Tuesday, March 8, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Ghi ta cổ điển: bản nhạc La grima và Adelita

Posted: 08 Mar 2011 01:06 PM PST

Chào các bạn, 

Hôm nay chúng ta cùng nghe hai bản nhạc ngắn nhưng rất lắng đọng của nhạc sĩ Francisco Tárrega: bản nhạc La grima và Adelita. Chắc các bạn yêu ghi ta cổ điển đều biết hai bản nhạc này :-)

La grima có nghĩa là Giọt lệ. Bản nhạc này diễn ta giọt lệ rơi trên má em bé.
Adelita là tên của nàng Adelita mà tác giả Tarrega yêu mến nhưng… chưa được lòng. Ông đang tương tư.

Bản Adelita được nhạc sĩ Phạm Ngọc Lân chuyển sang tiếng Việt với tên là Mộng Ảo.

Cả hai bản nhạc đều rất lắng đọng, sâu sắc và có gì thầm kín.

Dưới đây chúng ta sẽ nghe hai bản độc tấu của Lagrima và Adelita. Và nghe bài hát Mộng Ảo do chính nhạc sĩ Phạm Ngọc Lân trình bày.

Chúc các bạn một ngày sâu sắc,

Hiển


Tarrega: Lagrima

Tarrega: “Adelita”

Adelita – Mộng Ảo – Phạm Ngọc Lân

Mộng ảo

(Phạm Ngọc Lân)

Mắt nhung mơ huyền
Má lúm đồng tiền
Tóc mây nhẹ lướt
Dáng hiền

Thắm tươi nụ cười
Tiếng hát ru đời
Ánh mắt cười
Sáng ngời

Bao tháng ngày nhung nhớ
Bóng người trong mơ
Còn nhớ năm xưa trao câu thơ

Đưa tiễn người yêu dấu
Về bến mộng mơ
Hằn in vết chân người xưa

Nhớ những chiều vàng
Tiếng chim gọi đàn
Gió hôn nhẹ lướt
Phím đàn

Nhớ cánh hiên ngồi
Nắn cung tơ trời
Dáng yêu kiều
Nhớ hoài


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Đức hạnh của quốc gia

Posted: 08 Mar 2011 01:05 PM PST

Chào các bạn,

Nói đến sức mạnh quốc gia là ta bước vào các loại nói chuyện mà người ta gọi là chính trị. Và nói đến chính trị thì có lẽ là đại đa số chúng ta liên tưởng đến dối trá, láu cá, áp bức, chửi bới, và đánh nhau. Các thông tin và spam trên Internet, nếu có mùi chính trị, thì đương nhiên các bạn đều thấy là 10 điều may ra chỉ có một điều là đáng tin, 9 điều khác là dối trá. Đó là một chuyện rất đáng buồn.

Trong văn hóa của ta, hầu như khi nói đến chính trị là chúng ta có khuynh hướng hành xử như một đám côn đồ với nhau, cũng như nói đến thương mãi là ta có khuynh hướng nghĩ đến lươn lẹo.

Rất đáng tiếc.

Chính trị là quản "trị" quốc gia một cách công "chính". Nhưng chúng ta xử về chính trị như là tà trị. Và đương nhiên là vì ta bàn chính trị và làm chính trị như là tà trị, quốc gia chỉ có thể phát triển như nhà cửa của một đám côn đồ.

Không cần phải l‎ý luận lăng nhăng ai trong chúng ta cũng thấy là một cá nhân sẽ thành công lớn trong đời nếu hắn ta sống với các chuẩn mực đạo đức, đặc biệt là 3 phẩm hạnh chính: khiêm tốn, thành thật, và nhân ái.

Và nếu nhiều cá nhân, đặc biệt là lãnh đạo, có các chuẩn mực đạo đức như thế thì quốc gia sẽ cường thịnh vì nhiều công dân thành cường thịnh. Đó là chính trị.

Nhưng chúng ta không muốn chính trị như thế. Nói đến chính trị là đập đầu nhau bằng đủ loại lý thuyết chính trị, nghi kỵ, thả hỏa mù, thông tin dối trá, phê phán bằng chửi bới, lừa dối nhau, và hạ bệ nhau.

Washington, cha đẻ của nước Mỹ, đã nói: "Có thể nào Thượng đế không kết nối hạnh phúc lâu dài của Quốc gia với Đức hạnh của nó?" Đức hạnh của quốc gia là đức hạnh của đại đa số nhân dân của quốc gia đó, phản ánh qua đức hạnh của giới lãnh đạo—khiêm tốn, thành thật và nhân ái.

Nhưng chúng ta chỉ thích nói đến chủ nghĩa chính trị như là yếu tố quyết định của chính trị. Đó là thuần túy ngớ ngẩn. Liên hệ yêu thương giữa các công dân, sự thành thật của đa số công dân, đức khiêm tốn của đa số công dân, làm cho mỗi công dân và, do đó, quốc gia thành cường thịnh.

Khi chúng ta nói đến các chuẩn mực sống đạo đức để giúp mỗi cá nhân chúng ta thành công trong đời, chúng ta cũng nói đến các chuẩn mực đạo đức để quốc gia cường thịnh. Nếu chúng ta thù hận, bất công, áp bức và dối trá, mỗi chúng ta sẽ sống như một đám trộm vặt ngoài đường và quốc gia chúng ta sẽ là một khu nhà lá của những kẻ vô gia cư chuyên trộm cắp.

Một dân tộc đoàn kết nhiều sức mạnh là một dân tộc của những người khiêm tốn, thành thật và nhân ái.

Đây là vấn đề rất dễ thấy. Nếu bạn không thấy rõ được, đó chi có nghĩa là bạn hoặc quá kém thông mình hoặc bạn cố tình tránh nói đến đạo đức để bạn có thể yên tâm tiếp tục theo thói quen dối trá của bạn xưa nay.

Chẳng có lý do gì để bạn có thể tự bào chữa hiện tượng là khi làm việc chính trị bạn hay có tác phong dối trá lường gạt và áp bức, nhân danh chủ nghĩa này hay lý thuyết kia, trừ khi bạn muốn tiếp tục con đường ma đạo của bạn để tiếp tục thực hiện các ý đồ cá nhân đen tối.

Khiêm tốn, thành thật và nhân ái không chỉ là lối sống trong chùa hay trong nhà thờ. Đó phải là lối sông thường trực của chúng ta, không chỉ là để cho chính chúng ta thành công, mà còn cho thành công của đất nước.

Chúc các bạn một ngày đức hạnh.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Thủng thẳng với thơ… (Phần 2)

Posted: 08 Mar 2011 01:03 PM PST

    …thơ không thể dùng chiêu phát thanh, với thế độc tôn, độc quyền (trước 1975) để áp đặt, bắt buộc sư nghe nhìn của công chúng, rồi tạo ra một khuôn thơ, để bầy đàn đua nhau đúc thơ trong khuôn ấy mà lộng thơ, mà kiến tạo nghiệp thơ. Thơ ra rả phát thanh, thơ in trùng điệp sách giáo khoa, chiếm ngự toàn phần trang vàng báo chí cả nước. CâuThân ái chào các bạn! thực xứng đáng với cảnh ngộ thơ này, chào hoài chẳng thấy ai thưa, tội nghiệp mỏi mồm, gỗ tre vót hoài thì cũng chỉ là tăm sao thành kim khâu được.

 

Thân ái chào các bạn

Hồi ấy, trên dưới mười lăm tuổi đều được thổi lên thành “những anh hùng thời đại”, và lứa chúng tôi ai cũng đua tranh tu thân thành Paven Coóc sa ghin, Tôi không ngoại lệ. Chiến trường của chúng tôi là công trường làm đường Thanh Niên (Cổ Ngư) và công viên Bẩy Mẫu. Tự nhiên như thể sắp đặt của Càn Khôn, hòa trong dòng anh hùng thời đại ấy, tôi luôn được Hiệu đoàn trưởng giao nhiệm vụ ngồi trong lán phóng thanh và ngẫu hứng thơ về các kỷ lục của các Paven gánh đất, Paven đầy xe cút kít, Paven sắn mai cuốc xẻng mở đường. Và cũng tự nhiên như thế tôi thành Paven-thi sĩ trong mắt bạn bè tôi.

Nhiều năm sau hồi ấy cho đến ngày tốt nghiệp trường phiên dịch, đầu óc tôi chỉ mưng mưng một mơ ước được về làm việc tại Đài Phát Thanh để dựng nghiệp thi nhân. Giấc mơ mách bảo tôi rằng đó là con đường ngắn nhất để thơ tôi tung lên trời mà quyện vào khí, mà sạch, mà lành, mà thành khí thở của đông bào đồng chí. Phát thanh là kênh thông tin độc quyền hùng mạnh nhất cưỡng bức, lập đi lập lại thành thói quen, chiếm đoạt tình yêu của toàn thể đồng bào.

Tôi đã bằng mọi cách biến ước mơ thành sự thật, năm nào đó của thập niên 1960, tôi về Đài phát thanh 58 Quán Sứ làm báo nói và sau báo hình, từ Hà Nội, đến sài Gòn. Và tôi đã gần như dành trọn cuộc đời công chức cho nghề phát thanh truyền hình từ Việt Nam Dân Chủ Công Hòa đến Công Hòa xã hội Chủ Nghĩa Việt nam.

Xin hãy hoan nghênh tôi chung thủy với nghề, đó là cái nghề mà tôi vui vui với định nghĩa của chính mình:Nghề chào nhiều mà chẳng ai thưa.Định nghĩa xác thật đấy, đừng giận tôi lộng ngôn hí bạn, nhất là các đồng nghiệp. Bật đài lên nghe chào, tắt đài đi cũng nghe chào, đơn điệu mà không nhạt Thân ái chào các bạn!

Với tôi, câu chào này đã cho tôi nội lực tu thân nuôi ” nghiệp” thơ, bởi từ sâu sa của câu chào này, tôi đã ngộ ra bản chất của thơ, nhu cầu của thơ và bạn đọc của thơ. Ngộ này đã giúp tôi mạch lạc sự khác nhau, không hoàn toàn là khắc hẳn,mà là khác rất xa, rất nhiều với nghề phát thanh hay với bất kể nghề gì khác, vậy mới là có nghiệp thơ mà tự nuôi nghiệp ấy.

Thân ái chào các bạn,

Mời cùng trở lại với bàn thơ.

Hãy từ một câu thơ công trườngđến một bài thơ thành phố, một bài thơ thành phố đến một tập thơ,một tập thơ đến một đời thơ. Đó là hành trình của nghiệp thơ. Hành trình rất dài, quyết không thể đi một ngày, một tháng, một năm, mà phải đi trọn đời với nó. Nói trọn đời có nghĩa là nhiều tưởng mình có nghiệp thơ mà vỡ tưởng mà bước sang ngang, bỏ dở giữa đường, thậm chí đoạn tuyệt. Không nghiệp nào không có chướng. Vấn đề là đức tin và lòng chung thủy mách bảo ta đường đi nẻo đến. Không có nghiệp thơ thì bỏ giửa đường là đúng, để còn kịp theo một nghiệp khác, nhưng cũng có nghiệp thơ đang khúc càn khôn thử thách mà đã vội thoái chí, nản lòng thì bỏ cuộc ấy thật là hoài phí.
Xin chép lại lời mẹ tôi, được tôi văn vần:

Báy đứa con mẹ khóc khổ vì tôi nhiều nhất/ Và tôi sợ đêm Rằm nhất/ Sợ lời giải cầu của mẹ linh thiêng/ Còn đừng thơ phú thành điên/ Sao không đi bắc cầu sông cái/ Không đi lái đò sông con/ Không đi làm thầy giáo làng/ Không xuống bến Phà Đen làm phu khuân vác? Mẹ ơi lạy mẹ đừng khóc/ Đừng bán khoán con cho đền miếu làm gì/ Con chỉ là con của mẹ/ Mẹ nhắm mắt mở môi khe khẽ / Khấn âm âm lời Chinh Phụ, lời Kiều…
(thơ Nguyễn Nguyên Bảy)

Không có nghiệp nào cao sang hơn nghiệp nào, thơ không ngoại lệ, mà nghiệp nào cũng cao quí nếu ta đi đến tận cùng với nó. Vì thế, theo nghiệp thơ, lòng luôn nên tự hỏi: Thơ ý nghĩa thế nào, quan trọng thế nào với cuộc đời anh? Bời có người coi thơ chỉ như một thỏa mãn cái thích cái sướng. Lại có người coi thơ như một giải pháp hoạn quan cầu danh, cầu lộc. Lại nữa, có người ăn may thời cuộc đôi ba câu điệu vần mà mặc áo đỏ, áo vàng vênh vang cai trị thiên hạ. Thơ như hạt gieo trồng, gieo hạt nào mọc lên cây nấy, đời cây ngắn dài ví von như nghiệp của thơ dài ngắn là vậy.

Tu thân hái được câu thơ, yếu tố phiêu linh, ngẫu nhiên, hay mộc mạc nói là trời cho, bất ngờ một khi nào đó, một chỗ nào đó, trong cảnh ngộ nào đó.

Tu thân hái một bài thơ hay, yếu tố trời cho và yếu tố nhân định đã như quyện vào nhau mà thăng hoa.

Tu thân hái một chùm thơ hay, hay một tập thơ hay, yếu tố trời cho hình như đã thu lại, cùng lắm cũng chỉ còn non nửa, còn nửa lớn, nửa già là do thi nhân định.

Ba tu thân nói ở trên chỉ là hình ảnh hái hoa, chưa thễ gọi là thu hoạch trái. Thu hoạch trái thuộc về tu thân một đời thơ, thu hoạch tu thân này thật sự không thể xin may mãi của trời, có chăng chỉ chiếm mười phần trăm ân sủng ban tặng, còn chín chục phần trăm thuộc lao động hồn, tài hoa tình mà thăng lên thành thanh sắc khí của thơ.

Bốn chặng tu thân này, thi nhân nào cũng phải trải, không có ngoại lệ, nôm na gieo hạt thơ nào ắt gặt mùa thơ ấy.

Chữ tu thân dụng ở đây nếu chưa sáng nghĩa, thì có thể hiểu là sống cùng với đời sống của thơ, rèn luyện mình tương thích với thơ, không phải ép thơ tương thích với mình, nói cách khác dụng thơ như một phương tiện, một công cụ để nói tiếng lòng mình, hay còn gọi là tư duy bằng thơ. Đã gọi là tư duy bằng thơ, thì quyết không thể có một cái khuôn, dù khuôn ấy có do một nguyên soái thơ nào đặt ra để mọi người theo đó mà đúc, đều là không thể. Là nghịch với bản chất của thơ, như lẽ thủy sinh mộc, nhưng thủy tham sinh là mộc úng, kim sinh thủy, kim tham sinh mà nên nỗi kim chìm.

Nội dung của thơ nôm na là tiếng lòng. Đã là tiếng lòng, thì tiếng lòng tìm tiếng lòng, tìm đồng điệu, đồng cảm. Bản chất của tiếng lòng là chân thật, chân thành. Nghịch với chân là giả vờ ngây thơ mà không biết, sân si mà không biết, mưu cầu mà không biết, dối trá mà không biết và biết nhưng dối trá. Tiếng lòng như que ngọc, gõ vào ngọc mà biết thật giả mà biết ngọc quí, ngọc xoàng. Tiếng lòng không thể sai, tiếng lòng chân thật sinh ra thơ thật, tiếng lòng hoang đường giả trá giao hoan kiểu gì cũng sinh ra thơ hoang đường, giả trá. Vậy thôi.

Hình thức thơ nôm na là áo quần thơ, không quần áo, thích khỏa, thì da thịt thơ chính là quần áo. Đã là quần áo thì xanh đỏ tím vàng, rộng dài ngắn cạn, hương vị cỏ hoa hay nồng rơm hắc dạ, suy cho cùng cũng quần áo cả thôi. Đừng cố chấp trường ca hoành tráng hơn tứ tuyệt. Chớ hoang đường thơ đọc hiện đại hơn thơ ngâm. Đừng lộng lời ca dao, dân ca là cổ (hủ), là già, thơ làm gì có tuổi, thơ là tình, là trăng, trăng non hay trăng già đều trăng, đều mướt gió bồng mây giao thỏa. Đã là tiếng lòng, thì lòng biết mặc áo quần gì cho hỉ, nộ, ái, ố thung thăng. Và sau hết, đừng để thứ thơ tịt mít bịt mắt ta, lòe tai ta rằng họ đang tiền phong làm thứ thơ của thế kỷ sau thứ hai mươi nào đó. Thật vớ vẩn hoang đường.

Mời trở lại với nghề phát thanh của tôi,

Thân ái chào các bạn!

Lần trở lại này xin hiểu chữ nghề phát thanh theo nghĩa rộng là một thứ loại nghề được dụng để đối chứng với nghiệp thơ.

Tôi đã sống và yêu nghề phát thanh – truyền hình gần như trọn đời. Nếu có được sống thêm một đời tiếp nữa, tôi cũng sẽ chọn phát thanh – truyền hình làm nghề nuôi thân và nuôi nghiệp thơ. Muốn lấy nghề nuôi nghiệp, tất phải thấu hiểu trong nghề có nghiệp, nhưng trong nghiệp không có nghề mà chỉ có chướng, gọi là nghiệp chướng. Vì vậy, không nên đồng hóa nghề nghiệp là một, dụng cái nọ tôn vinh cái kia và ngược lại, bởi, chúng là hai phạm trù sinh ra từ một gốc, nhưng rẽ thành hai chi cành khác biệt. Phát thanh và thơ cùng gốc ngôn từ, nhưng năng lực chuyển tải ngôn từ ấy rất khác nhau, nôm na như ông thi sĩ, chơi chữ / /rất cừ khi nói về mình:(Tớ) làm bí thư hoài nên (tớ) bí thơ (Thơ Tố Hữu)

Phát thanh có công chúng của phát thanh. Thơ có công chúng của thơ. Không thể mượn công chúng phát thanh để hoang tưởng là công chúng thơ. Thế nên thơ không thể dùng chiêu phát thanh, với thế độc tôn, độc quyền ( trước 1975) để áp đặt, bắt buộc sư nghe nhìn của công chúng, rồi tạo ra một khuôn thơ, để bầy đàn đua nhau đúc thơ trong khuôn ấy mà lộng thơ, mà kiến tạo nghiệp thơ. Thơ ra rả phát thanh, thơ in trùng điệp sách giáo khoa, chiếm ngự toàn phần trang vàng báo chí cả nước. CâuThân ái chào các bạn! thực xứng đáng với cảnh ngộ thơ này, chào hoài chẳng thấy ai thưa, tội nghiệp mỏi mồm, gỗ tre vót hoài thì cũng chỉ là tăm sao thành kim khâu được.

Thơ là thơ, thơ không là phát thanh, hay là gì khác. Tôi kịp ngộ điều này, nên yên thân lo nghề phát thanh kiếm cơm gạo, còn nghiệp thơ như một duyên đời, cứ việc nuôi duyên, không cường quyền nào bắt lặng được tiếng lòng, và thơ vì thế cứ ngân nga… Soi gương vui cả mặt gương/ Tình yêu nhón một cánh chuồn chuồn bay, (thơ Nguyễn Nguyên Bảy) đã khi nào bạn thấy gương vui? Dù vui một thoáng, bởi khi tay bạn nhón vào hạnh phúc, thì hạnh phúc mỏng như cánh chuồn chuồn, và nó lại bay. Thơ là vậy, nghiệp thơ là vậy.


Thân ái chào các bạn!

Xin mượn lời chào này chào bàn thơ.

Nơi bàn thơ, bạn thơ quan thiết nhường bao, hoan hỉ nhường bao và tuyệt diệu nhường baoTai tri kỷ, mắt tri âm/ Lời yêu đắng ngọt từng vần thơ buông (Thơ BNN) Với tri kỷ tri âm thì lời đắng ngọt nào cũng là dòng nước lành tưới mướt cây thơ.

Nhưng cần cảnh giác, đường mật không chữa được bệnh tiểu đường, hãy cảnh giác hàng đầu với những lời đường mật tâng bốc. Một khi ta sướng vì những lời đường mật là ta tự chuốc bệnh tiểu đường. Gia tăng thêm đường mật, bệnh tiểu đường chẳng những không thể khỏi mà nguy cơ đưa ta rất nhanh về miền sáu thước.

Muốn tránh điều này, phải học người làm nghề phát thanh, họThân ái chào các bạn!cả ngày, suốt tháng, quanh năm, chào nhiều đến vậy, mà hầu như không nghe một tiếng thưa đáp lại, vậy mà họ vẫn bền gan với nghề, yêu quí nghề, vì họ biết một tin dự báo thời tiết tung lên trời kịp lúc, có thể cứu sống một vạn chài. Yêu thơ, bền bỉ nghiệp thơ mà kiềm chế bớt háo danh, thì học này không là khó…

 

Và sau hết. Thơ không có đỉnh. Vì nếu có đỉnh, một ai đó trèo lên tới đỉnh là hết thơ sao? Dù thành công cách nào thi nhân cũng chỉ góp một vuông thơ, không là núi, là biển, không là đỉnh, càng không là vĩ đại gì gì. Rừng không có cỏ, không có giây leo, không có hoa dại, không có chim bay, sóc nhảy liệu có là rừng? Tiếng lòng thế nào hãy ngân lên thế ấy, mà thơ.

Còn gọi chi là đời
Sông không thuyền xuôi ngược
Vườn tình một giọng hót
Áo tình một sắc lam
Sông Hương tắm mấy lần
Cho trinh nguyên liền lại
Đành chịu thân tội lỗi

Hồn vượt ngục vườn khuya
Vườn khuya đầy trăng khuya
Đầy những Kiều mệnh yểu
Đầy thập loại chúng sinh
Vây Nguyễn Du hạch hỏi
Bao nhiêu trống canh rồi
Đoạn trường sao chưa hết
Nguyễn Du ứa nước mắt
Dúi cho cung đàn Kiều…
(thơ BNN)


Thân ái chào các bạn!

Nguyễn Nguyên Bảy


Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa

UBND TP.HCM: Chỉ đạo thực hiện biện pháp ổn định đình côn

Posted: 08 Mar 2011 01:02 PM PST

SGTT.VN – UBND TP.HCM vừa có văn bản chỉ đạo sở Công thương tổ chức các điểm bán hàng lưu động với giá bình ổn tại các khu có đông công nhân nhằm giúp công nhân ổn định cuộc sống; yêu cầu cục Thuế thành phố có trách nhiệm chỉ đạo chi cục thuế các quận, huyện không tăng thuế đối với chủ nhà trọ để chủ trọ không tăng giá phòng cho công nhân thuê; UBND các quận huyện phối hợp với các đoàn thể vận động chủ nhà trọ không tăng tiền nhà, tính đúng giá điện, nước để giảm bớt khó khăn giúp công nhân ổn định cuộc sống.

 

Giá tăng khiến đời sống hàng ngày của công nhân thêm chật vật. Ảnh: Hà Dịu

Để ngăn ngừa tình hình đình công trên địa bàn thành phố, UBND cũng đã có văn bản chỉ đạo các giải pháp như chỉ đạo sở Lao động thương binh xã hội phối hợp với các sở, ngành chức năng, ban Quản lý các KCX – KCN của thành phố, UBND các quận, huyện tăng cường công tác thanh tra, kiểm tra việc thực hiện bộ luật Lao động tại các doanh nghiệp.

Bên cạnh đó, phối hợp với phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), chi nhánh TP.HCM tuyên truyền, hướng dẫn cho các chủ doanh nghiệp về những chủ trương chính sách của Nhà nước, vận động doanh nghiệp hỗ trợ thêm bữa ăn, tiền điện, tiền xăng cho công nhân nhằm giải quyết khó khăn trong tình hình giá cả đang điều chỉnh. Động viên người lao động an tâm lao động, góp phần ổn định sản xuất của doanh nghiệp.

 

Lập bộ phận trực tiếp giải quyết bức xúc của người lao động

 

Quan hệ lao động căng thẳng dễ dẫn đến đình công. Ảnh: TL SGTT

Thông tin từ liên đoàn Lao động TP.HCM cho biết Liên đoàn sẽ thành lập một bộ phận trực tiếp giải quyết các bức xúc về các chế độ chính sách cho người lao động.

Bộ phận này sẽ đặt trụ sở tại liên đoàn Lao động TP.HCM. Công nhân có bức xúc hoặc khó khăn gì có thể gọi điện hoặc trực tiếp tới văn phòng, cán bộ sẽ tiếp xúc trực tiếp tư vấn giải đáp thắc mắc cho công nhân.

Liên đoàn Lao động TP.HCM cũng chỉ đạo Công đoàn cấp trên phải tăng cường đi cơ sở để nắm bắt tâm tư, nguyện vọng của người lao động, nhất là các doanh nghiệp có khả năng xảy ra tranh chấp lao động.

Đối với Công đoàn cơ sở, trong quá trình rà soát lại việc điều chỉnh lương tối thiểu, nếu phát hiện bất hợp lý thì chủ động kiến nghị người sử dụng lao động điều chỉnh kịp thời. Công đoàn cơ sở cần chủ động khảo sát thu nhập và chi tiêu của công nhân, tìm hiểu thông tin để điều chỉnh thu nhập của các doanh nghiệp khác để có cơ sở thương lượng với người sử dụng lao động tăng thu nhập cho công nhân. Với doanh nghiệp gặp khó khăn không có khả năng cải thiện thu nhập cho công nhân thì khi cần thiết, công đoàn cơ sở phải phối hợp với người sử dụng lao động thông báo rõ tình hình thực tế tại doanh nghiệp với người lao động, động viên người lao động san sẻ tình hình khó khăn ấy.

Hà Dịu


Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế

Người khám phá hang động lớn nhất thế giới bị lãng quên!

Posted: 08 Mar 2011 01:01 PM PST

 

SGTT.VN – Hồ Khanh (Phong Nha, Quảng Bình), người phát hiện hang động lớn nhất thế giới Sơn Đoòng (Quảng Bình) đang bị lãng quên. Hay nói đúng ra, anh như bị bỏ rơi.

 

Phát hiện ra hang động lớn nhất thế giới nhưng Khanh đang bị lãng quên. Ảnh: một góc hang Sơn Đoòng. Ảnh: Hiệp hội hang động Hoàng gia Anh

Sau phát hiện chấn động đó, chính quyền hứa hẹn tặng bằng khen cho "vua hang động" nhưng đến nay vẫn bặt tăm.

Bặt tăm lời hứa

Người dẫn đường số 1 của SGTT từng có mặt trên các trang truyền thông lớn như BBC, Daily Mail, The Sun…. Các báo ở Việt Nam chạy trang nhất về Hồ Khanh, người phát hiện hang động lớn nhất thế giới Sơn Đoòng. Nhưng hai năm qua, sau phát hiện chấn động đó, Hồ Khanh như bị lãng quên trong khốn khó xót xa.

 

Thế giới biết đến Sơn Đoòng nhờ Hồ Khanh.

Đầu tháng 5.2009 khi Hiệp hội hang động Hoàng gia Anh (British Caving Association) công bố phát hiện hang động lớn nhất thế giới, hầu như mọi chuyên gia nghiên cứu về địa mạo địa chất các châu lục đều hướng về Phong Nha – Kẻ Bàng, cái tên bình dị Hồ Khanh được xướng lên từ giới chuyên môn, khoa học gia, quản lý địa phương và truyền thông thế giới.

Khi đó, UBND tỉnh Quảng Bình từng phát ngôn sẽ tặng bằng khen và có phần thưởng cho Hồ Khanh nhưng hình như lời hứa cứ nhạt dần theo năm tháng. Ban quản lý di sản thiên nhiên thế giới cũng từng hứa báo cáo điển hình Hồ Khanh để tỉnh quan tâm, nhưng nó như “lời nói gió bay”. Mọi báo cáo về việc phát hiện ra Sơn Đoòng sau đó hầu như không nhắc đến "vua hang động". Mỗi nhiệm kỳ mười hai tháng tổng kết, đánh giá hoạt động di sản đều không có một chiết từ nào nhắc đến công lao người thợ rừng đam mê hang động.

UBND xã Sơn Trạch đã từng hai lần đánh công văn gửi UBND huyện Bố Trạch, đề nghị Hồ Khanh xứng đáng được tặng bằng khen vì đã khám phá nhiều hang động tuyệt đẹp, trong đó có Sơn Đoòng nổi tiếng toàn cầu. Nhưng cho đến nay huyện Bố Trạch vẫn phớt lờ không có phản hồi.

Chúng tôi đã tìm gặp nhiều quan chức huyện, tỉnh thắc mắc vì sao Hồ Khanh xứng đáng thế không được xướng tên trong một bằng khen, nhiều người ngạc nhiên và nói một câu nhẹ hều: "Để xem xét lại". Hồ Khanh đã bỏ cuộc đời lâm tặc là xứng đáng khen, Hồ Khanh đã tìm ra cho Việt Nam hàng chục hang động đẳng cấp thế giới là xứng đáng khen, sao cần phải xem lại? Bởi đó là công lao của lòng quả cảm cắt rừng lội suối và cảm hứng của niềm đam mê vô bờ.

Thất nghiệp

Giữa tiết trời giá rét, Hồ Khanh thu mình trong mái nhà ẩm thấp bên miền di sản. Nhắc đến những hang động đã tìm ra, Khanh say sưa kể, say sưa mô tả với tất cả mê hoặc của tâm hồn. Nhưng ẩn ức trong lồng ngực là nỗi buồn vô biên của một người bị bỏ rơi sau bao khám phá.

Kể từ ngày thế giới biết đến Sơn Đoòng thì Hồ Khanh lại khuất buồn sau nương rẫy mưu sinh. Không nghề nghiệp, Khanh phải tảo tần với ngô sắn để qua ngày. Trận lũ lịch sử năm 2010 quét qua làng nhỏ Phong Nha, nhà Khanh trôi mất 6 con dê, báo cáo thiệt hại vẫn không được trợ cấp cân gạo hoặc gói mì tôm. Tự lực kiếm sống, người chị ruột thấy anh không tấc đất làm ruộng đã cho gia đình anh mượn tạm chục thước đất cấy mỗi năm một vụ để cấp cứu trước mắt.

 

Hồ Khanh đang vật lộn với mưu sinh.

Biết anh là người phát hiện ra động Thiên Đường dài 31km, tập đoàn Trường Thịnh đầu tư khai thác du lịch đã mời anh làm hướng dẫn viên với mức lương 1,4 triệu đồng mỗi tháng. Nhưng từ nhà đến điểm làm việc cả đi lẫn về mỗi ngày hơn 40km, hạch toán lại mức lương, thấy lỗ, Khanh đành trả lại hợp đồng, ở nhà quần quật với nương rẫy vì không kham nổi mức lương đó.

Nhà Khanh phải vật lộn với bốn miệng ăn, hai đứa con phải đi học, có khi phải vay mượn để sống. Khó khăn vô biên. Nhưng trong muôn vàn hiểm nghèo đó, Khanh vẫn cháy bỏng ngọn lửa tìm kiếm hang động mới. Anh nói: "Đoàn chuyên gia hang động Anh phán đoán tại khu vực Phong Nha – Kẻ Bàng còn có một hang động ngang bằng hoặc hơn Sơn Đoòng và đang nhờ mình tìm kiếm".

Khanh cho biết, trong năm 2011 anh sẽ thực hiện 4 chuyến đi rừng để tìm hang động bí ẩn này, mỗi chuyến đi kéo dài khoảng 10 ngày, và mọi thứ đều vay mượn để thực hiện. Bởi đó là đam mê không thể lột bỏ. Không thể bào mòn.

 

Hồ Khanh (42 tuổi, ở Phong Nha, Sơn Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình) là người khám phá ra 12 hang động tuyệt đẹp tại Phong Nha – Kẻ Bàng và anh được các chuyên gia hang động thế giới ưu tiên quyền đặt tên 12 hang động trên. Trong số các hang động đó có Sơn Đoòng lớn nhất thế giới, Thiên Đường 31km. Số còn lại được đánh giá là kỳ quan của lòng đất và các kiến tạo địa mạo.

Quốc Nam


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

No comments:

Post a Comment