Monday, March 28, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Tuệ ngữ của Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 (tập 3)

Posted: 27 Mar 2011 04:58 PM PDT

 

Chào các bạn,

Trước đây chúng ta đã có các slideshow Tuệ Ngữ Của Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 – tập 1 và tập 2. Đây là tập 3. Những lời giảng rất giản dị, nhưng sâu sắc, của vị thầy có uy tín nhất thế giới ngày nay về cách sống. Slideshows 1 và 2 đã được chuyền tay vòng thế giới vài vòng. Đây là slideshow 1slideshow 2.

Mời các bạn lick vào ảnh dưới đây để xem download slideshow Tuệ Ngữ của Đạt Lai Lạt Ma (tập 3).

Chúc các bạn một ngày trí tuệ.

Bình an và Sức khỏe,

Túy-Phượng

 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa

Tự tin là gì?

Posted: 27 Mar 2011 04:57 PM PDT

Chào các bạn,

Chúng ta nói đến chữ tự tin có lẽ là mỗi ngày phải cả chục lần. Và tự tin mà chúng ta nói đến thường xuyên nhất là tự tin mình sẽ thành công, mình sẽ chiến thắng, mình sẽ làm được việc.

Nhưng, có cái tự tin mạnh mẽ hơn, thầm lặng hơn, quan trọng hơn thế cả nghìn lần, và là nền tảng cho tất cả mọi loại tự tin khác.

Đó là tự tin vào chính con người mình, vào mình như là chính mình—confident in myself for who I am and what I am. Tức là, tự tin vào tất cả những gì tạo ra mình—màu da của tôi, bố mẹ của tôi, tổ quốc của tôi, lòng tin của tôi, các giá trị luân lý‎ của tôi, các giá trị văn hóa của tôi…

Tôi là người Việt, sinh ra ở Bình Thuận, mẹ Bắc cha Nam, mẹ Phật giáo cha công giáo, tôi chẳng biết tôi đạo nào, tôi trọng các giá trị Việt Nam truyền thống, yêu nhạc rock Mỹ, nhạc lãng mạn Pháp, yêu ca trù, thích quần jean, thich áo dài, thích tóc ngắn, yêu dancing, không thích học võ, nhưng mê yoga…

Tất cả những điều làm ra mình như thế, chúng ta phải tự tin vào chúng, vì nếu ta không tự tin vào vào điều làm nên ta, tức là ta đã không tự tin vào ta hoàn toàn. Nếu ta không tự tin vào đại đa số điều làm nên ta, tức là ta chẳng tự tin vào ta chút nào.

Cho nên điều đầu tiên, nền tảng của tự tin, là tự tin vào các điều làm nên chính mình, các giá trị văn hóa, nghệ thuật, luân lý, tâm linh… mà mình đang ôm giữ.

Nếu thấy người khác có những ý muốn và những giá trị khác mình, mà mình đâm ra lung lay và lại muốn chạy theo học đòi người ấy, thì mình chẳng có thể tự tin vào điều gì cả, nói chi đến tự tin vào thành công hay chiến thắng của mình.

Dĩ nhiên tự tin vào các điều mình có không có nghĩa là mình luôn luôn ôm khư khư nó. Thực ra, người nhất định ôm khư khư vào mọi điều, không bao giờ muốn thay đổi, thường là người thiếu tự tin, sợ thay đổi. Người tự tin sẽ thay đổi khi học được cái hay, sẵn sàng nhập cái hay đó vào mình, bỏ bớt cái mình nhận ra là dở, và vẫn giữ lại những điều mình thấy là hay.

Tự tin vào các điều làm nên mình, không có nghĩa là mình không tôn trọng những điều làm nên người khác. Mình trọng mình và vẫn trọng người, dù người khác mình. Tôi trọng cánh tay tôi, không có nghĩa là tôi không trọng cánh tay của chị.

