rút ra được những điều quý giá cho bản thân: “Thơ ca có thể và phải phục vụ cho cơ đồ của cái chân và cái thiện trên thế gian – nhưng chỉ bằng phương cách của mình, chỉ bằng vẻ đẹp của mình và không bằng một cái gì khác… Tất cả những gì có chất thơ – có nghĩa là tất cả những gì đẹp – sẽ bằng cách ấy dồi dào nội dung và hữu ích theo nghĩa tốt nhất của từ ấy”. (2) Và cũng chính V. Soloviev đã viết về tình yêu dân tộc và đất nước trong tác phẩm của thi hào Ba Lan A. Mickiewicz như một lời kêu gọi thấm thía đối với mỗi người cầm bút Việt Nam hiện tại: “Cả ở đây trong sức mạnh đặc biệt của tình cảm có sự dự liệu một chân lý vĩ đại, nó nói rằng dân tộc cũng như ngã thể con người có sứ mệnh vĩnh hằng và tuyệt đối, và phải trở thành một trong những hình thức trường cửu, có giá trị tự thân và không thể thay thế… cần làm sao cho thể trần thuật của tình cảm ái quốc: “tôi yêu nước” chuyển thành thể mệnh lệnh: “hãy giúp đất nước ý thức được và thực hiện được nhiệm vụ cao nhất của nó”… (3) _________________________ 1. Cấu trúc văn bản nghệ thuật – Trần Ngọc Vương, Trịnh Bá Đĩnh, Nguyễn Thu Thủy dịch, Nxb Đại học quốc gia Hà Nội, 2004, tr.38. 2,3. Siêu lý tình yêu. Những tác phẩm triết- mỹ chọn lọc, Phạm Vĩnh Cư dịch, Nxb Văn hóa Thông tin & TT Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội- 2005, tr.854, tr.906 Hà Nội, 9/9/2011 Xin trích kèm theo một vài bài thơ tiêu biểu của Lý Phương Liên CA BÌNH MINH Em đi làm ca ba Đêm buồng đầy đường phố Hà Nội vào giấc say trẻ nhỏ Em đi giữa lòng đường Hát khẽ…
Khi nói tới ca ba Ca của những đêm hè trời đầy sao hoa Ca của những đêm đông bập bùng ánh lửa Còn em với niềm vui bé nhỏ Em gọi ca ba là ca bình minh
Đêm ca ba đi dọc đường Nam Bộ Tay vẫy chào những đoàn tầu rời ga Hàng Cỏ Đưa bộ đội lên đường Các anh đi suốt ca ba thẳng tới chiến trường Đón bình minh Đất Nước Và một đêm ca ba hôm trước Chị hàng xóm nhà em trở dạ đầu lòng Em dìu chị đến nhà hộ sinh Sáng hôm sau gió cao trời xanh Chị hàng xóm đón em tiếng oa oa con khóc
Ai cũng muốn mỗi ngày đời là một ngày sống đẹp Đêm thao thức cho ngày Ơi ca ba! Ca ba em đi vào hôm nay Đã thấy bình minh trước mặt
Chim bằng ngoan của em ơi Đêm nay ngon ngủ sáng mai lên đường Em ngôi nhìn ngắm yêu thương Cho no mắt nhớ ngày thường chim bay Em muốn anh như bàn tay Xòe ra là gặp Chim bằng trời biếc Chim bằng con trai Ngủ ngoan anh nhé sáng mai lên đường Ở nhà bên cạnh người thương Để chim nghỉ cánh dặm trường đời xa Lồng son phòng hẹp đôi ta Chim bằng chẳng thể quanh ra quẩn vào Xa anh nói nhớ làm sao Chân đứng tổ kiến lòng chao gió cành Lẽ nào em buộc cánh anh Buộc cánh anh Buộc cánh anh cũng chẳng thành tình yêu Trời lộng chim reo Mắt em mai sớm dõi theo chim bằng Nỗi nhớ trong lòng Cho chim cánh gió Cho ngày nắng nỏ Chim bay Ngủ ngoan anh nhé đêm nay Để mai xa suốt tháng ngày có em…
Có lẽ nào những lời ru của mẹ Hóa những lời tiên tri Cò cha cò mẹ bay đi Cò con côi cút lấy gì nuôi nhau…
Cha mất Mẹ lặn lội thân cò bến chợ bến sông Em còn vừa mới lọt lòng Con đưa nôi em ngủ Con cò bay la con cò bay lả Chúng con ngủ lúc nào trong tiếng mẹ ru đêm Tiếng ru như có con thuyền Ra sông Vào biển Nào ngờ thuyền chúng con bị cuốn vào bão lớn Năm chị em ôm nhau Mẹ mất Lời tiên tri đúng thật Con là cây buồm mười tám tuổi chổng chiêng
Con lại nghe tiếng mẹ ru hời Cánh cò trắng muốt như soi Lời ru đi suốt cuộc đời chúng con Áo rách giữ thơm Đói lòng ăn sạch Cánh cò trắng không mầu gì nhuộm được Con mở buồm đón gió mà đi… TRÒ CHUYỆN VỚI THÚY KIỀU Hai trăm năm và chảy dài vô hạn Thúy Kiều ơi, nàng sống tháng năm dài
Trái đất chúng mình cho đến hôm nay Vẫn còn những cuộc đời như nàng chìm nổi Thời gian còn nửa ngày là đêm tối Còn đồng tiền đổi trắng thay đen Còn sắc tài bạc mệnh với hờn ghen Còn những Mã Giám Sinh, Hoạn Thư, Hồ Tôn Hiến Còn những đất đai triền miên chinh chiến Thúy Kiều ơi, nàng sống tháng năm dài…
Bốn tiếng đàn lắng thấm vào tâm tưởng Ôi con người có dễ gì tưởng tượng Con người khốn khổ thế này chăng?
Thúy Kiều ơi, Thúy Kiều ơi Bao giờ người mới thoát đời lênh đênh? Thời gian đọng lại buồn tênh Mỗi trang Kiều một mông mênh cõi người… 2 Mẹ em bảo "Có một đấng thiêng đứng trên đầu trái đất Đôi mắt nhìn khắp cả xa sau…" Mẹ em tin như thế từ lâu Và cầu mong số phận đừng phụ bạc Niềm tin ấy chẳng bao giờ đổi khác Chết chồng lủi thủi nuôi con Mẹ không thể làm gì cho đời mẹ vui hơn Số phận buộc mẹ vào cơ cực Những lúc mẹ thầm thào với con về hạnh phúc Cũng là khi lòng mẹ nguyện cầu Ai đưa mẹ tới mai sau Thiên đường của một hành tinh khác Con kinh hoàng nhận nỗi đau mẹ chết Cuộc đời này có số phận thật chăng? Có đấng nào mách bảo mẹ đâu Đời con còn đó mai sau Sống là điều mẹ nguyện cầu cho con Cửa nào cũng khóa chốt, cài then Hỡi oan hồn định mệnh Đạm Tiên Hỡi réo rắt tiếng đàn Kiều trầm bổng Xin đừng dọa người yêu cuộc sống Em bước lên gõ cửa cuộc đời Đời của tôi ơi Em mở vòng tay đón Hỡi trời cao đất rộng Đời bao nhiêu sắc mầu, bao cung bậc âm thanh Sắc mầu nào chẳng vẽ nên tranh Cung bực nào chẳng thành thơ, thành nhạc Đại dương nào ẩn trong màu nước biếc Chẳng sóng ngầm, mắt bão với phong ba Không có con đường nào toàn bóng mát và hoa Không có vùng trời nào toàn chim hót Không có cây khế vàng trong cổ tích Kho báu cũng không, dù có mật khẩu vừng… Em đón nhận đời em sau một thoáng hãi hùng Chôn mẹ, nuôi đàn em thơ dại An phận ư? Mơ hồ sợ hãi Sống vẫn là lời mẹ dặn thiêng liêng… Trên chết chóc muốn dập vùi Trên đau thương mới là người, người ơi… Tôi tuổi hai mươi, không nơi nào có được Tôi sinh ra giữa cơn lốc xoáy tròn đất nước Vai gánh nặng cuộc chiến tranh hủy diệt Mỗi người dân đều nhận phần mất mát Chia đều nhau bom đạn với cơm ăn …Em tuổi hai mươi như tất cả mọi người Chọn số phận ở thời mình đang sống…
Định mệnh đây, chúng tôi bay qua lửa Cứu sống Kiều từng trang Hai vai tôi kéo lặc lè đồ đạc nặng Cũng như nàng, có thể nặng hơn Có khác chăng, nàng chẳng một đoái thương Xe đồ tôi ai qua đường cũng đẩy Những mái tóc bạc phơ hay đỏ cháy
Những nét cười duyên dáng cũng xăn tay Ai cũng nhận xe đồ tôi chở nặng hôm nay Là chính xe đồ mình chở nặng Xung quanh tôi không một ngày buồn vắng Không một đêm cay đắng tủi hờn Không một ai có thể giầu hơn Không ruột thịt mà đầy nhà ruột thịt Không họ hàng mà xum vầy thân thiết Không mẹ cha mà đầy đủ mẹ cha Tôi vượt lên mình thực chẳng êm ru Nhưng đứng lại thì chưa ngày tôi nghỉ Thúy Kiều ơi, như người sang sông Tôi đưa đò cập bến Năm chị em côi nghỉ dăm ngày trên bến Sắp đến đoạn đường ra biển dài lâu Cuộc đời mình chưa lặng gió được đâu
Số phận mình là số phận của nhân dân Soi gương đời nhìn thấy hết gian truân
Thấy hết gian truân để mà cười, mà sống… Đường ra biển có thể dài năm tháng Mất mát nhiều hơn, gian khổ cũng nhiều hơn Nhưng một điều chắc chắn phi thường Chúng tôi sẽ lên bờ vào một ngày nắng đẹp…
Thúy Kiều ơi, tôi nghe rõ tiếng đàn Nàng đang gẩy khúc nào mà bổng trầm réo rắt Tiếng gõ cửa cuộc đời ngày thêm dồn, thêm gấp Lắng nghe, lắng nghe… chính tiếng đập tay người Chúng ta mở cửa cuộc đời Và cầm lái con thuyền nhân định Giữa biển lớn thuyền chúng ta lướt đến Sáng toàn thân ánh sáng của con người! ( Rút từ tập “Ca bình minh”- Nxb văn học, 2011) Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa | |||
| Posted: 09 Sep 2011 01:04 PM PDT
Ngày xa xanh Tiếng cọn nước trong mơ Tiếng cọn nước trong mơ Tiếng cọn nước trong mơ (Lý Viễn Giao) Filed under: Thơ Tagged: Thơ | |||
| THREE DISPUTES AND THREE OBJECTIVES – China and South China Sea (By Peter Dutton) Posted: 09 Sep 2011 01:03 PM PDT
The three disputes that Dutton addresses are: disputes over territorial sovereignty (the bodies of land in the waters of the SCS), disputes over jurisdiction over waters and the seabed, and disputes over the balance of coastal state and international rights to use the seas for military purposes. Dutton posits that all three of these disputes are being addressed through win-lose approaches that exclude potential mutually beneficial outcomes from the debate. Dutton takes the time to unpack Chinese claims, as best as can be done with claims that seem to be presented with intentional ambiguity. He provides an illustrative review of the incidents that have occurred in the pursuit of one sided solutions as well as a brief interlude in which cooperation was the order of the day. In questions of sovereignty, Dutton addresses sovereignty over islands, over what China refers to as “historic” waters), island claims and security claims. In jurisdiction, the main topics are the EEZ and Continental Shelf boundaries, addressing claims by China and by member states of ASEAN. In disputes over control, reflecting coastal state and international rights, Dutton notes Chinese policy of trying to increase national authority over the regional seas at the expense of freedom of navigation and contrary to the Law of theSea Convention. Moving toward recommendations, Dutton identifies three objectives of states in the region: Regional Integration, Resource Control, and Enhanced Security. From here he moves on to what he describes as “New Thinking about an Old Problem” in which he notes many interests that China shares with the ASEAN states and from which he suggests some win-win approaches to addressing conflict in the South China Sea. The United States has a strong interest in peaceful resolution of disagreements and the avoidance of armed conflict in the South China Sea in ways that respect our rights under the Law of the Sea Convention. Anyone who needs to discuss the importance of the LOS Convention to the United States should have a basic understanding of the issues in the South China Sea and I can’t think of a better source that Peter Dutton’s article. I highly recommend carving out an hour or two to settle down with the PDF of the article. Download from dotcuoinon: Download from original location: Click here Caitlyn L Antrim Filed under: Biển Đông, Trang tiếng Anh Tagged: Biển Đông, trang tiếng Anh | |||
| Trung Quốc nói Hoa Kỳ ‘nên hợp tác’ Posted: 09 Sep 2011 01:02 PM PDT Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ Kurt Campbell gặp Thứ trưởng Thôi Thiên Khải hồi tháng Sáu. Hoa Kỳ nên nhìn nhận vai trò ngày càng tăng của Trung Quốc trong khu vực Thái Bình Dương là cơ sở cho hợp tác hơn là quan ngại, Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc tuyên bố. Washington và các nước láng giềng của Trung Quốc đã và đang đã bày tỏ sự lo ngại ngày càng tăng về việc Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền tại Biển Đông cũng như chi tiêu quân sự và thiết bị công nghệ cao mới, bao gồm cả một tàu sân bay được chạy thử hồi tháng trước. Tuy nhiên, Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Thôi Thiên Khải, khi phát biểu bên lề của Diễn đàn các đảo quốc Thái Bình Dương ở Auckland, New Zealand, đã tìm cách giảm bớt quan ngại. “Chúng tôi chỉ là một phần của khu vực Thái Bình Dương, đó là một thực tế về địa lý, không ai có thể thay đổi được. Trung Quốc cũng là một phần của châu Á, điều đó là hoàn toàn đúng”, ông Thôi nói. Ông nói rằng Washington và Bắc Kinh có lợi ích chung trong việc giúp đỡ các đảo quốc Thái Bình Dương đối phó với các vấn đề như biến đổi khí hậu và phát triển kinh tế, vì vậy nên làm việc cùng nhau. Trung Quốc ngày càng tích cực trong việc tiếp cận các đảo quốc Thái Bình Dương còn nghèo trong những năm gần đây và đề nghị cho "cho vay với lãi suất ưu đãi” và viện trợ cho các dự án chẳng hạn như bệnh viện và làm đường. Tuy nhiên, Washington đã xem động thái tham gia của Trung Quốc với sự hoài nghi và phản ứng bằng cách tăng sự hiện diện của ngoại giao trong khu vực. Khi được hỏi liệu Trung Quốc muốn hợp tác nhiều hơn với Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương hay không, Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Thôi Thiên Khải trả lời: “Tôi chắc chắn sẽ hy vọng như vậy. “Tất nhiên, Hoa Kỳ là ở phía bên kia Thái Bình Dương, vì vậy tôi không nghĩ rằng Thái Bình Dương là cái gì đó nên tách rời chúng ta, Trung Quốc và Hoa Kỳ”, ông nói. “Tôi hy vọng rằng Thái Bình Dương sẽ đóng vai trò kể như để liên kết chúng ta với nhau … Tôi không biết tại sao người ta lại e ngại về vai trò của Trung Quốc tại Thái Bình Dương, chúng tôi chỉ là một phần của Thái Bình Dương.” Trong một báo cáo cách đây hai tuần, Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ nói Trung Quốc ngày càng tập trung vào sức mạnh hải quân và đã đầu tư vào các loại vũ khí công nghệ cao theo đó sẽ mở rộng phạm vi hoạt động ở Thái Bình Dương và xa hơn nữa. Việt Nam muốn có nhiều sự hiện diện của hải quân nước ngoài tại Biển Đông để đối trọng với TQ Bắc Kinh bác bỏ tuyên bố này là “vô căn cứ”. Trung Quốc hồi đầu năm nay công bố chi tiêu quân sự tăng lên 601,1 tỷ nhân dân tệ (91,7 tỷ USD) vào năm 2011 và Bắc Kinh cũng cho biết họ đã tự chế tạo máy bay chiến đấu tàng hình. Trung Quốc nhấn mạnh tính chất “phòng thủ” trong chi tiêu của mình.
