Đọt Chuối Non |
- Stairway to Heaven – Led Zeppelin
- Cô ấy nghĩ gì nhỉ?
- Vietnam – A Country in Transition
- Thông tuyến, đảo Lý Sơn thoát tình trạng cô lập
- Xem phim, đừng chê nếu không muốn… ăn đấm
- Xả lũ sai quy trình hay lỗi tại ông trời?
| Stairway to Heaven – Led Zeppelin Posted: 07 Nov 2010 12:07 PM PST Cầu thang lên thiên đàngCó một người phụ nữ chắc chắn Khi đến nơi nàng biết U, u, u, u, u Có bảng hiệu trên tường Trên cây bên cạnh dòng suối U, nó làm tôi thắc mắc Tôi có một cảm tưởng Trong tư tưởng tôi đã thấy U, nó làm tôi thắc mắc Và nó thì thầm rằng sắp đến Và một ngày mới sẽ đến Ô, oa, oa, oa, oa, u, oa, ô Nếu có xì xào trong hàng cây rào vườn bạn Vâng, có 2 đường bạn có thể đi Và nó làm tôi thắc mắc O, u, ô Trong đầu bạn đang hát và không chịu ngưng Chào bà, bà có nghe tiếng gió thổi? (Guitar solo) Và khi chúng ta quanh co xuống đường Và nàng đang mua cầu thang (TĐH dịch) Led Zeppelin và mộ ban nhạc rock của Anh, thành hình năm 1968, gồm Jimmy Page (guitar), Robert Plant (hát, harmonica), John Paul Jones (bass guitar, organ, mandolin), và John Bonham (trống). Led Zeppelin có tiếng đàn guitar rất mạnh với âm hưởng blues rock, là tiền phong của những ban nhạc hard rock và metal rock sau này. Stairway To HeavenBand: Led Zeppelin There’s a lady who’s sure When she gets there she knows Ooh, ooh, ooh, ooh, ooh There’s a sign on the wall In a tree by the brook Ooh, it makes me wonder Ooh, it makes me wonder There’s a feeling I get In my thoughts I have seen Ooh, it makes me wonder Ooh, it really makes me wonder And it’s whispered that soon And a new day will dawn Oh, whoa, whoa, whoa, whoa, ooh, whoa, oh If there’s a bustle in your hedgerow Yes, there are two paths you can go by And it makes me wonder Aw, uh, oh Your head is humming and it won’t go Dear lady, can you hear the wind blow? (Solo) And as we wind on down the road And she’s buying a stairway Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa | |||||||
| Posted: 07 Nov 2010 12:06 PM PST Chào các bạn, Ối giời ơi, nếu các cô biết được điều này thì chắc là chẳng cô nào nỡ lặng im. Không bằng lòng thì ít ra cũng từ bi mà gửi một câu cám ơn và trả lời "No". Im lặng làm người ta điên được. Nhưng ai trong chúng ta cũng có những đợi chờ và những câu hỏi rối rắm như thế với đủ mọi người, hàng ngày. Gửi một message cho thủ trưởng về vấn đề nào đó, thủ trưởng chưa kịp trả lời là đã đoán đông đoán tây. Hay email cho bạn, cho thân chủ, cho đối tác, nhất là những email liên hệ đến các vấn đề nhậy cảm hay quan trọng. Luật sư chờ bồi thầm đoàn hay chánh án quyết định, cũng cứ ngồi tự hỏi không biết họ nghĩ gì về các lý luận của mình… Trong nhiều trường hợp, chúng ta không chỉ hỏi mà còn trả lời rất chắc chắn: "Đúng là cô ấy coi thường mình quá rồi, đến mức không thèm trả lời trả vốn gì cả. Người nhìn thật hiền hậu sao ác ôn quá vậy cà?" Cứ như thế, chúng ta thường đưa đến các kết luận về người khác, thường là rất sai lạc, vì mọi trả lời chỉ là đoán mò cuống quýt trong bóng tối. Trong khi sự thật có thể rất đơn giản là nàng cũng đang hồi hộp gần chết, và đã viết 25 email trả lời nhưng viết xong cái nào là delete cái đó vì thấy không ổn. Nội việc tự xưng là "tôi, em, hay tên" hoặc gọi chàng là "anh, bạn, hay tên" cũng phải delete hết 20 email rồi. Và sáng thứ sáu rồi mà vẫn chưa viết được một message vừa ý, cho nên lại vừa viết vừa run và vừa delete dữ dội. Nếu bạn quá hồi hộp , rối rắm và luẩn quẩn với nghìn câu hỏi trong đầu trong những tình huống đợi chờ như thế, đó là vì nội lực bạn còn yếu. Người nội lực thâm hậu, có thể là chỉ tốn một hay giây thắc mắc là cùng. Lo lắng rối rắm khi mình phải chờ đợi điều gì quan trọng thường đưa mình đến các kết luận sai và các trạng thái tâm lý không mời mọc, như hồi hộp, lo lắng, giận dữ, bực mình, trầm cảm, tuyệt vọng… và thường là đầu mối của rất nhiều hiểu lầm trong liên hệ con người. Đôi khi còn đưa đến các hành động hồ đồ gây tai hại lớn. Trong đời sống tình ái và vợ chồng, điều này xảy ra thường xuyên. Nhưng cũng rất thường trong những quan hệ con người tại sở làm, trường học v.v… Cho nên chúng ta cần tập luyện nội lực cho thâm hậu một tí. Trước khi gửi thư đi, thì suy nghĩ cho kỹ, viết cho kỹ, gửi đi rồi là mũi tên đã được phóng. Nó có quỹ đạo riêng của nó, gặp không khí, gặp gió bay, gặp cây cối, rơi xuống đâu là chuyện của nó, không phải là chuyện của mình, không hơi đâu là lo, mà có lo thì cũng chẳng được gì. Khi phải đợi thì đợi. Một thời để viết, một thời để đợi. Điều gì cũng có thời của nó. Và thời để đợi là để đợi, không phải là để quýnh–đừng để đầu óc bị xoay tròn vào cơn bão lo âu với nghìn câu hỏi. Những câu hỏi đó chỉ có một mục đích làm ta nhức đầu đến điên được. Tĩnh lặng. Tĩnh lặng. Tĩnh lặng. Việc gì sẽ đến, sẽ đến. Bình tĩnh chờ nó đến, tốt hay xấu, ta sẽ biết khi nó đến, lúc đó sẽ tính, với điều đã biết, không "tính" với 1 triệu chuyện tưởng tượng. Chúc các bạn một ngày không đợi. Mến, Hoành © copyright 2010 Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm | |||||||
| Vietnam – A Country in Transition Posted: 07 Nov 2010 12:04 PM PST Filed under: English education video, Mỗi ngày 1 tin sáng, Thảo luận bằng tiếng Anh, Video & PPS Tagged: English education, trang tiếng Anh, Video & PPS | |||||||
| Thông tuyến, đảo Lý Sơn thoát tình trạng cô lập Posted: 07 Nov 2010 12:03 PM PST
(Dân trí) – Sau hơn 10 ngày bị thời tiết "cấm vận", sáng ngày 7/11, ba tàu chở người và hàng hóa đã rời cảng Sa Kỳ để thẳng tiến Lý Sơn trong gió cấp 6. Đúng 8 giờ sáng ngày 7/11 các tàu đã lần lượt nhổ neo. >> Sóng lớn, đảo Lý Sơn bị cô lập, cắt nguồn cung lương thực Tàu cao tốc Lý Sơn đã rời cảng Sa Kỳ sau hơn 10 ngày bị thời tiết "giam" tại cảng. Trong đó, tàu cao tốc chở theo 200 hành khách bị mắc kẹt tại cảng Sa Kỳ hơn 10 ngày qua. Tàu vận tải mang số hiệu QNg 0037 VT do thuyền trưởng Lê Văn Tấn chỉ huy chở theo gần 70 tấn hàng hóa thiết yếu gồm lương thực, thực phẩm, hàng tạp hóa và một ít vật liệu xây dựng. Tàu chở dầu mang số hiệu QNg 0036 VTXD do thuyền trưởng Nguyễn Ngọc Nhiên chỉ huy, chở theo 25 tấn xăng, dầu cùng hàng trăm bình gas để cung cấp cho nhà máy nhiệt điện và phục vụ cho nhu cầu đi lại của nhân dân trên đảo. Đến 11 giờ trưa cùng ngày, các tàu nói trên đã cập cảng cá của hòn đảo này, chấm dứt tình trạng bị cô lập hơn 10 ngày nay. Chiều 7/11, tại cầu cảng ở Bãi Bụt, tàu SAR 412 thuộc Trung tâm phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải khu vực II (Danang MRCC) đã lên đường cứu trợ cho người dân huyện đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi). Ông Bùi Tân Nguyên, Phó Giám đốc Trung tâm cho biết, được thực hiện nhiệm vụ chốt chặn hằng năm tại Quy Nhơn, tàu SAR 412 sẽ ghé vào đảo Lý Sơn và trao 1 tấn gạo là món quà của cán bộ, nhân viên của Danang MRCC cho nhân dân huyện đảo Lý Sơn. Dự kiến, tối 7/11, tàu đến Lý Sơn và món quà trên được trao vào sáng 8/11 cho chính quyền huyện đảo. Tàu chở hàng mang theo cả những chú lợn-loại thực phẩm đã cạn kiệt từ nhiều ngày nay tại Lý Sơn. Chiều ngày 7/11, liên lạc qua điện thoại với chính quyền huyện đảo, Chủ tịch huyện đảo Lý Sơn Trần Ngọc Nguyên cho biết, hiện nay hàng hóa phục vụ cho người dân trên đảo dần trở lại bình thường vì đã có hàng hóa vận chuyển ra. "Hôm nay 7/11, sau nửa tháng bị cô lập với đất liền thời tiết đã thuận lợi hơn so với mấy ngày trước nên đã có 1 tàu hàng và 1 tàu cao tốc chở gần 100 tấn nhu yếu phẩm và hành khách ra đảo. Ngoài ra, trưa nay cũng đã có một tàu chở 25 tấn xăng dầu phục vụ nhu cầu nhiên liệu trên đảo nên giá không còn căng thẳng như trước nữa", ông Nguyên cho biết. Trà Ban- Công Bính Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng | |||||||
| Xem phim, đừng chê nếu không muốn… ăn đấm Posted: 07 Nov 2010 12:02 PM PST Tác giả: Hoàng Hường Cơn sốt Cánh đồng bất tận vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Điện ảnh Việt có thêm một dấu mốc đáng mừng, và cũng đáng bàn… Điện ảnh Việt Nam: Cái xấu có nhất thiết phải che?
“Phim ông rẻ tiền, phim tôi cao quý” Chẳng biết từ lúc nào, câu hỏi của nhà báo, các đề tài hội thảo, bình luận về điện ảnh luôn đặt cùng những cụm từ được mặc định với công thức khá ngược đời và có phần phũ phàng: Phim (được gọi là) thị trường = phim (bị cho là) rẻ tiền (chất lượng, đầu tư, đẳng cấp…) + đắt vé (doanh số lớn, hợp thị hiếu). Loại thứ 2 được gọi là phim nghệ thuật, có công thức gần ngược lại = phim (được xưng hô) đắt giá (đầu tư, con người, thông điệp ý tưởng) + ế khách, thường rơi vào những phim ‘nhân dịp’ hoặc dòng phim tác giả. Những cuộc tranh cãi bất tận giữa hai dòng phim này chẳng biết đi đến đâu và bao giờ dừng lại. Chỉ biết 2 đại diện điển hình, đạo diễn Vương Đức thuộc phe phim ‘nghệ thuật ế khách’ và Lê Hoàng phe phim ‘rẻ tiền đắt vé’ từng đối diện đấu khẩu nhiều trận. Đỉnh điểm trong một hội thảo gần đây tại Liên hoan phim Quốc tế, 2 vị đại diện 2 dòng phim ‘kinh điển’ của điện ảnh Việt Nam chỉ thiếu nước xông vào nhau thượng cẳng chân hạ cẳng tay vì xung đột quan điểm. Thực ra, 2 vị đạo diễn nên tạm dừng các cuộc công kích, các nhà làm phim, nhà phê bình đáng kính dừng các cuộc tranh cãi và ‘phân loại’ phim vô hồi kỳ trận để bình tĩnh nhìn nhận, thì chả có phim nào là ‘thị trường’, phim nào ‘nghệ thuật’. Chỉ có phim hay và dở, đề tài và cách làm như thế nào mà thôi. Không phải đợi đến Cánh đồng bất tận làm mưa làm gió ngoài phòng chiếu và trên các diễn đàn, chứng minh việc không phải cứ ‘gái nhảy trai bao’ mới kéo khán giả đến rạp. Trước đó có Áo lụa Hà Đông, Dòng máu anh hùng… cũng làm được những việc tương tự. Trước đó xa hơn một chút, sau thành công tại LHP Châu Á – Thái Bình Dương 2000 tổ chức tại Hà Nội, bộ phim Đời Cát của đạo diễn Nguyễn Thanh Vân lập tức trở thành cơn sốt. Các suất chiếu Đời Cát hầu như đều cháy vé. Một hiện tượng cực kỳ hiếm hoi trong khu vực điện ảnh miền Bắc. Như những ngôi sao lóe lên rồi lại im lìm. Tìm ‘chìa khóa thành công’ cho phim Việt Nếu Đời Cát nổi lên bất ngờ nhờ thành công ở LHP, thì Cánh đồng bất tận được coi là làm đúng ‘bài bản’ của Hollywood, bước ra từ một cuốn sách ăn khách, đã có sự chú ý nhất định của khán giả. Dàn diễn viên có tên tuổi, đảm bảo thu hút được một lượng fan đến xem, và Liên hoan phim Quốc tế là một dịp ra mắt hoàn hảo. Nếu các đạo diễn thuộc cả 2 ‘trường phái’ Vương Đức và Lê Hoàng cùng ngồi lại, có lẽ họ sẽ không tranh cãi truyện phim ‘nghệ thuật’ và ‘thị trường’ nữa, vì đơn giản một bộ phim thành công phải cần cả hai yếu tố đó. Nhìn lại Cánh đồng bất tận, nói một cách công bằng, 80% thành công bộ phim là nhờ ảnh hưởng của cuốn truyện. Nếu tác phẩm của Nguyễn Ngọc Tư không nổi tiếng, không biết chọn đúng dịp (LHP Quốc tế) để ra mắt, phim chắc chắn không ồn ào được thế. Về nội dung, kết cấu, giá trị của tác phẩm không phải bàn thêm, không có những giá trị đó, tác phẩm cũng chỉ dừng lại mức ồn ào xì xục như Gái nhảy, Trai nhảy… rồi hết. Phim Gái nhảy đã lập thành công bất ngờ về doanh thu, nhưng bất ngờ đó sẽ không bao giờ lặp lại. Đã qua rồi thời người dân tò mò háo hức chạy đến rạp để xem mấy cô gái nhảy mặc váy ngắn. Những ‘món’ đó giờ đã quá thừa mứa, nếu không nói là “nhàm” trên đủ loại phương tiện truyền thông và giải trí. Nếu nghĩ khán giả vẫn thích mấy thứ đó thì thật ngây thơ. Ngược lại, phải thẳng thắn nhìn nhận, giá trị tác phẩm chưa đủ thành xúc tác để kéo khán giả đến rạp. Có thể nói, 2/3 số khán giả đến rạp xem không chỉ vì truyện của Nguyễn Ngọc Tư, mà là vì phim có Dustin Trí Nguyễn, Hải Yến, và Tăng Thanh Hà đóng. Mặc dù khắt khe mà nói, trong cả dàn diễn viên, 3 ngôi sao đều chưa tròn vai diễn, nếu không nói kém hẳn so với vai của 2 diễn viên mới là Ninh Dương Lan Ngọc và Võ Thanh Hòa.
Dustin Trí Nguyễn quá lịch lãm, xa lạ với tạo hình một ông nông dân chăn vịt Nam Bộ. Hải Yến đúng kiểu một ‘thợ diễn’ chuyên nghiệp, những kỹ thuật khóc cười được cô áp dụng thuần thục và quen thuộc. Tăng Thanh Hà thích hợp nhất trong việc mặc váy đẹp đứng trên thảm đỏ và trên các áp phích quảng cáo. Và cô vẫn giữ nguyên nụ cười và dáng điệu showbiz đó vào vai người phụ nữ nông dân 2 con, nghèo khổ tận cùng ở miền sông nước. Thế nhưng không có họ, khán giả cũng không đến với bộ phim nhiều như thế. Cũng như đạo diễn Quentin Tarantino biết rõ ngôi sao Brad Pitt sẽ làm khán giả chú ý hơn đến bộ phim Inglourious Basterds của ông. Dù vẻ điển trai lãng tử “người đàn ông hấp dẫn nhất thế giới” Pitt không phải thích hợp nhất cho nhân vật đội trưởng biệt kích máu lạnh. Các nhà phê bình Đức cũng tỏ ý nghi ngờ khi diễn viên Tom Cruise được lựa chọn cho vai đại tá Claus Von Stauffenberg trong Valkyrie, nhưng sau đó người Đức phải nhìn nhận lại cách làm việc của Hollywood khi Valkyrie đoạt doanh thu lớn, tất nhiên một phần là nhờ Tom. Nguyễn Phan Quang Bình hoàn toàn có thể tìm được một diễn viên Nam bộ xịn vào vai ông Võ, chân thật từ trong ra ngoài; tương tự với Hải Yến và Tăng Thanh Hà. Nhưng rất có thể phim của anh sẽ rơi vào cảnh ‘mình làm mình hưởng’ như tình trạng đã xảy ra rất lâu với điện ảnh miền Bắc, nơi rất nhiều bộ phim có giá trị phải chịu cảnh ‘áo gấm đi đêm’.
Qua rồi thời làm phim chộp giật, hở dưới lộ trên chỉ để mua lấy vài trận cười dịp Tết. Nhưng cũng qua rồi thời người dân đến rạp để xem những tấm gương người tốt việc tốt, chào mừng sự kiện với cách làm phim bảo thủ cũ kỹ, làm xong để đấy. Hoặc những tác phẩm ăm ắp những tâm huyết, công sức và tài năng của đạo diễn nhưng bị bỏ vạ vật đâu đó, rồi xuất hiện bất ngờ cũng ở đâu đó trong những dịp nào đó, rồi mất tăm đầy oan uổng. Một bộ phim thành công đúng nghĩa phải có giá trị nghệ thuật và có khán giả, không thể khác; nó cần tất cả những yếu tố đắt/rẻ của cả hai ‘trường phái’. Đã đến lúc các nhà làm phim ‘nghệ thuật’ và ‘thị trường’ nên thôi tranh cãi dè bỉu nhau để cùng nhìn lại vậy. Cô gái ở tuổi dậy thì Bên cạnh đó, điều đáng ghi nhận của những nhà làm phim Việt, tiên phong ở khu vực điện ảnh tư nhân, là sự vươn ra hòa nhập với thế giới. Thông qua các liên hoan phim quốc tế, những dự án hợp tác và trao đổi phim với bên ngoài; điện ảnh Việt đang có những chuyển mình đáng kể. Nhưng trong quá trình hội nhập đó vẫn còn nhiều điều đáng bàn, đặc biệt ở đây là bản lĩnh và cách hành xử của các nhà làm phim ta. Ngay sau khi LHP kết thúc, báo chí đưa tin về ‘Một cuộc xô xát có động tay động chân với đồng nghiệp ở nơi công cộng, trước mặt nhiều người, của một đạo diễn trẻ đang đình đám với phim chiếu giới thiệu trong 1sVNIFF’. Lý do được cho là do phía BTC Liên hoan phim có chút sơ xuất trong khâu chuẩn bị, nên vị đạo diễn đã nổi khùng trong buổi ra mắt phim của anh. Tác giả tế nhị không nói chính xác tên vị đạo diễn, nhưng có lẽ dòng thông tin trên cũng quá đủ.
Như nói trên, diễn viên HOT là đảm bảo để khán giả đến rạp, nhưng hãy xem cách nhà sản xuất quảng cáo phim. Trước khi xem ai cũng lầm tưởng Tăng Thanh Hà đóng vai chính, cô xuất hiện tại Pusan, tham gia các sự kiện, cười nói ký tên khán giả; ảnh choán hết các poster, trong khi vai diễn của cô nếu người xem lơ đễnh tý chút là bỏ lỡ. Trong khi hai diễn viên đóng góp nhiều nhất cho thành công của phim là Lan Ngọc và Thanh Hòa gần như được giới thiệu mờ nhạt. Đạo diễn Quang Bình và BHD đã có công lớn trong việc phát hiện ra hai tài năng mới cho điện ảnh Việt, nhưng chính họ cũng không biết trân trọng khuếch trương ‘công’ của mình, quá lệ thuộc vào tên diễn viên. Chưa hết, sau khi phim Cánh đồng bất tận chính thức được công chiếu và tạo được những tiếng vang nhất định. Trong những khán giả đi xem có cả những nhà báo, nhà văn, nhà phê bình; và các ‘nhà’ sau đó đã viết bài bình luận, đưa ra những quan điểm của họ. Trong đó, nhà phê bình Nguyễn Thanh Sơn đưa bài bình luận ‘Phim từ photocopy đến photoshop‘ đăng trên Facebook, đưa ra những nhìn nhận riêng của anh về bộ phim, và về những mặt được/chưa được khi câu chuyện được chuyển từ truyện sang phim. Thiết nghĩ đó là cũng là việc bình thường. Nhưng những nhà làm phim ta lại không nghĩ vậy, cũng có lẽ duy nhất ở Việt Nam, khi đại diện nhà sản xuất viết bài ‘mắng’ lại người phê bình, với những lập luận kiểu ‘nếu muốn làm theo ý của mình thì anh hãy tự đi làm phim’ và vị đại diện nhà sản xuất cũng không quên mang một đoạn bình luận trên tờ Hollywood Reporter và những phát biểu của Philip Noyce, Christian Juene ra ‘dọa’ lại nhà phê bình. Có lẽ trong thâm tâm, nhà sản xuất chỉ chờ đợi những lời có cánh, những sự vuốt ve đúng khẩu vị. Nhưng chị quên một điều: Cũng giống như ẩm thực, một món ăn có thể rất ngon với người này, nhưng chưa đạt với người kia. Và người thưởng thức có quyền chia sẻ những cảm xúc của họ. Ở khía cạnh nào đó, tác phẩm nghệ thuật giống như một cô gái đẹp. Mỗi khi cô xuất hiện, mọi sự chú ý đều dồn vào. Cô luôn là đề tài của mọi người. Người yêu quý ngưỡng mộ, xuýt xoa; kẻ bĩu môi bình phẩm hay dở. Đàn ông thích thú, đàn bà khó chịu, nhưng không ai không biết tên cô, không ai có thể thờ ơ với những câu chuyện về cô… Về tổng thể, đó có thể coi là sự thành công. Điện ảnh Việt, trước nay vẫn giống như cô gái nhan sắc tầm thường, một lời chê bai cũng chẳng ai buồn bình luận, bỗng một ngày trở thành tâm điểm, ngất ngây choáng ngợp với những lời khen tặng. Và sửng cồ khi bị chỉ trích chê bai, không khác gì việc treo trước cửa rạp là tấm pano ‘Xem phim, cấm chê nếu không muốn… ăn đấm’. Cánh đồng bất tận nói riêng và điện ảnh Việt đã có những thành công đáng mừng, cô gái không mấy ai chú ý bắt đầu khoe sắc. Nhưng, qua những gì cô hành xử và thể hiện – thì nhan sắc ấy mới đang ở tuổi dậy thì. Lớn đi cô gái ơi, đừng ‘dậy thì’ mãi! Filed under: Văn Hóa Tagged: Văn Hóa | |||||||
| Xả lũ sai quy trình hay lỗi tại ông trời? Posted: 07 Nov 2010 12:01 PM PST Tác giả: Lan Anh Ta sẽ không bắt lỗi nếu việc họ xả lũ như vậy là bất khả kháng, nhưng nếu đó là một sai sót thì phải xem xét trách nhiệm. – ĐBQH Nguyễn Đình Xuân trao đổi với Tuần Việt Nam. Không bắt lỗi nếu xả lũ là bất khả kháng ĐBQH Nguyễn Đình Xuân: Năm ngoái diễn ra bão lũ ở miền Trung dư luận bức xúc rằng các nhà máy thủy điện xả lũ bằng cách không khoa học, làm tăng ngập lụt cho hạ nguồn. Sau đó Chính phủ có những báo cáo giải trình hứa với Quốc hội sẽ sớm ban hành quy trình liên hồ chứa một cách khoa học để giảm thiểu những tác động xấu trong hạ nguồn. Tuy nhiên, đến năm nay dường như vấn đề đó chưa được giải quyết tốt. Hiện nay, miền Trung và Nam Trung Bộ đang ngập lụt trong mưa lũ. Ở đây có mấy vấn đề đặt ra: Thứ nhất, bản thân hồ thủy điện không sinh ra lũ, chỉ là nơi chứa lũ ở mức độ nhất định rồi sau đó là xả. Thứ hai là khi xây dựng các công trình thủy điện này, người ta đều nói đến 3 mục tiêu, trong đó có mục tiêu cắt giảm lũ vào mùa mưa và chống hạn vào mùa khô song song với mục tiêu là phát điện. Vấn đề là, trong xây dựng và cả trong vận hành thì chúng ta đặt mục tiêu nào cao hơn mới quan trọng. Không phải là mục tiêu bảo đảm an toàn cho đập mà phải tính cả mục tiêu kiềm chế tác hại của lũ. Bằng cách nào hồ thủy điện có thể làm được? Về nguyên tắc, giải pháp tối ưu là trước khi cơn lũ về, lòng hồ trống rỗng, xả hết toàn bộ. Sau khi lũ về đầu tiên là tích trữ một phần lũ đó và xả ra một phần, làm sao để khi lũ về ở đỉnh thì hồ vẫn còn khả năng chứa. Như vậy, giả sử như lũ đã về với 3000mét khối/s thì hồ sẽ chứa lại với tốc độ 1000mét khối/s và xả ra 2000 thôi. Nếu chứa 1000mét khối/s thì cứ một phút chứa thêm được 60nghìn mét khối. Thật ra một thời gian ngắn hồ cũng sẽ đầy. Vấn đề ở chỗ chúng ta tính toán ở thời điểm nào cần phải giữ nước lại, và thời điểm nào ta sẽ cho nó chảy bớt đi. Ở hạ nguồn luôn muốn rằng lúc đỉnh điểm của lũ là chúng ta phải giữ lại. Còn khi lũ về còn nhỏ, mới về chẳng hạn, chưa có gì đe dọa thì cứ cho chảy tự do. Thực tế các nhà điều hành thủy điện luôn luôn lo lắng rằng không biết lũ có về thật hay không. Và giả sử họ muốn xả cạn hồ cũng không xả được. Đa số các hồ theo tôi biết là không xả đáy, chỉ đến một cao độ nhất định thì họ mới xả được thôi. Như vậy, ngay khâu thiết kế người ta đã không tính đến chuyện hạ thấp lượng nước trong hồ xuống ở mức tối đa. Cho nên chỉ ở mức độ nhất định mới xả được thôi. Tháng 9 vừa qua, Thủ tướng Chính phủ cũng đã ban hành về quy trình vận hành hồ chứa nước trên lưu vực sống Ba. Thế nhưng, lũ vẫn hoàn lũ. Nhiều người đặt câu hỏi, quy trình đó liệu có được áp dụng? Tôi phải nói lại rằng thủy điện không sinh ra lũ. Thủy điện chỉ có vai trò như một hồ chứa, chứa không được thì xả. Chỉ có vấn đề vận hành hồ đó cho khoa học hơn. Nước đầy lên đập mà không xả thì nó cũng tràn qua đập đi thôi. Một vài hồ đã xả không đúng quy trình, phải mổ xẻ xem lí do vì sao họ xả như vậy, và việc xả có gây thiệt hại trực tiếp đến người dân hay không, việc xả như vậy là do chủ quan hay khách quan? Ta sẽ không bắt lỗi nếu việc họ xả lũ như vậy là bất khả kháng, nhưng nếu đó là một sai sót thì phải xem xét trách nhiệm. Giới khoa học đã chỉ rõ, ở nhiều nơi, ta chưa có quy trình vận hành liên hồ chứa nước. Đơn cử, mới chỉ hai khu vực sông Thu Bồn và sông Ba được duyệt quy trình? Theo tôi biết là có một vài lưu vực mới được duyệt thôi. Vì vậy, việc đầu tiên là phải bổ sung quy trình đã duyệt cho những lưu vực còn lại. Với những nơi đã có quy trình vận hành, cũng phải đưa ra thảo luận rộng rãi xem quy trình đó khoa học hay chưa. Một mặt ta phải có quy trình nghiêm túc, nhưng mặt khác, ta cũng phải trao quyền chủ động nhất định cho những người điều hành trực tiếp, gọi là tướng ở trận tiền. Trên cơ sở ta đo đạc, tính toán được lượng nước về và phối hợp các thông tin từ hạ nguồn, biết khả năng hồ chứa bao nhiêu, an toàn là bao nhiêu, biết tình trạng thượng nguồn và hạ nguồn thế nào, để ra quyết định. Nếu không nắm được thông tin đó, chúng ta sẽ không chỉ huy tốt được trận chống lũ. Vì vậy, thông tin phải thông suốt. Nước đầy mới lo giữ đập Vậy theo ông, việc liên tiếp xảy ra tình trạng xả lũ đột ngột không thông báo khiến người dân không kịp trở tay như Hà Tĩnh hay như ở Phú Yên có phải do xả lũ sai quy trình? Tôi không biết rằng hồ Ba Hạ có quy trình tốt chưa, nhưng ít nhất tôi nghe nói họ đã có một quy trình và quy trình này đã không được chấp hành nghiêm túc. Đó là thông tin từ báo chí và các quan chức. Nếu mình có hệ thống quan sát tốt thì sẽ biết được nước ở thượng nguồn sẽ về nhà máy bao nhiêu, không phải đã về mà là sẽ về.
Ví dụ ta có thể biết trước 3 tiếng, 5 tiếng, chuyện đó là bình thường từ khi có mưa to ở thượng nguồn đến lúc nước về tới hồ bao giờ cũng vài tiếng đồng hồ. Vài tiếng đó chính là thời gian vàng để chúng ta di chuyển dân cư và tài sản có giá trị ra khỏi vùng có khả năng ngập. Tuy nhiên ở đây ta phối hợp thông tin chưa tốt, hoặc nhận được thông tin nhưng không có phương tiện để thông báo tới người dân và không có phương tiện để di dời người dân. Đó là vấn đề cần xem xét. Theo tôi biết những người vận hành hồ chứa thì việc đầu tiên của họ là bảo đảm an toàn cho đập. Có người đặt vấn đề thế còn an toàn dân thì sao? Thực ra hai cái đó là một. Nếu vỡ đập thì dân thiệt mạng nhiều hơn, cho nên giữ đập là cực kì quan trọng. Nhưng không phải chờ nước đầy mới nghĩ đến chuyện giữ đập mà phải có tính toán từ trước. Còn khi nước đã đầy đập rồi thì việc xả lũ là đương nhiên, không còn cách nào khác. Có những chỗ đập tràn thì nước tràn qua lũ tự do xem như không có đập đấy. Thiếu chủ động trong vấn đề lũ này sẽ không phát huy được vai trò của các hồ thủy điện trong việc điều tiết lũ như chúng ta mong muốn. Lỗi tại ông trời?! Người dân hai miền đất nước đang sống trong mùa lũ với tâm trạng lo âu thấp thỏm. Vấn đề khắc phục tình trạng xả lũ đột ngột hoặc sai quy trình sẽ được chất vấn trong kì họp Quốc hội này? Tôi nghĩ rằng vấn đề này sẽ được mổ xẻ và chất vấn trong thời gian tới. Nhưng e rằng chúng ta lại tiếp tục phải nghe lí do, vì mưa to nên lũ, lụt. Nó thành một thứ thông lệ rồi, khi không có điện thì bảo do mưa ít, nhưng khi ngập lụt thì lại bảo mưa nhiều. Không biết chất vấn xong có giải quyết được vấn đề gì không khi sự sống còn của người dân vùng lũ trong gang tấc. Ông có thể đưa ra những biện pháp khắc phục trước mắt thế nào để ứng phó kịp thời nhất trong thời điểm hiện nay? Việc đầu tiên là ta phải nỗ lực để cứu dân, khắc phục hậu quả. Thứ hai là xem xét lại toàn bộ quy trình này, không phải chỉ quy trình không mà cả công trình nữa. Phân tích nguyên nhân chứ không thể nói mãi là do trời được. Không thể đổ lỗi cho ông trời, vậy theo ông, do đâu lũ cứ “đến hẹn lại lên”, dân sống chung với lũ, thấp thỏm lo lũ? Chúng ta có khá nhiều nguyên nhân chủ quan lẫn khách quan. Quan trọng nhất là phải xem lại tư duy và cách làm của ta. Cũng có thể xem mức độ lũ ngày hôm nay ta bị như vậy là hậu quả của nhiều năm về trước. Việc phá rừng là nguyên nhân hết sức quan trọng và không ai chối cãi được. Trách nhiệm lớn nhất thuộc về Chính phủ và ở đây có vai trò của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn và chính quyền các địa phương. Tôi đã nhiều lần và sẽ tiếp tục đề nghị nữa nếu tỉnh nào, ban ngành nào để mất rừng thì cách chức, kỉ luật những người đứng đầu để người khác lên làm việc đó. Tại sao cũng một lực lượng, một cơ chế mà tỉnh này giữ được, tỉnh khác giữ không được. Rõ ràng là chưa quyết tâm. Chỉ có vấn đề là thiếu trách nhiệm nên mới xảy ra mất rừng ồ ạt như thế. Ngay cả cách ta giải quyết vấn đề khi phát hiện sự cố ví dụ nhìn thấy gỗ trôi về hạ nguồn chẳng hạn, gỗ đó là của ai, là tài nguyên quốc gia. Có ai đó cắt rời những khúc gỗ đó? Phải điều tra ra người đó là ai và mất ở khu vực nào, ai là người chịu trách nhiệm khu vực đó. Có kỉ luật nghiêm thì những người sau không dám đi vào con đường đó nữa. Mà nước ta không lo là không có người giải quyết những vấn đề như vậy. Rồi nữa, những công trình giao thông của ta tại sao nước lũ lại cuốn trôi đi một đoạn đường và xem đoạn đường đó có vấn đề gì, nếu ta lại làm đoạn đường như cũ để vài năm sau lại cuốn trôi thì đó là sự lãng phí. Vậy phải tính toán vài năm nữa con đường đó nếu có lũ vẫn chịu đựơc. Hoặc là phải xây cầu, tăng khẩu độ cống ở khu vực đó. Chúng ta biết là nước chảy theo hướng Tây Đông, đường thì chạy theo hướng Bắc Nam, vậy làm sao để đường không thành đê, không cản trở dòng chảy của nước thì ta mới thoát lũ ra biển nhanh được. Miền Trung có điểm bất lợi là sườn núi dốc, lũ về nhanh. Nhưng có lợi thế là đất ở miền Trung hẹp, gần biển nên nước rút cũng khá nhanh. Nếu ta cân bằng được hai yếu tố này, tạo điều kiện cho nước ra biển thật nhanh thì lũ sẽ giảm cao độ, ngập thì cũng thời gian ngắn hơn. Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội |
| You are subscribed to email updates from Đọt Chuối Non To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google Inc., 20 West Kinzie, Chicago IL USA 60610 | |
No comments:
Post a Comment