Đọt Chuối Non |
- Việt Nam thả một đảng viên Việt Tân
- Libya tiếp tục bị oanh tạc đêm thứ ba
- Bóng bàn ngoạn mục
- Tĩnh lặng và hòa bình
- Khi sông Cái mỉm cười
- Nói và làm: Thiên thời, địa lợi, nhân chưa hoà!
- Diễn biến mặt trận ngoại giao quanh Libya
- Hoãn vụ ‘xử công khai’ ông Cù Huy Hà Vũ
| Việt Nam thả một đảng viên Việt Tân Posted: 22 Mar 2011 03:11 PM PDT Một số đảng viên Việt Tân đã bị bắt ở Việt Nam Đảng Việt Tân tại hải ngoại nói một trong ba thành viên bị bắt hôm 14/03 khi tham gia biểu tình vì đất đai tại TP Hồ Chí Minh đã được thả về Mỹ. Thông tin trên website của đảng chính trị không được phép hoạt động trong nước nói người này là ông Nguyễn Lý Trọng (tức Thái). Việt Tân nói ông đã về Hoa Kỳ sau một tuần bị giam giữ ở Việt Nam. Hai người khác, bị bắt cùng đợt với ông Nguyễn Lý Trọng, là Jennifer Trương (tức Nhu) và Nguyễn Quang Khanh (tức Sơn), thì vẫn đang bị giam giữ. Theo Việt Tân, những người này đã bị bắt cùng một số người biểu tình khác vào sáng 14/03 trong khi “tham gia biểu tình cùng với bà con dân oan trước trụ sở (Tiếp dân) số 210 Võ Thị Sáu”, Quận 3. Những người này đã bị bắt về đồn công an Phường 6, Quận 3. Các nguồn tin chính thống cũng như báo chí Việt Nam chưa đưa thông tin gì về vụ này. Trên website của mình, Việt Tân tuyên bố “sẽ tiếp tục tranh đấu cho nỗi oan ức của những người bị cướp đất, cướp nhà và vận động các áp lực buộc nhà cầm quyền CSVN phải thả những người bị giam giữ tùy tiện.”. Chính quyền Việt Nam liệt Việt Tân vào danh sách các tổ chức khủng bố. Thời gian qua đã có một số vụ đảng viên Việt Tân về Việt Nam hoạt động bị chính quyền trong nước bắt, phần nhiều bị trục xuất vì có quốc tịch nước ngoài. Mới đây, báo Công an Nhân dân có bài chỉ trích quyết định trao giải thưởng Công dân mạng của tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) cho một đảng viên Việt Tân khác, ông Phạm Minh Hoàng. Báo này nói ông Hoàng, “thành viên nhóm khủng bố Việt Tân”, đang bị tạm giam ở Việt Nam để điều tra hành vi Hoạt động nhằm Lật đổ chính quyền nhân dân. Cơ quan ngôn luận của Bộ Công an nói: “Sự kiện RSF trao giải thưởng cho Phạm Minh Hoàng – một can phạm khủng bố, là bất chấp sự thật.” Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin | ||
| Libya tiếp tục bị oanh tạc đêm thứ ba Posted: 22 Mar 2011 10:20 AM PDT Cập nhật lúc 22/03/2011 01:57:31 PM (GMT+7) Các cuộc không kích hệ thống phòng không và lực lượng của đại tá Gaddafi của quân Anh, Pháp và Mỹ đã sang ngày thứ 4, chặn được bước tiến của quân chính phủ và tạo đà cho lực lượng nổi dậy, vốn trên đà bị đánh bại hồi tuần trước.
Các nước lên án hành động quân sự tại Libya Bài toán khó Libya Bao nhiêu tiền cho 2 ngày đánh Libya? Nóng rực chiến cuộc Libya qua ảnh
Tuy nhiên, các đơn vị được tổ chức tốt hơn của quân nổi dậy dường như vẫn chưa sẵn sàng và sự lộn xộn của phe đối lập đã nhấn mạnh cảnh báo của Mỹ rằng bế tắc lâu dài sẽ phát sinh. Chiến dịch không kích của Mỹ và châu Âu đã làm thay đổi bản đồ Libya và cứu quân nổi dậy khỏi mối đe dọa trực tiếp mà họ đang đối mặt, chỉ vài ngày trước khi bị đè bẹp dưới các cuộc tấn công như vũ bão của quân đội chính phủ Gaddafi. Các đợt không kích đầu tiên của liên quân đã phá hủy một loạt xe tăng đang tiến về thành phố Benghazi, thành trì của quân nổi dậy ở phía đông. Đêm qua (21/3), đài truyền hình Libya cho biết, một đợt không kích mới đã diễn ra ở thủ đô Tripoli, đánh dấu đêm thứ 3 liên tiếp thành phố này bị tấn công. Tuy nhiên, trong khi các cuộc không kích có thể chặn bước đội quân của Gaddafi khỏi tấn công các thành phố của quân nổi dậy, thì Mỹ dường như đã tỏ ra lưỡng lự trong việc tiếp tục giúp quân nổi dậy ở đây lật đổ người đứng đầu Libya. Tổng thống Mỹ Obama hôm 21/3 tuyên bố, chính sách của Mỹ là Gaddafi phải ra đi. Tuy nhiên, các chiến dịch không kích của liên quân lại có mục tiêu khiêm tốn hơn – bảo vệ dân thường. Tại Washington, vị tướng Mỹ chịu trách nhiệm chỉ huy cuộc tấn công cho hay, liên quân không có ý định bọc lót cho chiến dịch nổi dậy ở Libya bằng các cuộc không kích. Tướng Carter Ham nói, Gaddafi có thể cố nắm quyền sau khi các chiến dịch oanh kích chấm dứt, tạo bế tắc giữa quân chính phủ và lực lượng nổi dậy, trong khi liên quân thực thi vùng cấm bay để đảm bảo nhà lãnh đạo này không tấn công dân thường. Tại LHQ, Hội đồng Bảo an hôm 21/3 bác bỏ đề xuất họp phiên khẩn cấp của Libya. “Libya muốn họp khẩn cấp để ngăn chặn cuộc xâm chiếm này”. Trong số những thành viên của quân nổi dậy, đã có một số nhận thức được rằng giao tranh sẽ kéo dài. Mohammed Abdul-Mullah, từ Benghazi – thành viên quân nổi dậy nói, quân chính phủ đã ngừng mọi kháng cự khi chiến dịch của quốc tế bắt đầu. “Sự thăng bằng đã thay đổi nhiều, song quân Gaddafi vẫn rất mạnh. Họ có một đội quân chuyên nghiệp, vũ khí tối tân. Trong khi đó, 90% lực lượng nổi dậy là dân thường, còn phía Gaddafi đều là những chiến binh chuyên nghiệp”. Khả năng tổ chức chưa tốt của quân nổi dậy cho thể cản trỏ nỗ lực tận dụng những biến chuyển của sự kiện. Kể từ khi nổi dậy, phe đối lập chỉ mới tổ chức được các nhóm rời rạc dù đã nắm trọn quyền kiểm soát phía đông nước này. Về phần liên quân, Mỹ hiện đang mong mỏi chuyển giao quyền lãnh đạo chiến dịch song liên quân lại bị chia rẽ sâu sắc về vấn đề này. Thổ Nhĩ Kỳ phản đối NATO nắm quyền chỉ huy trong khi Italia cho biết sẽ không cho phép dùng sân bay của nước này nếu liên minh cũ không nắm quyền lãnh đạo. Đức và Nga cũng chỉ trích cách tiến hành chiến dịch.
Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới | ||
| Posted: 21 Mar 2011 03:19 PM PDT Chào các bạn, Để bắt đầu ngày mới, mời các bạn xem hai pha bóng bàn ngoạn mục này
Filed under: Video & PPS Tagged: Video & PPS | ||
| Posted: 21 Mar 2011 03:18 PM PDT Chào các bạn, Giữa hai người, nếu cả hai đều tĩnh lặng, ta có hòa bình. Nếu giữa hai người có một người mất tĩnh lặng và châm chích người kia, là có thể có cơ hội cho chiến tranh bùng nổ—tùy người kia có thể nhịn nhục để tiếp tục tĩnh lặng được không, và nhịn được bao lâu. Từ hòa bình đến chiến tranh có thể chỉ là vài phút. Hai người bạn đang ngồi ăn uống thong thả, đột nhiên trong câu chuyện có câu nói nào đó làm cho một người bị đụng chạm gì đó, rất có thể là vài phút sau thì có đâm chém giết nhau. Vợ chồng ngồi ăn cơm vui vẻ một lúc, bỗng nhiên chén bát bay vù vù. Đây không phải là chuyện tiểu thuyết tưởng tượng, mà là chuyện ta đọc được trên báo mỗi ngày. Các chuyển biến chớp nhoáng từ tĩnh lặng đến hòa bình cũng đúng cho tập thể như là cá nhân, như chúng ta đang thấy tại các cuộc biểu tình, chống biểu tình, và chiến tranh hỗn loạn đang xảy ra tại Trung Đông và Bắc Phi, nhất là Libya. Hai tháng trước đây chẳng có gì cả, đột nhiên cả một khối hỗn loạn trỗi lên như động đất không báo động. Từ tĩnh lặng đến xung động chỉ là một sát na. Từ hòa bình đến chiến tranh chỉ là nửa bước chân. Đừng bao giờ chúng ta quên điều đó. Nhưng, không thể tự nhiên cả một khối dân thành loạn lạc lên như thế. Ai trong chúng ta cũng có thể thấy là nhân dân các quốc gia Trung Đông và Bắc Phi đã dồn nén uất ức vì bị hiếp đáp lâu năm. Bây giờ có dịp là rủ nhau bùng nổ. Sức chịu đựng của con người luôn luôn có giới hạn. Khi đã đến giới hạn, gặp dịp là nổ. Cho nên trong đời sống chung, nhất là vợ chồng, cha mẹ con cái, anh chị em, xếp và nhân viên… nói chung là trong các tập thể người ta sống chung hàng ngày, nếu một người áp bức, các người khác phải nhịn vì yếu thế, uất ức sẽ được dồn nén cho đến lúc bùng nổ. Giải quyết không kịp. Làng xã, thành phố, quốc gia cũng thế. Nếu quan chức bất công, hà hiếp nhân dân, dân chỉ nhịn được một mức nào đó, đến mức phải nổ thì có dịp là nổ. Vì vậy các bạn, đây là một quy luật về tội lỗi của nhà Phật rất đáng lưu tâm: Nếu ta làm cho tâm người khác bị xung động, thì đó là một tội. Tức là, làm cho người khác tức giận dữ, buồn bã, sợ hãi, uất ức, stress… là một tội. Ta nên tĩnh lặng, và giúp người khác được tĩnh lặng. Ta tự xung động, là tạo nên ác nghiệp cho chính ta. Ta làm người khác bị xung động, là tạo nên ác nghiệp cho người khác. Lái xe cẩu thả làm các tài xế khác trên đường kinh sợ là một tội. Các xung động ta tạo trong tâm người khác, nếu bị dồn nén lâu ngày, sẽ nổ ra ngoài. Các bạn, chiến tranh không tự nó mà có. Chiến tranh lúc này luôn luôn có mầm mống rất xa xôi từ trước. Chúc các bạn một ngày hòa bình. Mến, © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | ||
| Posted: 21 Mar 2011 03:17 PM PDT Nguyễn Anh Tuấn Nhưng Dự án này khi triển khai, với nhiều nhà khoa học có lương tâm thì lại nổi cộm khá nhiều vấn đề hệ trọng. Nhà sử học Lê Văn Lan đã lên tiếng cảnh báo: Dự án trên"không hiểu vô tình hay là hữu tình…về mặt lịch sử, văn hoá gắn liền với Thủ đô Hà Nội thì chẳng thấy ai đề cập đến!" Tệ hơn, như GS Lê Văn Lan đã vạch ra: Dự án còn định "cấy" một khu đô thị Hàn Quốc vào, " như thế khác nào đánh mất mình và Hà Nội sẽ không còn nữa!" Và ông đã đặt câu hỏi hộ nhiều người: " Hôm nay đây,chúng ta đều biết nước sông Hồng đang dần bị cạn kiệt, thì lịch sử sông Hồng,là cội nguồn của nhiều dòng đời liệu có bị cạn theo? Trách nhiệm này thế hệ của chúng ta có phải trả lời trước lịch sử hay không? "(Dòng chảy sông Hồng sẽ về đâu?- VN Trẻ )…Trong những ý nghĩ miên man như thế, tôi đã nhớ đến trường ca “Sông Cái mỉm cười” của nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy – một người Hà Nội đau đáu nhớ thương Hà Nội đang sống xa Hà Nội hàng ngàn cây số… 1. Không phải ngẫu nhiên mà NNB dùng trường ca “Sông Cái Mỉm Cười” để kết cho phần thơ “Kinh thành Cổ tích”*. Và trong thế giới của Kinh thành Cổ tích, Sông Cái đương nhiên cũng phải là con sông Cổ tích! Quả là dòng sông Cái, hay sông Mẹ mang trong nó và hai bên bờ biết bao huyền tích say đắm lòng người, bao linh khí của thiên thần và nhân thần hiển hiện trong các thành hoàng làng, bao chiến tích của những con người chinh phục Châu thổ và chế ngự hồ tinh, mộc tinh, thuồng luồng,cá sấu, cùng sự tưởng tượng của người dân châu thổ về sức mạnh ma quái của dòng sông qua Thủy Tề, Long Vương, Hà Bá, Bạch Xà, và đôi khi còn lập đền thờ các lực lượng siêu nhiên ấy ở bên sông để mong kìm bớt cơn giận dữ khủng khiếp của nước lũ! Với tiêu đề SÔNG CÁI…, nhà thơ NNB đột ngột mở ra trước người đọc cái thế giới tinh thần, cái hệ thống thi liệu quen thuộc của anh – thông qua một dòng sông mà những ai từng mang huyết mạch sông Mẹ của mấy ngàn năm nước Việt trong người, mang nỗi niềm cha ông vạn cổ lại không thấy lòng rưng rưng…? Đó là dòng sông mà nhà thơ Võ Văn Trực quê gốc ở miền Trung, khi xuôi bè từ miền Phong Châu đất Tổ về miền đất bãi đã có một cảm giác thật đặc biệt, ông kể lại:"cảm giác mình đang lần theo dấu chân ông cha đi về phương Đông ánh sáng", và ông đã say sưa thốt lên: " Đây là con sông quê chung cho tất cả dòng giống Lạc Việt!" ( Thượng nguồn và Châu thổ- Tập bút ký, Nxb Thanh niên, 2003)
Thế sao Sông Cái Mỉm cười? Chẳng phải chính tác giả trong trường ca không chỉ một lần phải miêu tả nỗi lo sợ của dân khi “Sông Cái nước to xuôi về xuôi rất vội” đó sao? Tác giả chơi chữ, hay có ẩn ý gì, hoặc đánh lừa người đọc? Phác qua nhữngmiêu tả trên để thấy rằng: khi đặt tên cho bản trường ca này (nhà thơ gọi nó như vậy ) là SÔNG CÁI MỈM CƯỜI, NNB đã vô tình đặt ra một thử thách rất lớn đối với bản lĩnh của một nhà thơ. Anh dựng lên một bệ phóng của thi liệu & thi cảm cho bản trường ca trên nền lâu đài ký ức bi tráng về Sông Mẹ, và từ đây,liệu anh có thể đương nổi với sức ám ảnh ghê gớm của ký ức một Dân tộc? Anh viết về người Cha đã khuất để song hành, đăng đối, hòa lẫn với ký ức tràn đầy về Sông Mẹ đã trở thành biểu tượng của hành trình Dân tộc, liệu anh có thể vượt qua – ít nhất là với những gì anh đã đạt được suốt chặng đường của “Kinh thành Cổ tích”, và có thể đem lại điều gì mới mẻ cho dòng sông trường ca Việt hiện đại? Với quan niệm mang tính tuyên ngôn về thơ như sau, anh có làm người đọc anh phải thất vọng khi tiếp cận với bản trường ca hiếm hoi của “Núi Thơ” anh: “… Thơ cao quí như tên gọi của nó. Sự cao quí thần linh. Sự cao quí bất tử. Sự cao quí vốn chỉ trao cho những con người có đầy đủ tình yêu và nghị lực gieo trồng và thu hoạch nó. Sinh ra đất trời bèn sinh ra bể/ Có bể trời bèn sinh sông/ Chẳng để buồn sông trời bèn sinh cá/ Giận lũ trời bèn sinh rừng/ Có rừng trời bèn sinh cỏ/ Sinh cỏ trời bèn sinh voi/ Lúa trời người dưỡng thành lúa nước/ Sinh ra lúa người sinh ra nhà/ Sinh ra nhà người sinh ra thuyền/ Sinh ra thuyền người cao hứng sinh thơ/ Thuyền thơ chở đầy trăng thơ…” (nguyennguyenbay.com) Sở dĩ tôi trích đoạn này của NNB, là vì ở đó cũng gợi đến cả chặng đường đầy hiểm nguy bất trắc của cư dân Việt cổ đi từ núi cao xuống đồng bằng theo phù sa của dòng sông Cái – hình tượng thơ quan trọng và xuyên suốt ở trường ca. Khi nhà thơ nói về “Lúa Trời, Lúa Ma, Lúa Nước, Thuyền độc mộc”, có thể anh không cần biết tới những khảo cứu từ thư tịch cổ, song dường như có một nguồn cảm hứng “thần linh” may mắn hỗ trợ khiến anh có thể biến chúng thành thi liệu chứa đựng thông điệp mới mẻ để gia nhập vào cuộc đời lớn lao của Dòng Sông Mẹ mà trên đó “Thuyền thơ chở đầy trăng thơ…” Có điều lúc này trên Thuyền thơ – con thuyền Số phận, phải chăng nhà thơ mặc áo đại lễ truyền thống trang trọng đọc sớ khấn cha anh bên dòng sông huyền thoại mờ mịt sương, khói ?… Những lời khấn bằng thơ của "Trường ca Lễ Tạ Cha Ông trước thềmNăm Mới" này có điều đặc biệt: đó chỉ là những lời nói thường ngày, mộc mạc chân cảm, giãi bày với một đối tượng cụ thể, trong đó cảm xúc được ghìm nén, và dưới sự chứng giám của dòng sông anh linh chúng bỗng mang một sắc thái thật khác lạ- vừa là đời thường được chắt lọc, gần gũi thân thương vô hạn, lại vừa mang ý nghĩa biểu tượng về sự sống Tuần hoàn, nhân quả theo triết lý Phật giáo…Bởi chúng xuất phát từ tâm thế của người thơ “Mắt nhìn đâu cũng thấy Mỵ Nương/ Xanh mướt cỏ triền đê sông Cái”.Bởi đây cũng là nơi “Trương Chi hát lời giã bạn” quen thuộc (Tự họa tuổi thơ), nơi mà anh đã nhiều lần”Bay lên non cổ tích bái tình/ Thần dạy trai làng trồng lúa/ Nương dạy thôn nữ tầm tang“, nơi có những con người “Xác thân hóa thổ thành đê/ Ngăn cuồng thủy tặc/ Linh thiêng non Tản tình về…” (Bái tình), nơi mà Thánh Thơ họ Cao trước khi hòa máu vào sông đã “nghiêng hồn xin dòng sông Cái/ Cho thân xác Quát trở về sông“để “Mẹ sông ôm Quát vào lòng“(Thánh Thơ)… Những lời đọc “sớ thơ” khi kể lể chân chất khi ngọt ngào dân ca, khi trầm buồn nghẹn ngào khi rắn rỏi bi hùng, để tới khi hồn vong tràn ngập, “Sông hồn bắt đầu sôi/ Khí hồn bắt đầu thăng”, hồn thiêng sông núi và biết bao kiếp phận người từng hóa thân vào Sông Cái – trong đó có cha anh giờ chợt hiện cả về trong thơ anh với dáng vẻ của các nhiên thần hùng vĩ, “chói lói” – lúc đó “Sông cái mỉm cười” đã bay lên, ùa ngập cảm xúc bi tráng vào lòng người đọc cho ta thấy nó “đích thực là một tráng ca”- như nhà điện ảnh lão thành người đất Cảng Đào Trọng Khánh đã nhận xét một cách chí lý! (vandanviet.net) *
Đoạn mở đầu, hãy hình dung là một trường đoạn phim êm ả như lá cỏ mật, như gió ban mai, như sóng lan nhè nhẹ giữa sông trăng miêu tả dòng sông đỏ lặng lờ, trên nền tiếng đàn bầu thánh thót, nhà thơ chậm rãi và trang nghiêm – y như “Sông mở lòng trang nghiêm“, trước hết là kể lại cho người vợ nghe chuyện mình bắt đầu hành lễ bằng những động tác kính cẩn nhẹ nhàng ra sao: Anh thả tro bụi cha vào sông Cũng bắt đầu từ đây là sự giao cảm thiêng liêng của người thơ – người con có hiếu đối với Hồn, và anh không che dấu rằng nỗi nhớt hương của mình tới độ “Thương nhớ lòa tròng“; có điều, bên những lá cỏ mật thi vị và những thổ đất kè đê mộc mạc ngàn đời cùng “tiễn cha về cực lạc“, dù nước mắt nhạt nhòa, nhà thơ cũng cảm thấy: Anh nghe thoáng một triền gió ngát Như vậy là, âm hưởng chính, chủ đề chính của bản trường ca đã được xác định ngay từ đầu qua những hình ảnh Thật – Mộng đan xen xuất phát từ tâm tưởng và được thực tại chứng nghiệm đó. Và nó cần thiết để dẫn sang “trường đoạn phim” tiếp theo, phát triển trọn vẹn chủ đề, làm tròn âm hưởng chính. Đoạn này hoàn toàn là hồi tưởng- nhưng đặc biệt là nó chồng trong trí tưởng tượng cùng ước nguyện cuối cùng của người cha khi ông đã “gần đất xa trời” và đang tìm cách truyền lại những “công án” đời mình cho đứa cháu nội thơ dại.: Áp thấp gió mưa cờ xí Trong thơ ca xưa nay, hiếm có chỗ nào miêu tả thấm thía rung động như đoạn này về sự giao thoa tâm hồn, sự liên kết tâm linh giữa hai thế hệ ông – cháu: Anh như thấy nụ môi cha nởmỏng Có lẽ, phải bằng thủ pháp của một loại điện ảnh siêu thực như trên mới có thể diễn tả nổi,diễn tả hết sự linh thiêng trong giờ phút Tử biệt Sinh ly đó, cùng nỗi đau quặn thắt của người con giờ phút “âm dương hai cõi”. Cái hình ảnh thật thơ mộng “Hoa từng cánh se khô” trên môi người ông bay sang môi cháu, và cái hình ảnh đầy kịch tính “Hai ông cháu thì thầm/ Điều sau này anh mới biết” đã làm nền cho sức nặng của mấy câu thơ vượt ra khỏisự miêu tả thông thường: “Ông cho cháu nốt nụ cười/ Trước khi ra bến đò sông Cái/ Ru sông tan bão nắng hoa…” Tới đây thì người đọc đã bắt đầu láng máng hiểu ra phần nào: vì sao bản trường ca mang tên “Sông Cái mỉm cười.” Rồi từ cái buổi chia ly không bao giờ có thể quên đó, nhà thơ dẫn người đọc vào cuộc sống ấm áp bình dị của một gia đình bên dòng sông Cái- sự quan tâm chăm sóc của con dâu với bố chồng, của con với cha, của vợ với chồng, chồng với vợ, cháu với ông bà… Có rất nhiều chi tiết chân thực cảm động được kể lại trong tâm thế “Như chỉ mới trưa hôm qua“hoặc “tối hôm qua“. Nhà thơ thực sự sống trong tâm trạng của người cha mà “Lần đầu tiên trong đời anh thấy cha khóc“, đặt mình trong tâm trạng của mẹ anh khi trò chuyện với chồng, cả cái “Giỗi già hờn vợ” của cha anh, để có thể hiểu được “Tay gầy tay khô cười ra nước mắt“, để nhớ lại như in từng lời dặn dò khi “Cha gọi thân yêu quây lại bên giường.”Ấn tượng sâu đậm nhất của nhà thơ là mối tình của cha mẹ anh – xa hơn là của ông bà anh: Trăng xanh cành bưởi Nhưng dù tâm trạng có “hiu hiu đắng chát” khi kể lại cuộc sống gia đình, nhà thơ cũng nhìn ra được cái số phận chung của biết bao gia đình Việt bên dòng sông Cái, mà ở đó có những người như cha anh – một người “chỉ thèm củ khoai năm Dậu“ nhưng lại tìm ra được triết lý sống sâu sắc cho nhiều thế hệ: "Nước non còn bởi còn người/ Bể mặn bởi nước mắt đời yêu nhau"; đồng thời cũng là người “từng lội qua sông như một con kình“mang bóng dáng của chàng dũng sĩ diệt thủy quái tự thuở xưa bên dòng sông mà lịch sử và huyền thoại, niềm vui và sự lo âu, hạnh phúc và bất hạnh, cái sống và cái chết chỉ trong gang tấc trộn lẫn, nhưng mọi sắc thái của phong tục dường vẫn nguyên vẹn qua thời gian: Áo đỏ áo xanh trăm sắc ngàn mầu Trong trườngca, cuộc đời Ông Bà, Cha Mẹ với mọi buồn vui sướng khổ đều gắn với dòng sông Cái… Nhưng nhà thơ không chỉ dừng lại ở những chi tiết tả thực, anh đã theo”Bước người xưa xuống biển mò trai lên rừng săn thú” đưa người đọc về “nơi chò chỉ… tre trúc ngẩng cao đầu” (Chứng tích chiến tranh)- nghĩa là “huyền thoại hóa”, khái quát hóa tình nghĩa vợ chồng của ông bà, cha mẹ anh thành số phận chung của những lứa đôi trong lịch sử hàng ngàn năm qua nơi châu thổ sông Hồng: Tôi nhìn thấy trên dòng sông Cái Cuộc sống tình nghĩa trăm năm ấy, với những bi kịch có thật, rất đời thường, song ở đây còn lấp lánh màu sắc cổ tích thế sự: ” Đồng tiền gieo họa/ Đồng tiền gieo buồn.” Đến khi “đôi mình tỉnh ra/ Quẳng tiền xuống ghềnh sông Cái” thì cuộc sống mới yên bình trở lại: Mình lại là mình lực điền Sau khi đã huyền thoại hóa cuộc đời ông bà, cha mẹ trong mạch sống dân gian ngàn đời, nhà thơ trở lại một nỗi đau có thực của người con từng khiến anh“nước mắt tràn đê” bởi xót xa ân hận: Cha cũng là người bằng xương bằng thịt Nhưng hóa ra đó chỉ là cái cớ để nhà thơ lắng sâu hơn vào những sự thật, những điều cao cả lớn hơn phận số của một cá nhân cụ thể: Lạ kỳ chưa
"Sông Cái mỉm cười" bởi có Nụ Cười bao dung thấm đượm sự từng trải và tình thương cao cả. Sông Cái không thể chết, không bao giờ chết bởi nó cần tồn tại để chứng kiến những con người của các thế hệ kế tiếp nhau dũng cảm sống trong bất kỳ cảnh ngộ nào, và chân thành hồn hậu biết bao trong tình yêu thương: "Sông luân hồi miệt mải/ Cho phù sa muôn đời/ Chẳng chút chi đòi lại/Chỉ đòi còn mãi dòng sông/ Sóng lòng phụ tử ngân nga…" Bản tráng ca có sức lay động lòng người bởi vừa khái quát được bản chất của sự Tồn tại, vừa gợi racái khát vọng cháy lòng phải vươn tới bản chất ấy trong mỗi người, bằng hình tượng thơ giàu xúc cảm xoắn xuýt đời sống và tình nghĩa nằm sâu trong mạch chữ.Có thể nói “Sông Cái mỉm cười” tập trung rõ nét nhất đặc trưng bút pháp của NNB: liên kết các tổ hợp hình ảnh trong một trường liên tưởng có xu hướng “lạ hóa”, “huyền thoại hóa”, mà chất keo kết dính chúng không phải là sự thông minh, là kỹ thuật, mà là nỗi xót xa thương cảm đằm sâu- đó cũng là “phương thức thể hiện rất nhạy cảm với nỗi khổ đau” mà tôi đã từng đề cập trong bài”Thử mở một cánh cửa vào thế giới thơ NNB” (vanvn.net) Tới đoạn sát kết, ta hãy chú ý một tâm lý kỳ lạ: sự nhớ thương sâu nặng với cha khiến nhà thơ đột nhiên có cảm nghĩ cha hồi sinh, và đó cũng là cơ sở tâm lý nghệ thuật cho việc “đúc” lại tất cả những nỗi đau buồn cay đắng của biết bao kiếp người (trong đó có bốn thế hệ gia đình nhà thơ trên con thuyền Đời xuôi theo dòng chảy và số phận của sông Mẹ) để biến thành những biểu tượng mới của Sự Sống được thăng hoa trong Tình thương và Ân nghĩa: Sông chảy qua làng Khi viết những dòng này, nhà thơ đã trải qua bao năm tháng cực nhọc, tủi hờn, đã sống qua bao “Bài ru trằn trọc“,đã ngộ ra “Hoa cỏ nào hoa cỏ chẳng nên thơ/ Âm dương nào không cười khóc” (Tinh tú ngộ duyên). Tới đây, “dòng sông nắng” dẫn người đọc vào kết bản trường ca: Hai cha con lững thững về làng Nếu hình dung đây là một trường đoạn phim thì sẽ thấy: máy quay ở trên cao, thu hình hai cha con đi chầm chậm trong ánh sáng ngược tạo thành hai bóng silhouette bé nhỏ nhưng không hề tạo cảm giác cô đơn, bởi có muôn vàn ánh phản chiếu lung linh của dòng sông đầy cỏ mật và hoa nắng làm chỗ dựa tin cậy cho họ; rồi tiếp đến hai cận cảnh cha – con đang đi, (máy quay đi theo), lưu lại nụ cười trên môi từng người, sau cùng lại rút ra toàn cảnh dòng sông… Ở đoạn “kết phim” giàu ý nghĩa này, bản giao hưởng sẽ dào dạt dâng lên – bản giao hưởng về dòng sông chất chứa sức mạnh không chỉ của bản thân nó mà còn là sức mạnh của con người vừa chinh phục vừa nương nhờ vào nó theo cách “Mỗi người mang theo một dòng sông Cái” để vượt qua mọi giông tố của số phận cá nhân cũng như số phận của một Dân tộc. Bằng hai câu thơ cuối: “Và anh tin lòng con anh/ Sông Cái cũng mỉm cười…”, nhà thơ một lần nữa lặp lại cái ấn tượng ám ảnh suốt bản trường ca để hoàn chỉnh cái hình tượng thơ nhất quán: “Sông Cái Mỉm Cười“. Nó chính là Bản tráng ca của Tình Thương, của khát vọng Sống sao cho xứng đáng là những người con của Sông Mẹ vĩ đại… ________________________________ * Sông Hồng từ xa xưa vốn mang tên Sông Cái, chắc vì vậymà người châu Âu hồi thế kỷ 19 gọi là Sông Koi – có nghĩa là Sông Mẹ. Tên sôngHồng là do người Pháp đặt: Fleuve Rouge – Sông Đỏ, còn tên chữ Hán là Nhị Hà. * Những trích dẫn thơ đều lấy từ “Thơ NNB”, Nxb văn học. 2010 (*) Điện thoại ghi âm cuộc trò truyện giữa NSND Đào Trọng Khánh và tác giả Sông Cái Mỉm Cười NNB. Nguồn Vanthoviet.com
Filed under: Thơ, Trà Đàm, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa | ||
| Nói và làm: Thiên thời, địa lợi, nhân chưa hoà! Posted: 21 Mar 2011 03:15 PM PDT Tác giả: Lê Khắc (VEF.VN) – Các đại gia công nghệ nước ngoài đã nhòm ngó Việt Nam bấy lâu nhưng vẫn chỉ dè dặt đầu tư vì không tìm đủ kỹ sư và nhân công chất lượng cao. Dù giáo dục vẫn luôn được coi là quốc sách hàng đầu nhưng chúng ta vẫn chưa có một đội ngũ nhân lực đạt chất lượng quốc tế.
Tập đoàn Nokia đã chính thức công bố việc chọn Việt Nam để xây dựng nhà máy sản xuất điện thoại di động. Đây là điều đáng mừng khi nhà sản xuất điện thoại di động lớn nhất thế giới đã chọn Việt Nam là nước thứ 4 ở Châu Á để triển khai các cơ sở sản xuất lớn của mình. Sự kiện này cho thấy, một xu hướng tích cực trong thu hút đầu tư các tập đoàn công nghệ lớn của thế giới đến đầu tư ở Việt Nam. Nhưng ngay cả khi tràng pháo tay vui mừng trong lễ ký kết ghi nhớ đầu tư còn chưa dứt, các quan chức cao cấp của Bộ Kế hoạch – Đầu tư đã cùng bày tỏ lo ngại về khả năng đáp ứng đủ yêu cầu về nguồn lao động công nghệ cao có chất lượng cho dự án này. Lo ngại này là điều hoàn toàn có cơ sở khi biết rằng, trước Nokia, một tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới là Intel khi đầu tư nhà máy trị giá 1 tỷ USD tại Việt Nam cũng phải “gạn đục khơi trong” mới chọn được chưa tới 100 kỹ sư và công nhân bậc cao dù nhu cầu cao hơn gấp nhiều lần. Và đến nay, việc tuyển đủ nhân lực cho các giai đoạn triển khai tiếp theo của dự án luôn là vấn đề khó khăn gây lo lắng. Nhiều năm sau mở cửa đón làn sóng đầu tư ngoại vào, Việt Nam vẫn lẹt đẹt nằm ở hàng chót của chuỗi giá trị toàn cầu cũng bởi ta chỉ làm gia công và chỉ dựa vào ưu thế nhân công giá rẻ dồi dào. Trên lộ trình phát triển, Việt Nam đang cần một sự thay đổi về chất, đưa Việt Nam từ nấc thấp của chuỗi giá trị toàn cầu lên một nấc cao hơn với những giá trị và sự tự hào lớn hơn. Trong buổi bàn tròn trực tuyến mới đây với Diễn đàn Kinh tế Việt Nam, ông Dương Vân Đệ, TGĐ Công ty TNHH Tân Thuận chia sẻ rằng ở khu chế xuất Tân Thuận của ông đang có một xu hướng chuyển dịch từ các ngành sử dụng nhiều lao động sang các ngành công nghệ cao. Các nhà đầu tư Singapore trong buổi giao lưu gặp gỡ cuối tuần qua tại Hà Nội cũng khẳng định mongmuốn được đầu tư những ngành công nghệ hiện đại ở Việt Nam. Có vẻ như thiên thời, địa lợi mà nhân vẫn chưa hoà! Nhân lực là một trong 3 nút thắt lớn hiện nay của nền kinh tế Việt Nam. Chúng ta có một lực lượng lao động đông nhưng trình độ và chất lượng thấp, thiếu lao động qua đào tạo nghề và thiếu trầm trọng các nhân lực có chất lượng trong các ngành công nghệ cao. Nó đang là một thách thức lớn trong qua trình phát triển và tăng tốc của Việt Nam. Hơn 20 năm qua, sức hấp dẫn đầu tư của Việt Nam bên cạnh yếu tố về ổn định chính trị, thị trường tiềm năng, ưu đãi đầu tư cao thì nhân công giá rẻ luôn là một lợi thế. Hậu quả là chúng ta có một thành quả thu hút đầu tư không có nhiều niềm vui khi đa số là các ngành gia công, sử dụng nhiều nhân lực, giá trị thấp. Còn các các nhà đầu tư lớn, các tập đoàn công nghệ lớn của thế giới vẫn còn e ngại vì cái họ cần nhất là nhân lực trình độ cao vẫn không có nhiều. Nhận thấy điều này, Chính phủ đã yêu cầu tập trung và đầu tư mạnh mẽ để phát triển giáo dục, đào tạo nhân lực có chất lượng cao. Nhiều năm qua, giáo dục vẫn được coi là quốc sách hàng đầu. Hàng chục ngàn tỷ đồng đã được đầu tư, nhiều dự án trọng điểm đã được triển khai, nhiều trường đại học, cao đẳng và dạy nghề mới đã được ra đời đánh dấu sự mở rộng rầm rộ về quy mô và số lượng trên tất cả lĩnh vực và nhiều cấp học. Những dự án “đại học đẳng cấp quốc tế”, những chương trình tiên tiến được bê nguyên từ nước ngoài về, những giảng viên Tây được mời sang thỉnh giảng nhưng chẳng thấm tháp vào đâu so với nhu cầu “khủng” của toàn nền kinh tế. Tuy đầu tư nhiều tiền, thành lập thêm trường, mở rộng đào tạo nhưng với một tư duy quản lý không có nhiều thay đổi, chương trình giảng dạy và mô hình học tập lạc hậu, đội ngũ giảng viên còn nhiều hạn chế cộng với hạ tầng kỹ thuật phục vu cho học tập không đảm bảo đã cho ra đời những sản phẩm kiểu “chuồn chuồn đạp nước”. Chúng ta vẫn có câu “thừa thầy, thiếu thợ”. Nay, rõ ràng sự thiếu đó đã trở thành một cơn khát – cơn khát đội ngũ kỹ sư, công nhân bậc cao mà nền giáo dục nước nhà, dù được đầu tư mạnh mẽ trong nhiều năm, vẫn chưa đáp ứng được. Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế | ||
| Diễn biến mặt trận ngoại giao quanh Libya Posted: 21 Mar 2011 03:14 PM PDT Phi cơ của liên quân trong một đợt chuẩn bị xuất kích đánh vào Libya Chiến sự diễn ra liên tiếp tại Libya đang đặt ra câu hỏi về thái độ và phản ứng thực của các nước Nga và Trung Quốc vốn ban đầu đã “bật đèn vàng” cho Liên quân tấn công chế độ Gaddafi. Cuối tuần qua, các nhà bình luận đã cố gắng tìm hiểu vì sao Trung Quốc và Nga, hai nước thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, đã đồng ý để Hoa Kỳ, Anh và Pháp mở trận không chiến Libya. Trong cuộc bỏ phiếu tối thứ Năm tuần trước, hai nước này bỏ phiếu trắng, coi như là để cho liên quân lập và kiểm soát vùng cấm bay tại Libya. Nhưng thái độ này cũng có thể thay đổi theo tình hình, nhất là khi nghị quyết 1973 có định nghĩa khá rộng trong việc cho phép liên quân làm gì. Nhất là khi các giới tại Washington, London và Paris nay đồng ý không đổ bộ để chiếm đóng Libya nhưng có vẻ sẽ làm tất cả để loại ông Gaddafi. Theo giải thích của Fyodor Lukianov, tổng biên tập tạp chí ‘Nga và quan hệ quốc tế’ cho báo chí biết nước Nga nay không nhất thiết cứ phải phủ quyết các đề nghị của Phương Tây như hồi có cuộc bỏ phiếu trừng phạt Zimbabwe ba năm trước. Ông nói trước đây, “Liên Xô có thái độ là bảo vệ chủ quyền của mọi nước chống lại sức ép từ Phương Tây”, và Nga cũng theo truyền thống đó một thời gian dài. Nhưng nay, Moscow “không nhất thiết khi nào cũng phải tỏ thái độ rõ rệt về bất cứ đề tài nào”. Theo ông, lần này, lãnh đạo Nga cho rằng “quyền lợi của Nga trước hết là nằm ở châu Âu và châu Á, nên việc gì mà phải xung khắc với Hoa Kỳ và EU trong vấn đề Libya”.
Valery Nesterov Quyền lợi ở đâu? Trung Quốc lần này cũng không phản đối việc mở vùng cấm bay tại Libya với lý do chính các nước Ả Rập yêu cầu chuyện đó. Đó là chưa kể, có ý kiến cho rằng quyền lợi của Trung Quốc tại Bắc Phi sẽ đảm bảo hơn một khi chế độ Gaddafi ra đi. Trong thời gian diễn ra hỗn loạn, chế độ Gaddafi cũng không có hành động gì để bảo vệ hàng vạn công nhân Trung Quốc tại đây, dù họ đang làm việc trong các công trình mà Libya mời đến. Báo chí Trung Quốc nói nhiều đến các vụ công nhân của họ bị những đám côn đồ tấn công, và chính quyền đã phải cử tàu chiến và phi cơ đến đón họ về. Tuy Trung Quốc không hề muốn “Cách mạng Hoa Nhài” nổ ra ở nước mình nhưng cũng không cho rằng đứng ra bảo vệ các chế độc độc đoán trong vùng là hợp lý. Ngoài ra, chế độ Gaddafi với các phát biểu ngược xuôi bất nhất xem ra cũng không còn khả tín ở cương vị một đối tác làm ăn với Trung Quốc. Nhìn từ phía Nga, ông Lukianov cho rằng “Trung Quốc cũng muốn đứng sang một bên, xem diễn biến tình hình ra sao” trong vụ Libya. Tuy nhiên, “cửa sổ ngoại giao” để Phương Tây giải quyết chế độ của ông Muammar Gaddafi có thể không còn mở rộng. Chỉ vào ngày sau các vụ không tập, cả Nga và Trung Quốc đều lên tiếng phê phán cách bắn tên lửa vào Tripoli của liên quân do Mỹ, Anh và Pháp dẫn đầu. Bộ Ngoại giao Nga hôm 20/3 lên tiếng tỏ ý lo ngại về “diễn tiến của chiến dịch không tập” tại Libya và kêu gọi “ngưng dùng vũ lực”. Tuy thế, một nhà báo của BBC Tiếng Nga cho hay dù nói thế, chính giới Nga “vui lòng để liên quân tấn công ông Gaddafi, và cũng vui khi thấy liên quân gặp khó khăn”. Còn Trung Quốc hôm nay 21/3 cũng lên tiếng chỉ trích cách bắn phá của liên quân. Reuters trích lời giới quan sát thân chính phủ ở Trung Quốc cho rằng “Ảnh hưởng của Trung Quốc tại Trung Đông và Bắc Phi ngày càng tăng” nên Trung Quốc phải nói ngày càng mạnh. Nguồn dầu từ Trung Đông và Bắc Phi là sản phẩm nhập khẩu quan trọng đối với Trung Quốc, chiếm một nửa số dầu nước này nhập về hàng năm, theo Reuters. Tuy nhiên, cũng phải nói rằng sức nặng của lý lẽ Trung Quốc nêu ra cùng phiếu phủ quyết tại Hội đồng Bảo an LHQ cũng không nhiều như người ta nghĩ. Vì mới bắt đầu bước chân ra xa các vùng ảnh hưởng truyền thống ở châu Á, tiếng nói của Bắc Kinh tại châu Phi chưa nhiều, dù có các quyền lợi kinh tế. Trong khi đó, vùng Trung Đông luôn l̀à khu vực ảnh hưởng truyền thống của các cường quốc châu Âu, từ mấy trăm năm qua, và từ thế kỷ 20 là cả Hoa Kỳ. Năm 1991, khi nổ ra cuộc chiến Vùng Vịnh lần 1 dưới thời Tổng thống Bush cha, Bắc Kinh cũng để phiếu trắng như lần này. Tuy thế, sau đó, trước hỏa lực mạnh mẽ của liên quân do Hoa Kỳ lãnh đạo, các giới tại Trung Quốc, nhất là phe quân sự cảm thấy lo ngại. Lần này cũng vậy, Trung Quốc hiện bị giằng co giữa hai thái độ: vừa đáp ứng đòi hỏi của Phương Tây, vừa phê phán làm so đủ để có vị thế là nước lớn. Nếu chiến sự diễn biến xấu, chắc chắn tiếng nói chỉ trích liên quân từ Nga và Trung Quốc sẽ còn gia tăng nhưng không để làm đổ vỡ quan hệ với Hoa Kỳ và các đồng minh của Washington. Như thế, khác với thái độ của Việt Nam trên nguyên tắc ‘chủ quyền và lãnh thổ’, sự phản đối đến từ Trung Quốc là có tính toán, tùy thuộc vào tình hình. Trước mắt, như bình luận của ông Valery Nesterov, một chuyên gia đánh giá về dầu khí nói với Moscow News thì “Nga và các nước như Trung Quốc đang chơi bài Chờ và Xem”. Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới | ||
| Hoãn vụ ‘xử công khai’ ông Cù Huy Hà Vũ Posted: 21 Mar 2011 03:13 PM PDT Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ bị bắt hồi tháng 11/2010 trong vụ việc thu hút dư luận Tòa án tại Việt Nam cho hay vụ xử tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, dự kiến ra toà ngày 24/3 sẽ được hoãn đến tháng 4 dù mới tuần trước nhà chức trách nói “sẽ xử công khai” nhân vật trí thức nổi tiếng bị bắt tháng 11 năm ngoái. Tin của hãng AFP cho hay quan chức toà án không nêu ra lý do vì sao họ hoãn lại phiên toà xử ông Hà Vũ theo điều 88 Bộ Luật Hình sự. Giới chức cũng không nói ngày nào cụ thể trong tháng 4 sẽ được định ra. Hiện cũng không rõ nếu vụ xử ông Cù Huy Hà Vũ, tiến sĩ luật có bằng tại Pháp, sẽ vẫn diễn ra trong tháng 4 thì sẽ được tổ chức gần ngày bầu cử Quốc hội Việt Nam trong tháng 5 này tới mức nào. Vẫn điều 88 Trả lời BBC từ Hà Nội, luật sư Nguyễn Văn Đài, người vừa ra tù nhưng vẫn bị quản chế ở Hà Nội cho biết ý kiến về vụ xử luật sư Hà Vũ: “Tôi cũng như ông Vũ và tất cả những người đã và đang bị xét xử theo điều luật 88 Bộ Luật Hình sự, chúng tôi hoàn toàn không vi phạm Bộ luật đó vì đây là một điều luật vi hiến.” Nói với BBC hôm 21/3/2011, ông Đài đề nghị: “Chúng tôi muốn cộng đồng quốc tế và những người đấu tranh dân chủ trong nước yêu cầu chính quyền hủy bỏ điều luật vi hiến như vậy.”
LS Nguyễn Văn Đài Mới tuần trước, truyền thông trong nước cho hay phiên tòa sơ thẩm xử tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ tội “Tuyên truyền chống Nhà nước” ngày 24/03 tới sẽ được tiến hành công khai. Báo chí Việt Nam hôm 16/3 trích quan chức Tòa án Nhân dân TP Hà Nội nói phiên xét xử sẽ công khai và “phóng viên báo chí muốn tham dự phiên tòa có thể đăng ký tại bộ phận văn phòng” của tòa án. Tuy nhiên, nhiều nhà báo và blogger tin rằng khi xảy ra xét xử thì việc vào toà sẽ không dễ như vụ Sầm Đức Xương tại Hà Giang. Trước đó có tin nói thân nhân của ông Cù Huy Hà Vũ, 53 tuổi, con trai cố thi sĩ, bộ trưởng Huy Cận đã được thông báo sẽ không được tham dự. Ông Cù Huy Hà Vũ bị bắt từ đầu tháng 11/2010, sau đó bị truy tố tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự. Báo chí đăng tin theo quan điểm nhà nước như tờ Thanh Niên đã nói rằng ông Hà Vũ bị bắt cùng “40 đầu tài liệu, trong đó có một số bài viết, trả lời phỏng vấn có nội dung đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, xóa bỏ điều 4 Hiến pháp nước CHXHCN VN, đòi đa nguyên, đa đảng”. Ngoài ra, các tài liệu này, vẫn theo truyền thông Việt Nam “đã xuyên tạc cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược”. Theo luật Việt Nam, ông có thể bị phạt tù từ ba đến 12 năm tù giam, nếu bị tòa xử là có tội. Dự kiến bốn luật sư tham gia đại diện bảo vệ quyền lợi cho ông trong phiên sơ thẩm. Nhưng luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, vợ ông, đã không được chấp thuận bào chữa cho chồng. Vụ bắt ông Cù Huy Hà Vũ, người thường lên tiếng trong nhiều vấn đề nhạy cảm của chính trị Việt Nam, xảy ra không lâu trước Đại hội Đảng Cộng sản đã thu hút dư luận mạnh mẽ cả trong và ngoài nước. Trong một diễn biến liên quan, hôm 25/1 năm nay, bà Libby Liu, Tổng Giám đốc đài phát thanh bằng chín thứ tiếng châu Á, trong đó có tiếng Việt, gửi thư tới Tòa án Nhân dân TP Hà Nội, bày tỏ quan ngại và kêu gọi trả tự do ngay lập tức cho Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ. Trước đó, gia đình ông Cù Huy Hà Vũ đã có yêu cầu RFA cùng với đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) tham gia quá trình tố tụng vì “trong cáo trạng đối với ông Vũ” có lấy việc ông trả lời phỏng vấn hai đài này làm chứng cứ cho việc ông vi phạm luật pháp. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment