Thursday, March 10, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Tâm ca Kẻ Thù Ta và Kỷ Niệm – Phạm Duy

Posted: 10 Mar 2011 02:27 PM PST

 

Chào các bạn,

Tâm ca là bài hát về Con tim. Tâm ca "Kẻ thù ta" thoạt đầu tưởng như là một bài hát gây chia rẽ hay tuyên truyền. Nhưng không phải như vậy

"Kẻ thù ta" là những tội lỗi chứ không phải người tội lỗi. Kẻ thù ta là gì? Những cái vỏ thật thật to, cái rổ danh từ, là… một lũ ma.

Bài hát kêu gọi người hãy yêu lấy người. Đừng nhìn người như kẻ thù mà hãy nhìn người đáng thương, thấy ra được nỗi khổ, sự vô minh của người để cứu lấy người.

Nhưng suy nghĩ như vậy có phải viển vông quá không khi thực tế xã hội quá khác biệt? Nhạc sĩ Phạm Duy  trả lời ”Sau một thời gian ngụp lặn trong vũng lầy của tâm ca, tâm phẫn ca, vỉa hè ca, tục ca, chiến ca, thương ca chiến trường… và sau khi cố bay lên để trốn tránh vào đạo ca thì vào năm 1972, tôi rơi xuống đất”

"Rơi xuống đất" là trở lại với thực tiễn cuộc sống chứ không chạy trốn nữa. Trở lại với vòng tay của "lũ ma" để thấy được tình yêu thương giữa người với người.

Cần nói thêm đó là vào những năm chính phủ Mỹ đã gửi rất nhiều tiền vào miền Nam. Chính đồng tiền và viện trợ đã làm hư hỏng đạo đức con người đi rất nhanh. Làm sao để trở về với sự tin yêu con người? Nhạc sĩ Phạm Duy tìm về những kỷ niệm yêu dấu của tuổi thơ qua bài hát "Kỷ niệm".

Cho tôi lại nhà trường
Bao nhiêu là người thương
Không ai thù ai oán
Ai cũng bảo tôi ngoan
Tôi yêu thầy tôi lắm
Nhớ tiếng nói vang vang
Tôi theo tà áo trắng
Cô em bạn cùng trường…

Trong vòng 10 năm gần đây, Việt Nam phát triển quá nhanh từ đầu tư nước ngoài. Phát triển quá nhanh làm đạo đức con người kém đi nhiều. Củng cố nền móng đạo đức vừng chắc do đó rất cần thiết.

Bài tham khảo: "Mùa xuân và Một lũ ma" của Ðỗ Thái Nhiên.

Chúc các bạn một ngày đẹp,

Hiển

 

Kẻ Thù Ta
Nhạc sĩ: Phạm Duy (Saigon-1965)

Kẻ thù ta đâu có phải là người
Giết người đi thì ta ở với ai ?
Kẻ thù ta tên nó là gian ác
Kẻ thù ta tên nó là vô lương
Tên nó là hận thù
Tên nó là một lũ ma (thế thì)

Kẻ thù ta đâu có phải là người
Giết người đi thì ta ở với ai ?
Kẻ thù ta mang áo mầu chủ nghĩa
Kẻ thù ta mang lá bài tự do
Mang cái vỏ thật to
Mang cái rổ danh từ
Mang cái mầm chia rẽ chúng ta (thế thì)

Kẻ thù ta đâu có phải là người
Giết người đi thì ta ở với ai ?
Người người ơi thương xót người nhỏ bé
Người người ơi thương xót người ngây thơ
Thương xót người bị mua
Thương xót người bị lừa
Thương xót người thương xót ta (thế thì)

Kẻ thù ta đâu có ở người ngoài
Nó nằm đây nằm ngay ở mỗi ai
Kẻ thù ta tên nó là vu khống
Kẻ thù ta tên nó là vô minh
Tên nó là lòng tham
Tên nó là tị hiềm
Tên nó là sự ghét ghen (thế thì)

Kẻ thù ta đâu có ở người ngoài
Nó nằm đây nẵm ngay ở mỗi ai
Kẻ thù ta trong mắt thèm lơ láo
Kẻ thù ta trong góc đầu tự kiêu
Trong cõi lòng quạnh hiu
Trong óc hẹp tiêu điều
Trong giấc mộng xâm chiếm nhau (thế thì)

Kẻ thù ta đâu có ở người ngoài
Nó nẵm đây nẵm ngay ở mỗi ai
Người người ơi yêu mến người mãi mãi
Người người ơi yêu mến người không nguôi
Yêu mến người đầy vơi
Yêu mến người đêm ngày
Yêu mến người ta nắm tay (thế thì)
Kẻ thù ta đâu có phải là người
Giết người đi thì ta ở với ai ?
Kẻ thù ta đâu có ở người ngoài
Nó nằm đây nằm ngay ở mỗi ai

 
Kẻ thù ta – Phạm Duy

 
Kỷ niệm

&nbnsp;
Kỷ Niệm [Phạm Duy] – Dật Hanh

 

Kỷ niệm – Phạm Duy

Cho tôi lại ngày nào
Trăng lên bằng ngọn cau
Me tôi ngồi khâu áo
Bên cây đèn dầu hao
Cha tôi ngồi xem báo
Phố xá vắng hiu hiu
Trong đêm mùa khô ráo
Tôi nghe tiếng còi tàu

Cho tôi lại chiều hè
Tôi đi giữa đường quê
Hai bên là hương lúa
Xa xa là ngọn tre
Thấp thoáng vài con nghé
Tiếng nước dưới chân đê
Tôi mê trời mây tía
Không nghe mẹ gọi về

Cho tôi lại nhà trường
Bao nhiêu là người thương
Không ai thù ai oán
Ai cũng bảo tôi ngoan
Tôi yêu thầy tôi lắm
Nhớ tiếng nói vang vang
Tôi theo tà áo trắng
Cô em bạn cùng trường

Cho tôi lại một mùa
Mưa rơi buồn ngoại ô
Đêm đêm đèn trong ngõ
Soi sáng mảnh tim khô
Tôi mơ thành triệu phú
Cứu vớt gái bơ vơ
Tôi mơ thành thi sĩ
Đem thơ dệt mộng hờ

Cho tôi lại còn nhiều
Cho tôi lại tình yêu
Tôi không cần khôn khéo
Tôi không đòi bao nhiêu
Cho tôi lòng non yếu
Dễ khóc dễ tin theo
Cho tôi thời niên thiếu
Cho tôi lại từ đầu

Cho đi lại từ đầu
Chưa đi vội về sau
Xin đi từ thơ ấu
Đi vui và bên nhau
Trong tim thì sôi máu
Khoé mắt có trăng sao
Bông hoa cài trên áo
Trên môi một nguyện cầu :
Cho đi lại từ đầu
Không đi vội về sau


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Trung thành

Posted: 10 Mar 2011 02:26 PM PST

Chào các bạn,

Trong liên hệ con người, chữ "trung" là chính. Nếu ta liên doanh với bạn mở công ty, được một lúc thì cãi nhau mạnh ai đi đường nấy, hoặc nếu ta với bạn bè bất đồng ý kiến là nghỉ chơi, hoặc nếu ta với vợ/chồng gây gổ một lúc là ly dị, thì ta phải hỏi là ta có lòng trung hay không. Trong thế giới ngày nay, nhiều người có khuynh hướng xem thường chữ trung và chủ trương "vui thì ở, buồn thì đi. Lợi thì theo, lỗ thì bỏ". Đó là điều rất thiếu thông minh, vì người không có lòng trung thì không có người bên cạnh mình khi gian khổ. Rất khó để thành công lâu dài.

Trong thời cận đại, chữ trung bị ác cảm hơi nhiều, vì nói đến trung là ta nghĩ ngay đến tam cương (3 điều rắn chắc) của Khổng tử "quân thần, phụ tử, phu phụ" (vua tôi, cha con, chồng vợ), mà vua thì ngày nay không còn, cha con thì kiểu "cha mẹ đặt đâu con ngồi nấy" nghe không lọt nữa, và chồng vợ thì trung thành theo kiểu chồng chúa vợ tôi rất là lạc hậu. Đó là chưa kể đến tam tòng (3 phục tùng của phụ nữ) "Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử" (ở nhà thì theo phò cha, lấy chồng thì theo phò chồng, chồng chết thì theo phò con) nghe cũng rất bất bình đẳng. Vì thế nhiều người chúng ta cho là chữ trung không cần thiết nữa, cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Nhưng các bạn, dù hình thức trung thành có thay đổi theo thời gian và văn hóa, lòng trung thành đã có từ khi bắt đầu có loài người và sẽ còn đó cho đến khi loài người biến mất trên thế gian. Con người là một sinh vật sống tập đoàn (community beings), mà đã sống tập đoàn thì lòng trung luôn luôn là chất keo gắn bó mọi thành viên của tập thể lại với nhau.

Có hai thứ keo gắn con người lại với nhau. Thứ nhất là "tình yêu". Khi yêu nhau người ta tự động gắn vào nhau, không cần luật lệ. "Trung" là một kết quả tự nhiên của tình yêu, có yêu thì tự nhiên có trung. Nhưng cái trung tự nhiên của tình yêu, đã được viết thành một quy luật đạo đức, yêu cầu chúng ta trung thành với nhau, để sử dụng khi chúng ta đi lạc đường, tức là khi tình yêu không đủ sức giữ ta trong con đường chính.

Trong ngũ thường (5 luân lý thường trực) của Khổng giáo "nhân, lễ, nghĩa, trí, tín", thì "nhân" có thể hiểu là tình yêu, đứng đầu, và "nghĩa" và "tín" đều rất gần gũi với "lòng trung" đứng thứ hai và cuối. Nhưng, nếu ta suy nghĩ sâu hơn một chút, thì có lẽ là "trung" có cả trong năm chữ: nhân (tình yêu), lễ (lễ phép), nghĩa (tình nghĩa mật thiết), trí (khôn ngoan), và tín (thành tín).

Nhưng trung thành với nhau là thế nào?

Là:

1. (a) Đang tập hợp với nhau thì tìm mọi cách để bảo vệ tập hợp đó. Không tạo điều kiện để chia rẽ tập hợp. (b) Nếu có điều kiện chia rẽ xảy ra, thì tìm cách xóa bỏ điều kiện đó.

Nhân dân trong một nước thì không tìm cách làm đất nước chia thành hai ba mảnh, hai ba thế lực đánh nhau. Vợ chồng, bạn bè, thì cố gắng không tạo tranh cãi và tranh chấp, không làm mất lòng nhau.

Khi có vấn đề xảy ra, như là bất đồng ‎ý kiến quá lớn, thì mọi người liên hệ phải tìm cách bảo vệ tập thể của mình, bằng cách giảm cường độ bất đồng ‎ý xuống, tìm những giải pháp thứ ba có thể giúp các bên đồng ý…

2. Nếu tập hợp đó phải bị vỡ, thì vẫn giữ cái nhìn tốt về nhau, vẫn cư xử với nhau với tình người.

Vợ chồng phải ly dị thì vẫn nên cư xử với nhau như là người thân quen. Bạn bè nếu bất đồng ý quá lớn, không còn chơi với nhau được, thì đừng nói xấu và tố khổ nhau.

Trung thành không có nghĩa là:

• Cùng ý ‎ hướng với tôi là bạn, khác ý hướng (nhất là chính trị) thì không còn là bạn.

• Làm đúng là bạn tôi, nếu làm sai (nhất là bị tòa án buộc tội) thì không còn là bạn tôi.

• Nếu đạo đức là bạn tôi, nếu thiếu đạo đức thì không còn là bạn tôi.

• Khiêm tốn là bạn tôi, nếu kiêu căng thì tôi tẩy chay.

• Thành thật là bạn tôi, nếu dối trá thì tôi xóa sổ.

• Nhân ái là bạn tôi, nếu không yêu người thì không chơi với tôi được.

Các bạn, lòng trung là sợi dây giữa hai người (hay nhiều người) không thể vì điều gì làm đứt. Người ta không nói đến lòng trung của mẹ đối với con, nhưng thật ra mẹ luôn luôn trung thành với con, dù con có thế nào, dù cả thế giới có ruồng bỏ con, thì con vẫn là con của mẹ. Cách mẹ ứng xử với con là cách tiêu biểu nhất của lòng trung, để chúng ta có thể nhìn vào đó mà tu tập.

Trong đời, có những tập hợp phải vỡ. Ví dụ hai người liên doanh mà một người thì lo làm người kia thì lo phá tiền, tất nhiên là liên doanh phải vỡ. Nhưng nếu phải vỡ, thì người có lòng trung vẫn cố giữ hòa khí và lễ nghĩa càng nhiều càng tốt với người kia, không nói xấu hay bôi bẩn nhau.

Chữ trung không cho phép độc đoán và áp chế

Vào khoảng 1000 năm trở lại đây, Khổng giáo bị xuống cấp, và đám hủ nho Trung quốc cũng như Việt Nam đã dùng chữ trung như là một khí cụ áp bức, không cho phép người ta có ‎ý kiến trái với cấp trên, mọi sự phải đi từ trên xuống—vua hay chồng đã phán thì thần tử hay vợ phải nghe, dù là sai đúng thế nào. Áp bức nhân dân. Áp bức phụ nữ.

Thế thì trí thức mới không dị ứng với chữ trung sao được.

Nhưng trung không do hệ cấp mà ra, như các vị hủ nho nói bậy. Con người trung với nhau vì mọi người là người và phải dựa nhau mà sống trong đoàn thể con người. Căn bản của chữ Trung nằm trong khái niệm bình đẳng giữa các con người, và ý thức lệ thuộc hỗ tương giữa các con người bình bẳng. Nói cách khác, chữ trung nguyên thủy rất phù hợp với bình đẳng và dân chủ.

Trung là khái niệm bình đẳng hai chiều. Con trung với cha, và cha cũng phải trung với con. Vợ trung với chồng, và chồng cũng phải trung với vợ. Dân trung với nhà nước, và nhà nước cũng phải trung với dân.

Vì thế chữ trung đòi hỏi bình đẳng và tự do thảo luận bình đẳng giữa mọi người. Không phải là ở trên nói xuống và mọi người ở dưới phải nhắm mắt vâng theo. Chữ trung đòi hỏi người trên lấy ý người dưới một cách bình đẳng, để đi đến quyết định cuối cùng.

Chữ trung là sống khôn ngoan

Lòng trung không phải chỉ là vấn đề đạo đức cá nhân, mà là tư cách của bạn với mọi người và nó quyết định lớn cho sự thành bại của bạn. Nếu bạn đi đâu cũng badmouth (nói xấu) bạn cũ, chủ cũ, vợ/chồng cũ, người yêu cũ… thì đại đa số người sẽ cố tình xa lánh bạn, vì họ biết một lúc nào đó họ cũng sẽ thành người cũ của bạn và họ sẽ không bịt được miệng bạn lúc đó.

Và nếu bạn badmouth không chỉ là người cũ mà còn badmouth cả người đương thời của bạn, thì ô hô… ai mà thân với bạn phải là (1) người rất dốt nát, hay (2) người có thể lợi dụng bạn lúc này, hay…(3) rất may cho bạn, thánh nhân; duy chỉ có một điều là thánh nhân thì hiếm như kim đáy biển.

Chúc các bạn một ngày trung tín.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Hâm hâm hâm… hâm tình chưa nguội – Thơ Lý Phương Liên

Posted: 10 Mar 2011 02:26 PM PST

 

Chào các bạn,

Vợ chồng thơ Lý Phương Liên, Nguyễn Nguyên Bảy

Nói đến nhà thơ Lý Phương Liên là nói đến một hiện tượng kỳ thú trong làng thơ Việt hiện nay—một phong cách đặc thù chân chất phát xuất từ một con tim rất thật.  Có lẽ các bạn đã đọc tập thơ "Ca Bình Minh" của chị xuất bản cách đây không lâu và đã được giới thiệu trên diễn đàn ĐCN tháng Hai vừa qua cũng đồng ý với tôi về điều này.

Sau 40 năm gác bút chị Lý Phương Liên đã bắt đầu viết lại.  Rất hân hạnh cho tôi và ĐCN, tôi là người đầu tiên được chị chọn gửi tặng 5 bài thơ rất riêng tư kể từ khi gác bút.  Xin cảm ơn tấm duyên tao ngộ cùng chị.

5 bài thơ của chị hoài tưởng đến những thâm tình đã bước vào đời chị.  Những thâm tình mà có lẽ chị sẽ cưu mang đến hơi thở cuối đời.  Trong niềm hoài tưởng này chị đã làm cho tôi lắng lòng cùng chị trong Lời mùa đông năm Mão cho Khuê.

Ta ly quê mùa đông năm Mão (Ất)
Hà Nội rét ơi là mướt

Cha (anh) ngồi núi tiễn tiếng ừ
Mẹ (anh) chạy sông cắm sào bến khóc


Vẫn năm Mão (năm này Tân Mão)
Rét gì mướt thế Mão ơi
Ta đưa gái Út về Nơi (quê)
tuổi ngày mẹ đi bằng tuổi con về

Vùng dậy cùng chị trong Thưa lời với nhà văn lớn, tên T.

Hồi ấy tớ với cậu cùng làm một báo
Nhưng hình như hai người không biết nhau


Này tớ bảo: 40 năm đời chúng mình sống ấy
Đẹp chói chang xưa chẳng có bao giờ


Và chức tước kém cạnh gì  ai nhỉ
Mình thật lòng mừng cậu chói chang
Chói chang thế sao vẫn thù mình thế?
Thù như đào đất đổ đi


Này T, đừng nghĩ tớ lão bà bà mắt kém
Mắt tớ còn nhìn thấu bùn tanh
Lẽ ra cậu tóe thêm bùn
Thì sen này cũng mặc
Nhưng chỉ bởi cậu có hàm có chức
Nên xin cậu đừng ném bùn tanh mặt các con tôi.

Bàng hoàng, xúc động, hạnh phúc cùng chị trong Vẫn là Ngô Thế Oanh qua phong cách sử dụng từ ngữ rất vi tế, từ hăm dọa:

Bốn mươi năm trước nắm cổ áo chồng em anh dọa:
/ Này chim bằng Bảy/ Mày mà làm khổ con Liên/ Thề với trời cao/ Tao vặt trụi lông mày/

đến hâm tình:

Hâm hâm hâm… bốn mươi năm hâm tình chưa nguội

Sảng khoái thưởng thức hương thơm phở Thìn, Hà Nội, cùng chị trong Lời ở Phở Thìn.

Ơ phở, hai lạm (nạm) cực
Khói phở thơm rét thành se ngọt
Ngọng ngon Hà Nội phở Thìn

Và quá đổi bồi hồi mang mang cùng chị trong Lời với bác Khoát quá cố.

Chuồn chuồn đậu cần câu bác
Bác giật lên tíu tít cá rô phi

Bác dục líu/  lá gừng, lá gừng, là gừng…/
Cháu nghe cả làng thơm gừng kho cá


Sao bác chẳng vào nhà mà ngồi mãi cầu ao
Bác Khang bảo / Hắn nhón chuồn chuồn ớt

Hôm nay cháu về thăm làng xưa

Cháu gái nhà ai hát Chuồn chuồn ớt
Cháu bỗng nghe bác dục lá gừng
Cháu ngẩng đầu mây trắng bay ngang

Thơ của Lý Phương Liên đưa người đọc gần kề tim chị bằng những xúc cảm chân thật diễn tả qua những từ ngữ chân thật và bình dị của một trái tim thật bình thường.  Mời các bạn lắng nghe Lý Phương Liên…

 

Lời mùa đông năm Mão cho Khuê

Ta ly quê mùa đông năm Mão (Ất)
Hà Nội rét ơi là mướt

Cha (anh) ngồi núi tiễn tiếng ừ
Mẹ (anh) chạy sông cắm sào bến khóc

Chị Xuân Quỳnh vẫy tay mắt nhạt
Mím cười vênh cả chợ Hôm

Lê Minh Khuê gào xanh lời cỏ
Trời đầy mày tội thế Liên ơi?

Ta trôi theo sông Hồng nước vơi
Thấy mẹ về áo tơi nón lá

Con phải tản cư thôi, thưa mẹ
Cu Tám hát Sài Gòn ngọng vỡ ngô rang

*

Cứ năm Mão ( qua Đinh rồi Kỷ)
Nhang ly hương khấn vọng quê nhà

Cha đã theo mây về biển
Mẹ đã theo nắng về rừng

Cầu những cầu vắt lưng qua sông Cái
Mẹ (ta) vẫn chèo đò ơ hơ gió trên sông

Xuân Quỳnh ơi sao chị đi sớm thế
Không đợi em về vuông lại mặt chợ Hôm?

Ai hứa lẻn vườn ông Lành trộm táo
Lưỡi tuổi thơ dòn (ròn,giòn) đắng vị dầm

Cỏ mày Khuê gào ngày Mão ấy
Xanh sánh vào sắc cỏ Đạm Tiên…

*
Vẫn năm Mão ( năm này Tân Mão)
Rét gì mướt thế Mão ơi

Ta đưa gái Út về Nơi (quê)
tuổi ngày mẹ đi bằng tuổi con về

Ta về nghe câu lục bát
Nơi xuân nở lạnh đào phai

Tầu điện ơi bạn bè ai còn mất

Ta cười vã nước mắt Khuê
Rét cận chạp ôm nhau tìm ấm
Bỗng hai chín Tết nắng loa hoa

Hai đứa tình thơ đi ngược nắng
Gặp sông Hồng vàng óng dân ca
 
* Nhà văn Lê Minh Khuê
 

Thưa lời với nhà văn lớn, tên T.

Hồi ấy tớ với cậu cùng làm một báo
Nhưng hình như hai người không biết nhau
Giá biết nhau thì bữa cơm bác Hoàng Tùng mời tớ
Trăm phần trăm tớ xin cụ dẫn cậu theo
Ôi sao nỡ vì bữa cơm năm Dậu ấy
Mà cậu thị phi tớ đến bây giờ

Này tớ bảo: 40 năm đời chúng mình sống ấy
Đẹp chói chang xưa chẳng có bao giờ
Và sau càng không thể
Cậu viết văn và cả làm thơ
Và chức tước kém cạnh gì  ai nhỉ
Mình thật lòng mừng cậu chói chang

Chói chang thế sao vẫn thù mình thế?
Thù như đào đất đổ đi
Cậu nào biết bữa cơm bác Hoàng Tùng năm ấy
No một đời tớ sống tu thân
Dằng dặc ca ba tớ vẫn tảo tần
Tảo tần vì tin có bình minh

Này T, đừng nghĩ tớ lão bà bà mắt kém
Mắt tớ còn nhìn thấu bùn tanh
Lẽ ra cậu tóe thêm bùn
Thì sen này cũng mặc
Nhưng chỉ bởi cậu có hàm có chức
Nên xin cậu đừng ném  bùn tanh mặt các con tôi.
 

Vẫn  là Ngô Thế Oanh

Bốn mươi năm trước nắm cổ áo chồng em anh dọa:
/ Này chim bằng Bảy/ Mày mà làm khổ con Liên/ Thề với trời cao/ Tao vặt trụi lông mày/

Bốn mươi năm sau anh lừ mắt cả chồng lẫn vợ
/ Này Bẩy Liên/ Chúng mi không nuôi con Ngọc (**)  thành tài/ Thì thề trên đầu các con tao/ Tao không coi chúng mi là bạn/

Hâm hâm hâm… bốn mươi năm hâm tình chưa nguội
Bản quyền hâm này tên là Ngô Thế Oanh
 
(*) Nhà thơ Ngô Thế Oanh, Phó TBT tạp chí Thơ HNVVN
(**) Con gái tôi, họa sĩ Nguyễn Lý Phương Ngọc
 

Lời ở Phở Thìn

Nạ ( lạ) chưa sao rét lại than
Không rét thì gọi gì Hà Lội (Nội)
Cháu gái lôi bác đi trong rét đến Thìn

Thìn lày (này) là Thìn gin
Không gin cháu xin đền bác
Đền bún ốc bò gin

Ơ phở, hai lạm (nạm) cực
Khói phở thơm rét thành se ngọt
Ngọng ngon Hà Nội phở Thìn
 
(*) Thương hiệu phở có tiếng ở Hà Nội

 

Lời với bác Khoát* quá cố

Ao Hoàng Mai hay Tương Mai bác nhỉ ?
Chuồn chuồn đậu cần câu bác
Bác giật lên tíu tít cá rô phi
Bác dục líu/  lá gừng, lá gừng, là gừng…/
Cháu nghe cả làng thơm gừng kho cá

Rô phi om lá gừng thơm ngon là thế
Sao bác chẳng vào nhà mà ngồi mãi cầu ao
Bác Khang** bảo / Hắn nhón chuồn chuồn ớt
Thả vào bản nhạc dở dang /
Bác Vượng*** hát lời như van
/ Bay thấp xuống đi chuồn chuồn ớt
Để cho nhạc Khoát đón mưa…/

Hôm nay cháu về thăm làng xưa
Hoàng Mai Tương Mai đều đã phố
Ao làng nhà tầng biệt thự
Cháu gái nhà ai hát Chuồn chuồn ớt ****
Cháu bỗng nghe bác dục lá gừng
Cháu ngẩng đầu mây trắng bay ngang

 
* Nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát
** Nhà thơ tự do Lê Khang (cha của nhà văn Lê Phú Khải)
*** Giáo sư văn học Đỗ Đức Vượng
**** Tên bài hát của nhạc sĩ Lê Minh Sơn
 
(Lý Phương Liên)


Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa

Bắt trung tá công an vì nghi đánh chết dân

Posted: 10 Mar 2011 02:23 PM PST

BBC

Ông Trịnh Xuân Tùng trong bệnh viện (ảnh của báo Dân Trí)
Ông Trịnh Xuân Tùng đã qua đời trong bệnh viện hôm 08/03

Trung tá Nguyễn Văn Ninh, công an phường Thịnh Liệt (Hà Nội), vừa bị khởi tố và bắt tạm giam để điều tra cáo buộc hành hung một người dân khiến ông này tử vong.

Cơ quan Cảnh sát Điều tra thuộc Công an Hà Nội cho hay đã tống đạt quyết định khởi tố bị can và ra lệnh bắt tạm giam đối với ông vì hành vi Cố ý gây thương tích, theo Điều 104 Bộ Luật Hình sự.

Trước đó, ông Ninh cùng ba dân phòng có liên quan trong tổ công tác của ông đã bị đình chỉ công tác sau khi có đơn tố giác của gia đình nạn nhân.

Sự việc xảy ra hôm 28/02 tại bến xe Giáp Bát, Hà Nội, khi nạn nhân là ông Trịnh Xuân Tùng, 53 tuổi, thuê xe ôm tới địa điểm này để lên đường vào Nam.

Giữa người lái xe ôm – ông Phạm Quang Hùng, với Trung tá Nguyễn Văn Ninh và đội tự quản đã có cãi cọ khi ông Ninh muốn xử phạt người này vì không đội mũ bảo hiểm.

Ông Hùng nói với BBC rằng lúc đó, ông Trịnh Xuân Tùng “với tư cách người lớn tuổi hơn”, đã vào can thiệp làm xảy ra cự cãi giữa hai bên.

“Việc là việc của tôi, anh Tùng chỉ vì muốn đỡ cho tôi mà gặp nạn. Không ngờ được là họ lại làm mạnh tay như thế.”

“Người dân xúm đông xúm đỏ xem cảnh giằng co, khi tôi lách vào bên trong thì anh Tùng đã nằm sóng soài trên mặt đất.”

‘Không cho cấp cứu’

Pháp luật phải có câu trả lời rõ ràng, nếu mà bắt rồi lại thả, thì không chấp nhận được.

Nhân chứng Phạm Quang Hùng

Ông Phạm Quang Hùng thuật lại với BBC rằng sau đó, khi bị đưa về trụ sở công an làm việc, gia đình có xin phép đưa ông Trịnh Xuân Tùng đi cấp cứu “nhưng công an không cho”.

“Mãi tới 9h30 tối, mới đưa được anh Tùng vào bệnh viện. Lúc đó, anh đã trong tình trạng bất động, không cử động được tuy vẫn nói được.”

“Họ nói là mấy thằng say, cứ để đấy một lúc rồi tỉnh lại ấy mà.”

Ông Hùng thừa nhận ông và ông Tùng có uống “một chén con” rượu trước đó, nhưng vẫn hoàn toàn tỉnh táo bình thường.

Chẩn đoán ban đầu của các bác sỹ là ông Trịnh Xuân Tùng bị tổn thương hai đốt sống cổ gây liệt tứ chi và liệt cơ hô hấp gây tắc nghẽn đường phổi.

Ông đã được phẫu thuật ngày 01/03, nhưng tình trạng xấu đi và qua đời một tuần sau đó tại bệnh viện. Hiện tang lễ cho ông chưa được cử hành vì quá trình điều tra còn tiếp tục.

Trước thông tin Trung tá Nguyễn Văn Ninh bị tạm giam và khởi tố, ông Phạm Quang Hùng nói “pháp luật phải có câu trả lời rõ ràng”.

“Nếu mà bắt rồi lại thả, thì không chấp nhận được.”

Báo chí Việt Nam thời gian gần đây đã đưa tin về hàng chục vụ công an đánh dân, nhiều vụ dẫn đến tử vong.

Tình trạng lạm dụng quyền lực của cơ quan thi hành công vụ khiến dư luận hết sức bất bình.

Gần đây nhất, Tòa án tỉnh Bắc Giang đã kết án 7 năm tù giam đối với một nguyên thiếu úy công an vì tội đánh chết một thanh niên 21 tuổi.

Tổ chức Human Rights Watch nói họ đã có hồ sơ về 19 vụ tàn bạo của cảnh sát Việt Nam trong năm 2010 khiến 15 người chết


Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội

Sẽ không có cách mạng ở Việt Nam?

Posted: 10 Mar 2011 02:23 PM PST

BBC

Cảnh sát cơ động ra tay ở Việt Nam
Việt Nam đã phản ứng trước tình trạng bạo lực của cảnh sát

Các diễn biến tại Trung Đông và Bắc Phi gần đây khiến những người ủng hộ dân chủ và nhân quyền bàn nhiều tới khả năng ‘Cách mạng Hoa Nhài’ sẽ lan tới Việt Nam.

Những bàn tán này càng rôm rả hơn sau khi có những cuộc tụ họp ở một số thành phố tại nước láng giềng Trung Quốc và kinh tế Việt Nam được đánh giá là thuộc hàng 18 nước dễ có nguy cơ vỡ nợ nhất, theo một bài trên Business Insider hôm 6/3.

Tuy nhiên, ông Carl Robinson một phóng viên kỳ cựu của hãng thông tấn Hoa Kỳ Associate Press, người đưa tin từ Việt Nam trong thời gian chiến tranh, nay sống ở Australia nói có nhiều lý do khiến cách mạng khó xảy ra ở Việt Nam.

Ông Robinson nay quản trị nhóm ‘Các Tay Săn tin thời Cuộc chiến Việt Nam’ dành cho những phóng viên và những người từng làm việc ở miền Nam Việt Nam trước năm 1975 và ông đã đi khắp các vùng miền ở Việt Nam trong 18 tháng qua.

Trong bài “Why Vietnam Won’t Fall”, đăng trên trang World Policy Blog, cựu phóng viên chiến tranh Việt Nam viết:

“Đơn giản là Việt Nam sẽ không sớm đi theo vết xe đổ của Tunisia, Ai Cập và có lẽ là cả Libya.

“Và lý do?

“Thật oái oăm đó cũng chính là những lý do mà Nam Việt Nam trước đây rơi vào tay những người cộng sản cứng rắn và không thỏa hiệp ở miền Bắc hồi năm 1975.

“Không ai muốn chiến đấu. Họ có nhiều thứ khác cần làm hơn.”

Cá nhân chủ nghĩa

Carl Robinson nói sau gần 60 năm cai trị của Đảng Cộng sản ở miền bắc và hơn 35 năm ở miền Nam, cả xã hội Việt Nam ngày nay “cực kỳ cá nhân chủ nghĩa”.

Ai cũng bị coi như trẻ con và thường xuyên được dạy giáo lý qua các khẩu hiệu, các nghi lễ và các giấc mộng cao xa.

Carl Robinson

“Thay vì có sự đoàn kết và một mục tiêu chung, mỗi người đều vì chính bản thân, đều có tâm lý mạnh ai người ấy lo vốn dẫn tới sự sụp đổ bất ngờ của miền Nam và sau đó là cuộc bỏ chạy tuyệt vọng của Thuyền Nhân.

“Ví dụ so sánh tốt nhất là một trường đạo nội trú mà trong đó quy định đặt ra để người ta vi phạm hay là để cho người khác tuân theo mà không phải mình.

“Ai cũng bị coi như trẻ con và thường xuyên được dạy giáo lý qua các khẩu hiệu, các nghi lễ và các giấc mộng cao xa.”

Ông Robinson nói nhìn chung người Việt Nam cũng không để ý tới những rao giảng chính trị nhưng họ đủ hài lòng với thu nhập trung bình đang từ từ tăng lên ngưỡng 2000 đô la một năm.

Ông nói: “Dĩ nhiên lạm phát 12% là vấn đề nhưng cách đây ba năm nó lên tới 30%.

“Ai cũng giật gấu vá vai và chịu khó làm việc thêm.

“Chưa ai quên cuộc sống vất vả như thế nào sau năm 1975.”

“… và con cái họ chỉ biết hưởng thụ vật chất và chơi bời.

“Đơn giản là tôi không thể nghĩ ra được những hoàn cảnh mà người Việt Nam sẽ nổi dậy và lật đổ chế động cộng sản.”

Tham nhũng

Nhưng cựu nhà báo AP cũng nói thực tế không ai ưa chính quyền và người dân đều “đoàn kết” trong chuyện không thích chính phủ.

Trạm xăng  ở Hà NộiGiá các mặt hàng và dịch vụ ở Việt Nam trong đó có xăng và điện đã tăng đáng kể trong thời gian gần đây

Người ta nghĩ ra đủ các câu chuyện đùa về đề tài này.

Tham nhũng là vấn đề khác trong xã hội và đây là chủ đề mà các nhà báo được phép đưa tin.

Carl Robinson viết:

“…Trong cuộc sống hàng ngày, mỗi người đều đồng lõa [với tham nhũng] bắt đầu với khoản hối lộ 15 đô la để khỏi bị phạt hay đưa tiền lót tay để nhanh có giấy phép cơi nới nhà.

“Tiền trở lại [xã hội] khi những viên chức tham nhũng, mà lương trung bình chỉ 150 đô la một tháng, tới quán ăn mà tiêu những đồng hối lộ khó kiếm.

“Ai cũng gian giảo theo một cách nào đấy.”

Phản ứng

Ông Robinson nói công an Việt nam theo dõi chặt các diễn biến trong xã hội và ra tay một cách “có chọn lựa”, nhất là đối với những cựu đảng viên cộng sản bỏ hàng ngũ và kêu gọi đa nguyên và dân chủ.

Sau tất cả những xáo trộn ở Việt Nam trong 60 năm qua, một cuộc cách mạng nữa – hay thậm chí chỉ là nổi loạn – đơn giản là sẽ không xảy ra.

Carl Robinson

Nhưng Việt Nam, ông nói, có ít hơn 100 nhà bất đồng chính kiến bị tù giam hoặc quản thúc tại gia và người ta cũng ít nghe nói tới việc tra tấn người có hệ thống.

Ngoài ra khi người dân tức giận xuống đường, chính quyền cũng có phản ứng và ông Robinson dẫn ra ví dụ về vụ cảnh sát Bấm đánh chết người tại Bắc Giang.

Một khía cạnh nữa mà cựu nhà báo AP đưa ra là những người có khả năng gây ra các vấn đề trong xã hội đã được Việt Nam “xuất khẩu” đi.

Họ đã đi trong giai đoạn Thuyền Nhân và và hàng ngàn cựu quân nhân của miền Nam Việt Nam trước đây đã sang Hoa Kỳ theo thỏa thuận đạt được sau khi quan hệ giữa Hà Nội và Washington bình thường hóa.

Carl Robinson nói ngoại trừ có những bất ngờ lớn, ông tin rằng Việt Nam sẽ tiếp tục thay đổi từ từ và chính quyền cũng quan tâm hơn tới dư luận trong khi Quốc hội bắt đầu thể hiện quyền lực.

Ông Robinson kết luận:

“Sau tất cả những xáo trộn ở Việt Nam trong 60 năm qua, một cuộc cách mạng nữa – hay thậm chí chỉ là nổi loạn – đơn giản là sẽ không xảy ra”.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Có thêm học sinh Tây Tạng biểu tình

Posted: 10 Mar 2011 02:22 PM PST

BBC


Sinh viên xuống đường tại nhiều nơi

Các cuộc biểu tình của sinh viên Tây Tạng ở Trung Quốc để đòi hỏi quyền được học bằng ngôn ngữ của họ đã lan rộng, theo một tổ chức tranh đấu cho người Tây Tạng và truyền thông nhà nước.

Hàng ngàn người tuần hành tại tỉnh Thanh Hải hôm thứ tư, sau một cuộc biểu tình ôn hòa bình ở Đồng Nhân một ngày trước đó.

Sinh viên xuống đường sau khi có tin chưa được xác nhận về kế hoạch hạn chế việc sử dụng tiếng Tây Tạng trong các lớp học và thay bằng tiếng Trung.

Thanh Hải là tỉnh có nhiều người Tây Tạng và là nơi xảy ra cuộc bạo động chống Trung Quốc trong năm 2008.

Hàng ngàn sinh viên học sinh, nhiều người trong số họ chỉ mới bước vào tuổi thiếu niên, đang bày tỏ sự mong muốn tiếp tục được học bằng tiếng Tạng của họ, tổ chức Tây Tạng Tự do ở London cho biết.

Tổ chức này cho biết đã có các cuộc biểu tình tại Quả Lạc, tỉnh Thanh Hải hôm thứ Năm.

Tuy nhiên, BBC không thể xác nhận điều này.

Khoảng 2.000 sinh viên đến từ bốn trường đã xuống đường ở thị trấn Chabcha mà tên chữ Hán là Cộng Hòa hôm thứ Tư và la lớn: “Chúng tôi muốn tự do cho các ngôn ngữ Tạng,” Tây Tạng Tự do cho biết.

Tổ chức này cũng nói học sinh trung học phản đối tại Hưng Hải nhưng không cho biết chi tiết.

Báo Global Times của nhà nước Trung Quốc tường thuật rằng các cuộc biểu tình của “học sinh đa phần mặc đồng phục” tại Gonghe diễn ra trong ôn hòa.

“Trật tự xã hội được khôi phục nhanh chóng trong cùng ngày,” một nhân chứng được trích dẫn đã cho biết.

Nhà chức trách nói rằng việc thúc đẩy học tiếng Trung tại các vùng dân tộc thiểu số có thể giúp người dân địa phương hội nhập vào xã hội tốt hơn.

Nhưng nhiều người Tây Tạng phàn nàn rằng văn hóa của họ đang bị xói mòn, và nói rằng đây là trong một chiến dịch của Bắc Kinh nhằm gia tăng kiểm soát đối với vùng Himalaya xa xôi này.


Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới

Biển Đông: Trung Quốc vi phạm nghiêm trọng chủ quyền Việt Nam – Bị phản đối, Trung Quốc lại quả quyết chủ quyền Biển Đông

Posted: 10 Mar 2011 02:20 PM PST


Trung Quốc vi phạm nghiêm trọng chủ quyền Việt Nam

- Người phát ngôn Bộ Ngoại giao hôm nay (10/3) khẳng định việc chính quyền tỉnh Hải Nam (Trung Quốc) chủ trương khai thác kinh tế và du lịch ở Hoàng Sa, Trường Sa và Đài Loan huấn luyện bắn đạn pháo ở Trường Sa là vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này.

Chấm dứt ngay

Sau khi Trung Quốc tiến hành diễn tập chống cướp biển ở khu vực quần đảo Trường Sa ngày 24/2, đến lượt Đài Loan mới đây lại tiến hành huấn luyện bắn đạn pháo ở khu vực xung quanh đảo Ba Bình thuộc quần đảo Trường Sa.

 

Yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ các nội dung vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong Cương yếu quy hoạch phát triển tỉnh Hải Nam. Ảnh: HLong

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nguyễn Phương Nga nhấn mạnh:

“Việt Nam coi đây là một hành động vi phạm nghiêm trọng chủ quyền biển đảo của Việt Nam, gây căng thẳng và làm phức tạp tình hình trong khu vực, đe dọa trực tiếp đến an ninh hàng hải, nhất là tàu thuyền qua lại và đánh bắt cá”.

Việt Nam yêu cầu phía Đài Loan chấm dứt ngay và không để tái diễn các hoạt động tương tự.

Trước đó, việc Trung Quốc tập trận ở quần đảo Trường Sa cũng vấp phải sự phản đối kịch liệt của Việt Nam. Đại diện Bộ Ngoại giao đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam để phản đối hoạt động này.

Đi ngược nhận thức chung

Trong một động thái khác, ngày 3/3/2011, chính quyền tỉnh Hải Nam (Trung Quốc) đã công bố “Cương yếu quy hoạch phát triển kinh tế – xã hội tỉnh Hải Nam 5 năm lần thứ 12″, trong đó có nhiều nội dung liên quan đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Cụ thể, chính quyền tỉnh này muốn đẩy mạnh xây dựng quy hoạch khai thác quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa (mà trong Cương yếu gọi là "Tây Sa" và "Nam Sa") và các vùng biển xung quanh, tăng cường bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa, khai thác du lịch Hoàng Sa, xây dựng cơ sở hậu cần nghề cá ở Hoàng Sa.

Người phát ngôn nói việc làm này của phía Trung Quốc đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, đi ngược lại nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai nước về việc duy trì hòa bình, ổn định, không làm phức tạp thêm tình hình tại Biển Đông, trái với Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC).

Việt Nam kiên quyết phản đối và yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ các nội dung vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong Cương yếu nêu trên.

Thủy Chung


Bị phản đối, Trung Quốc lại quả quyết chủ quyền Biển Đông

- Sau phản đối của một số quốc gia trong khu vực về các vụ việc xảy ra trên vùng biển tranh chấp, Trung Quốc một lần nữa đã quả quyết về chủ quyền của họ trên Biển Đông.

Tham vọng

Trung Quốc nắm giữ chủ quyền không thể tranh cãi ở Biển Đông", người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Khương Dư nói với báo chí tại Bắc Kinh hôm 8/3. “Trung Quốc tìm kiếm giải quyết tranh chấp bằng tham vấn thân thiện với các quốc gia khác".

Những phản đối mới đây càng gia tăng kêu gọi từ các nhà lãnh đạo Đông Nam Á về một bộ quy tắc ứng xử với tàu thuyền đi lại ở vùng biển tranh chấp. Biển Đông được coi là nơi cung cấp lộ trình vận chuyển quan trọng cho thương mại hàng hải toàn cầu và với các nền kinh tế Đông Á vốn phụ thuộc vào nguồn năng lượng nhập khẩu từ Trung Đông. Đây còn là vùng đa dạng sinh học cực lớn, nguồn thủy sản dồi dào, và được tin là rất giàu tài nguyên dầu khí.

Trung Quốc không ngừng tập trận ở Biển Đông. Ảnh: AP

Theo Mark Landler của Thời báo New York, “trong nhiều thập niên, Trung Quốc đã "đấu khẩu" với những quốc gia Đông Nam Á về việc kiểm soát hơn 200 đảo nhỏ, đá và các mũi cát nhô lên ở Biển Đông. Tham vọng hàng hải của Trung Quốc đã được mở rộng cùng với sức mạnh kinh tế và quân sự nước này. Họ từ lâu tuyên bố chủ quyền với các đảo ở Biển Đông vì đó là những khu vực giàu trầm tích dầu mỏ và khí tự nhiên. Trung Quốc cũng "thẳng thắn" tuyên bố với các quan chức Mỹ là sẽ không chấp thuận sự can thiệp của nước ngoài vào vùng biển mà họ cọi là "lợi ích cốt lõi" của chủ quyền".

Đã không ít lần, Trung Quốc hành xử theo kiểu "nói một đằng, làm một nẻo".

Còn nhớ tháng 11 năm trước, khi báo chí Trung Quốc thi nhau khẳng định nước này vẫn duy trì cam kết thực hiện "một vai trò tích cực" trong việc giải quyết các vấn đề quan trọng của khu vực và quốc tế thì vào ngày 2/11, quân đội Trung Quốc đã tiến hành một cuộc tập trận bắn đạn thật tại Biển Đông.

Khi ấy, vị trợ lý Ngoại trưởng Hồ Chính Nguyệt khẳng định, Trung Quốc đang nỗ lực để thiết lập cái gọi là khái niệm an ninh mới tập trung vào hợp tác, công bằng, cùng tin tưởng và cùng có lợi; đồng thời kêu gọi các bên liên quan tránh làm xấu đi tình hình ở Biển Đông, tránh tạo ra căng thẳng và phát sinh cho giải pháp cuối cùng của vấn đề. Và ngay lập tức, 1.800 lính đã tham gia diễn tập cùng với ít nhất 100 tàu chiến Trung Quốc ở góc tây bắc của Biển Đông.

Bất an

Trong tuần qua, ở các khu vực tranh chấp tại biển Hoa Đông và Biển Đông liên tiếp xảy ra những vụ việc có liên quan tới tàu, máy bay Trung Quốc. Hôm thứ tư, Nhật Bản đã điều máy bay đuổi hai máy bay quân sự Trung Quốc ở cách quần đảo tranh chấp giữa hai nước tại biển Hoa Đông chỉ 55km. Quần đảo này Nhật gọi là Senkaku còn Trung Quốc gọi là Điếu Ngư.

Cùng ngày, Philippines đã phải triển khai hai máy bay chiến đấu (trong đó có một máy bay ném bom) để bảo vệ tàu thăm dò dầu khí của mình, sau khi tàu này đánh tín hiệu báo cáo việc bị hai tàu tuần tra Trung Quốc quấy nhiễu ở một khu vực tranh chấp tại Biển Đông. Tổng thống Benigno Aquino cho hay, chính phủ Philippines đã chính thức phản đối Trung Quốc về vụ việc này.

Và giống như bà Khương Du tuyên bố trong cuộc họp báo ngày 8/3, người phát ngôn Đại sứ quán Trung Quốc Ethan Sun đã tái khẳng định chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông nhưng nhấn mạnh Bắc Kinh tuân thủ cam kết duy trì hòa bình và ổn định trong khu vực, cũng như giải quyết các tranh chấp thông qua đàm phán hòa bình.

Ngày 2/3, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã ra tuyên bố phản đối việc gần đây Trung Quốc diễn tập quân sự tại khu vực quần đảo Trường Sa. Trước đó, Tân Hoa Xã đưa tin, ngày 24/2, biên đội tàu hộ vệ số 8 hải quân Trung Quốc đã tiến hành diễn tập chống cướp biển ở khu vực quần đảo Trường Sa.

Mới đây nhất, Thời báo Tài chính (Anh) đưa tin, Tokyo đã phản đối Bắc Kinh về các hành động "cực kỳ nguy hiểm" của một máy bay trực thăng quân sự Mỹ khi lượn sát một tàu khu trục Nhật đang tuần tra ở khu vực tranh chấp trên biển Hoa Đông. Chiếc trực thăng này đã tìm cách quay phim tàu khu trục, mặc dù chưa chính thức xâm phạm không phận Nhật Bản.

"Cách hành xử này là cực kỳ nguy hiểm", Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Toshimi Kitazawa trong cuộc họp báo ngày 8/3 nhấn mạnh, Tokyo đã chính thức lên tiếng phản đối với Bắc Kinh "thông qua các kênh ngoại giao".

Chuyện Trung Quốc công bố ngân sách quốc phòng gia tăng gần 13% trong năm 2011; công khai những tiến triển nhanh trong các chương trình quân sự như phát triển máy bay tàng hình, tàu sân bay, tên lửa chống hạm… tới việc hàng loạt nước láng giềng trong khu vực cáo buộc tàu hoặc máy bay Trung Quốc về cách hành xử "khinh suất" trên biển đã làm "nóng lại" cảm giác bất an trong khu vực.

Trong bài nghiên cứu về Biển Đông đăng trên tạp chí Hàng hải và Thủy sản quốc tế KMI, tác giả Nazery Khalid khuyến cáo: “Vì lợi ích chung của các nước trong khu vực, Biển Đông cần được xem là nền tảng của sự thịnh vượng hơn là nơi tranh chấp hay đấu khẩu. Các quốc gia liên quan tới tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông nên tự mình chấp nhận một tư thế linh hoạt hơn, ít hiếu chiến hơn trong vùng biển. Sẽ không có tác dụng trong việc thúc đẩy hòa bình và thịnh vượng vùng biển khi mỗi người tham gia cuộc chơi có hành động gây hấn hay quan điểm cứng rắn để đảm bảo tuyên bố chủ quyền của mình. Và, con đường hòa bình thông qua các kênh ngoại giao cần được khai thác triệt để hơn là con đường dẫn tới căng thẳng gia tăng ở Biển Đông“.

Thụy Phương


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

No comments:

Post a Comment