Saturday, March 26, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


The show must go on – Queen

Posted: 25 Mar 2011 04:40 PM PDT

Buổi diễn phải tiếp tục

Nghệ sĩ: Queen

Những khoảng không trống rỗng – chúng ta đang sống vì cái gì?
Những chỗ bị bỏ – Tôi đoán chúng ta biết bản nhạc…
Cứ tiếp tục!
Có ai đó biết chúng ta đang tìm kiếm cái gì?

Một người anh hùng nữa – một tội phạm không có đầu óc.
Đằng sau tấm màn, trong cách giao tiếp bằng cử chỉ.
Giữ lấy lời hát!
Có ai muốn tiếp tục công việc đó?
Buổi Trình diễn phải tiếp tục!
Buổi Trình diễn phải tiếp tục! Đúng rồi!
Ở trong trái tim tôi đang vỡ,
Trang điểm của tôi có lẽ đang rơi ra,
Nhưng nụ cười của tôi, vẫn, ở đó!

Bất kể điều gì xảy ra, tôi sẽ để cho may rủi.
Một cơn đau đầu nữa – một chuyện tình thất bại nữa.
Tiếp diễn…
Có ai đó biết chúng ta đang sống cho cái gì?
Tôi đoán tôi đang học,
Tôi phải ấm hơn bây giờ…
Tôi sẽ sắp quay, quanh góc bây giờ.
Ở bên ngoài rạng đông đang tới,
Nhưng bên trong bóng tối tôi đau đớn để được tự do!

Buổi Trình diễn phải tiếp tục!
Buổi Trình diễn phải tiếp tục! Đúng rồi!
Ở trong trái tim tôi đang vỡ,
Trang điểm của tôi có lẽ đang rơi ra,
Nhưng nụ cười của tôi, vẫn, ở đó!
Đúng rồi! Ô ô ô

Tâm hồn tôi được sơn màu như đôi cánh của loài bướm,
Những câu chuyện thần thoại của ngày hôm qua, sẽ lớn lên nhưng không bao giờ chết,
Tôi có thể bay, các bạn của tôi!

Buổi Trình diễn phải tiếp tục!
Buổi Trình diễn phải tiếp tục! Đúng rồi!
Buổi Trình diễn phải tiếp tục!
Tôi sẽ đối mặt chuyện đó với nụ cười lớn!
Tôi sẽ không bao giờ nhượng bộ!
Lên với buổi diễn!

Tôi sẽ đứng đầu bảng xếp hạng!
Tôi sẽ diễn quá sức!
Tôi phải tìm ý chí để tiếp tục!
Tiếp tục với,
Tiếp tục với buổi trình diễn!

Buổi Trình diễn phải tiếp tục
 

The Show Must Go On Lyrics

Artist:Queen

Empty spaces – what are we living for?
Abandoned places – I guess we know the score..
On and on!
Does anybody know what we are looking for?

Another hero – another mindless crime.
Behind the curtain, in the pantomime.
Hold the line!
Does anybody want to take it anymore?
The Show must go on!
The Show must go on!Yeah!
Inside my heart is breaking,
My make-up may be flaking,
But my smile, still, stays on!

Whatever happens, I’ll leave it all to chance.
Another heartache – another failed romance.
On and on…
Does anybody know what we are living for?
I guess i’m learning
I must be warmer now..
I’ll soon be turning, round the corner now.
Outside the dawn is breaking,
But inside in the dark I’m aching to be free!

The Show must go on!
The Show must go on! Yeah,yeah!
Ooh! Inside my heart is breaking!
My make-up may be flaking…
But my smile, still, stays on!
Yeah! oh oh oh

My soul is painted like the wings of butterflies,
Fairy tales of yesterday, will grow but never die,
I can fly, my friends!

The Show must go on! Yeah!
The Show must go on!
I’ll face it with a grin!
I’m never giving in!
On with the show!

I’ll top the bill!
I’ll overkill!
I have to find the will to carry on!
On with the,
On with the show!

The Show must go on.

 
Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta cùng nghe bài hát nổi tiếng  "The show must go on" của ban nhạc Queen.

Bài hát được viết bởi Brian May và nằm trong album chính thức cuối cùng của Freddie Mercury với Queen. Đó là những ngày tháng rất khó khăn, khi mà Freddie Mercury đang chết dần vì căn bệnh AIDS với sức khỏe suy sụp. Khi bài hát được xuất bản, rất ít người biết anh đang bị căn bệnh này.

Lời của bài hát nói tới sự cần thiết để tiếp tục trình diễn, hay sự cần thiết của cố gắng tiếp và làm cuộc đời mình có ý nghĩa nhất trong khi bạn còn có thể sống.

Vào năm 2005, trong tham khảo ý kiến của kênh âm nhạc Music Choice khi được hỏi là bài hát nào bạn thích sẽ được chơi vào đám ma của mình, 45,000 người ở khắp Châu Âu chọn bài "The show must go on" là bài hát yêu thích.

Chúc các bạn một ngày hăng hái,

Hiển

 
Queen – The show must go on


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa

Tư duy vô địch

Posted: 25 Mar 2011 04:40 PM PDT

Chào các bạn,

Hồi còn nhỏ mình nhớ là các bài học lịch sử chuyên chửi Tàu chửi Pháp, trong đó câu "tả oán" thường xuyên nhất là "Chúng nó gian ác, ngu dân hóa chúng ta". Mình lớn lên, tin chắc 100% là Tàu và Tây làm cho chúng ta ngu dốt nghèo hèn.

Chẳng có trang sách sử Việt nào nói: "Cái nghèo đói ngu dốt của ta là phải do ta chịu trách nhiệm. Không thể đổ thừa cho người khác được”.

Nếu chúng ta thông minh, kỹ luật, mạnh mẽ ngay từ đầu thì có lẽ là Tàu và Tây đã bị ta ngu hóa hoặc thông minh hóa mất rồi (tùy theo hứng của ta), còn đâu cho chúng nó ngu hóa ta!

Mình cho rằng lý do ta nghèo đói lạc hậu mấy ngàn năm là do ta có đầu óc tư duy nghèo đói lạc hậu, chứ không phải là do ai cả.

Nhưng, đây là Luật Hấp Dẫn…

Thay vì ngồi đây kể ra mọi cái tồi của ta, chúng ta hãy ngưng tại đây. Chỉ cần nhắc nhau là chúng ta phải chịu trách nhiệm về tiến bộ của chúng ta, đừng đổ thừa người khác. Vậy là đủ rồi.

Bây giờ chúng ta phải nhìn vào sức mạnh tích cực của chúng ta để đầu tư cho bây giờ và tương lai.

Chúng ta đã thắng những đại cường của thế giới trong các cuộc chiến lớn trong lịch sử. Chúng ta đúng là một dân tộc hào hùng. Chúng ta nên được gọi là một dân tộc vô địch. Và mỗi chúng ta cần tập trung năng lực tư duy vào điểm mỗi chúng ta có dòng máu vô địch trong người.

Nhà vô địch luôn luôn có:

- Kỹ luật: Không luyện tập và làm việc kỹ luật thì không thể là vô địch.
- Thành thật: Không gian lận trong khi đấu.
- Kiên trì: Không bỏ cuộc bao giờ.
- Tự tin: Không sợ
- Điềm tĩnh: Không dao động

Các bạn, chúng ta là thế hệ thứ nhất nhìn thế giới trong lòng bàn tay mình. Đối với mọi thế hệ trước chúng ta, thế giới là một cái gì quá lớn quá rộng, và Việt Nam chỉ là một góc nhỏ nghèo nàn của thế giới vô cùng. Nhưng thế hệ chúng ta nhìn thế giới trong lòng bàn tay chúng ta, và Việt Nam là một phần của thế giới nhỏ trong lòng bàn tay đó.

Chúng ta có thể bình thản nhìn thế giới và nói: "Thế giới là chúng ta, chúng ta là thế giới". Chúng ta có đủ trí tuệ và tài năng để đưa Việt Nam đứng ngang hàng mọi quốc gia hàng đầu thế giới. Và Việt Nam xứng đáng đứng ngang hàng mọi quốc gia hàng đầu thế giới.

Cho nên, các bạn, hãy có tư duy và tác phong của một nhà vô địch. "Think like a queen and they will treat you like a Queen." Bạn chỉ cần nhắm mắt lại là suy nghĩ xem người vô địch phải hành xử cách nào hàng ngày. Mình nghĩ là mỗi chúng ta có một ý‎ nghĩ riêng. Nhưng mọi ‎ý nghĩ của mọi chúng ta về "cách sống của nhà vô địch" chắc không khác nhau là mấy.

Chúc các bạn một ngày vô địch.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Thủng thẳng với thơ

Posted: 25 Mar 2011 04:39 PM PDT

    Ngơ ngác quá tôi gào cùng trời đất: Đâu gian tà? Đâu chính nghĩa? Đâu trong sạch? Đâu thối tha? Ai ngụy trang? Ai mộc mạc? Ai kẻ cướp? Ai bà già? Hay chân lý chỉ là danh từ chưa bao giờ có thật?

    Tôi đi giữa thác người như đi trên sa mạc, chới với đuổi theo một cái gì ảo ảnh tít mù xa, chân lý nơi đâu? Bên Tàu, bên Nhật hay bên Nga? Mà nước Mỹ nữ Thần Tự Do vẫn hồng tươi sắc mặt?

    Ôi mỉa mai, viển vông và huyền hoặc. Họng súng đen ngòm, hay lí lịch ông cha? Lý tưởng vữa tan khi ánh sáng chói lòa và chính nghĩa đã thành khuôn lệch lạc.

Tung Cánh Đại Bàng

Đối với người cầm bút đề tài nào là đề tài nên né tránh ?

Người cầm bút chân chính không thể né tránh bất kỳ đề tài nào. Nhưng vì sao lại phải đặt câu hỏi này? Có phải chủ thể của câu hỏi, là  bây giờ – thời đại chính trị của chúng ta thì cái khó, cái nên né tránh mới xảy ra đối với người cầm bút? Câu đáp là Không. Thời đại nào cũng có những cái đẹp, cái khó của nó và không cái khó, cái đẹp của thời  nào giống thời nào. Ai dám bảo thời Nguyễn Du dễ viết hơn bây giờ, và ngược lại thời bây giờ khó viết hơn thời Nguyễn Du?

Đối với người cầm bút, có cái riêng của mình (cái riêng là bản chất của tài năng) thì xã hội thường không bao giờ dành cho họ những ưu ái mà cái riêng đó muốn. Lương tâm của cái riêng ấy không chấp nhận người cầm bút làm những gì ngược lại với lòng mình. Sống thành thực ở thời nào chẳng khó. Nhưng cái khó nhất là dám đem cuộc đời mình thách đố với những cản ngăn cái riêng cất lên tiếng lòng tranh đấu trực diện với một bên là cái phi luân dối trá, một bên là cái nhân đức trung thành, mà trong đấu tranh thì đổ mồ hôi, đổ máu thực không phải là một dị biệt. Trong cuộc đấu tranh ấy, những trận giáp lá cà, những trận đụng độ sinh tử thường được coi là những đề tài hóc búa, và những người cầm bút không có cái riêng thường né tránh những đề tài ấy.

Vì sao lại né tránh?

Né tránh vì sợ hãi. Sự sợ hãi ở đây đi kèm với ươn hèn vì nỗi lo bị dồn đẩy vào cuộc sống chết mòn – đúng nghĩa. Tay đời ( không vô hình!) nắm dạ dày và thắt nó lại. Đụng độ với những đề tài hóc búa thường là ngay tức khắc niêu cơm bị cướp giật, bị đe dọa, gương mặt của vợ hiện ra như một giao hưởng bi thương và ngôn ngữ thường trực của con là : Cha ơi, con đói!

Cho nên, tự do theo nghĩa hẹp về thân xác là rất cần thiết đối với người cầm bút. Giá như không có cha mẹ, giá như không có ruột thịt, giá như không cần lấy vợ và sinh con. Vì sao lại giá thiết vậy? Giản đơn là: Tội tru di tam tộc ở đây đã biến tướng, nặng không kém gì thực tội của nó. Bố mẹ nhìn nhận đứa con mình như một tên phản bội, vợ con, anh em bị giám sát, không công ăn việc làm, và với xung quanh đã trở thành đối tượng nhìn ngắm của những con mắt: gia đình một tên phản bội. Chính vì nỗi sợ người nọ bị liên can, người kia bị họa vì mình, nên thấy sợi ràng buộc hay sợi giá ghê gớm quá buộc đời người phải sống cùng hèn nhát. Như con đà điểu úp mặt vào cát nóng, người cầm bút đau lòng quay lưng lại những đề tài mà lương tâm bứt rứt.

Người ta đã sai lầm khi nghĩ rằng chỉ có một loại động cơ thúc đẩy tiến hóa xã hội là những lời ca ngợi trống rỗng và lừa mị. Còn việc vạch ra những yếu kém, những tồn tại của một xã hội đang xuống cấp thì lại là tội lỗi. Một con người, là một đơn vị cụ thể, nhỏ bé so với bao la xã hội triệu triệu người. Con người cụ thể nhỏ bé ấy trong đời còn có bao lầm lỗi, huống chi một xã hội người, bảo sao lại không có những tồn tại tôi ác. Mâu thuẫn xuất hiện. Chẳng lẽ viết về cội nguồn mâu thuẫn ấy là có tội? Viết về cái thật cái giả là có lỗi?

Cô giáo H.(*) lành hiền, sau hơn 50 năm đời sống đã đưa ra mười định nghĩa cho hai phạm trù thật-giả, lỗi-phải như sau:

“Bàn về Chân và Giả”

1. Chânthật , còn giảtạo ra cái thật, ở thế kỷ này thật giả khéo như nhau. Trắng lẫn đen. Vàng thau trộn sắc, mà vẻ giả lại choáng lòa hơn sắc thật.

2. Niệm trú “Kim Cô” kể cả tài Đức Phật cũng không phân thật giả giữa hai khỉ nhe răng. Chúng đều ôm đầu, đều kêu buốt trong tâm. Đều cầu khẩn xin Phật tin  mình là khỉ thật.

3. Ngơ ngác quá tôi gào cùng trời đất: Đâu gian tà? Đâu chính nghĩa? Đâu trong sạch? Đâu thối tha? Ai ngụy trang? Ai mộc mạc? Ai kẻ cướp? Ai bà già? Hay chân lý chỉ là danh từ chưa bao giờ có thật?

4. Tôi đi giữa thác người như đi trên sa mạc, chới với đuổi theo một cái gì ảo ảnh tít mù xa, chân lý nơi đâu? Bên Tàu, bên Nhật hay bên Nga? Mà nước Mỹ nữ Thần Tự Do vẫn hồng tươi sắc mặt?

5. Ôi mỉa mai, viển vông và huyền hoặc. Họng súng đen ngòm, hay lí lịch ông cha? Lý tưởng vữa tan khi ánh sáng chói lòa và chính nghĩa đã thành khuôn lệch lạc.

6. Đúng hay sai? Hỏi những người rút ra nhiều qui luật. Trong thế giới vi mô: 1 với 3 lại có thể thành 2 ( Mẹ với Ba là hai!). Thuyết nhân quả ra sao? Định mệnh nào xô đẩy chúng ta? Sác xuất rơi vào ai? Hỡi những vì sao chiếu mệnh?

7. Ánh sáng xanh kia mấy nghìn năm tới đất? Để nắm xương tàn dưới mộ được cười reo. Nhờ số may nên đã thoát cảnh nghèo. Cứu cánh cuộc đời được vùi sâu ba thước đất?

8. Tôi đang kêu bỗng ngẩn người im bặt. Thấy mình điên giữa thế giới đảo điên…Trời đất quay cuồng, mọi vật thể nghiêng nghiêng và méo mó, không dáng hình nào thật.

9. Có hay không? Trái đất này hư hay thật? Ai bầy trò ảo hóa để lừa nhau? Một kiếp phù sinh ai suy nghĩ mà đau. Hẳn người đó chắc là còn chân thật.

10. Ôi! Đời này đã quen quay 6 mặt. Xét lại điều đúng đắn của ông cha. Còn tìm đâu ông Max, ông Phật, ông Giêsu! Bốn xung quanh chỉ toàn nhà ảo thuật!…/

Tôi không bình luận gì thêm về 10 định nghĩa này, thực ra không phải là 10 định nghĩa mà chỉ là một tiếng than. Sau khi nhập tâm lời than van này, tôi đã muốn vào chùa, xuống tóc đi tu.

Dẫu không dài đời cũng trăm năm/ Sao chẳng trăm năm nương cửa Phật / Bể đời khổ sao bể đời vẫn chật Nào mấy người vào bể Như Lai (Vào Chùa/ Thơ NNB)

Tôi đã vào chùa, sư nhìn ngắm một hồi rồi bảo không có căn tu, đuổi về. Tôi không giận cái sự đuổi ấy, bởi tôi đã ngộ: Bế đời khổ sao bể đời vẫn chật/ Nào mấy người vào bể Như Lai.

Tôi còn biết rất nhiều con người tâm huyết đã tự đau khổ. Nỗi đau khổ nghịch lý, như không có thật, ngoài tầm với của mình. Đó là nỗI đau khổ câm nín. Nhiều câm nín tạo thành một đa số im lặng. Nhưng cớ gì lại có cái đa số im lặng khủng khiếp ấy? Thơ lần mò tìm câu trả lời.

Lương tâm không có lưới nên không thể nói ra tiếng những phẫn nộ dồn nén, mà lương tâm vốn lại trừu tượng, không như gan – chức phận làm ra máu và dạ dày – chức phận co bóp thức ăn… ôi,cái dạ dày nhục nhã. Nếu như không có cái dạ dày, con người đã không cần ăn mà vẫn sống! Quá đỗi tiếu lâm, nếu thêm mệnh đề cho câu trên là con người không cần ăn vẫn cứ phát mình được đủ điều kỳ diệu cho con người. Tiếc thay tranh dành cấp độ sướng của miếng ăn lại là mục đích của sinh tồn, sinh lý.Sự thực là, chính cái dạ dày nhục nhã đã buộc người cầm bút phải né tránh những đề tài mà đụng vào nó sẽ không có cái để đưa vào dạ dày qua miệng. Dạ dày chính là nguyên nhân của mọi sản phẩm hèn nhát.

Ở trên, tôi đã dành nhiều dòng than van sự khổ sở của mình. Hầu như chưa bao giờ tôi lại không bị cái đói khủng bố. Cái đói quyền uy, chỉ cần tôi đầu hàng nó, lập tức số phận tôi được thay đổi. Tôi có gan đầu hàng? Không. Lương tâm tôi đã tự nhai cái đói.

Những đề tài mà bất kỳ người cầm bút nào cũng cho là hóc búa, cần né tránh, lại chính là đề tài mang tính bất tử. Anh nói về hồn xác của anh, hay anh nói về cái bóng giả của chính anh trên tường? Anh nói về tình anh yêu người con gái ấy hay anh nói về những chiến công đã lừa dối được họ? Chỉ có sự chân thật mới bất tử. Bởi sớm hay muộn người ta cũng nhận ra vàng và thau, đen và trắng. Bởi sớm hay muộn anh cũng phải chấp nhận dấu chấm hết cuộc đời. Xác thân của Vua hay thân xác kẻ  ăn mày chôn xuống đất đều nát mục như nhau.

Thế thì có gì đáng sợ sự tuyệt thực của dạ dày. mọi lời đe dọa khủng bố có ý nghĩa gì đâu. Cũng một đời làm chim, chim cu đất kia, mi làm sao biết được sự bao la của vũ trụ. Cánh đại bàng dang ra, cánh đại bàng phơi trong mây nắng, đai bàng bay cùng tiên nữ,  thiên thần. Có nghĩa gì cái tổ nhỏ bé của cu đất với căn nhà là bầu trời xanh của đại bàng. Có nghĩa gì tiếng ton hót nịnh của cu đất với tiếng gầm vang của đại bàng báo bão!

Không có một đề tài nào là đề tài cần né tránh chỉ cần tránh né sự phản bội của con tim.

Dám viết những đề tài khó – Những đề tài phải hy sinh sự sung sướng cá nhân mình – mới xứng đáng là người cầm bút. Những đề tài khó này không mang lại cho bản thân anh sự sung sướng kể cả vinh quang, nhưng nó sẽ không phản bội cuộc đời cầm bút của anh và nó tự tồn tại với sự bất tử của chính nó. Mai đây – mai đây, không là xa – khi con cháu anh, đồng bào của anh nhận ra chân giá trị của thơ anh. Không còn nghi ngờ gì nữa: Thơ là một nghệ thuật tuyệt khó, vượt qua ghềnh thác mà đi vào động phúc!

Đã có biết bao sự hy sinh. Những hy sinh ấy đã từng bị nguyền rủa, đã từng bị báng bổ, đó là sự hy sinh của người mở đường. Kính viếng hương hồn và sự hy sinh thân mình của các thế hệ đàn anh. Lớp lớp người sau cũng vẫn mở đường, may thay đã  rút ra được những bài học quí giá, để trên con đường qua ghềnh vượt thác ít phải đổ máu, ít phải gian nan, mà tới được đích, mà thành tựu.

Chim bằng ngoan của em ơi
Đêm nay ngon ngủ sáng mai lên đường
Em ngồi nhìn ngắm yêu thương
Cho no mắt nhớ ngày thường chim bay
Em muốn anh như bàn tay
Xòe ra là gặp
Chim bằng trời biếc
Chim bằng con trai
Ngủ ngoan anh nhé sáng mai lên đường…

(Lý Phương Liên)

Anh không là chim bằng, dù em ví von thế, anh chỉ là một người đàn ông, một người đàn ông cầm bút. Anh nuôi bằng máu những  dòng viết của mình, chẳng mưu đồ, chẳng tham vọng những dòng viết ấy lưu nơi thiên cổ, mà đơn thuần chỉ muốn thưa gửi, trước là với em, sau là lời răn dạy con cháu tu thân đức tin và hãy tin ở trong sạch của lương tâm con người. Anh sẽ chẳng đáng mặt đàn ông, càng chẳng đáng mặt người đàn ông cầm bút, nếu như anh bán rẻ mình lấy tấm áo đẹp, lấy miếng ăn ngon, lấy danh vọng hão huyền…Anh không đợi đến sáng bừng con mắt mới lên đường, anh đã khởi hành cùng với tiếng ru êm ái của em, anh chẳng để hổ thẹn những lời ru tin yêu ấy.

Bầu trời của chim, trái đất của chim, đồng loại của chim, tất cả mọi buồn vui sướng khổ, tất cả mọi hoan nạn…mời đi cùng anh. Anh đã đang và sẽ sống hết sức mạnh của trái tim mình, đã viết đang và sẽ còn viết mãi. Viết cho đến khi thân xác anh gục xuống, mời ngọn lửa đốt thiêu, trái tim cháy mà không bao giờ tắt, cháy và không bao giờ ngừng đập, cháy mà vẫn đỏ nguyên một khối – Tình…

(*) Cô H. là bạn của thầy tôi, Đỗ Đức Vượng, đã cho tôi qua thư những dòng bàn về Chân và Giả, đầu năm 1975, lúc tôi viết loạt bài này. Từ đó đến nay đã ngoài 36 năm, tôi mất liên lạc với cô, không biết hiện cô còn hay mất? Em cúi lạy xin chữ cô.


Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa

Động đất tại Miến Điện

Posted: 25 Mar 2011 04:39 PM PDT

BBC

Động đất tại Miến Điện
Các thị trấn và làng mạc quanh Tachileik, tiểu bang Shan, dường như chịu đựng ảnh hưởng nặng nề nhất

Ít nhất 75 người được tin đã bị thiệt mạng và nhiều người khác bị thương khi một trận động đất mạnh xảy ra phía đông bắc Miến Điện hôm thứ Năm.

Trận động đất 6,8 độ Richter, xảy ra gần biên giới Lào và Thái, mà người ta có thể cảm nhận được ở cả những nơi xa như tại thủ đô Bangkok, Thái Lan, và tại thủ đô Hà Nội, Việt Nam.

Các thị trấn và làng mạc xung quanh Tachileik trong tiểu bang Shan dường như chịu đựng ảnh hưởng nặng nề nhất của trận động đất này.

Có lo ngại rằng con số thương vong có thể còn cao hơn.

Miến Điện đã không được chuẩn bị tốt trong việc đối phó với thiên tai, phóng viên BBC, Rachel Harvey, ở Bangkok cho biết.

Hệ thống thông tin và cơ sở hạ tầng nghèo nàn trong khi chính phủ quân sự, vẫn đang điều hành cho tới khi bàn giao sang cho một chính quyền dân sự mới, thì thường có xu hướng hạn chế thông tin.

Có thể mất một thời gian trước khi có được một bức tranh rõ ràng về mức độ của thiên tai này, phóng viên BBC nói.

Hàng trăm tòa nhà bị sập tại phía bắc thị trấn Tachileik, ở vùng núi gần biên giới với Thái Lan.

Người dân địa phương nói với BBC rằng trong chỉ riêng các làng Tarlay và Mong Lin đã có hơn 60 người đã bị thiệt mạng. Đường xá cầu cống bị hư hại khiến khó tiếp cận tới các khu vực bị ảnh hưởng.

“Chúng tôi đang cố gắng tới được các vùng sâu vùng xa,” một quan chức nói với hãng tin AFP. “Giới chức quân sự, cảnh sát và địa phương đang cố gắng tìm những người bị thương ở các vùng bị ảnh hưởng nhưng đường xã vẫn chưa đi lại được.”

Động đất ở độ sâu khá nông

Bản đồ vùng bị ảnh hưởng do động đất tại Miến Điện

Trận động đất xảy ra lúc 1355 GMT hôm thứ Năm và tâm động đất cách thành phố Chiang Rai, phía bắc Thái Lan, khoảng 70 dặm (110 km), theo Cơ quan khảo sát địa chất Mỹ (USGS) cho biết. Tâm động đất ở độ sâu 6,2 dặm (10km) so với mặt đất.

Các rung chuyển có thể cảm nhận thấy ở nhiều vùng ở nước láng giềng Thái Lan.

Một người phụ nữ đã bị thiệt mạng ở thị trấn biên giới Mae Sai và có tin xảy ra thiệt hại nhẹ ở một số tòa nhà, nhưng các thị trấn và thành phố lớn dường như đã thoát nạn và vẫn tương đối nguyên vẹn, phóng viên BBC cho biết.

Tại nước Lào láng giềng, không có tin về thương vong.

Người đứng đầu Cơ quan phòng chống thiên tai của Hội Chữ thập đỏ tại đó, Bountheun Menevilay, cho biết có thể cảm nhận rõ trận động đất này ở các tỉnh biên giới thưa dân cư của Luang Namtha và Bokeo.

Ngày 11 tháng Ba, một trận động đất 5,4 độ richter xảy ra ở phía bắc của vùng, cách Đại Lý thuộc tỉnh Vân Nam, miền nam Trung Quốc, chừng 225km (140 dặm) về phía tây nam.

Đó cũng là ngày xảy ra trận động đất 9,0 độ richter và sóng thần giáng xuống Nhật Bản, tuy nhiên, Nhật Bản nằm ở mảng kiến ​​tạo địa chấn khác.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Căng thẳng ở thủ đô Yemen

Posted: 25 Mar 2011 04:39 PM PDT

BBC


Cả chính phủ và phe đối lập không nhượng bộ nhau

Hàng chục ngàn người đang tham gia các cuộc tuần hành trái ngược nhau tại thủ đô Sanaa của Yemen, một tuần sau khi khoảng 50 người bị bắn chết trong cuộc tuần hành.

Những người chống chính phủ nói đây sẽ là cuộc biểu tình lớn nhất đòi Tổng thống Ali Abdullah Saleh từ chức.

Nhưng ông Saleh nói với một cuộc tuần hành của người ủng hộ rằng ông sẵn sàng trao lại quyền hành nhưng là cho “những bàn tay tốt”.

Quân đội đã bắn chỉ thiên để ngăn người trung thành với ông Saleh khi họ tìm cách đi về hướng đoàn người chống chính phủ.

Trong diễn văn, tổng thống – người đã trị vì hơn ba thập niên – lên án đổ máu nhưng cũng thúc giục người ủng hộ “vững vàng”.

Trước đó ông bác bỏ cáo buộc rằng quân đội đóng vai trò trong việc bắn người biểu tình tuần rồi.

Ân xá Quốc tế cảnh báo chính phủ đừng dùng thêm “bạo lực chết chóc”.

Yemen, quốc gia nghèo nhất của thế giới Ảrập, là đồng minh quan trọng trong cuộc chiến chống al-Qaeda của Mỹ.

Hai âm mưu đánh bom gần đây nhắm vào mục tiêu Mỹ là xuất phát từ Yemen.

Sau 32 năm trị vì, Tổng thống Saleh nói ông sẵn sàng ra đi nhưng phải theo điều kiện của ông.

Ông nói muốn chuyển giao quyền lực trong hòa bình và cho nhân dân.

Nhưng phe đối lập muốn ông đi ngay.

Biểu tình bắt đầu từ tháng Giêng, khi vài sinh viên, lấy cảm hứng từ Ai Cập, xuống đường.

Trong mấy ngày qua, một vài chính trị gia và tướng lĩnh quay lưng lại với tổng thống, nhưng ông vẫn còn người ủng hộ.

Với cả hai bên đều sắm vũ trang và không nhượng bộ, nhiều người lo ngại có thể xảy ra chiến tranh.

Hoa Kỳ và Anh lo rằng điều này có thể giúp al-Qaeda có cơ hội lấp đầy khoảng trống quyền lực.


Filed under: Du Học, Thế giới Tagged: Thế giới

Libya: Nato điều hành vùng cấm bay

Posted: 25 Mar 2011 04:39 PM PDT

BBC


Tổng thư ký Nato nói tổ chức này hoạt động dựa trên đồng thuận

Nato đồng ý nhận trách nhiệm từ Mỹ để điều hành vùng cấm bay tại Libya.

Tổng thư ký Anders Fogh Rasmussen nói hội đàm sẽ vẫn tiếp tục về việc để Nato có “trách nhiệm rộng hơn”, và có thể quyết định sẽ ra trong vài ngày tới.

Có nhiều ý kiến khác nhau về việc liệu các cuộc tấn công nhắm vào bộ binh có phù hợp hay không.

Máy bay Anh đã bắn tên lửa vào xe quân sự Libya gần Ajdabiya trong đêm không kích thứ sáu.

Chính phủ Anh nói máy bay Tornado phóng tên lửa vào các đơn vị quân đội Libya gần thị trấn này, nơi diễn ra giao tranh ác liệt giữa quân nổi dậy và lực lượng trung thành với Đại tá Muammar Gaddafi.

Việc chuyển trách nhiệm cho Nato có thể diễn ra ngay cuối tuần này.

Ông Rasmussen nói mọi thành viên Nato, kể cả Thổ Nhĩ Kỳ từng bày tỏ hồ nghi, nay đều đồng ý.

Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã hoan nghênh quyết định.

Ngoại trưởng Mỹ hoan nghênh quyết định của Nato

Mỹ ban đầu đồng ý dẫn dắt việc thực thi nghị quyết LHQ, nhưng nói rõ họ chỉ muốn có vai trò hạn chế và sẽ chuyển giao trách nhiệm càng sớm càng tốt.

Việc chuyển giao cho Nato trở nên khó khăn khi Thổ Nhĩ Kỳ nói chỉ nên tập trung vào việc giữ vùng cấm bay và cấm vận vũ khí chứ không thể tấn công bộ binh.

Nghị quyết LHQ cho phép quốc tế dùng “mọi biện pháp cần thiết” để bảo vệ dân thường Libya, nhưng cụm từ này đã được diễn giải khác nhau.

Các đại sứ Nato cũng thảo luận kế hoạch cho phép Nato phụ trách mọi khía cạnh quân sự chống lại Libya.

Cố gắng đưa các nước Ảrập tham gia nhận được ủng hộ hôm qua khi Các Tiểu vương quốc Ảrập Thống nhất đồng ý gửi 12 máy bay để bảo vệ vùng cấm bay.

Qatar trước đó đóng góp hai máy bay chiến đấu và hai máy bay vận tải cho liên quân và dự kiến sẽ bắt đầu bay trên bầu trời Libya cuối tuần này.

Tổng thư ký LHQ Ban Ki-Moon nói chiến dịch quân sự đang tỏ ra hiệu quả trong việc bảo vệ thường dân.


Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới

No comments:

Post a Comment