Wednesday, April 6, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Sudako và những con hạc giấy

Posted: 06 Apr 2011 12:08 PM PDT

 
Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta cùng nghe bài hát “Sudako and the paper cranes” để nhớ về người Nhật với thảm họa nguyên tử vào chiến tranh thế giới thứ hai. và cầu nguyện cho người Nhật với tai nạn ở lò phản ứng hạt nhân từ vụ động đất gần đây.

Sudako là một cô gái có thật như ở trong câu chuyện dưới đây.

Chúc các bạn một ngày sâu sắc,

Hiển

Câu chuyện về 1000 con hạc giấy

MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CÔ BÉ 12 TUỔI SADAKO SASAKI VÀO THỜI ĐIỂM SAU CHIẾN TRANH THẾ GIỚI THỨ II TẠI NHẬT BẢN…

http://img2-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/12/25/22/58/12932927381591023677_574_574.jpg

Sadako Sasaki sinh ngày 7 tháng 1 năm 1943 tại Hiroshima trong thời điểm nước Nhật đang tham chiến trong cuộc chiến thế giới lần thứ 2. Ngay sau khi Sadako ra đời, cha của cô bé nhập ngũ trong quân đội Nhật Hoàng. Còn mẹ của cô bé thì ở lại trong coi gia đình và cửa hàng hớt tóc của mình.

Ngày 6 tháng 8 năm 1945, Mỹ đã thả 1 trái bom nguyên tử xuống Hiroshima, quê hương của Sadako. Trong lúc này, Sadako và gia đình sống cách trung tâm của vụ nổ bom 1,7km. Sadako bị sức ép của quả bom hất văng ra khỏi nhà và chỉ bị thương nhẹ. Sức công phá của bom nguyên tử mạnh đến nỗi mọi vật trong bán kính 2 km đều bị cháy thành than.Nhiệt lượng phóng xạ và sóng xung kích đã giết chết 350.000 người ngay lập tức. 150.000 người đã hoà tan theo không khí – không để lại một vết tích nào, dù chỉ là một mảnh vải nhỏ.

Sau chiến tranh thế giới, Nhật Bản thua cuộc, các cuộc khủng hoảng lương thực, hàng hoá đã diễn ra khắp mọi nơi…. Nhưng với bản tính cần cù, đoàn kết vốn có của người Nhật, gia đình Sadako bắt đầu xây dựng lại cửa hàng cắt tóc của mỉnh. Năm 1947- 2 năm sau khi chiến tranh kết thúc, cuộc sống đã trở lại bình thường dù còn rất nhiều khó khăn. Sadako bây giờ đã là 1 cô bé khoẻ mạnh – học sinh trường tiểu học Nobori.

Sadako đang theo học lớp 6, cô bé cao 1m35, nặng 27 kg. Cô bé rất nhanh nhẹn, có thể chạy 50m trong 7,5 giây. Sadako là thành viên của đội tuyển chạy tiếp sức của trường. Mơ ước của cô bé là được trở thành giáo viên dạy thể chất .

Trong khi cuộc sống của cô bé đang an lành thì năm 1954, các căn bệnh quái ác tràn vào người cô bé. Các triệu chứng xuất hiện là trên cơ thể cô bé bằt đầu nổi hạch ở cổ và tai. Các hạch và khối u cũng bắt đầu nổi đầy mặt. Không ai nghĩ rằng một căn bệnh khủng khiếp đang tấn công cô bé.

Năm 1955, vào năm cô bé tròn 12 tuổi, khi đang tập luyện cho một cuộc thi lớn, Sadako cảm thấy chóng mặt và ngã xuống đường chạy. Cô được đưa vào bệnh viện. Kết quả xét nghiệm cho thấy cô bé đã mắc bệnh Leukemia (bệnh bạch cầu ác tính hay còn gọi là bệnh ung thư máu, máu trắng). Căn bệnh này của Sadako do nhiễm chất phóng xạ, một di chứng của thảm hoạ bom nguyên tử gây ra.

Bác sĩ kết luận rằng Sadako chỉ còn có thể sống được thêm 1 năm, và yêu cầu Sadako phải nhập viện ngay để điều trị. Ngày 21 tháng 2 năm 1955, Sadako nhập viên của hội chữ thập đỏ Hiroshima để điều trị.

Bạn bè cùng lớp tới thăm cô bé khi nghe tin Sadako lâm trọng bệnh, các bạn cùng lớp và cô giáo tới thăm Sadako, và còn mang theo cả bằng tốt nghiệp tiểu học của Sadako. Một tháng sau, Sadako đăng kí theo học 1 trường trung học, nhưng không thể theo học được bao lâu vì căn bệnh ngày càng trầm trọng.

Một người bạn của Sadako kể về truyền thuyết ai gấp được 1000 con hạc giấy thì có thể thực hiện 1 điều ước. Ngày 3 tháng 8 năm 1955, Sadako nhận được món quà là 1000 con hạc giấy được mọi người ở Nagoya tặng cho cô bé với lời chúc may mắn. Nhưng Sadako vẫn muốn tự mình xếp 1000 con hạc giấy và cô bắt đầu công việc xếp 1000 con hạc giấy với ước mong mình có thể quay trở lại đường chạy – vốn là niềm đam mê của cô.

Sau chiến tranh nền kinh tế Nhật đang lâm vào cảnh sa sút, gặp rất nhiều khó khăn. Giấy là 1 thứ xa xỉ phẩm rất đắt tiền nên Sadako phải dùng giấy trên chai thuốc, vỏ hộp thuốc hay bất cứ tờ giấy nào cô bé tìm thấy được để gấp hạc. Gấp hết giấy từ hộp thuốc của mình, cô bé tìm sang những phòng bên cạnh để xin những vỏ hộp thuốc đã sử dụng…

Mặc cho những nỗi đau của thể xác đang dày vò mình, Sadako vẫn kiên trì tiếp tục công việc gấp hạc của mình. Do thiếu giấy nên những con hạc mà cô bé gấp đều mỏng manh và nhỏ xíu như sinh mệnh mong manh của cô bé.

Mặc cho cha mẹ can ngăn vì lo cho sức khoẻ của Sadako, cô bé vẫn kiên trì giữ ý định tiếp tục xếp hạc giấy với 1 niềm hy vọng vô bờ bến là sẽ có 1 ngày nào đó mình được lành bệnh.

Những chú hạc nhỏ bé mong manh, được xâu thành những chuỗi nhỏ treo bên cạnh giường của cô bé.

Lúc này bệnh tình của cô bé ngày càng trầm trọng, cô bé yếu đến mức không thể đi lại được nữa. Mặc cho mọi người khuyên can , cô bé vẫn tiếp tục gấp hạc. Những con hạc tượng trưng cho niềm hi vọng vô bờ bến cho 1 cô bé 12 tuổi.

Số hạc giấy mà Sadako gấp được dừng lại ở con số 644. Nhưng lúc này truyền thuyết về 1000 con hạc giấy bây giờ thực sự không còn ý nghĩa gì nữa. Mỗi con hạc giờ đây thể hiện 1 nghị lực, 1 ý chí khát khao được sống, 1 niềm tin vào 1 ngày gần đây mình sẽ dược lành bệnh, 1 niềm hi vọng vô bờ bến của 1 cô bé 12 tuổi.

Ngày 25 tháng 10 năm 1955, các bác sĩ đã báo cáo tình trạng của Sadako đã quá nghiêm trọng.
Mẹ Sadako hỏi cô bé: “Con có muốn ăn gì không?”.

Sadako nói với mẹ mình là cô bé muốn ăn cháo. Mẹ của Sadako vừa bón cho cô 1 thìa cháo, thì cô bé thều thào: “ngon lắm!”. Khi vừa dứt câu nói cuối cùng cũng là lúc cô bè phải giã từ tất cả mọi người, gia đình. Bên cạnh những người thân yêu nhất, Sadako đã ra đi sau 8 tháng nằm viện.

Sau khi Sadako mất đi, phong trào “Phản đối vũ khí hạt nhân và chạy đua vũ trang” đã diễn ra trên khắp nước Nhật. Người dân Nhật đã quyết định xây dựng 1 tượng đài trẻ em vì hoà bình thế giới để tưởng niệm Sadako và những trẻ em đã chết vì bom nguyên tử.

Ngày 5 thàng 5 năm 1058, sau gần 3 năm khởi công xây dựng, tượng đài trẻ em vì Hoà Bình nằm trong công viên Hoà Bình của Hiroshima đã được khánh thành vào đi vào hoạt động. Tượng đài nằm ngay cạnh nơi quả bom nguyên tử rơi năm xưa. Tượng đài với biểu tượng cô bé Sadako đứng trên quả bom nguyên tử, tay giơ cao con hạc giấy biểu tượng của Hoà Bình, Khát Vọng Sống, Nghị lực và Hi Vọng.

Hàng ngày, hàng ngàn, hàng vạn con hạc giấy đầy màu sắc được trẻ em trên toàn thể giới gấp và gởi về đặt dưới chân tượng đài, thể hiện khát vọng của Hoà Bình, đúng như dòng chữ được khắc dưới chân tượng đài: “Ước nguyện tha thiết của chúng ta là Hoà Bình trên Trái Đất thân yêu.”

Sadako Sasaki chỉ là một trong hàng ngàn nạn nhân vô tội của bom nguyên tử và họ đều có 1 niềm tin và khát vọng cháy bỏng, đó là: “Được Sống!”.

Với tên gọi “Ngàn Hạc Giấy”, mỗi chúng ta mong muốn có thể làm nhiều hơn nữa những việc có ích cho xã hội. Chung tay, xếp triệu cánh hạc giấy cho một niềm tin vì tương lai tươi đẹp của quê hương.

Sưu tầm
Chị Nguyễn Thùy Bích Ngọc

Sudako và những con hạc giấy
(Tommy Sands)

Điệp khúc:
Sudako, để tôi làm một con hạc giấy cho bạn
Sudako, để tôi giúp giấc mơ của bạn thành sự thật

Sudako là một  em bé khi những quả bom độc ác đang cháy
Và những ngôi nhà ở Hiroshima trở thành địa ngục
Nhưng một cách nào đó cô tiếp tục sống và cô có vẻ cười và chơi
Như bất cứ cô gái nhỏ bẻ tuổi mươi nào
Nhưng gần đây cô phàn nàn về những cơn chóng mặt và đau đầu
Và cô cầu nguyện cho kết thúc những cơn đau đó
Và cố nghe thấy những người già nói nhỏ
Ước mơ của cháu sẽ được thành nếu cháu làm một ngàn con hạc giấy.

Cô không ước bánh sô cô la hay búp bê với những váy áo màu
Trong khi cô dấu yêu gấp mỗi con hạc giấy
Lời cầu nguyện duy nhất cô thì thầm, mong sao bệnh tật này được khỏi
Và những quả bom độc không bao giờ trở lại
Đôi tay cô trở nên chậm hơn nhưng trái tim hy vọng của cô đang chạy đua
Cô đã gấp sáu trăm bốn mươi bốn con hạc
Nhưng những cơn đau đầu tiếp tục trở lại, những ngón tay của cô cơn đau đốt cháy
Cô thì thầm, tôi chỉ không thể làm thêm nữa

Đám trẻ rời lớp học, chúng xôm tụ quanh giương của cô
Chúng đang làm những con hạc giấy với tốc độ yêu thương
Chẳng mấy chốc sẽ có một ngàn con và ước mơ của cô sẽ thành sự thật
Sudako, cô có đang cười trong giấc ngủ không
Nhưng đau đớn của đời đã rời xa và giấc mơ duy nhất cô đang mơ
Là giấc mơ những quả bom sẽ không bao giờ rơi trở lại
Và đó là giấc mơ họ mang theo khi họ tụ tập ở bên mộ của cô
Và nhẹ nhàng đặt một ngàn con hạc giấy

Sudako And The Paper Cranes

(Tommy Sands)

Chorus:
Sudako, let me make a paper crane for you
Sudako, let me help to make your dreams come true

Sudako was a baby when the cruel bombs were burning
And the homes of Hiroshima turned to hell
But somehow she kept living and she seemed to laugh and play
Just like any little girl of ten
But lately she’s complaining of dizzy spells and headaches
And she’s praying for an end to all these pains
And she hears the old folks whisper
Your wishes will be granted if you make a thousand paper cranes

She doesn’t wish for chocolate cakes or dolls with coloured dresses
As lovingly she folds each paper crane
The only prayer she whispers, May this sickness go away
And poison bombs don’t ever come again
Her hands are growing slower but her hopeful heart is racing
She has made six hundred cranes and forty-four
But the headaches keep returning, her fingers they are burning
She whispers, I just can’t make any more

The children leave the classroom, they are crowding round her bedside
They are making paper cranes with loving speed
Soon there’ll be a thousand and your wishes will come true
Sudako, are you smiling in your sleep
The pains of life are leaving and the only dream she’s dreaming
Is a dream that bombs will never fall again
And that’s the dream they carry as they gather at her graveside
And gently place a thousand paper cranes

 


Sudako and the paper cranes


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa

Tôi già rồi ?

Posted: 06 Apr 2011 12:06 PM PDT

Chào các bạn,

Mình chưa bao giờ nghe ai nói câu "Tôi già rồi" ma có âm hưởng tích cực. Dù người nói là 30, 40, 50, 60 hay 70 tuổi, thì câu nói đó luôn luôn có một nghĩa rút lui, thua cuộc, bỏ cuộc—tôi không hăng say thế nữa, không năng động thế nữa, không siêng năng thế nữa, không nhanh lẹ thế nữa, không lý tưởng thế nữa…

Nếu thêm tuổi đời mà thêm kinh nghiệm, thêm chín chắn, thì chẳng ai nói "tôi già rồi", mà chỉ nói "tôi gặp chuyện này nhiều lần rôi", "tôi đã kinh nghiệm nhiều về việc này", "tôi đã từng trải qua nó rồi"…

Nhiều cô cậu mới 30 mà đã "tôi già rồi". Bỏ cuộc chi sớm vậy ?

Có một loài cây rất quen thuộc với chúng ta, luôn luôn làm mình ái mộ mỗi khi nhìn nó. Đó là cây tre. Lúc còn bé thì xem cục mịch cứng ngắt như… búp măng. Nhưng khi lớn lên thì càng cao lớn, càng già lớn, thì lại càng mạnh mẽ dẻo dai vươn mình lung lay trong gió.

Nghệ thuất sống tích cực là giữ quả tim luôn thơ trẻ, dù tuổi đời có cao bao nhiêu—Khiêm tốn, thành thật, yêu người, ly' tưởng, trong sáng, yêu đời…

Các bạn có thấy tượng Phật Di Lặc không? Còn gọi là "Ông Tàu vui tính", Phật Di Lặc luôn luôn cười rộng miệng và vui chơi với trẻ em. Phật gia nói rằng Phật Di Lặc là vị Phật sẽ đến thế giới ta bà này trong tương lai. Các bạn có thấy chuyện gì thú vị không?

Phật Thích Ca đã đến 2,500 trước, ngồi tĩnh lặng và dạy cho thế nhân tâm tĩnh lặng. Và chúng ta đang học thực hành tâm tĩnh lặng để đời sống của con người được tiến bộ hơn, thanh cao hơn. Cho đến rất nhiều nghìn năm nữa, chúng ta sẽ tiến bộ và thanh cao hơn bây giờ rất nhiều, và lúc đó là lúc chúng ta có vị Phật mới dẫn độ, dạy ta cười hènh hệch vui đùa như trẻ em!

Hơn nữa, Chúa Giêsu cũng nói "Muốn vào nước Thiên Đàng thì hãy như các trẻ em."

Thú vị?

Vậy thì, các bạn, ngày mai, trước khi nói câu "Tôi già rồi" có lẽ bạn nên bỏ ra một giây đồng hồ suy gẫm có nên nói câu đó hay không? Và có nên suy nghĩ kiểu đó hay không?

Chúc các bạn một ngày tươi trẻ.

Mến,
Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Thủng thẳng với thơ… (phần 10)

Posted: 06 Apr 2011 12:05 PM PDT

 

    … lục bát… và song thất lục bát…

    Vì sao lại phải nghiên cứu phép làm thơ truyền thống ? Phải nghiên cứu phép làm thơ truyền thống, bởi đấy là hồn cốt của mọi phép làm thơ khác. Cũng ví như đất vậy, đất làng ta trồng ra hạt lúa làng ta…

    Nắm được vững chắc các phép làm thơ dân tộc thì việc sử dụng các thể thơ mới không còn là điều khó khăn nữa. Bởi lẽ, tất cả các thể thơ mới đều tôn trọng và mở rộng các cách hiệp vận, cách gieo nhạc điệu, các đồng hưởng, điệp từ và tiểu đối như ở các thể thơ dân tộc. Không có sự kế thừa ấy quyết không phải là thơ Việt.

Luận Về Những Chiếc Áo Của Thơ

Tôi có ý định viết về phép làm thơ lục bát của Nguyễn Du và phép làm thơ song thất lục bát của Đoàn Thị Điểm, nhưng ý định ấy chưa thực hiện được, vì tôi cứ có ý chờ những chuyên gia nghiên cứu về luật thơ viết những nguyên lý đó. Tôi đã nói điều này với Thầy tôi và yêu cầu Người viết. Nhưng cho đến nay Người cũng chỉ mới hứa sẽ bắt đầu.

Vì sao lại phải nghiên cứu phép làm thơ truyền thống ? Phải nghiên cứu phép làm thơ truyền thống, bởi đấy là hồn cốt của mọi phép làm thơ khác. Cũng ví như đất vậy, đất làng ta trồng ra hạt lúa làng ta.

Vì đây không phải là chuyên đề về thơ cổ cho nên chưa đề cập cả hai thể thơ lục bát và song thất lục bát. Chỉ xin dẫn một đôi nét về phép làm thơ lục bát của Nguyễn Du.

Về phép ngắt nhịp lục bát. Nguyễn Du lấy việc ngắt hai chữ làm chính, thỉnh thoảng có ngắt ba chữ, căn cứ theo dấu phẩy đoạn dẫn sau đây:

…Đầu lòng, hai ả, tố nga
Thúy Kiều, là chị, em là, Thúy Vân
Mai cốt cách, tuyết tinh thần
Mỗi người, một vẻ, mười phân, vẹn mười…

Đọc từ đầu cho đến cuối Truyện Kiều thấy hình thành rất rõ phương pháp ngắt này. Đưa ra giả thuyết: Nguyễn Du đã viết Truyện Kiều theo nhịp đưa võng – giao động quả lắc – Hiện tượng ngắt đôi là khi võng đưa, ngắt ba là khi chân đạp lấy đà võng. Nhịp ngắt này thống nhất từ đầu đến cuối và có sức gợi cảm rất lớn.

Về hình thức, mỗi câu lục và câu bát đều chứa một trong ba đặc sắc: 1- đồng hưởng, 2 – điệp tự, 3 – tiểu đối.

Hãy dẫn vài câu: (Chú ý cách thể hiện từng câu)

Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau
Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
Lạ gì bỉ sắc, tư phong
Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen

Trên đây chỉ mới dẫn sáu câu đầu, đã thấy hiện lên rất rõ những đặc sắc của nó. Hầu như không có một câu nào lại không chứa từ một đến ba đặc sắc ấy.

Một vài dòng nói về phép làm thơ lục bát của Nguyễn Du không đủ để diễn đạt cái thần của lục bát Nguyễn Du, ở đây, chỉ muốn nói tới khuôn luật và tiêu chuẩn của nó, phần để dễ nhận biết đánh giá, phần thấy được những đóng góp của Nguyễn Du trong lĩnh vực này.

Lại xin dẫn ra một bộ song thất lục bát của Đoàn Thị Điểm, có gạch chân vận:

Thuở trời đất nổi cơn gió bụi
Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên
Mây kia thăm thẳm tầng trên
Vì ai gây dựng cho nên nỗi này…

Trong một bộ song thất lục bát thấy hiện lên rất rõ các cách hiệp vần, từ vần lưng đến vần cuối chữ đến vần nối.  Chẳng phải các thể thơ mới đều mở rộng cách hiệp vận của thể thơ dân tộc đó sao? Chẳng phải thể thơ không vần hiện đang thịnh hành đều mang những đặc sắc về nhịp ngắt (nhạc điệu) và các đặc sắc về đồng hưởng, điệp tự và đối đẳng đó sao?

Một trong những yếu tố quyết định sự thành công của Thi Nhân là việc kế thứa một cách có hiệu quả các hình thức thơ dân tộc.

Nắm được vững chắc các phép làm thơ dân tộc thì việc sử dụng các thể thơ mới không còn là điều khó khăn nữa. Bởi lẽ, tất cả các thể thơ mới đều tôn trọng và mở rộng các cách hiệp vận, cách gieo nhạc điệu, các đồng hưởng, điệp từ và tiểu đối như ở các thể thơ dân tộc. Không có sự kế thừa ấy quyết không phải là thơ Việt.

Lối thơ hai chữ, ba chữ, bốn chữ, cho đến sáu, bảy tám chữ hoặc lối thơ văn xuôi – dù là lối thơ nào cũng không thể thiếu được một trong những đặc điểm trên. Tôn trọng những đặc điểm trên là một cần thiết, nhưng có phải tôn trọng một cách máy móc? Ngay cả với lối thơ lục bát, người viết ngày nay cũng đã phá thể nó cho phù hợp với nội dung mà nó biểu hiện. Gọi là phá thể, nhưng vẫn tôn trọng cốt cách của thể lục bát truyền thống. Sự phá thể thường xẩy ra với những tinh tế:

Khi muốn nhấn mạnh ý định nói, người viết đã phá vần bằng bắt buộc ở chữ thứ hai trong câu bát, thí dụ:

Nhớ anh biết nói làm sao
Chân đứng tổ kiến lòng chao gió cành…
(Lý Phương Liên)

Về nguyên tắc không được viết thanh chắc ở chữ thứ hai câu bát, phải theo cách cũ:

Yêu nhau cởi áo cho nhau
Về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay

Về số chữ trong câu lục hoặc câu bát có thể dài thêm hoặc ngắn đi.

Câu lục ngắn đi:

Chim bằng – con trai
Ngủ đi anh nhé sáng mai lên đường (Lý Phương Liên)

Câu bát dài thêm:

Việc gì trằn trọc phải buồn
Ở ống dài, ở bầu tròn trằn trọc ơi
(Nguyễn Nguyên Bảy)

Sự kéo dài hoặc cắt ngắn số chữ trong câu đã khiến cho nhịp điệu thay đổi, tác động vào cảm xúc người đọc với những nốt nhấn của nó. Sự phá thể này không nên lạm dụng, nhưng biết sử dụng một cách khéo léo thì tác dụng không nhỏ.

Lại có khi vẫn là thể lục bát, nhưng sự nhấn mạnh chấm phẩy xuống dòng câu đã mang được ý nghĩa nội tâm của nội dung:

Hỡi ơi,
đèn
ngọn trớ trêu
chưa sống đời đảo
đã kêu
thèm người..

Sự hiệp vận về căn bản không có những thay đổi lớn, nhưng cũng có khi cần hiệp vận ở chữ thứ tư của câu bát, sự hiệp vận này đã biến câu bát có giá trị như một thành ngữ, một tục ngữ, hay ngạn ngữ:

Muốn thương con sóng bạc đầu
Phải sống dãi giầu cuộc sống đấu tranh…

Ở phép làm thơ song thất lục bát cũng có những thay đổi tương tự.

Nhưng sự thay đổi này không phải là sự chạy theo mốt của thời đại, mà sự thay đổi đã khiến cho các thể thơ dân tộc thâu tóm được nhiều biến động xã hội thì hình thức thơ dân tộc không còn cổ với ý nghĩa thời gian của nó nữa, mà nó cũng hiện đại như bất kỳ thể thơ nào. Đồng thời, sự thay đổi ấy đã khiến nó gần gũi với các thể thơ mới và làm cho các thể thơ mới phát huy tác dụng, thích nghi với công chúng.

Tôi đánh giá rất cao sự nắm vững các thể thơ dân tộc, chừng nào còn chưa diễn đạt tứ thơ của mình nhuần nhuyễn bằng các hình thức thơ dân tộc, thì chừng ấy còn chưa thể nói đã nắm được công việc người làm thơ.

Nói như vậy tôi không có ý ép tất cả các nội dung đều diễn đạt bằng các hình thức thơ dân tộc. Hình thức thơ đó là cái áo của người thiếu nữ. Áo chật dài ngắn là phụ thuộc vào khổ người, còn mầu sắc của vải lại phụ thuộc vào nước da. Người gầy mặc áo hơi rộng chừng như béo hơn, người thấp mặc áo hơi ngắn hình như cao hơn, người có nước da trằng ưa mầu vàng và các mầu hoa sáng , người có nước da đen mới kỵ màu vàng làm sao! Chọn mầu áo, cỡ áo là một tinh tế, mọi sự bắt chước đều trở nên lố bịch. Sử dụng hình thức thơ chở nội dung của mình cũng ví như người học sĩ sử dụng bảng màu, có người đã sử dụng rất thành thục gam mầu nóng, có người ưa dùng gam mầu lạnh. Tài nghệ của người làm thơ được đánh giá cao trong việc sử dụng các hình thức thơ.

Lối thơ bảy chữ chuộng đề tài hồi nhớ lại quá khứ, biểu đạt một nỗi buồn, chạm khắc một phong cảnh, nối mạch một tự sự – Nhưng hình như kém chất bay bổng hùng ca.

Lối thơ sáu tám không điêu luyện để trở thành nôm na, dễ dãi. Cũng như lối thơ 4 chữ gần với thể vè.

Thơ tự do, rộng rãi trong cách diễn đạt, thích hợp với nhiều nội dung, giải quyết được nhiều tình huống phức tạp của tình cảm – những vừa dễ dài dòng kể lể, lại vừa dễ khơi gợi lòng tham. Và cái nhược của nó là nếu không diễn đạt thể hiện được mầu sắc Việt Nam thì lập tức nó như một dạng thơ lai, nhiều chất xám gần với thơ Đức, pha vị hoang dại lạ lẫm của câu chữ gần với thơ Châu Phi, tiền phong tình cảm dễ nhập vào dòng thơ Pháp, và xuôn xẻ  dễ gần với dòng thơ Nga…Chính vì thế, làm thơ tự do không bị gò ép trong niêm luật, nhưng quyết không phải là một hình thức dễ như mọi người quan niệm.

Loại thơ hai chữ, ba chữ nếu biết sử dụng thì chất nhạc rất nhiều và có thể được những ca từ xuất sắc.

Việc chia các khổ thơ cũng không thể tùy tiện. Có khi khổ 4 câu, có khi khổ 2, 3, cũng có khi khổ 8, hoặc 10. Sự tùy tiện trong việc chia khổ rất rõ nét ở các bài thơ hiện hành, đã khiến sự chia khổ chỉ là một công thức làm duyên. Cần phải có sự chia khổ thơ phải chặt với nội dung của từng khổ trong nội dung của từng bài.  Trong việc cấu tạo một tập thơ, việc sử dụng đa dạng nhiều thể loại là việc làm rất cần thiết. Vì cái nhịp đều đều về thể loại ở một tập thơ khiến người đọc dễ chán nản. Phải biết sắp xếp những thể loại khác nhau, góp vào việc gây ấn tượng cần thiết cho người đọc. Việc sử dụng nhiều thể loại khác nhau góp một phần không nhỏ vào sự thành công của tập thơ.

Đối với những thể loại gần với sự dễ dãi và vè, không có những cố gắng trong rèn luyện, lại dễ xẩy ra trường hợp làm văn vẻ. Bạn đọc sẽ xổ toẹt chính cái yểu điệu không phải lối của cô gái chát phấn, bôi son, mặc áo trắng bong vung vẩy cái chổi tổng vệ sinh đường phố.

Hình thức phá hoại nội dung như bỡn, vì thế muốn điều khiển những âm binh, người phù thủy còn cần phải biết trị những âm binh ấy khi nó phản lại mình.

Sử dụng hình thức thơ phải uyển chuyển và tinh tế theo từng nội dung định biểu hiện. Tấm áo may ô không thích hợp cho một người đứng đắn khi mặc ra đường phố. Những chiếc áo lót thơm tho thuộc về tình yêu. Chiếc áo dài thuộc về hội hè và ngày cưới, chiếc áo ấm thuộc về mùa đông. Màu xanh da trới hợp biết bao với sắc thu vàng, khi trên đường phố lanh lảnh những tiếng rao: Ai cốm mới!

Hãy mặc đúng mầu áo cho thơ, khổ áo cho thơ. Thơ chính là nàng, nàng đẹp biết bao, mà chiếc áo lại càng tôn thêm sắc đẹp của nàng, điều này nhiều khi vội vàng ta đã chót quên…


Filed under: Thơ, Văn Hóa Tagged: Thơ, Văn Hóa

Tình cờ…

Posted: 06 Apr 2011 12:04 PM PDT

 
Có những câu nói rất tình cờ nhưng lại gõ vào tâm khảm người khác. Những câu nói mà mình biết người nói chẳng có ý định gõ cái gì cả, đặc biệt là gõ những cảm xúc này. Những câu nói trong bối cảnh khác, cho công việc khác. Nhưng giọng điệu, cách nói giống nhau đến … kỳ lạ. Mình biết rồi: đó là có sự giống nhau về … năng lượng.

Mình đã dập tắt một nguồn năng lượng như thế? Sự nồng nhiệt của tuổi trẻ gặp phải sự non nớt và vụng về của tuổi trẻ. Tạo hóa sinh ra cả hai và cũng chính tạo hóa đặt hai sự này cạnh nhau.

Đời là vậy? Mọi sự đến rồi đi. Xuân – Hạ – Thu – Đông. Để lại những điều mới mẻ, để lại những bỡ ngỡ cho một thế hệ mới, khởi đầu cho một vòng tròn (hay một vòng đời) mới.

Người ta ca tụng mùa xuân nhưng chẳng thấy nói nhiều về cây xanh lá mà lại xao xuyến nao lòng với lá vàng rơi. Sao chẳng ai nói lá vàng rơi là buồn? Mà lại thường nói lá vàng rơi là đẹp?

Và có một người nói: đừng cố gắng nhặt lá vàng gắn lại lên cây.

Vô thường.


Filed under: Văn Tagged: Văn

Hãy cùng ủng hộ kiến nghị thay đổi hệ thống xe buýt tiếp cận cho người khuyết tật

Posted: 06 Apr 2011 12:03 PM PDT

Kính chào quý anh/chị,

Được biết Tp.HCM đang có kế hoạch trang bị hệ thống xe buýt mới cho giai đoạn từ năm 2011 đến năm 2015 nhằm phục vụ nhu cầu đi lại của nhân dân cũng như góp phần phát triển hệ thống giao thông công cộng của thành phố. Nhận thấy đây là cơ hội để người khuyết tật có điều kiện sử dụng hệ thống xe buýt tiếp cận hơn theo tinh thần luật NKT Việt Nam vừa được thông qua và có hiệu lực đi vào đời sống, DRD rất mong quý anh chị cán bộ, viên chức, những người đã từ lâu hết lòng vì NKT cùng ủng hộ cho kiến nghị này bằng cách gửi danh sách cá nhân, tổ chức ủng hộ bằng cách gửi phản hồi theo link sau (CÁCH NÀY VỪA TIẾT KIỆM THỜI GIAN CỦA CÁC ANH/CHỊ VÀ THUẬN TIỆN ĐỂ TỔNG HỢP): https://spreadsheets.google.com/viewform?formkey=dHUyZnBpZHhuLUJFWWNGWWtta1locnc6MQ

Vì tính cấp thiết của kiến nghị, rất mong quý anh/chị phản hồi sớm để những cố gắng đạt được kết quả như mong muốn. Quý anh/chị vui lòng chuyển tiếp đến những mạng lưới bạn bè, thân hữu, đối tác để giúp DRD thực hiện thành công kiến nghị.

Trân trọng cảm ơn!

Nguyễn Thanh Tùng
IL Services Coordinator
Disability Resource and Development – DRD
91/6N Hoa Hung St, Ward 12, Dist.10,
Ho Chi Minh City, Vietnam
Tel: (84-8)-38682770 (#17)
Fax: (84-8)-38682771
Website: www.drdvietnam.com
Mobile: 84 – 973 – 232 – 818
Email: thanhtung@drdvietnam.com
westback1984@yahoo.com
Blog: https://songdoclapdrdvietnam.wordpress.com/


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Bất ngờ vì Hồ Gươm có 3 cụ rùa ?

Posted: 06 Apr 2011 12:02 PM PDT

Cụ rùa đen có đầu nhọn, miệng bé. Cụ rùa vàng đầu to, miệng rộng. Cụ khác có vết lõm giống sẹo ở lưng… rất giống cụ mới ‘nhập viện’.

Chuyện ở hồ Gươm có bao nhiêu cụ rùa là vấn đề được dư luận quan tâm đặc biệt, đồng thời cùng là đề tài mà giới nghiên cứu tốn kém khá nhiều giấy mực để tranh cãi.

Nhiều nhân chứng…

Anh Cao Mạnh Tuấn, quản trị trang Xã Hội Mạng cũng chia sẻ trên website của mình một kỷ niệm đáng nhớ khi anh đã tận mắt chứng kiến ba cụ rùa nổi cùng một lúc ở hồ Gươm. Sự việc xảy ra cách đây hơn 10 năm (khoảng năm 1995-1995), khi nhà anh còn ở phố Lê Phụng Hiểu, cách hồ Gươm không xa.

 

Theo ông Nguyễn Tấn Vinh, Hồ Gươm có ít nhất hai cụ rùa là cụ rùa đen (bên trái) và cụ rùa vàng (bên phải). Ảnh: Nguyễn Tấn Vinh.

Anh Tuấn thuật lại: "Tôi nhớ hôm đó là một buổi sáng tại Hồ Gươm, như thường lệ tôi đi dạo. Vừa tới gốc cây gạo lớn (đối diện tượng đài Lý Thái Tổ hiện nay) thì thấy vài người chỉ trỏ. Biết là rùa nổi, tôi ra xem. Ban đầu là hai cụ nổi bơi song song, khá chậm. Lúc đó, theo ước tính của tôi, cả hai cụ to không kém rùa trong đền Ngọc Sơn. Hồi đó, nước hồ khá sạch nhưng do đã quá quen với việc thấy các cụ nên tôi không chú ý các chi tiết. Chỉ nhớ là có một cụ nổi rõ cả mai và có một vết lõm giống sẹo bị đâm ở lưng giống như cụ rùa mới bị bắt. Cụ còn lại nhìn khỏe hơn và có vẻ nhỉnh hơn một chút. Không lâu sau khi thấy hai cụ rùa cùng nổi, một cụ rùa khác cũng xuất hiện phía sau. Cụ rùa thứ ba khá nhỏ, chỉ nổi phần đầu. Vụ nổi này của liền lúc ba cụ có sự chứng kiến chỉ khoảng hơn mười người. Từ đó tới nay, chưa từng ghi nhận có cụ nào chết, nên giờ thông tin còn nhiều cụ khác là chuyện thường tình".

Trong những năm gần đây, nhà giáo Lưu Đức Ngò là nhân chứng nổi tiếng nhất trong việc khẳng định ở hồ Gươm còn có nhiều cụ rùa. Bản thân ông Ngò đã dành nhiều năm "săn" ảnh rùa hồ Gươm, sở hữu hàng trăm tấm ảnh rùa được chụp tại nhiều góc độ, thời điểm khác nhau.

Dựa vào những tấm ảnh chụp được, ông Ngò khẳng định ở hồ Gươm có ít nhất năm cụ rùa với các đặc điểm nhận dạng khác nhau như một cụ mép bên phải có hai "múi", một cụ khác chỉ có một "múi", một cụ bị mất hàm dưới, một cụ có đốm trắng trên đầu và cụ thứ năm xuất hiện rất nhiều nếp nhăn từ trên xuống dưới.

Ông Ngò cũng khẳng định, vào ngày 10/10/2004, ông đã chứng kiến hai cụ rùa nổi cùng một lúc ở hồ Gươm.

Quan điểm trên dường như càng có cơ sở sau sự kiện vây bắt rùa hồ Gươm, khi ông Nguyễn Ngọc Khôi (trưởng ban chỉ đạo nhóm bắt rùa hồ Gươm) cho rằng, trong quá trình tìm kiếm và lai dắt rùa, ông đã phát hiện trong hồ Gươm không chỉ có một cá thể rùa khổng lồ. Theo ông Khôi, ngoài cá thể rùa đã bắt lên để chữa bệnh ngày 3/4, trong hồ còn khoảng hai cá thể to tương tự và một vài cá thể nhỏ hơn.

Ngoài ra, mới đây, ông Nguyễn Tấn Vinh, một nhiếp ảnh gia không chuyên ở Hà Nội đã công bố trên trang Xóm nhiếp ảnh hai bức ảnh thể hiện hai góc nhìn khác nhau về rùa hồ hồ Gươm và khẳng định đây là hai cụ rùa khác nhau, chứ không phải một cụ như mọi người vẫn nghĩ. Theo ông Vinh, đặc điểm nhận dạng chủ yếu của hai cụ rùa dựa vào màu sắc: một cụ có màu đen nhạt, cụ kia có màu vàng tươi ở khu vực quanh đầu.

Một số đặc điểm nhận dạng khác cũng có thể kể đến là cụ rùa đen dường như nhỏ hơn, đầu nhọn hơn, miệng bé và có vẻ chúm vào hơn. Còn cụ rùa vàng có đầu khá to, nhìn khỏe khoắn và đặc biệt là miệng rộng nên có cảm giác như cụ… rất hay cười.

Cụ rùa không "cô đơn"!

Thông tin về việc Hồ Gươm có thể còn nhiều cụ rùa được lan truyền trên cộng đồng mạng khiến nhiều người vui mừng. Trên mạng xã hội Facebook, thành viên Dora chia sẻ: "Nghe tin Hồ Gươm còn nhiều cụ rùa mà mình phấn khởi quá. Nếu đúng là như vậy thì cụ rùa không còn cô đơn nữa rồi".

 

Rất nhiều người mong chuyện Hồ Gươm có nhiều cụ rùa là thật.
Nhiều người khấp khởi hy vọng cụ rùa Hồ Gươm sẽ có "bạn đời" trăm năm. Thành viên có nick Keep_It_Stupid của diễn đàn Voz Forum bày tỏ: "Giả mà một cụ "nam", một cụ "nữ" thì còn có cơ nối dõi, chứ nhỡ hai cụ đều là nam, hoặc đều là nữ thì chán quá".
Thành viên mainguyenngoc tỏ ra ái ngại cho tình cảnh "chia ly" hiện tại của các cụ rùa. Thành viên này thổ lộ: "Hy vọng cụ rùa có bạn tri âm. Cả trăm năm sống vui vẻ với nhau giờ một cụ “nằm viện” thế thì buồn chết nhỉ".
Tuy nhiên, vì chứng cứ vẫn chưa rõ ràng nên không ít người vẫn tỏ ra nghi ngại. Thành viên (Linkhay) phân tích: "Thực ra còn một, hai hay ba cụ rùa thì làm sao mà biết được nếu các cụ không đồng thời nổi. Hồ Gươm cứ bảo nhỏ nhưng to phết, một người đứng ở đấy quan sát mới thấy nhỏ nhoi làm sao. Làm sao mà bao quát được hết hồ mà biết có mấy cụ rùa được. Nước hồ lại mầu xanh, cụ rùa có nổi thì cũng chỉ mập mờ phần đầu, mấy khi nổi cả thân mà xác định được chính xác kích thước để so sánh. Nhưng tôi vẫn tin và mong Hồ Gươm hiện có nhiều hơn một cụ rùa".

(Theo Báo Đất Việt)


Filed under: Môi trường, Văn Hóa Tagged: Môi trường, Văn Hóa

Việt Nam lên án Mỹ “can thiệp vào nội bộ của Việt Nam”

Posted: 06 Apr 2011 12:01 PM PDT

Về phản ứng của Việt Nam trước tuyên bố của Quyền Phó Phát ngôn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ liên quan đến phiên tòa xét xử Cù Huy Hà Vũ ngày 04/4/2011

Ngày 05/4/2011, trả lời câu hỏi của phóng viên về phản ứng của Việt Nam trước tuyên bố của Quyền Phó Phát ngôn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ liên quan đến phiên tòa xét xử Cù Huy Hà Vũ ngày 04/4/2011, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Nguyễn Phương Nga nói:

Đây là một tuyên bố can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.

Việt Nam là một Nhà nước pháp quyền. Việt Nam xử lý các hành vi vi phạm pháp luật theo đúng các quy định của pháp luật Việt Nam và hoàn toàn phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Quốc tế về các quyền dân sự, chính trị.

Tại Việt Nam, các quyền tự do, dân chủ của  công dân, trong đó có quyền tự do ngôn luận, được quy định rõ trong Hiến pháp và trong các văn bản pháp luật khác, được tôn trọng và  thực thi trên thực tế. Không có cái gọi là "tù nhân lương tâm" ở Việt Nam./.

(nguồn: trang web Bộ Ngoại Giao VN)


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

No comments:

Post a Comment