Sunday, September 11, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Cây đàn Accordion & chàng nghệ sĩ trẻ tuổi

Posted: 11 Sep 2011 01:08 PM PDT

 

Accordion (hay Accordéon) là đàn Phong cầm, một nhạc cụ bộ hơi ít được người Việt sử dụng.

Muốn chơi Phong cầm không phải dễ, bởi nó nặng đến…18 Kg, người Việt mình thể tạng bé nhỏ, cánh tay không đủ khỏe để vác một nhạc cụ nặng như thế, một nguyên do nữa là Phong cầm có giá cũng không hề rẻ.

(Ngày đất nước mới thống nhất, còn thấy các nhạc công miền Bắc hay chơi Phong cầm, có lẽ do ảnh hưởng từ Nga & các nước Đông Âu)

Chơi Accordion cũng rất khó: tay phải dùng chơi phần giai điệu với các phím Piano, tay trái chơi phần nhạc đệm (bass và hợp âm). Khi chơi ta kéo và đẩy Bellows để đưa hơi vào bên trong đàn, làm rung các lưỡi gà và từ đó tạo ra âm thanh. Vì vừa chơi được phần giai điệu và nhạc đệm nên Accordion được gọi là one-man-band vì 1 mình nó có thể tạo nên 1 bài hát hoàn chỉnh.

Accordion có nhiều loại với cấu tạo khác nhau, phổ biến nhất là loại Accordion có sử bàn phím Piano. Accordion thường được sử dụng trong nền âm nhạc dân gian các nước châu Âu (nhất là các nước Đông Âu), Bắc và Nam Mỹ.

Accordion có thể coi là một nhạc cụ trẻ: Đến năm 1820, Cyrill Demian ở Vienna (Áo) mới tạo ra cây đàn Accordion hoàn chỉnh đầu tiên.

Aleksandr Hrustevich là một cậu bé người Ukraine, và cây đàn cậu sử dụng được gọi là Bayan (một phiên bản Accordion của Nga)

Các bạn nghe và xem Alek. biểu diễn với tài năng kỳ tuyệt nhé, chỉ với một cây đàn, cậu bé tạo ra âm thanh của cả ban nhạc:
 

 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Buông Xả Tất Cả

Posted: 11 Sep 2011 01:06 PM PDT

Chào các bạn,

Nói đến buông xả là chúng ta thường chỉ nghĩ đến hai điều để mà buông xả. Thứ nhất, những xúc phạm người khác đã làm ta đau đớn—buông xả này có nghĩa là tha thứ cho người khác. Thứ hai, buông xả những nỗi đau trong lòng ta để ta an lạc.

Nhưng sự thật là hai điều này chỉ là một chút xíu trong tất cả moi điều ta cần buông xả.

Nếu các bạn hiểu được ‎ý niệm "xả", hay "vô chấp", hay "vô trụ" trong nhà Phật, với năng lượng tích cực phi thường của nó, thì các bạn hiểu rằng buông xả thật sự là buông xả tất cả mọi sự trên đời—không bám víu (grasping), không dính mắc (attachment) vào bất kì điều gi.

Kể cả các điều đẹp—kỉ niệm rất đẹp của một tình yêu đã mất, kỉ niệm của những ngày xưa thân ái, kỉ niệm của một thời vàng son…

Những thời khoảng dĩ vãng đẹp đẽ thường là cái hứng để ta làm thơ, làm nhạc, viết văn… Vậy thì cũng được, nhưng đừng bám víu, dính mắc vào chúng, vì như thế ta sẽ mãi ngồi trong "ngục tù dĩ vãng", không ra được để sống tự do "ở đây, lúc này".

Trong cộng đồng người Việt hải ngoại, đây là một vấn đề rất lớn. Rất nhiều người chưa bao giờ thoát ra được thời khoảng trước ngày 30.4.1975. Và đương nhiên là chúng ta thấy rất nhiều hệ lụy trên bình diện cá nhân cũng như xã hội.

Hoặc là, vợ chồng lấy nhau, vài ba năm, chàng phàn nàn nàng đã đánh mất đi cái ngây thơ dịu dàng hồi hai đứa mới gặp, và tình cảm 2 đứa bây giờ không tươi đẹp như trước. À, bây giờ thì chẳng ai có thể giống hệt vài ba năm về trước, vì mọi chúng ta đều trưởng thành và thay đổi mỗi ngày. Thay vì bị vướng mắc vào dĩ vãng, thì hãy quan tâm đến "ở đây, lúc này" để tận hưởng nhau ở đây lúc này, và làm cho ở đây lúc này tươi đẹp.

Kể cả các điều tốt–mỗi người chúng ta có nhiều qui tắc sống rất tốt: đi chùa/nhà thờ, ăn chay, tập thể thao, ăn mặc lịch sự, nói năng khiêm tốn, suy nghĩ logic… Dùng các điều này để sống, và ngay cả để dạy con, là tốt. Nhưng đừng vướng mắc vào chúng để đến nỗi áp đặt trên con cái hay người khác, hoặc dùng chúng để đánh giá và phân biệt người khác—ai không sống theo các qui tắc sống tốt của mình là tồi hơn mình một bậc.

Kể cả các bất công–thông thường khi ta bị đau khổ vì bất công và tội lỗi của người khác, ta hay giữ nó trong lòng và mong là Trời Đất sẽ phân xử bất công đó cho ta.

Phân xử bất công là chuyện của Trời thì hãy để Trời lo, sao ta lại lo và cứ khư khư ôm nó vào lòng cho nặng óc?

Kể cả các mục tiêu cao thượng–Mọi chúng ta đều cần phục vụ một mục tiêu cao thượng nào đó để làm cho đời đẹp hơn. Nhưng ai trong chúng ta cũng thấy là thiên hạ giết nhau vì các mục tiêu cao thượng của họ, tại những bãi chiến trường lớn, mỗi ngày trên thế giới. The road to hell is paved with good intentions. Con đường đến hỏa ngục được lót bằng những ý tốt. "Ý tốt" thường là màn vô minh rất lớn, làm mù mắt người ta, làm người ta thực hành bao nhiêu điều xằng bậy, đôi khí gian ác và điên rồ, nhưng không thấy được điều đó. Cho nên, phục vụ mục tiêu cao thượng, nhưng đừng dính mắc vào mục tiêu cao thượng.

Kể cả hiện tại–Nếu bạn đang là hoa hậu, hay luật sư nổi tiếng, hay kỹ sư khét tiếng, nhà đẹp, xe xịn, vợ/chồng con cái đầm ấm, đi đâu ai cũng trọng vọng… đừng dính mắc vào những thứ đó mà cho là mình tài giỏi, là con riêng của Thượng đế, là con nhà "dòng"… và khi mất tất cả mọi thứ thì dừng stress. Tất cả mọi thứ trên đời được mất chỉ trong một phút, vì thế mà người ta nói phù du. Nếu bạn chưa biết, bạn sẽ biết.

Và nếu bạn đang nghèo rớt mồng tơi, tìm việc không ra, người yêu gài số de… thì đừng dính mắc vào đó mà than thân trách phận, chửi đời chửi người, và mất phấn đấu. Không có đêm dài nào mà không có bình minh.

Kể cả tương lai–Tương lai là cái không biết, cho nên dù là bạn đã có kế hoạch tương lai, đừng dính mắc vào đó, để stress và mất uyển chuyển khi kế hoạch bị cản trở. Nếu sang năm bạn sẽ thành bác sĩ, mà năm nay có biến cố gì đó làm bạn không thành bác sĩ năm tới được, thì hãy ung dung đợi năm tới nữa. Hoặc phải thay đổi lớn hơn nữa thì cứ ung dung mà làm. Chẳng ai biết được 10 năm nữa bạn có thể thành thầy dạy yoga nổi tiếng thay vì bác sĩ.

Nói chung là, buông xả là buông xả tất cả. Vô chấp là không chấp vào đâu cả, không chấp vào cả vô chấp—vô vô chấp. Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm. Không trụ (không chấp) vào đâu cả thì sanh tâm Phật, tức là tâm trong sáng tĩnh lặng.

Chúc các bạn một ngày buông xả.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Lời đối thoại tự nhiên của trái tim

Posted: 11 Sep 2011 01:05 PM PDT

 

(Ngọc Bái đọc “Tiếng Khèn” của Trần Vân Hạc)

 

Tiếng Khèn

Vút lên từ con tim
Rộn ràng như vó ngựa
Chuốt chọn từng sợi gió
Thông vi vút non ngàn
Gom muôn ánh trăng rằm
Sóng núi dâng mê mướt
Chắt bình minh chợt thức
Lửa tình đầu tinh khôi
Anh hái cả sao trời
Đợi chờ đêm thao thức
Khèn ngân rung tha thiết
Cháy bỏng lời yêu thương
Anh gửi vào mênh mông
Núi mờ sương đồng vọng
Tiếng đơn côi day dứt
Vấp lẻ loi chơi vơi
Lọc tiếng thác trào sôi
Lựa bão giông chớp giật

Chợt tiếng lòng xanh biếc
Đàn môi em thì thầm
Tiếng khèn chạm má hồng
Vụt nở hoa tươi rói
Nhịp đất trời hôi hổi
Phập phồng lời yêu trao

(Trần Vân Hạc)

Hẳn phải quen thuộc với vùng đất núi rừng lắm mới hiểu tận ngọn ngành của Tiếng Khèn! Nó như lời đối thoại của tự nhiên với trái tim. Không có tiếng khèn thì thật là vô lý đối với dân xứ sở này! Nhất là đối với lứa đang yêu. Đang săn tìm tình yêu. Tiếng khèn thủ thỉ. Tiếng khèn kết bè, réo rắt. Không muốn nghe cũng phải nghe – không muốn gặp cũng phải gặp – khi chàng trai mượn khèn để tỏ tình!

Rồi sẽ mai một dần phong tục "chọc sàn" rất hồn nhiên của người Thái. May ra còn lại Tiếng Khèn. May ra còn lại hoài niệm về một sinh hoạt văn hóa cổ sơ của dân bản địa.

Người làm thơ mặc sức hình dung, tưởng tượng, rồi ví von với đủ các hình ảnh. Tiếng khèn vẫn là tiếng khèn của "đợi chờ đêm thao thức". Rằng làm sao chịu được "lẻ loi" khi tiếng khèn còn thức suốt đêm? Nỗi niềm trào tuôn "khèn ngân rung tha thiết/ cháy bỏng lời yêu thương/ anh gửi vào mênh mông/ núi mờ sương đồng vọng".

Người làm thơ nói quá lên một chút để nhấn thêm cái linh diệu của hơi thở, của những ngón tay diệu nghệ làm cho âm thanh yêu đương phải bật lên, da diết, đắm say. Ờ nhỉ, lúc này mới thật tuyệt vời. Em đã đáp lời kìa! Những câu thơ cũng hồn hậu hẳn lên. Đúng rồi, tiếng khèn có ma lực. "Chợt tiếng lòng xanh biếc/ Đàn môi em thì thầm". Có một tiếng cười cảm thông của thổ thần với chàng trai cô gái ấy đấy! "Một tiếng lòng xanh biếc", thật trẻ trung, thật thi vị!

Chợt tiếng lòng xanh biếc
Đàn môi em thì thầm
Tiếng khèn chạm má hồng
Vụt nở hoa tươi rói
Nhịp đất trời hôi hổi
Phập phồng lời yêu trao

Rõ rồi! "Nhịp đất trời hôi hổi/ Phập phồng lời yêu trao" là cái kết cục có hậu. Con người và thiên nhiên vẫn vậy. Làm sao còn được tiếng khèn mang "lửa tình đầu tinh khôi"? Giọng thơ cũ cũ, đều đều, có lẽ hợp với khung cảnh này chăng? Mà tác giả đã không thể phá cách? Kể cũng khó, bởi Tiếng Khèn cũng chỉ mong đưa tới người đọc một thông điệp.