Nhưng người không tự tin thì tối ngày chạy theo cánh tay người khác mà không trọng chính cánh tay của mình.

Tôi rất yêu những nét đẹp của dân Nhật, không có nghĩa là tôi không thấy các nét đẹp của dân Việt.

Người không tự tin có 2 thái độ cực đoan: hoặc là chẳng thấy ai có gì hay cả, hoặc thấy mọi người đều có cái hay mà mình thì chẳng có cái hay nào.

Yêu cái hay của tất cả, Và yêu cái hay của mình. Đó là tự tin.

Chúc các bạn một ngày tự tin.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Không Có Gì Để Vội Vã

Posted: 27 Mar 2011 04:56 PM PDT

Thích Thái Hòa

Nói vội vã đưa ta đi tới đâu? Hành động vội vã đưa ta đi tới đâu? Suy nghĩ vội vã đưa ta đi tới đâu? Chúng đưa ta đi tới với sai lầm, với thất vọng và khổ đau. Chúng đưa ta đi tới với bệnh hoạn già nua và hủy diệt sự sống một cách nhanh chóng.

Sai lầm thì không có an toàn. Thất vọng thì không còn có niềm tin để sống. Khổ đau thì sự sống héo mòn, bệnh hoạn và nhanh chóng bị hủy diệt.

Tinh tấn trong Phật giáo không phải là vội vã, ngay cả vội vã chứng đạo, vội vã về Tịnh độ hay vội vã làm Phật. Tại sao? Vì đạo thì không có gì để vội vã; Tịnh độ là quê hương của chư Phật, được tạo nên từ những chất liệu của tâm thức không vội vã và đã là Phật thì không còn có bất cứ cái gì trước đó, sau đó và ngay đó để vội vã. Người nào có tinh tấn, người đó biết rất rõ trong đời sống của họ mỗi ngày cần phải làm gì và họ đã làm hết lòng với công việc đó trong mỗi ngày, nhưng không vội vã. Không vội vã không có nghĩa là chậm chạp. Hành động không vội vã, vì trong hành động ấy có chất liệu của tuệ giác. Hành động có tuệ giác là hành động trầm tĩnh, sắc bén, linh hoạt và sống động, nhưng hoàn toàn không vội vã.

Phật thì không còn vội vã, ngay cả vội vã truyền đạo và vội vã giúp người khác chứng đạo. Kinh Phật đã nói cho ta biết điều đó. Kinh nói rằng, sau khi đức Phật thành đạo, Ngài không có vội vã chuyển Pháp luân mà Ngài đã dành một thời gian khá lâu để chiêm nghiệm những gì Ngài mới chứng ngộ và sống với nó. Phật thì không còn bị giới hạn bởi không gian và không còn bị thời gian hủy diệt, nên đời sống của Ngài là sống mà không vội vã. Và Ngài đã đem đời sống không vội vã ấy để truyền dạy cho mọi người và hiến tặng cho hết thảy muôn loài. Các nhà bác học hiện đại cũng vậy, họ nghiên cứu và làm các công việc của họ không vội vã, và họ cũng không công bố những thành quả nghiên cứu của họ một cách vội vã. Họ đã đem cái không vội vã để học tập, để nghiên cứu và cái thành quả không vội vã ấy để hiến tặng cho đời.

Vậy, Mục đích của chúng ta tu học là để làm gì? Là để có khả năng nói được những lời nói không vội vã; để có khả năng hành động không vội vã và để có khả năng tư duy không vội vã và quan trọng nhất là có khả năng sống không vội vã và đem chất liệu không vội vã đó để hiến tặng cho đời.

