Sunday, November 21, 2010

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Không tin là tin tốt

Posted: 21 Nov 2010 10:51 AM PST

"No news is good news" là cụm từ dân Mỹ dùng thường xuyên hàng ngày. Gặp nhau, đối thoại đại khái thế này:

– Good morning, John. How are you?
– Oh, nothing much. How are you?
– Good. No news is good news. No news for me too.
– Great, see ya.
– See ya.

Và đây là một chân lý, các bạn thấy không? Không tin là tin tốt. Nếu ta chúng đọc tất cả các bản tin trên báo chí, những người có tên trong các bản tin, có lẽ ít nhất là 80% nếu không là 90%, đều là liên hệ đến tin xấu—không xì căng đan tham nhũng tình ái, thì cũng bị dân kêu la hay công an điều tra chuyện gì đó, nếu không thì đó là tai nạn gì đó… Rất ít khi người ta có tên trên báo với tin tốt.

Thường là, làm việc tốt cả đời cũng chẳng có tin gì cả. Nếu bạn là nhà giáo chẳng hạn, làm việc rất chăm chỉ, tốt với học sinh, chẳng làm điều gì bậy, cả đời như thế chắc cũng chẳng ma nào biết bạn là ai. Trừ vài học trò còn nhớ đến mình, dạy học đã 30 năm cũng vẫn vô danh, trong khi các thầy cô mới vào nghề năm ba năm có thể đã nổi danh cả nước nếu có xì căng đan tình ái nào trên báo rồi. Trước lúc về hưu, nếu may mắn thì bạn có một bằng khen từ quan chức nhà nước nào đó cho cuộc đời nhà giáo "tận tụy" của bạn, nhưng chuyện đó chắc cũng chẳng thành tin trên báo nào cả. (Và khi thiên hạ nói bạn "tận tụy" có nghĩ là bạn cũng đã sắp về chầu chúa rồi. Con nít chẳng bao giờ được từ "tận tụy". Cho nên bằng khen vì "tận tụy" cũng chẳng là điều nên mong).

Nói chung, cuộc đời là vậy. Làm việc tốt thì rất ít khi người ta biết đến mình. Nghề luật sư chẳng hạn. Nếu bạn là luật sư rất giỏi, bạn đã tính trước hết cho thân chủ từng bước một, nên mọi bước đều chắc ăn, vững chải, chẳng bao giờ bị ai kiện cáo, cho nên mọi người cảm thấy trả tiền cho bạn thật phí tiền. Luật sư tồi thì cứ để thân chủ bị kiện cáo hoài, và mình phải vào tòa biện hộ hoài, thì thiên hạ thấy rất cần luật sư như thế. Bác sĩ cũng thế. Bác sĩ giỏi chỉ cho thân chủ cách sống tốt cho nên chẳng bao giờ bị bệnh và chẳng thấy cần bác sĩ. Bác sĩ tồi thì bệnh nhân cứ bệnh rề rề và cần mình đều đều. Làm chồng cũng vậy. Nếu bạn là chồng tốt cha tốt, thì may ra vợ con bạn biết, chứ chẳng ai biết cả. Nhưng nếu bạn là chồng ham chơi bên ngoài, thì ngoài việc bà xã bắt đầu để ‎ý và than khóc, có thể có lúc bạn được lên báo cho cả nước biết vì xì căng đan tình ái nào đó.

Thiên hạ chỉ thích tin giật gân. Và chuyện tốt thì thường là rất xìu, chẳng giật gân tí nào. Cái ác, cái khổ, mới là tin độc.

Bản chất của điều tốt là thế. Ta đã nói hàng ngày rằng "khiêm tốn là đầu mối của mọi đức hạnh". Khiêm tốn là không tôi. Mà không tôi thì đương nhiên là không tin tức, không báo chí, không nổi danh.