Yên Bái, 2011
N.B


Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa

Chơi Trăng

Posted: 11 Sep 2011 01:04 PM PDT

Ai như đứa trẻ thèm Trăng sáng

Muốn hái Trăng chơi, hái được nào?

Hồn dẫu vấn vương bên bóng Nguyệt

Chân chồn đâu kiễng đến Trời cao!

 

Hậm hụi cúi tìm nơi Đáy nước -

Trăng cười lơi lả với Muôn sao.

Cầm gáo múc Trăng, Trăng vỡ vụn,

Chiêm bao mở mắt – bỗng Trăng vào…

Bình Minh


Filed under: Thơ Tagged: Thơ

Video: Đàn áp tại chợ Hạ Long bằng cách phun nước bể phốt vào người họp chợ

Posted: 11 Sep 2011 01:03 PM PDT

 
Video này được nguoiHN upload lên youtube ngày7 tháng 9 năm 2011, với lời giới thiệu sau:

“Cuối năm 2009 (ngày 7 tháng 12), chính quyền Hạ Long muốn giải tỏa chợ Hạ Long 2 để xây Trung tâm Thương mại. Chính quyền không đền bù, tái cơ cấu chợ cho bà con, muốn đẩy người buôn bán rời khỏi chợ. Có sự cấu kết giữa các thế lực ngầm với lãnh đạo địa phương trong việc chiếm chợ. Bà con buôn bán tại chợ đã phản ứng không di rời… Thế là có 1 cuộc dẹp chợ có một không hai ở VN: Xe biển số xanh của chính quyền được sự hỗ trợ của công an và bảo vệ đã hỗ trợ việc dùng vòi rồng phun nước bể phốt lên bề mặt phố chợ. (Phút thứ 8 của clip).

Nước bẩn thối đen ngòn hôi thối vung khắp nơi vào hàng hóa của bà con: Bánh trái, áo quần rau đậu thực phẩm.

Sự việc khiến bà con bức xúc đã ngăn cản người phun. Thế là người này cầm vòi phun lên cao.

Chủ trò hại dân vụ này tên là Vũ Đức Cường.

Đến thời điểm này, tháng 9.2011 thì người dân vẫn bị dẹp không cho họp chợ ở đó nhằm phục vụ âm mưu chiếm chợ xây trung tâm thương mại.

Có tin là có sự dàn xếp 300 triệu đồng để clip này không được đưa lên truyền hình, khiến cho đến tận hôm nay clip mới được công khai.

Những việc giải tỏa chợ mà không có đền bù thỏa đáng như thế này xảy ra hầu như khắp nơi ở VN. Bà con đang buôn bán và đã phải tốn rất nhiều tiền để có một chỗ làm ăn. Chính quyền địa phương muốn đóng chợ làm chợ mới, đương nhiên đóng mà chẳng bồi thường gì cả, vì lý do đất chợ là do nhà nước làm chủ, bà con chẳng có quyền gì trên đất cả!

Đây là vi hiến, vì “quyền làm ăn tại một nơi” là một “tài sản” có gía trị thị trường, được Hiến Pháp VN bảo vệ, và nhà nước nếu giải tỏa là phải đền bù, theo Hiến Pháp VN.

Nhưng hệ thống tư pháp thô sơ của VN vẫn lý giải giản dị là nếu không có giấy chứng minh quyền sử dụng đất là không có quyền gì cả, không bồi thường. Hệ thống tư pháp hầu như cố tình không hiểu “giá trị tài sản trong quyền buôn bán tại một chỗ”, dù là người làm ăn nào cũng biết là người ta bán và mua quyền làm ăn từ thời thượng cổ cho đến nay. Lý giải pháp lý của quan chức, kể cả tòa án, rất kỳ lạ: Cách sống và cách mua bán nghìn đời của dân không có giá trị pháp lý gì, chỉ có cách giải thích luật của quan chức mới có giá trị.

Đây là nguyên do của rất nhiều tranh chấp đất đai ở VN. Quan chức địa phương đồng loạt giải thích luật lệ một chiều, và sai, với hậu quả rất là áp bức. Rất tiếc là hệ thống tư pháp VN, ngay từ trung ương, đã không đủ trí tuệ pháp lý (hay không đủ quyền lực?) để hướng dẫn mọi người trong cả nước.

Mà thực sự là muốn có trí tuệ pháp lý thì có gì khó đâu. (1) Tự hỏi: Trong vụ này pháp luật nên lý giải cách nào cho công bình cho tất cả mọi người? (2) Các dữ kiện thực tế nào và điều khoản luật pháp nào hỗ trợ cho một lý giải công bình như thế? Nếu ta tự hỏi như thế thì đương nhiên là ta thấy ngay: Quyền được ngồi buôn bán tại một chỗ của một người buôn bán chính là tài sản của người ấy, mà người ta phải “sang tay” bằng tiền bạc. Và Hiến Pháp bảo vệ tài sản của nhân dân, và đòi hỏi nhà nước đền bù khi giải tỏa.

Mình không nghĩ là mọi người dốt. Chỉ là, dù mọi người đều hiểu lý giải pháp lý quá dễ hiểu này, nhưng chỉ có người dân bị mất tài sản mới thấy bất công, quan chức địa phương và các thế lực tiền bạc thì có thấy cũng lờ đi như không thấy.

Sự khó hiểu hơn, là tại sao cả nước có thể để cho các tình trạng vi hiến thô thiển và áp bức như thế xảy ra thường xuyên khắp nơi, mà không có một văn bản pháp lý nào, một phân tích pháp lý nào hướng dẫn quan chức địa phương cả nước để chấm dứt tình trạng áp bức và tranh chấp đất đai với dân xảy ra hầu như là hàng ngày trong suốt mười mấy năm qua?

Hệ thống pháp lý của VN ở dưới mức trung bình của thế giới quá xa. Tại sao chúng ta không cải tiến nó là sao nhỉ?

Còn việc phun nước bể phốt vào người dân như trong video clip có một không hai này là vi phạm nhân phẩm của bà con đến mức không thể tha thứ được. Chà đạp nhân phẩm đến mức này thì các nhà làm phim Hollywood cũng phải học theo chứ chẳng đạo diễn nào đủ thông minh để tưởng tượng ra cả.
 

 
Video phụ đề tiếng Anh


Filed under: Các vấn đề xã hội, Video & PPS Tagged: Các vấn đề xã hội, Video & PPS

‘Võ Chí Công, người cha giản dị của tôi’

Posted: 11 Sep 2011 01:02 PM PDT

vnexpress
Dù câu chuyện bà Ánh kể bị đứt đoạn bởi tiếng nấc nhưng hình ảnh về người cha nuôi, cố Chủ tịch Võ Chí Công, vẫn hiện lên bình dị, thân thương nhưng không kém phần vĩ đại.
> Những bức ảnh lịch sử về cố chủ tịch Võ Chí Công/ Nguyên Chủ tịch nước Võ Chí Công từ trần ở tuổi 100

Người đàn bà với nước da trắng ngần bước về phía dãy ghế được kê dọc hành lang Hội trường Thống Nhất (TP HCM), nơi diễn ra lễ tang của cố Chủ tịch Võ Chí Công. Bà là Đoàn Võ Kim Ánh (58 tuổi, nguyên giám đốc Sở Y tế Đà Nẵng), cô con gái nuôi duy nhất mà cố Chủ tịch đã hết mực thương yêu như chính con ruột mình.

Đã gần trưa nhưng dòng người vào viếng cố chủ tịch Võ Chí Công vẫn nườm nượp. Họ xếp thành những hàng dài, chậm rãi chờ đến lượt được vào thắp nén hương đưa tiễn ông về nơi an nghỉ cuối cùng. Bà Ánh nghẹn ngào khi nhắc về người cha thân thương.

Bà Đoàn Võ Kim Ánh tại tang lễ cha, cố Chủ tịch Võ Chí Công. Ảnh: Vũ Mai.

Sinh ra trong một gia đình cách mạng tại Quảng Nam trong thời chiến tranh ác liệt, vì bận công tác nên cha bà, ông Đoàn Sơ, rất ít về thăm nhà. Sau này, vì hoàn cảnh đẩy đưa nên mẹ bà phải lấy chồng khác. Tuổi thơ của bà phải chịu rất nhiều cơ cực, nay sống với ông bà, mai sống với các cậu, dì… Lúc đó bà mong nhớ cha đến quay quắt, thèm được một lần được gặp, để theo ông đi làm cách mạng. Nhưng suốt những năm tháng ấy bà không hề biết tin tức gì về cha ruột của mình.

Đến năm 13 tuổi, một lần, có người ở Tỉnh ủy Quảng Nam về làng bảo sẽ đón bà đi thoát ly. Nghĩ thế nào cũng được gặp cha nên bà rất vui mừng. Sống trong căn cứ một thời gian, đến hôm, có người bảo “có cán bộ rất to” muốn gặp. Bà băn khoăn vị cán bộ kia muốn gặp mình để làm gì.

Dường như hiểu tâm trạng của cô bé, người đàn ông nở nụ cười hiền hậu: “Con ngồi xuống ăn cơm với ta đi. Bác là Võ Chí Công, bạn chiến đấu cùng ba con…”. Buông bát cơm xuống, bà luýnh quýnh hỏi: “Thế bác có biết cha con ở đâu không?”. Có chút ái ngại trong đôi mắt, mãi giọng ông ngắt quãng: “Cha con… đã hy sinh”. Lúc ấy bà đã khóc nức nở.

Rồi bác Công kể về những ngày cùng đồng đội hoạt động bí mật đã được ông bà nội của bà nuôi giấu. Cũng thời gian đó ông đã giác ngộ cách mạng cho cha ruột của bà rồi họ cùng nhau chiến đấu, xông pha trận mạc. Chính những ngày tháng vào sinh ra tử ấy đã khiến hai người đàn ông trở thành đôi bạn thân thiết nhất. Cuối cùng, ông bảo muốn nhận bà làm con nuôi để thay bạn dạy con nên người.

“Có người bảo tôi may mắn được làm con của một ‘ông to’ như ba Công. Nhưng tôi thấy mình may mắn nhất là được biết tình thương của một người cha là như thế nào. Chưa từng biết mặt cha ruột, chưa từng cảm nhận được tình thân, nhưng tôi chắc chắn không ai có thể tốt với con mình nhiều hơn ông…”, giọng bà Ánh lại nấc nghẹn.

Rồi bà kể, thời gian sau ba Công đã đưa bà về Hà Nội sống cùng mẹ và các anh chị nuôi. Bà được cha cho đi học. Cũng như cha, mọi người trong gia đình luôn giành cho bà tình yêu thương ruột thịt.

Khi bà khôn lớn cũng là cô gái có nhan sắc, mẹ muốn bà có được tấm chồng tử tế nên nhắm cho con nhiều nơi. Trong khi đó ba Công chỉ muốn bà nên duyên với anh lính quân y, người luôn kề cận phục vụ ông. Ông bảo, anh này có hoàn cảnh mồ côi như bà, phải chịu nhiều đau khổ thiệt thòi như bà nên nhất định hai đứa sẽ rất thông cảm và yêu thương chia sẻ với nhau. Ông cũng nói anh lính ấy là người có thần thái đặc biệt, sau này sẽ làm nên việc lớn.

Cũng nhờ cha mà vợ chồng bà sống hạnh phúc cho đến tận bây giờ. Chồng bà là Trung tướng Nguyễn Thành Đức, nguyên Chính ủy Quân khu V.

Ông chỉ có vài bộ comple mặc đi mặc lại khi ra chính trường.

Nhắc về thời gian cha nuôi giữ cương vị Chủ tịch Hội đồng Nhà nước (Chủ tịch nước bây giờ), giọng bà Ánh lại trùng xuống, nước mắt lại lưng tròng. Bà bảo, dù là “ông to” như vậy nhưng ba Công vẫn giữ nguyên nếp sống giản dị vốn có của mình. Ông chỉ có vài bộ comple mặc đi mặc lại khi ra chính trường. Còn ngày thường ông vẫn mặc những bộ quần áo cũ đã sờn vai.

Có lần con cái biếu bố những bộ mới nhưng ông nhất quyết không mặc, ông nói: “Đồ cũ vẫn còn tốt chán, không cần phải lãng phí như vậy”.

“Nếu không có cha thì không có chúng tôi ngày hôm nay. Từ ngày ở trong cứ, cho đến tận lúc về hưu ông vẫn không thôi nhắc nhở con cháu phải sống khiêm tốn, làm những điều tốt đẹp cho đời. Cho đến tận lúc này, cha tôi nằm xuống cũng chỉ có vài bộ quần áo cũ mang theo. Nhưng chúng tôi luôn tự hào vì được làm con của cha…”, bà Ánh nói.

Nguyên Chủ tịch Hội đồng nhà nước Võ Chí Công (tên khai sinh là Võ Toàn), sinh ngày 7/8/1912, quê quán xã Tam Xuân, huyện Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng (nay là tỉnh Quảng Nam); thường trú tại đường Quốc Hương, phường Thảo Điền, quận 2, TP HCM.

Ông tham gia hoạt động cách mạng từ năm 1930; vào Đảng Cộng sản Đông Dương (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam) tháng 5/1935; nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, nguyên Chủ tịch Hội đồng Nhà nước, nguyên Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng, nguyên Phó thủ tướng, nguyên Cố vấn Ban Chấp hành Trung ương Đảng, đại biểu Quốc hội các khóa VI, VII, VIII.

Ông đã được Đảng, Nhà nước tặng thưởng Huân chương Sao vàng, Huy hiệu 70 năm tuổi Đảng và nhiều huân, huy chương cao quý khác.

Sau một thời gian lâm bệnh nặng, sáng 8/9, ông Võ Chí Công đã qua đời tại bệnh viện Thống Nhất (TP HCM), hưởng thọ 100 tuổi. Trong hai ngày tang lễ (10-11/9), các công sở, nơi công cộng treo cờ rủ và ngừng các hoạt động vui chơi giải trí.

Vũ Mai


Filed under: Chứng Nhân Tagged: Chứng Nhân

Người Hà Nội chen chân chơi trung thu

Posted: 11 Sep 2011 01:01 PM PDT

vnexpress
Hai ngày trước đêm phá cỗ trông trăng, hàng nghìn người dân đổ về khu phố cổ. Lực lượng an ninh vất vả dẹp đuổi hàng rong, còn nhiều bạn trẻ bị móc túi mất ví, điện thoại.
> Hà Nội vui Tết Trung thu.


Tối 10/9, chợ đồ chơi Hàng Mã, Hàng Lược, Lương Văn Can, Hàng Đường… đông nghẹt người dạo chơi, tham quan, mua sắm.
Trước đêm trung thu 2 ngày, dòng người chen lấn mua đồ chơi.
Hai cô gái trẻ đứng giữa đoàn người qua lại ngắm nghía mình qua chiếc gương.
Các cửa hàng bày hàng tràn lan ra đường làm thu hẹp không gian thưởng ngoạn của người chơi.
Giải pháp cho bé ngồi trên vai là cách chống chen bẹp người của nhiều ông bố.
Nạn bắn súng bong bóng xà phòng vào người đi đường vẫn tiếp diễn.
Ôtô len vào nơi này cũng gặp khó khăn. Tài xế phải thò đầu ra nhờ mọi người tránh đường.
Nhiều hàng bày bán lấn chiếm lòng lề đường khiến lực lượng bảo vệ phải liên tục làm việc.
Và đội quân bán rong lại cầm ghế, bê hàng chạy sang chỗ khác.
Những chiếc mặt nạ quái đản lại xuất hiện.

Hoàng Hà


Filed under: Ảnh hướng thượng Tagged: Ảnh hướng thượng

No comments:

Post a Comment