Friday, September 16, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Cry On My Shoulder

Posted: 16 Sep 2011 02:33 PM PDT

Những ngày này là những ngày buồn bã và u ám khi trời cứ mưa ầm ì và lòng người cũng lầm lì không dứt.

Tôi vào thăm facebook của cô bạn gái thân thiết đã trở về nước được hơn một tháng. Nhớ cô gái Bỉ cao lớn của tôi với cặp mắt sáng sau vầng kiếng trắng giản dị, và bản tính trầm hòa chỉ nói nhiều với mình còn thì nghiêm khắc với những người khác một cách lạ lùng. 6 tháng làm việc chung vài projects, còn lại phần lớn là đi chơi ngắm cảnh, theo đúng nghĩa giao lưu văn hóa của cô gái thực tập xa nhà. Những bữa 2 đứa lê lết ở quán caphe từ trưa chiều đến tối, vừa làm việc cộng đồng vừa tán gẫu cười rúc rích một góc khiến người khác cứ ngước nhìn.

Những người khác ngước nhìn ấy vì ngạc nhiên thấy một con nhỏ người Việt ốm nhách đi với cô gái Tây cao lớn, ngưỡng mộ bảo trồi ôi sướng vì quen biết với Tây kìa. Họ có biết rằng cái sung sướng chẵng phải vì cái tiếng được đi kế, ngồi kế hay nói chuyện xí xáo chứng tỏ ta đây biết tiếng ngoại đầy mình. Cái sướng nó nằm ở việc tìm thấy một đứa bạn chân thành luôn quan tâm đến mình và sẵn sàng chia sẻ cùng mình những điều mà nó tin tưởng. Cái sướng nằm ở việc đứa bạn tìm thấy một niềm tin mạnh mẽ ở mình, rằng mình là một người chân chính và đáng tin tưỡng, và hết lòng với những gì nó muốn cùng chia sẻ.

Ôi nhớ là nhớ những tiếng cười nói khi đi trên đường, vào quán, lúc cùng ngồi viết kế hoạch tổ chức một cái event sao cho trọn vẹn, hoàn chỉnh, và những lúc bình thản ngồi công viên nhìn ngắm phố xá trở chiều.

Nhớ những lúc nghịch phá ngả lên vai, choàng cổ chụp tấm hình lóc nhóc giữa phố Vũng Tàu, hay cái nắm tay hùng hổ che chở cho mình bé nhỏ đi giữa những ông tài lái xe bặm trợn ở Seam Reap giữa bến xe khách vắng lúc trời tối nhá nhem.

Nhớ cái cảnh hai đứa ngồi lặng thinh dưới mưa rơi lúc 3 giờ đêm giữa cù lao bốn bề là nước, và bờ vai của mình ướt nước mắt của nó bên bếp lửa trại chập chùng.

Và nhớ nhất cặp mắt đỏ hoe cùng cái ôm siết rưng rưng giữa sân bay như không muốn về và nói lời tạm biệt. Máy bay cất cánh rồi và mọi người đã về, một mình mình đứng lặng nhìn những cụm mây tan tao tác cuối chân trời.

Nhỏ bạn nói rằng mình thật là một đứa yếu đuối dễ xúc động, nhưng lại vững chãi khi đối mặt với những cái khó cứ vây hãm lấy mình.
Và tự mình thấy rằng nhỏ bạn lại là đứa can trường, cứng rắn khi xử lí những việc đời, nhưng cũng chính mình phải vực nó dậy những lúc nỗi nhớ ùa về, hay sự tự kỉ thoáng tới cô gái Âu 22 tuổi chưa một lần yêu bao giờ.

Khi vẫn còn gặp nhau, cô gái mạnh mẽ chưa bao giờ nhìn thấy cô gái yếu đuối thổn thức lấy một lần vì nỗi buồn và thất vọng, nhưng cô gái yếu đuối đã phải nhiều lần gồng đôi bờ vai gầy cho nàng mạnh mẽ thỏa thích khóc và giải sầu.

Và bây giờ, khi những ngày u ám cứ ôm riết cô gái yếu đuối ở bờ bên này, một cú click share bài hát ''Cry on my shoulder'' lên facebook và một chữ ''coach…'' dịu dàng cũng làm nàng mạnh mẽ phải khóc òa với những cốc rượu nặng và một thư điện tử dài ngoằng bảo rằng mình phải cần mạnh mẽ lên, và rằng đừng tuyệt vọng.

Khi bức thư đến, cô gái yếu đuối đọc mãi những dòng nhắn nhủ của đứa bạn – người ''coach'' đã bên nó khuyến khích và tin tưởng nó suốt một thời gian dài, và cũng đổ sụp xuống, mắt ráo hoảnh vì bờ vai này đã mỏi, và đôi mắt cũng đã hết nước vì những mệt nhoài…
………………………………………..

If the hero, never comes to you
If you need someone, you’re feeling blue
If you wait for love, and you’re alone
If you call your friends, nobody’s home
You can rum away, but you can’t hide
Through a storm and through a lonely night
Then I’ll show you there’s a destiny
The best things in life, they are free

But if you wanna cry: cry on my shoulder
If you need someone, who cares for you
If you’re feeling sad, your heart gets colder
Yes I show you what real love can do….

''Cry on my shoulder'' dường như là 1 ca khúc cho ta và bạn bè những lúc buồn, mệt mỏi và thất vọng… để làm ấm lại trái tim mình! Và chính mình đã vượt qua những thời điểm khó khăn như thế với sự đồng hành của những người bạn yêu mến! Mọi người cùng nghe nhé!


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Quán Tự Tại – Quán Thế Âm

Posted: 16 Sep 2011 02:32 PM PDT

Chào các bạn,

Trong tên các Bồ tát trong Phật giáo, có một tên làm mình suy nghĩ đến nhiều nhất, đó là Bồ tát Quán Tự Tại hay Quán Thế Âm, hai tên khác nhau trong tiếng Hán, nhưng dịch ra từ một tên trong tiếng Phạn—Avalokitasvara, có nghĩa là "vị chúa nhìn xuống”.

Ta gặp từ Quán Tự Tại ngay đầu Bát Nhã Tâm Kinh:

"Quán Tự Tại Bồ tát hành thâm Bát Nhã Ba la mật đa thời
Chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhất thiết khổ ách"

Có nghĩa là:

"Khi Bồ tát Quán Tự Tại thực hành trí tuệ giải thoát thâm sâu
Thấy rõ mình là Không, ngài vượt qua tất cả khổ nạn"

"Vượt qua tất cả khổ nạn" chính là "giác ngộ".

Vậy hai câu đầu của Bát Nhã Tâm Kinh có nghĩa là:

"Khi Bồ tát Quán Tự Tại thực hành trí tuệ giải thoát thâm sâu
Thấy rõ mình là Không, ngài giác ngộ."

Quán Tự Tại. Quán là nhìn (view), Tự là chính mình (self), Tại là trong, bên trong (in). Quán Tự Tại là "nhìn bên trong chính mình."

Vây ta có thể nói:

"Khi ta nhìn bên trong chính mình với trí tuệ giải thoát thâm sâu
Thấy rõ mình là Không, ta giác ngộ."

Nếu ta “thấy rõ ta là Không” đương nhiên là ta đã “có trí tuệ giải thoát thâm sâu”, nên cụm từ “có trí tuệ giải thoát thâm sâu” coi như thừa. Hai câu đầu của Bát Nhã Tâm Kinh có thể rút gọn lại thành:

"Khi ta nhìn bên trong chính mình và thấy rõ mình là Không, ta giác ngộ."

