Monday, April 11, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Desperado – The Eagles

Posted: 11 Apr 2011 01:04 PM PDT

 
Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta cùng nghe một bài hát “Desperado”, một bài hát rất nổi tiếng của ban nhạc Eagles rất quen thuộc với nhiều bạn nghe nhạc.

Bài hát như lời tâm tình chậm với anh cao bồi miền tây tên là Desperado. Anh không chịu dừng lại để yêu. Anh lang thang khắp nơi để sửa chữa những hàng rào. Sự rong ruổi của anh có đầy đau đớn mệt mỏi. Sao anh không dừng lại để yêu một cô gái nào đó?

Có vẻ như, bài hát còn nói đến đau đớn trong quá trình khám phá nghệ thuật. Một anh bạn khám phá ra cây ghita, tham gia một ban nhạc, cống hiến và đau đớn vì nghệ thuật. Áp lực để trở thành một ngôi sao nhạc Rock là một chủ đề quen thuộc trong âm nhạc của Eagles. (từ trang songfacts).

Dưới đây là hai video bài hát, một video của the Eagles và video còn lại của Ann Lewis, một cô gái người Mỹ gốc Nhật.

Chúc các bạn một ngày vui,

Hiển

Desperado

Artist: The Eagles

Desperado, why don’t you come to your senses?
You been out ridin’ fences for so long now
Oh, you’re a hard one
I know that you got your reasons
These things that are pleasin’ you
Can hurt you somehow

Don’t you draw the queen of diamonds, boy
She’ll beat you if she’s able
You know the queen of hearts is always your best bet

Now it seems to me, some fine things
Have been laid upon your table
But you only want the ones that you can’t get

Desperado, oh, you ain’t gettin’ no younger
Your pain and your hunger, they’re drivin’ you home
And freedom, oh freedom well, that’s just some people talkin’
Your prison is walking through this world all alone

Don’t your feet get cold in the winter time?
The sky won’t snow and the sun won’t shine
It’s hard to tell the night time from the day
You’re losin’ all your highs and lows
Ain’t it funny how the feeling goes away?

Desperado, why don’t you come to your senses?
Come down from your fences, open the gate
It may be rainin’, but there’s a rainbow above you
You better let somebody love you, before it’s too late


Eagles – Desperado

 
Desperado / Ann Lewis


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Gần đèn thì sáng

Posted: 11 Apr 2011 01:04 PM PDT

Chào các bạn,

Ai trong chúng ta cũng đã biết "gần mực thì đen, gần đền thì sáng". Câu này khoảng 4,5 tuổi gì đó ta đã thuộc nằm lòng. Mẹ dạy như thế để "chọn bạn mà chơi".

Nhưng mẹ đã chưa bao giờ dạy rằng con phải là đèn cho chúng nó học. Cho nên chúng ta lớn lên chạy theo những cây đèn khác, mà ít khi nghĩ về mình như là một ngọn đèn của thế giới.

Đó là điều mà chúng ta lập đi lập lại thường xuyên trong tư duy tích cực, và ta gọi đó là năng lượng tích cực. Nếu chúng ta tạo ra năng lượng tích cực cho mình, năng lượng đó sẽ ảnh hưởng những người gần đèn ta, làm cho họ trở thành tích cực hơn, và năng lượng tích cực của họ sẽ làm cho những người quanh họ tích cực hơn, và ảnh hưởng dây chuyền có thể lây lan như thế đến vô tận.

Đó là: Sống tích cực để chuyển hóa thế giới.

Và trong cõi đời này, mỗi chúng ta là một ngọn đèn. Ta sáng thì thế giới quanh ta sáng.

Phải chăng bạn đã dùng quá nhiều năm tháng đời mình chỉ để đi tìm những ngọn đèn nào đó, mà quên mất rằng chính mình là một ngọn đèn chiếu sáng cuộc đời quanh mình.

Dù Chúa và Phật của chúng ta có là dầu lửa, thì chúng ta vẫn phải là ngọn đèn để đốt dầu lửa thành ánh sáng.

Chính chúng ta là những ngọn đèn của thế giới này. Chính bạn là ngọn đèn của thế giới này. Đừng tìm đâu xa. Chính ngọn đèn ta phải rọi sáng cho đời ta và rọi sáng thế giới.

Đó là tự tin tối hậu, tự tin rốt ráo. Một tự tin lớn và nền tảng, đi theo một trách nhiệm lớn và nền tảng–trách nhiệm làm sáng đời mình và làm sáng thế giới.

Hãy là ngọn đèn cho thế giới của bạn.

Chúc các bạn một ngày tươi sáng.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Phát Triển Du Lịch và Đầu Tư Nước Ngoài ?

Posted: 11 Apr 2011 01:01 PM PDT

Chào các bạn,

Giả sử bạn là muốn đến nước nào đó du lịch vì nghe nói nước đó có bờ biển rất đẹp, lịch sử hấp dẫn, văn hóa phong phú, ẩm thực rất ngon, nhưng nhà nước nổi tiếng thế giới về đàn áp các tiếng nói chói tai, công an vài tuần đánh chết một người, tòa án thì xử theo kiểu các luật gia quốc tế nghe nói phải vào tòa là chạy. Bạn có sẵn lòng bỏ vài nghìn đô la du lịch đến chơi ở nước đó không? Hay là bạn sẽ đi chơi nơi khác?

Và nếu bạn là nhà đầu tư, bạn có muốn đến nước đó đầu tư để bạn và các nhân viên của bạn phải kẹt cứng với hệ thống chính trị và pháp lý‎ như vậy không?

Đó là vấn đề phát triển kinh tế của Việt Nam. Các qu‎ý vị chính trị và tòa án có vẻ như không biết rằng hành động của các qu‎ý vị, mà hầu như cả thế giới kinh hãi, trực tiếp cản trở sự phát triển kinh tế của Việt Nam.

Và các kinh tế gia Việt Nam hầu như không mang vấn đề này vào tính toán và phân tích kinh tế. Và đó là một lỗi lầm rất lớn trong việc hoạch định chính sách.

Hãy nói về một công ty và vấn đề tiếp thị: Vốn liếng quan trọng nhất của công ty không phải là tiền trong ngân hàng, máy móc hãng xưởng, bí mật phát minh, danh sách khách hàng… mà là danh tiếng của công ty. Công ty càng có danh tiếng càng hái ra tiền, mất danh tiếng thì sập tiệm. Giản dị thế.

Mọi thứ trên đời công ty làm—tạo sản phẩm tốt, quảng cáo tiếp thị rầm rộ, tuyển nhân viên tốt, tận tâm với khách hàng—chỉ để cho một mục đích duy nhất: tạo danh tiếng cho công ty (để khách hàng ùn ùn kéo vào). Cho nên tất cả những gì hại đến danh tiếng của công ty đều là tội rất lớn với công ty, và người phạm tội sẽ bị đào thải, nhất là khi người đó ở cấp quản lý—dù đó là đánh nhau trên đường phố, sex xì-căng-đan, xì-căng-đan về không ngay thẳng tiền bạc…

Danh tiếng của tư cách chính trị và văn minh pháp lý, cốt lõi của hệ thống quản lý quốc gia, có ảnh hưởng trực tiếp đến danh tiếng chung của quốc gia, và ảnh hưởng trực tiếp đến việc thu hút hay không thu hút người tiêu thụ và người đầu tư nước ngoài.

Các phân tích gia kinh tế luôn sẵn sàng nói đến cán cân thương mãi, cán cân mậu dịch, bội thu bội chi ngân sách, khủng hoảng dầu lửa v.v… như là là l‎ý do của bất ổn kinh tế. Nhưng chẳng vị nào nói đến yếu tố rành rành trước mắt như là quả núi Ngũ Hành Sơn đứng ngay trước cổng làng—danh tiếng không tốt của Việt Nam trên công luận quốc tế về công bình chính trị và công bình tư pháp.

Đó là sự thật.

Nếu nhìn vấn đề dưới con mắt của các viên chức chính trị và tư pháp Việt Nam, có lẽ các qu‎ý vị có l‎ý do chính đáng để làm việc các vị phải làm. Để việc phân tích được công bình, chúng ta nên chấp nhận là các q‎úy vị có lý do chính đáng để hành xử kiểu quý‎ vị đã hành xử. Có nghĩa là chúng ta có thể chấp nhận là các qu‎ý vị có mục tiêu đứng đắn cho cách hành xử của qu‎ý vị.

Vấn đề là, dù đó là sự thật, qu‎ý vị đã thất bại trong việc làm cho thế giới thấy được các ý tốt của các quý vị, và thế giới hầu như đều thấy là hành xử của các quý vị là vấn đề tạo "quan ngại sâu sắc" hay bất công chính trị. Tức là, ở mức tối thiểu của trách nhiệm quản lý, các qu‎ý vị đã thất bại trong việc nâng cao danh tiếng Việt Nam và đã thành công trong việc làm thế giới thêm sợ đầu tư và du lịch vào Việt Nam.

Dù là kinh tế gia không thể đo lường "cái sợ" chính xác, không ai có thể chối cãi được là khi người ta sợ nơi nào, người ta sẽ không lai vãng đến nơi đó.

Trong kế hoạch phát triển kinh tế quốc gia, danh tiếng, uy tín của quốc gia đối với thế giới, phải là mục tiêu số một của mọi chính sách quản lý, dù đó là tư pháp, quốc phòng, ngoại giao, y tế hay bất kì lãnh vực nào—một quốc gia chỉ có thể hấp dẫn du lịch, đầu tư, trao đổi văn hóa kinh tế, khi nó có uy tín tốt, danh tiếng tốt trên thế giới. Bất kì điều gì làm hại đến danh tiếng đó đều phải tránh.

Chẳng có lý do gì mà hệ thống chính trị và tư pháp Việt Nam không thể đạt được 3 mục tiêu đồng bộ:

1. Bảo vệ công lý
2. Ổn định chính trị
3. Gia tăng uy tín Việt Nam

Xem công việc của các qu‎ý vị làm, chúng ta có cảm tưởng các qu‎ý vị chỉ nhắm đến mục tiêu số hai, còn hai mục tiêu kia thì hoàn toàn không có trong tư duy và kế hoạch.

Các quốc gia bỏ ra hàng tỉ đô la mỗi năm để quảng cáo và lobby khắp thế giới, hầu tạo danh tiếng cho họ, để cạnh tranh kinh tế toàn cầu. Các quý vị nhà ta làm việc kiểu đốt những cố gắng hàng tỉ đô la đó chỉ trong một ngày.

Nếu chúng ta không thông minh hơn một chút, thì e rằng con rồng Việt Nam sẽ còn nằm trong U Minh Động của Biển Đông vài nghìn năm nữa.

LS Trần Đình Hoành, Ts Luật
Washington DC


Filed under: Phát triển kinh tế Tagged: Phát triển kinh tế

Đưa sử thi về lại buôn làng

Posted: 11 Apr 2011 01:00 PM PDT

    Viện Phát triển bền vững Tây Nguyên vừa tổ chức cuộc tọa đàm về việc ” làm thế nào đưa sử thi Tây Nguyên về lại với cộng đồng”. ( ngày 5-4-2011 tại Buôn Ma Thuột) Xin giới thiệu với các bạn trích đoạn bài phát biểu của Nay Jek  ( Y Jek Niê Kdam) một trong những ngưòi đã tham gia dịch sử thi, Êđê tại cuộc tọa đàm trên.

    Linh Nga Niê Kdăm

Về điều kiện công tác, chúng tôi đều là những người làm kiêm nhiệm, vừa làm công việc chuyên môn chính của mình tại cơ quan, vừa tham  gia việc dịch thuật sử thi và một số tài liệu pháp luật khác nên thời gian nghiên cứu không được tập trung. Khả năng trình độ dịch văn học cũng như dịch thơ ( ở đây chủ yếu văn vần) còn hạn chê, hầu hết trong nhóm dịch thuật chưa ai  qua trường lớp biên dịch. Do vậy công tác dịch thuật không chuyên nghiệp, gặp nhiều khó khăn trong quá trình tra từ để diễn đạt.

Để  người đọc hiểu cặn kẽ và thấy rõ được nội dung cốt truyện, làm toát lên cái hay, cái đẹp; hiểu về giá trị đích thực của nó, đòi hỏi những người dịch phải có trình độ chuyên môn nhất định, dịch văn xuôi cũng như dịch thơ vần dày dạn kinh nghiệm; phải là  có trình độ  thông thạo song ngữ  văn học dân gian và tiếng Việt, cũng như một số yếu tố khác nữa về phê bình văn học… Tuy nhiên, vì đặc thù ngôn ngữ cũng như điều kiện khách quan, cần có người bản địa am hiểu  phong tục tập quán của một dân tộc mà sử thi ấy đang đề cập, thời gian qua có lẽ các nhà nghiên cứu văn hóa Tây Nguyên nói chung, các nhà nghiên cứu sử thi Êđê nói riêng, cũng gặp không ít khó khăn trong việc tìm kiếm người dịch,  truyền tải nội dung sử thi để kịp thời đưa vào xuất bản và đưa các tác phẩm sớm ra mắt công chúng. Đây là một nỗ lực rất lớn của lãnh đạo các cấp ngành cũng như các nhà nghiên cứu trong lĩnh vực này.

Trong quá trình dịch thuật chúng tôi đã cố gắng truyền tải nội dung trung thực, tạm gọi là dịch thô, nhưng chắc chắn không tránh khỏi thiếu sót, đặc biệt vì từ ngữ trong sử thi rất phong phú và đa dạng. Nhiều từ cổ, những người dịch thuật chưa có thể diễn đạt hết ý để người đọc hiểu rõ được. Rất nhiều loại hoa đẹp,  cây quý gỗ hay tên gọi của những con thú được nhắc đến trong sử thi chưa thể tìm ra từ phù hợp để dịch; hoặc những lời nói vần bằng tiếng Êđê nghe rất hay, rất độc đáo nhưng khi dịch ra, truyền tải nội dung đó, không đủ từ để diễn đạt cho đúng, toát lên cái giá trị gốc cao đẹp của nó. Chúng tôi cố gắng vận dụng cách dịch từ, dịch câu và dịch nghĩa sao cho người ta hiểu đoạn văn đó, câu từ đó muốn nói lên điều gì. Dẫu sao đây cũng là một sự cố gắng góp phần gìn giữ và phát huy giá trị văn hóa cổ truyền dân tộc.

Mặc dù còn hạn chế về trình độ, tầm hiểu biết nghệ thuật, về các mặt phản ánh của sử thi, nội dung cốt truyện nhưng tôi thấy trong sử thi đã từng dịch, ngoài những cái đẹp, cái hay, còn có nhiều bài học quý  giá mà cuộc sống của xã hội đương đại cần phải nghiêm túc, thẩm định, nghiên cứu và học theo. Đặc biệt lối ứng xử của người xưa được thể hiện qua các sử thi rất là văn minh, rất tài tình và khéo léo. Sử thi không những phản ánh về văn hóa tinh thần, thần thoại hóa để giải trí, để làm sướng cái tai người nghe không thôi, mà nó còn lột tả cả không gian, cô động tất cả các hoạt động, ứng xử, việc đi lại; cũng đã thể hiện trình độ  khám phá của người cổ trong  cộng đồng  xã hội Tây Nguyên rất bài bản. Rõ nét nhất là văn hóa cộng đồng, văn hóa tinh thần và giáo dục về ý thức bảo vệ môi trường, cách ứng xử với thiên nhiên.

Hiện nay, do văn hóa hiện đại đã du nhập, cùng với sự phát triển của  khoa học công nghệ , tạo điều kiện thuận lợi cho văn hóa mới,  mang tính phổ thông  phù hợp với nhiều tầng lớp, lứa tuổi hơn; đồng thời do cơ chế thị trường đã tác động đến đời sống ở các buôn làng nên sử thi Tây Nguyên không còn chỗ đứng trong lòng người dân. Thứ hai là môi trường diễn xướng không còn. Trước đây, người ta nghe sử thi từ các già làng nghệ nhân hát khan trong đêm thức khuya tại nhà có tang ma, lúc ngủ trên nương giữ rẫy hoặc trong những đêm nghỉ ngơi  lúc đi bắt cá bên bờ suối, sông hay đi săn bắn thú rừng. Trong buôn làng, có thể có nhiều người biết kể chuyện truyện cổ nhưng hát khan thì không nhiều vì nó khó hơn, ngoài biết kể, thuộc thông thạo nội dung cốt truyện thì phải có sức khỏe và gịong hát mới đáp ứng được. Do vậy, sự truyền bá lưu giữ sử thi trong cộng đồng buôn làng xưa  chỉ những người có tâm huyết,  say mê sử thi mới học lõm và theo được.

Ngày nay, để sử thi trở lại và tồn tại trong cuộc sống thường nhật của buôn làng, nên thông qua các đoàn thể ở xã, phường. Tại buôn làng phải có nhóm hay Câu lạc bộ sinh hoạt văn hóa dân gian như Câu lạc bộ thơ, dân ca gặp nhau định kỳ, tạo thành phong trào tìm hiểu, học sử thi. Ngoài ra, thời gian tới thì sử thi Tây Nguyên cần được tiếp tục nghiên cứu, để không chỉ dành riêng cho các dân tộc bản địa chủ nhân của sử thi sử dụng và phát triển, mà còn cho tất cả các dân tộc anh em ở Việt Nam, thậm chí để  bạn bè quốc tế biết đến và thưởng thức cái hay, cái đẹp, giá trị đích thực của sử thi Tây Nguyên, Việt Nam.

Nên tìm những buôn nào có nghệ nhân già hay trẻ  còn biết hát khan, biết hát dân ca tổ chức giao lưu với nhau để cho thế hệ sau nghe và học lại . Hiện nay, khoa học đã phát triển, nhiều tác phẩm sử thi có giá trị đã được xuất bản, lời có sẵn chỉ tập trung dạy về cách hát, âm điệu cho lớp trẻ học, để sử thi Tây Nguyên sống lại giữa cuộc sống đương đại.

Rất may, chúng ta đã hành động kịp thời nên nhiều tác phẩm sử thi quý như Dam San, Y Khing Ju, Dăm Yi, Sum Blum, Y Gung Dăng, Anh em Klu Kla, Mdrong Dam, Dăm Băng Mlan, Dăm Bhênh và H'Bia H'Nhí, Dăm Yi chặt đọt mây, Chim Jhưng và H'Bia Knhit và nhiều tác phẩm khác, đã được ghi lại….Mỗi tác phẩm đều có sự phản ánh, biểu dương cái hay, cái đẹp, có giá trị khác nhau. Thứ hai nữa là chúng ta đã kịp thời ghi âm nghệ nhân Y Nuh Niê, ở huyện Krông Pach, một người mà tôi cho rằng đầu óc chứa đựng những tư liệu sống vô cùng to lớn. Nghệ nhân Y Nuh Niê năm nay gần 90 tuổi, rất già yếu, không còn có thể đi lại được; nghe nói cũng nặng tai, không đối thoại bình thường như trước. Ông thuộc và có thể hát đầy đủ 18 loại sử thi khác nhau, sử thi dài thì thời lượng ước chừng như Dam San khoảng 500 trang, hay sử thi Y Gung Dăng trên 500 trang, ngắn thì cũng hơn 200 trang. Nếu không hành động kịp thời thì rất nhiều sử thi bị mất đi. Ví dụ, sử thi Dăm Điêng ở huyện Krông Năng đã mất vĩnh viễn, vì nghệ nhân biết hát khan sử thi này đã về với ông bà và mang theo bên mình sử thi Dam Điêng mãi mãi. Đó là mà tôi vô cùng nuối tiếc nhất trong sự nghiệp nghiên cứu và giữ gìn văn hóa cổ truyền Êđê.

Chính vì vậy, theo tôi việc đưa sử thi trở lại với đời sống buôn làng là rất cần thiết. Với vai trò là  người dịch thuật cũng như nghiên cứu văn hóa cổ truyền dân tộc, tôi mạn phép đề đạt một số phương thức sau :

1.Mở lớp truyền dạy sử thi cho lớp trẻ

2.Chọn những sử thi đã ghi âm với âm thanh rõ, đạt tiêu chuẩn đem nhân bản rồi phát trên các phương tiện thông tin đại chúng. Cụ thể là Đài Phát thanh và Truyền hình khu vực và các địa phương, trên hệ thống loa công cộng của xã, buôn vào những giờ cụ thể hàng ngày.

3.Soạn lại những tập sách mỏng, kể một cách ngắn gọn sử thi, in song ngữ, rồi cấp không cho đồng bào.

4.Nếu có thể chuyển sử thi thành truyện tranh, phim hoạt hình, phim truyện để phục vụ đời sống văn hóa của đồng bào.

Ngoài ra, mở những lớp truyền dạy, phân tích nội dung sử thi. Chắt lọc những nội dung mang tính giáo dục về ý thức bảo vệ môi trường, về văn hóa ứng xử, những nội dung mang tính giáo dục xuyên suốt như sự bình đẳng giới, đề cao vai trò của phụ nữ cho lớp thanh niên. Đặc biệt, truyền dạy cho cán bộ dân vận, mặt trận và văn hóa ở xã, phường. Đem sử thi giảng dạy trong các trường cao đẳng sư phạm, trường nội trú ở các địa phương có đông đồng bảo bản địa, vùng sử thi làm  bộ môn phụ trong các tiết học. Đồng thời tổ chức thi tìm hiểu và kể khan hàng năm tại các buôn làng vào những dịp lễ hội truyền thống để khuyến khích lớp trẻ quay trở lại tìm hiểu và say mê sử thi. Đến bây giờ vẫn còn nhiều người thích sử thi. Trong đó,  lớp tráng niên, phụ lão, còn lớp trẻ ở các buôn làng xa xôi, điều kiện khó khăn thì vẫn mê sử thi.

Tôi đến với sử thi chưa lâu lắm. Mặc dù hồi còn trẻ cũng đã từng nghe, thấy các nghệ nhân hát kể khan ở nhiều môi trường diễn xướng khác nhau. Nhưng lúc ấy chỉ biết nghe, chưa hiểu sâu hết giá trị của nó, nghe nhiều, thấy nhiều nhưng không đọng lại trong mình cái gì về sử thi. Đến khi tham gia công tác dịch một số tác phẩm sau này, mới thấu hiểu giá trị lớn lao của nó đối với đời sống tinh thần của bà con các buôn làng.Chính vì thế,  nếu tìm hiểu hết giá trị của nó, đúng là sử thi không phải chỉ dừng lại ở văn hóa cổ truyền truyền miệng đơn thuần, mà nó còn có thể giúp người Tây Nguyên chúng ta điều chỉnh nhiều lĩnh vực  trong đời sống xã hội, thậm chí cả về mặt tư tưởng. Đó quả là một kho tàng quý báu vô ngần, mà cha ông xưa đã để lại , chúng ta phải cùng nhau gìn giữ lấy.


Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa

‘Tam đại đồng đường’ nhà Rùa ở Hồ Gươm?

Posted: 11 Apr 2011 12:59 PM PDT

 

Trong khi “cuộc chiến” tranh luận về hồ Gươm có bao nhiêu Cụ Rùa vẫn đang hồi “gay cấn” thì ông Lưu Đức Ngò- người luôn cho rằng Hồ Gươm có nhiều Cụ Rùa, và cũng là người đang sở hữu hàng trăm bức ảnh về Cụ Rùa đã mang đến tòa soạn một số ảnh “độc” về các Cụ Rùa với lời khẳng định có một “Gia đình Rùa” tam đại đồng đường đang sinh sống ở dưới Hồ Gươm.

Bức ảnh “độc” 2 Cụ Rùa cùng nổi

Gần 10 năm rong ruổi bên hồ Gươm và chụp ảnh Cụ Rùa,  ông giáo về hưu  Lưu Đức Ngò đã có rất nhiều chuyện để kể. Và ông luôn kể câu chuyện của mình bằng những bức ảnh. Cách đây vài năm, ông chính là người gây “sốc” với bộ ảnh “5 anh em nhà rùa”.


Ảnh 2

Theo ông Ngò,  Hồ Gươm có ít nhất 5 Cụ Rùa. Rùa cả có sống mũi nhô cao (ảnh 1) , rùa hai có cục thịt thừa trên đầu (ảnh 2), rùa ba hàm dưới bị sứt (ảnh 3), rùa bốn trên đầu có đốm trắng hình tròn (ảnh 4), rùa năm đầu có màu vàng, bên mép có nhiều nếp nhăn. Theo ông Ngò, Cụ Rùa này có đặc điểm khác biệt rõ nét nhất so với Cụ Rùa đang được chữa trị (ảnh 5). Thậm chí, có lần, ông Ngò còn chụp được một  “Cụ” rùa nhí, theo ước tính của ông, đường kính mai của “cụ” này to bằng một bánh của xe đạp mini.

 

 

Ảnh 1

Tuy nhiên, trong số những bức ảnh mà ông Ngò mang đến Đại Đoàn Kết, có một bức vẫn “độc” hơn cả, đó là bức ảnh ghi lại khoảnh khắc 2 Cụ Rùa cùng nổi. Bức ảnh ghi lại cảnh một Cụ Rùa đang nổi trong một vòng xoáy nước và ngay sát cạnh cụ này là một vòng xoáy nước to không kém.

 

Ông Lưu Đức Ngò giải thích, khi trông thấy hai cụ nổi, tôi vội vàng đưa máy ảnh lên chụp, vào đúng khoảnh khắc tôi bấm máy, rất tiếc một cụ lại tụt xuống. Nhưng nhìn vào 2 vệt xoáy nước trên ảnh có thể thấy là bằng nhau, điều này chứng tỏ hai cụ có trọng lượng tương đương nhau và chỗ hõm cụ thứ 2 tụt xuống,  nước vẫn chưa tràn vào. ” Bức ảnh này có thể xem là một minh chứng rõ ràng nhất cho câu trả lời hồ Gươm có ít nhất 2 Cụ Rùa”, ông Ngò khằng định.

Ảnh 3

“Nhà Rùa ở phía tây Tháp Rùa”

Qua những lần theo dõi Cụ Rùa nổi, ông Ngò khẳng định rằng “nhà ” của “gia đình nhà rùa” nằm ở phía tây Tháp Rùa, bởi vì lần nào các cụ cũng nổi từ phía tây. Ông Ngò cũng nhẩm tính, 10 năm qua, các cụ đã bò lên khu vực Tháp Rùa 5 lần. Lần thứ nhất Cụ Rùa bò lên khu vực Tháp Rùa phơi nắng là vào năm 2000, năm 2005 các cụ bò lên 2 lần, năm 2006, 2007 đều bò lên và lần nào ông cũng có cơ may ghi lại những khoảnh khắc hiếm hoi ấy.

Ảnh 4

Hiện công việc chữa trị cho Cụ Rùa được đưa lên ngày 3-4, vẫn đang được các bác sĩ tiến hành. Cụ Rùa này nặng khoảng gần 169 kg. Tuy nhiên, ông Ngò cho rằng, một Cụ Rùa mà ông chụp được trong lần bò lên khu vực Tháp Rùa nặng khoảng gần 300kg. Để chứng minh, ông Ngò đưa ra bức ảnh một người đàn ông đang sờ tay lên mai Cụ Rùa. Người đàn ông này ngồi ở phía đuôi của cụ, và anh ta nặng khoảng 60kg mà chỉ bằng 1/5 so người cụ.

Ảnh 5

Vài trăm bức ảnh về Cụ Rùa và mỗi bức ảnh lại có một câu chuyện khác nhau, ông Ngò thực sự đã có một bộ sưu tập ảnh đồ sộ về “gia đình nhà Rùa”. Vì thế, rất nhiều người còn biết đến ông với những cuộc triển lãm ảnh Cụ Rùa ở Hà Nội, Hưng Yên, thậm chí ông còn “mang” Cụ Rùa đến cả những Trại điều dưỡng thương bệnh binh ở Bắc Ninh, Hà Nam…Sau những cuộc triển lãm ấy, ông thầy giáo già này lại trở về, lóc cóc đạp xe đi bán ảnh Cụ Rùa. Tích cóp từng ngày, những bức ảnh rùa ấy chẳng ngờ lại đem về cho ông số tiền hàng chục triệu, ông đã đem một nửa làm từ thiện, nửa còn lại ông “xin” Cụ rùa để lo cơm áo…

Cụ Rùa bò lên Tháp Rùa ngày 14-3-2000,
ước chừng nặng gần 300kg

Một Cụ Rùa đang nổi trong vòng xoáy nước và
ngay sát cạnh cụ này là một vòng xoáy nước to không kém

 

 

Tiến sĩ Bùi Quang Tề, trưởng nhóm chẩn đoán và điều trị cho Cụ Rùa hồ Gươm, cho biết, sau một tuần điều trị, sức khỏe cụ ngày càng tiến triển. Cụ Rùa chỉ có biểu hiện của bệnh ngoài da do nấm và vi khuẩn, không có dấu hiệu của bệnh viêm phổi hay những bệnh nghiêm trọng khác. Về việc xác định giới tính của Cụ Rùa, các bác sĩ đưa ra chuẩn đoán là cá thể cái. Nhưng để có kết luận chắc chắn về giới tính của cụ Rùa, theo ông Tề vẫn cần chờ kết quả xét nghiệm ADN hoặc giải phẫu.

 

(Theo Đại đoàn kết)


Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa

Giỗ Tổ: Giới trẻ háo hức ‘thắp lửa’ tình nguyện

Posted: 11 Apr 2011 12:59 PM PDT

 

Nghỉ giỗ Tổ dài ngày là cơ hội để giới trẻ hẹn hò, đi du lịch, về quê sum họp với gia đình. Lại có những người trẻ chia sẻ ngày nghỉ của mình với mọi người bằng cách tham gia các hoạt động tình nguyện.

80 bạn trẻ của CLB Hành Trình Xanh đã vượt qua quãng đường dài 70km bằng xe đạp để đến Trung tâm chăm sóc trẻ khuyết tật Bắc Giang (Xã Tân Dĩnh, Lạng Giang, Bắc Giang). Các bạn trẻ đã dành 2 ngày nghỉ lễ giỗ Tổ (9/4 và 10/4) để giao lưu, chăm sóc các em nhỏ khuyết tật nơi đây.

Các bạn trẻ đạp xe hơn 70km từ Mỹ Đình, Hà Nội đến xã Tân Dĩnh, Lạng Giang, Bắc Giang (Ảnh HTX)

Bạn Hà Trường Giang, thành viên Ban tổ chức cho biết các bạn tình nguyện viên tham gia chuyến đi phải tự chuẩn bị xe đạp, tự túc tiền ăn và đặc biệt phải “nhịn tắm 1 lần” vì bể nước của trung tâm bơm không nhiều.

“Chúng mình chọn ngày nghỉ giỗ Tổ để tổ chức chuyến đi vì ngày này các TNV mới được nghỉ, tập trung đông đủ để thực hiện chuyến đi xa. Dịp nghỉ lễ 30-4, 1-5 sắp tới đoàn mình sẽ đi thực tế 4 ngày bằng xe đạp đến huyện vùng cao Tân Sơn- Phú Thọ”, Giang nói.

Trang, tình nguyện viên Hành Trình Xanh, trò chuyện cùng em Mơ ở trung tâm (Ảnh HTX)
Không dừng lại ở trò chuyện, em Hoa còn nhổ “tóc bạc” cho tình nguyện viên (Ảnh HTX)

Không thể về chốn linh thiêng thăm viếng các vị vua Hùng nhưng các bạn trẻ cảm thấy vô cùng mãn nguyện với chuyến đi của mình.

Đạp xe hơn 70km nhưng Lê Việt Hùng, thành viên tham gia chuyến đi cảm thấy “chả nhằm nhò gì” vì Hùng đã đạp xe xuyên Việt 3 lần. Hùng chia sẻ: “Với dân tình nguyện thì sẽ quen dần với việc xa nhà trong dịp nghỉ lễ. Mình và bạn mình cũng bị lỡ một số cuộc về nhà, đi chơi, du lịch cùng gia đình nhưng tinh thần tập thể, ý thức tình nguyện cùng nội dung công việc, tình gắn kết bạn bè làm chúng mình quyết định lên đường.

Chuyến đi đơn giản nhưng chúng mình đã làm được nhiều việc có ích. Đoàn mình đã dọn sạch cỏ, lau hết tất cả cửa kính của khu trung tâm, tắm và giặt quần áo cho mấy chục đứa trẻ ở đó cũng như tổ chức được giao lưu văn nghệ.”

Các em nhỏ háo hức với món quà nhỏ của các TNV (Ảnh HTX)
Các em nhỏ khuyết tật rất dễ tự ti, mặc cảm… (Ảnh HTX)
…gần gũi, sẻ chia với các em để xóa nhòa khoảng cách (Ảnh HTX)

Qua mỗi chuyến đi, các bạn trẻ lại trưởng thành hơn, hòa đồng hơn, biết cảm thông và chia sẻ với cộng đồng. “Giỗ Tổ là một ngày đặc biệt đối với mỗi người Việt, đi tình nguyện vào một ngày đặc biệt như thế này cũng là một cách để chúng mình hướng về cuội nguồn, một cách để cảm nhận cuộc sống. Nhìn những nụ cười hồn nhiên, ngây thơ của các em khi vui đùa và những giọt nước mặt khi chia tay tinh thần mình được khích lệ rất nhiều”, Hà Giang chia sẻ.

Ngoài CLB Hành Trình Xanh, CLB Khát vọng tuổi trẻ kết hợp với công ty Hanoilab cũng dành ngày nghỉ lễ 10/4 để làm tư thiện tại Chùa Thanh Nhàn (Q.Đống Đa, Hà Nội). Các bạn trẻ đã đến chùa từ sáng sớm để quét dọn, chuyển gạo, thực phẩm của những tấm lòng hảo tâm đến với nhà chùa.

La Hoàn


Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng

Chơi games online bán lấy tiền

Posted: 11 Apr 2011 12:59 PM PDT

BBC

Trò chơi trực tuyến World of Warcraft
Các thiết bị trang phục có thể rất đắt tiền trong các trò chơi như World of Warcraft

Có tới 100.000 người tại Trung Quốc và Việt Nam đang chơi games online, tức các trò chơi trực tuyến, để thắng vàng cũng như các mặt hàng khác và bán cho người chơi phương Tây, một bản phúc trình cho biết.

Thị trường toàn cầu đối với loại hàng hóa trò chơi ảo trị giá ít nhất 3 tỷ đô la Mỹ, theo phúc trình nghiên cứu của Ngân hàng Thế giới ước tính.

Khoảng 75% đến từ cái gọi là “nông dân trồng vàng”, những người dự trữ tiền của các loại trò chơi này để sau nay bán ra.

Khuyến khích các dịch vụ trong các trò chơi này có thể trợ giúp phát triển ở nhiều nước nghèo hơn, theo phúc trình này cho biết.

Trang trại ảo

Các trò chơi trực tuyến phổ biến như Lineage và World of Warcraft xoay quanh các thiết bị mà người chơi thu thập và trang phục cho các nhân vật của mình. Trang thiết bị tốt hơn làm cho nhân vật có sưc mạnh lớn hơn.

Một số thiết bị có thể được tìm thấy trên các quái vật, cũng như có thể mua từ người chơi khác, những người đã tìm thấy hoặc làm ra chúng.

Càng ngày, bản phúc trình cho biết, người chơi phương Tây có ít thời gian chơi game có thể mua các thiết bị hay tiền tệ của các loại games này, và thậm chí các nhân vật ở cấp đô chơi cao hơn từ người chơi ở Trung Quốc và Việt Nam, những người sống bằng chơi games để kiếm tiền.

Khoảng một phần tư tất cả người chơi các trò chơi trực tuyến mà nhiều người có thể cùng tham gia đã bỏ tiền thật để mua các các mặt hàng ảo, vẫn theo bản phúc trình này. Một số đã trả những khoản tiền đáng kể, như một người chơi đã bỏ ra gần 5.700 euro (tương đương 5.000 bảng Anh) chỉ cho một tài khoản chơi game.

Điều này khiến một số các nhà cung cấp lớn nhất đang trở thành các doanh nghiệp lớn, bản phúc trình nói, bất chấp những nỗ lực của nhiều nhà sản xuất game cố dập tắt chuyện thương mại mà họ tin rằng sẽ làm hỏng trò chơi đó.

Hạt cà phêTiền mua bán từ các trò chơi ảo về tay người “sản xuất” còn cao hơn so với sản xuất cà phê

Tám nhà cung cấp trò chơi kiếm vàng lớn nhất tại Trung Quốc có doanh thu khoảng 10 triệu đô la Mỹ (tương đương 6,1 triệu bảng Anh) mỗi năm. Thêm vào đó là khoảng 50-60 công ty khác có doanh thu hàng năm là khoảng 1 triệu USD.

Ngành kinh doanh hàng tỷ đô-la

Các con số mới nhất về các thương vụ mua bán ảo toàn cầu cho thấy thị trường này có trị giá 3 tỷ đô la Mỹ trong năm 2009.

Khoảng 30% số tiền ảo được giao dịch là “được làm ra” từ chính người chơi games, bản phúc trình cho biết; thêm 50% đến từ “trang trại” chơi tự động và 20% là đánh cắp từ các tài khoản bị xâm nhập.

Theo các tác giả của bản phúc trình, Tiến sĩ Vili Lehdonvirta của Đại học Tokyo và Tiến sĩ Mirko Ernkvist từ Đại học Gothenburg, các dây chuyền đưa hàng hoá ảo tới cho người chơi đã rất trưởng thành.

Họ đã đưa ra ví dụ một khoản thanh toán 100 USD được thực hiện thông qua Paypal để mua vàng của trò chơi. Sau khi trừ lệ phí, tiền sẽ được chia giữa người bán lẻ ($ 30), người nông dân ($ 45) và người đã thu thập được số vàng (23 $).

So sánh với ngành cà phê

Tỷ lệ tiền khá cao từ việc mua bán hàng ảo này xuống tới được những người tại nước thực hiện việc "trồng vàng" này có nghĩa là nó có thể hỗ trợ phát triển tại nhiều quốc gia, theo bản phúc trình do Ngân hàng Thế giới và Tổ chức phát triển InfoDev cùng thực hiện.

Nó tương phản với thực trạng là cà phê vốn trị giá 70 tỉ đô la Mỹ trong năm 2009 nhưng chỉ có 5,5 tỷ đô về lại các quốc gia trồng cà phê.

“Điều này cho thấy kinh tế ảo có thể có một tác động đáng kể đến các nền kinh tế địa phương bất chấp kích thước khiêm tốn của nó,” bản phúc trình cho biết


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

No comments:

Post a Comment