Nhờ có tư duy không vội vã, nên trong đời sống hàng ngày, ta không vội vã khen ai và cũng không vội vã chê ai; không vội vã theo ai và cũng vội vã chống đối ai; không vội vã ghét ai và cũng không vội vã thương ai; không vội vã kiêu hãnh và cũng không vội vã tự ty. Thương ai hay ghét ai trong vội vã ta sẽ ân hận; khen ai hay chê ai trong vội vã ta sẽ ân hận; theo ai hay chống đối ai trong vội vã ta sẽ ân hận; vội vã kiêu hành hay vội vã tự ty ta sẽ ân hận,… Sống không vội vã, ta sẽ lấy được những hạt giống ân hận ra khỏi tâm ta, ra khỏi nơi những lời nói và hành động của ta, và ra khỏi ngay nơi đời sống của ta.

Ở trong đời, ai sống với tâm không ân hận bởi những lời nói và bởi những hành động của mình, người đó có sức mạnh, người đó có khả năng tự tin, người đó có hạnh phúc và người đó là người thành công ngay trong cuộc sống nầy.

Trong mỗi ngày có hai mươi bốn tiếng đồng hồ, ta chỉ cần dành một giờ cho sự thực tập đời sống không vội vã. Nghĩa là ta thực tập đi không vội vã, ngồi không vội vã, đứng không vội vã, nằm không vội vã, ăn uống không vội vã, nói cười không vội vã, làm việc không vội vã, lái xe không vội vã, ngắm trăng sao, nghe chim hót hay nhìn những bông hoa nở với tâm hồn trầm tĩnh, không vội vã,… nghĩa là trong một ngày ta chỉ dành một giờ thực tập tiếp xúc mọi sự hiện hữu trong ta và chung quanh ta với tâm hồn tĩnh lặng, không vội vã.

Xã hội con người hiện nay, người ta làm bất cứ cái gì cũng vội vã, vội vã là một hình thức khác của hấp hối. Sống hấp hối, thì sự sống chẳng còn có gì thú vị nữa cả. Văn minh khoa học là để giúp đỡ cho con người sống không vội vã, không bận rộn với đời sống vật chất, nhưng do lòng tham của con người, nên họ đã biến mình trở thành đời sống hấp hối và trở thành những dụng cụ hấp hối của khoa học vật chất và phản bội những gì tốt đẹp mà họ đang có và phản bội những gì văn minh mà khoa học đang hiến tặng cho họ.

Thọ mạng của ta ngắn hay dài, an hay bất an, chúng hoàn toàn tùy thuộc vào tâm tĩnh lặng sâu hay cạn của ta. Tâm ta tĩnh lặng sâu, những hạt giống vội vã trong tâm ta không có điều kiện để hoạt khởi, khiến những mạch máu trong thân thể ta lưu thông tự nhiên, tim ta không bị những áp lực của lòng tham hay tâm sân hận, để phải co bóp vội vã, ấy là một trong những điều kiện giúp ta có một thân thể thanh thoát, nhẹ nhàng, ít bệnh hoạn và thọ mạng lâu dài.

Trong khi một xã hội con người đang hấp hối, không có được một giây phút nào cho tâm hồn tĩnh lặng, cho những hoạt động không vội vã, thì núi vẫn xanh, suối vẫn chảy reo mỗi ngày, không gian vẫn thênh thang và mây trời vẫn thong thả bay giữa không gian thênh thang ấy, muôn vật đang sống và làm việc với chính nó một cách trọn vẹn chẳng có gì vội vã cả và chỉ có con người sống với lòng tham nên vội vã mà thôi! Nhưng, thực ra khi một người biết sống hết lòng, thì ngay trong đời sống của con người, chẳng có cái gì để cho ta vội vã cả.

Thích Thái Hòa


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

5 luật sư bào chữa cho ông Cù Huy Hà Vũ

Posted: 27 Mar 2011 04:56 PM PDT

Phiên tòa hình sự sơ thẩm xử ông Cù Huy Hà Vũ chính thức diễn ra vào sáng 4/4. Hội đồng xét xử gồm 3 thành viên (một thẩm phán, hai hội thẩm nhân dân) do thẩm phán Nguyễn Hữu Chính – Chánh tòa hình sự TAND TP Hà Nội ngồi ghế chủ tọa.

Theo ông Nguyễn Hữu Chính, sở dĩ phiên tòa lùi lại chục ngày do trước đó, ông Cù Huy Hà Vũ đã có đơn đề nghị được thực hiện một số quyền của mình trước và trong phiên tòa. Xét thấy một số đề nghị của ông Cù Huy Hà Vũ là hợp pháp, TAND TP Hà Nội chấp nhận và quyết định cho phiên tòa lùi lại so với dự kiến ban đầu.
Sẽ có 5 luật sư bào chữa cho ông Cù Huy Hà Vũ

Theo cáo trạng của VKSND TP Hà Nội, từ năm 2009 đến 10-2010, ông Cù Huy Hà Vũ đã có nhiều bài viết, bài trả lời phỏng vấn đăng tải trên mạng Internet với nội dung “tuyên truyền chống Nhà nước CHXH Việt Nam”. Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an thông báo đã thu thập được nhiều chứng cứ, tài liệu cho thấy bị can có hành vi “tuyên truyền, xuyên tạc phỉ báng chính quyền nhân dân, tuyên truyền luận điệu chiến tranh tâm lý, đòi lật đổ chế độ, thực hiện đa nguyên đa đảng”… Với những hành vi trên, bị can Cù Huy Hà Vũ bị truy tố về tội Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88, khoản 1, BLHS với khung hình phạt từ 3 đến 12 năm tù.

Tham gia tố tụng còn có 5 luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho ông Cù Huy Hà Vũ tại tòa. Rất ít khi có một phiên tòa mà nhiều luật sư tham gia bào chữa cho một bị cáo như vậy. Tuy nhiên, phiên tòa vẫn diễn ra bình thường, đảm bảo sự tranh tụng tại tòa được khách quan, công bằng.

Theo ANTĐ


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Việt Nam không thể sáng tạo kiểu “ăn theo”

Posted: 27 Mar 2011 04:55 PM PDT

Tác giả: Phan Bảo Lâm

 

(VEF.VN) – Dù có sáng tạo đến đâu chăng nữa mà không có gốc thì mọi sáng tạo đều giống như kiểu Tề Thiên không nhảy khỏi bàn tay của Phật Tổ. Công nghệ thế giới biến đổi liên tục và sẽ triệt tiêu những sáng tạo kiểu "ăn theo".

LTS: Khi Diễn đàn Kinh tế Việt Nam sôi nổi với mạch bài “Kinh tế sáng tạo: Giải pháp để Việt Nam bật lên?”, nhiều độc giả đã thẳng thắn trao đổi những ý kiến trái chiều về chủ đề này.

Xin giới thiệu ý kiến của độc giả Phan Bảo Lâm. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả. Mọi trao đổi xin gửi về vef@vietnamnet.vn

Giữa các hãng công nghệ của cùng một quốc gia không có sự cạnh tranh về sản phẩm mà có sự cộng sinh với nhau.

Muốn phát triển công nghệ thì phải có định hướng chứ không thể “mạo hiểm” được. Tại sao cứ nhất định phải cạnh tranh với ai khi ta đang ở giai đoạn “đuổi theo”? Chừng nào bằng người ta rồi hãy tính đến chuyện “cạnh tranh”. Muốn phát triển công nghệ thì phải nghiên cứu từ gốc lên. Đài Loan cũng phải đi lên từ gốc từ linh kiện vi tính (tập đoàn ASUS) đến sản xuất xe gắn máy (tập đoàn SYM). Việt Nam còn chưa chế tạo được chiếc xe gắn máy hoàn chỉnh nào thì lấy gì mà “mạo hiểm”?

Tề Thiên không thoát khỏi tay Phật Tổ

Bốn lĩnh vực mà Nhà nước ưu tiên phát triển, gồm CNTT, công nghệ sinh học, tự động hoá và vật liệu mới, là “cái ngọn” được đặt trên nền tảng của rất nhiều lĩnh vực khoa học khác nhau. Dù có sáng tạo đến đâu chăng nữa mà không có gốc thì mọi sáng tạo đều giống như kiểu Tề Thiên không nhảy khỏi bàn tay của Phật Tổ. Sự sáng tạo ấy không tạo thành lý thuyết để giảng dạy trong các trường ĐH và dạy nghề mà chỉ thuần túy là …..kiếm tiền trong thời gian từ ngắn đến rất ngắn (phụ thuộc vào thời gian đổi mới công nghệ của thế giới mà khoảng cách giữa hai kỳ đổi mới đang ngày càng rút ngắn).

CNTT của ta có “mềm” không có “cứng” thì phải phụ thuộc vào việc đặt hàng bên ngoài. Để đảm bảo bí mật công nghệ, các công ty không đặt hàng trọn gói mà chia thành nhiều gói và Việt Nam chỉ gia công một vài gói đơn lẻ. Đến bao giờ thì ta mới chủ động làm và bán “phần mềm”? Không bao giờ! Vì phần mềm viết ra phải chạy trên một hệ thống “cứng” nhất định nào đó chớ không phải hệ thống nào cũng chạy được. Khi ta viết cho hệ thống “cứng” này thì thế giới sắp chuyển sang hệ thống “cứng” khác và phần mềm ta đang viết có nguy cơ bị lạc hậu.

Ta có thể thấy khi Intel phát triển một hệ thống “cứng” mới là gần như cùng một lúc Apple và Microsoft có ngay hệ điều hành tương ứng với từng loại sản phẩm công nghệ. Đem hệ điều hành Windows cũ mà nạp vào hệ thống mới với con chip “đời” Core ix và mainboard tripple channel xem có chạy được không là biết ngay. Giữa các hãng công nghệ của cùng một quốc gia không có sự cạnh tranh về sản phẩm mà có sự cộng sinh với nhau (“cứng” có bao giờ cạnh tranh với “mềm”), họ chia sẻ với nhau bí mật công nghệ để cùng tương thích, liệu họ có chia sẻ với các hãng công nghệ của nước ngoài không? Khi bí mật được chia sẻ đến các nước khác, tùy theo sự tiến bộ công nghệ của từng nước, mà mỗi nước được hưởng “sự ăn theo” ấy trong bao lâu? Đến Việt Nam là nước có công nghệ kém nhất thì không có “hưởng” mà chỉ có …”mua mà xài”.

Công nghệ sinh học của Việt Nam cũng tương tự chưa nói là còn lạc hậu hơn. Thuốc Tây vẫn phải nhập ngoại “nguyên chiếc”. Việc nghiên cứu sáng tạo biệt dược điều trị được thực hiện trong phòng thí nghiệm phụ thuộc rất nhiều vào trang bị nghiên cứu. Trang bị cho nghiên cứu sinh học lại do lĩnh vực vật lý y sinh học chế tạo ra. Lĩnh vực này lại đặt trên nền tảng của … nhiều lĩnh vực khoa học khác là toán học, từ trường học, quang học, lượng tử, cơ khí, điện tử và … cả CNTT mà sản phẩm của nó là những thiết bị chẩn đoán và điều trị hiện đại như máy chụp quang phổ cắt lớp MRI, máy siêu âm, dao laze để phẫu thuật mắt chữa cận thị, loạn thị, thiết bị phẫu thuật nội soi. Việt Nam cũng mất đứt phần “cứng” này, chỉ có phần “mềm” là nghiên cứu các loại thuốc nhưng rất hạn chế vì trang thiết bị nghiên cứu tất nhiên là lạc hậu.

Tự động hóa thực chất là công nghiệp điện tử, tức là linh kiện phần cứng của CNTT. Lĩnh vực vật liệu mới lại đặt trên nền tảng của lượng tử học mà cụ thể là công nghệ hạt nhân nhằm mục tiêu thay đổi cấu trúc nguyên tử của nguyên tố để tạo ra những nguyên tố “nhân tạo” không có trong tự nhiên như vật liệu siêu dẫn hoặc tìm kiếm những nguyên tố tự nhiên mới không có trong bảng tuần hoàn Mendeleev như các loại “đất hiếm” dùng để chế tạo ra các sản phẩm công nghệ cao. Cả hai lĩnh vực này Việt Nam mới chỉ dừng lại ở… khái niệm và tất nhiên là sản phẩm của nó đều được… nhập ngoại.

Cả 4 ngành trên đều có liên quan với nhau tuy mỗi ngành đều có nghiên cứu riêng nhưng sản phẩm thương mại hóa là tổng hòa chung các thành tựu riêng của từng lĩnh vực. Cái cơ bản không học cứ đòi “đi tắt” vào cái phức tạp. Thành tựu của lĩnh vực khoa học này là nền tảng của lĩnh vực khoa học khác tạo thành một chuỗi mắt xích dây chuyền mà chỉ cần “đứt” một mắt xích nào thì khoa học không thể phát triển được. Thời gian đầu Trung Quốc cũng “đi tắt đón đầu” như Việt Nam nhưng họ đã nhanh chóng hiểu ra rằng không phát triển nghiên cứu từ gốc thì vĩnh viễn vẫn phụ thuộc vào công nghệ. Không chỉ riêng Trung Quốc, tất cả các nền kinh tế mới nổi, đang nổi và chưa kịp nổi đã và đang đổ rất nhiều tiền vào nghiên cứu khoa học để theo kịp Mỹ và Châu Âu.

Triệt tiêu sáng tạo kiểu “ăn theo”

Tương lai của sáng tạo của Việt Nam là sáng tạo trên… sự sáng tạo của người khác. Đến một lúc nào đó khoảng cách không còn tính bằng chục năm nữa mà là hàng trăm năm thì tâm lý yếm thế càng đè nặng. Người Việt Nam vẫn ra nước ngoài học và tiếp thu những thành tựu khoa học mới cũng như ứng dụng các thành tựu từ nền tảng khoa học cũ nhưng không chịu về nước.

Điện thoại, máy tính “nội” lắp ráp từ linh kiện trôi nổi làm sao đọ dược với những sản phẩm ấy nhưng lắp từ những linh kiện được thiết kế riêng có bảo hành “chính hãng”. Cái iPad 1 ra chưa “nóng” đã có iPad 2, iPad 2 còn đang “hot” đã lấp ló cái iPad 3. Người ta ra sản phẩm công nghệ liên tiếp như thế với mục đích đơn giản là triệt tiêu sự sáng tạo “ăn theo”. Với cách ấy, họ buộc người khác hoặc là nghiên cứu phát triển công nghệ do họ chuyển giao từ trước để cạnh tranh với họ hoặc là mua về mà xài.

Sẽ có người hỏi tiền đâu để nghiên cứu làm chủ công nghệ? Nông sản thô, tài nguyên thô chả phải là tiền sao? Tinh chế nông sản thô, tinh chế tài nguyên thô có cần công nghệ siêu hiện đại không? Chế biến nông sản tinh chế, tài nguyên tinh chế thành sản phẩm tiêu dùng ngay hoặc nguyên liệu đầu vào cho ngành công nghiệp khác phải chăng là vượt quá tầm tay ?

Việt Nam có bao nhiêu núi đá vôi nhưng vẫn nhập clanhke để sản xuất xi măng, có bao nhiêu mỏ sắt nhưng vẫn nhập thép thỏi để cán thép, có bao nhiêu than đá nhưng vẫn nhập than cốc để luyện thép. Việt Nam sản xuất gạo đứng hàng “top” nhưng vẫn phải nhập thức ăn gia súc, có dầu thô, có mỏ apatit nhưng vẫn phải nhập phân bón và xăng dầu, có bờ biển dài hàng nghìn km nhưng vẫn nhập muối tinh chế. Cứ xuất thô và nhập tinh như thế thì không thể gọi là “đi tắt đón đầu” được. Kiến thức khoa học để làm những việc ấy cũng không vượt quá kiến thức phổ thông “hàn lâm” hiện nay. Cho dù có giải quyết được đúng đường đúng lối thì rồi có biết tạo vốn để nghiên cứu sâu hơn không hay lại đầu tư vào “kinh tế ảo”?

Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore là những nước gần như không có tài nguyên thô mà họ giàu hơn Việt Nam. Khi các cuộc cách mạng công nghệ lan tràn trên thế giới buộc người ta phải đi trước bằng sản phẩm giá trị gia tăng cao mà lại không có tí tài nguyên thô nào, chả khác gì đẩy họ vào chân tường buộc họ phải học nhanh để nắm bắt công nghệ và sáng tạo sản phẩm công nghệ. Việt Nam không bị dồn vào chân tường, tài nguyên gì cũng có nên… khỏi lo sáng tạo. Biết bao nhiêu người được gửi đi học công nghệ ở LX và các nước XHCN Đông Âu cũ trong quá khứ, biết bao nhiêu du học sinh đi học công nghệ ở phương Tây và Mỹ hiện nay, rút cục, người về nước thì không có điều kiện và phương tiện làm việc, không được đặt đúng vị trí ngành nghề, người không về nước tỏa sáng ở nước ngoài thì cố lôi kéo để được “thơm lây”. Việc cần làm là tạo cơ chế chính sách thu hút nhân tài thì cứ ì à ì ạch

Mấu chốt của mọi vấn đề chung của VN hiện nay chính là nền tảng pháp lý và cơ chế thực thi pháp lý. Cơ quan để tạo ra cái cơ chế ấy, thực thi cơ chế ấy thì còn đang “cải tiến” theo một “lộ trình” bất định nào đấy chưa thể chuyên nghiệp ngay được. Vì thế mà Việt Nam muốn sáng tạo thì phải có lộ trình và cái lộ trình ấy có phải là 1 lộ trình… bất định?


Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế

Vì sao Mỹ dùng vũ lực chỉ với Libya?

Posted: 27 Mar 2011 04:55 PM PDT

Andrew North

BBC News, Washington

Sự khác nhau giữa Libya và Yemen hoặc Bahrain là gì?

Cả ba nước đều sử dụng bạo lực để đè bẹp các cuộc biểu tình đòi dân chủ.

Nhưng Mỹ và các đồng minh phương Tây chỉ lên kế hoạch phản ứng quân sự với mỗi Libya.

Các vụ đàn áp tại Yemen và Bahrain cho đến nay chỉ bị phản đối bằng lời nói chứ không phải bằng hành động.

Câu trả lời thật dễ nhận biết.

Bahrain và Yemen là đồng minh của Mỹ – đặc biệt là Bahrain, nơi Mỹ có căn cứ hải quân lớn. Libya thì không.

Phản ứng của Hoa Kỳ đối với Bahrain càng trở nên phức tạp hơn bởi nước láng giềng Ả Rập Saudi, đồng minh Ả Rập số một của Washington.

Ả Rập Saudi không hài lòng khi chứng kiến cảnh Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak phải ra đi.

Mất chế độ quân chủ Sunni tại nước láng giềng là một mất mát lớn – đó là lý do tại sao nước này đã thực hiện một hành động chưa từng có, là gửi 1.000 binh lính qua biên giới vào Bahrain, để rồi sau đó các cuộc đàn áp bắt đầu diễn ra.

Nhưng điều gì đã xảy ra với các “giá trị phổ quát” mà Tổng thống Mỹ Barack Obama đã trích dẫn khi ông cuối cùng đã ủng hộ những người biểu tình ở Ai Cập?

Quyết định của ông trong việc phải từ bỏ một đồng minh cũ của Mỹ ở nước này – ông Mubarak – khiến người ta có cảm giác rằng ông đang sẵn lòng áp dụng những giá trị phổ quát và phá vỡ chính sách trước đây của Hoa Kỳ trong việc nuông chiều các chế độ khác ở Trung Đông.

Các nhà phê bình nói đây là một cảm giác nguy hiểm, khiến người biểu tình kỳ vọng nhiều hơn đồng thời các vương triều ở vùng Vịnh bị áp lực nhiều hơn.

“Quyền lợi là trên hết”

“Mỹ luôn luôn thuyết giảng những giá trị mà chính họ không thể sống theo,” bà Marina Ottaway, giám đốc chương trình Trung Đông tại Carnegie Endowment for International Peace ở Washington, nói.

“Cuối cùng thì quyền lợi của Mỹ luôn là trên hết.”

Khi cuộc nổi dậy đã lan ra khỏi Bắc Phi với Bahrain và Saudi Arabia, Washington đã tỏ ra thận trọng với cách tiếp cận riêng biệt đối với mỗi nước.

Với Mỹ, sự ổn định tại các quốc gia giàu dầu mỏ hiện nay dường như quan trọng hơn là hy vọng về các phong trào phản kháng.

Yemen có ý nghĩa rất quan trọng đối với Washington trong cuộc chiến chống al-Qaeda. Điều này khiến chính quyền Obama phải hết sức thận trọng trong việc gây áp lực tới đâu đối với Tổng thống Yemen Ali Abdullah Saleh.

“Mỹ rất sợ rằng nếu ông Saleh đi, Yemen sẽ sụp đổ”, bà Ottaway nói.

Ông Obama đã lên án vụ bạo lực mới nhất tại Yemen, là vụ khiến cho ít nhất 30 người biểu tình thiệt mạng.

Ngần ngại

Nhưng ông chỉ có thể kêu gọi “những người có liên quan… sẽ bị quy trách nhiệm”, mà không trực tiếp chỉ trích ông Saleh.

Washington đã phản ứng không đáng kể về tình trạng bạo lực mà các lực lượng an ninh Iraq đã sử dụng để chống lại người biểu tình ở nước này.

Ngay cả với Libya, sự thận trọng mới cũng đang được thể hiện. Chính quyền đã ngần ngại một thời gian trong việc ủng hộ quyết định áp dụng vùng cấm bay, bởi lo ngại rằng điều này có thể dẫn đến một cuộc chiến tranh thứ ba của My tại một quốc gia Hồi giáo, sau Afghanistan và Iraq.

Mỹ chỉ quyết định việc này sau khi nhận được sự ủng hộ từ các quốc gia Ả Rập và các đồng minh châu Âu.

Và hiện vẫn chưa rõ Mỹ sẽ đóng góp quân sự tới mức nào đối với khu vực cấm bay được Liên Hợp Quốc hậu thuẫn, cũng như chuyện gì sẽ xảy ra nếu Đại tá Gaddafi thành công trong việc níu giữ quyền lực.

Với lịch sử gần đây và làn sóng biểu tình tràn qua khu vực, người ta có thể nói rằng thận trọng là một chính sách hợp lý, nếu nhìn từ quan điểm Mỹ.

Nhưng điều này cũng tạo ra nguy cơ là các nhà lãnh đạo bảo thủ Ả Rập sẽ có cơ hội cần thiết để ngăn chặn làn sóng đòi cải cách, và để tiếp tục đeo bám quyền lực.

Chứng kiến những gì đã xảy ra tại Tunisia và Ai Cập, các nhà lãnh đạo Ả Rập khác đang đi theo hướng của Libya và theo đuổi cách dùng vũ lực thay vì đối thoại.

Hiện người ta vẫn chưa rõ là rồi đây liệu ông Obama có thể làm được gì trong chuyện này hay không.


Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới

No comments:

Post a Comment