Quán Thế Âm. Quán là nhìn, Thế là thế gian, Âm là âm thanh. Quán Thế Âm là "nhìn âm thanh của thế gian", tức là "nghe những tiếng khóc của thế gian".

Vì Quán Tự Tại và Quán Thế Âm là hai tên đồng nghĩa cho cùng một tên Avalokitsvara, cho nên ta có đồng nghĩa giữa "nhìn bên trong chính mình" và "nghe những tiếng khóc của thế gian".

Vậy khi ta nói câu:

"Khi ta nhìn bên trong chính mình và thấy rõ mình là Không, ta giác ngộ."

ta có thể đổi thành:

"Khi ta nghe những tiếng khóc của thế gian và thấy rõ mình là Không, ta giác ngộ."

Đây là hai công thức giác ngộ, hơi khác nhau một chút—một là nhìn bên trong chính mình và thấy rõ mình là Không, hai là nghe tiếng khóc của thế gian và thấy rõ mình là Không.

Các bạn thấy có sâu sắc và thú vị không?

Chúc các bạn một ngày giác ngộ.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Chàng K’Srai, cháu nữ thần Mặt trời

Posted: 16 Sep 2011 02:31 PM PDT

 

K’Ho là một trong những tộc người đã từng có trường ca, sử thi. Nhưng qua quá trình “đứt gãy” hiện đã không còn được đầy đủ. Trích đoạn này chúng tôi ghi được trong quá trình sưu tầm & nghiên cứu về văn hoá K’Ho tại vùng Di linh, tỉnh Lâm Đồng.

Trích đoạn trường ca K'Ho

Một hôm chàng K'Ngê con của bà Nar Nữ Thần mặt trời xin phép mẹ cưỡi ngựa trắng phi nước đại xuống trần, trên đường đi từ trên trời chàng nhìn xuống đất thấy quang cảnh nhộn nhịp của các Bòn làn đang chuẩn bị cho ngày hội "Tắc nang Lang Biang" (*), chu kỳ cứ mười hai mùa rẫy lại tổ chức lễ hội tạ ơn Thần linh một lần để tưởng nhớ công trình cuối cùng mà người đã tạo dựng đó là ngọn Lang Biang, họ gọi là rốn trời, vùng đất này được xem là đất thiêng, là cái tâm điểm của vũ trụ.

Lúc này cả Bòn làn đang hì hục chuẩn bị cho ngày hội. Đàn bà con gái người thì đi gùi nước kẻ thì giã gạo và làm những công việc bếp núc, những người đàn ông con trai thì lên rừng đốn cây về làm cột nêu trang hoàng thật lộng lẫy, họ đan những sợi dây "dàm" (**) để buộc con trâu mộng béo tốt dành riêng cho lễ hội, những người khác làm "Rơsal" cái rạp bằng tre nứa và lợp bằng lá cọ.

K' Nghê phi ngựa bay lượn khắp vùng chàng thấy vui con mắt lắm. Đến một Bon làn nọ chàng nhìn xuống thấy một cô thiếu nữ nước da ngăm đen đang ngồi phơi lúa. Bàn tay xinh xinh của cô gái nhịp nhàng đảo qua đảo lại để hạt lúa mau khô, để giã kịp trong ngày vì ngày hôm sau còn nhiều việc khác. Chàng thấy nhiều điều khác lạ so với quê trời của mình, làm cho chàng rất ấn tượng liền đem lòng yêu cô gái. Chàng làm đủ mọi thứ để cô gái nhận biết chàng đang yêu, nhưng cô gái vẫn chưa nhận được tín hiệu nào từ chàng. K'Nghê đùa giỡn một hồi, mà người đẹp vẫn không để ý tới. Chàng thèm yêu quá, liền dùng tia sáng của mình soi rọi lên khắp thân thể của cô gái, làm cho nàng ngất ngây sung sướng vì nhận được một phép màu từ tia nắng ấm của chàng, như làn môi ai đang lướt nhẹ hôn lên môi, má và khắp người của nàng, cảm giác hạnh phúc tuyệt vời này cô chưa gặp bao giờ. Họ yêu nhau lúc thì nhẹ nhàng lúc thì mãnh liệt theo nhịp tia nắng của chàng. Cuối cùng chàng dồn hết sinh lực và tia nắng của mình bấy lâu nay như bị dồn nén và kết tinh thành chất keo trút xuống mình cô gái, làm cô ngất lịm lúc nào không hay. Chàng xuống ngựa hôn nhẹ lên môi từ biệt cô gái, rồi leo lưng ngựa phi một lèo lên trời vừa đi vừa hát khúc hát hoan ca "mừng chiến thắng".

Nữ Thần mặt trời rất vui khi thấy con mình trở về khỏe mạnh lại vui tươi khác thường, khiến bà cũng sinh nghi có điều gì xảy ra chăng? nhưng bà chưa dám hỏi.

K'Bing, tên của cô gái, sau một giấc ngủ như bị thôi miên vội thức dậy thu gom hết lúa khi thấy ông mặt trời đã biến mất từ lúc nào không hay. Vào những ngày lễ hội trong khi cả Bòn làn tưng bừng nhộn nhịp vui múa hát theo tiếng trống tiếng chiêng, thì riêng nàng đột nhiên rất thèm uống rượu cần. Nàng vít cong cần xuống uống lấy uống để như chưa từng được uống rượu bao giờ. Giọt rượu lễ thơm nồng thấm từ hồi nào không hay làm nàng say khướt, thiếu nữ trong Bòn làn thấy nàng say rượu liền dìu lên nhà sàn ngủ.

Sáng hôm sau trong khi mọi người đều dậy từ sớm, con gái đi lấy nước rồi nấu ăn, cánh đàn ông con trai nhóm lửa thui con heo tiếp tục cho ngày thứ hai của lễ hội, nhưng riêng K'bing lúc này vẫn chưa dậy. Thường ngày nàng rất vui vẻ siêng năng và tháo vát trong công việc nên mọi người rất yêu thương. Sự vắng mặt của nàng khiến ai nấy cũng đều hỏi thăm, trong đó có nhiều chàng chết mê chết mệt thương thầm nhớ trộm, nhân dịp này cũng muốn thể hiện sự quan tâm của mình, để mong được nàng chiếu cố. Nhưng có được đâu, nàng cũng muốn mình như bao cô gái thôi. Nào có ai hiểu nàng đang rất đau khổ, không biết phải giải thích cho Bòn làn hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh của nàng lúc này, khi cái vú của nàng ngày càng nhô ra như bắp chuối rừng sắp trổ bông vào mùa xuân…

Lễ hội đã qua đi, K'Bing trở về nhà với cuộc sống thường ngày. Biết mình có thai nhưng nàng tự hỏi mình có ăn ngủ với ai đâu?…Chỉ có những cái lạ trong người và cảm giác nặng nề thoáng như thế đã khiến nàng bị mang tiếng chửa hoang. Nàng làm sao tránh khỏi sự khinh rẻ của lũ làng, khi cái bụng của nàng ngày càng phình ra dần như quả bầu đầu mùa. Cha mẹ , dòng họ rất buồn bã và giận dữ khi nghe tin nàng có bầu, bèn điều tra hết thảy các chàng trai trong Bòn làn, nhưng không phát hiện ai là cha của đứa bé trong bụng của nàng cả…Để thoát ra khỏi sự dị nghị của Bòn làn, gia đình nàng quyết định nhờ thầy "Gru" giỏi nhất trong vùng đến để tìm ra sự thật. Người "gru" đầu tiên họ tìm đến là thầy của loài động vật có vú, đó là một con nai già rất to, sau khi làm lễ lạt và khấn vái, con nai già phán rằng: trường hợp này chẳng qua là…

Bầu đá/No nước/ Tham ăn/Cơm no/Bụng to.