Cho nên, nếu ngày mai bạn còn mơ mình được nổi danh thì hãy dành thêm một phút suy nghĩ. Thực sự là đại đại đa số anh hùng của loài người là những anh hùng vô danh, vì bản chất của việc làm tốt là không tôi, là vô danh. Đôi khi có vài anh hùng rất nổi danh, thế cũng tốt, để mọi người có gương mà noi theo. Nhưng đó chỉ là một vài bong bóng nước trên mặt biển. Tuyệt đại đa số anh hùng của con người là anh hùng vô danh. Vì chân l‎ý anh hùng là thế.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

70s Rock – Owner Of A Lonely Heart – Yes

Posted: 20 Nov 2010 11:07 AM PST

Chủ nhân của quả tim cô đơn

(Ban nhạc: Yes)

Hãy chuyển động mình
Anh luôn luôn sống cuộc đời của anh
Không bao giờ nghĩ về tương lai
Hãy tự chứng minh
Anh là chuyển động anh làm
Chấp nhận may rủi để thắng hay mất nàng

Hãy thấy chính mình
Anh là những bước chân anh bước
Anh và anh – và đó là đường duy nhất

Hãy lắc chính mình
Anh là mỗi chuyển động anh làm
Câu chuyện kể như thế

Chủ nhân của quả tim cô đơn
Chủ nhân của quả tim cô đơn
Khá hơn là – một
Chủ nhân của quả tim cô đơn
Chủ nhân của quả tim cô đơn

Giả dụ anh không muốn chấp nhận may rủi
Anh đã bị đau đớn nhiều trước đây

Hãy nhìn kìa
Chim ó trên trời
Hắn múa với chỉ mình hắn
Anh mất chính anh
Không, không vì thương hại
Chẳng có lý do thật để cô đơn
Hãy là chính mình
Hãy cho ý chí tự do của mình một cơ hội
Anh phải muốn thành công

Chủ nhân của quả tim cô đơn
Chủ nhân của quả tim cô đơn
Khá hơn là – một
Chủ nhân của quả tim cô đơn
Chủ nhân của quả tim cô đơn

Chủ nhân của quả tim cô đơn

Sau khi tôi do dự
Tôi rất bối rối
Tình yêu của tôi nói đừng bao giờ nghi ngờ ‎ý chí của mình
Cuối cùng anh sẽ phải đi
Nhìn trước khi nhảy
Và đừng do dự chút nào – không không
Chủ nhân của quả tim cô đơn

Chủ nhân của quả tim cô đơn

Chủ nhân của quả tim cô đơn
Chủ nhân của quả tim cô đơn
Khá hơn là – một
Chủ nhân của quả tim cô đơn
Chủ nhân của quả tim cô đơn
(lập lại)

Chủ nhân của quả tim cô đơn

Trước sau gì mỗi kết luận
Đều sẽ quyết định con tim cô đơn
Nó sẽ kích thích nó sẽ vui sướng
Nó sẽ cho một khởi hành tốt hơn

Chủ nhân của quả tim cô đơn

Chủ nhân của quả tim cô đơn

Đừng lừa dối ý chí tự do của anh
Đừng lùa dối ý chí tụ do của anh
Cứ chấp nhận nó

Chủ nhân của quả tim cô đơn

(TĐH dịch)

Owner Of A Lonely Heart

Artist(Band):Yes
(Rabin/Anderson/Squire/Horn)

Move yourself
You always live your life
Never thinking of the future
Prove yourself
You are the move you make
Take your chances win or lose her

See yourself
You are the steps you take
You and you – and that’s the only way

Shake shake yourself
You’re every move you make
So the story goes

Owner of a lonely heart
Owner of a lonely heart
Much better than – a
Owner of a broken heart
Owner of a lonely heart

Say you don’t want to chance it
You’ve been hurt so before

Watch it now
The eagle in the sky
How he dancin’ one and only
You lose yourself
No not for pitýs sake
There’s no real reason to be lonely
Be yourself
Give your free will a chance
You’ve got to want to succeed

Owner of a lonely heart
Owner of a lonely heart
Much better than – a
Owner of a broken heart
Owner of a lonely heart

Owner of a lonely heart

After my own indecision
They confused me so
My love said never question your will at all
In the end you’ve got to go
Look before you leap
And don’t you hesitate at all – no no
Owner of a lonely heart

Owner of a lonely heart

Owner of a lonely heart
Owner of a lonely heart
Much better than – a
Owner of a broken heart
Owner of a lonely heart
(repeat)

Owner of a lonely heart

Sooner or later each conclusion
Will decide the lonely heart
It will excite it will delight
It will give a better start

Owner of a lonely heart

Owner of a lonely heart

Don’t deceive your free will at all
Don’t deceive your free will at all
Don’t deceive your free will at all
Just receive it

Owner of a lonely heart

Yes thành hình năm 1968 ở London, được xem là một trong những ban nhạc tiền phong về progressive rock. Progressive rock bắt đầu thập niên 60s và 70s từ Anh, là cố gắng của các ban nhạc để đưa nhạc rock lên một tầng cao hơn về sáng tạo và nghệ thuật. Về cơ cấu họ rời bỏ cơ cấu cổ điển của phiên khúc-điệp khúc và dùng mọi cơ cấu khác lạ, về âm hưởng họ cố tình đưa vào rock âm hưởng của nhiều loại nhạc khác nhau—cổ điển, jazz, nhạc các nước…, về lời nhạc thì triết lý và sâu sắc hơn.

Yes vẫn tiếp tục trình diễn ngày nay, đã hơn 40 năm, nhưng đã thay đổi nghệ sĩ rất nhiều lần. Nghệ sĩ duy nhất có mặt lúc đầu đến nay là tay bass Chris Squire. Owner of the Lonely Heart, bản nhạc nổi tiếng nhất của Yes ngày nay, thật ra ra đời năm 1983. Bản nhạc nổi tiếng trước đó của Yes là Roundabout năm 1971.

Yes live in Lugano 2004 – “Owner of a Lonely Heart”


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa

Thầy cô là gì?

Posted: 20 Nov 2010 11:06 AM PST

Chào các bạn,

Vào thời phong kiến chúng ta theo nho giáo và có quân sư phụ–vua, thầy, cha. Vua là thiên tử, con của Trời, thay trời trị dân. Thầy chỉ dưới vua, và cao hơn cha. Ngày nay thầy cô phần đông là thiếu thốn, học trò nhiều khi xấc xược, phụ huynh đôi khi bắt nạt thầy cô, và thầy cô đôi khi làm điều xằng bậy. Phong kiến cũng đã qua xa. Vậy thì, thầy cô hôm nay là gì? Đóng vai trò gì trong xã hội? Và đứng ở vị trí nào trong xã hội?

Ta có đủ mọi loại thầy của mọi loại người và mọi cấp người—từ cô giáo vườn trẻ đến các giảng viên cho các chuyên gia. Mỗi loại thầy có một tầm quan trọng khác nhau đối với mỗi loại học trò, và quan hệ thầy trò cũng vì đó mà thay đổi theo từng trường hợp. Nhưng trong bài này, hãy lấy thầy của các em vị thành niên—từ vườn trẻ đến hết cấp III–làm chuẩn, rồi từ đó ta có thể suy luận về các loại thầy khác khi cần.

Ngày nay tư tưởng dân chủ bình đẳng là tư tưởng chính, cho nên trong các thảo luận chúng ta thường đánh dấu hỏi về các hệ cấp truyền thống, như là quân 1, sư 2, phụ 3, hay thầy 1 và trò 2. Và chúng ta nhấn mạnh ý‎ niệm bình đẳng trong mọi liên hệ con người, kể cả liên hệ thầy trò. Trong thực hành, điều này có nghĩa là học trò không chỉ thụ động ngồi nghe và nuốt lời thầy nói như lối học vẹt khi xưa, nhưng được khuyến khích đặt câu hỏi và tranh luận bình đẳng với thầy. Ý niệm dân chủ bình đẳng tự chính nó ảnh hưởng đến phương cách học tập và đến liên hệ thầy trò. Thế thì, ngày nay liên hệ thầy trò là gì? Có còn cao hơn liên hệ cha con? Và học trò có còn nên kính thầy hơn là kính cả bố mình, hay ít ra là kính thầy cũng như kính bố?

Có lẽ là chúng ta không cần phải tiếp cận vấn đề với phương thức pháp lý của luật gia viết luật—cứ viết ra luật mới cho mọi người theo. Cách hay nhất là nhìn vào thực tế của liên hệ thầy trò trong đời sống học sinh.

Trẻ em tự nhiên là học theo tác phong của người lớn, nhất là những người lớn gần gũi các em hàng ngày. Đó là cách các em học nói, học cười, học cư xử, học phép tắc… Trẻ em chẳng có cách nào khác để học sống ngoại trừ được người lớn chỉ dạy và bắt chước người lớn. Và bắt chước còn quan trọng hơn cả chỉ dạy. "Trẻ em bắt chước điều các em thấy", đây là quy luật căn bản trong giáo dục trẻ em. Nếu bố mẹ dạy các em nói thật, nhưng bố mẹ cứ nói dối trước mặt các em thường xuyên, đương nhiên là các em sẽ nói dối thường xuyên. Bố mẹ dạy các em yêu người, nhưng luôn luôn chửi bới mạ lị người khác trước mặt các em, đương nhiên là các em sẽ chửi bới mạ lị thường xuyên.

Chính cách học tự nhiên qua bắt chước đặt các thầy cô của các em từ vườn trẻ đến cấp III vào một vị thế cực kỳ quan trọng—các em sẽ bắt chước thái độ và tác phong sống của thầy cô, dù thầy cô muốn hay không, và dù thầy cô có dạy các em điều gì khác. Và thầy cô ảnh hưởng đến các em mạnh hơn bố mẹ, vì ngày nay các em gặp thầy cô nhiều giờ trong ngày hơn gặp bố mẹ. Trong rất nhiều gia đình, bố mẹ con cái may ra thấy nhau một chút buổi sáng và buổi tối trước khi ngủ, còn trong ngày thì mạnh ai nấy lo việc của mình. Nhưng, ra khỏi nhà là các em đã ở với thầy cô.

Cho nên phong kiến hay không phong kiến, ảnh hưởng của thầy cô trên các em vẫn nhiều hơn ảnh hưởng của bố mẹ trên các em. Sự thật này đặt các thầy cô vào một vị thế tinh thần "cao hơn bố" dù muốn hay không.

Vi vậy, thầy cô không thể xem như mình chỉ là người truyền bá kiến thức khoa cử, như toán, sử, văn…, mà là người mẫu về đạo sống cho mọi học trò. Thầy dạy toán là người mẫu đạo sống qua những giờ dạy toán. Cô dạy văn là người mẫu đạo sống qua những giờ dạy văn. Nhưng nói "qua những giờ dạy" vẫn còn chưa đúng. Thầy cô làm người mẫu cho các em 24 giờ một ngày, trong lớp học và ngoài lớp học. Không nghỉ.

Và dĩ nhiên là ảnh hưởng thì ảnh hưởng mọi thứ, cả tốt lẫn xấu. Cho nên nếu thầy cô có tác phong thiếu tự trọng, chụp giật tiền bạc, thiếu tình yêu, thiếu hy sinh, vị kỉ, cái tôi rất lớn… thì đương nhiên là thầy cô sẽ sinh ra một mớ học trò với các thái độ và tư duy đó.

Vì ảnh hưởng của thầy cô cao hơn bố mẹ, cho nên nếu thầy cô có chút tình yêu và trách nhiệm, thì đương nhiên phải sống một cuộc sống "siêu nhân" một chút dù muốn hay không. Để có được một thế hệ trẻ tốt, thầy cô bắt buộc phải là tấm gương sống khiêm tốn, thành thật, yêu ái và hy sinh. Ta có thể nói đến lương bổng và sự kính trọng của xã hội đối với thầy cô. Và đây là vấn đề quản lý xã hội quan trọng mà chúng ta phải quan tâm cho thầy cô và hệ thống giáo dục. Nhưng thầy cô không nên để lương bổng và những lắng lo khác lấy mình ra khỏi vai trò phải là người mẫu “siêu nhân” cho các em. Các em không biết thầy cô có vấn đề gì, các em chỉ biết bắt chước điều gì các em thấy.

Ngày nay ngành sư phạm đào tạo nhiều thầy cô rất trẻ, 22, 23 tuổi, chưa có kinh nghiệm đời, nên không thể nắm vững được tinh yếu của vai trò "quan trọng hơn bố mẹ" của mình. Và nhiều cô thầy chỉ xem mình như là một người truyền tải kiến thức khoa cử. Sự thật là, kiến thức không cần có thầy cô để truyền tải, học trò có thể tự lấy kiến thức từ computer. Nhưng đạo sống thì chỉ có một cách để học—từ người lớn. Và trong số người lớn của các em, thầy cô đứng hàng đầu, tính theo thời gian gần nhau hàng ngày để ảnh hưởng nhau.

Vì vậy, chúng ta hãy cùng nhau chúc các thầy cô nghị lực vững vàng trong vai trò "siêu nhân" ép buộc của mình.

Và khi thầy cô làm đúng vai trò tự nhiên của mình, thì có khả năng rất cao là học trò, phụ huynh, và xã hội cũng vì đó mà làm đúng vai trò tự nhiên của họ.

Trần Đình Hoành
Nhân ngày thầy cô 20.11.2010

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Đắm đuối vẻ đẹp hoa hậu HIV

Posted: 20 Nov 2010 11:03 AM PST

Mô tả ảnh.- Tối 14/11, các người đẹp sống chung với HIV đã có một đêm chung kết đầy cảm xúc với cả nụ cười và nước mắt. Cuộc thi nào rồi cũng có người thắng thua, nhưng tất cả 15 chị em có mặt trong đêm chung kết này đều xứng đáng nhận về mình “vương miện” của nghị lực, tình yêu cuộc sống.

Hội trường nhà hát Tuổi trẻ (Hà Nội) nơi tổ chức đêm Chung kết hội thi “Dấu + duyên dáng” tối 14/11 không còn một ghế trống. Đúng 20h cuộc thi diễn ra, nhưng người nhà, bạn bè, đồng nghiệp của các thí sinh đã tới từ rất sớm để cổ vũ, động viên các chị.

Và khi ánh đèn sân khấu bật sáng, các người đẹp bước ra trong tiếng reo hò, cổ vũ nhiệt tình của các khán giả. Mới hôm qua thôi, các chị còn là những nông dân quanh năm chân lấm tay bùn, là cô phát thanh viên đài truyền thanh của xã, là đồng đẳng viên tuyên truyền HIV,…vậy mà hôm nay, tất cả đã “lột xác” trở thành những “hoàng hậu”, quý bà với những bộ cánh lộng lẫy.

Dẫu cho bước đi còn ngượng ngùng, e dè nhưng hơn hết họ đã cố gắng hết mình và cho tất cả mọi người được sống trong những phút giây thật xúc động. Cuối chương trình, khi MC nam tiến tới định hỏi đôi điều cảm xúc của bản thân, có lẽ quá xúc động, chị Hoàng Thị Tuyết đã bật khóc, cố gắng lắm chị mới nói được một lời “cuộc đời tôi thì nhiều vất vả lắm…”, rồi lại nức nở.

Kết quả cuối cùng BTC đã trao các giải cho các danh mục: mặc áo dài đẹp nhất thuộc về chị Nguyễn Thị Chưng (Quảng Ninh), gương mặt khả ái nhất thuộc về chị Bùi Thị Hiền (Hòa Bình), hình thể đẹp nhất thuộc về chị Quàng Thị Nguyệt (Điện Biên), ứng xử hay nhất thuộc về chị Nghiêm Thị Lan (Thái Bình), Á hậu 2 thuộc về chị Tô Thị Tuyết (Bắc Giang), Á hậu 1 thuộc về chị Nghiêm Thị Lan (Thái Bình) và hoa hậu hội thi Dấu + duyên dáng thuộc về chị Trần Thị Huệ (Hà Nội).

Dưới đây là một số hình ảnh đêm chung kết:

Mô tả ảnh.
Mở đầu là phần thi trang phục áo dài. Đây chính là người mặc trang phục áo dài đẹp nhất, chị Nguyễn Thị Chưng (Quảng Ninh).
Mô tả ảnh.
Nhìn chị Nguyễn Thị Liễu (Thái Nguyên) thướt tha trong tà áo dài, ít ai biết rằng ngoài đời chị vẫn là một nông dân, quanh năm chân lấm tay bùn. Đây là lần đầu chị đi đôi guốc cao.
Mô tả ảnh.
Duyên dáng trong tà áo dài thướt tha.
Mô tả ảnh. Mô tả ảnh.
Thế nên cũng dễ hiểu và thông cảm cho những bước đi, dáng đứng còn ngượng ngùng của các chị trên sân khấu .
Mô tả ảnh. Mô tả ảnh.
Nhưng trên hết tất cả, họ đã cố gắng hết sức tập luyện dù có rất ít thời gian làm quen với những đôi guốc cao, học đi đứng trên sân khấu.
Mô tả ảnh.
Thí sinh có gương mặt khả ái nhất, chị Bùi Thị Hiền (Hòa Bình).
Mô tả ảnh.
Lộng lẫy.
Mô tả ảnh. Mô tả ảnh.
Và cũng điệu đà…
Mô tả ảnh. Mô tả ảnh.
Và quyến rũ trong những bộ váy đầy màu sắc.
Mô tả ảnh.
Đại sứ Mỹ Michael Michalak cũng có mặt, cổ vũ cho các thí sinh trong đêm chung kết.
Mô tả ảnh.
Đã có những giọt nước mắt xúc động trào dâng. Tay trong tay, các chị chính là minh chứng cho sự đoàn kết, vươn lên khó khăn của những người có HIV.
Mô tả ảnh.
Đại sứ Mỹ Michael Michalak, hoa hậu thể thao 2007 Trần Thị Quỳnh chụp cùng lên trao giải cho hoa hậu Trần Thị Huệ (chính giữa) và chụp ảnh chung với Á hậu 1 Nghiêm Thị Lan (ngoài cùng bên trái) và Á hậu 2 Tô Thị Tuyết (ngoài cùng bên phải).
  • Văn Chung – Quang Anh

Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng

Lời cảnh báo từ cuốn sách về bô-xít Tây Nguyên

Posted: 20 Nov 2010 11:02 AM PST

(VEF) – Cuốn sách về bô-xít Tây Nguyên do 9 nhà khoa học, nhà nghiên cứu soạn thảo sẽ chính thức phát hành trong 8 ngày nữa, với lời cảnh báo: "Nếu cứ sa đà vào kinh tế bóc lột tài nguyên, Việt Nam sẽ càng nghèo đi".

Với tựa đề "Khai thác bauxite và phát triển bền vững Tây Nguyên", gồm 7 chương, dày hơn 200 trang và thuộc thể loại chuyên khảo, cuốn sách mổ xẻ toàn diện các vấn đề về kỹ thuật, kinh tế, xã hội, môi trường… của ngành công nghiệp nhôm nói chung và chủ trương khai thác bô-xít ở Tây Nguyên hiện nay.

Phó Viện trưởng CODE Phạm Quang Tú cho biết, cuốn sách sẽ cung cấp thông tin toàn diện
khách quan về vấn đề bô-xít Tây Nguyên (ảnh: M.H)

Không chỉ động chạm vào vấn đề thời sự đang nóng bỏng nhất trong giới khoa học và dư luận xã hội, cuốn sách được ra mắt ở thời điểm rất đặc biệt.

Đó là chỉ ngay đầu tuần tới, trước kiến nghị dừng dự án bô-xít của gần 2.500 nhà khoa học, nhân sĩ trí thức cả nước, Thủ tướng sẽ quyết thế nào?

Bởi vấn đề bô-xít Tây Nguyên sẽ là tâm điểm ở phiên chất vấn của Quốc hội  đối với các bộ trưởng và Thủ tướng Chính phủ  từ ngày 22 đến 24/11 này.

Trong nhóm 9 nhà khoa học, nhà nghiên cứu có uy tín đầu ngành khai khoáng nhôm cùng soạn thảo, có sự góp mặt của nhà văn Nguyên Ngọc. GS.TSKH Lê Văn Khoa, Viện trưởng Viện Tư vấn phát triển là Tổng biên tập. Ấn phẩm do Nhà xuất bản Tri thức phát hành.

Tại buổi giới thiệu sách chiều qua,18/11, GS TSKH Đặng Trung Thuận cho biết, 2 năm trước đây, tháng 5/2008, 16 nhà khoa học đã cùng ký lá thư đầu tiên gửi lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ với kiến nghị chủ đạo: không nên triển khai việc khai thác bô-xít ở Tây Nguyên một cách ồ ạt. Cuốn sách này đã truyền tải cơ bản thông điệp của bản kiến nghị đó.

GS Thuận nói: "Đó là tài liệu chưa từng công bố trên các phương tiện thông tin đại chúng, nhưng đến giờ, với những gì đã diễn ra 2 năm qua, chúng tôi thấy có thể công bố được."

Nhà nghiên cứu Nguyễn Trung bộc bạch: "Chúng tôi hi vọng cuốn sách sẽ mang lại những gợi ý cho những người làm công nghiệp nhôm, những nhà quản lý những điều mà không thể không quan tâm về bô-xít Tây Nguyên".

"Hãy thử tưởng tượng, để làm 1 tấn nhôm, phải tốn 13.000-14.000 kWh, bằng một hộ gia đình tiêu dùng điện trong cả 20 năm. Thế giới đã coi công nghiệp nhôm là "công nghiệp bẩn", tiêu tốn năng lượng và đã đưa ra 10 điều kiện cơ bản để một quốc gia có nên đi vào ngành công nghiệp này hay không", tác giả Trung nói.

Khi đang soạn thảo cuốn sách thì sự cố vỡ hồ bùn đỏ ở Hungari xảy ra. Nhưng theo tác giả Nguyễn Trung, vấn đề bô-xít Tây Nguyên không chỉ là chuyện bùn đỏ, hay công nghệ khai thác.

Và cũng đừng nghĩ, giải quyết được vấn đề công nghệ thì chúng ta có thể đi vào thị trường nhôm thế giới.

“Nếu không tính đúng, tính đủ thì chúng ta sẽ có nguy cơ sa đà vào phát triển kinh tế thượng nguồn và nếu vậy, Việt Nam sẽ càng nghèo đi”, ông Trung nhấn mạnh.

Chia sẻ thêm về quan điểm làm dự án bô-xít , Tổng biên tập cuốn sách, GS Lê Văn Khoa cho rằng: "Xu thế trên thế giới chuyển khai thác bô-xít từ nơi ít nguồn nước sang nơi dồi dào nguồn nước, từ nơi thiếu điện sang nơi nhiều điện.

Nhưng, Việt Nam lại thiếu cả 2 điều kiện đó. Xu thế khai thác khoáng sản là để chế biến sâu, nhằm tiết kiệm tài nguyên, tăng tính hiệu quả thì ở đây, dường như Việt Nam lại không làm thế.”

Dự án bô-xít sẽ chiếm một diện tích đất lớn, trong khi đó là đất đỏ bazan, là vùng đất màu mỡ nhất Việt Nam, là viên ngọc quí. Khi khai thác bô-xít, dù có hoàn thổ thì đất đai hoàn thổ đó cũng không thể còn màu mỡ như cũ. Như vậy, sẽ ảnh hưởng kế sinh nhai của đồng bào dân tộc Tây Nguyên cả về kinh tế, xã hội, chính trị…

"Vì thế, chúng tôi thấy cần phải làm điều gì đó…", GS Khoa nói.

Mặc dù, đây là sách khoa học nhưng câu chữ trong cuốn sách rất giản dị, lời lẽ chừng mực, chân thành. Ở chương cuối, nhóm tác giả đã viết: "Lấy của trời thì phải trả lại trời, không có cách gì trốn nợ trời được. Kinh tế bóc lột tài nguyên thiên nhiên là như vậy… Công nghiệp bôxít như đang triển khai hứa hẹn là "cái bẫy hay lời nguyền tài nguyên" còn lớn hơn đối với Tây Nguyên và cả nước."

Mô tả ảnh.
Nhà máy sản xuất alumina ở Tân Rai sẽ hoạt động năm 2011  (ảnh: Phạm Huyền)

Lời kết của cuốn sách cũng đầy tâm tư, day dứt.

Kể về kỷ niệm hồi tháng 8/2010, khi nhóm tác giả đang rong ruổi ở vùng đất Tây Nguyên, lời kết có đoạn: "Đang mải mê với quá khứ, bỗng mây đen kéo đến phủ kín bầu trời, một cơn mưa rừng bất chợt ập đến, những dòng chảy mặt màu đỏ quạnh trên nền đất đỏ bazan, rồi nhanh chóng tràn qua cả mặt đường, cản trở cả lối đi,.

Mọi người chợt nhận ra rằng, thảm rừng Tây Nguyên không còn nữa, nó đã bị tàn phá nặng nề bởi những tổ hợp lâm công nghiệp sau ngày giải phóng miền Nam. Còn chăng chỉ những mảnh rừng nguyên sinh đâu đó nằm trong các khu bảo tồn thiên nhiên… ở độ cao 1.000-2.000m?"

Nhóm tác giả trăn trở: "Giờ đây, nếu khai thác và chế biến quặng bô-xít với qui mô lớn, trên diện rộng, nguy cơ một lần nữa lại tiếp tục làm cho rừng Tây Nguyên – nóc nhà của Đông Dương bị xâm phạm, khó có cơ hội để phục hồi….Vì lẽ đó, họat động của nhà máy alumina thử nghiệm ở Tân Rai cần được tính toán kỹ càng hơn…”

Và chốt lại vấn đề, nhóm tác giả khẳng định: "Điều chắn chắn rằng, trong bối cảnh hiện nay, chuyển sang phát triển bền vững đang trở thành đòi hỏi, thành mệnh lệnh của cuộc sống đối với Tây Nguyên và cả nước. Đương thời Bác Hồ dạy rằng: Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong".

"Chúng tôi đều đã 20, 30 tuổi Đảng, có người đã 50 tuổi Đảng. Chúng tôi viết cuốn sách này là với trách nhiệm của một Đảng viên, nêu lên tâm tư, suy nghĩ có cơ sở khoa học để Nhà nước xem xét quyết định một vấn đề lớn. Xin hãy hiểu, đó là cuốn sách được viết bằng chữ Tâm của các nhà khoa học Việt Nam", GS Đặng Trung Thuận bày tỏ.


Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội

No comments:

Post a Comment