Đọt Chuối Non |
- Võ Tá Hân – Doanh nhân, nghệ sĩ Guitar và những bài kinh nhạc…
- Tập trung
- Bãi Chiếu Bóng: Một Góc Lý Thú Của Bảo Tàng Điện Ảnh
- Đêm Trung thu biến thành vũ hội hóa trang
- Bà Ba Sương tiếp tục ‘kêu oan’
- TQ muốn có bạn ‘thì đừng ngạo mạn’
| Võ Tá Hân – Doanh nhân, nghệ sĩ Guitar và những bài kinh nhạc… Posted: 13 Sep 2011 04:04 PM PDT
Võ Tá Hân còn là một Giám đốc trong Hội đồng quản trị của tập đoàn CDL (một trong những tập đoàn lớn nhất của Singapore), cũng như là Chủ tịch của Hội Chuyên Gia Việt Nam tại Singapore – Vietnam. Mặc dù đã trên 60, nhưng sức làm việc của ông thật đáng nể. Những lời kinh Phật được Võ Tá Hân phổ nhạc nghe rất…du dương. Các bạn nghe hai clip: Võ Tá Hân biểu diễn Guitar trên TV Singapore năm 1983 (thuở còn trẻ) và clip Chú Đại Bi, rất …lạ:
Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| Posted: 13 Sep 2011 04:04 PM PDT Chào các bạn, Đó là tập trung. Tập trung cái nhìn, tập trung tư tưởng, tập trung năng lực vào chỉ một điểm, và không có gì làm mình bị chia trí đi nơi khác. Trong phim có rất nhiều ví dụ khác về tập trung. Như khi Forrest Gump chơi bóng bầu dục, chụp được bóng, nghe đồng đội hét "Run, Forrest, Run!" là anh ta cắm đầu cắm cổ chạy, không nghĩ đến gì khác. Lúc bị phục kích trong chiến trường Việt Nam, nhớ cô bạn Jenny đã dặn "Nếu có chuyện gì thì chạy nhé, Forrest", thế là Forrest cắm đầu cắm cổ chạy một mạch ra khỏi vùng đang bị pháo kích. Hay lúc nỗi hứng chạy ngày đêm từ đầu này đến đầu kia nước Mỹ, dẫn nhiều người chạy theo. Đó đều là các biểu tượng về kỹ năng tập trung của người Mỹ, một trong những kỹ năng rất quan trọng mà người ta đánh giá rất cao khi tuyển nhân viên. Kỹ năng tập trung đòi hỏi trong mọi loại việc. Như: Viết một bài thì tập trung chỉ vào một điểm—dù có nói dài nói ngắn, nói tới nói lui, thì cũng chỉ là "dán" vào điểm đó. Hợp đồng nói ngày 31 tháng 8 giao hàng, là mọi chuyên viên và kỹ sư dán con mắt vào ngày 31 tháng 8, không nghĩ đến chuyện khác. Công ty đối thủ đã quảng cáo là ngày 1 tháng 9 sẽ ra sản phẩm mới, tổng giám đốc của mình quyết định là công ty mình sẽ tạo sản phẩm tương tự để cạnh tranh và sẽ ra mắt trước đó 2 tuần, ngày 15 tháng 8, thì cả dàn sản xuất của công ty dán con mắt vào ngày 15 tháng 8, không phàn nàn thắc mắc gì cả. Đi đấu thì tập trung vào chỉ một chữ–"chiến thắng". Người Việt chưa quen với văn hóa Mỹ thường rất bực mình vì "Sao chúng hắn narrow minded kinh khủng vậy? 31 tháng 8. Nhỡ gặp trở ngại thì sao? Nhỡ làm không kịp thì sao? Nhỡ nguyên liệu đến tay mình không kịp thì sao?" Người Mỹ hầu như không nói đến nhỡ này nhỡ kia lúc đầu, cũng nói sơ qua một chút để có khái niệm những vấn đề có thể xảy ra và những biện pháp có thể, nhưng rất ít khi tốn thời giờ bàn sâu các "nhỡ". Khi nào đụng chuyện đến đâu, ta sẽ lo chỉnh sửa đến đó, chuyện chưa đến thì khoan lo. "31 tháng 8" là mục tiêu, tất cả chúng ta phải tập trung vào. Tập trung như thế không chỉ là tập trung tư tưởng, kế hoạch, năng lực, lịch làm việc, mà còn là tập trung toàn ý chí mình vào đó. Không để các lo âu, thắc mắc, mệt mỏi cản mình không chạy nước rút ngay lập tức. Nếu bạn có thể huấn luyện để cả team của bạn trong cơ quan có được tập trung như thế, đó sẽ là team vô địch. Chúc các bạn một ngày tập trung. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| Bãi Chiếu Bóng: Một Góc Lý Thú Của Bảo Tàng Điện Ảnh Posted: 13 Sep 2011 04:03 PM PDT
Bút ký NGUYỄN ANH TUẤN Bây giờ, đối với những cô cậu thanh niên @ , “bãi chiếu phim” là một khái niệm như từ trên trời rơi xuống… Nếu cần có thể tra Google, cũng biết vài thông tin quý, song hoàn toàn không thể hình dung nổi thế nào là bãi chiếu phim, hay còn gọi bãi chiếu bóng! Vậy mà, bãi chiếu phim- trong suốt các thập niên 50, 60, 70, 80 của thế kỷ trước lại là một bộ phận không thể tách rời, nếu không muốn nói là quan trọng nhất của nghệ thuật Thứ Bảy trên đất nước ta. Kẻ viết bài này, một “tín đồ” của màn ảnh, cả tuổi thơ từng lê la qua hầu hết các rạp chiếu phim của Hà Nội, như Tháng Tám, Công nhân, Kinh Đô, Kim Đồng, Hòa Bình, Đặng Dung, Mê Linh, Dân Chủ, v.v, đã ngỡ ngàng xiết bao khi lần đầu tiên được xem phim ở bãi chiếu phim thời đi sơ tán tại một vùng quê Bắc Bộ. Trong khi nhiều bạn trẻ trong làng rú lên khiếp sợ khi đàn chiến mã trên màn ảnh lao về phía ống kính (bởi lần đầu xem phim) thì tôi ngơ ngác quan sát những người xem phim đang ngồi bệt ngồi xổm xung quanh. Tôi bắt đầu có ý niệm về sự giao lưu trực tiếp giữa màn ảnh với người xem, giữa người xem với khung cảnh: màn trời đêm đầy sao, phông màn ảnh được dựng lên bằng các sào tre, gió đồng thổi lộng khiến những hình ảnh khổng lồ đang hoạt động như cũng được tiếp thêm năng lượng – đó là điều tôi không cảm nhận thấy ở trong rạp kín. Gần hết thời gian học đại học của tôi cũng diễn ra ở một vùng quê sơ tán đồng bằng, và sự thưởng thức văn nghệ cũng chủ yếu là bãi chiếu phim làng. Rồi cho đến khi tình nguyện lên công tác một thị trấn vùng núi Tây Bắc, Tuổi trẻ anh đi qua những bản nghèo/ Phố huyện buồn ngủ quên trong mây núi… Nhưng phố huyện buồn đó lại thường được đánh thức bởi những buổi chiếu phim bãi. Tiếng loa từ Uỷ ban huyện ngay lúc đầu giờ chiều đã oang oang thông báo lịch của đội chiếu bóng. Mấy cái thông báo viết nguệch ngoạc tên phim, xuất xứ phim dán ở cửa hàng ăn, cửa hàng bách hóa. Học trò rỉ tai nhau trong giờ học về bộ phim sẽ chiếu. Các gia đình ở thị trấn lo nấu bữa cơm chiều thật sớm… Tất cả những bãi chiếu phim mà tôi trải qua, từ đồng bằng, vùng trung du, cho tới thị trấn miền núi ấy đều có những điểm tương đồng. Đó một bãi đất trống được rào giậu cẩn thận. (Ở một số nơi, có khi bãi chiếu là nghĩa địa của làng.) Vài cái ghế con, vài viên gạch được ai đó đặt giữa bãi để xí chỗ từ chiều. Bọn trẻ hiếu động thường đi rất sớm tranh chỗ, thường là trước buồng máy (được dựng bằng tranh nứa hay gỗ, tựa lều canh cá)- nơi chúng có thể hoa chân múa tay lúc thử máy để thấy hình