Tuy nhiên, báo cáo quốc phòng vào tuần này cũng cũng nhấn mạnh cái gọi là “lợi ích cốt lõi” của sự toàn vẹn lãnh thổ và thống nhất đất nước với Đài Loan. Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton hồi tháng trước đã cảnh báo lại việc cắt giảm ngân sách ở Washington theo đó sẽ làm giảm ảnh hưởng của Washington ở Thái Bình Dương vào thời điểm khi sức mạnh của Bắc Kinh đang tăng lên. “Chúng ta là cường quốc ở Thái Bình Dương … chúng ta không thể đột ngột hãm lại hoặc rút khỏi đây khi chúng ta biết chúng ta phải đối mặt với một số thách thức lâu dài về việc làm sao chúng ta sẽ đối phó với thực trạng Trung Quốc ngày càng có ảnh hưởng lớn,” Ngoại trưởng Hoa Kỳ nói. Washington đã chứng tỏ điều đó qua việc gửi một phái đoàn cấp cao khoảng 50 viên chức tới Diễn đàn các đảo quốc Thái Bình Dương ở Auckland. Bình luận về số lượng đại biểu của phái đoàn Hoa Kỳ, nhiều hơn đoàn Trung Quốc tới hơn năm lần, Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Thôi Thiên Khải nói đùa: “Bây giờ tôi nghĩ rằng tôi hiểu hơn hơn lý do tại sao Hoa Kỳ phải nói chuyện bị thâm hụt ngân sách.” Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông | |||
| Tân đại sứ Mỹ ra mắt báo giới: “Tôi muốn làm mọi điều để xây dựng lòng tin với Việt Nam” Posted: 09 Sep 2011 01:01 PM PDT SGTT.VN – Sau một thời gian dài chờ đợi, chiều ngày 9.9 tại Hà Nội, báo giới trong nước và quốc tế đã có buổi gặp gỡ đầu tiên với tân đại sứ Mỹ tại Việt Nam, ông David Bruce Shear. Trả lời câu hỏi của Sài Gòn Tiếp Thị, ông Shear cho rằng, để có thể theo đuổi tiến trình xây dựng mối quan hệ đối tác chiến lược Việt - Mỹ, điều quan trọng nhất là phải xây dựng niềm tin. Tân đại sứ Mỹ nói: "Tôi nghĩ điều đầu tiên mà chúng tôi muốn làm với Việt Nam là xây dựng lòng tin. Nền tảng cho mối quan hệ tốt, có hiệu quả và có tính cộng tác là phải có lòng tin. Và tôi muốn làm mọi điều có thể để xây dựng lòng tin với Việt Nam". Từ tháng 10 năm ngoái, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton khi đến thăm Việt Nam đã nêu đề xuất thiết lập quan hệ đối tác chiến lược. Do đó, việc này sẽ là một trong các ưu tiên của tân đại sứ Mỹ. Ông Shear nêu rõ: "Công việc của tôi là xác định, định nghĩa quan hệ đối tác chiến lược là như thế nào. Hai nước muốn gì và nhịp độ đi nhanh tới mức nào". Chuyến công tác đầu tiên: thăm điểm xử lý chất da cam
