Wednesday, March 16, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Geert Chatrou, vô địch huýt sáo thế giới

Posted: 16 Mar 2011 02:07 PM PDT

 
Geert Chatrou huýt sáo từ hồi còn tí xíu. Mặc dù có thổi ống sáo, Chatrou vẫn thích huýt sáo hơn. Năm 2004 Chatrou thắng giải vô địch thế giới về huýt sáo. Năm 2005 thành công trong việc bảo vệ chức vô địch. Đến 2008 lại thắng vô địch thế giới lần nữa ở Nhật.

Chatrou có mặt trong cuốn phim tại liệu về cuộc thi huýt sáo thế giới năm 2004, do hai nhà làm phim thắng Emmy, Kate Davis và David Heilbroner, sản xuất. Cuốn phim này tên là “Chụm môi lại: Nghệ thuật huýt sáo”, đã trình chiếu tại 40 quốc gia.

Cùng với ban nhạc Hòa Lan Ocobar, Chatrou phát hành CD “Chatoubadour”, toàn là các bản huýt sáo, năm 2005, với đủ thể điệu từ Jazz đến rock đến classic.

Trong video dưới đây, Chatrou huýt sáo bản “Eleonora” của A. Honhoff, và bản “Fête de la Belle” của chính anh.

 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Dị ứng

Posted: 16 Mar 2011 02:05 PM PDT

Chào các bạn,

Cơ thể chúng ta có thể có những dị ứng sinh học tự nhiên với cái gì đó—phấn hoa, lông mèo, thịt bò, cá biển, dừa, xoài… Danh sách rất dài, và thường thì chẳng ai biết tại sao mình dị ứng. Đôi khi một loại dị ứng nào đó đến thăm ta một thời gian, rồi lặng lẽ rút lui, chẳng biết vì ta có làm gì đó cho hắn ta buồn lòng hay không.

Và về phương diện tâm lý ta cũng có những dị ứng như vậy. Có những con đường ta không muốn đi qua, có những khu phố ta không muốn đến, có những nghề nghiệp ta không muốn rớ tay vào, có những người ta không muốn tiếp xúc… và ta cũng chẳng biết tại sao ta dị ứng. Và có lẽ là ta cũng chẳng bao giờ hỏi tại sao. Chỉ biết là mình không thích.

Nhưng, các bạn…

Dị ứng tâm lý, khác với dị ứng sinh học. Dị ứng tâm lý thường là có lý do, và ta có thể thấy lý do nếu ta có thể tĩnh lặng để xét lòng ta rất kỹ. Và khi đã thấy được lý do, thì việc tự chữa dị ứng tâm lý là việc dễ dàng.

Dị ứng tâm lý thường tạo ra do thành kiến trong tâm ta. Và rất thường khi, các thành kiến đó nằm yên lặng sâu thẳm quá đến nỗi ta không bao giờ nhận ra.

Khu phố ta dị ứng có phải là vì nhà cửa ở đó quá lụp xụp tồi tàn không? Có thể là ta có thành kiến sau thẳm với người nghèo mà ta không nhận ra?

Những nghề ta dị ứng—nấu ăn, sửa máy xe, bán hàng, v.v…–có phải vì chúng "thấp" hơn tầm kiến thức và tài năng của ta không?

Những người ta dị ứng có phải là có thói quen nào đó ta không ưa, như nói nhiều, kiêu căng, thiếu thành thật—hay gốc gác ta không ưa, như con nhà giàu, Trung kỳ, hay theo đạo gì đó?—hay có khuynh hướng gì đó, như là rất bảo thủ, quá cấp tiến?

Đại loại là như thế. Nếu ta rất tĩnh lặng và hỏi lòng mình "Tại sao mình dị ứng với… vậy kìa?", thì hy vọng là một lúc nào đó câu trả lời đúng sẽ hiện ra trong đầu. Đôi khi ta không có câu trả lời, vì những thành kiến sâu thẳm quá thường nằm trong vô thức, không trồi lên ý thức bao giờ. Nhưng tâm ta càng tĩnh lặng, thì ta càng dễ nhận ra các thành kiến sâu thẳm.

Dĩ nhiên đôi khi ta dị ứng là vì các lý do rất thực tiễn—đường có nhiều cướp giật, đường nhiều ổ gà, v.v.. Ở đây chúng ta không nói đến các dị ứng thực tiễn dễ thấy này, mà chỉ nói đến các dị ứng sâu thẳm vì thành kiến kỳ thị.

Và dị ứng là ghét bỏ, thì khác với ưa thích. Ví dụ, ta thích học luật vì ta có cái đầu giỏi lý luận, và đã thích luật nhất thì đương nhiên là thích các nghề khác ít hơn. Thích nhiều thích ít thường không vì thành kiến, nhưng ghét bỏ thì thường là do thành kiến.

Nếu chúng ta biết được nguồn gốc thành kiến trong các dị ứng của ta và cởi bỏ được các thành kiến đó, thì chân trời của ta được mở rộng rất nhiều để ta có nhiều cơ hội lựa chọn nghề nghiệp và cách sống hơn, và do đó dễ thành công trong đời hơn.

Chúc các bạn một ngày không dị ứng.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Đã có người chết vì “đinh tặc”

Posted: 16 Mar 2011 02:04 PM PDT

– Đang lưu thông trên quốc lộ 1A đoạn ngang qua xã Bình Thắng (Thị xã Dĩ An, Bình Dương), xe gắn máy do anh Đào Xuân Bắc điều khiển chở theo anh Trần Văn Thảo bất ngờ thủng lốp. Chiếc xe không giữ được thăng bằng bất ngờ đổ xuống hất văng anh Thảo ra giữa đường…

 

Hiện trường tai nạn gây ra cái chết anh Thảo

Từ phía sau, chiếc xe tải mang biển số 70K -1659 do lái xe Lê Văn Xấu điều khiển trờ tới gặp sự cố quá bất ngờ không thắng kịp đã cán qua người khiến anh Thảo chết tại chỗ.

Sự việc xảy ra vào ngày 4/7/2010 đã được cơ quan điều tra công an huyện Dĩ An (lúc chưa thành thị xã) thụ lý. Trong lần tiếp xúc với công an thị xã gần đây, chúng tôi đã nhận bản kết luận điều tra, trong đó xác nhận anh Bắc cầm lái xe gắn máy qua đoạn đường này đã cán phải đinh khiến xe bị chao đảo và té ngã hất văng anh Thảo ra ngoài cũng vừa đúng lúc xe tải do anh Xấu điều khiển lao tới cán chết.

Kết luận điều tra của công an Dĩ An cũng đã xác định phần lỗi không do tài xế xe tải mà do sự cố trên đường nên đã quyết định không khởi tố vụ án và đã hòa giải hai bên, đi đến thống nhất chỉ đền bù thiệt hại cho gia đình nạn nhân.

Như vậy sự việc đã rõ. Đoạn đường quốc lộ 1A từ cầu Đồng Nai về đến ngã tư Gò Dưa ngang qua địa phận Bình Dương và TP.HCM là điểm đen của tệ nạn rải đinh.

Từ trước đến nay, chưa có một nạn nhân nào được xác định chết vì đinh. Đây là trường hợp đầu tiên cơ quan công an xác nhận cái chết của người điều khiển xe hai bánh có nguyên nhân do cán phải đinh trên đường.

Điều này đã làm cho chúng tôi liên tưởng đến tai nạn trên cầu vượt Sóng Thần ngày 21/2, giữa xe gắn máy và xe tải. Nạn nhân là anh Phạm Ngọc Cường điều khiển xe máy lưu thông trên QL1A theo hướng về Thủ Đức.

Sau khi đổ dốc cầu, xe anh Cường đột ngột thủng lốp trước khiến anh không làm chủ được tay lái. Cả người và xe ngã xuống mặt cầu, đúng lúc đó, từ phía sau, xe ben 57K-1105 đang đổ dốc đã không thắng kịp, cán ngang người và xe của anh Cường. Nạn nhân chết tại chỗ và chiếc xe vỡ nát. Bà con sống ở khu vực này đã nghi ngờ xe anh Cường cán phải đinh của “đinh tặc”, bởi nơi đây đã xảy ra quá nhiều vụ cán đinh.

Trên đây chỉ là một vài trường hợp mà chúng tôi ghi nhận được.

Sau khi dư luận lên tiếng nhiều biện pháp đã được thực hiện. Quận đoàn Thủ Đức đã ra quân hút đinh trên quốc lộ 1A và đã thu được hàng trăm kg đinh, trong đó có cả những loại đinh mà chiếc xe anh Bắc đã cán phải.

Trần Chánh Nghĩa


Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội

Chưa điều tra xong vụ công an đánh dân

Posted: 16 Mar 2011 02:03 PM PDT

BBC

Thân nhân bên di ảnh ông Trịnh Xuân Tùng

Chín ngày sau khi ông Trịnh Xuân Tùng tử vong trong bệnh viện vì bị công an đánh, gia đình ông cho hay vẫn chưa có kết quả điều tra từ cơ quan công an.

Trước đó,Trung tá Nguyễn Văn Ninh, công an phường Thịnh Liệt (Hà Nội), đã bị khởi tố và bắt tạm giam để điều tra vì hành vi Cố ý gây thương tích, theo Điều 104 Bộ Luật Hình sự.

Ông Ninh bị gia đình ông Tùng tố giác đã cùng ba dân phòng hành hung ông Trịnh Xuân Tùng hôm 28/02 tại bến xe Giáp Bát, sau khi có cãi cộ về việc không đội mũ bảo hiểm.

Khi bị đưa về trụ sở công an làm việc, gia đình có xin phép đưa ông Tùng đi cấp cứu “nhưng công an không cho”. Các bác sỹ sau đó chẩn đoán ông bị tổn thương hai đốt sống cổ gây liệt tứ chi và liệt cơ hô hấp gây tắc nghẽn đường phổi.

Ông đã được phẫu thuật ngày 01/03, nhưng tình trạng xấu đi và qua đời một tuần sau đó tại bệnh viện.

Cô Trịnh Kim Tiến, 21 tuổi, con gái ông Tùng, nói với đài BBC:

Trịnh Kim Tiến: Người ta vẫn bảo là cứ chờ đợi ạ, chưa có giấy tờ pháp y nào. Có nghĩa là cho tới giờ chưa rõ nguyên nhân chết của bố em là ra sao.

Bố em chết đến hôm nay là ngày thứ chín, mà vẫn chưa có giấy kết luận khám nghiệm pháp y.

Thi thể của bố em vẫn đang ở nhà lạnh Bệnh viện Việt-Đức, nhưng họ cũng không cho gia đình em vào thăm xác của bố em. Hết lý do này đến lý do khác, mà vẫn chưa vào được để nhìn mặt bố em.

BBC: Được biết trước khi qua đời, ông Trịnh Xuân Tùng có dặn dò lại cho gia đình một số điều, phải không ạ?

Trịnh Kim Tiến: Vâng, trước khi mất bố em có dặn lại cho em nợ nần những ai để em cố gắng trả và kể lại cho em những gì xảy ra ngày bố em bị đánh.

Bây giờ gia đình em chỉ chờ kết quả pháp y để được chôn cất tử tế cho bố em yên nghỉ thôi ạ.

Trịnh Kim Tiến

Bố em kể lại sự việc ở bến xe hôm ấy, còn những gì ở đồn công an thì chính em chứng kiến, vì em là người đến đồn công an thăm bố em.

Hôm ấy, tầm 4 giờ rưỡi – 5 giờ (chiều). Em và mẹ em ở nhà thì có một phụ nữ đến báo là bố em bị đánh đập rất dã man, liệt hết hai chân hai tay rồi, hiện đang ở phường Thịnh Liệt.

Khi nghe tin, em, mẹ em cùng em gái và bạn của em gái em tới ngay phường. Em là người trực tiếp vào trong đồn công an.

Khi đó thì bố em bị xích hai chân hai tay, còng bằng còng số tám, chân tay buông thõng xuống. Thấy em vào, bố em nói: “Con ơi, bố đau quá. Người ta đánh bố liệt hết hai chân hai tay rồi”.

“Con xin người ta cho bố đi khám đi.”

Không cho đi bệnh viện

BBC: Và gia đình đã xin cho ông Tùng đi khám nhiều lần nhưng không được chấp thuận?

Trịnh Kim Tiến: Nghe thấy bố em nói như thế, em có làm việc với công an trong đồn.

Anh trực ban không mặc đồng phục nên em không rõ tên, em hỏi bố em phạm tội gì thì anh ấy bảo bố em phạm tội gây rối, không ai làm gì bố em hết và bố em không làm sao cả.

Nhưng nhìn bố em đau quá nên em vẫn xin cho bố em đi khám. Mà người ta không cho, nên em và mẹ em đi về.

Lần thứ hai em vào, thì thấy bố em đã ngã từ trên ghế xuống dưới đất. Tay chân bố em đã không còn cử động gì nữa rồi. Lúc ấy trong đồn có hai-ba người. Em lại xin cho bố em đi khám, nhưng không ai đồng ý mà chỉ bảo là bố em ăn vạ.

Lần thứ ba, em cùng cô của em mang phở vào cho bố em ăn. Anh trực ban nói với bố em: “Đừng giả vờ nữa, dậy mà ăn đi”.

Cô em kể lại là lúc ấy có hai người cũng là công an phường bước vào, một người già hơn nói với bố em:

“Lúc này mày to mồm lắm mà, bây giờ còn đòi đỡ? Đỡ vài cái vả ấy.”

Sau đó em nhận ra người nói câu đó là ông Nguyễn Văn Ninh.

BBC: Sau đó thì gia đình xử lý ra sao?

Trịnh Kim Tiến: Em xin nếu không cho bố em đi bệnh viện thì cho gia đình mời bác sỹ tư đến khám, vì lúc đó bố em không ăn được, miệng sùi bọt mép và bị nôn.

Thế nhưng họ vẫn không cho.

Tầm 9 giờ rưỡi tối, mẹ em mang chăn vào cho bố em thì nhân viên công an phường đã mang bố em đi bệnh viện rồi.

Người ta bắt mẹ em và em em dọn dẹp xong chỗ bố em nôn ra đấy rồi mới cho ra bệnh viện. Khi đưa đến phòng cấp cứu, người ta vẫn còng tay bố em trên cáng.

BBC: Sau đó cơ quan công an có tiếp xúc và nói gì với gia đình không?

Trịnh Kim Tiến: Từ ngày bố em bị đánh đến lúc bố em mất, người nhà ông Nguyễn Văn Ninh và công an phường Thịnh Liệt không ai đến thăm hỏi và chia sẻ với gia đình em.

Sau khi bố em chết hai ngày, thì người ta mới đến. Người nhà ông Ninh vẫn không nhận là ông ấy sai, mà chỉ nói sẽ bồi thường cho gia đình em làm ma chay, nhưng gia đình em không chấp nhận như vậy.

BBC: Vậy bây giờ, ý nguyện của gia đình là gì?

Trịnh Kim Tiến: Bây giờ gia đình em chỉ chờ kết quả pháp y để được chôn cất tử tế cho bố em yên nghỉ thôi ạ.

Sau khi có kết quả khám nghiệm thì em tin là công lý sẽ đươc đòi lại. Em tin tưởng vào pháp luật ạ.


Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội

Việt Nam lại bắt đảng viên Việt Tân?

Posted: 16 Mar 2011 02:02 PM PDT

Bà Jennifer Truong (bên tay trái) ở Việt Nam
Một số đảng viên Việt Tân đã bị bắt ở Việt Nam

Đảng Việt Tân tại hải ngoại nói ba thành viên của mình vừa bị bắt khi tham gia biểu tình vì đất đai tại TP Hồ Chí Minh.

Thông tin trên website của đảng chính trị không được phép hoạt động trong nước nói ba người này là các ông bà: Jennifer Trương (tức Nhu), Nguyễn Lý Trọng (tức Thái) và Nguyễn Quang Khanh (tức Sơn).

Theo Việt Tân, những người này đã bị bắt cùng một số người biểu tình khác vào sáng thứ Hai 14/03 trong khi “tham gia biểu tình cùng với bà con dân oan trước trụ sở (Tiếp dân) số 210 Võ Thị Sáu”, Quận 3.

Những người này đã bị bắt về đồn công an Phường 6, Quận 3 và hiện vẫn còn bị giam giữ.

Trên website của mình, Việt Tân khẳng định “biểu tình ôn hòa là một phần của nhân quyền được thế giới công nhận” và nói sẽ “tiếp tục sát cánh cùng mọi thành phần dân tộc đang tranh đấu đòi công bằng, công lý, và các quyền con người”.

Báo chí trong nước chưa đưa thông tin nào về vụ bắt giữ này cũng như cuộc biểu tình sáng 14/03.

Chính quyền Việt Nam liệt Việt Tân vào danh sách các tổ chức khủng bố.

Thời gian qua đã có một số vụ đảng viên Việt Tân về Việt Nam hoạt động bị chính quyền trong nước bắt, phần nhiều bị trục xuất vì có quốc tịch nước ngoài.

Khiếu kiện đất đai

Thông tin trên các trang mạng không chính thức nói cuộc biểu tình có sự tham gia của đảng viên Việt Tân diễn ra từ 8 giờ sáng thứ Hai trước cửa Văn phòng Tiếp dân ở Quận 3, TP HCM.

Con số người tham gia được biết vào hàng chục, có thể lên tới hàng trăm, là dân từ các tỉnh miền đông và miền tây như Cần Thơ, Tiền Giang, Đồng Tháp, Bến Tre, Long An, Bình Dương, Bình Thuận…

Họ mang theo biểu ngữ tố cáo quan chức địa phương tham nhũng và đòi công bằng trong giải quyết vấn đề đất đai.

Vào khoảng 10 giờ sáng, tin cho hay bắt đầu có sự can thiệp của nhân viên công quyền để giải tán đám đông.

Công an đã sử dụng loa phóng thanh để kêu gọi người tham gia giải tán và bắt đi một số người.

Đất đai là vấn đề nóng ở Việt Nam và là nguyên nhân gây ra nhiều cuộc khiếu kiện của người dân đối với chính quyền.

Nhiều cuộc khiếu kiện kéo dài ngày và thu hút hàng trăm người tham gia.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Mỹ muốn quan hệ đối tác thực chất với VN

Posted: 16 Mar 2011 02:01 PM PDT

BBC

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng thống Barack Obama

Quan chức quốc phòng cao cấp nói Hoa Kỳ muốn có “quan hệ đối tác thực chất” với Việt Nam, cho dù điều này có thể gây nghi ngại cho Trung Quốc.

Ông Michael Schiffer, Phó Trợ lý Bộ trưởng chuyên trách Đông Á, nói trong một cuộc điều trần tại Hạ viện Mỹ hôm thứ Ba rằng Hoa Kỳ sẽ tiếp tục làm sâu thêm và củng cố quan hệ với quốc gia cựu thù “trong những năm sắp tới”.

Quan chức này cũng thừa nhận rằng mối liên hệ “phát triển nhanh chóng” giữa hai quốc gia Mỹ-Việt có thể bị Trung Quốc “nhìn nhận một cách tiêu cực”.

Tuy nhiên, phát biểu của ông Schiffer cũng như những động thái mới nhất của giới chức hai bên cho thấy rõ ràng xu hướng xích lại gần nhau, được giải thích là do “nhu cầu của cả hai bên”.

Mới đây, trong chuyến thăm tiểu bang Hawaii, Đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ Lê Công Phụng nhận định: “Quan hệ Việt-Mỹ hiện đang ở giai đoạn tốt nhất trong vòng 15 năm qua”.

Ông Phụng cũng nói: “Việt Nam và Mỹ đang thúc đẩy mạnh mẽ các bước cần thiết nhằm đưa mối quan hệ hai nước lên một tầm cao mới, trở thành đối tác chiến lược của nhau trong thời gian tới.”

Nhu cầu đôi bên

Tuy nhiên, trong cuộc điều trần tại Hạ viện, ông Schiffer nói Hoa Kỳ “vẫn còn quan ngại về hồ sơ nhân quyền của Việt Nam, nhất là về chính sách đối với các nhóm tôn giáo thiểu số”.

Washington mới chỉ bình thường hóa quan hệ với Hà Nội từ năm 1995, nhưng hợp tác Việt-Mỹ đã được thúc đẩy trên nhiều phương diện, đặc biệt là trong lĩnh vực quân sự-quốc phòng và an ninh.

Giới phân tích cho rằng cả khu vực châu Á-Thái Bình Dương, nhất là Đông Nam Á, đang mong mỏi một sự tham gia và cam kết ngày càng lớn của Washington, hầu cân bằng lại sự trỗi dậy của một Bắc Kinh ngày càng mạnh bạo.

Năm ngoái, trong một bài phát biểu quan trọng mang tựa đề ‘Sự tham gia của Mỹ và châu Á’, Tiến sỹ Kurt Campbell, quan chức ngoại giao cao cấp nhất của chính phủ Obama tại châu Á, đã nhấn mạnh chi tiết rằng các đối tác mới của Mỹ ở Á châu đều đang kỳ vọng vào phát triển quan hệ với Mỹ.

Ông Campbell, Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách châu Á và Thái Bình Dương, nhận xét: “Có lẽ không có quốc gia nào ở Đông Nam Á quan tâm tới việc phát triển quan hệ gần chặt hơn với Hoa Kỳ bằng Việt Nam.”

Ông nói thêm: “Chúng tôi có một số quan ngại về tình hình trong nước Việt Nam, nhưng nếu xét về khía cạnh đối ngoại thì có lẽ Việt Nam đưa ra thông điệp rõ ràng hơn các nước Đông Nam Á khác, rằng họ muốn có quan hệ chặt chẽ hơn với Hoa Kỳ.”


Filed under: Bang giao quốc tế Tagged: Bang giao quốc tế

Love of my life – Queen

Posted: 15 Mar 2011 03:12 PM PDT


 

Tình yêu của đời anh

Nghệ sĩ: Freddie Mercury

Tình yêu của đời anh,
Em làm anh đau đớn,
Em làm tan vỡ trái tim anh,
Bây giờ em bỏ anh đi

Tình yêu của đời anh em không thể thấy sao,
Mang nó trở lại mang nó trở lại,
Đừng lấy nó khỏi anh,
Bởi em không biết nó có ý nghĩa như thế nào với anh

Tình yêu của đời anh đừng bỏ anh,
Em đã lấy đi tình yêu của anh giờ em bỏ rơi anh.

Tình yêu của đời anh em không thể thấy sao,
Mang nó trở lại, mang nó trở lại
Đừng lấy nó khỏi anh,
Bởi em không biết nó có ý nghĩa như thế nào với anh

Em sẽ nhớ lại khi khi chuyện này bị gió thổi cuốn đi
Và mọi chuyện tất cả đã qua,
Khi anh già hơn,
Anh sẽ ở đó bên cạnh em,
Để nhắc em anh vẫn yêu em thế nào
Anh vẫn yêu em
Anh vẫn yêu em

Quay lại nhanh quay lại nhanh,
Đừng lấy nó khỏi anh,
Bởi em không biết nó có nghĩa thế nào với anh

Tình yêu của đời anh,
Tình yêu của đời anh

Queen – Love of My Life

Artist: Mercury

Love of my life,
You hurt me,
You broken my heart,
Now you leave me

Love of my life can’t you see,
Bring it back bring it back,
Don’t take it away from me,
Because you don’t know what it means to me

Love of my life don’t leave me,
You’ve stolen my love you now desert me,

Love of my life can’t you see,
Bring it back bring it back,
Don’t take it away from me,
Because you don’t know what it means to me

You will remember when this is blown over,
And everything’s all by the way,
When I grow older,
I will be there at your side,
To remind how I still love you
I still love you
I still love you

Hurry back hurry back,
Don’t take it away from me,
Because you don’t know what it means to me

Love of my life,
Love of my life
 

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta cùng nghe một bản tình ca rất nổi tiếng "Love of my life" của Freddie Mercury trong bạn nhạc Queen huyền thoại.

Bài hát này kể về hoàn cảnh của một anh chàng bị bỏ rơi bởi người yêu. Anh ta cảm thấy tình yêu đã bị lấy đi khỏi anh ảnh hưởng đến anh mạnh hơn người yêu của anh, và anh khẩn nài, "hãy mang nó trở lại hãy mang nó trở lại".

Đằng sau bài hát, đó là câu chuyện tình giữa Freddie Mercury vả Mary Austin. Mary Austin là người yêu và người bạn tri âm của Freddie suốt đời. Từ hồi hai người yêu nhau, rồi Freddie rời Mary đi với male partner, rồi Freddie bị bệnh HIV ròng rã nhiều năm, Mary luôn là người bạn thân của Freddie. Đến khi Freddie qua đời, Mary hưởng thừa kế tòa lâu đài và gần hết tài sản của Freddie.

Chúc các bạn một ngày đẹp,

Hiển

 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa

Làm sao để tĩnh lặng ?

Posted: 15 Mar 2011 03:12 PM PDT

Chào các bạn,

Chúng ta đều biết tĩnh lặng là tốt, và công lực càng cao ta càng tĩnh lặng. Điều khó khăn nhất vẫn là "làm sao?", trong khi chúng ta tranh đấu mỗi ngày, nổi nóng mối ngày, lo sợ mỗi ngày, thất vọng mỗi ngày, bực bội mỗi ngày, tuyệt vọng mỗi ngày?

Đây là tiến trình tu tập cả đời, cho nên nếu bạn thấy bạn chưa thành thì cũng đừng tuyệt vong, vì thực sự là mọi người chỉ có "tiến" chứ không có "thành", vì chúng ta chỉ có thể tiến đến hoàn toàn chứ không bao giờ thành hoàn toàn.

1. Việc đầu tiên phải biết là tĩnh lặng là gì. Một buổi chiều nắng ấm, ngồi một mình trên sân thượng hay bên bờ sông, nhìn trời rộng mây cao, vui cùng gió mát, không nghĩ đến điều gì cả, không lo lắng điều gì cả, chỉ tận hưởng cảm giác thanh bình an lạc. Đó là tĩnh lặng.

Tất cả trạng thái khác với tĩnh lặng như thế là xung động – giận dữ, bực mình, bức xúc, buồn bã, lo sợ, căng thẳng, lạc lõng, tuyệt vọng, đau đớn, cô đơn, chán đời, ghen ghét, ganh tị… Và nếu bạn nói, "Ối giời ơi, em có tất cả những thứ này mỗi ngày", thì… chào mừng các bạn đã nhận ra chúng ta cùng hội cùng thuyền.

Có một điều là, nhiều người tưởng rằng có tất cả những xung động này là chuyện đương nhiên của con người, chẳng có gì đáng ngạc nhiên hay đáng quan tâm cả. Cứ như là người chưa bao giờ đến trường nghĩ rằng con người sinh ra tự nhiên là chỉ ăn, ngủ và chăn bò, chứ chẳng lý do gì mà phải quan tâm đến học đọc, viết, toán, địa lý, lịch sử… hay người nghĩ rằng con người sinh ra thì tự nhiên đã là như thế cần gì phải tập thể thao, thể dục, võ nghệ!

Đây là vấn đề rất lớn với cái tâm của ta, bởi vì quá nhiều người trong thời đại này vẫn nghĩ rằng cứ trời sinh sao để vậy là thượng sách. Các bạn, cũng như cái thân trời sinh ra, cái tâm trời sinh ra cũng cần phải học tập tu luyện để phát triển đến mức độ khỏe mạnh hơn, thuần thục hơn. Luyện tâm không phải là xa xỉ phẩm, mà là điều bắt buộc, thường xuyên, vĩnh viễn, nếu bạn mong là bạn tiến được bước nào xa hơn là bước "tự nhiên trời sinh tôi vậy" và đời sống bạn năng động hơn, nghĩa lý hơn.

Mình vừa cố tình dùng từ "năng động" bên trên. Chúng ta nói luyện tâm là để tâm tĩnh lặng, trong khi lại nói năng động hơn, nghĩa là sao?

Cái tâm xung động nhẩy choi choi làm đủ mọi thứ lung tung hàng ngày mà ta tưởng là "năng động", thực ra chỉ là "bị động", bị điều khiển bởi những xung động của mình.

Tâm tĩnh lặng làm đủ mọi thứ–nói năng dịu dàng, mỉm cười nhẹ nhàng, chiến đấu dũng mãnh—để làm cho cuộc đời tốt đẹp hơn và thế giới hòa bình hơn, bằng "chủ động" điều khiển tư duy và hành động của mình, chứ không bị cái gì điểu khiển cả. Cho nên tâm tĩnh lặng mới thực sự là "năng động".

2. Khi chúng ta đã biết tâm tĩnh lặng là gì, và xung động là gì, thì bước kế tiếp đương nhiên là làm giảm những lúc xung động và tăng những lúc tĩnh lặng. Và đây là luyện tập cả đời.

Mọi trường phái tâm linh, với kinh sách vạn quyển, mô tả hàng nghìn pháp môn luyện tập, cũng chỉ là để giúp người ta bỏ tâm xung động và giữ tâm tĩnh lặng. Tất cả các pháp môn đó, tựu trung cũng chỉ nhắm vào một điểm "bỏ cái tôi đi". Cái tôi của chúng ta càng nhỏ, ta càng tĩnh lặng. Bỏ được cái tôi hoàn toàn thì ta tĩnh lặng hoàn toàn.

Thiền, cầu nguyện, tụng kinh, ăn chay, hãm mình… tất cả cũng là để chúng ta tập bỏ cái tôi. Tức là khiêm tốn.

Khiêm tốn là nhìn mọi người cũng như mình. Mình không khác ai cả, không ai khác mình cả. Mọi người đều như nhau. Đây gọi là tâm bình đẳng hay tâm không phân biệt của nhà Phật.

Nhìn tất cả mọi người đều như nhau đòi hỏi một tư duy rất bình đẳng, nhìn mọi người đều như mình: Hắn nói dối, mình cũng đã nói dối. Hắn kiêu căng, mình cũng có lúc kiêu căng. Hắn dốt, mình cũng dốt nhiều khi, trong nhiều điều. Hắn tham lam, mình cũng đã có lúc tham lam… Nói chung là thấy ai có bất kì khuyết điểm gì, mình cũng tự nhắc "tội nghiệp, mọi người chúng ta đều yếu kém như thế."

Nếu ai làm gì ta thấy là yếu kém, ta cũng tự bảo "tội nghiệp, mọi người chúng ta đều yếu kém như thế", và nếu ta làm thế thường trực, bất kì mỗi khi thấy hoặc nghĩ về điều gì yếu kém ai đó làm, thì chẳng bao lâu ta sẽ có được tâm bình đẳng vững chải–thương yêu tất cả mọi người với những yếu kém và đau khổ rất con người, như chính ta. Nhân ái là hệ quả tất yếu của tâm bình đẳng.

Khi thiền quán hàng ngày, quán về "tội nghiệp, mọi người chúng ta đều yếu kém". Khi cầu nguyện hàng ngày, hãy nghĩ về "tội nghiệp, mọi người chúng con đều yếu kém" và "xin Chúa/Phật thương xót mỗi người chúng con". Đây là các cách tốt để tu tập tâm bình đẳng này.

Khi đã có tâm bình đằng thì tự nhiên nói chuyện với ai mình cũng có nhiều từ tâm đối với họ, và mỗi khi họ làm gì đó yếu kém, kể cả xúc phạm mình, mình cũng thông cảm, tội nghiệp cho những yếu kém của họ như chính mình. Không hề còn chuyện phân biệt tốt xấu, già trẻ, chủng tộc, màu da, lớn bé.

Nhưng…

Trong liên hệ con người luôn luôn có hai yếu tố song hành: tình cảm và hành xử thực tế. Ví du: Tình cảm thì mẹ luôn thương con, dù lúc nào, dù ở đâu, dù con làm gì, luôn luôn. Nhưng hành xử thì tùy theo lúc: Khi nói ngọt, khi khen thưởng, khi xử phạt…

Tất cả các hành xử khác nhau này đều đặt trên căn bản mẹ thương con.

Tình cảm là từ tâm ta đã có với tất cả mọi người khi ta có tâm bình đẳng.

Nhưng hành xử thì tùy trường hợp, người đang ăn trộm nhà mình, hay người đang mang quà tặng mình, có thể đòi hỏi các phản ứng khác nhau–như là, bảo vệ an ninh cho gia đình con cái mình… Hành xử thế nào là do nhu cầu đòi hỏi mình lúc đó, nhưng căn bản là, tận trong lòng, mình vẫn luôn luôn "tội nghiệp, hắn cũng có những yếu kém con người như mình."

Một người thẩm phán phải ra những bản án khác nhau cho những tù nhân khác nhau, nhưng có thể là tận trong lòng ông ta vẫn "tội nghiệp, chúng hắn cũng có những yếu kém con người, như mình."

Nếu mình có tâm bình đẳng, từ tâm thật sự với tất cả mọi người như nhau, thì dù thực tế đòi hỏi mình hành xử cách nào, chắc chắn là các hành xử đó của mình sẽ có từ tâm náu mình trong đó.

Khiêm tốn và nhân ái (hay từ tâm) đưa đến tâm tĩnh lặng. Càng khiêm tốn và nhân ái ta càng tĩnh lặng. Và vì chúng ta phải nói chuyện hàng ngày, nói thành thật hỗ trợ khiêm tốn và nhân ái. Ta không thể khiêm tốn và nhân ái nếu nói không thành thật mỗi ngày. Bộ ba khiêm tốn, nhân ái, thành thật tạo tâm tĩnh lặng.

Luyện tập khiêm tốn, nhân ái, thành thật mỗi ngày là thể dục hàng ngày cho tâm tĩnh lặng.

Vấn đề luyện tập không phải là khó. Mà là (1) bắt đầu và (2) không bao giờ ngừng.

Chúc các bạn một ngày tĩnh lặng.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Thủng thẳng với thơ… (phần 4)

Posted: 15 Mar 2011 03:08 PM PDT

 
    Xã hội con người ở dạng này hay dạng khác cũng chỉ mới thay được cái vỏ bên ngoài, chưa bao giờ thay đổi được cốt lõi của nó. Vì sự thay đổi luôn luôn là cải lương, những thành phần mới, vừa ở vị trí bạn con người đã mau chóng nhảy lên địa vị cai trị con người. Lòng tham của chúng là không cùng và thế là con người  lại lập lại mọi khổ đau. Khổ đau chỉ được thay đổi tên gọi, mầu sắc, và sự đốn mạt của nó là đau khổ mới bao giờ cũng mang những nhân danh rất hào nhoáng, những nhân danh hào nhoáng làm run động lòng người, nhưng…than ôi, cái mới còn tồi tệ hơn cái vừa bỏ đi. Do vậy phải động không ngừng, cách mạng không ngừng. Đó là qui luật mâu thuẫn của triết học và cũng chính là sứ mạng cao quí của thơ…

    Chỉ còn rất ít thơ để lay thức trái tim con người. Thơ nói vào những nơi sâu kín nhất của trái tim cả niềm dũng cảm, niềm vui và những khốn cùng, tác dụng của thơ không nhỏ, bởi khi trí tuệ con người mơ hồ về những vô lý thì có một người, bằng một dẽ hiểu nhất nói lên những nghịch lý ấy, một công việc không tầm thường và không dễ dàng. Trước những phẫn nộ của cường quyền, hồi âm vô giá của thơ chính là sự đón chào của công chúng.

 

Khi ngôi sao rụng chín

Vòm trời như một cây cổ thụ, mà những ngôi sao là những trái quả. Chỉ có điều cây trời ra hoa quanh năm và kết quả quanh năm, mỗi một quả sao khi chín rụng xuống lại nở sinh ra những cây non khác và lại ra hoa kết quả. Sự sinh sôi là không ngừng nghỉ, là mãi mãi, biết đâu chẳng có một trời sao…Trên vòm trời có những ngôi sao sáng và có những ngôi sao mờ, sao sáng tức là quả đã gần ngày chín, còn sao mờ là quả đang xanh. Một đêm hè kia, khi ta ngước mắt lên nhìn vòm trời, thấy ngàn muôn sao, và bỗng, một ngôi to như quả bưởi trời rụng xuống. Sao băng hà, một sinh mệnh đã đi vào bất tử…

Thơ kỳ lạ lắm, đúng như một vị thần, thơ đến rất bất ngờ không thể sớm hơn và cũng không thể muộn hơn, chỉ một khoảnh khắc linh thiêng rồi vụt đi. Người ta bảo: Khi sao băng, hãy nói nhanh lời nguyện cầu, nhất định lời nguyện cầu ấy linh ứng…Thơ cũng như vì sao kia, cũng băng vội vã, nhanh hơn cả vội vã nếu như người làm thơ bỏ lỡ cơ may, không dang tay đón lấy thơ mà nâng niu ru hát.

Thật khó giải thích động lực nào đã làm cho những ngôi sao thơ chín! Thời gian ư? Nhựa ư? Từ đâu có nhựa? Chẳng lẽ lại có nắng trong vòm trời đêm? Mà quả thơ thì phải chín. Và hoàn toàn không ảo chút nào, thơ đã uống nhựa, đã phơi mình trong nắng gió, và với thời gian…đã chín, chín như những quả sao trời.

Chẳng lẽ thơ lại mơ hồ mấy gió là thế? Nếu đời hơn, thì thơ chính là đôi nhũ vợ ta. Chín xanh lúc ta gặp yêu và chín mọng lúc con ta ấp môi vào để sống. Thơ là vậy, đẹp vậy, quanh ta đầu cũng bóng hình thanh sắc vợ ta. Là khi anh nói về em/ Bông hoa trước cửa tự nhiên nở bùng/ Trên cành một giọt sương rung/ Gió nhẹ vô cùng thổi mãi không rơi…(Thơ BNN)

Cái gì là đối tượng của thơ? Thực ra câu hỏi cần phải đặt lại: Ai là đối tượng của thơ? Con người là đối tượng của thơ. Câu trả lời không có ý gì mới mẻ, nhưng mãi mãi vẫn còn mới mẻ. Bởi con người là một danh từ chung trong đó vừa hàm chứa dân tộc vừa hàm chứa nhân loại, vừa là em lại vừa là bạn, vừa là Chúa Trời lại vừa là Juđa…Do ở nơi trí tuệ của mỗi người, chính thuật ngữ con người cũng bị hiểu theo nhiều cạnh khía khác nhau. Mà trong ẩn sâu con người biết bao nhiêu đặc tính: nào tình yêu, nào phẫn nộ, nào bác ái, nào tiểu nhân. Nên có khi con người là đối tượng của ngợi ca, lại có khi con người là đối tượng của bôi nhọ và xuyên tạc.

Khoan hãy nói đến mặt trái của nó. Coi như với tất thẩy người cầm bút ai cũng có tình yêu đối với con người. Nhưng con người vốn sinh ra không phải ai cũng có sự thông minh của trí tuệ, mà quảng đại đã bị Chúa Trời rút bớt những nếp phần trong đại não, nên không phải ai cũng giảng giải được mọi chuyện tồn vong của vũ trụ. Số ngu đần, sống cam chịu, vừa ý hài lòng với chính sự tồn tại ngốc nghếch của mình. Cần một sự thức tỉnh, thức tỉnh về số phận. Thơ là một trong số những loại hình xung kích làm nhiệm vụ đó. Sứ mạng thật lớn lao, nhưng khốn thay sứ mệnh lớn lao ấy đôi khi lại rơi vào tay những kẻ thiếu nhân thừa súc. Cũng như chính xã hội con người – Số quân vô lại đông đúc không thua kém những người con trung thành của Chúa – Xã hội thơ cũng vậy, tiếng lòng thơ và dã tâm thơ song hành, thích cánh chen vai. Vì thế, thơ không chỉ tụng ca con người, mà thậm chí còn báng bổ con người bằng những tụng ca, nghĩa rằng: họ tụng ca ngay cả thân phần xúc vật của con người.

Duy nhất tình yêu con người làm những quả thơ trên cây đời chín đỏ. Như thế có trừu tượng quá chăng?

Yêu cả những niềm vui của con người, yêu cả những khốn khổ của con người. Tình yêu ấy làm cho niềm vui trở nên có ý nghĩa và những khốn khổ khi ta chỉ thẳng vào mặt nó, gọi đích danh nó, khiến con người cảm nỗi xấu hổ, cảm nỗi mình bị xúc phạm và lăng nhục, những kích thích đó làm bật nổ những hành động và và những hành động ấy trôi dần đi, làm cho nó ngày một ít đi, càng còn ít khổ đau con người càng được sống trong hạnh phúc có ý nghĩa.

Có những bạn đọc phẫn nộ với tôi, coi tôi là con người tàn nhẫn và độc ác, vì tôi hay khơi lên nỗi khổ cực của con người. Đời này chẳng lẽ còn thiếu những đau khổ ư, mà cần thêm những vần thơ phanh phui đau khổ. Lời than vãn thú vị đấy. Tôi cần phải nâng chén rượu lên tụng ca nỗi đau khổ của con người! Có phải con người sẽ buồn khổ thêm khi chính ta gọi rõ tên, chỉ rõ mặt nguyên nhân đau khổ ấy? Hay con người thích một triết lý tĩnh, mọi xếp đặt cuộc đời là do một đấng linh thiêng, không thể động lên và sắp xếp lại. Thứ triết lý tĩnh là thứ triết lý không cách mạng. Cần thiết phải có một triết lý cách mạng, một triết lý động.

Tôi không sao cầm được nước mắt trước những khổ đau vô lý của con người. Nỗi đau khổ của riêng anh, trong căn nhà nhỏ của anh có thấm thía gì, chỉ cần anh ra khỏi nhà, đi hết một phố, ra với làng, lên với rừng và ra với biển…anh sẽ thấy ngay, thấy tất cả những đau khổ vô lý của con người, nơi nơi là những đau khổ về thể xác, nơi nơi là những đau khổ về tinh thần. Con người có phải là xúc vật đâu mà con người bị đọa đầy dã man đến thế. Có những người từ sinh ra cho đến khi chết chỉ mới được ăn đếm trên đầu ngón tay những bữa ăn có thực, mà ngay cả những bữa ăn ấy cũng chẳng ngon lành gì, vì liền sau đó là công nợ, là những dày vò của điều tiếng, là sự trả giá danh dự và thể xác. Có những cô gái chỉ ao ước một chiếc quần mới, có những nhà khoa học chỉ ao ước có được một chiếc bàn làm việc đúng nghĩa để  hiến dâng trí tuệ cho con người…Tiếc thay, ước mơ xưa nay vốn chỉ là mơ ước!

Xã hội con người ở dạng này hay dạng khác cũng chỉ mới thay được cái vỏ bên ngoài, chưa bao giờ thay đổi được cốt lõi của nó. Vì sự thay đổi luôn luôn là cải lương, những thành phần mới, vừa ở vị trí bạn con người đã mau chóng nhảy lên địa vị cai trị con người. Lòng tham của chúng là không cùng và thế là con người  lại lập lại mọi khổ đau. Khổ đau chỉ được thay đổi tên gọi, mầu sắc, và sự đốn mạt của nó là đau khổ mới bao giờ cũng mang những nhân danh rất hào nhoáng, những nhân danh hào nhoáng làm run động lòng người, nhưng…than ôi, cái mới còn tồi tệ hơn cái vừa bỏ đi. Do vậy phải động không ngừng, cách mạng không ngừng. Đó là qui luật mâu thuẫn của triết học và cũng chính là sứ mạng cao quí của thơ.

Sự tiến hóa của tư tưởng thường rất trì trệ. Một quá trình chín dai dẳng, nhanh nhất cũng là hàng chục năm. Thơ thường phụ họa theo những trì trệ ấy. Vì thơ có ưu thế vần điệu của mình, thơ làm say lòng người, mê hoặc những ngu si, thơ giúp vào việc kéo dài những triết học ngu muội. Đó chính là tội lỗi của những thi nô.

Chỉ còn rất ít thơ để lay thức trái tim con người. Thơ nói vào những nơi sâu kín nhất của trái tim cả niềm dũng cảm, niềm vui và những khốn cùng, tác dụng của thơ không nhỏ, bởi khi trí tuệ con người mơ hồ về những vô lý thì có một người, bằng một dẽ hiểu nhất nói lên những nghịch lý ấy, một công việc không tầm thường và không dễ dàng. Trước những phẫn nộ của cường quyền, hồi âm vô giá của thơ chính là sự đón chào của công chúng.

Duy nhất tình yêu con người làm những quả thơ trên cây đời chín đỏ.

Trong tình yêu ấy có công việc công kích và công việc ngợi ca. Người cầm bút có thể lãnh cả hai sứ mạng hoặc nhận một trong hai sứ mạng ấy. Nhưng dù nhận bất kỳ sứ mạng nào mục đích cũng là vì hạnh phúc của con người.

Ngợi ca những cái con người đang đúng và công kích những cái sai.

Đứng trên phương diện nhìn nhận sự thức tỉnh của con người, thúc đẩy tư tưởng tiến triển, loại trừ những phiền muộn nghịch lý…thì thơ luôn luôn là mũi khoan xoáy vào trái tim người đọc. Bảo với họ lời giữ gìn hạnh phúc và đấu tranh cho hạnh phúc. Đối với một chuyên chính, khi mà người ta tin tưởng ở sức mạnh chính nghĩa của nó, thì sự thực người ta rất cần sự thúc đẩy đối lập (trong đó có thơ). Còn có những chuyên chính run sợ đối lập. Không thể lấy lời lẽ nào ngụy biện cho những run sợ ấy.

Nghĩa yêu chỉ có vậy thôi/ Không tin em thử lên trời hỏi xem

Em bay lên hỏi trời/ Lời trời/ Mây mưa là chuyện của người yêu nhau

Anh tội nghiệp hạt mưa/ Vườn đời muôn hồng ngàn tía/ Sao mưa sa xuống vườn anh/ Cây hoa dại trước thềm (Thơ BNN)

Hát cộng minh có thể hay và khoa học, nhưng ca sĩ nào cũng hát cộng minh khác gì bắt tất cả các loại chim cùng hót giọng oanh vàng. Tranh phục hưng bất tử với những thiên tài của nó, nhưng vẫn cần phải có một Picatxô đồ sộ trong thế kỷ 20 này. Vì một chiều nên với chúng ta cái gì cũng mới, cái gì cũng ngỡ ngàng, cái gì cũng gây choáng. Thơ cũng nằm trong tình trạng chung như thế.

Tính kế thừa rất quan trọng đối với văn học nghệ thuật, chúng ta đã đổ mực tầu lên tất cả những trang dài rất nhiều năm của nhiều nhà hoạt động văn nghệ, chỉ bởi những nhà hoạt động văn nghệ ấy đã đứng ở phái bên kia.

Sẽ là một tổn thất lớn lao biết bao với nần văn học nghệ thuật Xô viết, nếu những Alêxxăng Tonxtôi, Xastakôvích…bỏ ra nước ngoài và đi hẳn, thì làm gì có tiểu thuyết trường ca và những giao hưởng bất hủ. Cả đến Esênhin, nếu không được đánh giá đúng mức thì biết bao nhiêu thơ tình Nga bị chôn vùi…

Tình yêu con người (người ta sợ nói như thế chung chung nhưng thực ra với một người cầm bút chân chính thì tình yêu con người nơi  họ đã hàm chứa tình yêu đối với đồng bào cụ thể của họ với vợ con, cha mẹ, bạn bè họ. Và dĩ nhiên, sâu nông tình yêu  ở mỗi người cầm bút có khác nhau. Có người có thứ tình yêu dịu ngọt, có người có thứ tình yêu chát đắng, lại có những người có tình yêu bằng cửa miệng những lời nhạo báng và chửi rủa…Không nên xếp loại những thứ tình yêu ấy – có chăng chỉ là xếp loại để dễ thông cảm hơn – chứ đã là tình yêu, thì dù cấp độ nào bản chất vẫn là tình yêu. Có tình yêu hợp với dạng này, cũng có tình yêu hợp với dạng khác. Cái đó thực không đáng kể, cần nhất là sự ích lợi của nó – sự ích lợi của thúc đẩy.

Tôi nằm trong số tình yêu không thích hợp với danh vọng và tiền tài. Do vậy, khi danh vọng và tiền tài chạm đến nó, nó dẫy nẩy lên và nhục mạ tôi không thương tiếc. Cái đó thực ra đã mang lại rất nhiều hậu quả cho tôi – Hậu quả xấu – Nhưng tôi lại lấy đó làm vui, vì ngoài đời này, cái mà quân vô lại rủa nguyền ta chính là cái ta đúng. Tôi đi theo tiếng  gọi tình yêu của mình, mô tả (có ngợi ca và phản kháng ), mô tả và sẽ còn mô tả mãi…Duy nhất tình yêu con người làm những quả thơ trên cây đời chín đỏ.

Và như sao ấy, trong một đêm mùa hạ, từng ngôi sao to như cái đấu rụng xuống, một linh hồn đá lìa đời, nhưng không phải lìa đời là mất hẳn, mà lìa đời là đá vào cõi bất tử. Thơ cũng như sao, khi chín rụng rất nhanh và ta không sao cưỡng lại được. Thần thơ đến rất bất ngờ, vì vậy khi thần thơ đã đến thì ta phải chắp vào mình đôi cánh, bay theo, đuổi và quyết bắt cho kỳ được.

Tập Cố Hương Ca tôi đã làm trong bối cảnh ấy! Cả cuốn sử thi đồ sộ Nước Nam Ta tôi cũng làm trong bối cảnh ấy. Sự gặt hái của tôi thường bội thu hơn rất nhiều so với tưởng tượng của tôi. Mỗi khi vừa xong đọc lại, tôi đều giật mình: Tại sao mình làm được một công việc vượt quá khả năng của mình đến thế?

Người này khen sức làm việc của tôi. Người khác bỉ  sức làm việc của tôi. Phạm trù này không mâu thuẫn.

Khen là bởi tình yêu nơi tôi bao giờ cũng bao trùm, tình yêu của tôi bao giờ cũng được trả giá bằng những sáng tạo không mệt mỏi. Luôn luôn mới trong cách nghĩ, cách cảm và hình thức biểu đạt. Nhưng ngược lại là những lời bỉ. Nghiêm trọng hơn cả là sự lạm dụng quá nhiều chất thạch tín, cái chất dễ gây ra chết người, và nữa, tôi vội vã, vội vã cả trong suy nghĩ và biểu đạt. Cũng may những trang thơ ấy chưa tham gia vào đời sống con người.

Để cân bằng mâu thuẫn đó – Trái tim ơi, hãy nói đi, tôi chỉ nghe tiếng nói trái tim tôi. Trái tim tôi vẫn thúc dục tôi làm việc. Người yêu ấy đã nói với tôi: Anh làm thơ không phải cho anh đâu, anh làm thơ cho em và cho muôn người, em thích và em tin là mọi người cũng thích – thích bao hàm cả sự cần, cần lắm, đừng buông tay bút nhé anh!

Trước bất kỳ một yêu cầu của ai – tôi cũng không bao giờ từ chối, huống là yêu cầu của em…

Tôi nhìn nhận lại mình và quyết định phải đi xa hơn.

Đêm ấy, khi ngôi sao trên trời chín đỏ, ngồi dưới giàn thiên lý, ngước mắt lên, chầu chực cái phút ngôi sao rơi…Và, ngôi sao đã rơi, tôi đã kịp nguyện cầu: Thơ tôi không phản bội con người!

Nghe tôi cầu nguyện lời linh thiêng ấy, người yêu của tôi – em suốt đời của anh – đã hôn rất lâu vào đôi mắt tôi, trời đầy sao chín, chúng tôi ngồi bên nhau, không nói một lời nào, chỉ có lặng im của vuốt ve và những cái hôn rất người – hai con người yêu nhau…

Từ khai thiên lập địa/ Cỏ hoa nào không hoa cỏ dại/ Không tin anh tìm đất hỏi xem

Anh về cội hỏi đất/ Đất bảo khoai lúa không tự nhiên mà có/ Giếng nước bến sông không tự nhiên mà có/ Vua chúa trẻ thơ không tự nhiên mà có

Thế mà chúng mình có nhau/ Giọt mây rơi mưa vào lá/ Mập mạp mình cây hoa nở/ Gió đưa sắc nắng hương tình…(Thơ BNN)


Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa

Tản mạn về từ Hán-Việt: Các từ Hán-Nhật-Hán-Việt so với Hán-Nhật-Nhật-Việt (phần 1)

Posted: 15 Mar 2011 03:06 PM PDT

Nguyễn Cung Thông (Úc/Australia)
nguyencungthong@yahoo.com

Trần Ngọc Giang (Úc/Australia)
tranngocgiang@hotmail.com

Từ Hán Việt (HV) là kết quả rất tự nhiên sau bao nhiêu thế kỷ bị người Hán đô hộ cũng như sống bên cạnh nhau: đây là những từ gốc Hán thâm nhập vào và làm vốn từ Việt thêm phong phú. Tương tự như thế, ta cũng có những từ Hán Nhật, Hán Hàn … phản ánh quá trình giao lưu văn hoá theo dòng thời gian giữa các dân tộc sống gần nhau từ lâu. Thường thì khi nói đến từ HV là ta nghĩ ngay đến các từ gốc Hán nhập thẳng vào tiếng Việt, nhưng thật ra vấn đề không đơn giản như thế vì các yếu tố thời gian (các lớp từ HV trước và sau thời Đường Tống, thời hiện đại …) và không gian (Bắc bộ, Nam bộ), chính trị …v.v… Có nhiều từ gốc Hán nhập thẳng vào tiếng Việt, thí dụ như lịch sử HV 歷史, nhập thẳng vào tiếng Nhật thành rekishi歷史, nhập thẳng vào tiếng Hàn thành yoksa hay yeogsa 역사 (phụ âm đầu l- trở thành bán nguyên âm y- hay ngạc cứng hoá) … So với giọng Bắc Kinh/BK bây giờ là lì shǐ (theo pinyin/bính âm); văn hoá HV 文化 trong tiếng Nhật là bunka (phụ âm đầu v/w trở thành b-, h- thành k-), tiếng Hàn trở thành munhwa 문화 so với giọng BK bây giờ là wén hùa. Quốc gia HV 国家 nhập vào tiếng Nhật thành kokka, tiếng Hàn là gugga hay kukga 국가 ; Thủ đô HV 首都 (phụ âm đầu sh- trở thành th- trong tiếng Việt) là shuto trong tiếng Nhật, sudo 수도 trong tiếng Hàn so với giọng BK bây giờ là shǒu dū … Ta cũng không ngạc nhiên khi các từ này nhập thẳng từ tiếng Hán vì các khái niệm lịch sử, văn hoá, quốc gia, thủ đô … rất phát triển cùng với quá trình thành lập chữ Hán từ ngàn xưa. Các giao lưu văn hoá ngôn ngữ đặc biệt nhất và rất lâu đời là Việt Nam/VN và Trung Quốc/TQ. Chẳng hạn như môn Hình học (Geometry): tiếng Nhật là Kika-gaku (Kỷ Hà học) 幾何学 so với tiếng Hàn là kiha-hak (hay giha-gag 기하학). Các tài liệu HV từ đầu thập niên 1930 cho đến 1960 cho thấy cách dùng Kỷ Hà học và Hình học đều hiện diện trong tiếng Việt, nhưng hiện nay thì không ai dùng danh xưng Kỷ Hà học nữa. Cách gọi Hình học 形学 đã có trước Kỷ Hà học từ lâu; tên Kỷ Hà học do các học giả đời Minh Từ Quang Khải và Lợi Mã Đậu/Matteo Ricci1 dịch (1607), có khả năng phiên âm tiền tố geo- (âm thời Minh gi-ho, nghĩa là đất đai) từ chữ geometria (Hình học, tiếng Hy Lạp là γεωμετρία, -metria là đo đạc) và cũng phù hợp với cách nói kỷ hà (bao nhiêu) hàm ý đo đạc trong môn học này.

Đoc tiếp >>


Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa

Ông Nguyễn Đan Quế bị điều tra hành vi ‘lật đổ chính quyền’

Posted: 15 Mar 2011 03:06 PM PDT

 
Công an TP HCM vừa tạm giữ ông Nguyễn Đan Quế, 69 tuổi, để điều tra hành vi “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. 60.000 đầu tài liệu trong máy tính của ông Quế được cho là tài liệu kích động, kêu gọi chống Nhà nước cùng "lời kêu gọi toàn dân" xuống đường biểu tình đã bị thu giữ.

Theo trung tá Nguyễn Sỹ Quang, Phó Văn phòng CA TP HCM chiều 26/2, cơ quan an ninh điều tra phối hợp với công an quận 5 (TP HCM) “bắt quả tang” ông Quế đang “lưu trữ, phát tán nhiều tài liệu có nội dung kêu gọi lật đổ chế độ, chính quyền nhân dân”.

ông Nguyễn Đan Quế. Ảnh: công an cung cấp.
Ông Nguyễn Đan Quế.

Công an khám xét khẩn cấp nhà riêng của ông Quế trên đường Nguyễn Trãi (phường 3, quận 5). Theo cơ quan điều tra, khoảng 60.000 đầu tài liệu trong máy tính của ông Quế được cho là tài liệu kích động, kêu gọi chống Nhà nước cùng "lời kêu gọi toàn dân" xuống đường biểu tình lật đổ chế độ bị thu giữ.

“Trong quá trình điều tra, ông Quế đã thừa nhận những tài liệu trên do ông soạn thảo từ ngày 24/2 và đã phát tán cho một số tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước”, ông Quang nói.

Cũng theo ông Quang, hành vi của ông Quế đã xâm phạm trực tiếp đến sự ổn định và vững mạnh của chính quyền nhân dân.”Việc khám phá, ngăn chặn kịp thời hành vi này và xử lý theo pháp luật là hết sức cần thiết để đảm bảo ổn định chính trị”, ông Quang khẳng định.

Cơ quan công an cho biết đang tiếp tục điều tra, củng cố chứng cứ để làm rõ dấu hiệu "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" của ông Quế.

Ông Nguyễn Đan Quế sinh tại Hà Nội, từng công tác tại Bệnh viện Chợ Rẫy, đồng thời là giảng viên tại Đại học Y khoa Sài Gòn.

Quốc Thắng


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Quan ngại rò rỉ phóng xạ ở Nhật

Posted: 15 Mar 2011 03:05 PM PDT

BBC

Đo độ phóng xạ cho người dân

Quan chức Nhật Bản cao cấp nói các vụ nổ tại nhà máy điện nguyên tử Fukushima đã gây ra mức độ phóng xạ có thể ảnh hưởng tới sức khỏe con người.

Thủ tướng Naoto Kan kêu gọi người dân sống trong phạm vi bán kính 30km quanh nhà máy ở trong nhà và không ra ngoài đường.

Trước đó, lò phản ứng số 2 của nhà máy Fukushima Daiichi bị nổ trong vụ nổ thứ ba trong bốn ngày qua, dẫn tới quan ngại tan chảy thanh nhiên liệu.

Cuộc khủng hoảng hiện thời bắt đầu từ trận động đất 9 độ Richter và sóng thần hôm thứ Sáu tuần trước.

Chánh văn phòng Chính phủ Nhật Yukio Edano nói: “Hiện chúng tôi có tin mức độ phóng xạ có thể ảnh hưởng sức khỏe con người”.

Ông nói đây là mức phóng xạ tại hiện trường nhà máy, và nếu “quý vị ở càng xa nhà máy hay lò phản ứng thì mức độ sẽ càng giảm”.

Trong một phát biểu trên truyền hình, Thủ tướng Naoto Kan nói: “Khả năng rò rỉ thêm phóng xạ là rất lớn”.

Ông nói những ai còn lại trong bán kính 20km quanh nhà máy cần rời đi ngay lập tức.

Công ty điều hành nhà máy điện – Tokyo Electric Power Co (Tepco), nói mức phơi nhiễm phóng xạ quanh nhà máy Fukushima trong một tiếng đồng hồ cao gấp mức cho phép trong một năm tới tám lần.

Tepco cho hay mức phóng xạ ghi nhận lúc 0831 giờ địa phương (0631 sáng giờ Hà Nội) là 8.217 microsieverts/giờ từ mức 1.941 chỉ có 40 phút trước đó. Mức an toàn của cả năm là 1.000 microsieverts.

Sơ tán nhân viên

Một vụ cháy mới xảy ra tại lò phản ứng số 4 của nhà máy, và người ta cho đây là nguyên nhân gây rò rỉ phóng xạ.

Hãng thông tấn Kyodo đưa tin rằng mức độ phóng xạ ở phía nam Fukushima đã tăng lên trong hôm thứ Ba.

Mức phóng xạ tại Tokyo cũng cao hơn bình thường, nhưng theo các quan chức, chưa gây nguy hiểm cho sức khỏe.

Vụ nổ thứ ba tại lò phản ứng số 2 của nhà máy Fukushima Daiichi nằm cách Tokyo 250km về phía đông bắc vào rạng sáng hôm thứ Ba.

Một số nhân viên đã được đi sơ tán, nhưng không phải tất cả vì các chỉ dấu ban đầu cho thấy mức độ nổ không nghiêm trọng bằng hai vụ trước.

Hôm thứ Hai, vụ nổ do khí hydrogen tích tụ tại lò số 3 đã làm 11 người bị thương và phá hủy tòa nhà bao quanh. Vụ nổ đó gây chấn động tới 40km xung quanh đó và thả cột khói cao lên trời.

Trước đó, hôm thứ Bảy lò phản ứng số 1 bị nổ.

Tất cả các vụ này xảy ra sau khi hệ thống làm nguội của nhà máy bị hỏng. Các kỹ sư đang cố gắng ngăn ngừa tan chảy hạt nhân bằng cách phun nước biển vào bên trong lò phản ứng để tản nhiệt.

Sau vụ nổ thứ ba, giới chức nói có thể nhà chứa lò phản ứng đã bị hư hỏng.

Gần 185.000 người đã được sơ tán khỏi khu vực bán kính 20km xung quanh nhà máy.

Tàn phá hoàn toàn

Trong khi đó, bốn ngày sau khi có động đất, chiến dịch cứu nạn vẫn đang được tiếp tục.

Con số thương vong mới nhất mà chính phủ công bố là 1.900 người chết – thế nhưng không bao gồm hàng nghìn tử thi được tìm thấy hôm thứ Hai.

Một trong những thị trấn bị ảnh hưởng nặng nhất là Minamisanriku đã bị phá hủy hoàn toàn.

Phóng viên của chúng tôi cho hay mọi thứ tại đó đều bị sóng thần san bằng, chỉ còn đúng một bệnh viện và một tòa nhà của chính quyền địa phương.

Minamisanriku nằm tại tỉnh Miyagi, nơi ước tính 10.000 người đã chết.

Hàng nghìn người vẫn còn đang mất tích, trong đó có hàng trăm khách du lịch. Nhiều làng mạc và thị trấn bị cô lập, không được trợ giúp suốt từ hôm thứ Sáu.

Chính phủ đã điều 100.000 binh lính tới giúp nỗ lực cứu nạn.

Một lượng hàng gồm 120.000 chăn, 120.000 thùng nước uống, nhiều tấn thực phẩm và 111.000 lít xăng đang được phân phát.

Tuy nhiên ông Hajime Sato, quan chức tỉnh Iwate cũng bị động đất tàn phá nói mới chỉ có 10% nhu cầu về lương thực và nhu yếu phẩm được đáp ứng.

Ông nói với hãng AP: “Người dân không có thức ăn và nước uống. Hàng hóa không tới nơi”.

Hệ thống giao thông liên lạc cũng bị gián đoạn tại nhiều địa phương.

Xem thêm bài “Việt Nam cần thận trọng với điện hạt nhân“.

Nhà máy điện Fukushima Daiichi

Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới

Lo ngại về bức tranh kinh tế Việt Nam

Posted: 15 Mar 2011 03:05 PM PDT

BBC

Lệnh cấm buôn bán, giao dịch bằng đô la và tin rằng chính quyền cũng không cho mua vàng miếng đang gây tâm lý lo lắng trong dân chúng Việt Nam.

Cùng lúc, các bình luận từ bên ngoài cho rằng chỉ số kinh tế của nước này đang tiếp tục tụt giảm.

Hãng Blomberg hôm 15/3 chạy tin rằng trái phiếu chính phủ của Việt Nam gặp khó khăn trong việc tìm người mua.

Mọi việc xảy ra trong bối cảnh chỉ số tăng trưởng kinh tế sẽ chậm lại, xuống 5.4-5.6 phần trăm trong quý I năm nay, từ 7.34 phần trăm trong quý IV năm 2010.

GDP của Việt Nam cũng sẽ bị chậm lại trong khi chính quyền đang tìm mọi cách giảm độ nóng của cơn số lạm phát hai chữ số.

Cũng trong quý I năm nay, theo Reuters trích nguồn của chính phủ Việt Nam, thâm hụt cán cân thương mại của Việt Nam có thể giảm đi, xuống 3 tỷ đôla trong, từ 3,1 tỷ so với cùng kỳ năm ngoái.

Nhưng trong dân chúng, các lệnh bắt các vụ “giao dịch đô la trái phép”, và tin rằng vàng miếng cũng bị cấm buôn bán, đang gây xao động.

Theo Bloomberg, giá đô chính thức ngày 15/3 vẫn không đổi ở mức 20.866 VND.

Nhưng có tin tức chưa được kiểm chứng nói tại các đô thị như Hà Nội đang xảy ra chuyện tích trữ đôla một cách lén lút.

Lùng mua nữ trang

Ngoài ra, người ta cũng đang lo ngại tác động của lệnh cấm buôn bán vàng miếng, khiến một số nơi xảy ra chuyện lùng mua vàng nhẫn hoặc nữ trang.

Câu chuyện càng trở nên kỳ lạ trong bối cảnh nước láng giềng Trung Quốc không chỉ không cấm buôn bán vàng, mà ra chính sách nhập khẩu vàng thật nhiều để cung cấp cho thị trường.

Báo chí quốc tế trích nguồn của World Gold Council cho rằng Trung Quốc đã tiêu thụ 579,5 tấn vàng trong năm 2010, so với Hoa Kỳ là 233,3 tấn.

Để đáp ứng nhu cầu mua bán vàng, trong năm 2010, Trung Quốc đã nhập số vàng nhiều gấp năm lần so với năm 2009.

Các báo Việt Nam cũng nêu ra câu hỏi về quyết định cấm buôn bán vàng của nhà nước.

Thời báo Kinh tế Sài Gòn hôm nay nêu tựa đề: “Cần xem xét lại việc cấm hẳn kinh doanh vàng miếng”, còn VnExpress chạy tin “Đề xuất lập sàn giao dịch quốc gia để cứu thị trường vàng”.

Cùng lúc, các bình luận từ bên ngoài cho rằng chỉ số kinh tế của nước này đang tiếp tục tụt giảm.

Phải làm gương

Nếu bị đòi 29 tỷ đôla vào ngày mai, chính phủ Việt Nam sẽ không đủ tiền trả

TS David Koh

Bức tranh chung của kinh tế Việt Nam hiện không được tươi sáng, theo một bình luận hôm 14/3 của David Koh, tiến sĩ chuyên về Việt Nam tại Viện Nghiên cứu Chiến lược Đông Nam Á ở Singapore.

Ông David Koh, người thạo tiếng Việt sau nhiều năm làm việc tại Việt Nam cho rằng “chính phủ yếu kém” (poor government) là lý do chính cho bức tranh xấu hiện nay.

Các hiện tượng ông nêu ra gồm có nợ nước ngoài tính đến tháng 3/2011 của chính phủ Việt Nam lên tới 29 tỷ đôla, trên 42% GDP.

Dự trự ngoại tệ chỉ còn chưa đầy 50% khoản nợ.

Ông David Koh nêu ra viễn cảnh nếu các chủ nợ “cùng đòi 29 tỷ đôla vào ngày mai, thì chính phủ Việt Nam sẽ không đủ tiền trả”.

Đó là chưa kể nếu dự trữ ngoại tệ rơi xuống thấp hơn mức 4 tỷ đôla tiền lãi suất phải trả hàng năm, thì điều gì sẽ xảy ra?

Vì thế, trong giai đoạn trước mắt, theo ông, tình hình sẽ không khả quan hơn.

Theo nhà nghiên cứu từ Singapore, hiện vẫn có các giải pháp nhưng các nước xung quanh cũng cần xét đến phương án Việt Nam trở thành “Iceland hay Hy Lạp” của Đông Nam Á.

Còn riêng với chính phủ tại Hà Nội, ông David Koh đề nghị họ có các biện pháp cắt giảm chi tiêu cụ thể, bằng chính sách chặt chẽ và bằng các ví dụ của chính các quan chức.

Ông nêu ra tình trạng quan chức nhà nước đi thăm nước ngoài vẫn kéo theo các phái đoàn đông đảo và dùng chuyên cơ do Hàng không Việt Nam cung cấp.

Trong khi đó, tại không ít quốc gia, các lãnh đạo đang làm gương về chuyện cắt giảm chi tiêu của chính họ, như dùng hàng không giá rẻ để đi nước ngoài.


Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế

No comments:

Post a Comment