"Bôn lố/Pố dà/Cơ ngà/ hờm sa/hờm sào."

Sau khi cúng kiếng tốn một mớ lễ vật, trả công xong, gia đình của K'bing vẫn chưa hài lòng với sự tiên đoán của họ nhà nai, họ bèn tiếp tục đi tìm đến thầy gru của các loài chim muông. Họ nhà chim cũng rất nhiệt tình và nhanh nhẹn. Chim Têk chim Ti phán: đây không phải "bầu đá, no nước, tham ăn, cơm no, bụng to đâu…mà là có bầu bởi một vị thần nào đó"… Nghe thầy gru họ nhà chim phán như thế họ rất hoang mang lo lắng, nhưng không biết hỏi ai nữa, đành quay về và chấp nhận sự tủi nhục này với Bòn làn.

Mấy tháng sau K'bing sinh ra được một đứa con trai, thằng bé khỏe mạnh, đầy đủ mặt mũi chân tay, nước da ngăm đen như bao nhiêu trai làng khác. Mỗi tội là chàng trai không có cha, đó là nỗi buồn của nàng. Dân làng khinh ghét, xa lánh hai mẹ con nàng như xa lánh người có malai, như con quỷ ở trên rừng ấy. Hai mẹ con K'Bing đau buồn lắm! Nhưng nhìn đứa con ngày một lớn, càng đẹp trai làm nàng vơi đi nỗi đau buồn, mặc sự khinh ghét và xa lánh của mọi người, K'Bing vẫn chăm lo nuôi đứa con của mình và làm lễ đặt tên cho thằng bé là K'Srai như bao đứa trẻ khác trong bon. K'Srai ngoan ngoãn, ăn khỏe và lớn nhanh như thổi, chẳng bao lâu thành một thiếu niên thông minh, hiền lành và chăm chỉ. Bởi mang tiếng không cha nên K'Srai luôn bị chúng bạn xa lánh hắt hủi, đi đến đâu cũng bị bọn chúng xua đuổi, nhổ bọt nước miếng vào người. Người già, người trẻ, con trai, con gái trong Bòn làn nhìn thấy chàng cũng không muốn tiếp xúc và nói chuyện. Ngày qua ngày chàng chỉ biết sống lủi thủi một mình bên mẹ.

Cho đến một ngày mặc cho sự khinh chê của đám con trai con gái, chàng đánh liều theo đám trai làng đi chăn trâu. Trong khi trai gái làng reo vui tát cá dưới suối thì chàng phải chăn hết thảy đàn trâu của họ. Bắt được nhiều cá họ nấu ăn vui vẻ, chỉ cho chàng ăn cơm cháy, xương cá, ruột cá nên chàng rất giận. K'Srai luôn bị ăn hiếp như thế. Một hôm đám trai gái lùa đàn trâu đến một cánh đồng có con suối nhỏ, trên bờ suối có cây "Klòng"(***) mọc rất đẹp, họ thích quá liền cắm trại và mắc hết những chiếc gùi cơm, bầu nước và quần áo lên cành cây. Nghĩ đến chuyện ngày hôm qua chàng cười thầm, lấy cái roi mây gõ bảy cái vô dưới gốc và nói: "klong" ơi hãy mọc lên cao nhé, tức thì cây liền làm theo, mọc lên cao vút, mang theo cả những chiếc gùi cơm, trái bầu nước và quần áo của họ. Đám trai gái mải mê bắt cá. Họ bắt được rất nhiều, đến hồi cái bụng kêu grọc grọc nó muốn cơm vào bụng rồi, họ lên bờ nhìn lên cây chẳng thấy gùi cơm và quần áo đâu cả, họ liền hỏi chàng. K'Srai chỉ tay lên cây Klong, bọn chúng rất sợ, vì không ai trong số họ trèo được lên cây cả. Cuối cùng chúng xuống giọng hạ mình gọi chàng Srai tới và nói:

- Anh Srai ơi, anh Srai à, anh giúp chúng em lấy những thứ kia đi.

Trả lời họ chàng nói:

- Cây cao thế ai mà dám trèo lên chứ?

Vì chúng quá năn nỉ, một phần chàng biết mình là nô lệ của họ, nên chàng ra điều kiện:

- Nếu các người đưa tôi gùi cá, tôi sẽ lấy giúp những đồ kia cho?

Nghĩ qua nghĩ lại, cuối cùng họ đành phải đồng ý đưa gùi cá cho K'Srai. Vì nếu không chấp nhận, chàng sẽ cho họ ở truồng và bỏ đói đến chiều thì nguy to. Được gùi cá chàng liền mang cho mẹ. Hai mẹ con ăn ngon lành, xong chàng gom hết cả xương lẫn ruột cá mang ra cánh đồng cho đám trai gái kia ăn. Họ rất tức, nhưng đành phải ăn để làm hòa với chàng. Tối về chàng kể lại câu chuyện đã xảy ra lúc trưa, hai mẹ con cười bể cả bụng…

Hôm sau họ lại bày mưu khác nữa nhằm trả thù, họ bảo chàng:

- Hôm nay tụi tao vào rừng hái rau, mày phải canh chừng đàn trâu không được đi theo tụi tao nữa nghe chưa?

Chàng thưa vâng! Rồi bọn họ đi vào rừng hái rau nấu ăn no nê, vừa ăn vừa nói xấu chàng. Ăn xong họ về, không chừa một tí hạt cơm và một miếng nước canh thừa nào hết. K'Srai đoán trước những việc làm của họ, nên trong khi họ đi rừng hái rau thì móc hết tim gan của con trâu mộng tốt béo nhất để ăn. Buổi chiều lùa trâu về chuồng thấy bị chết như thế nên đem mổ thịt, nhưng chẳng thấy tim gan phổi phèo đâu. Cả Bòn làn rất ngạc nhiên. Bọn trai gái kể lại hết đầu đuôi sự việc xảy ra giữa họ và K'Srai với ông chủ Bòn làn. Sau khi bàn bạc xong Già làng cho rằng K'Srai đã bị malai ám nên mới dám hại Bòn làn mình như thế, phải giết nó đi để trừ mọi hiểm họa sau này…

Dân làng đồng thanh hô vang bắt nó đi, ngay sau đó K'Srai đã bị bắt trói. Vì nhà nghèo lại không có cha nên chàng không biết lấy gì mà đền Bòn làn cả. Tài sản duy nhất của chàng chỉ một cái cung và năm mũi tên thôi, nên chàng đành chấp nhận với số phận làm người nô lệ cho dân xứ Lang Biang.

Ngày qua ngày sống kiếp nô lệ chàng không chịu nổi nữa, nên xin phép mẹ cho đi tìm cha mình. Chàng chuẩn bị cung tên thật tốt, sáng hôm sau chàng dậy từ rất sớm. Khi bình minh lên, thần K'Drêm cưỡi ngựa ló đầu qua khỏi ngọn núi chàng liền dương cung ngắm bắn, thần K'Drêm thấy vậy liền xua tay ngăn chàng và nói :

- Ta không phải cha ngươi đâu mà bắn?

- Vậy cha tôi là ai?

- Cha ngươi là em của ta, là K'Ngê con của Bà K'Nar nữ thần mặt trời, mi không biết sao?

Chàng cảm ơn rồi chào từ biệt thần K'Drêm anh của cha mình và để cho ngài đi qua. Cách đó khoảng ba lần con gà gáy lại xuất hiện một vị thần nữa đang phi ngựa bầu trời, chàng vội dương cung ngắm bắn. Từ trên trời liền vọng xuống tiếng nói :

- Ta đâu phải cha ngươi đâu mà ngắm bắn, bắn nhầm không sợ mang tội chết đó sao?

- Vậy nếu không phải là cha ta thì thần là ai?

- Ta là thần Cơla em trai thứ hai của cha ngươi đó.

Chàng mừng thầm và nghĩ bụng không biết cha mình là con thứ bao nhiêu của thần mặt trời đây. Chàng đành chờ thêm ba canh giờ nữa. Đúng vào lúc mặt trời qua đỉnh đầu, chàng phát hiện một vị thần cưỡi con ngựa trắng phi nước đại, chàng liền dương cung ngắm bắn, từ trên trời cao một giọng nói trầm ấm nghe vừa quen vừa lạ:

- Con đừng dương cung bắn ta làm gì kẻo mang tội, chính ta là thần K'Ngê cha đẻ ra ngươi đây. Ta đã biết cả rồi. Bây giờ con muốn gì ta sẽ ban cái nấy để bù đắp lại những nỗi khổ mà con đã phải chịu ở dưới trần.

Cha chàng cho con ngựa xuống đất, hai cha con ôm nhau khóc, tâm sự đủ mọi chuyện vui buồn, rồi thần K'Ngê đưa con lên trời thăm Bà K'Nar nữ mặt trời.

Về quê cha trên trời chàng được gia đình mặt trời tiếp đón rất thân mật. Tuy được mời gọi ở lại nhưng vì nhớ mẹ nên chàng xin nữ thần và cha mình về dưới trần. Kể từ đó chàng có thêm quyền năng và sức mạnh để trừng phạt những người không tốt bụng.

Chuyện gặp gỡ giữa chàng và gia đình mặt trời, ở dưới trần chẳng ai hay biết gì cả, nên lũ làng vẫn trêu chọc và sỉ nhục, làm nhiều trò khác nữa khiến chàng tức điên lên. Chàng thấy phải giáng hoạ cho cư dân vùng này cho đã tức, nên mỗi khi họ làm ruộng thì trâu chết, làm rẫy thì bị chàng nhổ hết cây cối và trồng ngược ngọn xuống đất rồi cỏ dại và cây có gai mọc đầy rẫy. Kể từ đó vùng này gọi là Lạch, có nghĩa là đồi trọc, một số cư dân khác sợ sự trừng phạt nên bỏ đi về phía bắc thành người Bahnar, Sơdang … chạy về phía nam thành người Chro, Stiêng, Mnông … Các tộc gần khác như Cil, Mạ, Sre cũng lần lượt cũng bỏ xứ ra đi bởi sự trừng phạt nói trên. Chỉ còn lại một phần nhỏ ở lại miền đất thiêng này, đó chính là người Lạch.

K’ra Zan Plin Sưu tầm và biên dịch
Linh Nga Niê kdam chỉnh lý văn học

* Lễ ăn cơm mới
** Dây bện bằng nứa dùng buộc trâu chuẩn bị đâm


Filed under: Sử thi, Văn Hóa Tagged: Sử thi, Văn Hóa

Người cha nghèo nuôi 4 con đỗ đại học

Posted: 16 Sep 2011 02:31 PM PDT

Cõng đứa con trai út ốm yếu trên lưng, bác Thực đã vượt qua đoạn đường 5 km tới địa điểm thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Cậu bé nay đã lớn, vừa đỗ ĐH Y Dược TP HCM với 28 điểm, 3 anh chị cũng đều học đại học, thạc sĩ.
> Trao học bổng của độc giả VnExpress cho 10 tân sinh viên

Theo bác Trần Trung Thực (Di Linh, Lầm Đồng), Huân là con trai út trong gia đình, từ bé, em đã rất yếu, không khỏe mạnh như các anh chị, việc nuôi dạy Huân vì thế cũng trở nên rất vất vả. Bù lại, cậu rất thông minh và học giỏi nhất nhà, tạo thành nguồn động viên lớn cho gia đình.

Bác Trần Trung Thực và em Trần Công Huân trong buổi nhận học bổng tại tòa soạn VnExpress.
Bác Trần Trung Thực và em Trần Công Huân trong buổi nhận học bổng tại tòa soạn VnExpress.

Năm lớp 5, Huân được chọn dự thi học sinh giỏi của tỉnh. Tuy nhiên, địa điểm thi lại cách xa nhà, lại phải băng qua rừng, qua suối. Nhận thấy sức khỏe kém của mình, cậu đã có ý định bỏ cuộc.

“Khi nghe con trai tâm sự ‘con không đủ sức để đi thi đâu bố ạ’, tôi thấy thương quá. Đành phải động viên con cố gắng và cõng con đi thi, vượt 5 km, qua rừng, qua suối mới đến trường”, bác Thực kể.

Suốt thời gian Huân học tiểu học và cả những năm mới vào cấp 2, ngày nào bác cũng đều đặn cõng con đi học bằng đường tắt, vượt qua rẫy và suối để đến trường cho nhanh. Có hôm sáng đưa con đi học thì trời tạnh ráo, nhưng chiều về trời lại mưa to, lội qua suối ướt hết người. Đường đất lầy lội, cha mệt mà đứa con trên lưng cũng mệt không kém.

Chia sẻ trong ngấn nước mắt khi nhìn lại quãng đường đã qua, bác Thục nói: “Tôi luôn bảo với con rằng, nhà mình nghèo, phải học và phấn đấu chứ không còn cách nào khác”.

Chia sẻ của vị phụ huynh khiến nhiều người cảm động.
“Đời cha mẹ đã nghèo khổ nên bằng mọi cách tôi đều phải động viên các con cố gắng học hành”, bác Thực nói.

Cho đến năm Huân lên lớp 9, đường sá được sửa sang. Nhà nước mở con đường đến trường nên Huân đỡ vất vả. Lên cấp 3, Huân lại phải xa nhà vì chuyển lên trường huyện trọ học. Trong suốt thời học phổ thông Huân đều có kết quả học tập tốt và đạt giải nhì học sinh giỏi tỉnh môn Hóa lớp 12. Thấu hiểu nỗi vất vả của cha mẹ khi nuôi con ốm yếu, Huân quyết định thi vào ĐH Y Dược TP HCM. Số điểm mà em đạt được rất cao là 28.

Ngoài trường hợp đứa con út là Huân, bác Thục còn thành công khi vượt khó, nuôi cả 3 người con còn lại vào đại học.

“Ngày gia đình tôi mới chuyển từ Thanh Hóa vào Lâm Đồng đi xây dựng kinh tế mới, tất cả còn quá lạ lẫm. Đứa con gái lớn ngày đầu đi học chưa quen đường rừng nên quên mất lối về nhà, đi lạc sang tận vùng khác. Đến tối vẫn không thấy con về, nhà mới hốt hoảng đi lên ủy ban nhờ loa trên đài phát thanh. Rồi có người mang cháu về nhà”, bác Thục kể.

Người con gái cả của bác giờ đã tốt nghiệp ĐH Kinh tế TP HCM và đang theo học chương trình thạc sĩ. Tương tự, hai người con trai kế tiếp của gia đình cũng trải qua những ngày vất vả đèn sách và đều trở thành sinh viên của Học viện quân y tại Hà Nội. Biết hoàn cảnh gia đình khó khăn nên hai người con trai của bác đã phấn đấu thi vào Học viên quân Y để bố mẹ không phải tốn tiền nuôi ăn học.

Nhà thuộc vùng sâu nên đến năm 2010, điện lưới mới được kéo đến thôn. “Suốt những năm phổ thông, 4 anh chị em đều phải học bằng đèn dầu. Giờ có điện thì 4 đứa con tôi mỗi đứa theo học một nơi”, bác tâm sự. Lẫn trong giọng bùi ngùi là nỗi hân hoan của người cha khi nhìn thấy cả 4 người con đều được lo cho ăn học đến nơi đến chốn.

Ngày 12/9, bác Trần Trung Thực đã bắt xe khuya từ Di Linh, Lâm Đồng về TP HCM, có mặt tại tòa soạn báo VnExpress dự buổi trao học bổng của độc giả dành cho con trai út Trần Công Huân. Tuy mệt nhưng bác Thục bảo “chỉ cần thấy các con học hành đỗ đạt, được ghi nhận là mừng lắm rồi”.

Hải Duyên


Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng

Thứ trưởng Bộ Y tế khai gian học vị tiến sĩ

Posted: 16 Sep 2011 02:31 PM PDT

Trong các bản khai lý lịch, Thứ trưởng Bộ Y tế Cao Minh Quang cam đoan đạt học vị tiến sĩ tại đại học Uppsala (Thụy Điển). Tuy nhiên, qua kiểm tra của cơ quan chức năng, ông Quang chưa đạt học vị này.
> Thứ trưởng Bộ Y tế bị kỷ luật

Thứ trưởng Cao Minh Quang. Ảnh: Minh Thùy.
Thứ trưởng Bộ Y tế Cao Minh Quang. Ảnh: Minh Thùy.

Cục An ninh Chính trị nội bộ (A83) thuộc Tổng cục An ninh II vừa có văn bản trả lời đơn tố cáo của ông Ngô Minh Nho (đảng viên, cựu chiến binh ở TP HCM) liên quan đến học vị tiến sĩ của Thứ trưởng Bộ Y tế Cao Minh Quang.

A83 xác định, trường đại học Uppsala Thụy Điển đã cấp chứng chỉ về nghiên cứu Khoa học Dược phẩm tự nhiên cho ông Cao Minh Quang, chứ không phải văn bằng.

Trao đổi với VnExpress, một lãnh đạo Cục khảo thí và kiểm định chất lượng giáo dục (Bộ Giáo dục và Đào tạo) cho biết, hệ thống văn bằng quốc tế rất phức tạp và tùy thuộc vào từng nước. Cục khảo thí đã xem lại hệ thống văn bằng, liên hệ với trường ĐH Uppsala (Thụy Điển) để biết được thông tin chính xác.

Theo đó, ĐH Uppsala xác nhận: “Ông Cao Minh Quang, sinh ngày 6/6/1953, đạt chứng chỉ “Licentiatexamen” về nghiên cứu khoa học dược phẩm tự nhiên vào ngày 26/10/1994. Đây là chứng chỉ chứ không phải văn bằng. Theo quy định của trường Uppsala chứng chỉ nói trên cần phải đạt được để tham dự khóa học tiến sĩ”.

Về thông tin chứng chỉ của ông Quang được một nguyên thứ trưởng Bộ Giáo dục trước khi về hưu xác nhận tương đương với học vị tiến sĩ, lãnh đạo Cục khảo thí cho rằng điều đó là khó có thể xảy ra vì nằm ngoài quyền hạn của thứ trưởng.

“Theo quy định của Bộ, tất cả văn bằng muốn kiểm định phải thông qua Cục khảo thí mới được phát ngôn. Kể cả Thứ trưởng cũng không có quyền xác nhận”, vị lãnh đạo Cục khảo thí cho hay.

Ông Cao Minh Quang 58 tuổi, từng là Cục trưởng Cục Quản lý Dược, trước khi được bổ nhiệm làm Thứ trưởng Bộ Y tế. Trong các bản khai lý lịch, danh thiếp, ông Quang đều ghi học vị tiến sĩ.

Liên quan đến một số sai phạm trong công tác lãnh đạo, quản lý ngành, cuối năm 2009, Thứ trưởng Cao Minh Quang từng bị Ủy ban Kiểm tra trung ương ra thông báo kỷ luật cảnh cáo.

Nguyễn Hưng – Hoàng Thùy


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Sắp xử vụ trả học phí cho con ông Thúy

Posted: 16 Sep 2011 02:31 PM PDT


Ông Thúy mới nghỉ hưu từ ngày 01/05/2011.

Thanh tra chống hối lộ của Anh đã buộc tội một doanh nhân người Anh trong vụ điều tra trả tiền học con cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Lê Đức Thúy.

Cơ quan điều tra Gian lận Nghiêm trọng (SFO) đã buộc tội doanh nhân Bill Lowther, 71 tuổi, một cựu giám đốc của công ty Securency.

SFO xác nhận rằng vào ngày 08 tháng Chín ông Lowther bị buộc tội tham gia giúp xin một chỗ trong trường Đại học Durham và trả học phí cùng như tiền trọ cho con trai ông Lê Đức Thúy, cựu thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.

Ông Lowther theo dự kiến sẽ ra tòa ở London vào ngày 20 tháng Chín.

Quyết định của SFO được thực hiện trong bối cảnh chính phủ Anh tăng cường nỗ lực trấn áp tham nhũng trong doanh nghiệp công ty.

Một luật mạnh hơn nhằm truy tố chuyên viên đi hối lộ chính khách và quan chức nước ngoài để giành hợp đồng lớn ở nước ngoài có hiệu lực vào tháng Bảy.

“Tôi tin rằng chẳng có ai trong số bạn bè, giảng viên trong trường lại nghĩ rằng tôi trông giống như con nhà giàu”

Lê Đức Minh

SFO và cảnh sát Úc cáo buộc các chuyên viên của Securency đã hối lộ ông Lê Đức Thúy, khi ông giữ chức thống đốc, để ông cho công ty này có được hợp đồng in tiền polymer hồi năm 2003.

Con trai ông Thúy, Lê Đức Minh, học cao học tại Đại học Durham trong giai đoạn 2003-2004.

Trong mùa hè này, phóng viên của báo Anh, The Guardian, đã tiếp xúc được với con trai ông Thúy.

Ông Lê Đức Minh được báo The Guardian trích dẫn rằng ông bác bỏ cáo buộc về tiền hối lộ và nói cả học phí và chi phí sinh hoạt của mình trong thời gian ở Durham, tổng cộng hơn 10.000 bảng là do gia đình mình trả.

“Tôi tin rằng chẳng có ai trong số bạn bè, giảng viên trong trường Durham lại nghĩ rằng tôi trông giống như con nhà giàu,” ông Minh được trích dẫn nói.

‘Chưa có căn cứ’

Vào tháng Một năm nay, báo The Age của Úc có bài về việc Cơ quan Cảnh sát Liên bang Úc châu (AFP) vào năm ngoái đã chất vấn một số chuyên viên cao cấp của Securency về việc thanh toán học phí đại học cho con ông Thúy từ một quỹ đen.

Báo The Age trước đó cáo giác ông Lương Ngọc Anh, Tổng Giám đốc công ty TNHH Phát triển Công nghệ CFTD và cũng là tình báo, có quan hệ thân cận với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từ hồi ông Dũng còn giữ chức Thống đốc Ngân hàng Nhà nước và quan hệ làm ăn với Securency bắt đầu.

Cũng có tin rằng công ty CFTD có công ty con là BankTech, mà ông Lê Đức Minh, con trai của cựu thống đốc ngân hàng nhà nước Việt Nam Lê Đức Thúy, làm giám đốc.

Hồi tháng Bảy năm nay, báo chí Việt Nam dẫn lời Thiếu tướng Triệu Văn Đạt, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống Tội phạm, nói chính phủ Việt Nam đã giao cho Bộ Công an “tiếp tục nắm vụ việc, hợp tác với cơ quan nước ngoài để thu thập thông tin”.

Ông Đạt được dẫn lời nói rằng “chưa có căn cứ để khẳng định có hay không việc quan chức nào ở Việt Nam nhận hối lộ”.

Thiếu tướng Đạt cho hay “cơ quan chức năng Việt Nam thông qua con đường hỗ trợ tư pháp đã đề nghị cơ quan tư pháp nước ngoài cung cấp tài liệu” tuy theo ông hiện chưa có đủ căn cứ để xác định tội phạm.

“Nếu có đủ căn cứ pháp lý sẽ xử lý tương tự như vụ PCI,” ông Triệu Văn Đạt.

Hồi tháng Năm, chính phủ ra thông báo cho hay ông Lê Đức Thúy, sinh năm 1948, đã thôi chức vụ Chủ tịch Ủy ban Giám sát tài chính quốc gia mà ông được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bổ nhiệm từ cuối tháng 3/2008.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Colours Of The Wind

Posted: 15 Sep 2011 04:08 PM PDT

Pocahontas là bộ phim hoạt hình do hãng Walt Disney sản xuất năm 2009. Câu chuyện tình yêu của chàng thuyền trưởng John Smith đưa con tàu đi tìm kiếm vàng từ Luân Đôn đến vùng Bắc Mỹ xa xôi. Smith gặp Pocahontas là nàng công chúa con tộc trưởng – một bộ tộc da đỏ của vùng Virginia và yêu nhau, vượt qua mâu thuẫn giữa hai bên – những con người văn minh đi tìm vàng và những người da đỏ chiếm giữ vùng đất này.

Pocahontas là cô gái thổ dân hồn nhiên, hoạt bát và rất yêu thiên nhiên – vùng đất sinh trưởng của mình. Những lần gặp ban đầu với chàng thuyền trưởng dũng cảm, tử tế đã để lại trong lòng cô một ấn tượng sâu sắc, và họ tiếp tục gặp nhau nhiều lần sau đó dưới sự che chở của cây thần (the sacred – tree – grandmother), cho đến khi một mâu thuẫn vì xảy ra và John bị bộ tộc bắt kết án tử hình. Pocahontas liều mình xin cha tha tội cho John và hóa giải hiểu lầm giữa đôi bên. Thuyền trưởng cho thuyền trở về và hỏi Pocahontas có đi theo cùng mình, nhưng nàng từ chối và ở lại nơi chôn nhau cắt rốn, ngậm ngùi từ biệt con thuyền chở người tình ra đi.

Ca khúc ''Colours of the wind'' trong phim (do Judy Kuhn trình bày) giành được giải Oscar và Golden Globe cho Nhạc phim gốc xuất sắc. Về sau ca sĩ – nữ diễn viên Vannessa Williams trình bày lại 1 version khác và đã đưa bài hát lên đỉnh thành công trong sự nghiệp ca hát của cô với doanh số bán ra là 500,000 bản (năm 1995).

Mời mọi người cùng nghe ca khúc nổi tiếng ''Colours of the wind'' cho một ngày thêm yêu thiên nhiên và mẹ Trái đất nhé!

You think you own whatever land you land on
The Earth is just a dead thing you can claim
But if you know every rock and tree and creature
Has a life, has a spirit, has a name

You think the only people who are people
Are the people who look and think like you
But if you walk the footsteps of a stranger
You’ll learn things you never knew, you never knew

Have you ever heard the wolf cry to the blue corn moon
Or asked the grinning bobcat why he grinned
Can you sing with all the voices of the mountain
Can you paint with all the colours of the wind
Can you paint with all the colours of the wind

Come run the hidden pine trails of the forest
Come taste the sun sweet berries of the Earth
Come roll in all the riches all around you
And for once, never wonder what they’re worth

The rainstorm and the river are my brother
The heron and the otter and my friends
And we are all connected to each other
In a circle, in a hoop that never ends

How high does the sycamore grow
If you cut it down, then you’ll never know
And you’ll never hear the wolf cry to the blue corn moon
For whether we are white or copper skinned
We need to sing with all the voices of the mountain
We need to paint with all the colours of the wind
All you own is Earth until
You can paint with all the colours of the wind

Chàng nghĩ rằng chàng làm chủ mọi miền đất chàng đặt chân đến sao?
Quả đất này chỉ là một cõi chết mà chàng có thể gọi tên, không hơn không kém.
Nhưng nếu chàng biết rằng mọi tảng đá, ngọn cây, mọi sinh vật đều có một đời riêng, một linh hồn và một tên gọi?
Chàng nghĩ con người là duy nhất loại người có thể nhìn và nghĩ giống chàng thôi nhỉ?
Phải chi chàng bước đi bằng bước chân của một kẻ lạ,
Chàng sẽ học những điều chàng chưa từng biết, chưa từng biết đến bao giờ…
Chàng có bao giờ nghe tiếng sói tru gọi trăng tròn
Hoặc hỏi chú linh miêu đang cười – vì sao lại cười như vậy?
Chàng có thể nào hát với những tiếng giọng của rừng núi?
Chàng có thể nào tô vẽ bằng những sắc màu của gió,
Có thể nào không nhỉ, hỡi chàng?
Hãy đến và chạy lướt trên những lối mòn khuất những rặng thông nơi rừng xanh thẳm
Hãy đến và nếm những trái quả chin ngọt vì nắng của mẹ Đất kia
Hãy đến và thả mình cuộn tròn giữa muôn màu muôn vật quanh ta ấy
Và hãy một lần, đừng hỏi ta làm như thế để được gì
Dòng sông và cơn mưa bão là anh em ta
Những chú diệc và rái cá cũng là bạn của ta
Và tất cả chúng ta được nối lại với nhau
Bằng một vòng bất tận
Cây tiểu huyền ấy, cao đến bao nhiêu?
Nếu chàng chặt nó đi, chàng sẽ không bao giờ biết được.
Và chàng cũng chẳng bao giờ nghe được tiếng sói tru gọi trăng tròn
Bởi chúng ta – dù làn da trắng hay da đồng
Chúng ta đều hãy hát bằng những giọng hát của núi rừng
Chúng ta đều hãy tô vẽ bằng những sắc màu của gió
Và Quả đất sẽ là của chính chàng
Khi chàng tô vẽ bằng những màu sắc của gió ngàn.


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa

Nền tảng tinh thần cho cạnh tranh

Posted: 15 Sep 2011 04:07 PM PDT

Chào các bạn

Hôm qua chúng ta nói đến "Cạnh tranh". Hôm nay chúng ta nói đến cái nền tất yếu của cạnh tranh. Điều này đã có trong bài "Cạnh tranh" rồi, nhưng hôm nay chúng ta sẽ làm rõ nó.

Hãy dùng một ví dụ chúng ta đều rất quen thuộc để phân tích cạnh tranh: Bóng đá.

Để các đội bóng có thể đấu bóng trên sân cỏ hầu thực sự phục vụ nghệ thuật bóng đá và fans, chúng ta cần có hai điều kiện căn bản:

1. Một bộ luật đấu trên sân, với các luật chơi rõ ràng và trọng tài phán xử. Các luật chơi gồm:

i. Kỹ thuật đá bóng hợp pháp.
ii. Tác phong và ngôn ngữ lịch sự văn minh với trọng tài và các bạn khác trên sân.

Các cầu thủ phạm luật có thể bị phạt. Lỗi quá nặng hay tái phạm nhiều lần có thể bị đuổi ra sân, hoặc treo giò một thời gian hoặc vĩnh viễn. Cả đội bóng phạm luật nặng, có thể bị loại ra khỏi liên đoàn bóng đá.

2. Một điều khác rất rõ mà mọi người đều thấy, đều cảm nhận, và đều thích, dù rằng không được viết thành luật rõ ràng. Đó là tinh thần thể thao, tình đồng nghiệp, sợi dây thân ái nối tất cả cầu thủ của tất cả các đội, tất cả mọi trọng tài và huấn luyện viên, và tất cả quan chức của các liên đoàn bóng đá… thành một khối anh chị em toàn cầu. Đây chính là cái nền sâu thẳm nhất của bóng đá.

Nếu không có cái nền này thì các luật lệ của phần số 1 cũng vô ích, vì chẳng ai tuân theo luật, trên sân đấu chỉ toàn chơi xấu, gian lận và đánh nhau, trọng tài sẽ thiếu công minh và sẽ thiên vị trong mỗi trận, các đội bóng sẽ không đá thật mà sẽ dàn xếp tỉ số trận đấu, khán giả sẽ không còn muốn xem bóng đá, và bóng đá sẽ chết.

Đó là các nền tảng của cạnh tranh, từ bóng đá đến kinh tế và chính trị.

Các công ty trong một lãnh vực kinh tế trong một nước luôn có hai tầng nền cho các cạnh tranh của họ: (1) Tầng luật—gồm các luật lệ kinh doanh của quốc gia, cũng như các bộ luật về đạo đức cạnh tranh của nghề nghiệp và của từng công ty—bảo đảm cho các công ty không dối trá, làm đúng các tiêu chuẩn phẩm lượng của sản phẩm cũng như tiêu chuẩn quảng cáo đứng đắn, không có tác phong cạnh tranh kiểu mafia, luôn luôn đối xử văn minh với nhau… (2) Tầng tinh thần, trong đó các công ty hợp tác trong những vấn đề chung—làm việc với nhà nước trong việc xây đắp hệ thống luật, chống hàng giả, đào tạo nhân tài, đặt chuẩn mức đạo đức nghề nghiệp, trao đổi thông tin kiến thức, tạo thành một văn hóa bằng hữu văn minh cho tất cả các chuyên gia trong nghề.

Cạnh tranh chính trị, cũng cần hai tầng nền tương tự như thế.

Trong tất cả mọi lãnh vực trong đời, đầu tiên ta cần có (1) tinh thần anh chị em và tác phong anh chị em, để ta có thể có (2) luật lệ cạnh tranh mà mọi người đều tuân theo, và mọi người dùng tinh thần anh chị em đó và luật lệ nghề nghiêp đó để cạnh tranh lành mạnh.

Có nhiều người ngớ ngẩn đến mức tác phong thì cực kỳ thiếu văn minh với nhau—gọi nhau là quân cướp, chó má, phản động, gian tặc, nội thù…–mà lại đòi cạnh tranh và dân chủ. Và thường ngày ta cũng thấy, nhiều công ty ở Việt Nam cạnh tranh nhau như trộm cướp. Đó là vì các lãnh đạo kinh tế chính trị cũng như lãnh đạo các công ty không biết tạo ra một môi trường anh em hợp tác thân thiện làm cái nền sâu thẳm nhất cho cạnh tranh.

Cho nên các bạn, cạnh tranh là trò chơi bình đẳng và dân chủ. Đây là trò chơi của những người văn minh. (Người kém văn minh cũng có trò chơi cạnh tranh, nhưng nó được gọi là chiến tranh, đánh nhau hay giết nhau).

Và đương nhiên ai trong chúng ta cũng biết, muốn chơi trò chơi văn minh, mỗi người chúng ta cần có tác phong và ngôn ngữ của người văn minh, tương kính và thân thiện nhau. Ở bình diện quốc gia, ta gọi đó là “văn hóa cạnh tranh”, mà chúng ta cần hiểu và biết để phát triển quốc gia. Nó chẳng có gì khác với văn hóa bóng đá.

Và có phải là mỗi người chúng ta đã rất rành với bóng đá không?

Chúc các bạn một ngày lành mạnh.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Trung Quốc phản đối Ấn Độ khai thác dầu khí trên biển Đông

Posted: 15 Sep 2011 04:01 PM PDT

 

SGTT.VN – Ấn Độ đã bác bỏ phản đối của Trung Quốc về việc ngăn cản Ấn Độ thăm dò khai thác dầu khí tại lô 127 và 128 của Việt Nam trên biển Đông.

 

Biển Đông là nơi có trữ lượng dầu khí nhiều nhất tại châu Á. Ảnh: Khai thác dầu khí trong vùng biển đặc quyền của Việt Nam. Ảnh: TL SGTT

Ngày 15.9, người phát ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc, bà Khương Du tuyên bố tại cuộc họp báo ở Bắc Kinh rằng: “Tôi muốn tái khẳng định rằng Trung Quốc được hưởng chủ quyền không thể tranh cãi trên Biển Đông và các hải đảo. Vị trí của Trung Quốc là dựa trên những sự kiện lịch sử và luật pháp quốc tế. Chúng tôi phản đối bất kỳ quốc gia nào tham gia vào các hoạt động thăm dò và khai thác dầu khí tại vùng biển thuộc thẩm quyền của Trung Quốc”.

Ngoài ra, theo báo Hindustan Times, Bắc Kinh đã gửi công hàm ngoại giao cảnh báo rằng nếu không có sự cho phép của Trung Quốc thì hoạt động thăm dò của công ty dầu khí Ấn Độ ONGC Videsh Ltd (OVL) tại các lô dầu 127 và 128 là bất hợp pháp.

Tuy nhiên, bộ Ngoại giao Ấn Độ cho biết việc ngăn cản của Trung Quốc là “không có cơ sở pháp lý” vì đây là khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Một quan chức bộ Ngoại giao Ấn Độ (không nêu tên) cho biết: "Trong khi Ấn Độ trả lời phản đối tuyên bố của Trung Quốc thì vấn đề này sẽ được đem ra thảo luận trong chuyến thăm Việt Nam của bộ trưởng Ngoại giao Ấn Độ SM Krishna vào ngày 16.9 tới”. Ông nói thêm: “Chúng tôi làm theo đúng những gì cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam nói và chúng tôi đã truyền đạt lại với Chính phủ Trung Quốc”

Theo bộ Ngoại giao Ấn Độ, Việt Nam đã tuyên bố chủ quyền đối với các lô dầu mỏ 127 và 128 theo Công ước Liên hiệp quốc về luật Biển năm 1982.

Tuyết Hạnh (Hindustan Times, Bloomberg, Moneycontrol.com)


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

Mỹ không đưa VN vào “sổ đen tôn giáo”

Posted: 15 Sep 2011 04:01 PM PDT


Ông Michael H. Posner là Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động

Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ bác bỏ ý cho rằng Washington có ‘sai lầm nghiêm trọng’ khi không đưa Việt Nam vào danh sách tám quốc gia vi phạm tự do tôn giáo trầm trọng nhất.

Ông Michael H. Posner, Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động được trích dẫn trả lời phỏng vấn đài ABC của Australia nói rằng "chính phủ Việt Nam đang tiếp tục đối thoại với Hoa Kỳ và một số quốc gia khác trong lĩnh vực tôn giáo".

"Chính phủ Việt Nam bắt đầu thể hiện chỉ dấu cho thấy mô hình của Trung Quốc thực ra không phải là con đường đúng cho họ”.

Trước đó Hạ nghị sỹ Ed Royce (đảng Cộng hòa) đã chỉ trích báo cáo khi không đưa Việt Nam vào danh sách tám quốc gia bị cho là vi phạm quyền tự do tôn giáo trầm trọng nhất (danh sách CPC).

Chính phủ các nước này bị Washington cáo buộc đã có những hành động vi phạm trầm trọng quyền tự do tôn giáo như đe dọa, giam cầm, tra tấn.

Các nước này gồm Trung Quốc, Miến Điện, Bắc Hàn, Iran, Ả Rập Saudi, Sudan, Eritrea, và Uzbekistan.

Ông Michael H. Posner, trợ lý ngoại trưởng, khi nói về "những điểm tiêu cực" nói "Chính phủ Việt Nam rất chậm chạp trong việc cho phép các giáo hội đăng ký hoạt động, đặc biệt các giáo hội tại khu vực Tây Nguyên".

“Chính phủ Việt Nam bắt đầu thể hiện chỉ dấu cho thấy mô hình của Trung Quốc thực ra không phải là con đường đúng cho họ”

Michael H. Posner, Trợ lý Ngoại trưởng

"Rồi có việc Việt Nam bắt giam lại các nhân vật tôn giáo có tiếng như Linh mục Nguyễn Văn Lý, người kêu gọi tự do chính trị".

Bộ ngoại giao Việt Nam vào hôm 14/09 đã bác bỏ báo cáo tự do tôn giáo của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ là thiếu khách quan với nội dung Hà Nội gọi là "thiếu khách quan".

Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, ông Lương Thanh Nghị nói báo cáo "vẫn tiếp tục đưa ra những đánh giá không khách quan, trích dẫn những thông tin sai lệch về Việt Nam".

Báo cáo Tự do Tôn giáo quốc tế giai đoạn nửa cuối năm 2010 liệt kê Việt Nam, Pakistan và Afghanistan trong danh sách 10 nước bị Bộ ngoại giao Hoa Kỳ theo dõi chặt nhất.

‘Đàn áp nhân quyền’

Dân biểu Sanchez vào tuần này lên tiếng về vụ bắt người biểu tình chống TQ.

Dân biểu Liên bang Ed Royce (đảng Cộng Hòa) hồi tháng Bảy đã bày tỏ quan ngại về sức khỏe của linh mục Nguyễn Văn Lý sau khi ông bị bắt vào tù lại.

Ông Royce, người đại diện cho nhiều cử tri Mỹ gốc Việt tại California, gọi quyết định cầm tù Cha Lý là “vô lương tâm”.

Còn ông Leonard Leo, Chủ tịch Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế chuyên tham vấn cho chính phủ Mỹ về các vấn đề tôn giáo lúc đó bình luận rằng Hoa Kỳ đã giúp Việt Nam thương lượng về tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc tại Biển Đông.

"Thế mà đổi lại, họ (Hà Nội) lại bắt giữ một linh mục Công giáo ốm yếu, người chỉ vận động một cách hòa bình cho tự do tôn giáo và pháp quyền”, ông Leo nói.

Ông Leo khẳng định: “Chính quyền Obama không thể duy trì chính sách hỗ trợ cho quyền lợi an ninh và kinh tế của Việt Nam chừng nào chưa có các cải thiện rõ ràng đáp lại các quan tâm của Mỹ trong lĩnh vực tự do tôn giáo và pháp quyền”.

Vào ngày 14/09/2011 Dân Biểu Liên Bang Loretta Sanchez (đảng Dân Chủ) bày tỏ mối quan tâm đối với tình trạng đàn áp nhân quyền ở Việt Nam với các nhà đối kháng quan tâm tới vấn đề xã hội đã tham gia xuống đường bày tỏ quan điểm của họ đối sự xâm lược lãnh hải của Trung Quốc vùng Biển Đông.

Phát biểu trước Hạ viện, bà Sanchez nói "đã có ít nhất 13 thanh niên yêu nước bị cơ quan an ninh Việt Nam giam giữ trái pháp luật".

"Họ là những người thanh niên, bloggers nổi tiếng và hầu hết thuộc Cộng Đoàn Giáo Phận Vinh".

“Là người đồng bảo trợ cho H.R. 352, Nghị Quyết Biển Đông, tôi ủng hộ một giải pháp hoà bình dựa trên bản Thoả Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) tại vùng Biển Đông.”

"Hơn nữa, tôi kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam thả tự do vô điều kiện cho tất cả các nhà hoạt động đã thực hành quyền công dân của họ để tranh đấu cho sự công bằng xã hội và phản đối chủ quyền Trung Quốc xâm lấn lãnh hải Việt Nam ngoài biển Đông."


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Việt Nam công nhận chính quyền mới ở Libya

Posted: 15 Sep 2011 04:00 PM PDT


Thêm nhiều nước bắt đầu công nhận chính quyền mới ở Libya

Sau một thời gian im lặng, Việt Nam hôm 14/9 chính thức thừa nhận lực lượng chống Đại tá Gaddafi nay là đại diện hợp pháp của Libya.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị nói Việt Nam ủng hộ Hội đồng Dân tộc Chuyển tiếp (NTC) tiếp quản ghế của Libya tại Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc.

Theo tuyên bố, đoàn Việt Nam ở LHQ hôm 14/9 đã trao công hàm ủng hộ NTC tiếp quản ghế của Libya ở LHQ.

Ông Nghị nói: “Việt Nam tôn trọng mọi quyết định của nhân dân Li-bi và hy vọng quá trình chuyển giao quyền lực tại Li-bi sẽ diễn ra suôn sẻ; độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Li-bi được bảo đảm.”

“Việt Nam mong muốn hợp tác với chính quyền mới nhằm thúc đẩy mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước và sẵn sàng tham gia vào quá trình tái thiết tại Li-bi trong khả năng của mình.”

Hôm nay, ngày 15/9, Trung Quốc là thành viên cuối cùng trong Hội đồng Bảo an nói nước này ủng hộ NTC là đại diện cho Libya tại LHQ.

Trước đó, hôm thứ Hai, Trung Quốc chính thức công nhận NTC là chính phủ và là đại diện của nhân dân Libya.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

No comments:

Post a Comment