mình trên màn ảnh, được ngắm nghía cái máy chiếu cồng kềnh như súng đại liên với những hộp phim như các băng đạn trong bộ phim “Dặm đường máu lửa” và nhiều phim chiến đấu của Liên Xô, Ba Lan, CHDC Đức, thế mà lại chỉ “bắn” ra luồng ánh sáng mờ bụi… Học sinh con em cán bộ thì thường nhịn ăn quà sáng dành tiền xem phim bãi; đứa không có tiền thì năn nỉ với anh soát vé, không được thì tìm cách nhảy rào hoặc chờ đến khi chiếu đến cuốn hai thì được vào “tháo khoán”, đông quá thì chui ra phía sau màn ảnh xem cũng “đã”! Không ít người vượt tới chục cây số đường rừng đến bãi chiếu, mang theo cơm nắm, ngô luộc. Có buổi, cả bãi phải đợi cả tiếng đồng hồ, vì phim còn đang vận chuyển từ huyện khác tới, hay một xã vùng cao về, nhưng ít có sự rên rẩm kêu la, thay vào đó là sự râm ran bàn luận về bộ phim chiếu hôm trước… Tới lúc máy nổ rùng rùng, mọi người hân hoan hẳn lên, sau đó, một bóng đèn điện lập tức áp đảo ánh nến, ánh đèn dầu của những gánh, những mủng hàng rong bán kẹo, lạc rang, mực nướng, khoai sắn nướng, những con tò he… ở ngoài bãi và trong bãi. Khi người thuyết minh (cũng thường đồng thời là đội trưởng chiếu bóng) trịnh trọng: "Thưa bà con, hôm nay đội chiếu bóng xin phục vụ bà con bộ phim…” thì một tràng vỗ tay, kèm những tiếng reo hò như cổ vũ bóng đá. Đèn tắt. Tiếng máy xè xè cất lên, cả bãi phim đang như ong vỡ tổ chợt lặng đi. Một thế giới lúc gần gũi lúc xa lạ xuất hiện, với những lời thoại cô đọng bay bổng quyện khí lạnh trời đêm dường góp phần thăng hoa sự say đắm, thi vị… Trẻ con, người lớn, bà đi chợ, anh phòng thuế, ông cán bộ huyện… tất cả đều như bị phép lạ thôi miên, mặc kệ những vết xước ào ạt trên phim vì khai thác quá nhiều (mà lẽ ra chúng phải “hóa kiếp” thành đèn lồng, cây cau, thuyền buồm… từ lâu) Cái dạ dày đương rên rỉ bởi cơm độn ngô bỗng quên phắt anh giáo huyện là tôi để mê mải với những gì đương diễn ra trên màn ảnh lớn đang lay động kia… Có đôi lần, vào trước giờ chiếu, anh đội trưởng say mèm đã năn nỉ nhờ tôi thuyết minh hộ. Chưa hề được xem qua, lại thấy bản thuyết minh đánh máy chữ nhàu nát, lúc đầu tôi từ chối; nhưng rồi vì thương anh ta và thương khán giả đang mong chờ, tôi tặc lưỡi đồng ý – may mà không bị khán giả la ó, ném rác lên màn ảnh phản đối!… Chẳng hiếm người khi phim đang chiếu đã lăn ra bãi làm một giấc ngon lành, tỉnh dậy xem tiếp; và đôi lần, khi bãi đã vắng hoe từ lâu, có khán giả mới choàng thức giấc! Các đôi nam nữ thanh niên đang thời kỳ tìm hiểu nhau hay đã yêu nhau tìm đến bãi chiếu phim để “mượn cớ” với cha mẹ, hoặc để vừa xem vừa thủ thỉ tâm sự; và nếu có cảnh cầm tay rạo rực trên phim sẽ giúp họ bạo dạn hơn cầm tay nhau trong sáng tối nhập nhoạng mà cả hai không thấy quá đột ngột! (thời mới hòa bình, thời chiến tranh, rồi đến thời bao cấp, những cảnh “nóng” tràn ngập phim ảnh như bây giờ, thậm chí chỉ hôn nhau kín đáo thôi cũng đã bị cắt béng!). Tôi từng được nghe kể lại: thời kỳ đầu, ở các bãi chiếu bóng thường xảy ra những sự kiện chẳng khác gì phim hành động: gạch đá, dép cao su bay vèo vèo đến màn ảnh cùng tiếng thét "đả đảo địa chủ”, thậm chí có cả tiếng súng bắn lên trời!… Tuy nhiên, thời ấu trĩ đó qua rất nhanh, và bãi chiếu phim thực sự trở thành bạn tâm giao, trường học lớn của không ít lớp người, chưa kể là nơi chắp mối nên duyên của không ít lứa đôi khi tìm được sự đồng điệu qua phim ảnh, được phim ảnh cổ vũ đến với tự do hôn nhân… Những năm sau Giải phóng, ở phía Nam, ngay tại trung tâm nhiều thành phố – thị xã, điện ảnh đến với người dân chủ yếu bằng các bãi chiếu bóng dân dã kiểu này. Đôi ba bài ca dao mới xuất hiện bằng các các tên phim chắp lại vốn là sản phẩm độc đáo của thời phim bãi:"Khởi đầu"em đứng"Trên cao" /Nghe"Cơn gió lốc" thổi vào buồng tim/ Ngày mai em quyết đi tìm/"Người thứ Bốn mốt"của "Đêm giao thừa" /”Bao giờ cho đến” ngày xưa /Dù “Đại hồng thủy”chẳng chừa đâu anh…” Với riêng tôi, bãi chiếu phim chính là cái nôi ấp ủ cho tôi- kể từ thời thơ ấu, cái khát vọng Điện ảnh để tình nguyện suốt đời sống chết với nó dù gặp bao chông gai… Sau khi rời phố huyện, có dịp đi nhiều nơi, tới những vùng cao hoặc vùng xa trên khắp đất nước, tôi vẫn được gặp những buổi chiếu phim ngoài trời của các đội chiếu phim lưu động ( trực thuộc Sở văn hóa-thông tin tỉnh); có điều, những hộp phim được thay thế dần (đúng hơn là bị thay thế) bởi những băng vidéo cassette. Đó cũng là thời khủng hoảng của điện ảnh Việt Nam, hầu hết các rạp chiếu bóng bị xóa sổ để làm quán bia, vũ trường, cửa hàng bán đồ tiêu dùng cao cấp, còn những máy chiếu phim nhựa cổ lỗ vốn dành cho chiếu phim ở bãi thì bị xếp kho, hoặc may ra chỉ còn tồn tại lay lắt trên các xe máy tàng vượt đèo dốc đến với đồng bào các làng bản hẻo lánh trong một thời gian rồi cũng chịu chung số phận! Mỗi lần nhớ tới bãi chiếu phim xưa, tôi đều có cảm giác bùi ngùi tựa tâm trạng của nhân vật chính trong phim “Rạp chiếu bóng Thiên đường” của Ý sau nhiều năm trở lại chốn hoang tàn nhưng lại nơi đã hun đúc cho tình yêu và sự nghiệp cả đời người của anh… Giờ đây, không ít rạp chiếu phim cũ trong các thành phố được khôi phục, nhiều trung tâm Điện ảnh ra đời với những máy chiếu phim đời mới có đèn Xê- nông sáng quắc, với các phòng chiếu phim máy lạnh âm thanh nổi, cùng nhiều phương tiện hiện đại thưởng thức phim ảnh… Nhưng, các bãi chiếu phim từng tồn tại một cách kiêu hãnh của thời gian khổ sẽ mãi mãi in sâu vào tâm khảm nhiều thế hệ người Việt; và có thể nói: đó là một góc cực kỳ lý thú, không gì thay thế nổi của Bảo tàng điện ảnh. Đạo diễn điện ảnh Nguyễn Anh Tuấn Nguồn: http://newvietart.com/index3.3308.html Filed under: Văn, Văn Hóa Tagged: Văn, Văn Hóa | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| Đêm Trung thu biến thành vũ hội hóa trang Posted: 13 Sep 2011 04:03 PM PDT vnexpress
Các kiểu hóa trang phản cảm đêm Trung thuCác loại mặt nạ từ yêu quái, ma quỷ, đầu lâu… đến những hình thù gớm ghiếc xuất hiện tràn ngập đêm Trung thu khiến nhiều người kinh sợ.
Hoàng Hà Filed under: Ảnh hướng thượng, Văn Hóa Tagged: Ảnh hướng thượng, Văn Hóa | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| Bà Ba Sương tiếp tục ‘kêu oan’ Posted: 13 Sep 2011 04:01 PM PDT Vụ án liên quan bà Trần Ngọc Sương gây nhiều tranh cãi Bà Trần Ngọc Sương, nguyên Giám đốc Nông trường Sông Hậu, có thư ‘kêu oan’ về vụ bị cáo buộc lập quỹ trái phép 10 tỷ đồng. Vụ án Nông trường Sông Hậu đang trong quá trình điều tra lại sau khi Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao hủy bán án tám năm tù giam và khoản bồi thường hơn bốn tỷ đồng mà tòa sơ thẩm và phúc thẩm ở Cần Thơ đưa ra. Trong thư gửi lãnh đạo thành phố Cần Thơ, bà Sương, năm nay 62 tuổi, nói cơ quan cảnh sát điều tra công an Cần Thơ và viện kiểm sát địa phương khởi tố, điều tra nhiều lần “mà không xem xét tới sự chỉ đạo kháng nghị của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao” cũng như quyết định của Tòa án nhân dân Tối cao. Nông trường Sông Hậu đã từng được chính phủ Việt Nam khen thưởng vì có thành tích tốt. Trong vụ án này, bà Trần Ngọc Sương từng nhận được sự ủng hộ công khai của một số chính khách như cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình. Dường như sự ủng hộ này và chia rẽ quan điểm trong nội bộ lãnh đạo Đảng Cộng sản khiến vụ án vẫn chưa dứt điểm cho đến bây giờ. Trong thư mới nhất, bà Sương nói việc điều tra đã “bất chấp sự khiếu nại của tôi, bất chấp sự phản ứng của công luận và dư luận, bất chấp sự chỉ đạo vì công lý, lẽ phải của cơ quan ở Trung ương và bất chấp sự thật.” Trong đơn khiếu nại đề ngày 26/8, bà Sương viết: “Đối với tôi bây giờ, sức khỏe đã tàn tạ, danh dự bị các cơ quan tiến hành tố tụng ở Cần Thơ và huyện Cờ Đỏ cố tình bôi nhọ.” “Nếu họ cố tình xử tù tôi, vào tù thiếu thốn đủ thứ lại ốm đau bệnh tật cũng dễ chết sớm, đó là bước đường cùng mà Viện Kiểm sát nhân dân Cần Thơ giao và Viện Kiểm sát nhân dân huyện Cờ Đỏ muốn dồn tôi đến chỗ chết. “Tôi nghĩ: thà rằng chết trước khi bị đưa ra xét xử còn được nén nhang của bà con cô bác, của hầu hết cán bộ, nhân viên Nông trường Sông Hậu vẫn hằng ngày quý mến và đòi chân lý cho tôi thắp cho hơn là chết ở trong tù trong nỗi oan ức triền miên và sự cô quạnh tột đỉnh.” ‘Đất đai’ Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt từng lên tiếng chất vấn về vụ điều tra liên quan tới Nông trường Sông Hậu. Ông đã có thư gửi lãnh đạo thành phố Cần Thơ và đặt câu hỏi về chuyện những người đứng đầu về đảng ở thành phố này chỉ đạo cho công an điều tra vụ việc và đưa ra cả lý do để phía công an điều tra. Trong khi đó các nhà báo và đại biểu quốc hội Việt Nam từng đề cập tới vị trí thuận lợi của Nông trường Sông Hậu ở Cần Thơ và có ý ám chỉ lãnh đạo thành phố muốn thu hồi đất đai của nông trường. Nhà báo Huy Đức từng viết trên blog: "Có lẽ không có dẫn chứng nào đáng tin cậy hơn cho thấy vai trò của "Đất" trong vụ án bà Trần Ngọc Sương như phát biểu được ghi âm của ông Phạm Thanh Vận [Phó Bí thư thường trực Thành ủy Cần Thơ] ngày 25/10/2007: ‘Chị nghỉ nhưng làm sao cho hạ cánh an toàn trong danh dự nếu giao lại đất Nông trường.’” Đơn ‘kêu oan’ của bà Ba Sương nói việc tố cáo bà “lập quỹ trái phép” hơn 10 tỷ đồng là “không có cơ sở và không khách quan”. Báo chí Việt Nam cho biết hôm 12/08/2011, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam có văn bản gửi Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao và Chánh án Tòa án nhân dân Tối cao kiến nghị đình chỉ vụ án “lập quỹ trái phép” và đình chỉ điều tra bị can đối với bà Sương. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| TQ muốn có bạn ‘thì đừng ngạo mạn’ Posted: 13 Sep 2011 04:01 PM PDT Hai ngoại trưởng Nhật và Trung Quốc tại Bắc Kinh tháng 4/2011: quan hệ hai nước lớn nhất Đông Á vẫn còn nhiều khúc mắc Nhà báo kỳ cựu Frank Ching đăng bài ở Hong Kong nói thái độ kiêu ngạo sẽ không giúp Trung Quốc tăng cường bang giao khu vực. Bài trên tạp chí Kinh tế Hong Kong ngày 8/9 vừa qua có tựa đề “Kiên nhẫn, không kiêu căng, sẽ giúp Trung Quốc có bạn châu Á”, và nhắc lại lịch sử để cảnh báo Bắc Kinh. Theo ông Frank Ching, Nhật Bản hồi thế kỷ 19, giống như Trung Quốc ngày nay, đã chịu sức ép từ các nước Phương Tây. Đây l̀a bối cảnh một nước châu Á đang vươn lên phải tính toán nhiều trong quan hệ với thế giới bên ngoài và các nước láng giềng. Nhưng thay vì đánh trả Phương Tây, Nhật Bản đã tự chuyển mình, và trở thành một nước như châu Âu, dù về địa lý là ở châu Á. Nhưng Nhật Bản cũng dẫm chân vào con đường đế quốc, đè nén các dân tộc châu Á, theo đánh giá của ông Frank Ching. Nhật Bản đã đánh Trung Quốc, nước yếu hơn và sau đó chọn theo phe Trục (Đức và Ý) thời Thế Chiến 2. Sự lựa chọn sai lầm này đưa tới chỗ thất bại và Nhật Bản bị Hoa Kỳ chiếm đóng, rồi ngự trị. Nhờ có Mỹ mà lên Nhưng vẫn theo ông Frank Ching, “người anh lớn Hoa Kỳ đã giúp Nhật lập ra định chế dân chủ và hồi phục từ đống tro tàn”. Kinh tế Nhật lớn mạnh tới mức thách thức chính nước Mỹ nhưng Tokyo luôn đứng về phía các nước Phương Tây để chống lại chủ nghĩa cộng sản, dù về địa lý Nhật ở châu Á. Nay, theo ông, Trung Quốc vẫn đang nằm chính giữa trung tâm châu Á và các nước tại châu lục này “không thể làm gì thiếu Trung Quốc”, kể cả khi họ đã từng về theo Hoa Kỳ chống lại chính quyền cộng sản ở đây sau Chiến tranh Triều Tiên. Trung Quốc cũng chiếm vị trí là bạn hàng lớn nhất của Hoa Kỳ, vốn từng do Nhật Bản nắm giữ tại châu Á cho tới 2007. Trung Quốc cũng có cơ hội khiến Nhật Bản phải chia tâm sẻ trí, chọn châu Á hay Hoa Kỳ. Đề nghị về Cộng đồng Đông Á của đảng Dân chủ Nhật Bản nêu ra năm 2009 gây bối rối cho Hoa Kỳ. Nhưng ông Frank Ching cho rằng sau đó Trung Quốc đã tự hại mình trong chính sách về bán đảo Triều Tiên và quan hệ với Nhật Bản, khiến Tokyo lại xoay về phía Hoa Kỳ. Theo ông, trong hai năm qua, sai lầm của Trung Quốc khiến đảng Dân chủ Nhật vốn chưa bao giờ “thân Mỹ” nay nhấn mạnh đến liên minh truyền thống đó. Dù sức nặng kinh tế luôn thúc đẩy giới doanh nhân Nhật hướng về Trung Quốc nhưng chính Bắc Kinh khiến Tokyo quay đi. Theo ông Frank Ching, Trung Quốc hay có thái độ “muốn là phải được” và khi ông Yoshihiko Noda vừa chân ướt chân ráo lên làm thủ tướng, Bắc Kinh đã đòi Nhật “phải tôn trọng các quyền lợi cốt lõi của Trung Quốc”. Gần đây, chính Trung Quốc mạnh mẽ mở rộng định nghĩa quyền lợi cốt lõi (core interests) trong quan hệ với các nước trong vùng. Tác giả cảnh báo nếu Trung Quốc vẫn cứ để cho tình hình tự trôi theo dòng chảy tự nhiên thì các nước trong vùng có thể chấp nhận vị thế cường quốc dẫn đường của Trung Quốc trong vùng. Nhưng sự ngạo mạn và đe dọa sẽ không giúp Trung Quốc kiếm thêm bạn, và chắc chắn là không có thêm bạn ở Nhật, ông Frank Ching kết luận. Frank Ching, tốt nghiệp đại học Colombia, Hoa Kỳ và từng làm ký giả cho Tạp chí Kinh Tế Viễn Đông (Far Eastern Economic Review) và viết nhiều bài báo, sách nghiên cứu về châu Á, gồm cả chủ đề Việt Nam và Hoàng Sa-Trường Sa. Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment