Friday, March 11, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Ba chị em nhà Ahn – âm thanh mới cho piano, violin và cello

Posted: 11 Mar 2011 02:27 PM PST

 
Ba chị em nhà Ahn—Maria chơi cello, Lucia chơi piano và Angella chơi violin—sinh tại Hàn quốc, học nhạc tại Viện Nhạc Vũ và Kịch Nghệ Julliard ở New York, sáng tạo các lối trình tấu mới bằng ba nhạc cụ cổ điển đã giúp họ tạo lập thương hiệu âm nhạc riêng. Ban nhạc tay ba này đã trình diễn khoảng một thập niên, và đã thực hiện 6 CDs. Họ thường soạn nhạc để hòa trộn với công việc của những nghệ sĩ khác, như vũ công, nhiếp ảnh gia, chuyên viên ánh sáng, họa sĩ, và ngày cả các người làm diều… Khả năng sáng tạo các lối trình diễn âm nhạc cho nhiều tình huống khác nhau, ở mức độ rất cao, đã giúp ba cô có chỗ đứng chắc chắn trong rừng âm nhạc.

Trong video dưới đây, ba chị em bắt đầu với “Skylife” của David Balakrishnan, sáng và nhún nhẩy, rồi đến “Oblivion” của Astor Piazzolla, uốn éo quý phái.
 


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Suy tư và viết hai chiều

Posted: 11 Mar 2011 02:27 PM PST

Chào các bạn,

Rất thường khi ta thấy các bài viết rất một chiều—như là, "văn hóa Việt đẹp, phong phú, văn minh, sáng chói, blah blah"—và ta tự hỏi vị tác giả này đang giảng bài cho con nít hay không biết gì hết vậy? Suy nghĩ và viết một chiều luôn luôn là bằng chứng của thiếu trí tuệ, và thiếu công bình. Chẳng thuyết phục ai được cả.

Muốn thuyết phục người khác, chúng ta phải chứng tỏ được sự thông minh của ta—có thể nhìn vấn đề từ hai hướng, chính biện và phản biện—và tính khách quan và công bình của ta. Muốn làm được như thế ta phải (1) biết cách tư duy hai chiều, và (2) trình bày bằng cách viết hai chiều.

1. Tư duy hai chiều

Mỗi khi có một tư tưởng (tứclà chính biện), ta phải nghĩ ngay đến việc "nếu một người không đồng ‎ với mình họ sẽ hỏi mình thế nào?" (tức là phản biện). Rồi tìm cách trả lời câu hỏi phản biện đó. Tức là tự mình phải phân thành hai người đấu khẩu với nhau (như Tê Thiên Đại Thánh), tức là tư duy hai chiều. Ví dụ:

    - Chính biện: Người phật giáo rất hòa bình.

    - Phản biện: Thiếu gì kẻ cướp giết người là Phật giáo

    - Chính biện: Đương nhiên là cá nhân thì có người này người kia, nhưng như là một tập thể, ta thấy Phật giáo không chủ trương chiến tranh bao giờ, không có thánh chiến bao giờ, và luôn chủ trương hòa bình.

    - Phản biện: Nhưng như vậy cũng có vẻ hèn và vô trách nhiệm, khi cần đứng dậy đánh nhau?

    - Chính biện: Có thể là như vậy. Nhưng câu hỏi là "khi nào thì cần đứng dậy đánh nhau ?". Với người hòa bình, hầu như chẳng có khi nào cần đứng dậy đánh nhau cả. Với người hiếu chiến thì người ta mới đụng lông chân mình cũng tạo ra "cần" đánh nhau. Vậy thì "cần đánh nhau" là sự thật khách quan, hay chỉ là ý muốn đánh nhau chủ quan?

    - Phản biện: Nếu "cần đánh nhau" là ý ‎ muốn chủ quan, thì phải chăng người hèn có khuynh hướng không cần đánh nhau, và người dũng có khuynh hướng cần đánh nhau?

Đại khái là một chuỗi tranh luận giữa hai người như thế. Khi bạn nghĩ đến câu đầu tiên, ít nhất bạn phải tự động nghĩ ra cả một chuỗi như thế, y như đánh cờ tướng đi một nước là tính đến 10 nước. Bình thường, cho mỗi ý tưởng, ít nhất là ta nên nghĩ đến ít nhất là 2 hay 3 bước tranh luận như thế.

Đó là suy nghĩ hai chiều—chiều thuận của ta, và chiều nghịch lại ta.

2. Viết hai chiều

Viết chỉ là việc trình bày suy tư của mình ra ngoài. Nhưng không phải có gì trong đầu ta viết hết cả ra, vì đầu ta có nhiều thứ rậm rì như rừng, nhưng bài viết thì phải gọn gàng, giản dị, sáng sủa, dễ hiểu.

Có hai điều ta phải chọn lựa khi viết: (a) Chọn tư tưởng nào nên viết ra, tư tưởng nào không nên viết ra. (b) Chọn từ ngữ để trình bày tư tưởng một cách mạch lạc dễ hiểu.

    (a) Chọn tư tưởng

Đầu ta là một cánh rừng, chỉ lựa ra một mớ cây cỏ đủ để ta trình bày ‎ý ta. Không thể ném cả khu rừng vào mắt người đọc. Vì thế, ta cần chọn lựa tư tưởng để trình bày theo các tiểu chuẩn sau đây:

- Phản biện nào có thể rất hiển nhiên trong đầu đa số đọc giả, thì nên nhắc đến và giải đáp nó. Phản biện nào ít người thấy, thì tùy. Nếu thêm vào mà bài vẫn dễ hiểu và sáng sủa thì thêm; bằng không thì đừng.

- Những phản biện gần với vấn đề ta đang nói thì có ưu tiên hơn các phản biện xa. (Phản biện gần nhất là phản biện theo sau ngay câu đầu tiên ta viết, phản biện xa là phản biện từ bước thứ 3 trở đi).

Nói chung, tiêu điểm lựa chon là sự sáng sủa của bài viết. Một chút phản biện để chứng tỏ là ta thấy hai chiều, mà vẫn giữ bài sáng sủa, thì hơn là rất nhiều phản biện để chứng minh là ta đã suy nghĩ hai chiều rất kỹ nhưng lại rất rối rắm cho người đọc.

Giản dị và sáng sủa luôn luôn là đòi hỏi số 1 cho một bài viết. Những điều ta không nhắc đến trong bài, nếu ai đó hỏi thêm sau khi đọc bài thì trả lời sau cũng không muộn, không nhất thiết là phải mang vào bài cho rậm mắt rậm đầu.

    (b) Chọn từ ngữ

Khi viết với nhiều tư tưởng lý luận, các liên từ nối kết hai câu với nhau, để làm liên tục tư tưởng (như "và", "cũng vậy"), hoặc đảo ngược tư tưởng (như "tuy nhiên", "nhưng", "dù vậy"), hoặc đưa đến kết luận (như "cho nên", "do đó", "vì vậy") rất quan trọng. Chúng giúp cho độc giả hiểu sự liên hệ giữa các câu, tức là liên hệ giữa các ý tưởng ta trình bày.

Đại đa số người viết yếu là vì không dùng các liên từ giỏi—bài viết của họ là cả một đoàn ý tưởng, hết câu này đến câu kia, nối đuôi nhau rất đông đúc, nhưng đọc giả chẳng biết câu trước liên hệ đến câu sau thế nào, và chẳng hiểu được tác giả đang viết điều gì cả.

Dùng mẫu tranh luận bên trên làm ví dụ, nhưng không có liên từ, ta có đoạn viết như sau:

Người phật giáo rất hòa bình. Thiếu gì kẻ cướp giết người là Phật giáo. Đương nhiên là cá nhân thì có người này người kia, nhưng như là một tập thể, ta thấy Phật giáo không chủ trương chiến tranh bao giờ, không có thánh chiến bao giờ, và luôn chủ trương hòa bình. Nhưng như vậy cũng có vẻ hèn và vô trách nhiệm, khi cần đứng dậy đánh nhau? Có thể là như vậy. Nhưng câu hỏi là 'khi nào thì cần đứng dậy đánh nhau'. Với người hòa bình, hầu như chẳng có khi nào cần đứng dậy đánh nhau cả. Với người hiếu chiến thì người ta mới đụng lông chân mình cũng tạo ra 'cần' đánh nhau. Vậy thì 'cần đánh nhau' là sự thật khách quan, hay chỉ là ý muốn đánh nhau chủ quan? Nếu 'cần đánh nhau' là ý ‎ muốn chủ quan, thì phải chăng người hèn có khuynh hướng không cần đánh nhau, và người dũng có khuynh hướng cần đánh nhau?

Tuy nhiên, với cùng một đoạn tranh luận đó, (1) ta dùng liên từ (2) đồng thời bỏ bớt các tđiểm tranh luận xa đề tài thì đoạn văn trở thành:

Người phật giáo rất hòa bình. Đương nhiên nếu nói đến cá nhân thì không thiếu kẻ cướp giết người là Phật giáo. Nhưng như là một tập thể, ta thấy Phật giáo không chủ trương chiến tranh bao giờ, không có thánh chiến bao giờ, và luôn chủ trương hòa bình. Có người nói như thế là hèn và vô trách nhiệm, nhất là những khi cần đánh nhau. Nhưng khi cần đánh nhau là khi nào? Phải chăng người hiếu chiến thì lúc nào cũng thấy cần đánh nhau, và người hòa bình thì chẳng bao giờ thấy nhu cầu đánh nhau?

Và ta ngưng đoạn tranh luận đó tại đây ("nhu cầu đánh nhau"), và không thêm vào bài vấn đề khách quan và chủ quan của tư tưởng, vì đã quá xa đề tài, sẽ làm rậm đề tài không cần thiết.

Các bạn, tựu trung là vậy. Tóm lại là tư duy và viết hai chiều gồm các điểm chính sau:

1. Suy nghĩ hai chiều.

2. Viết thì phải lựa chọn các phản biện rất rõ ràng và gần với đề tài. Không dùng các phản biện xa, ít người nghĩ đến, hay làm rậm bài.

3. Bài viết phải giản dị dễ hiểu. Các tư tưởng phải được nối kết mạch lạc bằng liên từ.

Ba lỗi lớn nhất và thông thường nhất của những người thiếu kinh nghiệm viết là:

1. Suy nghĩ chỉ một chiều.

2. Có quá nhiều tư tưởng, viết tràng giang đại hải, rậm rì, không hiểu được. (Thừa giấy vẽ voi).

3. Không sử dụng liên từ giỏi, để người đọc theo dõi các tư tưởng một cách dễ dàng.

Chúc các bạn một ngày đơn giản.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Kỹ năng lãnh đạo, Kỹ năng viết, Trà Đàm Tagged: kỹ năng lãnh đạo, trà đàm

Thủng thẳng với thơ… (phần 3)

Posted: 11 Mar 2011 02:26 PM PST

 
    Cái sự tự tin ta, nói vậy mà không vậy, khó giữ vô chừng, vì cái quyền lực mặc áo thi vương, thi bá , tưởng ảo mà hóa thực, bởi chúng có đủ những nhân danh chẳng những chính trị mà cả đạo đức, luôn uốn bắt ta theo khuôn phép bầy đàn, nhắm mắt ngậm miệng bay theo chúng, thơ mà như thế được sao? Ta mà không theo, chúng chế nhạo, phổ biến nhất là chúng mím nụ cười "chuyên nghiệp" mỉa ta "nghiệp dư", cao hơn chút là chúng bôi đen ta, vu khống ta, gán ghép đẩy ta vào thiên lạ chính trị, địa võng đạo người…

Tôi ơi, đừng bao giờ chán nản…

Tôi thói thường hay ngửa mặt hỏi trời. Lần ấy ngửa mặt chỉ thấy trời cười, cười chan hòa nắng, cười mãi không thôi, cưới đến ứa nước mắt để nắng vụt tắt nhường  lại cho mưa, mưa phập phồng bọt, và tôi liền đọc thấy những phập phồng bot ấy chậm chạp từng lời trời: Đừng bao giờ chán nản. Bọt mưa viết lan man nhiều chữ lắm, nhưng tôi đọc mà chẳng hiểu nghĩa, liền vớt bọt uống mà ngẫm nghĩ.

Khi đã có niềm say mê chân chính thì thơ chính là cái bả tình yêu của phù thủy – là cái nghiệp mà mình càng muốn rũ ra thì  như giây nó càng buộc lại. Đã là (sự) nghiệp, như đã nói, tất có chướng, nghiệp chướng, thì nhất định phải đuổi đeo, phải trả nợ, và luôn luôn phải tự nói với mình: Đừng bao giờ chán nản…

Tại sao lại chán nản?

Chán nản thật đấy, chán nản khi ta vừa viết thành công bài thứ nhất đã liền sụp đổ liên tiếp những bài tiếp theo. Cái ảo tưởng về tài năng vừa đến thì cũng liên tiếp xảy ra cái vỡ mộng. Tài hoa chăng hay ta chỉ họa tai? Bài thơ thứ nhất là bài thơ phải trả bằng bao nhiêu mộng mơ, ngẫm nghĩ, biến hóa thành ngôn tình lời lòng, nhưng đâu phải những bài thứ hai cũng dập khuôn giá ấy mà trả, là mua xong. Cũng có khi những bài tiếp sau vẫn thành công xuôi chèo mát mái, cái tên hình như quen với độc giả. Nhưng đùng một cái, buổi chiều kia ngồi đọc lại thơ mình, thấy nó viển vông bông phèng  khôn tả xiết, nó cũng hệt như một cái tin rao vặt, có chăng được viết với điệu vần. Thế rồi chẳng dám đọc to cho chính trái tim mình nghe lại. Hoặc, ngược dòng, thảm thương cho ta, chỉ với bài thơ đầu đời tung lên cột báo đã  khiến ta hoang tưởng bàng hoàng về giấc  mộng tài năng. Sự ngộ nhận càng cao bao nhiêu thì sự chán nản càng sâu nặng bấy nhiêu, vì tiếp sau đó chẳng báo chí nào thèm đăng in thêm bài thứ hai, thứ ba của ta nữa. Thế là, suối chán nản bắt đầu rỉ chảy…

Có hai cách ngăn chặn sự rỉ chảy chán nản ấy.

Một là ta tự trách ta.

Tôi đưa tay tát lên má mình, thật mạnh, má phải, rồi má trái, rồi má phải, rồi ngưng, cộng là ba, bỗng ngộ được đôi dòng mưa bọt khi nãy mơ hồ chưa hiểu. Dẫu bay lên sao Hỏa, sao Kim cũng bay từ mặt đất/ Dẫu lớn tựa thiên thần cũng sữa ngọt mẹ ru/ Hãy chuyên cần như con ong làm mật/ Quả chín trên cây là  quả chín dần dà… ( Bốn câu thơ tự răn này ảnh hưởng thơ Chế Lan Viên quá lậm, tỉnh ngay). Ta phải tự trách ta, là ta chưa đủ kiên trì, chưa đủ liên tục và quan trọng hơn cả là chưa đủ sự say mê, để hồn ta cuốn vào thơ, xác ta cuốn vào thơ, vô tự, tự nhiên như thế cái chướng yêu mà ta ngụp lặn mò tìm cái ta nợ phải trả, cái ta yêu phải sịnh, cái ta ghét phải diệt. Hỉ nộ ái ố cùng thăng hoa trong  hồn ta, thành điệu vần làm ấm áp lòng ta, lòng người, thành mái nhà, thành cánh đồng hoa, thành buổi chiều lũ trẽ chăn trâu thả diều hát gió dọc triền đê. Ba đức: Say mê, kiên trì, liên tục chính là quá trình trồng cấy cây thơ cho mùa ra hoa kết trái. Chí có ba đức: Say mê, kiên trì, liên tục mới đủ sức khơi nguồn con suối chán nản, thành con suối nước chảy qua lòng đá cuội trong veo mà ngân nga …

Hai là ta tự tin ta.

Nói vậy có vẻ buồn cười. ta chẳng tin ta thì tin ai nhỉ? Vậy mà nhiều lúc (đôi khi cả đời) ta chẳng tin ta mà ta lại tin người, thứ tự tin a dua bầy đàn, thứ tự tin giết dần mòn cái tự tin ta để nhập vào cái tin người thành ra một thứ nước ao, nước sông chứ không phải thứ nước máu của riêng ta, nuôi cây ta sống mà đẻ ra cái hoa, cái trái tạ đời. Cái sự tự tin ta, nói vậy mà không vậy, khó giữ vô chừng, vì cái quyền lực mặc áo thi vương, thi bá , tưởng ảo mà hóa thực, bởi chúng có đủ những nhân danh chẳng những chính trị mà cả đạo đức, luôn uốn bắt ta theo khuôn phép bầy đàn, nhắm mắt ngậm miệng bay theo chúng, thơ mà như thế được sao? Ta mà không theo, chúng chế nhạo, phổ biến nhất là chúng mím nụ cười "chuyên nghiệp" mỉa ta "nghiệp du", cao hơn chút là chúng bôi đen ta, vu khống ta, gán ghép đẩy ta vào thiên lạ chính trị, địa võng đạo người. Sức ta yếu nhát, thật khó lòng đượng cự lại chúng. Thôi thì đành nhường thi đàn cho chúng nhi nhăng, ta về với thi đàn của ta, của bằng hữu ta mà hát lời lòng cho nhau nghe. Tôi, giữa bốn bể anh em, tám phương bằng hữu thường hát hai câu Hoa Nhài về sự tư tin tôi: Ướp trà em. Cài tóc em. Mà vẫn khinh em. Hoa nở đêm / Em vẫn cứ nở đêm. Tắm mình trăng. Tắm mình sương. Cho ngon trà. Cho ngọt tóc. Em vẫn cứ là em. Hoa Nhài.

Nói thêm về sự chán nản đến từ những nguồn tưởng như vô lý khác.

Nguồn đến từ những cơn choáng, ví dụ choáng trước một câu thơ hay, một bài thơ hay hay một thủ pháp thơ hay của tây ta nào đó. Thế mơi là thi nhân, thi nhân là kẻ hay choáng nhất, thất thường nhất, mơ hồ nhất, trước bất kỳ mới lạ nào cũng choáng, khi choáng lập tức phủ nhận mình, và muốn được thành nỗi choáng. Trước mọi nỗi choáng mình sinh ra chán nản bi quan, dâng lên tột độ mối nghi ngờ mình và chán chính mình. Lại bảo, người làm thơ không có nỗi chán mình thì nhất định không thể thành nhà thơ được! Chán mình như thế nào và phải thường trực nỗi chán ấy ở đâu để biến nỗi chán thành một động lực xúc tác tài năng, câu trả lời đã thuộc một phàm trù luận bàn khác.

Viết như vậy hình như mâu thuẫn, vừa muốn phỉ báng nỗi chán lại vừa muốn ngợi ca mãnh lực của nó. Thực không có gì là mâu thuẫn. Nỗi chán nản cần tiêu diệt, để không mệt mỏi làm lụng và luyện rèn. Còn nỗi chán mình là nỗi chán cần thường trực để đừng bao giờ ngộ nhận mình trong suốt quá trình chuyển hóa từ hoa lên quả và dần dà quả chín.

Gặp khó khăn sinh chán nản không là phẩm hạnh thi nhân.

Nếu dễ dàng con đường lên núi, thì cần gìờ vinh quang chinh phục được non xanh? . Thiếu gì kẻ lắm bạc vàng, cao sang quyền chức, muốn nhúng năm ngón tay vào nghiên mực của thảo dân viết lên trang giấy xã tắc năm bài thơ run dế để lưu tên mình vào sử sách, thời gian. Những bài thơ run dế ấy nhất thời vang lên cùng gươm giáo, nhưng đã phải tắt lịm khi thơ nhạc của tình yêu và yên bình cất tiếng. Thơ cao quí như tên gọi của nó. Sự cao quí thần linh. Sự cao quí bất tử. Sự cao quí vốn chỉ trao cho những con người có đầy đủ tình yêu và  nghị lực gieo trồng và thu hoạch nó. Sinh ra đất trời bèn sinh ra bể/ Có bể trời bèn sinh sông/ Chẳng để buồn sông trời bèn sinh cá/ Giận lũ trời bèn sinh rừng/ Có rừng trời bèn sinh cỏ/ Sinh cỏ trời bèn sinh voi/ Lúa trới người dưỡng thành lúa nước/ Sinh ra lúa người  sinh ra nhà người sinh ra thuyền/ Sinh ra thuyền người cao hứng sinh thơ/ Thuyền thơ chở đầy trăng thơ/ Đầy trà đầy rượu đầy hoa/ Và đầy nhân tình…(Thơ BNN) Mình sinh được ra thơ, cớ chi mình lại chán nản?

Con đường thơ là một con đường chẳng những nhiều chông gai mà còn xa ngái, không thể đi một ngày, một năm, mười năm mà tới được , có khi đi cả đời đích vẫn xanh tận chân trời. Trên con đường xa ngái  ấy, may thay, có hạnh phúc, có vui buồn, đã có vậy, chẳng lẽ lòng còn chán nản. Chỉ nguyên điều chấp nhận sự hiện diện của mình trên con đường ấy đó là một tự tin    hạnh phúc. Đã tin vậy, thì cứ đi, đi mãi, đích đó luôn trước mặt, luôn xao xuyến  tâm hồn ta và tôi thầm hiểu rằng đời mình còn duyên nợ với thơ.

Những thất bại ban đầu chính là những cái hôn của mối tình đầu tan vỡ. Nó còn lịm ngọt mê mẩn mãi trong lòng ta, vừa như một kỷ niệm, vừa như một trách móc, vừa như một háo hức, vừa như một bâng khuâng…Nếu mối tình đầu chẳng để lại trong ta một cảm động gì, thì còn gọi gì là mối tình đầu đáng nhớ. Trước đổ vỡ cần một tỉnh táo.

Nhiều cầu gãy trên đường đi, đây mới chỉ là một cầu gãy, nhưng có qua được cầu này thì mới mong qua được những cầu khác.

Khi đã qua được chiếc cầu gãy đầu tiên, ta bỗng mặc cảm một gắn bỏ không gì phá vỡ nổi giữa ta và thơ. Ta cứ ngỡ rằng mình sinh ra để phải trả món nợ đời bằng thơ. Thế là không chán nản nữa. Nhưng, muốn tiêu diệt tận gốc mọi chán nản thì phải có đường đi. Con đường đi của thơ. Có như thế mới không ăn sổi ở thì, có như thế mới nhận biết mọi thất bại như một thường tình. Có như thế mới có nỗi chán mình thường trực, tác phẩm hay nhất chưa phải là tác phẩm mình viết ra, bài thơ sắp viết còn nhiều hứa hẹn hay hơn. Đỉnh núi cao và nhọn đầu hình chóp, cho dẫu ta lên tới đỉnh thì ta cũng chỉ là một điểm nhó xíu của đỉnh núi mà thôi. Đỉnh núi thơ cớ chi xếp ghế thi vương, thi bá?

Hành trình lên núi thơ. Mỗi chặng nghỉ hay mỗi đỉnh nghỉ là một đỉnh tài hoa  ta đấy, nhưng tuyệt nhiên không phải đích cuối cùng.

Không ai bắt ta phải leo lên núi  thơ, con đường tự nguyện, và cũng có thể bỏ cuộc, nhưng nếu như giữa đường nản lòng thì âu thượng đế đã không cho người đó yêu một tình yêu.

Chiến thắng tuyệt đối sư chán nản như thế nào? Chỉ có thể chiến thằng tuyệt đối nỗi chán nản bằng một say mê phi thường, say mê vô tư, không đặt trước cho say mê mình một đời tự vẽ. Say mê thơ kỵ nhất danh vọng và tiền tài. Không có say mê, thì đừng bao giờ nghĩ rằng mình có thể đi trên con đường cheo leo, gập ghềnh lên đỉnh núi thơ.

Lại vẫn chưa đủ nếu chỉ có say mê. Thơ mãi mãi như miếng đất hoang, những miếng dễ người ta đã khai phá rồi, bây giờ chỉ còn những miếng xương xẩu, có khi ngay miếng xương cũng không còn, mà chỉ còn sự đi mót, sự cào xới lại, thâm canh lại…cho nên cũng khó lắm. Thơ được coi là nghệ thuật thứ nhất trong bẩy nghệ thuật của con người, cho nên nếu không quá lời nó cũng là sự khó thứ nhất. Đi mót cũng như đi câu – thứ nhất tốt mồi, thứ nhì ngồi dai – phải kiên trì và liên tục.

Tôi rèn luyện mình thói quen ngày nào cũng làm việc với thơ ca. Có thể là một chữ, có thể là một câu, có thể là một bài…ít hay nhiều cái đó tùy vào sức, nhưng đừng hôm nào nhãng quên công việc thơ ca. Thói quen lập đi lập lại nhiều lần tự gây ra hưng phấn, do vậy không hôm nào viết hết được những điều suy nghĩ, nên hôm nào cũng có thơ. Nhiều người hay nói đến cảm hứng. Cảm hứng là cái gì? Thần thánh nó quá. Cảm hứng chính là thói quen như buổi sáng dậy ăn lót dạ, và 12 giờ trưa, 6 giờ chiều dạ dày nhớ bữa ứa nước ở chân răng. Ngày nào cũng ngồi vào cái bàn chỉ còn lại 3 chân, ngày nào cũng viết trong càu nhàu của vợ, trong tiếng khóc của con…thế thôi, hôm nào không ngồi vào bàn, nhớ như đói vậy. Làm gì có cảm hứng bỗng nhiên nếu chẳng thấy thú vị phải có thơ, người thi sĩ nghèo càng cần phải loại bỏ lối cảm hứng của bọn giàu sang, chúng có cảm hứng bởi mùi bơ, sữa, thịt cá, trái thơm…Còn chúng ta chỉ có cảm hứng rau muống.

Biết rằng mỗi một ngày sự hủy hoại không biết bao nhiêu tế bào óc, mà rau muống không thể đắp bù lại được, nhưng biết làm thế nào, khi ta đã tình nguyện đi trên con đường thơ.

Nhưng cũng có khi hàng 5 – 6 tháng liền, cói khi cả năm trời không viết một dòng nào. Nhiên liệu đã hết và lò cũng đã ốm, tất nhiên cần phải lên rừng lấy củi hay ra mỏ lấy than. Sau những quãng nghỉ này thường là sức làm việc trở nên cường tráng lạ lùng. Bao nhiêu cái mới, bao nhiêu cái muốn viết, khi ấy một tập thơ ra đời chẳng còn khó khăn gì nữa.

Tôi không có thói quen chọn mùa làm việc, chọn tháng làm việc và chọn giờ làm việc. Với người nghèo thì phải tranh thủ, bất cứ lúc nào có thời gian cũng tự động làm việc. Cứ có 30 phút nhàn rỗi là có thể làm thơ! Đừng bịp đời và kiểu cách rằng trước lúc làm thơ phải hương khói, phải tắm rửa sạch sẽ, phai hút thuốc thơm, uống trà ngon, và sau khi làm việc xong phải được vợ vuốt ve, được bát cháo gà…Chẳng có đâu, chỉ có những cằn nhằn: Nếu cứ làm việc thế này thì anh chết mất! Mà để làm gì? Mai nhà không còn gạo, không một đồng keng nào để mua rau!…

Thực tế bao giờ cũng tàn nhẫn, chứ phải đâu thực tế đẹp như thơ!

Đã có những năm khổ sớ quá – như 1972 chẳng hạn, chúng vu cáo khốn nạn, 8 tháng không được làm việc – Tôi chuyển sang làm thợ may. Đồng tiền kiếm được không ít, nhưng lạ lùng sao cứ thiếp vào giấc ngủ là y như nàng thơ đến (như Đạm Tiên ấy!) và bảo: Nghiệp còn nặng chưa thể bỏ được đâu! Thế là lại gạt nước mắt, lại trút tất cả những khó khăn lên vai vợ và lại làm thơ. Nhiều người tỏ vẻ xót xa thương cảm, nhưng gánh nặng đời ai dễ sẻ cho ai.

Cái khó thực của thơ và cái khó ảo của thơ cứ luôn luôn dày vò, đã mấy ai vàng đá mà không chán nản bi quan. Nhưng ĐỪNG BAO GIỜ CHÁN NẢN là một điệp khúc thơ, vỗ về an ủi tôi. Tôi toát mồ hôi lưng, tôi run lên trước những thất bại, bởi liền sau đó biết chắc là thành công, một thành công không lớn, nhưng là một thành công đã được trả giá.

Đừng bao giờ chán nản – Điệp khúc ấy khi ngân lên thường có hồi âm, hồi âm của niềm vui chân chính, bởi lẽ khi đã không chán nản thì thế vào đó chỉ là niềm mê say lao động, thế vào đó chỉ là nghị lực sáng tạo không ngừng. Và cũng như sự duy trì đức kiêu ngạo cao cả đã đánh át đi những quyến rũ thấp hèn, sự chán nản chỉ còn dành cho chán chính mình, nói nhỏ lại, là không bao giờ bằng lòng với mình, luôn luôn đi về phía trước. Với hồi âm ấy, khi nhận được bao giờ cũng là những khích lệ rất đáng mừng.

Tôi đã viết trong 15 năm cuộc đời, nhưng kết quả còn lại chỉ là trong vòng từ 1970 đến nay, với 1 số lượng những trang viết khá lớn, cái đó đã thực sự tôi rèn nên tôi và đã thực sự làm tan biến đi những ảm đạm cuộc đời, mà động lực chính của nó là: Tôi đã KHÔNG BAO GIỜ CHÁN NẢN. Soi gương vui cả mặt gương/ Tình yêu nhón một cánh chuồn chuồn bay…(Thơ BNN)

Bay đi, bay đi, con chuồn chuồn chán nản.


Filed under: Trà Đàm, Văn Hóa Tagged: trà đàm, Văn Hóa

Cụ Rùa: Huy động 20 chiến sỹ đặc công tham gia lai dắt – Cuộc lai dắt bất thành – Đếm… kịch tính cuộc lai dắt bất thành

Posted: 11 Mar 2011 02:25 PM PST


Huy động 20 chiến sỹ đặc công tham gia lai dắt cụ Rùa


11.3.2011

(Dân trí) – Hội đồng chữa trị Rùa hồ Gươm vừa cho biết, sẽ bố trí 20 chiến sĩ đặc công, cùng với 10 thuyền và lưới đánh bắt cá ngừ dài 200m, rộng 5m, có túi lưới, nguồn gốc từ Nhật Bản để dẫn dắt cụ Rùa về nơi chữa trị.

Ngày 11/3, Hội đồng chữa trị Rùa hồ Gươm đã đồng ý để Tập đoàn KAT chịu trách nhiệm bố trí một phần nhân lực thực hiện quây, dẫn dắt Rùa hồ Gươm và hỗ trợ lưới mới kết hợp lưới của lần quây, dẫn trước. Đồng thời, phương án dùng lưới đánh bắt cá ngừ dài 200m, rộng 5m, có túi lưới, nguồn gốc Nhật Bản sản xuất để "vây bắt" cụ Rùa về nơi chữa trị cũng đã được cho phép.

Hình ảnh cuộc “lai dắt” cụ Rùa về nơi chữa trị ngày 8/3 bất thành

Cũng theo Hội đồng chữa trị cụ Rùa hồ Gươm, sau khi dẫn dắt Rùa hồ Gươm về tháp Rùa thành công, Tập đoàn KAT được quản lý lưới quây và lưới B40 bảo vệ vòng ngoài để bảo quản và sử dụng vào các công việc khi cần thiết.

Hội đồng chữa trị Rùa hồ Gươm sẽ đề xuất với Ban Chỉ đạo Thành phố hỗ trợ lực lượng 20 chiến sĩ đặc công, 10 thuyền và giao các thành viên của Tổ quây, dẫn dắt phối hợp trong việc tổ chức thực hiện.

Hội đồng chữa trị Rùa hồ Gươm cũng đề nghị Tập đoàn KAT có kịch bản cụ thể về bố trí nhân lực, vật lực và trình tự thao tác của các thành viên từ khi phát hiện cụ Rùa đến khi đưa về Tháp Rùa để lưu giữ, chữa trị.

Quang Phong

Cuộc lai dắt cụ Rùa đã bất thành

8.3.2011
(Dân trí) – Dù đã đưa được cụ Rùa vào trong lưới và kéo sát bờ, nhưng sau nhiều tiếng đồng hồ nỗ lực, đội vây bắt đành bất lực nhìn cụ Rùa thoát ra ngoài. Cụ Rùa đã “đục” thủng vòng lưới định vị bên ngoài để “tháo chạy”…

Tổ vây bắt buồn bã thu lưới (Ảnh: Gia Khoa).
12h58′, cụ Rùa một lần nữa chui khỏi vòng lưới thứ 2, đồng thời tiếp tục “đục” thủng một lỗ to như chiếc nia tại vòng lưới định vị bên ngoài. Người dân chạy theo vết bùn đục ngầu về phía đường Hàng Khay… Lực lượng chức năng tiến hành thu lưới. Tiếc nuối là cảm giác chung của những người theo dõi cuộc vây bắt.
Trước đó ít phút, vòng lưới thứ 2 đã được đưa sát bờ. Trong quá trình này, thỉnh thoảng cụ Rùa lại nhao lên mặt nước hoặc chạm vào người kéo lưới. Để đề phòng cụ Rùa thoát ra, phao lưới dược giơ lên cao ngang đầu người. Lưới quá nặng và người dân đã tích cực hỗ trợ kéo lưới.
Đội kéo lưới đã đưa cụ Rùa về sát bờ (Ảnh: Gia Khoa).
Trở lại diễn tiến, tổ lai dắt cụ Rùa bắt đầu từ 5h30 sáng nay. Công việc đặc biệt này lập tức thu hút rất nhiều người dân về phía bờ Hồ. Sau hơn một tiếng, thực hiện công việc, cụ Rùa đã nằm trong lưới, lực lượng vây bắt từ từ đưa cụ vào bờ Lê Thái Tổ đối diện cửa hàng Phú Gia.
Bờ hồ chật kín, một số người tìm chỗ đứng… trên cây (Ảnh: Việt Hưng)

Lưới đã được thiết kế và gia công để đảm bảo khi lai dắt, cụ Rùa không bị mắc đầu, mắc vây vào lưới, gây tổn thương. Lưới được thiết kế dài 150m, cao 6m. Kích thước thước mắt lưới và độ thô cỡ lưới được tính toán kích cỡ dựa vào đo đường kính tiêu bản rùa hồ Gươm trong đền Ngọc Sơn (đo độ lớn vây bơi và độ lớn của đầu).

9h 52′, hai đầu lưới được hàng chục thanh niên khép lại và kéo về bờ phía đường Lê Thái Tổ.

9h56′ cụ Rùa đã nổi trong lưới. Đường kính lưới được khép lại còn khoảng 30m. Hai thợ lặn ghìm chân lưới để cụ Rùa không thoát ra ngoài.

Thỉnh thoảng cụ Rùa lại nổi bên trong lưới (Ảnh: Quang Phong)

10h 3′, ngưòi dân đổ ra xem quá đông khiến bờ hồ chật cứng người. Các tuyến đường xung quanh bờ hồ không còn chỗ gửi xe.

10h 15′ lưới tiếp tục được kéo với sự trợ giúp của người dân. Một chiếc loa hô vang "hò zô ta" để cổ vũ những người kéo lưới. Trước đó, 10h 8′ đội kéo lưới và thợ lặn tạm ngừng công việc.

10h 22′, phía trong lưới cụ Rùa lại tiếp tục ngoi lên mặt nước  trước sự phấn khích, hô hào của hàng ngàn người dân.

Huy động cả người dân tham gia kéo lưới (Ảnh: Gia Khoa).
10h32' do người dân xem quá đông, lực lượng lai dắt phải quây lại khu vực đứng kéo lưới và do vậy việc kéo cũng phải tạm dừng. Lực lượng chức năng hướng dẫn người dân ra khỏi khu vực quây tạo thành "vùng cấm" với diện tích khoảng vài trăm m2. Trước đó, lực lượng lai dắt mang thêm lưới lót phía vòng ngoài để đảm bảo chắc chắn.
Dòng người vẫn tiếp tục kéo về hồ Gươm. Rất nhiều  du khách và cả các phóng viên nước ngoài cũng hồi hộp theo dõi sự kiện đặc biệt này. Tại khu vực chân tháp Rùa, các công việc chuẩn bị đón cụ Rùa vào chữa trị vẫn đang tiếp tục.
Lực lượng chức năng nỗ lực giữ "vùng cấm" (Ảnh: Việt Hưng)
10h42' do người dân đổ về khu vực bờ hồ quá đông, đường Lê Thái Tổ đã được áp lệnh cấm xe cộ đi vào.
11h8', dù “vùng cấm” đã được dựng lên, nhưng nhiều người dân vẫn tìm cách chui vào để được diện kiến cụ Rùa ở cự ly gần. Trước đó, công việc kéo lưới vẫn tạm dừng. Các thợ lặn vớt rác và bùn phía trong lưới để giảm tải, đồng thời từ từ nhấc chì phía chân lưới.
Cắt chì cho lưới đỡ nặng (Ảnh: Gia Khoa).
11h28', việc cắt bớt chì được thực hiện để cho lưới nhẹ hơn. Trong khi đó, lực lượng chức năng đang rất nỗ lực để giữ không cho người dân vào khu vực kéo lưới.
11h 51′ vòng lưới thứ 2 được khép lại, cụ Rùa tiếp tục nổi trong lưới. Người dân đồng thanh reo hò, phấn khích. Trước đó, vòng lưới thứ hai không có chì rất nhẹ đã được đưa vào bên trong vòng lưới định vị.
Thợ lặn xuống nước tìm cụ Rùa và kiểm tra chân lưới (Ảnh: Gia Khoa).
11h55 cụ Rùa “nhảy” khỏi vòng lưới mới được đưa vào… Tuy nhiên, cụ Rùa vẫn nằm trong vòng lưới định vị. Chiếc lưới nhẹ bên trong được kéo lên sau khi cụ Rùa thoát ra.
Sau khi cụ Rùa “trốn thoát” khỏi vòng lưới nhỏ, lực lượng dân quân tự vệ đã được tăng cường để hỗ trợ công việc lai dắt. Lực lượng này chia làm hai nhóm, nhóm xuống nước và nhóm ở trên bờ.
Tưởng như cụ Rùa đã "yên vị" trong lưới của tổ vây bắt… (Ảnh: Việt Hưng)
Không lâu sau khi để cụ Rùa thoát khỏi vòng lưới bên trong lực lượng tự vệ và nhóm kéo cụ Rùa tiếp tục khép lưới trong những tiếng hò của cả người dân và người vây lưới. Do lưới quá nặng, hàng chục người dùng hết sức bình sinh nhưng tấm lưới cũng chỉ nhích từng cm. Những người  chỉ đạo luôn nhắc nhở phải hết sức cẩn thận, không để lọt cụ Rùa.
…nhưng cụ Rùa đã phá tung lưới để chạy trốn (Ảnh: Việt Hưng)
Cụ bình thản ngoi lên thở sau khi thoát khỏi lưới (Ảnh: Gia Khoa)

12h58′, cụ Rùa một lần nữa chui khỏi vòng lưới thứ 2, đồng thời tiếp tục “đục” thủng một lỗ to như chiếc nia tại vòng lưới định vị bên ngoài để thoát ra hồ. Cuộc vây bắt kết thúc trong sự tiếc nuối.

Nhóm PV


Đếm… kịch tính cuộc lai dắt cụ Rùa

8.3.2011

(Dân trí) – Điểm lại những hồi gay cấn trong hơn 7 tiếng đồng hồ vây bắt cụ Rùa, niềm an ủi lớn sau những “chưng hửng” khi cụ Rùa vọt cả 2 vòng lưới là độ “sung” của cụ. Không ít nụ cười rạng rỡ khi tận mục khoảng lưới bị đục thủng…
>>  Cuộc lai dắt cụ Rùa đã bất thành

Từ sáng sớm, các đơn vị tham gia đã tập kết chuẩn bị thiết bị tại phía Lê Thái Tổ

Những thành viên ban chỉ đạo, dù tuổi cao…

và thời tiết giá rét cũng xuống xuồng kiểm tra lưới…


Ban đầu, chỉ các thành viên của công ty nhận nhiệm vụ thay nhau kéo lưới…


… nhưng do có quá nhiều vật cản dưới lòng hồ nên đã bị mắc kẹt. (Ảnh: Hữu Nghị)


Đội giải cứu phải cử người lần theo từng mép lưới để kiểm tra


Người nhái xuất hiện tại Hồ Gươm hỗ trợ đưa Cụ lên bờ 


Nhưng cuối cùng, có khá nhiều người dân đứng xem cũng được huy động…


Một người dân dũng cảm tình nguyện lao xuống nước giúp đỡ kéo lưới

Rồi cả công nhân của công ty thoát nước, bộ đội cũng được huy động… 


Cái giá rét của thủ đô khiến công nhân phải uống nước mắm để giữ nhiệt cho cơ thể


Bộ lưới đặt làm từ Hải Phòng ngày càng thu hẹp cũng là lúc trên bờ,
các phương án đưa Cụ lên bờ ngày càng nóng


Cụ Rùa khỏe mạnh bên trong lưới, cụ bơi rất nhanh, không có vẻ mệt mỏi…


Vòng lưới ngày càng thu hẹp những không thể nhích thêm được tí nào vì mắc dưới đáy hồ


Lưới vây bắt càng thu nhỏ, lượng người kéo tới xem càng đông khiến
các cơ quan chức năng phải huy động thêm người từ các quận khác…


Những gốc cây phượng già trở thành nơi xem vây bắt cụ Rùa


Do lưới lớn bị mắc, một tấm lưới nhỏ cấp tốc được đưa xuống


Vòng lưới nhỏ ngày càng thu hẹp…


…khiến nhiều người khấp khởi mừng thầm vì công việc diễn ra tốt đẹp 


Nhưng chỉ một cú vượt ngầm lưới nhỏ, một cái vạch tay khi gặp lưới lớn,
cụ Rùa đã khiến công sức của một ngày lao động vất vả của bao người trở về con số không. (Ảnh: Hữu Nghị)


Nét mặt hào hứng của người dân khi chứng kiến cụ rùa ngoi lên thở sau khi thoát khỏi vòng vây


Một người tham gia vây bắt thẫn thờ sau khi cụ Rùa thoát mất


Công binh cuối cùng đã chuẩn bị vào cuộc


… Hứa hẹn cho cuộc vây bắt lần sau sẽ có kết quả tốt hơn

Việt Hưng

Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa

Ông Cù Huy Hà Vũ hầu tòa ngày 24/3

Posted: 11 Mar 2011 02:25 PM PST

– Theo lịch, ông Cù Huy Hà Vũ sẽ được TAND TP Hà Nội đưa ra xét xử vào ngày 24/3 tới.

Ông Cù Huy Hà Vũ

Được biết, trong số các luật sư tham gia bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho ông Cù Huy Hà Vũ có cả luật sư Trần Đình Triển.Trước đó, vào ngày 17/12/ 2010, Viện KSND TP Hà Nội đã hoàn tất cáo trạng truy tố ông Cù Huy Hà Vũ. Theo đó, ông Hà Vũ (SN 1957, trú tại số 24, đường Điện Biên Phủ, phường Điện Biên, quận Ba Đình, Hà Nội) bị truy tố về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, được quy định tại Điều 88, Khoản 1, Điểm c – Bộ luật Hình sự.

Cáo trạng nêu rõ, tháng 10/2010, Sở Thông tin và Truyền thông Hà Nội có công văn gửi Công an TP Hà Nội đề nghị làm rõ việc cơ quan này phát hiện trên mạng Internet có một số bài trả lời phỏng vấn của người tự xưng danh là Cù Huy Hà Vũ có nội dung chống phá Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, xuyên tạc cuộc kháng chiến cứu nước của nhân dân Việt Nam.

Sau khi vào cuộc điều tra, cơ quan công an làm rõ, khoảng thời gian từ năm 2009 đến tháng 10/2010, ông Vũ đã có nhiều bài viết, bài trả lời phỏng vấn đăng tải trên mạng Internet với nội dung xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước, phỉ báng chính quyền và thể chế, bôi nhọ cuộc kháng chiến cứu nước của nhân dân Việt Nam.

Cơ quan chức năng xác định hành vi vi phạm của ông Cù Huy Hà Vũ là nghiêm trọng, cần được xử lý nghiêm trước pháp luật.

Bị truy tố ở khoản 1, điều 88 Bộ luật hình sự, ông Cù Huy Hà Vũ sẽ phải đối mặt với khung hình phạt từ 3 đến 12 năm tù.

Trước đó, luật sư Trần Đình Triển và vợ của ông Cù Huy Hà Vũ, luật sư Nguyễn Thị Dương Hà đã đề nghị được bào chữa cho bị can này. Tuy nhiên, phiên tòa sắp tới chỉ có mình ông Trần Đình Triển bào chữa cho ông Vũ.

T.Nhung


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Động đất tại Nhật: hàng trăm người chết – Đồng Yên và cổ phiếu giảm vì động đất

Posted: 11 Mar 2011 02:25 PM PST


Động đất mạnh 8,9 độ Richter xảy ra ở miền bắc Nhật Bản gây thiệt hại lớn và gây ra sóng thần quanh Thái Bình Dương.

Cho tới tối ngày 11/3, theo giờ địa phương có ít nhất gần 300 người được nói là thiệt mạng tại Nhật.

Có tin nói bốn lò phản ứng hạt nhân trong vùng bị động đất đã được đóng cửa nhưng người ta cũng nhìn thấy lửa cháy tại nhà máy lọc dầu ở Chiba.

Thị trường chứng khoán Nhật và châu Á đã sụt điểm vì thiên tai lớn chưa từng có từ nhiều năm.

Đại địa chấn

Động đất khủng khiếp

  • 27/07/1976, Đường Sơn, TQ: 655.000 người chết, 7,5 độ Richter
  • 26/12/2004, Sumatra, Indonesia: động đất 9,1 độ Richter và sóng thần làm 227.898 người chết ở toàn vùng Thái Bình Dương
  • 12/01/2010, Haiti: 222.570 người chết killed, 7 độ Richter
  • 12/052008, Tứ Xuyên, TQ: 87.587 người chết, 7,9 độ Richter
  • 8/10/2005, Pakistan: 80.361 người chết, 7,6 độ Richter
  • 31/05/1970, Chimbote, Peru: 70.000 người chết, 7,9 độ Richter
  • 20/06/1990, Manjil, Iran: 40,000 người chết, 7,4 độ Richter
  • 26/12/2003, Bam, Iran: 31.000 người chết, 6,6 độ Richter
  • 26/01/2001, Gujarat, Ấn Độ: 20.023 người chết, 7,7 độ Richter
  • 17/08/1999, Izmit, Thổ Nhĩ Kỳ: 17.118 người chết, 7,6 độ Richter
  • 30/09/1993, Latur, Ấn Độ: 9.748 người chết, 6,2 độ Richter
  • 16/01/1995, Kobe, Nhật: 5.530 người chết, 6,9 độ Richter

Truyền hình Nhật Bản chiếu cảnh xe cộ, tàu thuyền và các tòa nhà bị cuốn đi tại Sendai, hạt Fukushima sau trận động đất lớn xảy ra vào đầu giờ chiều nay giờ địa phương.

Giới chức cho hay sóng cao tới 6m có thể tràn vào bờ.

Động đất xảy ra cách thủ đô Tokyo 400 km ở độ sâu 20 dặm (32 km), khiến nhà cửa ở Tokyo bị rung chuyển trong vài phút.

Sau cơn chấn động chính lúc 14:46 giờ địa phương (0546 GMT) là một số dư chấn khá mạnh.

Các nhân chứng nói người dân đã đổ ra đường vì sợ.

Nhật Bản ra khuyến cáo cấp cao nhất về sóng thần, với ước tính vùng duyên hải gần hạt Miyagi có thể bị ảnh hưởng.

Đánh giá mới nhất là trận động đất có thể có độ mạnh 8,9 độ Richter.

Các chuyên gia địa chấn nói đây là một trong các trận động đất lớn nhất từng xảy ra tại Nhật Bản trong những năm gần đây.

Nay cảnh báo sóng thần đã được đưa ra ở cả Philippines, Indonesia và bờ biển Thái Bình Dương của Nga.

Các quan chức cho hay sóng thần đã tràn vào hai hạt Miyagi và Fukushima.

Truyền hình NHK cho thấy hình ảnh các đợt sóng lớn kéo theo mọi thứ và gây ra cháy nổ.

Sân bay Narita vừa bị đóng cửa và có tin đã có thương vong tại Tokyo. Ít nhất 20 người bị thương sau khi trần một phòng họp rơi xuống đầu những người đang tham dự một lễ tốt nghiệp.

Dịch vụ tàu cao tốc tới miền bắc Nhật Bản đã tạm ngừng, giao thông cao tốc trong thành phố Tokyo cũng gián đoạn và một số nhà máy điện nguyên tử tự động ngừng hoạt động.

Tuy nhiên Thủ tướng Naoto Kan nói cho tới lúc này chưa có rò rỉ phóng xạ.

Trong một phát biểu trên truyền hình, ông Kan bày tỏ thông cảm với các nạn nhân của trận động đất và cho hay một trung tâm điều phối phản ứng thiên tai đã được thành lập.

Thị trường Bấm chứng khoán Nhật sụt điểm vì thiên tai hôm nay.

Hiện các nước quanh Thái Bình Dương, từ Đài Loan, Indonesia, Hoa Kỳ, Equador và Mexico đang chuẩn bị chờ sóng thần tsunami tấn công.

Ý kiến bạn đọc người Việt:

Tôi đang đi thì cảm thấy chân mình đi lao đao và đầu thì bị choáng váng.

Thắng, Yamato, Kanagawa

Độc giả Tuấn Huy chia sẻ: “Tôi ở Yokohama, lúc trưa đang làm thì thấy động đất dữ quá, mọi người đều chạy ra ngoài”.

“Tôi đã sống ở Nhật gần 8 năm, lần đầu tiên thấy một trận đất lớn đến như vậy. Lo lắng cho vợ con ở nhà, nhà mình có bị sập hay không, trên đường đi về nhà thấy bị cúp điện trên một diện rộng, đèn tín hiệu thì chỗ có chỗ không, cảnh sát phải ra đường điều khiển giao thông, xe cộ thì cũng di chuyển một cách có trật tự, tuy có xảy ra kẹt xe.”

“Bây giờ về tới nhà thấy mọi chuyện đều ổn, thở phào nhẹ nhõm.”

Hansy từ Đồng Nai viết: “Thật là kinh hoàng! Cầu mong người dân Nhật Bản thiệt hại ít nhất. Xin cho biết Hệ thống Cảnh báo Sóng thần của Nhật Bản, nếu được. Xin cám ơn.”

Nguyễn Kim Trọng từ Tokyo viết: “Hiện tại là 20h38″ giờ tokyo và vẫn đang có những dư chấn của trận động đất”.

Độc giả Thắng viết:”Tôi sống tại thành phố Yamato thuộc tỉnh Kanagawa từ hơn 20 năm nay. Đây là lần đầu tiên tôi trải qua trận động đất mạnh và kéo dài như vầy. Lúc đó tôi đang đi bộ thể thao (walking ) ở ngoài đường. Tôi đang đi thì cảm thấy chân mình đi lao đao và đầu thì bị choáng váng. Lúc đầu tôi cứ tưởng mình sắp bị tai biến mạch máu não. Cùng lúc đó thì những người xung quanh tôi lao xao lên nên tôi mới nhận ra mặt đất đang rung chuyển. May thay thành phố của tôi không bị hư hại gì hết.”

Độc giả Đào Toản gửi email cho BBC viết: “Tôi ở Ishikawa, hạt thuộc Biển Nhật Bản, cách xa Sendai. Dù xa nhưng cũng cảm nhận được, trận động đất quả thực lớn.”

“Hy vọng thiệt hại sẽ nhỏ, vì cơ sở hạ tầng của Nhật Bản vô cùng tốt. Tất cả chúng ta cũng cùng cầu mong như vậy.”

Độc giả Công từ TPHCM thì viết: “Chia buồn sâu sắc với người Nhật năm vừa qua phải thu hồi hàng ngàn xe hơi, kinh tế khó khăn lại gặp phải thiên tai. Mong nước Nhật mau khôi phục tất cả để cùng với châu Á và thế giới chống lại âm mưu bành trướng của Trung Quốc.”

Quý vị có mặt ở Nhật Bản? Hãy chia sẻ thông tin với chúng tôi qua mẫu tiện ích phía dưới.

Cháy tại nhà máy lọc dầu

Động đất mạnh nhất từ trước tới nay ở Nhật Bản cùng sóng thần khiến các thị trường chứng khoán Châu Á và đồng yên sụt giảm.

Trận động đất 8,9 độ Richter xảy ra chỉ vài phút trước giờ đóng cửa của thị trường chứng khoán Tokyo.

Chỉ số Nikkei giảm 1,7% nhưng giá chứng khoán Nikkei tương lai ở Singapore giảm 3% sau giờ đóng cửa khi mức tàn phá của động đất và sóng thần rõ hơn.

Giá chứng khoán của các hãng bảo hiểm trên thế giới đều giảm vì khả năng họ sẽ phải trả những khoản tiền lớn trong vụ này.

Tại Frankfurt, chứng khoán của Munich Re giảm 4,8% vào lúc mở cửa trong khi Allianz giảm 1,6%.

Hai hãng Swiss Re và Hannover Re cũng đều giảm hơn 4%.

Đồng đô la cũng lên giá 0.5% so với đồng yên nhưng sau đó lại giảm xuống mức cũ.

Thiệt hại kinh tế

Phân tích gia David Cohen từ Singapore nói đồng yen là “bến trú ẩn an toàn” cho các nhà đầu tư khi có thảm họa tại các vùng khác trên thế giới nhưng nay họ có thể chuyển từ đồng yen sang đô la.

Đối với một nền kinh tế lớn như Nhật Bản, ảnh hưởng của thiên tai về mặt kinh tế sẽ được chính phủ và bảo hiểm tư nhân gánh vác mà không ảnh hưởng tới tình hình tài chính và mức độ khả tín quốc gia.

Hãng đánh giá tín dụng Moody’s

Nhưng chuyên gia trưởng phụ trách chiến lược cho Ngân hàng Tư nhân HSBC tại Singapore, Arjuna Mahendaran nói đồng yen sẽ không bị ảnh hưởng về dài hạn.

“Các công ty bảo hiểm lớn của Nhật Bản và các quỹ hưu trí đã chuyển tiền ngược trở lại Nhật và điều này giúp cho đồng yên mạnh.

“Tôi nghĩ rằng nếu thiệt hại quá lớn, họ có thể tiếp tục bán các tài sản ở nước ngoài và chuyển tiền về Nhật.”

Mặt khác, trận động đất sẽ có thể ảnh hưởng tới nền kinh tế đang suy yếu.

Ông Cohen nói những thiệt hại có thể làm GDP giảm bớt 1%.

Chuyên gia này nói người ta cũng lo ngại về chuyện sản xuất sẽ bị ảnh hưởng.

Hãng điện tử Sony có sáu nhà máy tại miền đông bắc, nơi bị ảnh hưởng nặng nhất và phát ngôn viên của công ty nói toàn bộ sáu nhà máy này hiện đang ngừng hoạt động.

Những nhà máy của Sony tại đông bắc Nhật Bản chuyên sản xuất các thiết bị cho máy chơi Blu-ray.

Hỏa hoạn

Ở những nơi khác, một nhà máy lọc dầu gần Tokyo bốc cháy.

Hỏa hoạn cũng xảy ra tại thành phố Sendai ở miền bắc Nhật Bản trong khi cảng biển của thành phố này bị sóng thần tấn công.

Tuy nhiên đây là một thành phố nhỏ và sự gián đoạn sẽ không nghiêm trọng.

Riêng chi phí dọn dẹp sau động đất và sóng thần cũng được ước tính sẽ lên tới hàng tỷ yên.

Mặc dù vậy hãng tín dụng Moody’s tỏ vẻ lạc quan:

“Đối với một nền kinh tế lớn như Nhật Bản, ảnh hưởng của thiên tai về mặt kinh tế sẽ được chính phủ và bảo hiểm tư nhân gánh vác mà không ảnh hưởng tới tình hình tài chính và mức độ khả tín quốc gia.”

Chấn động quanh ‘Vòng cung lửa’ tại Thái Bình Dương


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

No comments:

Post a Comment