Friday, April 15, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Còn Một Chút Xanh Ngời – Ns. Đỗ Thất Kinh

Posted: 15 Apr 2011 01:09 PM PDT

NS Đỗ Thất Kinh

    Từ một bài giới thiệu ca khúc "Nghìn tay ôm một nụ cười" của Nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh trên Đọt chuối non ngày 8.3.2010. Bất ngờ khi tình cờ đọc trên Blog của bạn ThanhDalat một bài viết đầy cảm xúc với ca khúc này.

    Với anh Châu, (tức nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh) có lẽ là một niềm vui rất lớn. Hạnh phúc là khi viết nhạc mà có người hiểu, đồng cảm và yêu thích. Nhất là khi ca từ của anh có thể nói là khá trừu tượng và không dễ để cảm nhận.

    Xin gởi lời cảm ơn đến Thanhdalat, một người bạn chưa quen. Và, xin phép được giới thiệu bài viết rất hay của bạn như một hạnh- ngộ- duyên để chia sẻ niềm vui lạ này với riêng nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh và với mọi người…

Mọc tay dài…Mọc chân dài…

Mấy lời ca lạ lùng này trong ca khúc “Nghìn tay ôm một nụ cười” của nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh cứ đi theo tôi vào giấc ngủ, theo tôi đến những phút tĩnh lặng trong ngày. Bởi nó đi cùng với giai điệu ngọt ngào sâu lắng, da diết nên cứ tự nhiên mà thấm sâu vào tâm hồn tôi.
Nhưng mọc tay dài, mọc chân dài…để làm gì đây?

Mọc tay dài với mây cười nghiêng ngả
Kìa trăng lạnh bước ra hồn ngậm sương.

Mọc tay dài để với tới những làn mây trắng bay ngang trời, để có những giây phút thoát ly mặt đất trần gian bụi bặm vươn lên vui đùa với trời cao, và cười điệu đười ươi nghiêng ngả cho quên phận người. Nhưng tiếng cười bỗng im bởi nhận ra trên cao là một hư không lạnh lẽo với vầng trăng cô tịch. Rợn ngợp giữa mênh mông, Đỗ Thất Kinh đành quay về với cõi ta bà. Anh chỉ có thể tìm hạnh phúc ở cõi người ta. Anh lấy yêu thương để kiếm tìm hạnh phúc. Người thơ ca phố núi vẫn mong có tấm lòng đủ rộng, cánh tay đủ dài để yêu người, ôm chặt tình người.

Từ biết em
Bỗng dưng đời rất lạ
Từ yêu người
Trái tim ngọt cỏ hoa

Từ tình yêu EM, cõi lòng mở rộng để yêu NGƯỜI , tình yêu NGƯỜI thì bao la yêu sao cho đủ:

Mọc tay dài ôm người đâu mệt lả.

Yêu Người đã là một đức hạnh, nhưng với Đỗ thì cái tình ấy chưa đủ lớn. Ngày xưa, dù sống giữa "trần gian điên dại", sống đủ thảm họa trần gian, thi sĩ Bùi Giáng vẫn phát tâm tự nguyện:

Xin yêu mãi yêu và yêu nhau mãi
Trần gian ôi! Cánh bướm cánh chuồn chuồn
Con kiến bé cùng hoa hoang cỏ dại
Con vi trùng cùng sâu bọ cũng yêu luôn.

Tâm tự nguyện ấy, nay Đỗ đã cất lên thành tiếng hát thiết tha:

Mọc tay dài cho ta ôm muôn loài.

Cùng với Bùi, Đỗ lần noi theo dấu chân bồ tát. Nhưng Đỗ không bằng lòng ở tâm thế tự nguyện, anh còn muốn bày tỏ lòng yêu một cách cụ thể hơn, mạnh mẽ hơn, vì thế anh càng mong muốn mọc tay dài.

Tay mọc dài hình như chưa thỏa, người thơ ca phố núi còn ước mong được có: nghìn tay.

để ôm một giấc mơ đá quạnh,
và ôm người.
trái tim lá xanh.

Nỗi yêu thương bát ngát với trái tim lá xanh của anh dành cho đá quạnh, cho cả và tạo vật. Bởi thế anh mong có nghìn tay cho thỏa nỗi yêu thương. Anh còn mong có nghìn tay để ôm một nụ cười, vì trần gian này cần có nụ cười biết bao.

Họa chăng như thế mới làm vợi bớt ít nhiều hoang mạc trong anh.

***

Mọc tay dài, có nghìn tay để ôm Người, ôm muôn loài là cái tâm hướng ra ngoại giới, Đỗ còn có một thôi thúc đến khắc khoải là đi tìm lại chân ngã, tìm EM và tìm MÌNH, đó là những cái khó tìm. Để đi tìm những cái khó tìm trong mông mù phố lạ ở cõi miền rất xa thì phải có đôi chân vạn dặm. Cho nên, anh mơ ước:

Mọc chân dài bước quanh ngày phố lạ
Tìm dấu ai bóng chim khuất non tà
Tìm em nơi nào mông mù phố lạ
Tìm ta hoang quạnh cõi miền rất xa.

Tìm EM trong cõi ta bà đã khó, tìm TA thì hầu như bất khả!

Người thơ ca (*) họ Trịnh nhiều khi tự vấn: tôi là ai mà còn khi giấu lệ, tôi là ai mà trần gian thế, tôi là ai mà yêu quá đời này… Cuối cùng chỉ là những câu hỏi khắc khoải vọng lại: Tôi là ai, là ai… là ai..

Cũng vậy, cuộc đi tìm cái TA của Đỗ như cuộc đi tìm lá diêu bông (**) vì việc mọc chân dài ra thì không bao giờ là hiện thực.

Mọc tay dài…, mọc chân dài…, là khát vọng có được khả năng để bày tỏ tình yêu thương lớn, để đi tìm cái TA đã lỡ đánh mất trong cõi ta bà.

Ca từ "Nghìn tay ôm một nụ cười" được dệt bởi những tứ thơ, những hình ảnh thơ lạ, độc đáo với nhiều ẩn ngữ lung linh. Bài viết chỉ mong giải mã một hình ảnh thơ có thể khiến người đọc THẤT KINH:

Mọc tay dài…
Mọc chân dài…

Mà cũng không chắc giải được!

Nhưng dù vậy, ca khúc này vẫn quyến rũ tôi, vẫn đem lại cho tôi nhiều cảm xúc.

thanhdalat
5.5.2010
(*) (**) chữ của Văn Cao

 

Lần này xin giới thiệu một ca khúc mới khá hay của nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh: "Còn chút xanh ngời", và tiếng hát Ngọc Huy nghe ra tha thiết hơn xưa:
 

Còn một chút xanh ngời
Vẽ bóng ta nụ cười
Còn một chút xanh ngời
Tô thêm ngày tươi mới
Cho đùa vui với cuộc đời

Vẽ bóng ta tơi bời
Và vẽ bóng ai tươi cười
(Vẽ bóng ai tươi cười
Và vẽ bóng ta tơi bời ..)

Còn một chút mơ vàng
Vẽ bước em dịu dàng
Còn một chút mơ vàng
Cho em về tươi sáng
Bao ngày yêu quá vội vàng

Vẽ bước em dịu dàng
Và vẽ bước ai phai tàn
(Vẽ bước ai phai tàn
Và vẽ bước em dịu dàng..)

Ta như là cơn gió
Bay vèo trong cõi mịt mờ
Em như là câu hát
Ta tìm trong nỗi tình cờ

Ta mang tình ta đó
Treo đời trên vách nhạt mờ
Dâng chút tình chiu chắt
Dẫu ngày hiu hắt đợi chờ

Còn một chút tươi hồng
Thắp sớm mai nụ hồng
Còn một chút tươi hồng
Môi em mềm như sóng
Ru người chưa hết long đong

Hát mấy câu ru người
Và hát mấy câu ru đời
(Hát mấy câu ru đời
Và hát mấy câu ru người ..)

 
Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để nghe


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Giáo dục tự tin và sáng tạo

Posted: 15 Apr 2011 01:07 PM PDT

Chào các bạn,

Nền giáo dục của chúng ta nói chung là nền giáo dục dạy ta mất tự tin. Đó là giáo dục dạy người trẻ rập khuôn theo các kiến thức, kết luận, tư duy, giá trị, lý thuyết, chủ nghĩa… mà người lớn, đôi khi chỉ một thiểu số người lớn, cho là đúng. Một nền giáo dục như thế không thể tạo ra người tự tin và sáng tạo.

Tự tin có nghĩa là chính mình phải tìm con đường và tự chon đường cho mình. Sáng tạo là tìm được và chọn được con đường mới cho mình. Tự tin và sáng tạo luôn đi đôi với nhau. Không thể có sáng tạo nếu ta không tự tin.

Một điều tất cả chúng ta đều biết là giáo dục truyền thống xưa nay của chúng ta là loại giáo dục áp đặt, và có lẽ là chúng ta đã quá quen với khuôn mẫu giáo dục đó cho nên ta không thể nào thoát ra khỏi vòng cương tỏa của nó được. Bao nhiều bàn luận về cái tổ giáo dục xưa nay xem như chẳng mang lại được gì khả quan trông thấy trong hệ thống giáo dục tại trường học, cũng như trong cách hành xử chung ngoài xã hội hay guồng máy công quyền.

Nhưng đây là điều khó khăn của giáo dục. Làm sao để giáo dục các em biết tự tìm đường và tự chọn, khi các em chưa biết thế nào để tìm và chọn, chưa biết thế nào là tốt hay xấu, hay hoặc dở? Chọn vitamin thì không chọn, chọn ngay thuốc độc có phải là hỏng không?

Mình nghĩ là chúng ta có thể thoát ra khỏi vòng kim cô này nếu chúng ta cho nhau "cơ hội chọn lựa".

• Người lớn (cô, thầy, bố, mẹ) có thể dạy các em về cách tư duy và lựa chọn của mình, cách phân tích lợi hại, rồi nói: "Đây là đường bố/mẹ/thầy/cô chọn. Em/con nên suy nghĩ là tự chọn kết luận cho mình, tự chọn con đường của riêng mình."

Và khi em/con chọ con đường khác với con đường của người lớn thì đừng nổi điên lên.

• Những người trẻ phải sáng suốt để không nhắm mắt nghe theo người lớn, mà phải tự tu duy và tự kết luận mọi sự cho mình. Đương nhiên là nên học theo kiến thức của người nhiều kinh nghiệm hơn, nhưn g chính mình phải tự suy tư và quyết định. Như là võ sinh, học kiến thức và kinh nghiệm của thầy, nhưng chính mình phải lên sàn đấu.

Vấn đề lớn là chúng ta thường chỉ tay vào "người lớn" và "lãnh đạo" và nói là họ không sáng tạo, họ áp chế, họ dạy kiểu học vẹt, mà các bạn trẻ không đòi hỏi là chính mình phải có trách nhiệm tự trưởng thành.

Nếu người lớn không làm tròn nhiệm vụ của họ, và nếu bạn là một người trẻ thông minh, hiểu được điều đó, thì chính bạn phải vượt ra khỏi vòng cương tỏa tư duy, tự tìm tòi, tự phân tích, tự quyết định. Lỗi lầm của người lớn không phải là l‎ý do để các bạn trẻ tha hồ ngu dốt và đổ thừa cho người lớn. Nếu bố mẹ bạn trí tuệ chỉ được lớp 3 và không thể nào suy tư khá hơn được, đó không phải là lý do để bạn không thể học xong cử nhân hay tiến sĩ.

Cho nên các bạn trẻ, hãy nghe những gì người lớn nói, hãy hỏi họ những điều bạn cần biết, hãy nghe kiến thức và kinh nghiệm của họ. nhưng hãy tự bạn lựa chọn điều bạn tin hay không tin, thích hay không thích, theo hay không theo.

Người lớn có thể đóng khung các bạn vì quán tính của họ là vậy. Nhưng chẳng l‎ý do gi các bạn trẻ, chưa có quán tính đó, lại không thể thắng quán tính đó để vươn lên.

Tự tin thật đôi khi đòi hỏi một chút can đảm của người nhảy qua bờ vực thẳm. Không thể chỉ an toàn đi theo vết cũ của mọi người đi trước để tạo tự tin.

Chúc các bạn một ngày tự chủ.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Có Một Tô Hoàng tiểu thuyết

Posted: 15 Apr 2011 01:06 PM PDT

Nguyễn Nguyên Bảy đò đưa

Cuốn tiểu thuyết dày 374 trang, tôi đã đọc một mạch từ 8 giờ tối cho đến quá nửa đêm thì xong, chợp mắt một lúc là sáng, tỉnh dậy, tôi gọi điện thoại cho Hoàng. Câu hỏi: Sự thật là như thế nào? Hoàng đáp: Trăm phần trăm sự thật. Tôi cúp máy và trở lại với Ngửa Mặt Kêu Trời, đọc lướt chừng một giờ. Lại nối máy với Hoàng. Ông vẫn là chính ủy đấy chứ? Hoàng đáp: Ông mất lòng tin ở tôi từ bao giờ vậy? Tôi cúp máy. Ngay từ thời chúng tôi cùng thần tượng Paven, đám bạn cùng thời với Hoàng, tất nhiên cả tôi, chúng tôi đều coi Tô Hoàng là chính ủy, chính ủy từ tâm hồn đến lời ăn tiếng nói, đến chiếc sà cột luôn khoác vai đến cái vẫy tay, cái miệng mở câu chào, cái gì cũng chính ủy cả, chính ủy toàn phần. Tôi vừa lật dở cuốn sách của Hoàng, vừa lan man nghĩ về câu hỏi của Hoàng: Ông mất lòng tin với tôi từ bao giờ vậy? Vì không đáp thoát được câu hỏi của Hoàng, tôi nối lại điện thoại, lần này chúng tôi nói với nhau bằng tiếng Nga. Hoàng cười từng cười ngắn và nói câu phương ngữ Nga " Rứbắc rứbắcka vídít idờ đalêka ", nôm na là "Người đánh cá nhìn thấy người đánh cá từ xa", ứng với một câu tám trong Kiều " Phải người cùng hội cùng thuyền đâu xa", ý rằng phải nên là Hoàng mà đồng cảm với Hoàng. Tôi từ câu nói đó của Hoàng mà viết bài đò đưa này.

Cuốn tiểu thuyết Ngửa Mặt Kêu Trời, Tô Hoàng viết năm 1991, năm 2004, NXB Hội Nhà Văn in 500 cuốn, bản thân tôi mãi đền đầu năm 2011 mới được Hoàng cho sách. Thử hỏi liệu bao nhiêu người đã được đọc cuốn sách này? Hỏi rồi đáp, rồi tiếc cho người chưa được đọc, bởi đây là cuốn sách nên đọc.


Đây đúng là Con Tiểu Thuyết theo định nghĩa "Đầu Gà, Mình Báo, Đuôi Công", Con Thuyết này đã cứu tôi việc tóm tắt nội dung tác phẩm, vì bạn đọc chưa đọc thì đò đưa thuyền trên cát sao? Dưới đây tôi xin chép lại ít dòng Đầu Gà và ít dòng Đuôi Công, để nếu bạn có đọc bài Đò Đưa này thì mở lòng mà tự thăng hoa phần mênh mông, phần vằn sọc của Mình Báo.

Đầu Gà của Thuyết, cuối trang 7:

" Bà Tamara Grigôépna (nhân vật chính đại diện phía Liên Xô cũ), phó khoa, có thói quen vừa tiếp sinh viên vừa trang điểm, thủng thẳng nói với Duy (nhân vật chính đang làm luận án phó, sau này đồng loạt thành tiến sĩ ở Việt nam). Mùi sơn, mùi nước hoa từ phía bên kia bàn thoang thoảng bay sang khiến Duy gây gây cái cảm giác sắp lên cơn sốt.

- Tôi không cần điều gì khác ngoài sự yên tĩnh.

- Có thật thế không? Bà phó khoa ngước đôi mắt vừa tô xong một lớp phấn xanh nhìn Duy, tủm tỉm,- Chỗ người lớn với nhau xin anh thành thực cho.

- Tôi, tôi không còn lý do nào khác.

- Tất nhiên các bạn Việt nam bao giờ cũng cần được ưu tiên giúp đỡ rồi. Nhưng nói anh Duy đừng giận, đồng lương của anh mấy năm trở lại đây trở nên ranh mãnh, quí quái quá trời. Tôi mới nghe được câu chuyện này đây: ở một trường đại học kia có anh chàng Việt Nam thi môn triết học. Anh ta gắp phải câu hỏi về mấy cặp phạm trù. Quả là anh ta nói tiếng Nga quá tồi, khiến các vị trong hội đồng thi cứ lắc đầu quầy quậy. Nhưng tự nhiên anh ta nói tiếng Nga khá sõi: " Thưa các giáo sư, tôi rất hiểu vấn đề, tôi chỉ không đủ vốn tiếng Nga để diễn đạt thôi. Xin phép các giáo sư cho bạn tôi vào dịch giúp". Các vị hội đồng thi chấp thuận. Câu trả lời thật tuyệt vời. Các vị giáo sư đã định cho điểm 5. Nhưng bỗng có một vị sinh nghi tự hỏi; tại sao khi anh ta ngỏ ý cho bạn vào dịch hộ, anh ta nói tiếng Nga chuẩn đến như vậy? Điều tra, té ra anh chàng đã thuê người bạn kia trả lời thay bằng năm chiếc nồi áp suất! Ôi, đến cả các cặp phạm trù triết học cũng mua được, tài tình đến thế là cùng.

- Bà Tamara Grigôépna ngửa lưng vào thành ghế cười rũ rượi khiến hai múi thịt bên má rung lên bần bật. bà ta rút khăn tay lau nước mắt, giọng nói vẫn còn nghèn nghẹn trong tiếng cười, bà hỏi Duy:

- - Nghe nói bên nước anh bây giờ một cái tủ lạnh Xaratốp bán đi gần đủ tiền xây một căn buồng, còn giá một cái nồi áp suất thì bằng cả tháng lương của một ông họa sĩ, có đúng như thế không?

- Duy đưa tay lên xoa nhẹ thái dương, anh đáp cụt lủn:

- - Tôi không rõ.

- - Anh không rõ thì cô Phương ( nhân vật nữ chính, đội trưởng đôi lao động Việt Nam ở Liên Xô thời đó) hẳn biết rõ. Cô ấy mới sang đây ít lâu, nghe nói đã mua được cả đồ gỗ gửi về nước rồi đấy. Mà đồng lương của một đội trưởng bao nhiêu thì chúng tôi biết chứ.

- Duy thoáng rùng mình. Cái cảm giác gây gây sốt kia đã thực sự nôn nao, cồn cào trong anh. Thảo nào đám đồng hương trong trường đã mệnh danh cho bà phó khoa lá " chuyên gia số 1 về Việt nam".

- - Xin lỗi, anh cần ra ngoài đó để tập trung hoàn thành bức phác thảo tốt nghiệp hay là do cô Phương xúi giục? Ngoài đó gần metro, gần trung tâm phố xá lại không có thường trực canh cổng…Tha hồ tụ tập bạn bè, tha hồ khuân hàng về, chở hàng đi…

- Duy thọc tay vào túi áo, nhưng ngón tay run bần bật chạm ngay vào lọ nước hoa Eau de Parfum Phương mua cho Duy với giá hơn bốn chục rúp và khuyên anh nên sử dụng khi cớ sự đã đến nông nỗi này. Lúc Duy sắp cáo lui, bà phó khoa ân cần tiễn anh ra tận cửa, giọng nói trở nên sởi lởi thân tình.

- - Anh nhớ đấy nhé, đừng dính vào công việc buôn bán của cô bạn anh, nguy hiêm lắm đấy! Anh hãy tỉnh táo bảo vệ lấy tài năng của mình"

Đuôi Công của Thuyết, cuối trang 371:

" Giáo sư Natanxôn và ông Bỉnh cũng đã đến bên Phương và Nadia. Cô gái lau nước mắt cố trấn tĩnh lại, đôi tay run rẩy lấy từ trong chiếc túi áo đeo bên người ra ba, bốn chiếc lá bạch dương, nhưng khi mở miệng túi ba lô ra Nađia càng khóc to hơn, cô nói với Phương trong tiếng nức nở đứt nối:

- Chị cho phép em bỏ mấy chiếc lá này vào bình hài cốt của anh Duy…Để mùa thu Nga được ở lại mãi mãi với anh ấy…Em biết anh Duy yêu mùa thu vàng trong những bức tranh của Lêvitan lắm…

Nađia trao cái ba lô cho Phương, vòng tay ôm chị rồi lẳng lặng đến bên giáo sư Nataxôn, Phương bước tới bắt tay tạm biệt giáo sư. Nắm lấy bàn tay Phương, giáo sư thở dài buồn bã:

- Tôi đã từng khuyên anh Duy phải đưa nghệ thuật vượt ra khỏi những chuyện đời thường. Hóa ra là không dẽ dàng gì chị Phương ạ…

Giáo sư Nataxôn nói tới đó rồi im lặng. Ông bắt tay ông Bỉnh,Igor quay lại bảo Nađia cùng ông ra xe. Nađia còn kịp ôm chầm lấy cái ba lô trong tay Phương một lần cuối trước khi bước theo giáo sư.

Nađia và giáo sư Nataxôn đi rôi Phương mới chợt nhận ra quang cảnh phòng khách sân bay Sêrêmêchiêvô lúc này có nét gì đó hao hao giống khi lần đầu tiên Phương đặt chân đến đây. Hành khách cũng đã vận áo khoác ngoài. Cái ẩm ướt lạnh lẽo của tiết thu cũng ùa ạt theo vào đây mỗi lần có đám khách mới bước vào phòng đợi. Càng ngạc nhiên hơn khi Phương nhận ra chị cũng cảm thấy trơ lì, cái lạnh hệt như dạo đó, cho dù chị mới chia tay Nađia, chị đang đeo phía sau lưng cái ba lô đựng chiếc bình tro hài cốt của Duy. Phương chỉ cảm nhận ra chị đang mệt mỏi lắm, đang cần chỗ dựa lưng để nhắm mắt lại thiếp đi trong giấc ngủ thật sâu. Khách" đầu đen" hôm nay không đông nên mọi thủ tục kiểm tra khá nhanh chóng. Igor và ông Bỉnh đưa Phương tới bên hàng lan can sắt thì dừng lại. Nhận chiếc va ly Igor trao cho, Phương không còn nhớ cả đền việc bắt tay tạm biệt ông Bỉnh và Igor nữa, chị tiến về phía bàn kiểm tra giấy tờ và hành lý. Đứng phía sau bàn là hai nhân viên hải quan Nga vóc dáng cao lớn nhưng gương mặt lại non choẹt, cố để ria mép để tạo vẻ đạo mạo, đứng đắn. Hai nhân viên hải quan chậm rãi xem giây tờ rồi lục lọi chiếc va ly của Phương. Khi họ đẩy trả chiếc va ly về phía Phương, chị vừa định quay lại vẫy tay chào tạm biệt ông Bỉnh và Igor, thì một trong hai chàng trai tóc vàng kia yêu cầu được kiểm tra chiếc ba lô phía sau lưng chị. Phương tháo cái ba lô khỏi lưng, lấy ra chiếc bình tro đặt trước mặt họ. Chị cũng nhanh chóng lấy ra từ ví đưa họ tờ giầy chứng nhận của nơi hỏa táng, nhưng hai nhân viên hải quan hình như chưa yên tâm. Kéo chiếc bình về phía mình, một trong hai người ngay tức khắc moi đâu ra được một chiếc que sắt thò vào khoắng khoắng trong lọ. Lại vẫn chưa yên tâm.Anh chàng hải quan đó cúi xuống lôi từ hộc tủ chiếc bục họ đang đứng một tờ báo, trải ra trước mặt rồi nắm đáy chiếc lọ dốc ngược đám tro cùng mấy chiếc lá bạch dương ra mặt báo.Phương giật mình khi nghe tiếng Igor thét ngay sau phía lưng chị;

- Các anh nhẫn tâm như thế thì chưa bao giờ từng thấy đấy,- Igor khua khua tấm thẻ nhà báo lên trước mặt hai nhân viên hải quan, gương mặt anh đỏ lựng- Đổ ngay vào, đổ ngay vào để chị ấy đi!

Hai nhân viên hải quan ngước nhìn Igor, giọng lạnh tanh:

- Xin anh đi ra ngay để chúng tôi thi hành công vụ.

Igor gào lên tức tối:

- Đồ man rợ, chúng mày mất hết tính người rồi sao? Tao sẽ đưa tất cả chuyện này lên mặt báo.

Một nhân viên hải quan chạy tới không nói không rằng xô Igoz về phía bên kia hàng lan can sắt. Anh chàng còn lại bình thản đặt chiếc bình tro lên băng truyền máy soi. Sợi dây cáp chuyển động. Chiếc bình tro mầu xanh nhạt hơi lắc lư…

Phương dướn người nhìn vào mặt máy. Chị còn kịp nhìn thấy trên màn huỳnh quang của máy soi cái bình đựng tro hài cốt của Duy hiện ra rõ mồn một. Chỉ có điều phía bên trong bình cũng là một khoảng trằng đục trên mặt máy, chị không thấy nhúm tro và mấy chiếc lá bạch dương đâu.

Đén tận lúc đó Phương mới tin rằng Duy không còn trên cõi đời này, anh đã thực sự tan hòa vào một thế giới khác, vô hình, vô ảnh…

Thưa bạn đọc. Hết thuyết đấy. Còn lại chỉ thấy những gương mặt người, ai cũng giống Igor Ngửa Mặt Kêu Trời mà gào: Đồ man rợ, chúng mày mất hết tính người rồi sao? Tiếng gào ấy thấu đến tận trời xanh, dù đã bảy chục năm trời bịt tai che mắt mà nhìn CCCP (Liên bang Xô Viết) xây dựng thiên đường người. Khi trời bừng tai mở mắt, thiên đường chẳng thấy đâu, chỉ thấy những Igor đang ngửa mặt muốn nuốt trời, trời bèn mỵ dân nổi đóa cho CCCP sụp đổ. Thế là xong một Liên Xô tôi đã từng thần tượng, yêu mến, tôi đã từng được một bà mẹ người Nga tên Vaxilepxkaia ở Lêningrat gọi là Xưnôchếc (thằng Út cưng), và Duy, giờ đây chắc cũng về cõi Mẹ Vaxia. Lá cờ xanh trắng thời Nga Hoàng hạ bệ cờ búa liềm của ông Lê, ông Sít, bay lại với trời xanh và dọn dẹp đám quỷ sứ mặt người non choẹt, cố để râu cho chững chạc CCCP.

Xin đừng hỏi tôi Tiểu thuyết của Tô Hoàng mang thông điệp dự báo về sự sụp đổ của CCCP? Nếu thế chẳng hoá trao huân chương "tài năng dự báo" cho Tô Hoàng? Tôi chắc chắn là Tô Hoàng chẳng thể dự báo được điều đó, mà có thể đến giờ phút này, tức là sau 20 năm viết xong Ngửa Mặt Kêu Trời, Tô Hoàng vẫn còn bàng hoàng và không tin ở chính tai mình, mắt mình là CCCP sụp đổ. Sụp đổ rất nhanh, sụp đổ vô phương cứu, bởi đó là trừng phạt của Giời, trừng phạt giải thoát cho chính nước Nga và nhiều nước " anh em' bị Nga quy gom vào CCCP mà thống trị mà bắt cùng xây dựng cái thiên đường bánh vẽ, vô vọng và đầy ma quỉ. Chắc chắn là Tô Hoàng đồng ý với nhận xét của tôi, mà nếu phản đối tôi cũng không bận tâm, vì tôi chỉ nói chân lý theo chữ nghĩa của Tô Hoàng. chữ nghĩa ngay từ cái tên Con thuyết đặt là Ngửa Mặt Kêu Trời. Cái tên đó cũng đủ làm nên một nhà văn chính ủy Tô Hoàng, bởi những năm 1990, chỉ cần nói xám một câu về CCCP cũng đủ toong một đời, nói chi đến Ngửa Mặt Kêu Trời xin Giời ban phép thần tiêu diệt ma quỷ. Cảm ơn dũng khí và tài năng của Tô Hoàng. Và với riêng mình, tôi xin phép Hoàng cải tên có mùi CCCP – chính ủy- thành Nhà Văn ( chữ nhà văn viết hoa) Tô Hoàng, để rồi rung đùi mà rằng: Tôi có một người bạn Tô Hoàng Nhà Văn.

Trước khi trở lại với con Thuyết Ngửa Mặt Kêu Trời, Tôi xin kể vắn một câu chuyện tếu trong một bối cảnh hết sức nghiêm túc của một nũ sinh Mỹ hỏi tôi trong một buổi ngoại khóa về Kinh Dịch, tại UW, Seattle,USA. Thưa thầy, cô nữ sinh hỏi, xin thầy mở lòng cho biết, người Việt Nam có nhược điểm gì xét trên bình diện tính tình, tính cách? Một người bản tính huyênh hoang, vỗ ngực như tôi đã choáng trước câu hỏi của cô trò lí lắc. (Nói thêm, trước câu hỏi này, tôi đã trả lời được ít nhất hơn hai chục câu hỏi về nhiều đề tài khác nhau trôi chảy như sông Hồng mùa nước lớn). Choáng trước câu hỏi, trong tôi nổi một cục "tự hào dân tộc" và những toan tính lấp liếm dối trá. Nhưng tôi đã kịp nhận ra những lấp liếm dối trá ấy, nếu xẩy ra, sẽ chỉ nhận được được những khinh miệt của những tâm hồn trong sáng trung thực như tuổi các con tôi đang ngước nhìn tôi với đức tin mến yêu của trò đối với thầy, của con đối với cha. Liêm sỉ và sự cầu thị đã chiến thắng. Tôi hơi cúi đầu trước cử tọa và nói: Thầy xin lỗi, thầy đã không thể trả lời được câu hỏi của em. Khán phòng ran tiếng vỗ tay khích lệ trước cúi đầu tôi. Cô nữ sinh nhoẻn cười như nắng và thưa với tôi lời đôn hậu: Thưa thầy, hè năm rồi con được du lịch Việt nam. Con đã gặp bao nhiêu là người Việt Nam tài giỏi và xinh đẹp. Con yêu mến và ước mơ ( cô hơi ngắc ngứ, định không nói, nhưng cuối cùng cô vẫn nói) nếu có chàng trai Việt nào bỗng nhiên ngỏ lời yêu con, thì có lẽ con sẽ nhận lời và ở lại làm dâu Việt Nam luôn (cả lớp rộ cười). Và nếu chuyện đó là sự thật, thì con sẽ nhận lời cầu hôn với một điều kiện chồng con phải học cười. Thưa thầy, theo nhận xét của con, người Việt Nam có một nhược điểm trên phương diện tính tình tính cách, cần thay đổi càng sớm càng tốt, đó là nhược điểm không biết cười. Tất nhiên người chồng ảo của con không ngoại lệ.

Ôi, thật đúng là Ngửa Mặt Kêu Trời: Chẳng lẽ người Việt Nam còn phải học cười ? Tôi ấm ức vì câu hỏi và câu trả lời ấy, nhưng không cãi. Tôi mang theo ấm ức ấy từ sân Seattle bay quá cảnh Taiwan, nơi hội tụ nhiều chuyến bay khắp thế giời về đây để đủ khách bay về Sài Gòn. Bạn thử hình dung xem những nụ cười Việt Nam ở sân bay quá cảnh này được mấy nụ cười sáng lòa hoan lạc? Bay hai chục tiếng trên trời, khi xuống đất, nụ cười ngon hơn ly chanh mát, nhưng thử hỏi bạn tìm được máy nụ cười nơi những người "đang thi hành công vụ" tiếp rước bạn ở sân bay Tân Sơn Nhất, là tôi còn chưa kể, một chàng trai hải quan giật giọng quát tôi: Này ông già…và sau cùng, vợ tôi đón tôi, ôi nụ cười nước mắt. Tôi lên Taxi về nhà, dọc đường tôi gặp bao la nụ cười, tiếc là nụ cười chỉ kịp lóe lên rồi tắt trên gương mặt hình sự, trên gương mặt đăm chiêu suy tư, trên gương mặt dấu chứa bao điều lo nghĩ. Xin bạn đừng vôi mắng tôi vì câu chuyện tếu có vẻ như nhảm nhí này. Chúng ta hãy nhìn nhau cười rồi cùng ngẫm nghĩ.

Thuyết Ngửa Mặt Kêu Trời của Tô Hoàng, 374 trang, mỗi trang non ba trăm chữ, hai mươi bốn dòng, vị chi là một núi chữ, một núi văn, thế mà tịnh không có lấy một trang, một dòng văn cười. Mời đọc một trang bất kỳ trong phần Mình Báo, hay là một lá thư gửi từ Hà Nội do dễ đọc trọn vẹn thư.

Mình Báo của Thuyết, thư trang 304

Hà Nội, ngày…

Phương ơi, Liên viết thư cho Phương đây. Lý ra chẳng vội viết thư cho cậu làm gì. Cậu mới sang bên ấy chưa đầy một năm thì cũng chẳng ai di chuyển Tháp Rùa , Chùa Một Cột đi đâu mà cậu phải quan tâm, lo lắng. Ví thử cậu ở bên ấy một lèo cả bốn năm hoặc cho dù mười năm đi nữa thì hòn gạch trước bậu cửa nhà cậu ở chỗ nào , khi cậu về nó vẫn nằm nguyên chỗ ấy thôi. Chả có gì mà đáng náo nức, trông nhờ ở những đổi thay trong hiện tại và tương lai cả. Thêm vào đó, dù bộc tuyệch, vô hồn vô cốt như mình đi nữa, về đến nhà mình vẫn phải đi chào hỏi họ hàng hệt như một cô dâu mới. Mình rất bận, ấy thế mà mình lại thấy cần phải viết thư ngay cho cậu, dù rằng mình biết những dòng chữ cậu sắp đọc sau đây sẽ khiến cậu không vui.

Mình đã tới thăm gia đình cậu hai lần. Hôm đầu chỉ có ông Minh ở nhà, con bé Thủy đi học, thành thử mình phải đến lần thứ hai đễ gặp được con bé như điều cậu mong mỏi mình. Trước tiên mình nói ngay với cậu điều này: Hà Nội Mátxcơva xa xôi, cách trở là thế mà bây giờ lại gần gũi chẳng khác gì Bờ Hồ với cầu Giấy. Đám người vô công rỗi nghề ở nhà ngán chuyện tiếu lâm chính trị đã chuyển sang đàm tiếu vế cánh chị em có chồng, có con sang lao động ở bên ấy. Mình là nạn nhân của sự đàm tiếu kia là lẽ đương nhiên rồi. Mo phú hết! Nhưng cậu cũng đã trở thành nạn nhân đấy. Sáng thứ Sáu mới rối mình đến nhà cậu lần đầu. Ông Minh than vãn với mình dạo này đây cậu có vẻ trễ tràng gửi hàng về cho ông ta. Theo lời ông Minh thì trong tháng trước ông Minh đã móc nối cho cậu ba người quen sang bên Nga họp, có thẻ VIP, cậu chỉ tới nhận hàng ông ta gửi sang thôi, mà không lợi dụng thẻ ngoại giao của họ gửi hàng về. Ông chồng cậu nói là vàng ở hà Nội mỗi ngày một giá. Ông xuất vốn mua hàng sang, nếu cậu không gửi hàng về ngay thì việc quay vòng cũng chỉ là công cốc. Lẽ dĩ nhiên mình có thanh minh cho cậu rằng, bây giờ" đám gà con" đã xuống phân xưởng, cậu phải theo chúng đi ca, không còn thời gian như dạo chúng còn học tiếng Nga, rằng chị em sang Nga đều hoạt động theo một quy luật như sau: Mới đầu mới sang rất hăng hái, sôi sùng sục lên để vét hàng, gửi hàng về, nhưng rồi sự hăng hái đôn đáo kia sẽ phải chững lại, giảm đi. Mình nói để ông Minh yên tâm, sự chững lại ấy chính là sự nghỉ ngơi về thể xác, xem xét, đúc rút lại phương diện tinh thần để rồi sẽ làm những phi vụ lớn lao, có hiệu quả hơn. Nói tóm lại chồng cậu đúng là những gì cậu đã kể về ông ấy hay mình đã hình dung về ông ấy. Chiều hôm thứ Bảy, mình đến nhà cậu lần thứ hai thì gặp con bé Thủy. Biết mình đã đến nhà cậu hôm trước, con bé hỏi mình ngay: " Bác ơi, hôm qua bố cháu có hỏi bác chuyện mẹ cháu "nhăng nhít" (mình dùng đúng chữ của con bé Thủy) với chú Duy ở bên Liên Xô không? Mình giật thột, hỏi lại con bé ông Minh nói với nó như vậy à? Nó lắc đầu, rồi nó nói nó nghe lỏm được trong lúc chồng cậu than thở với bà chị và cô em gái của ông ấy. Con bé kể, ông Minh nói đại loại nhự thế này: Cậu sang Mátxcơva gặp Duy, thế là tình yêu cũ bùng cháy trở lại, Duy viện cớ bị thần kinh để được ra ở riêng một căn nhà ngoài phố lấy chỗ cậu và Duy gặp nhau. Duy buôn bán thua lỗ, công nợ dầm dề. Về nước thì sợ ế mặt với vợ con, cứ dùng dằng ở lại bên ấy sống bám vào vốn liếng của cậu. Còn cậu vì nặng lòng thương người tình cũ nên chi xài tiền không tiếc để mong sống lại mối tình đầu xa xưa. Phương ơi, dĩ nhiên là mình rất đau lòng khi phải nghe những chuyện đơm đặt như thế, nhưng mình còn bực mình hơn khi tự hòi ai là người đưa đẩy những tin tức ấy về Hà Nội. Chả lẽ là " anh già" hay là lão vùng trưởng, hay bọn đội trưởng, đội phó, thông dịch viên ở Klin? Câu có để ý thấy điều này không, trong câu chuyện mà con bé Thủy nghe được vừa có những điều dựng đứng, vừa có phần trăm của sự thật. Mình cứ suy nghĩ mãi có nên gửi lá thư này sang cho cậu không? Ví như cậu thuộc dạng người máu cá như mình nhỉ? Nhưng cậu lại không phải là mình dám bỏ ngoài tai tất cả. Hoàn cảnh gia đình nhà cậu cũng không giống hoàn cảnh gia đình nhà mình. Thôi, cậu biết vậy để mà biết. Đừng buồn bã nghĩ ngơi làm gì.Mình sống cho chính mình chứ không phải sống chi thiên hạ. Đã chuốc vào thân cái kiếp đi Tân Thế Giới làm phu đồn điền thì gắng gỏi mà chịu đựng. Cho mình gửi lời chào Duy. Tuần tời mình nhật định sẽ tới thăm vợ con ông ấy".

Tôi đã đọc hơn một lần những dòng văn ngùi ngùi này, trang nào cũng vậy, dòng nào cũng vậy, văn chậm rãi buồn, trì triết buồn, đôi lúc nấc buồn thành tiếng khóc. Thuyết Ngửa Mặt Kêu Trời lý giảng nguồn cội của lối văn viết không biết cười này căn nguyên từ cái đói, cái nghèo hèn người Việt Nam đang phải gánh chịu mà ra. Thông điệp của tiểu thuyết chính là đây, thông điệp kêu gọi lòng liêm sỉ, đức tự trọng và phẩm hạnh tự hào dân tộc Việt hãy thức dậy, trước khi vùi lún chúng quá sâu vào bùn lầy tanh tởm. Tôi như nghe âm âm trong tâm khảm lời cha mẹ răn dậy làm người Đói cho sạch, rách cho thơm, rồi lời ca của Chu Minh " ta tự hào đi lên ôi Việt Nam" và tiếng ru da diết của vợ những đêm đói rét ngân nga ru chồng: Cái nghèo chẳng dễ hiểu đâu/ Xa sâu như tiếng đàn bầu trong khuya/ Linh thiêng lời mẹ dăn dò/ Kiếp người là một gánh lo hãi hùng…

Thưa bạn, câu chuyện tếu nói ở trên, cô trò nhỏ mách tôi, yêu cầu người chồng ảo và nguyện vọng với người Việt Nam chúng ta, một nguyện vọng xuất phát từ yêu quí, rằng chúng ta phải học cười. Học Cười. Tôi đọc to hai chữ Học Cười mà ngộ ra rằng trong tiếng cười ấy có vui sướng, có kiêu hãnh, có đức tự tin, có liêm sỉ, có tự trọng. Tôi nguyện với lòng mình, sẽ học cười cho đến khi có được hồn nhiên nụ cười tự hào là người Việt Nam mà sống trong trời đất. Phải chăng thuyết Ngửa Mặt Kêu Trời cũng đơn giản là lời kêu muốn được vậy, kêu muốn thành vậy, được thành người Việt Nam biết cười.

Một cuốn sách, dù cuốn sách đó là cuốn sách gì, viết theo dang thể nào, văn chương ngôn từ ra sao, mà nếu mang tới cho ta một thông điệp thức tỉnh, ta cầm đọc và đọc hết nó, thì cuốn sách ấy chính là tuyệt phẩm. Tiểu thuyết Ngửa Mặt Kêu Trời của Tô Hoàng là một trong số không nhiều những cuốn sách (viết thời đổi mới), thành công và đáng được trân trọng tìm đọc.

Và sau cùng, chữ Nếu Như …bất kỳ nào lóe lên trong đầu bạn lúc đọc xong Ngửa Mặt Kêu Trời, dù khen hay trách, bạn có thể trực tiếp trao đổi với Tô Hoàng Tiểu Thuyết hoặc đò đưa cùng tôi, để chúng ta cùng góp phần gieo mùa tiểu thuyết Việt Nam…

Nguyễn Nguyên Bảy.

Bài này có trên các trang mạng:

Trieuxuan.info
Vanthoviet.com
Nguyennguyenbay.com

Vanhac.org
Trannhuong.com
Hôi Nhà Văn TPHCM
VandanViet.Net
Lethieunhon.com


Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa

Cánh diều ngọn gió

Posted: 15 Apr 2011 01:05 PM PDT

Đoản văn của Hiền Nga

 

Đã vào hè, dàn nhạc ve sầu tấu lên khúc ca sôi nổi, hoa phượng thắp lửa ngày đêm trên sân trường, trên đường phố. Những buổi học cuối cùng của năm học dần qua, cánh cổng trường tạm khép lại. Tuổi học trò bước vào những ngày hè lý thú. Tuổi thơ tôi có bao nhiêu mùa hè là bấy nhiêu mùa thả diều say mê, biết bao kỷ niệm ngọt ngào.

Bây giờ mỗi khi bất chợt nhìn lên bầu trời mùa hè xanh thẳm mây trắng nhởn nhơ bay, tôi thấy như thiếu vắng cái gì đó. À phải rồi, bầu trời tuổi thơ của các em thiếu vắng những cánh diều chao liệng những chiều nổi gió. Tôi sinh ra ở một thị xã miền núi, vậy mà năm, sáu tuổi đã chân đất đầu trần, quần đùi áo may ô chạy theo các anh trong xóm thả diều, vui lắm!

Vẫn còn nhớ cảm giác lần đầu tôi được cha trao cho cánh diều xinh xắn, tay cầm cuộn dây lòng vui sướng dạt dào. Gió chiều nổi mạnh, con diều của tôi vút lên bầu trời và trở thành tài sản chung để mọi người thả hồn ngắm, ôi thật là kỳ diệu! Các anh dạy tôi cách giật dây diều đều tay để diều lên cao hơn, tôi thấy mình như được bay bổng lên cùng cánh diều, tiếng cười trẻ thơ trong vắt giòn tan suốt chiều…. Lại có hôm cơn mưa rào ập đến, diều thu vội về nhưng chỉ còn bộ khung tre tả tơi mà vẫn vui, trẻ con cả xóm chạy về nhà bì bõm trong tiếng sấm rền. Có hôm trời nổi cơn dông bứt đứt dây mấy chiếc diều, cánh diều chao đảo rồi đáp xuống mặt suối bên chân đồi, tiếp tục cuộc chu du đường thủy trong sự tiếc nuối của lũ trẻ…

Bầu trời tuổi thơ tôi đầy ắp những kỷ niệm đẹp về quê hương, những năm qua đặt chân tới nơi nào, bắt gặp những cánh diều trên bầu trời, tôi đều thấy thân thương lạ, lòng lại nghĩ tới những buổi thả diều tuổi thơ. Vậy mà bây giờ bầu trời quê tôi vắng những cánh diều thơ mộng lung linh đó.

Những ngày hè các em ở đâu, chơi gì? Những bàn bi a, những quán điện tử thu hút các em với những trò chơi ảo không biết chán, có cả đấm đá bạo lực… Và cánh diều trong thơ Trần Đăng Khoa liệu một ngày nào đó có trở thành xa lạ khó hiểu với trẻ thơ không? Hay các em sẽ nghĩ diều là thứ chỉ có trong cổ tích xưa, đâu có còn niềm vui se sợi bóc giấy, chuốt dán nan diều, đâu còn cái hồi hộp rộn ràng khi cánh diều tuổi thơ của mình vút lên bầu trời đẹp đẽ của một ngày hè trên quê hương.

Cánh diều và ngọn gió quê hương thân thương!

Dương Hiền Nga


Filed under: Văn Tagged: Văn

Công an viên đánh chết dân vì ‘bức xúc’?

Posted: 15 Apr 2011 01:04 PM PDT

BBC

Công an Việt Nam (ảnh chỉ có tính minh họa)
Thời gian gần đây có nhiều thông tin về tình trạng bạo hành của công an

Công an Sóc Trăng khi điều tra vụ án Cố ý gây thương tích nói một công an viên đã đánh chết dân vì ‘bức xúc’ chuyện ông này bạo hành với mẹ đẻ.

Trước đó, ba công an viên đã bị đình chỉ công tác và khởi tố vụ án Cố ý gây thương tích dẫn đến chết người vì liên quan cái chết của một người dân tại trụ sở công an.

Đó là ba cán bộ công an thị trấn Ngã Năm (tỉnh Sóc Trăng), bao gồm thượng úy Võ Văn Út Đèo (Phó công an thị trấn), thượng sỹ Danh Nhãn và trung sỹ Trần Văn Khải.

Những người này đang bị điều tra nghi vấn gây ra cái chết cho ông Trần Văn Dữ (44 tuổi).

Nay cơ quan điều tra Công an Sóc Trăng được báo trong nước dẫn lời nói chỉ có một mình thượng sỹ Danh Nhãn “trực tiếp đánh ông Trần Văn Dữ”.

Điều này cũng có nghĩa không thể xử lý hình sự hai công an viên còn lại.

Thượng tá Huỳnh Văn Mễn, Chánh Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Sóc Trăng, được báo VnExpress dẫn lời nói thượng sỹ Nhãn vì “bức xúc trước hành vi đánh mẹ” gãy tay của ông Dữ nên đã đánh ông.

Do bị đánh trúng chỗ hiểm, ông Trần Văn Dữ đã bị trọng thương dẫn tới tử vong mà công an “không biết”.

Bạo hành

Thượng tá Mễn cũng được dẫn lời nói “ông Dữ là người nghiện rượu, thường xuyên gây rối làm mất an ninh trật tự tại địa phương”.

Được biết ông Dữ hôm 30/03 do nhậu say đã cãi cọ và dùng tay đánh mẹ ruột của ông.

Sau đó ông bị đưa về trụ sở công an thị trấn Ngã Năm để “làm việc”.

Khoảng 11 giờ đêm cùng ngày, dân địa phương phát hiện ông Dữ nằm chết bên cạnh đồn công an. Khám nghiệm tử thi cho thấy ông bị vỡ gan và lá lách, tụ máu bầm trong ổ bụng gây tử vong và bị thương nặng ở phía sau đầu.

Báo trong nước cũng nói tuy phát hiện ông gặp nạn, công an thị trấn đã không đưa ông đi cấp cứu.

Các vụ công an bạo hành dân được phản ánh nhiều trong thời gian gần đây.

Phúc trình nhân quyền mới đây của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nói trong năm 2010 có chín người dân bị công an bạo hành đến chết.

Đa số các trường hợp công an viên không bị trừng phạt thích đáng.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Libya – ‘Còn Gaddafi thì không có hòa bình’

Posted: 15 Apr 2011 01:03 PM PDT

Lãnh đạo Mỹ, Anh và Pháp ra thư chung nói sẽ không thể có hòa bình tại Libya chừng nào Đại tá Muammar Gaddafi còn tại vị.

Ông Gaddafi lại xuất hiện trên truyền hình để vận động dư luận

Các nước này nói Nato và các đối tác cần duy trì hoạt động quân sự tại Libya nhằm bảo vệ dân thường và gây áp lực lên chính quyền Gaddafi.

Họ cho rằng để ông ta tiếp tục cầm quyền sẽ là phản bội lại người dân Libya.

Nato đang tìm kiếm thêm chiến đấu cơ cho chiến dịch không kích.

Chỉ có một số ít quốc gia trong số 28 thành viên Nato, như Pháp, Anh, Canada, Bỉ, Na Uy và Đan Mạch, tham gia chiến dịch này.

Tổng thư ký Nato Anders Fogh Rasmussen nói với các ngoại trưởng trong cuộc họp tại Berlin rằng ông chưa nhận được đề xuất nào từ các đồng minh về việc cung cấp thêm chiến đấu cơ, nhưng vẫn đang hy vọng.

Phi công Nato hiện đang thúc đẩy việc thực hiện nghị quyết của LHQ về bảo vệ thường dân Libya trong bối cảnh quân đội chính phủ giao tranh với quân nổi dậy suốt từ giữa tháng Hai tới nay.

Chiến sự vẫn đang tiếp diễn trên mặt đất trong hôm thứ Năm 14/04.

Tăng áp lực

Phóng viên BBC Paul Adams tường thuật từ Washington rằng thư của lãnh đạo các nước đồng minh, đăng trên báo Times của Anh cũng như các báo Washington Post của Mỹ và Le Figaro của Pháp, là một hiện tượng lạ thường.

Bức thư có chữ ký của Tổng thống Mỹ Barack Obama, Thủ tướng Anh David Cameron và Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy nói dân các thành phố như Misrata và Ajdabiya vẫn đang tiếp tục phải hứng chịu sự lãnh đạo kinh khủng “từ bàn tay của Gaddafi”.

Trong khi liên quân không có quyền lật đổ Gaddafi bằng vũ lực, “không thể hình dung ra một tương lai cho Libya chừng nào ông Gaddafi còn tại vị”.

Bức thư cũng nhận định để cho Đại tá Gaddafi tiếp tục cầm quyền là “một sự phản bội không thể tha thứ” đối với người dân Libya và biến nước này thành một quốc gia “bị cô lập và thảm bại”.

“Chừng nào ông Gaddafi còn cầm quyền thì Nato và các đối tác liên quân còn phải tiếp tục hoạt động nhằm bảo vệ người dân và tăng áp lực lên chính quyền Libya.”

Bức thp cũng đề cập tới khả năng tái thiết Libya với sự trợ giúp của LHQ và các nước thành viên.


Filed under: Thế giới Tagged: Thế giới

TQ ‘phản pháo’ trước thư của Philippines

Posted: 15 Apr 2011 01:02 PM PDT

BBC

Người phát ngôn Hồng Lỗi
Người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Trung Quốc lên tiếng về lá thư của Philippines

Một ngày sau khi có tin Philippines gửi thư lên Liên Hiệp Quốc để phản đối yêu sách đường chín đoạn của Trung Quốc, Bắc Kinh lên tiếng nói điều này “không thể chấp nhận được”.

Trong thư ngoại giao (note verbale) gửi lên LHQ hồi đầu tháng, Manila viết rằng tuyên bố chủ quyền Biển Đông của Trung Quốc “không có cơ sở theo luật quốc tế”.

Sau khi các hãng tin nước ngoài đưa tin về sự việc, chính phủ Trung Quốc lập tức lên tiếng nói sẽ không chấp nhận điều này.

Tại cuộc họp báo thường kỳ của Bộ Ngoại giao, Người phát ngôn Hồng Lỗi tuyên bố khu vực yêu sách hoàn toàn nằm trong lãnh thổ Trung Quốc.

Ông Hồng Lỗi nói với các nhà báo: “Chủ quyền của Trung Quốc, các quyền liên quan và quyền quản lý hành chính tại Biển Đông đều bắt nguồn từ lịch sử và dựa trên các cơ sở pháp lý.”

“Chính phủ Trung Quốc không thể chấp nhận nội dung thư ngoại giao mà chính phủ Philippines đã đệ trình lên Liên Hiệp Quốc.”

Trước đó các nước Việt Nam, Malaysia và Indonesia cũng đã lên tiếng phản đối khi Trung Quốc đệ trình bản đồ thềm lục địa mở rộng lên Liên Hiệp Quốc hồi năm 2009, trên đó có mô tả đường chín đoạn bao quanh tới 80% diện tích Biển Đông.

Tranh chấp

Chính phủ Trung Quốc không thể chấp nhận nội dung thư ngoại giao mà chính phủ Philippines đã đệ trình lên Liên Hiệp Quốc.

Người phát ngôn Hồng Lôi

Nhiều nước, trong đó có Philippines, Trung Quốc và Việt Nam, đang tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông, khu vực được cho là giàu tài nguyên và có những tuyến hàng hải vô cùng quan trọng.

Trong note verbale gửi lên bộ phận chuyên trách Luật biển của LHQ, Philippines tuyên bố quần đảo Kalayaan (Trường Sa) là bộ phận không thể tách rời của Philippines và nước này có chủ quyền và quyền tài phán đối với quần đảo này, cũng như các vùng biển xung quanh.

Đại sứ Trung Quốc Tôn Quốc Cường cũng từng lên tiếng tại Hà Nội về chủ đề biển đảo

Manila viện dẫn Công ước về Luật biển của LHQ (UNCLOS) để minh chứng.

Bởi vậy, theo Philippines, tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc “đối với các vùng biển, đáy biển và thềm lục địa không có cơ sở nào theo luật pháp quốc tế, nhất là UNCLOS”.

Tuần này Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc Quách Bá Hùng đang có chuyến thăm và làm việc tại Việt Nam. Được biết, một trong các nội dung quan trọng trong hội đàm hai bên là giải quyết tranh chấp Biển Đông.

Đây là một trong các đoàn quân sự cấp cao nhất từ trước tới nay sang thăm Việt Nam, thành phần đoàn được biết có các quan chức hàng đầu như Phó Tổng Tham mưu trưởng Quân Giải phóng Nhân dân TQ Mã Hiểu Thiên và Phó Tư lệnh Hải Quân Từ Hồng Mãnh.

Một điều đáng chú ý là nội dung Biển Đông được nhắc tới trong hầu hết các bản tin mà báo chí Việt Nam đăng tải.

Thế nhưng tin của các hãng Trung Quốc như Tân Hoa Xã phát đi từ Hà Nội không đề cập tới khía cạnh này mà chỉ nói chung chung về việc Việt Nam và Trung Quốc cam kết phát triển quan hệ giữa hai quân đội.


Filed under: Biển Đông Tagged: Biển Đông

Tàu trọng tải lớn nhất Việt Nam bị đối tác Trung Quốc giữ

Posted: 15 Apr 2011 01:01 PM PDT

VnExpress

Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) xác nhận bị giữ tàu do tranh chấp thương mại, phía Trung Quốc chỉ chịu thả tàu với khoản bồi thường 800.000 USD. Vinalines đã phát ra cảnh báo với các đơn vị trực thuộc cần lưu ý khi hoạt động ở vùng lãnh hải Trung Quốc.

Tàu Vinalines Global là tàu có trọng tải lớn nhất ở Việt Nam hiện nay. Ảnh: Vessel Checker.
Tàu Vinalines Global là tàu có trọng tải lớn nhất ở Việt Nam hiện nay. Ảnh: Vessel Tracker.

Tổng giám đốc Vinalines Nguyễn Cảnh Việt xác nhận tàu Vinalines Global này hiện bị giữ tại Trung Quốc do tranh chấp thương mại.

Vinalines Global là tàu hàng được Tổng công ty Hàng hải cho đối tác Ấn Độ thuê trọn gói theo hợp đồng định hạn. Theo Vinalines, đến cuối tháng 3, đối tác thuê tàu chưa trả tiền cước, do đó chi nhánh Vinalines TP HCM (đơn vị trực tiếp cho thuê tàu) đã ra thông báo giữ hàng lại trên tàu.

Tuy nhiên, toàn bộ hàng hóa trên tàu lại thuộc sở hữu của bên thứ 3, là chủ hàng Trung Quốc. Đối tác này đã trả tiền cước cho bên thuê lại tàu trước khi tàu cập cảng. Do đó, tòa án Trung Quốc cho rằng việc Vinalines giữ hàng là sai, phải bồi thường cho chủ hàng.

Mức phí được toà án xác định là 800.000 USD và phía Trung Quốc sẽ giữ tàu trong thời gian chờ đợi Vinalines bồi thường. Trước đó, chủ hàng từng yêu cầu Vinalines bồi thường 1,8 triệu USD.

Thời hạn chót để thực hiện là ngày 15/4. Nếu Vinalines không bồi thường và chuyển tiền trong vòng 8 ngày thì toà án sẽ phát mại tàu.

Vinalines chưa cho biết tàu bị giữ từ hôm nào, chỉ thông báo tòa án Trung Quốc kết luận về vụ việc vào thứ sáu tuần trước (8/4).

Vinalines Global là tàu hàng khô, có trọng tải lớn nhất Việt Nam (73.350 DWT) do chi nhánh Vinalines TP HCM quản lý và mới đưa vào khai thác từ năm 2008.

Liên quan đến tranh chấp thương mại này, Vinalines đã phát ra một cảnh báo với các đơn vị phụ thuộc của tổng công ty là cần lưu ý khi hoạt động ở vùng lãnh hải Trung Quốc, để tránh phải trả "học phí" quá đắt.

Ông Lê Đình Thanh, giám đốc chi nhánh Vinalines TP HCM cho biết Vinalines đang thương thuyết với chủ hàng Trung Quốc để giảm mức phí bồi thường.

Thu Hằng


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

No comments:

Post a Comment