Lần đầu tiên đại sứ Shear đến Việt Nam là hồi năm 2007, khi ông cùng vợ con đi du lịch. Không giấu được sự đam mê khám phá một đất nước từng là cựu thù, đại sứ thổ lộ ông rất yêu mến con người Việt Nam và mê đồ ăn Việt. Tuy nhiên, khi nhận trách nhiệm là tân đại sứ, chuyến công tác đầu tiên của ông Shear (hôm 7.9), là đến thăm sân bay Đà Nẵng, nơi đang được hai bên tiến hành tẩy xóa chất độc da cam dioxin, thăm bệnh viện chỉnh hình và phục hồi chức năng cho người tàn tật, gồm cả các nạn nhân da cam. Ông Shear cũng dự lễ trao trả hài cốt các quân nhân Mỹ mất tích trong chiến tranh. Ông đánh giá chuyến đi rất hữu ích và giúp ông mở mang nhiều. Sở dĩ ông chọn thực hiện chuyến đi này làm khởi đầu hành trình ba năm tại Việt Nam là vì ông quan niệm, phần lớn những tiến bộ đạt được trong quan hệ Việt - Mỹ 16 năm qua là dựa trên sự hiểu biết chung, thông cảm chung của hai bên về những tàn tích của chiến tranh, dựa trên lợi ích chung của hai nước trong xử lý các hậu quả đó. Không có gì quan trọng hơn hòa bình và ổn định ở khu vực Trước câu hỏi nhìn nhận mối quan hệ Việt Nam, Mỹ và Trung Quốc, ông Shear bày tỏ, không có gì quan trọng hơn là hòa bình, ổn định và thịnh vượng trong khu vực. Cũng không có gì quan trọng hơn là mối quan hệ tốt giữa Mỹ, Việt Nam và Trung Quốc. Do đó "chúng tôi cũng hy vọng trong quá trình thực hiện ngoại giao chính sách, chúng tôi sẽ đem đến một khu vực mà ở đó tất cả mọi người có thể hưởng hòa bình và ổn định".
Đề cập đến sự kiện mới đây tàu Trung Quốc cảnh báo tàu Ấn Độ tại biển Đông, chỉ cách bờ biển Việt Nam 45 hải lý (83km), đại sứ đã đọc nguyên văn quan điểm của bộ Ngoại giao Mỹ, được soạn bằng văn bản. Trong đó nhấn mạnh việc Mỹ phản đối việc sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ lực của bất cứ nước nào có tuyên bố chủ quyền, để thúc đẩy tuyên bố chủ quyền của mình. Đồng thời, Mỹ khuyến khích Trung Quốc và ASEAN đạt được bộ quy tắc ứng xử COC đầy đủ, kêu gọi các bên khi đưa ra tuyên bố phải tuân thủ luật pháp quốc tế và các điều khoản của Công ước Luật biển năm 1982 của LHQ. Đáng chú ý, nói đến triển vọng Mỹ bán cho Việt Nam vũ khí sát thương, ông Shear cho biết, Mỹ không có chính sách này. "Chúng tôi có thể bán vũ khí cho Việt Nam nhưng không phải vũ khí sát thương và việc bán những vũ khí phòng thủ sẽ trên cơ sở xét từng trường hợp một". Khẳng định quan hệ quốc phòng Việt - Mỹ đã được cải thiện đáng kể trong hai năm gần đây, nhưng ông Shear nhắc lại, hồi năm ngoái, khi đến thăm Việt Nam, cựu bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates đã nhất trí với Việt Nam về hợp tác trong các lĩnh vực an ninh hàng hải, cứu trợ nhân đạo, tìm kiếm cứu nạn và một số hoạt động giao lưu khác. Do đó, đại sứ nêu rõ: "Chúng ta có thể thấy là hai nước đang ở giai đoạn ban đầu trong mối quan hệ quốc phòng. Còn cả chặng đường dài phải đi cho đến khi chúng tôi bán vũ khí cho Việt Nam”.
Việt Anh Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment