Đọt Chuối Non |
- Một viên gạch nữa trên bức tường – Pink Floyd
- Nhớ “Luật Hấp Dẫn” ngày đêm
- Ai Mua Hồ Tây Ra Mua
- Chùm ảnh nhân Ngày Nước của Liên Hiệp Quốc 22/3
- LS Trần Lâm: ‘Vụ Cù Huy Hà Vũ khó xử’
- Tokyo cảnh báo về mức độ phóng xạ
- Chùa đẹp thế giới
- Bạn có tận dụng mọi cơ hội để tích cực không?
- Thủng thẳng với thơ… (phần 6)
- “Hiệp sỹ đường phố” và thư “nặc danh”
| Một viên gạch nữa trên bức tường – Pink Floyd Posted: 23 Mar 2011 02:07 PM PDT Một viên gạch nữa trong Bức tườngNghệ sĩ: Pink Floyd ooooooooooooo, oooooooo, ooooooooooo, ooooooooo, ooooooooo, ooooooooo,oooo. Chúng tôi không cần giáo dục (Một đám trẻ hát) Chúng tôi không cần giáo dục Nói: Another Brick in the WallArtist: Pink Ployd We don’t need no education We don’t need no education Chào các bạn, "Another brick in the Wall" là bài hát rất nổi tiếng của ban nhạc Pink Floyd. We don’t need no education Chúng tôi không cần giáo dục Không chế giễu đen tối trong lớp học Nhưng thật ra ý của Roger Waters – tác giả bài hát – là phản đối kiểu giáo dục cứng nhắc, nhồi sọ về tư tưởng trong các trường học nội trú với những ông thầy cáu có sẵn sàng chửi mắng học sinh như Roger từng trải nghiệm khi còn nhỏ. Mở rộng hơn, bài hát phản đối kiểu giáo dục cứng nhắc và nhồi sọ. Hình ảnh nổi bật trong bài hát là "một viên gạch nữa ở trên bức tường". Theo lời giải thích trên trang Songfacts, bức tường nói đến bức tường mà chính Waters xây quanh mình bởi vì anh xa rời thực tế. Những viên gạch trên bức tường là những sự kiện trong đời khiến anh xây bức tường quanh chính, và chính thầy giáo của anh là một viên gạch nữa trên bức tường. Phỏng vấn bởi báo Mojo vào tháng 12/2009, Rogers giải thích là "Bạn không thể thấy tìm thấy ai ủng hộ giáo dục hơn tôi trên thế giới này. Nhưng kiểu giáo dục tôi trải qua ở trường dạy ngữ pháp vào những năm 50s có đầy sự điều khiển và cần thiết phản đối". Giáo dục tốt là gỡ bỏ những bức tường và tạo cho con người đầu óc tự do. Các bạn nhỉ? Chúc các bạn một ngày vui, Hiển Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa |
| Posted: 23 Mar 2011 02:05 PM PDT Chào các bạn, Chúng ta đã nhắc đến Luật Hấp Dẫn rất thường xuyên. Luật này rất giản dị: "Điều gì bạn nghĩ đến, mơ đến, nói đến thường xuyên, sẽ thành sự thật." Tức là, tư tưởng của bạn hấp dẫn những điều nó tư duy đến với bạn. Nếu bạn nghĩ là bạn có tiền, tiền sẽ đến. Nếu bạn nghĩ là bạn thiếu tiền, tiền sẽ thiếu. Nếu bạn nghĩ là cuộc đời đẹp, những tốt đẹp của cuộc đời sẽ đến. Nếu bạn nghĩ là cuộc đời khốn nạn, những chuyện khốn nạn sẽ đến. Nếu bạn nghĩ là con người rất tốt đẹp, những người tốt đẹp sẽ đến. Nếu bạn nghĩ là con người tồi tệ, những người tồi tệ sẽ đến. Nếu bạn ca tụng đạo đức của mọi người chung quanh, đạo đức sẽ tràn ngập. Nếu bạn chửi bới những bất đạo đức chung quanh bạn, bất đạo đức sẽ đến. Luật Hấp Dẫn hấp dẫn theo kiểu nhắc là đến, dù là nhắc kiểu nào. Bạn ca tụng trộm cướp, trộm cướp sẽ đến. Bạn chửi bới trộm cướp, trộm cướp cũng sẽ đến. Không phải chửi bới mà trộm cướp không đến. Nói lại, Luật Hấp Dẫn hấp dẫn theo kiểu NHẮC là đến, dù là nhắc kiểu nào. Cho nên nếu muốn trộm cướp đừng đến thì đừng nhắc gì đến trộm cướp (hay nhắc một chút thôi), và tập trung năng lực và ca tụng sự thành thật. Nếu thành thật đến, thì đương nhiên là trộm cướp phải đi. Chúng ta phải biết sử dụng Luật Hấp Dẫn để hấp dẫn nhưng điều tốt đẹp đến như thế. Như căn phòng có giới hạn nhất định, khi các thùng hoa vào phòng, thì các thùng rác phải bị đẩy ra ngoài để dành chỗ cho hoa. Cho nên chúng ta phải nhớ luôn luôn khen, và không chê. Luôn luôn ủng hộ điểm mạnh của một người, và phớt lờ điểm yếu. Ca tụng thành công, và phớt lờ thất bại. (Nếu phải nghiên cứu thất bại thì nhìn thất bại như một bài học quý của cấp tiến sĩ). Nhắc đến cái tốt trong mọi người, và phe lờ cái xấu. Nói đến yêu thương, và đừng nghĩ đến thù hận. Nói đến hòa bình, và đừng nói chiến tranh. Nghe có vẻ rất một chiều, nhưng chẳng một chiều thế nào. Con của bạn hay nói dối, thay vì mắng nó và đánh nó hàng ngày vì nói dối, thì chỉ khen nó khi nó nói thật. Từ từ Luật Hấp Dẫn sẽ mang thành thật đến cho nó, và tự nhiên là nói dối sẽ biến mất, mà bạn chẳng phải NHẮC đến chút nào. Nhắc là đến. Đó là luật hấp dẫn. Nếu ta muốn điều gì ra đi, thì đừng nhắc nó, nhưng chỉ nhắc điều ngược lại nó. Muốn gian dối ra đi, thì đừng nhắc đến gian dối, mà chỉ nhắc đến thành thật. Luật Hấp Dẫn cực kỳ giản dị, nhưng chẳng mấy ai thuần thục, vì chẳng mấy ai có kỹ luật tư duy đủ để chỉ "hấp dẫn" một chiều tích cực và tuyệt đối không nhắc đến điều tiêu cực. Đừng nhắc đến bóng tối, chỉ nói việc thắp đèn và làm việc thắp đèn. Các bạn có hiểu chân lý giản dị này không? Chúc mọi người một ngày hấp dẫn. Mến, © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm |
| Posted: 23 Mar 2011 02:04 PM PDT (Đồng cảm cùng nhà thơ Hoàng Xuân Họa qua bài thơ: Ai Mua Hồ Tây Ra Mua)
AI MUA HỒ TÂY RA MUA Ai mua đi hộ Hồ Tây Hoàng Xuân Họa (Trót một thời yêu II – Nhà xuất bản Hội nhà văn 2006)
Trên đời này có ai lại mong: "Ai mua đi hộ Hồ Tây" bao giờ, thế mà nhà thơ Hoàng Xuân Họa lại cầu khẩn như vậy đấy. Thậm chí còn mong người ta: "Đem xa ra khỏi chỗ này cho xong". Thật là ngược đời, thật là trớ trêu! Nhưng cái lạ ẩn chứa trong cái tưởng như không bình thường ấy là những suy tư trăn trở, đau xót trước danh lam thắng cảnh Hồ Tây đang mất đi vẻ đẹp nguyên sơ, trong sáng, của một con người biết yêu, biết trân trọng nâng niu cái đẹp của quê hương đất nước. Nhà thơ đặt ra một giả thiết là Hồ Tây không còn ở đó và không còn trong tâm tưởng mỗi người? Chỉ nghĩ đến lúc ấy mà lòng chợt quặn thắt. Hồ Tây, sản phẩm tuyệt vời của dòng Sông Mẹ – (Hồ Tây vốn là một đoạn của sông Hồng), là nơi sản sinh ra bao truyền thuyết ly kỳ: theo truyện "Hồ Tinh" thì có tên là hồ (hoặc đầm) Xác Cáo, vì truyện kể là có một con cáo chín đuôi ẩn nấp nơi đây làm hại dân. Long Quân mới dâng nước lên phá hang cáo, hang sập thành ra hồ.Theo truyện "Khổng lồ đúc chuông" thì hồ lại có tên là Trâu Vàng, gắn với câu chuyện ông khổng lồ có tài thu hết đồng đen của phương bắc đem đúc thành chuông, khi thỉnh chuông, tiếng vang sang bên phương bắc. Vì đồng đen là mẹ vàng nên con trâu vàng phương Bắc nghe tiếng chuông liền vùng đi tìm mẹ, tới đây nó quần tìm mẹ mãi, khiến đất sụt thành hồ. Từ thế kỷ 11, hồ này đi vào lịch sử với tên là Dâm Đàm (Đầm mù sương), tới thế kỷ 15 thì đã gọi là Tây Hồ. Ngay từ thời Lý – Trần, các vua chúa đã lập quanh hồ nhiều cung điện làm nơi nghỉ mát, giải trí, như cung Thúy Hoa thời Lý, điện Hàm Nguyên thời Trần nay là khu chùa Trấn Quốc, cung Từ Hoa thời Lý nay là khu chùa Kim Liên, điện Thuỵ Chương thời Lê nay là khu trường Chu Văn An… Những ngày đẹp trời, chơi thuyền Hồ Tây là một thú tao nhã, đồng thời cũng được thăm khá nhiều di tích và thắng cảnh: Làng Nghi Tàm, quê hương nhà thơ “Bà huyện Thanh Quan” với chùa Kim Liên có kiến trúc độc đáo; làng Nhật Tân như thiếu nữ đương thì khoe sắc hoa đào mỗi độ xuân về, tương truyền là nơi Lạc Thị đời Hồng Bàng sinh ra một bọc trứng nở thành bảy con rồng. Rồi làng Xuân Tảo với đền Sóc thờ Thánh Gióng, làng Trích Sài có chùa Thiên Niên thờ bà tổ nghề dệt lĩnh, sang làng Kẻ Bưởi có nghề làm giấy cổ truyền và đền Đồng Cổ thờ thần Trống Đồng, được xây dựng từ đời vua Lý Thái Tông, nơi bách quan hội thề: "Làm con bất hiếu, làm tôi bất trung, xin thần minh giết chết". Làng Thụy Khuê có chùa Bà Đanh nổi tiếng một thời… Và đặc sắc nhất là đền Quán Thánh. Xưa Cao Bá Quát đã miêu tả hồ Tây là Tây hồ chân cá thị Tây Thi (Hồ Tây đích thị là nàng Tây Thi). Đây là một cách ví von độc đáo nhưng thật đúng trước thắng cảnh của thủ đô đẹp cả bốn mùa. Hồ Tây là một không gian văn hóa không thể thiếu của Thủ Đô và trong lòng người Việt. Nhân vật trữ tình (tôi) trong bài thơ thực ra vô cùng yêu quí Hồ Tây, đồng nhất vẻ đẹp của Hồ Tây với tâm trạng của mình. Hồ Tây tự bao giờ đã gắn bó máu thịt với nhà thơ: "Đã từng một giải bờ mong/ Đã từng chộn rộn sóng lòng dâng chao". Cái điệp "đã từng" ấy như vết khắc vào tình cảm của nhà thơ rồi và Hồ Tây đã trở thành không gian nghệ thuật cho nhà thơ trải lòng, gửi gắm tình cảm. Có phải đã bao lần nhà thơ dạo bước quanh hồ. Đã bao lần buồn vui chia sẻ cùng Hồ và cùng Hồ ngâm nga câu ca: "Gió đưa cành trúc la đà. Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương. Mịt mù bãi cát màn sương. Nhịp chày Yên Thái, bóng gương Tây Hồ". Đã bao lần nhà thơ thả hồn trong mênh mông mù sương và dõi theo những cánh sâm cầm "vỗ cánh mặt trời". Đã bao lần nhà thơ lặng trong tiếng chuông chùa ngân xuyên ba cõi… Hồ Tây đã trở thành người bạn thân thiết của nhà thơ. Bởi vậy nếu như Hồ Tây không còn, giống như một nhà thơ từng tuyên ngôn: "Nếu như không có dòng Hương/ Câu thơ xứ Huế nửa đường đánh rơi". Thì đây có phải là tuyên ngôn của nhà thơ Hoàng Xuân Họa? Điệp từ: "Khỏi" được nhắc lại tới năm lần như muốn dứt đi những cái "gai" trong mắt nhà thơ, những cái làm phá vỡ không gian tuyệt vời của Hồ Tây. Bốn câu thơ cuối khắc họa rõ nét tâm trạng đau đớn, khắc khoải, cô đơn, thậm chí bất lực của nhà thơ trước cảnh Hồ Tây bị thu hẹp, bị phá vỡ cảnh quan, bị đầu độc… Cảnh nhà thơ: "quanh đi", "quành lại" thật đáng suy tư, đầy tâm trạng và xa xót khi thấy nhà thơ: "bước thấp bước cao" mà chỉ có: "gió ném ào ào lá khô". Ai người đồng cảm? Ai người tri âm? Cái cách nói tửng tửng ngược đời của nhà thơ Hoàng Xuân Họa trở thành một dụng ý nghệ thuật, phản ánh thực trạng vô tâm của con người đang diễn ra với Hồ Tây và là cách thể hiện tình cảm rất lạ, độc đáo với thắng cảnh Tây Hồ, tạo nên những dư ba, ám ảnh và trăn trở trong lòng người đọc. "Ai mua đi hộ Hồ Tây/ Đem xa ra khỏi chỗ này cho xong"! Cái cảnh: "Mộng du nện gót đến trơ khấc mình" thực phũ phàng, nhà thơ đi như trong vô thức với ngổn ngang , bề bộn tiếc nuối và khát khao dẫu nói không thành lời: "Bao giờ trở lại ngày xưa" ? Bài thơ trở thành một thông điệp không lời thức tỉnh lương tri mỗi người. Trần Vân Hạc Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa |
| Chùm ảnh nhân Ngày Nước của Liên Hiệp Quốc 22/3 Posted: 23 Mar 2011 02:03 PM PDT Cô Vimla, dân làng Rasulpura ở Ấn Độ nói: “Tôi phải đi lấy nước cách nhà gần 2 cây số. Dân làng tôi đi bộ 2-5 km mỗi ngày để gánh nước về dùng. Phụ nữ trong làng luôn lo lắng làm thế nào để lấy đủ nước cho nấu nướng, giặt giũ, và tắm rửa. Không phải ai cũng có đủ tiền để mua nước từ xe bán nước thỉnh thoảng đến làng.”
Egor Serebrennikov, mới 6 tuổi đã biết lấy nước cho nhà mình từ giếng bơm. Cả ba mẹ và em trai của cậu bé sống trong căn nhà gỗ bé nhỏ không có nước máy, và chỉ có một toilet ở ngoài. Họ lấy bếp làm lò sưởi. Ekaterina Solovieva chụp ảnh này ở Kargopol, Arkhangelsk, nước Nga. Nhiều nhà ở các tỉnh của Nga vẫn chưa có vòi nước trong nhà. Nước đóng chai ở Việt Nam thức uống lịch sự và được dùng trong các cuộc họp quan trọng như Hội nghị của Trung ương Đảng Cộng sản. Còn ở Miến Điện, người dân các tỉnh thành nhỏ thường dùng nước từ hồ, ao, sông suối. Ở các thành phố lớn thì tình hình cung cấp nước hay bị gián đoạn do cúp điện. Một người dân làng Basera đang băng qua cánh đồng bị lũ lụt, trên tay cầm một ly nước. Hình do nhiếp ảnh gia Shabbir Husain Imam chụp vào ngày 21/09/2010 ở Punjab, Pakistan. Tám tháng sau vùng này có hơn 170.000 nạn nhân lũ lụt trong đợt thiên tai ảnh hưởng tới trên 20 triệu người. Còn tại Cuba, hơn 91% dân số có nước sạch để uống. Nhưng nạn hạn hán mới đây đang gây ra nhiều khó khăn cho cung cấp nước. Trong hình là cậu bé Reinel López Rodríguez uống nước từ thùng chứa trên nóc nhà. Sheuli Akhter, 12 tuổi ở làng Aushpara tại Comilla, Bangladesh đi lấy nước đã lọc từ một trạm xử lý thạch tín do quỹ phi chính phủ xây. Nước giếng sâu dùng bơm tay hút lên từ mạch bị nhiễm thạch tín là nguyên nhân gây ra nhiều vấn đề sức khỏe ở Bangladesh. Sinh viên Lorena Dezan (trái) và bác sĩ thú y Rebeca Gonzalez mua nước từ người bán dạo ở bãi biển Ipanema, Rio de Janeiro. Nước ở đây chẳng rẻ: 6 đồng reais mua được 1 lít nước (hơn 3 đô la Mỹ). Người bán nước dậy lúc 6 giờ sáng và đi từ ngoại ô vào thành phố. Ông bỏ tiền cọc lấy bình nước đá và mua nước ngọt, nước đá từ chủ bán lẻ trên bãi biển. Phụ nữ và trẻ em lấy nước giếng ở làng Dan Mairo, Niger, một trong những nơi khô cằn nhất trong vùng hạ Sahara, châu Phi. Tan Sue Lynn uống nước trước đập Marina. Con đập này được xây ngay trong trung tâm thành phố, tạo thành hồ dự trữ nước thứ 15 của Singapore. Issac Chua, người chụp bức hình này cho biết: “Nước rất hiếm ở Singapore. Có nước máy là một điều xa xỉ”. Carlos Pérez Guartambel uống nước sống trên dòng sông Irquis, tại làng Parroquia del Portete, gần Cuenca, ở Ecuador. Tại nguồn này nước sông vẫn còn uống được nhưng xuống hạ lưu một chút thì phải xử lý nước. Còn ở làng Hasaka ở bắc Syria, người dân hứng nước mưa và chuyển bằng lừa vào các làng mạc, tỉnh thành còn thiếu nước. Hình này do Assaf Abboud cung cấp. Ông Quách chọn chai nước trong một siêu thị ở Tây An, Trung Quốc. Giá một lít nước dao động từ 1,99 đến 5 nhân dân tệ (30 đến 76 cent tính theo đô la Mỹ) Filed under: Môi trường Tagged: Môi trường |
| LS Trần Lâm: ‘Vụ Cù Huy Hà Vũ khó xử’ Posted: 23 Mar 2011 02:02 PM PDT Ông Cù Huy Hà Vũ là con của vị khai quốc công thần Cù Huy Cận và có quan hệ với nhiều vị lãnh đạo ở Việt Nam Tòa án ở Hà Nội đã quyết định hoãn vụ xử Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ về tội tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa. Vụ xử này đáng ra sẽ được tiến hành vào ngày kia, 24/3 nhưng nay chưa rõ ngày giờ mới của vụ xử. Gia đình ông Cù Huy Hà Vũ được thông báo sẽ không thể tham dự phiên xử cho dù tòa tuyên bố đây là vụ xét xử công khai. Ông Trần Lâm, một luật sư có tiếng ở Hà Nội nói với đài BBC vụ xử ông Hà Vũ sẽ phức tạp do các diễn biến ở các nước Ả Rập và Bắc Phi cũng như sự can thiệp của các quan chức Việt Nam. Ông nói: “Cái vụ này cũng có thể gọn nhẹ thôi, chứ cũng không phải là căng thẳng lắm. “Thế nhưng mà cái việc nó cứ thêm cái nọ, thêm cái kia, để kéo dài… rồi người này can thiệp, người kia can thiệp bây giờ trở thành cái việc lại khó xử. “Lắm thầy nhiều ma, nhiều cha con khó lấy chồng. Nay ý này, mai ý kia, rồi quốc tế, rồi trong nước, rồi ông to, rồi ông nhỏ nên tự nó thành vụ án lớn. “Cũng như cái bệnh bây giờ nó biến chứng, nó phát sinh thì phải ngồi lại, hội chẩn lại. Bây giờ tình thế trong nước như thế này, rồi Trung Đông, Bắc Phi, Địa Trung Hải lắm chuyện, rồi ở Việt Nam và lại còn ông Trung Quốc nữa. “Người ta phải ngồi bình tĩnh xét lại. ‘Bây giờ thôi, nó đã đến thế này rồi thì chúng ta, cũng như con bệnh ấy, chữa theo phương án nào’. “Vì thế bây giờ người ta phải lùi lại, lùi lại để bình tĩnh vì bây giờ nó không phải là vụ án có cách đây hai ba tháng mà nó là vụ án khác.” Công khai Luật sư Trần Lâm cũng nói mặc dù tòa nói phiên xử sẽ diễn ra công khai, điều này sẽ không đơn giản. “Chữ công khai cũng phải nên hiểu nó nhiều nghĩa lắm. “Nói công khai nó cũng thế nọ thế kia.”
Ông nói trong nhiều vụ xử trước đây các nhân viên ngoại giao không được ngồi ở trong phòng xử và những người có mặt cũng được chọn trước. Trước câu hỏi của BBC về chuyện có những luật sư cho rằng Điều 88 của Bộ Luật Hình sự về tội tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa là vi hiến, ông Lâm nói: “Cái việc vi hiến hay không vi hiến thì ở nước Việt Nam này trong giai đoạn hiện nay nó phức tạp lắm. “Thí dụ như ngay trong hiến pháp cũng có những điều rất tự do nhưng tự nhiên lại có Điều 4 thì nó thủ tiêu tất cả các điều khác đi “Hiện nay Đảng ta ở Việt Nam là một chế độ toàn trị, phải dứt khoát như thế chứ không nói rằng nó là một chế độ dân chủ được. “Nhưng mà chúng ta lại có những luật pháp, những chế tài… có dáng dấp của dân chủ, thế nó mới khó khăn. “Chẳng hạn ở các nước kiện thủ tướng không là gì cả nhưng hôm nay tôi nghe người ta nói là quốc hội hay là nhà nước đã ra luật là không được kiện từ bộ trưởng trở lên. “Như thế cũng là trái với thông lệ quốc tế. “Ở ngoài nước các bạn cứ muốn nhà nước Việt Nam này theo phổ cập của các bạn. “Việt Nam theo là nói cho nó đẹp vậy thôi “Nếu đã phổ cập như các bạn thì coi như không có chế độ này nữa. Chế độ này không còn.” Chỉ trích tới đâu? Ông Lâm cũng nói ông tin rằng Việt Nam sẽ rộng lượng hơn với các chỉ trích trong thời gian tới đây. Ông nói một phần đây cũng là xu thế chung của các nước trong đó có Trung Quốc: “Người ta cũng đang có xu hướng bớt căng thẳng vì đây là xu hướng thế giới chứ không phải riêng Việt Nam. “Ông Trung Quốc thế nào thì ông Việt Nam thế thôi chứ Việt Nam đã có gì sáng tạo nhiều lắm đâu.” Hiện tại ông nói những chỉ trích không gây phiền nhiễu và ảnh hưởng lớn vẫn được chấp nhận: “Nhiều người đòi xóa Điều 4 nhưng không việc gì. “Cái luật pháp ở Việt Nam nó không theo cái phổ cập. “Khi thì nó theo cái phổ cập thì nó không bắt tội, nhưng mà khi nó thấy cần có tội thì nó cho đấy là chống đối. “Ngay ở Trung Quốc cũng thế, ông Ôn Gia Bảo kêu gọi dân chủ một cách thẳng thừng “Nhưng bây giờ chắc ông ấy bị kiểm thảo thế nào đấy nên độ này cũng hãm hãm rồi, không hung hăng như kỳ trước. Lãnh đạo tập thể Trong phỏng vấn với Nguyễn Hùng của BBC hôm 22/3, luật sư Lâm cũng giải thích thêm: “Khi một người chỉ trích nhà nước thì việc đầu tiên là cơ quan an ninh người ta phải xem chỉ trích đó vì động cơ gì, mục đích gì và cái người chỉ trích ấy động cơ ra làm sao, suy nghĩ ra làm sao.
“Người ta bắt khi người ta thấy nguy hiểm, anh làm cho người ta phiền toái quá, anh làm tác động nhiều quá. “Còn có những người viết mềm mỏng hơn, có ý thức xây dựng hơn thì cũng có thể người ta không bằng lòng nhưng trong tập thể của người ta cũng có người bằng lòng thì sao. “Cái chế độ quản lý nhà nước của Việt Nam là dựa trên tập thể. Có tập thể hôm nay cái ý chủ đạo nó về nhóm này, nhưng ngày mai ý chủ đạo nó lại về nhóm kia. “Thế nên người ta có thể nói tại sao ở Việt Nam một sự việc lại có hai đường lối.” Ông Lâm nói các nhà lãnh đạo Việt Nam thường gây nhiều thắc mắc vì quá trình ra quyết định của họ không rõ ràng. Ông nói Việt Nam không đưa nhiều vấn đề gây tranh cãi ra quốc hội bàn thảo bởi vậy người dân trong nhiều trường hợp thiếu thông tin. Nhưng ông nói ông tin rằng Việt Nam cũng sẽ có những biến chuyển tích cực hơn theo xu thế chung của thế giới. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| Tokyo cảnh báo về mức độ phóng xạ Posted: 23 Mar 2011 02:01 PM PDT Mức phóng xạ trong nước ở Tokyo cao gấp đôi so với mức an toàn Các quan chức Nhật nói nước máy tại Tokyo hiện là không đủ tốt cho trẻ em uống, sau khi nguồn phóng xạ từ một trong các nhà máy hạt nhân bị thiệt hại vì động đất tác động đến nguồn nước của thành phố. Mức độ iodine phóng xạ tại một số khu vực là cao gấp đôi so với mức an toàn được khuyến nghị. Người dân tại quận Fukushima, nơi có nhà máy hạt nhân, được thông báo không được ăn những loại rau nhất định do lo ngại mức phóng xạ. Công nhân cũng tạm thời được sơ tán khỏi khu vực nhà máy sau khi người ta thấy khói đen bốc lên từ lò phản ứng số 3. Giới kỹ sư đã tìm cách làm nguội các lò phản ứng và hồ chứa nhiên liệu đã qua sử dụng nhằm tránh phát tán lớn phóng xạ, sau khi nguồn điện cung cấp cho hệ thống làm nguội bị động đất và sóng thần phá hủy. Giới chức cảnh báo người dân sống tại Tokyo không nên cho các em bé chưa đầy một năm tuổi uống nước từ vòi. Mức độ phóng xạ trong nước ghi nhận được trong các cuộc kiểm tra thực hiện hôm thứ Ba cho thấy cao hơn gấp đôi mức an toàn mà trẻ sơ sinh có thể uống. Tuy nhiên, các quan chức nhấn mạnh rằng trẻ em phải uống một lượng nước rất lớn thì mới bị ảnh hưởng. Hiện chưa có rủi ro y tế trực tiếp nào tới người dân. Cấm rau quả Chính phủ đã lệnh cho những cho người dân sống ở quận Fukushima không được ăn 11 loại lá rau trồng ở địa phương đã bị nhiễm phóng xạ. Các nhà sản xuất địa phương được lệnh không được đưa đồ ra chợ, và tại quận Ibaraki láng giềng, người dân được lệnh ngừng ngay lập tức việc vận chuyển sữa và ngò tây. Bộ trưởng Nội các Nhật, Yukio Edano, nói: "Ngay cả nếu các loại thực phẩm này có bị ăn thì chúng cũng không gây ra nguy hiểm về y tế". Cơ quan quản lý Dược và Thực phẩm Hoa Kỳ tuyên bố mọi loại sữa và sản phẩm từ sữa cũng như rau quả tươi từ bốn quận của Nhật – là Fukushima, Ibaraki, Tochigi và Gunma – sẽ bị cấm nhập khẩu vào Mỹ. Các nước khác như Trung Quốc, Đài Loan và Nam Hàn cũng thực hiện các đợt kiểm tra nghiêm ngặt đối với thực phẩm nhập khẩu từ Nhật. Số người thiệt mạng vì động đất và sóng thần tại Nhật đã lên tới 9408, và hơn 14700 người hiện vẫn đang mất tích. Khoảng nửa triệu người bị mất nhà cửa, và 300 ngàn người vẫn đang ở trong các trung tâm sơ tán hay nhà tạm. Nhật cho biết phí tổn để tái thiết đất nước sau thảm họa sẽ lên tới 25 ngàn tỉ yen, tương đương với 309 tỉ USD. Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin |
| Posted: 22 Mar 2011 04:02 PM PDT Mời các bạn đi một vòng thăm viếng một số chùa nổi tiếng trên thế giới trong file PPS này, với bản nhạc Thiền “Right View” (Chánh kiến) của Chinmaya Dunster làm nhạc nền. Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem video và download. Bình an và Sức khỏe, Túy-Phượng
Filed under: Nhạc Xanh Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa |
| Bạn có tận dụng mọi cơ hội để tích cực không? Posted: 22 Mar 2011 04:01 PM PDT "Thằng Dũng con chị Nhàn tháng này đứng đầu lớp". Tiếp: "Con người ta là quý tử, con mình thì đúng là của tội". "Tháng này lạm phát giảm xuống, thấp hơn tháng trước". Tiếp: "Xuống mà còn đến mức này thì chỉ có ăn mày." "Em mặc cái áo này thấy đẹp không?" Tiếp: "Đương nhiên là đẹp hơn không mặc". "Trời mưa xuống mát mẻ thật". Tiếp: "Chỉ mong là đừng mưa tiếp thành lụt". "Anh sẽ yêu em suốt đời". Tiếp: "Nếu không có con khác bắt anh". "Người Nhật thật là kỹ luật và trách nhiệm". Tiếp: "Chả bù dân ta, thấy mà chán!" Các bạn, nếu bạn có đầu óc tiêu cực như thế thì cho đến 1 triệu năm nữa, cuộc đời chung quanh bạn cũng chỉ toàn là các thứ để bạn ngán ngẫm, tiêu cực, phàn nàn, càm ràm. Cuộc đời chẳng bao giờ thay đổi, nếu bạn không thay đổi cái đầu của bạn. Đời đáng càu nhàu hay đời đáng ngợi khen là do cái đầu của ta, do cá tính tiêu cực hay tích cực của ta, chứ chẳng do đời một tí nào. Vài tỉ năm về trước, đời đã có nắng mưa, lụt lội, động đất, bệnh tật, tranh đấu … vài tỉ năm về sau nữa thì đời cũng chỉ có những thứ đó. Tiêu cực hay tích cực, 100% là do thói quen tư duy của ta. Hoàn toàn không do đời một tí nào. Vậy thì, Trời nắng thì hãy nói "Ô trời đẹp quá. Cám ơn Chúa." Vậy thôi. Đừng chêm thêm một câu để làm người khác xuống tinh thần. Muốn khen người Nhật thì "Người Nhật thật đáng phục" là xong rồi, không cần phải thêm một câu chửi người Mỹ và người Việt. Nghe ai khen "Hòa thật giỏi" thì mỉm cười đồng ý là đủ rồi, thay vì phải chêm thêm "Chả bù với Tiến!" Đừng bao giờ, đừng bao giờ, đừng bao giờ nói tiêu cực. Nhớ luật hấp dẫn: Càng nói chuyện tiêu cực, ta càng hấp dẫn chuyện tiêu cực đến. Càng nói chuyện tích cực ta càng hấp dẫn tích cực đến. Hãy ngợi ca những anh hùng hiệp sĩ đường phố, những giáo chức tận tụy, những bạn bè nhiệt huyết lý tưởng, những thành tựu kinh tế, những chiến thắng bệnh tật. những tâm hồn cao thượng ta được diễm phúc gặp trong ngày… Mỗi chúng ta đều là những viên ngọc quý, có thể là chưa được mài dũa. Việc gì mà phải tối ngày tìm rác chỉ để ngồi nguyền rủa đống rác. Chẳng có việc gì hữu ích hơn để làm sao? Gắn câu này trên màn máy tính của bạn, để bạn có thể thấy hàng ngày: "Life is wonderful. I am wonderful" Chúc các bạn một ngày tuyệt vời. Mến, Hoành © copyright 2011 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm |
| Posted: 22 Mar 2011 03:25 PM PDT Bạn đường thân yêuKhông người làm thơ nào lại không có những bạn đường thân yêu của mình. Người có Puskin, người có Erenbua, người có Aragông, người có Lý Bạch, Đỗ Phủ. Tôi có nhiều người bạn, nhưng người bạn đường thân yêu nhất của tôi là Truyện Kiều. Vì sao lại có sự lựa chọn lạ lùng ấy? Trước hết, vì Truyện Kiều, bản Việt ngữ hay nhất mọi thời đại của thi tài Nguyễn Du. Nhưng thế giới có nhiều kiệt tác văn học thần thánh, cớ sao tôi lựa chọn Truyện Kiều? Đáp: đó là sự thích của tôi. Truyện Kiều đã chở một nội dung mà cho đến nay vẫn nóng hổi với người đọc và người đọc vẫn còn tranh cãi nhiều về nó, đương nhiên nôi dung ấy được chuyển tải bằng một hình thức rất Việt Thi. Hai trăm năm có thể lâu hơn nữa / Thúy Kiếu ơi nàng sống tháng năm dài ( thơ Lý Phương Liên).Còn tôi thì đã viết:/Thời gian đọng lại buồn tênh/ Mỗi trang Kiều một mông mênh cõi người…Tôi lại viết:/ Thương thay cho kiếp đoạn trường/ Cởi ra chưa hết lại luồn thêm giây… Trong suốt cả quá trình yêu thơ, tôi đã thực sự chọn Kiều là bạn đường thân thiết và Kiều quả đã trở thành bạn đường chí cốt của tôi. Vấn đề được tôi quan tâm nhất trong khi làm thơ là cái đạo mà thuyền thơ chở. Thuyền thơ của mỗi thế hệ nhà thơ phải chở cái đạo của thời đại mình. Cái đạo nào? Cái đạo mà thời đại quan tâm nhất. Trong phạm vi một xứ xở thì đấy là cái đạo mà đồng bào xứ xở quan tâm. Cái đạo khái quát được xã hội mà lại rất riêng – riêng cho từng số phận con người. Nguyễn Du đã đau khổ với mình về thân phận con người. Chẳng lẽ chúng ta ngày nay lại không đau khổ về thân phận con người của thời đại chúng ta? Xã hội thời Kiều có vấn đề của thời Kiều, xả hội thời ta có vấn đề của thời ta . Thời Kiều ở trong truyện Kiều, lẽ nào thời ta không hiện diện trong thơ ta? Sự thể như thế này, mỗi một khi nhàn rỗi, mỗi một khi sắp nổi hứng thơ, là tôi lại đọc truyện Kiều, và lại tìm thấy trong đó rất nhiều gợi ý cho những mênh mang của mình. 3254 câu thơ chở theo biết bao nhiêu ý tưởng, bao nhiêu dày vò, bao nhiêu hình ảnh của cuộc đời. Thực chưa có một tập sách nào thâu tóm được cái tuyệt đỉnh rộng lớn ấy. Vẫn có người cho rằng Kiều hay cái nỗi gì, đọc câu nào cũng phải xem chú thích, bình giải. Nó hay ở chỗ đó đó, thưa người. Thơ hay ở chỗ không thể đọc trôi tuột đi, mà phải ngẫm nghĩ ngân nga. Không phải là ai cũng đã một lần đọc hết truyện Kiều, và tất nhiên không phải ai cũng hiểu truyện Kiều, hiểu được tâm sự của tác giả gốc (?) và tác giả Việt ngữ Nguyễn Du. Chẳng có gì phải xấu hổ khi thừa nhận Nguyễn Du là người đã Việt ngữ tài tình Truyện Kiều, xuất xứ từ một nền văn hóa khác, thành Truyện Kiều Việt Nam. Cần hiểu đúng và công bằng giá trị thật của truyện Kiều và giá trị thật của Văn bản Gốc và của Nguyễn Du thì mới cảm biết hết cái hay của Khúc Đoạn Trường mà Cụ Nguyễn khi làm xong nó, vỗ bụng mà hát lời Mua vui cũng được một vài trống canh… Tôi đã không dành đôi ba trống canh mua vui Truyện Kiều, mà đã yêu và lựa chọn Truyện Kiều là người bạn đường chung thủy đời thơ.
Truyện Kiều là trọn vẹn cuộc đời tài hoa hăng trầm của Nguyễn Du. Thăng trầm ấy, nghĩ cho cùng cũng như: /Tiếc thay một đóa tra mi/ Con ong đã tỏ đường đi lối về…/ Và trà mi đã giận dữ thưa lời: Cớ sao thơ tiếc cho hoa/ Mơn mởn đôi gò yếm thắm/ Nhụy nõn thơm da/ Cỏ tình sương ngậm/ Tấm yêu đẹp mấy khắc giờ / Cửa trinh rồi úa/ Không tình phí một đời hoa/ Sao thơ không là ong nhỉ/ Vần suông buông tiếng ngân nga?…/ Truyện Kiều là đỉnh của nhửng áng văn chương mà ngày nay chúng ta có thể kiêu hãnh kế thừa. Cũng vì có truyện Kiều ( và một số thi phẩm khác, không dẫn ở đây) nên chúng ta đã tự coi nghệ thuật thơ ca Việt Nam có cái gốc, và từ cái gốc đó đâm cành, nẩy lộc, ra hoa kết trái những tinh hoa đời sau. Nhân đây cũng cần phải nói rằng: Văn học dân gian và dòng văn học bác học ở ta luôn luôn tồn tại và đồng hành, nhiều lúc nhập chung vào một dòng, không còn phân biệt được công trình cá nhân hay nhiều đời cộng chung. Sự hòa đồng này đã bất chấp sự băng hoại của thời gian, mặc dù chỉ được nhân bản miệng, nhưng sự tồn tại vẫn là vĩnh viễn. Ngày nay cũng vậy, thơ ca của chúng ta (tuy viết bởi từng tác giả) nhưng không thể không hòa vào quần chúng – Đây là nói sự hòa đồng bằng ý tưởng – chúng ta không thể viết ngược lại những điều nhân dân nghĩ. Ít lâu nay, người ta có đề cập nhiều đến sự kế thừa, đến việc học tập của dân gian, nhưng nghiêng về phía kế thừa, học tập lối biểu hiện, niêm luật, hình thức, mà sự kế thừa, học tập về nội dung không được chú trọng một cách thích đáng. Chữ nhân trong văn học dân gian là cái gốc, trên cái gốc đó là chữ trung, chữ hiếu, chữ tiết, chữ nghĩa. Tất nhiên ngày nay ước lệ về những phạm trù đó có thay đổi, nhưng thay đổi là thay đổi về định nghĩa của phạm trù, chứ nội dung biểu đạt của văn học nhất định vẫn chỉ là gốc nhân trên đó là những cành đạo đức. Ngoài cái đó, văn học không còn là nhân học nữa. Cũng có người cho rằng thời đại ngày nay khoa học và kỹ thuật đã phát triển, quan niệm về văn học phải rộng hơn. Đúng, rộng hơn là rộng về đề tài, về hình thức biểu hiện, làm phong phú thêm thế giới mà con người sống, nhưng đối tượng văn học vẫn phải là nhân văn với hai chữ Con Người viết hoa. Khi đã thống nhất về đối tượng miêu tả của văn học thì vấn đề đáng tranh cãi không còn là vấn đề nội dung, mà vấn đề là tranh cãi thường xoay quanh các hình thức biểu hiện.Còn có gì đáng tự hào hơn là có một cuốn sách đã đạt đến thành công trên cả hai phương diện nội dung và hình thức – đó là truyện Kiều Việt ngữ của dân ta. Ngẫm cho kỹ Truyện Kiều hẳn sẽ tìm thấy được nhiều câu trả lời cho những suy nghĩ thường trực, như: Đề tài nào là đề tài vĩnh cửu? Hình thức nào là hình thức vĩnh cửu? Người cầm bút cần sống và viết như thế nào? Trả lời được những câu hỏi ấy chúng ta sẽ thấy trút được hầu hết các gánh nặng và yên tâm hơn trên con đường sáng tạo của mình. Có thể nói một cách tóm tắt: Đề tài vĩnh cửu là đề tài miêu tả cuộc sống sâu sắc, nhiều mầu sắc của con người. Nếu Truyện Kiều chỉ là câu chuyện tình chìm nổi thi vị thì chắc gì nó đã có sức sống dài đến thế! Nói đến hình thức, quyết không thể nói đến cũ và mới, chỉ thời trang mới có mốt cũ và mốt mới. Mốt vốn là thị hiếu trong từng thời kỳ, chứ mốt không phải là nghệ thuật. Thời trang khi thịnh hành chiếc cravát to bản, khi thịnh hành chiếc cravát nhỏ và ngắn, có loại nào đẹp hơn loại nào đâu. Do vậy, khi đã là bài thơ hay, thì hình như hình thức không phải là điều đáng bàn nữa. Có ai chê bài “Đèo Ngang” (thể bát cú) là thể thơ cũ đâu. Các bài Thu của Nguyễn Khuyến cũng bát cú đấy chứ! Không phải chỉ có tự do mới là thể thơ mới, còn các thể 6/8, tứ tuyệt, song thất lục bát…đều cổ rồi và không nên sử dụng nữa. Phàm đã là hình thức thơ, thì không có hình thức nào xếp vào viện bảo tàng cả. Điều quản ngại nhất là bài thơ cần có sự hòa đồng giữa nội dung và hình thức. Đã là bài thơ hay thì hai mặt đó đều thành công. Truyện Kiều đã sử dụng thể 6/8, thử hỏi 3254 câu, có bao nhiêu câu cổ cũ? Sự thật là truyện Kiều đọc luôn thấy mới, hiện đại, thời nào cũng hiện đại. Người cầm bút hãy sống một cách đời nhất và viết những trang mình thuộc nhất trong cuộc sống của mình. Đã là những trang đời sống thì trang nào không con người! Nói như vậy có phải quá đề cao truyện Kiều ? Câu trả lời tùy thuộc vào bạn đọc. Mỗi người cầm bút tự chọn cho mình một người bạn đường thân yêu không phải để làm giống như người bạn đường ấy, mà để có nơi tâm sự, có nơi tỏ mối tình suốt đời say đắm với tình thơ. Tôi đọc được không nhiều những tác phẩm của các nhà thơ thế giới, do vậy, tầm mắt tôi, thú thực, nhiều hạn hẹp, song cũng may tôi không hoảng loạn trước những tân kỳ, mà tôi biết chắc là nhiều bạn tôi đã mắc phải căn bệnh đó. Mình là người làm thơ Việt Nam, thì thơ mình phải là thơ Việt Nam, pha tây một chút Tagor, một chút Êsênhin, một chút Bôđờle, một chút Elua… ắt thành thập cẩm thơ. Thịt gà luộc, thịt lợn luộc, thịt bò luộc…cái luộc rất Việt Nam, rất mộc ấy hỏi thua kém gì những món nướng, sốt, tần của các cộng đồng dân tộc khác. Trên con đường tìm bạn, cũng ví như tìm vợ, phải tùy thuộc vào cái tạng của mình, chứ không thể bắt chước và đua đòi theo người khác. Cô ấy phải xinh đẹp, thông minh, giỏi dang…nhưng cô ấy có phải là đối tượng của mình không và câu hỏi luôn hai chiều mình yêu người ta nhưng người ta liệu có yêu mình? Cũng như trách người sở khanh sao mà quên xem mình chính chuyên hay đĩ thõa. Mời đọc Quà Tặng Của Nguyễn Du / Biết rằng sợi tình/ Nhân gian không dứt được/ Lại biết rằng sợi tình/ Người là tiếng hát/ Người là khăn tang/ Người chếnh choáng men say mờ mắt/ Người gặp bão giông/ Người khao khát vào bờ… / Nên Nguyễn Du không cho Sở Khanh chết/ Dù thịt nát xương tan ở pháp trường Kiều/ Người tạc hình Sở Khanh vào bia miệng/ Quà tặng cho nhân gian / Sở Khanh chải chuốt văn nhân / Tiên tích việt lời lời có cánh/ Ngựa truy phong bên thềm…/ Tôi đánh giá rất cao việc tìm người bạn đường nên viết chương này. Xin bạn thể tất, nếu vấn đề này đối với bạn chỉ là điều vô nghĩa. Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa |
| “Hiệp sỹ đường phố” và thư “nặc danh” Posted: 22 Mar 2011 03:19 PM PDT (Dân trí) – Người Nam Bộ nổi tiếng với tính cách khẳng khái như cụ Đồ Chiểu đã từng ca ngợi: "Giữa đường thấy bất bình chẳng tha". Cái tính cách đáng quý đó, trong xã hội ngày nay, người ta thấy xuất hiện trong những người được gọi là "hiệp sỹ đường phố". Những tên cướp bị các chiến sĩ SBC khống chế. Những Lục Vân Tiên thời nay là những người bình thường chân chất xả thân bắt cướp bảo vệ tính mạng tài sản của người dân mà không chờ đợi bất cứ sự ưu đãi nào. Nhà nước vừa trao Huân chương Chiến công cho một trong những người như vậy. Đó là hiệp sỹ săn cướp Nguyễn Thanh Hải ở Bình Dương vì thành tích bắt hàng trăm tên cướp. Đây chỉ là một trong những người điển hình của phong trào tòa dân tham gia phòng chống tội phạm bởi vì ở TP Hồ Chí Minh và nhiều tỉnh phía Nam, đã và đang có rất nhiều những chiến công thầm lặng như vậy. Một tấm huân chương, hay cả một bộ phim mà các nhà làm phim đang làm về họ là hoàn toàn xứng đáng. Từ những con người đó, đặt ra nhiều vấn đề phải suy nghĩ. Trước hết, không thể phủ nhận thành tích của các hiệp sỹ đường phố bởi công việc nguy hiểm mà hộ đã và đang làm. Trong thời buổi mà tội phạm đang diễn biễn ngày càng phức tạp trên mọi lĩnh vực, ở đâu đó vẫn còn có tình trạng người ngay sợ kẻ gian, không giám tố giác tội phạm hoặc để giữ mình mà không có đủ dũng khí đấu tranh với cái xấu thì hành động trên của các Hiệp sỹ đường phó quả là điều đáng trân trọng. Tuy nhiên, "săn bắt cướp" kiểu như các "Hiệp sỹ đường phố" đang làm không phải là công việc dễ dàng. Họ đã phải gạt sang bên cạnh gánh nặng mưu sinh, thậm chí có người đã thiệt mạng khi thực hiện công việc nguy hiểm đó. Pháp luật cũng chỉ dừng lại ở những quy định rất chung về trách nhiệm vầ nghĩa vụ của công dân khi thấy có tội phạm xảy ra. Nhưng cơ chế nào cho hoạt động của những người bắt cướp không chuyên nghiệp này vẫn còn chưa rõ. Muốn bắt cướp phải theo dõi, thậm chí phải điều tra, nhưng một người không phải nhân viên nhà nước làm việc đó thì ranh giới giữa sự hợp pháp và không hợp pháp nhều khi thật mong manh. Không biết đã có ai hỏi rằng đã bao giờ hiệp sỹ đường phố bắt nhầm người chưa? Bên cạnh đó, rủi ro của công việc này rất lớn mà thực hiện một cách thiếu chuyên nghiệp thì khi hậu quả không may xảy ra họ và gia đình là người quá thiệt thòi. Khuyến khích hay khuyên can những người làm công việc cao cả này nhiều khi cũng thật khó khi hoạt động của họ chưa có sự "chính danh" về mặt luật pháp. Từ chuyện hiệp sỹ đường phố lan man sang chuyện có chấp nhận "thư nặc danh" hay không? Dẫu là "nặc danh" nhưng ở góc độ nào đó nó vẫn còn có những điểm tích cực bởi lẽ ít ra trong nhiều trường hợp cái xấu, cái ác đã bị phanh phui. Người tố cáo bằng thư nặc danh vẫn còn hơn nhiều người im lặng làm ngơ. Thư nặc danh- tồn tại hay không tồn tại cũng đang nằm ở cơ chế giải quyết khiếu nại tố cáo của chúng ta. Một khi cơ chế đó rõ ràng, người sai bị xử lý, người tố cáo được bảo vệ mọi mặt và được tôn vinh thì nặc danh hay có danh quan trọng gì đâu. Đinh Thế Hưng Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment