Friday, November 12, 2010

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


I Don’t Wanna Miss A Thing – Aerosmith

Posted: 12 Nov 2010 01:45 PM PST

Anh không muốn mất một điều gì

(Aerosmith)

Anh có thể thức chỉ để nghe em thở
Ngắm em cười trong giấc ngủ
Xa xôi và mơ màng
Anh có thể dùng cả đời anh trong tận hiến ngọt ngào này
Anh có thể lạc trong giây phút này vĩnh viễn
Ôi, mỗi phút sống bên em
Là một quý báu anh gìn giữ

Anh không muốn nhắm mắt
Anh không muốn rơi vào giấc ngủ
Vì anh sẽ mất em, em yêu
Anh không muốn mất một điều gì
Vì ngay cả khi anh mơ về em
Giấc mơ ngọt ngào nhất cũng chẳng đủ
Anh vẫn mất em, em yêu
Và anh chẳng muốn mất một điều gì

Nằm bên em
Cảm thấy nhịp đập tim em
Và tự hỏi em đang mơ gì
Tự hỏi em có đang mơ thấy anh
Rồi anh hôn mắt em và cảm ơn Chúa cho chúng ta bên nhau
Và anh chỉ muốn ở bên em
Trong phút giây này vĩnh viễn, vĩnh viễn và vĩnh viễn

Anh không muốn nhắm mắt
Anh không muốn rơi vào giấc ngủ
Vì anh sẽ mất em, em yêu
Anh không muốn mất một điều gì
Vì ngay cả khi anh mơ về em
Giấc mơ ngọt ngào nhất cũng chẳng đủ
Anh vẫn mất em, em yêu
Và anh chẳng muốn mất một điều gì

Anh không muốn mất một nụ cười
Anh không muốn mất một nụ hôn
Ô, anh chỉ muốn ở bên em
Ngay tại đây với em, như thế này
Anh chỉ muốn ôm em thật chặt
Cảm thấy tim em rất gần tim anh
Và cứ ở đây trong phút giây này
Cho đến tận cùng của thời gian
Anh không muốn nhắm mắt
Anh không muốn rơi vào giấc ngủ
Vì anh sẽ mất em, em yêu
Anh không muốn mất một điều gì
Vì ngay cả khi anh mơ về em
Giấc mơ ngọt ngào nhất cũng chẳng đủ
Anh vẫn mất em, em yêu
Và anh chẳng muốn mất một điều gì

Anh không muốn nhắm mắt
Anh không muốn rơi vào giấc ngủ
Vì anh sẽ mất em, em yêu
Anh không muốn mất một điều gì
Vì ngay cả khi anh mơ về em
Giấc mơ ngọt ngào nhất cũng chẳng đủ
Anh vẫn mất em, em yêu
Và anh chẳng muốn mất một điều gì

Anh không muốn nhắm mắt
Anh không muốn rơi vào giấc ngủ, vâng
Anh chẳng muốn mất một điều gì

(TĐH dịch)

I Don’t Wanna Miss A Thing

(Artist: Aerosmith)

I could stay awake just to hear you breathing
Watch you smile while you are sleeping
Far away and dreaming
I could spend my life in this sweet surrender
I could stay lost in this moment forever
Well, every moment spent with you
Is a moment I treasure

I don’t wanna close my eyes
I don’t wanna fall asleep
‘Cause I’d miss you, babe
And I don’t wanna miss a thing
‘Cause even when I dream of you
The sweetest dream will never do
I’d still miss you, babe
And I don’t wanna miss a thing

Lying close to you
Feeling your heart beating
And I’m wondering what you’re dreaming
Wondering if it’s me you’re seeing
Then I kiss your eyes and thank God we’re together
And I just wanna stay with you
In this moment forever, forever and ever

I don’t wanna close my eyes
I don’t wanna fall asleep
‘Cause I’d miss you, babe
And I don’t wanna miss a thing
‘Cause even when I dream of you
The sweetest dream will never do
I’d still miss you, babe
And I don’t wanna miss a thing

I don’t wanna miss one smile
I don’t wanna miss one kiss
Well, I just wanna be with you
Right here with you, just like this
I just wanna hold you close
Feel your heart so close to mine
And stay here in this moment
For all the rest of time

Don’t wanna close my eyes
Don’t wanna fall asleep
‘Cause I’d miss you, babe
And I don’t wanna miss a thing
‘Cause even when I dream of you
The sweetest dream will never do
‘Cause I’d still miss you, babe
And I don’t wanna miss a thing

I don’t wanna close my eyes
I don’t wanna fall asleep
‘Cause I’d miss you, babe
And I don’t wanna miss a thing
‘Cause even when I dream of you
The sweetest dream will never do
I’d still miss you, babe
And I don’t wanna miss a thing

Don’t wanna close my eyes
Don’t wanna fall asleep, yeah
I don’t wanna miss a thing

Aerosmith là một ban nhạc kích động nặng (hard rock) của Mỹ, đôi khi còn gọi là "Mấy Anh Chàng Tồi ở Boston" (The Bad Boys from Boston) and Ban Nhạc Rock anh Roll Vĩ Đại Nhất của Mỹ (America’s Greatest Rock and Roll Band). Aerosmith chơi nhạc hard rock với âm hưởng nhạc Blues cùng với ảnh hưởng của pop và heavy metal, và đã gây hứng khởi cho rất nhiều nhạc sĩ sau này. Ban nhạc thành hình năm 1970 ở Boston.

Aerosmith là ban nhạc Mỹ có số bán cao nhất trong lịch sử, với hơn 150 triệu albums, và có nhiều album gold và platinum nhất lịch sử các ban nhạc Mỹ. Aerosmith đã có được 21 Top 40 hits trên bảng Billboard Hot 100, 9 lần đứng đầu Mainstream Rock hits, 4 giải Grammy, và 10 giải MTV Video Music. Aerosmith được đưa vào Rock and Roll Hall of Fame năm 2001, và được tạp chí Rolling Stone và kênh TV âm nhạc VH1 đưa vào danh sách 100 Nghệ Sĩ Vĩ Đại nhất của mọi thời đại.

Video sau đây "I Don't Wanna Miss A Thing" trên Youtube có hơn 72 triệu lượt xem


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Song ngữ, Video & PPS, Văn Hóa

Mỗi chúng ta là một phần của tổng thể

Posted: 12 Nov 2010 01:45 PM PST

Chào các bạn,

Mỗi khi nói về thay đổi tư duy hay hành động, ví dụ như không vứt rác bừa bãi, xếp hàng ở nơi  công cộng để làm gương cho những người khác, người Việt hay phủ nhận bằng câu nói "Ôi giời, một mình mình thì làm được gì". Chúng ta thường nghĩ rằng bản thân chúng ta là quá nhỏ bé trong một xã hội rộng lớn (dù là "xã hội" theo nghĩa hẹp chỉ là nhóm 2-3 người) và trở nên rất thụ động trong việc thay đổi thói quen. Mặt khác, chúng ta có xu hướng mong chờ một vài hay nhiều cá nhân khác thay đổi và bắt chước theo và có một niềm tin mãnh liệt rằng "một con én không làm nên mùa Xuân". Tất nhiên, một con én không làm nên mùa xuân có nghĩa là nhiều con én sẽ làm nên mùa Xuân. Vậy ai sẽ là con én đầu tiên đây nếu như ai cũng chờ các con én khác?

Mỗi người trong một nhóm hay một xã hội dù lớn hay nhỏ đều là một phần của xã hội đó. Khi bạn gặp một người, không chỉ những gì mà bạn biết về người đó như học vấn, gia đình mà cách người đó nói chuyện, quần áo người đó mặc, ngôi nhà người đó ở và những bạn bè của người đó vv…đều ảnh hưởng tới suy nghĩ của bạn. Ngược lại tất cả những gì của bạn và xung quanh bạn cũng ảnh hưởng tới suy nghĩ của người khác về bạn.

Vậy tại sao chúng ta lại phủ nhận rằng chúng ta quá nhỏ bé trong thế giới này? Đó có phải là một lí do để trốn tránh sự thay đổi, để mãi cứ là một đứa trẻ không bao giờ lớn. Một hành động dù rất nhỏ của người này nhưng đôi khi trong một hoàn cảnh đặc biệt nào đó lại tạo ra một tác động rất lớn đối với người khác, mà đối với một số có thể là một khoảnh khắc quyết định trong cuộc đời họ. Hành động đó có thể là tốt hoặc xấu, và dẫn tới ảnh hưởng tốt hoặc xấu. Đối với một số người trung lập thì sẽ lựa chọn "không hành động" và cho là như thế là giải pháp an toàn, không hại đến ai. Nhưng nói đúng hơn, nếu thấy việc xấu mà không ngăn chặn, thấy ý tưởng tồi mà không phản bác…thì cũng coi như "đồng lõa" với cái xấu. Và rất nhiều người trong chúng ta đang lựa chọn cách im lặng mà không biết rằng mình đang mở đường cho cái xấu ngày càng lớn lên.

Nói tóm lại, nếu mỗi chúng ta nhận thực được sự tồn tại của mình quan trọng như thế nào với môi trường xung quanh, hẳn là nhiều người trong chúng ta đã cảm thấy yêu quý chính mình hơn, yêu cuộc sống của mình hơn, và sống tích cực hơn.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng.

Hoàng Khánh Hòa


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Biết nói sao đây?

Posted: 12 Nov 2010 01:44 PM PST

Chào các bạn,

Có lẽ các bạn đã biết vụ án Nguyễn Đức Nghĩa giết cô bạn gái một cách rất man rợ, và bị tòa tuyên án tử hình. Mới đây tòa phúc thẩm Hà Nội đã phán quyết giữ y án tử hình.

Mình không thích án tử hình bao giờ, nhưng đó không phải là điểm mình muốn nói đến. Điểm làm cho mình nhức nhối là bà mẹ của Nghĩa. Đây là một người phụ nữ yết ớt cả đời chỉ biết làm nội trợ và lo cho chồng con. Đùng một cái bà có tin con trai rất tử tế và hiền dịu của mình phạm án sát nhân rất dã man, đối diện án tử hình. Rồi chồng bà chạy đáo để lo “chạy” cho con, bị đụng xe trên đường đi mượn tiền lo án phí, và qua đời. Và bây giờ đứa con trai sắp sửa bị tử hình. (Xem hai bài báo dưới đây)

“Giờ tôi mất hết rồi… Không biết còn ai đau khổ hơn tôi nữa không? Không biết tôi còn có thể sống tiếp được nữa không?”.

Làm sao một người phụ nữ có thể sống với những khổ đau cùng cực như thế được nhỉ?

Tiếng khóc của người mẹ này làm mình chảy nước mắt. Là người truyền giảng tư duy tích cực, mình tự hỏi, “Mình có thể làm được gì cho một người phụ nữ tuyệt vọng đến thế, khổ đau đến thế?” Có ngôn từ gì có thể chia sẻ và an ủi được một người với cơn đau như thế? Ngoài sự lặng yên và đau nhói trong lòng, ta còn có thể làm gì được?

Mình thực sự là đối diện với một nỗi bất lực hoàn toàn. Và không phải chỉ là trong vụ này đối với mẹ Nghĩa. Thỉnh thoảng đọc báo có những thông tin về những khổ đau quá mức của ai đó, mình vẫn có những xúc cảm mạnh đến ứa nước mắt, cảm được một nỗi tuyệt vọng vô bờ của người kia, và vẫn tự hỏi “Nếu mình đang đứng gần người đó thì mình làm được gì, nói được gì?”

Đây không phải là một bài Trà Đàm chia sẻ kiến thức với các bạn như bình thường. Đây chỉ là chia sẻ những phút giây mình cảm thấy hoàn toàn bất lực, và không thấy điều gì có thể làm được cho người đang đau khổ, và nó thường làm mình cảm thấy như là tuyệt vọng. Kiến thức thì vẫn có đó, nhưng trước những cơn đau quá lớn mọi kiến thức và ngôn từ không những thành vô nghĩa mà còn có vẻ như là lãnh cảm.

Và những phút giây khó khăn này đến với mình cũng thường xuyên, vì đọc báo thì thấy chuyện thương tâm rất thường.

Những lúc như vậy mình chỉ biết ứa nước mắt, trên mặt hay trong lòng, và cầu nguyện thật thành tâm xin Chúa xót thương người đang đau khổ và nâng đỡ họ. Cầu nguyện như vậy cho mình cảm tưởng là ít ra mình cũng đã làm được việc gì đó cho người đó, và nếu lời cầu nguyện mình được trả lời thì việc mình làm đã có kết quả cụ thể. Nhưng cầu nguyện như vậy vẫn không giảm được cơn đau trong lòng mình và cảm giác bất lực mênh mông…

Biết nói sao đây?

Hoành

‘Giờ tôi mất hết rồi!’

- “…Giờ tôi mất hết rồi…” – tiếng của bà Chuân nghẹn ngào, nấc ứ đầy lên cổ, chìm dần vào tiếng “tút tút” của chiếc điện thoại...


>> Mẹ Nguyễn Đức Nghĩa xin giảm tội cho con
>> Nhiều người thương bố Nguyễn Đức Nghĩa
>> Bố Nguyễn Đức Nghĩa tử vong vì tai nạn

Ngày tột cùng đau khổ

Con trai phải đối mặt với án tử hình, chừng ấy thôi chưa phải đã hết đau đớn với bà Phạm Thị Chuân, mẹ hung thủ Nguyễn Đức Nghĩa. Ngày 30/10, người chồng đã gắn bó suốt 30 năm qua và là chỗ dựa tinh thần đã bỏ bà ra đi vì tai nạn giao thông, để lại gánh nặng tinh thần quá lớn.

Chiều tối 1/11, qua điện thoại, tôi cảm nhận được những gì mà chồng bà từng nhận xét về vợ mình quả không sai: Một người phụ nữ thật thà, vụng về, yếu đuối, chỉ biết lo chuyện nội trợ và hết lòng thương chồng con. Mọi việc lớn trong nhà đều do ông Nguyễn Đức Hùng, chồng bà gánh vác.

Và chuyện của Nghĩa, ông Hùng cũng là người đứng ra “lo liệu” từ đầu cho đến lúc ông trút hơi thở cuối vì tai nạn.

Nghẹn ngào, bà Chuân kể lại: Chiều hôm đó hai vợ chồng tôi đi có việc gia đình, khi trở về nhà, đến Thành phố Hải Dương thì đã xảy ra tai nạn. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, tôi cũng không thể nhớ rõ chuyện xảy ra như thế nào. Chỉ biết lúc hai vợ chồng tôi bị ngã lăn ra đường, mọi người xúm vào đỡ cả hai dậy.

Lúc đó tôi hoa hết cả mặt mày, nhìn phía sau chồng thấy một vũng máu. Lúc đó chồng tôi kêu lên: “Ôi anh đau quá, anh gẫy tay rồi!”. Sau khi nói một câu duy nhất đó, chồng tôi không nói được gì nữa, đưa vào viện thì người ta bảo trụy mạch rồi. Lúc đó tôi bàng hòang và không còn nhớ gì nữa.

Tai nạn bất ngờ ập đến khiến bà Chuân như người mất hồn, rất may có nhiều người tốt đã giúp bà mang chiếc xe máy vào bệnh viện, rồi sau đó còn tử tế lấy tiền trong cốp xe theo sự chỉ dẫn của bà Chuân để bà trả tiền viện phí.

Chính bà cũng bị thương, nên sau đó mọi chuyện đưa ông Hùng về nhà, đưa ông về nơi an nghỉ cuối cùng đều do họ hàng, làng nước lo chu đáo cả.

tang..jpg
Đám ma ông Hùng tại giáo xứ Lãm Hà. Ảnh: A.T

Hiện bà Chuân vẫn còn đau đớn với những vết khâu trên đầu, chân tay sưng tấy, mắt thì mờ đục không nhìn rõ mọi thứ. Nhưng tất cả những nỗi đau thể xác do vụ tai nạn giao thông gây nên không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần mà bà đang phải gánh chịu.

Không thể ngăn được tiếng nấc qua điện thoại, bà nghẹn lời: “Không biết còn ai đau khổ hơn tôi nữa không? Không biết tôi còn có thể sống tiếp được nữa không?”.

Kẻ sát nhân trong mắt người mẹ khổ đau

Có được một người chồng hết lòng thương yêu vợ con, hai đứa con, một trai, một gái được học hành đến nơi đến chốn, tưởng chừng hạnh phúc vẹn toàn đối với người phụ nữ tên Chuân. Nhưng tất cả đã sụp đổ vào cái ngày bà nhận được điện thoại của con trai gọi về từ Thái Nguyên.

Luật sư Nguyễn Anh Thơm sau khi hay tin bố Nguyễn Đức Nghĩa tử nạn, do quý trọng người cha hết lòng vì con đã đề nghị được tiếp tục bào chữa cho Nghĩa trong phiên phúc thẩm xử sắp tới.

“Hoàn cảnh gia đình Nghĩa lúc này may ra có thể được HĐXX xem xét phần nào, chứ tội của Nghĩa thì đã quá rõ” – Luật sư Thơm nói.

Nghe điện thoại, tai bà dần ù đi khi Nghĩa nói mình mới giết người. Rồi bà ngất lịm.

Tỉnh dậy, bà vẫn không thể tin nổi những gì vừa được nghe nên bảo chồng gọi lại cho con trai. Rồi bà lại phải ngất đi một lần nữa khi biết Nghĩa đã nói thật.

Bà bảo, đối với dư luận, Nghĩa là một kẻ sát nhân máu lạnh, nhiều người phẫn nộ trước hành vi tàn ác của hắn đối với nạn nhân, nhưng trong mắt người mẹ đáng thương này, Nguyễn Đức Nghĩa vẫn là một đứa con tình cảm.

“Mọi người cứ bảo nó gây án, không có tình cảm gì nhưng đối với tôi thì nó là người có tình cảm. Còn những việc nó gây ra cứ như là chuyện ở đâu đó, không biết tại sao nó lại như thế nữa”, bà Chuân nói trong nước mắt.

Bà kể rằng, những lần hai vợ chồng bà đi thăm đứa con tội lỗi ở trại giam, Nghĩa khóc rất nhiều và không ngớt lời xin bố mẹ tha thứ. Giây phút đó, ông Hùng bà Chuân không trách con mà chỉ động viên Nghĩa cố sống, bởi đối với ông bà, Nghĩa vẫn là niềm hy vọng.

Rồi bà lại thanh minh cho Nghĩa: “Hôm phúc thẩm bị hoãn, Nghĩa cười là do lúc đó nó nhìn thấy bác nó, cố đưa tay bị còng lên vẫy và cười với bác”.

“Bản án” xót lòng

Đối với bà Chuân, mất chồng trong lúc này là nỗi đau không có gì lớn hơn, khi trong mắt bà ông là một người chồng, người cha tuyệt vời.

“Ba mươi năm được làm vợ ông ấy, tôi thấy ông ấy là người tuyệt vời”, bà Chuân nghẹn ngào.

Người phụ nữ giờ đang phải thay chồng gánh vác mọi việc và sống tiếp những ngày khó nhọc khi đứa con trai duy nhất của bà đang phải đối mặt với án chết.

Bà không biết làm gì khác hơn là viết một lá đơn gửi TAND tối cao và VKSND tối cao xin được xem xét hoàn cảnh mà giảm án cho con trai.

Trong suốt cuộc trò chuyện qua điện thoại, bà luôn nghẹn lời nhắc đi nhắc lại câu nói: “Không biết tôi có qua nổi không?”.

Đối với bà Chuân, động lực để có thể sống tiếp những ngày sau là hy vọng con trai bà được giảm án. Những lời thống thiết đó cũng được bà ghi trong lá đơn xin giảm án cho con: “Định mệnh đã lấy đi người chồng của tôi. Còn người con trai duy nhất của gia đình tôi chỉ biết khẩn cầu tới các quý cơ quan xem xét để cho con trai tôi có cơ hội được sống, để tôi còn có được động lực sống nốt thời gian cuối của cuộc đời".

“Chồng đã không còn, giờ không biết đứa con duy nhất sẽ ra sao, tôi chỉ mong cho nó được khoan hồng. Nếu nó mà y án thì đúng là tôi không thể sống nổi. Tội của nó thì đúng rồi, nhưng dù sao tôi vẫn hy vọng nó được chiếu cố để tôi còn có đường sống. Giờ tôi mất hết rồi…” – tiếng của bà Chuân chìm nghẹn trong tiếng nấc ứ đầy lên cổ, hoà dần vào tiếng “tút tút” của chiếc điện thoại…

N.T

Cảm xúc trong phiên xử Nguyễn Đức Nghĩa

- Phiên xử Nguyễn Đức Nghĩa được đông đảo dư luận quan tâm. Điều đáng nói là tội của Nghĩa thì đã rõ, nhưng mỗi người lại có những cảm xúc đan xen, trái ngược nhau khi dự tòa.

Mỗi người một nỗi đau

8 giờ ngày 11/11, chiếc xe bít bùng chở Nguyễn Đức Nghĩa chạy vào sân tòa. Hắn bước xuống xe, trông gầy nhưng có vẻ rắn rỏi hơn trước. Nét mặt buồn, hắn thất thần bước đi giữa những ánh đèn flas liên tục nháy.

Bà Chuân mẹ Nghĩa ngồi chờ từ khá sớm. Đôi mắt bà thâm quầng và trông bà gầy hẳn đi. Cô con gái ngồi cạnh cố để mẹ dựa vào mình và liên tục theo dõi thái độ của mẹ.

Ở phần xét hỏi, vẫn cách trả lời lạnh lùng khúc triết, Nghĩa cho rằng hắn không giết người một cách man rợ vì ngay từ nhát dao đầu tiên thì Linh đã chết và những hành vi tiếp theo của hắn không thể làm cho nạn nhân có thể đau đớn thêm được nữa.

Những lời khai của Nghĩa về hành vi giết hại nạn nhân xấu số tên Linh không phải là điều gì mới mẻ, nhưng khi phải nghe lại những điều đó, nhiều người dự tòa vẫn không khỏi nhăn mặt và thốt lên những tiếng “kinh quá”… Ngay cả mẹ hắn cũng phải nhắm nghiền mắt lại khi nghe con khai tội.

d
Nguyễn Đức Nghĩa khi hay tin cha mất tại tòa. Ảnh: Lê Anh Dũng.

Ở hàng ghế dưới là hai vị phụ huynh đau khổ, ông Nguyễn Văn Ba (bố nạn nhân) thì đang chờ đợi phán xét nghiêm minh dành cho Nghĩa. Gia đình ông mời 3 luật sư để tham gia phiên xét xử phúc thẩm này. Được chủ tọa phiên tòa hỏi, ông Ba cương quyết đề nghị tử hình đối với Nghĩa. Mái tóc ông điểm bạc nhiều hơn kể từ ngày người ta phát hiện ra xác con gái ông. Nét mặt khắc khổ của ông hằn rõ những nỗi đau khó nói thành lời.

Ngồi phía sau ông, cách một hàng ghế là bà Chuân đang đứt từng khúc ruột khi nghe ông Ba nói mong muốn HĐXX ra phán quyết loại bỏ Nghĩa ra khỏi đời sống xã hội. Bà dường như kiệt sức, đôi mắt quầng thâm, sưng mọng vì nước mắt thỉnh thoảng lại nhắm nghiền, như thể những gì đang phải chịu đựng là quá sức với bà.

Tay bà bíu vào chiếc ghế trước mặt, người đổ dựa vào cô con gái ngồi cạnh cũng đang giàn giụa nước mắt. Nhìn thấy bộ dạng của người mẹ đau khổ đấy, nhiều người dành cho bà ánh mắt thương cảm, thậm chí là những giọt nước mắt chia sẻ.

Kẻ nhắc đến “tình”, người cần sự nghiêm minh của pháp luật

Vụ án dường như nóng lên khi luật sư Ngô Ngọc Thủy đột ngột cho biết cha Nghĩa đã ra đi vì tai nạn giao thông trên đường đến nhà người quen vay tiền khắc phục hậu quả cho con.

Nghe đến đây, Nghĩa nức nở khóc, gương mắt hắn méo xẹo, cặp kính cận nhòe nước. Môi mắm chặt, hắn đưa tay lên quyệt nước mắt. Nhưng những phút yếu mềm của Nghĩa nhanh chóng trôi qua. Ngay sau đó hắn lấy lại bình tĩnh và lại tiếp tục trả lời một cách mạch lạc, khúc triết. Phần tranh luận, hắn “đấu khẩu” một cách nhiệt tình. Dường như hắn không để sót một lời nào của luật sư.

d d
Nỗi đau của những bậc phụ huynh – Ảnh: LAD

Nhắc đến cái chết thương tâm của chồng, bà Chuân không nén nổi cảm xúc, bà bật khóc nấc giữa tòa. Vài người phụ nữ cố chen vào phòng xử án để theo dõi phiên tòa mắt cũng đỏ hoe khi nhìn thấy người mẹ đau khổ của Nghĩa.

Bà Chuân vẹo vọ ngồi trên ghế mà người như sắp đổ sụp xuống. Khi nghe VKS đề nghị án tử hình dành cho con trai, đột nhiên bà đứng bật dậy, lắp bắp, líu ríu những từ xin cho con được sống. Khi HĐXX đã bước vào phòng nghị án, bà Chuân lại cuống cuồng quay sang ông Ba mà gào khóc: “Ông Ba ơi cho tôi xin một con đường sống…”.

Cả phiên tòa lặng đi, chỉ còn nghe thấy tiếng nức nở của người phụ nữ bất hạnh: “Chồng tôi đã chết rồi, giờ con trai chết nốt thì tôi còn sống làm sao được nữa. Tôi mất hết phương hướng rồi…”.

Cả hai phía luật sư của gia đình bị hại và bị cáo đều nhắc nhiều đến ý kiến dư luận. Luật sư Thủy thì cho rằng HĐXX không nên vì sức ép dư luận, nhiều người căm phẫn bị cáo mà có những phán quyết thiếu chính xác. Và cũng nên xét đến chữ tình.

Còn luật sư của bên gia đình bị hại cũng đề nghị HĐXX không nên chú tâm đến dư luận hay cảm tính, bởi luật pháp cần nghiêm minh để đảm bảo tính răn đe. Nếu như tội đáng chết thì phải xử tử hình thì mới có thể nghiêm trị.

d
Phiên tòa nhận được nhiều sự quan tâm của dư luận – Ảnh: LAD

Khi tòa tuyên án tử hình Nguyễn Đức Nghĩa, một góc phòng xử án vang lên tiếng vỗ tay đồng tình. Hòa lẫn vào đám đông những người đến xem xử lại có người tỏ ra khó chịu với những tiếng vỗ tay đó. Một người thanh niên to béo còn hướng về phía những tiếng vỗ tay mà buông tiếng chửi thề.

Trao đổi với VietNamNet sau khi phiên xử kết thúc, luật sư Nguyễn Anh Thơm nói: “HĐXX đã tuyên 1 bản án, theo quan điểm của tôi là cũng có nhiều đau xót, nhưng nói chung cũng đã xác định với gia đình. Việc Nghĩa phải chịu mức hình phạt nghiêm khắc nhất, luật sư và gia đình đã lường trước được, nên phần tuyên bản án là phải tôn trọng HĐXX. Họ đã đánh giá tất cả các mặt pháp lý, nhân đạo… Nhưng do tính chất, hành vi của Nghĩa gây ra, rất khó thay đổi được”.

Còn ông Nguyễn Văn Ba, bố nạn nhân chia sẻ: “Tôi nhất trí với tính công minh của HĐXX, không chỉ cho gia đình mà cho cả xã hội”.

  • N.T

Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Không thể biện minh việc dùng vũ lực ở Biển Đông

Posted: 12 Nov 2010 01:43 PM PST

Tác giả: Anh Phương – Huỳnh Phan

Kiềm chế, minh bạch yêu sách và chính sách, tăng sử dụng cơ chế hợp tác khu vực, bắt đầu từ những lĩnh vực dễ, ít nhạy cảm… là con đường để kiểm soát xung đột Biển Đông, các học giả kết luận tại Hội thảo quốc tế về Biển Đông chiều 12/11.

>> VN tổ chức hội thảo quốc tế lần 2 về Biển Đông
>> Biển Đông: Hết mưa trời lại nắng

Sau hai ngày thảo luận với 7 phiên, Hội thảo Quốc tế: “”Biển Đông: Hợp tác vì an ninh và phát triển trong khu vực” đã kết thúc chiều 12/11 tại Hà Nội.

Ghi nhận thành công của Hội thảo, GS Leszek Buszynski, Trung tâm Chiến lược và quốc phòng, Đại học quốc gia Úc còn gợi ý “thậm chí cần tính trao giải Nobel Hòa bình cho các hội thảo này vì đã có đóng góp thực sự hữu ích đối với hòa bình trên thế giới”.

Vẫn trong tầm kiểm soát”

Trên tinh thần “thảo luận thẳng thắn, khách quan, trung thực, xây dựng và cầu thị” như đánh giá của Giám đốc Học viện Ngoại giao Dương Văn Quảng, đơn vị đồng chủ trì Hội thảo với Hội Luật gia Việt Nam, trong hai ngày hội thảo, các học giả và giới làm chính sách đã cùng thảo luận về tình hình Biển Đông với những biến động khu vực, trong cán cân sức mạnh cũng như những hành xử của các bên liên quan đến Biển Đông.

Các học giả cho rằng, tình hình Biển Đông đang có xu hướng gia tăng căng thẳng, nhất là hai năm trở lại đây. “Các bên hiểu và diễn giải luật quốc tế khác nhau, làm nóng tình hình Biển Đông“, GS Mark Valencia (Mỹ) đánh giá.

Ảnh Huỳnh Phan.

Vấn đề chủ quyền Biển Đông sẽ khó giải quyết trong một hai thế hệ tới do nhiều tranh chấp liên quan tới nhiều bên, và quan trọng hơn, tất cả các bên đều coi Biển Đông là lợi ích căn bản không thể thỏa hiệp, Đại sứ Rodolfo Severino (Philippines, nguyên tổng thư ký ASEAN) nhận định.

Tuy nhiên, “điều đó không có nghĩa là xung đột ở Biển Đông không thể tránh được”, ông nói.

Dù tình hình “phức tạp hơn”, nhưng “vẫn còn trong tầm kiểm soát”, GS Hamzah (Malaysia) đánh giá.

“Việc kiểm soát xung đột ở Biển Đông có thể làm được và đã làm được“, Đại sứ Hasjim Djalal (Indonesia), người từng có kinh nghiệm 20 năm đưa ra sáng kiến và thúc đẩy các hoạt động hợp tác nhằm kiểm soát xung đột và tìm kiếm giải pháp ở Biển Đông nhấn mạnh.

Tuy nhiên, “nếu dừng các hoạt động này thì xung đột có thể lại xảy ra”, vị đại sứ kì cựu khuyến nghị.

Hợp tác từ việc dễ, ít nhạy cảm

Tại hội thảo, Đại sứ Hasjim Djalal đã chia sẻ những bài học đúc rút trong quá trình hoạt động vì một Biển Đông hòa bình và ổn định.

Ông chỉ rõ, điều kiện để có thể thúc đẩy hợp tác là các bên không sử dụng vũ lực, phải có quyết tâm chính trị, không khuấy động dư luận trong nước, cần minh bạch chính sách và luật pháp.

Nguyên tắc thúc đẩy hợp tác là cần cởi mở; bắt đầu từ những việc dễ, ít nhạy cảm.

Theo Đại sứ Djalal, việc giải quyết vấn đề Biển Đông cần lãnh đạo cấp cao nhưng với tư cách cá nhân, không chính thức, không thể chế hóa.

Trong quá trình giải quyết, các bên “nhấn mạnh điểm đồng, không xoáy vào những điểm bất đồng; làm từng bước, bắt đầu từ những vấn đề có tính kỹ thuật; không lùi bước nếu không có được kết quả ngay“.

Tuy còn nhiều tranh cãi, các học giả đều thống nhất ở một điểm: các bên liên quan cần tăng cường kiềm chế, minh bạch yêu sách và chính sách của mình, nhất là chính sách quốc phòng.

Đồng thời, cần tăng cường sử dụng các cơ chế hợp tác khu vực, nhất là DOC, trước hết cần hướng tới các hoạt động hợp tác chung của khu vực trong các lĩnh vực ít nhạy cảm hơn như bảo tồn môi trường, bảo vệ nguồn cá, cứu hộ cứu nạn vv.v…

“Không thể có lý do gì để biện minh cho việc sử dụng vũ lực để giải quyết vấn đề chủ quyền ở Biển Đông của bất cứ nước nào trong và ngoài khu vực”, Đại sứ Rodolfo Severino nói.

Trung Quốc cần làm rõ yêu sách, đối thoại khác biệt

Trong quá trình đó giải quyết tranh chấp, theo các học giả, vai trò của Trung Quốc là then chốt.

Cách ứng xử của Trung Quốc có tác động quyết định tới khả năng hợp tác trong khu vực nhằm kiểm soát và bảo đảm hòa bình và ổn định chung, GS Stein Tønnesson, Viện nghiên cứu Hòa bình Oslo nhận định .

Khi có quyết tâm chính trị, các nước lớn nói chung và Trung Quốc nói riêng cũng sẵn sàng nhượng bộ để giải quyết vấn đề lâu dài, GS Ramses Amer từ Thụy Điển nhận định.

Việc giải quyết các vùng chồng lẫn ở Vịnh Bắc Bộ là tiến bộ rõ ràng trong việc giải quyết vấn đề biên giới biển trong khu vực. Điều này phần nào thể hiện thiện chí của Trung Quốc trong việc giải quyết các vấn đề biên giới với các nước láng giềng.  Với Việt Nam, phân giới cắm mốc trên bộ cũng là một ví dụ.

Muốn như vậy, trước hết, Trung Quốc cần “làm rõ yêu sách của mình, nhất là đường đứt khúc 9 đoạn”, Đại sứ Hjala, Indonesia, vị tướng về hưu người Pháp Daniel Schaeffer… và nhiều học giả đặt ra tại hội thảo.

Bởi như học giả Stein Tønnesson (Na Uy), cách lí giải của vị Giáo sư người Trung Quốc, Tô Hạo rằng Trung Quốc luôn quan niệm vùng nước bên trong đường đứt khúc là vùng nước lịch sử. Trong công ước luật biển quốc tế cũng thừa nhận về các vùng biển lịch sử, như trường hợp vùng biển giữa Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ là không hợp lý.

Học giả Stein Tønnesson (Na Uy) chỉ rõ vấn đề vùng nước lịch sử trong công ước luật biển được hiểu rất khác.

Trung Quốc nên công khai và làm rõ yêu sách của mình, đối thoại với các nước trong khu vực về các khác biệt nảy sinh”, ông Daniel Schaeffer nói.

Cựu Tổng thư kí ASEAN, ông Severino nói thêm, không phải chỉ riêng Trung Quốc mà Đài Loan cũng nên có giải thích về đường đứt khúc 9 đoạn, vì Đài Loan đưa ra đường này lần đầu tiên năm 1947.

Cụ thể hóa Tuyên bố Ứng xử Biển Đông

Các học giả nhấn mạnh, các cơ chế hợp tác khu vực cần được tăng cường sử dụng, nhất là Tuyên bố của các bên về ứng xử tại Biển Đông DOC và tăng cường trao đổi thẳng thắn về Biển Đông trong khuôn khổ ARF và đối thoại ASEAN-Trung Quốc.

Trong đó, DOC là công cụ quan trọng nhất để kiểm soát xung đột ở khu vực, GS Ian Storey (Singapore) nhấn mạnh.

Ông cũng thừa nhận một thực tế, việc triển khai DOC chưa thực sự có kết quả: DOC yêu cầu các bên tự kiềm chế, nhưng điều khoản này quá chung chung và các bên đã không tuân thủ một cách chặt chẽ.

DOC kêu gọi các bên thực hiện các hoạt động xây dựng lòng tin, nhưng từ năm 2002 tới nay chỉ mới thực hiện được 1 hoạt động chung giữa Trung Quốc, Việt Nam và Philippines.

Theo GS Ian Storey, các bên cần nghiêm túc thực hiện DOC, ASEAN cần có tiếng nói chung thúc đẩy thực hiện Tuyên bố này.

Tại hội thảo, vị GS người Singapore này khuyến nghị một số biện pháp xây dựng lòng tin sau trong khuôn khổ DOC: thông báo cho nhau trước về các cuộc tập trận, thiết lập đường dây nóng trong khu vực, đàm phán Hiệp định tránh va chạm ở Biển Đông (INCSEA), hợp tác khu vực bảo vệ môi trường và nghề cá, tuần tra chung chống cướp biển,  chống khủng bố và tìm kiếm cứu nạn ngư dân.


Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng

Quy định về bỏ phiếu tín nhiệm ‘hơi chặt’

Posted: 12 Nov 2010 01:42 PM PST

BBC


Quốc hội có khuôn khổ để bỏ phiếu tín nhiệm nhưng ‘chưa có tiền tệ’.

Quốc hội Việt Nam đã bác bỏ đề nghị của một dân biểu yêu cầu lập ủy ban điều tra vụ Vinashin.

Ủy ban Thường vụ Quốc hội Việt Nam đã trả lời bằng công văn cho đại biểu Nguyễn Minh Thuyết nói “chưa cần thiết trình Quốc hội việc thành lập ủy ban lâm thời” để điều tra vụ Vinashin.

Hôm 1/11, dân biểu Nguyễn Minh Thuyết, đại biểu tỉnh Lạng Sơn, đã gửi kiến nghị yêu cầu điều tra trách nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm thủ tướng và các thành viên Chính phủ sau vụ Vinashin.

Giải quyết mà cứ theo kiểu xuê xoa theo kiểu đánh bùn sang ao thì rốt cùng cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì cả

Đại biểu Quốc hội Phạm Thị Loan

Dân biểu Nguyễn Lân Dũng nói với BBC tiếng Việt rằng quốc hội VN có qui định về việc bỏ phiếu tín nhiệm nhưng chưa thực hiện được vì điều ông mô tả là 'chưa đủ số người kiến nghị' và 'chưa có tiền lệ'.

"Qui định về việc bỏ phiếu tín nhiệm hơi chặt, tức là phải có số kiến nghị nhiều nhiều chứ một vài người viết đơn thì không đủ".

"Mà để có nhiều người cùng ký một lúc thì cũng khó. Do đó khi nào thảo luận về luật quốc hội thì có lẽ phải xem xét thêm" Đại biểu Quốc hội Nguyễn Lẫn Dũng nói.

Trong khi đó Đại biểu Quốc hội Phạm Thị Loan nói với BBC tiếng Việt rằng bà không ngạc nhiên về việc bác bỏ đề nghị Quốc hội lập ủy ban điều tra vụ Vinashin.

Tuy nhiên bà nói rằng "nếu giải quyết mà cứ theo kiểu xuê xoa theo kiểu đánh bùn sang ao thì rốt cùng cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì cả".

"Bản thân tôi muốn qui trách nhiệm cho đến cùng. Tôi cũng đã từng phát biểu rằng trong trách nhiệm vấn đề này có cả trách nhiệm của Thủ tướng "

"Thực ra một mình Vinashin không thể làm trái luật được và tự họ làm hết những việc ấy, vấn đề là Đảng, Chính phủ và Quốc hội muốn giải quyết như thế nào," Đại biểu Quốc hội Phạm Thị Loan nói.


Filed under: Thông Tin Tagged: Thông Tin

Chống tham nhũng thế nào khi xã hội không biết xấu hổ?

Posted: 12 Nov 2010 01:42 PM PST

    Những người trẻ tuổi sẽ có hệ giá trị riêng của họ. Hãy cùng họ tạo ra hệ giá trị đúng, trong đó không có chỗ cho tham nhũng.”

    Thủ tướng Thái Lan Abhisit Vejjajiva

- Với chủ đề “Khôi phục lòng tin: Hành động toàn cầu vì sự minh bạch”, Hội nghị chống tham nhũng quốc tế đang diễn ra tại Bangkok, Thái Lan đặt cược vào việc thúc đẩy minh bạch và trách nhiệm giải trình như những phương thuốc hiệu nghiệm chống tham nhũng.

Diễn ra trong 4 ngày (10 – 13/11) với 4 phiên họp toàn thể và khoảng 40 phiên thảo luận nhóm, những người muốn học hỏi kinh nghiệm chống tham nhũng tha hồ loay hoay, bởi ngày làm việc nào cũng kéo dài đến tối muộn. Cùng một thời điểm, có đến 5, 7 phiên thảo luận nhóm về đủ mọi vấn đề chính trị, kinh tế, xã hội, giáo dục… Tất cả đều được soi chiếu ở lăng kính của tham nhũng.

Bởi thế, hoàn toàn vắng bóng những “thành tựu” kinh tế đáng tự hào, những lợi nhuận khổng lồ, những mức thu nhập bình quân đầu người đứng nhất, nhì thế giới. Mọi người có mặt ở hôi nghị dù đến từ những nền kinh tế lớn nhất như Mỹ, Nhật Bản, nền kinh tế đang nổi như Trung Quốc, hoặc những nước đang phát triển ở châu Á, châu Phi đều chia sẻ những bất an, với ít điểm sáng trong công cuộc phòng chống tham nhũng của quốc gia mình.

 

Mô tả ảnh.
Cam kết chính trị chống tham nhũng của Thủ tướng Thái Lan và lãnh đạo các tổ chức quốc tế

Điểm nhấn của hội nghị lần này là cách tiếp cận đa chủ thể, đa quốc gia, khi tham nhũng không thể chỉ giải quyết do nỗ lực của chính phủ, trong nội bộ của từng quốc gia được nữa.

Ở góc độ mỗi quốc gia, đã thưa dần những tiếng trách móc chính phủ thiếu nỗ lực trong công cuộc chống tham nhũng, khi các tổ chức xã hội sẵn sàng đóng vai trò quyết định cùng với khu vực tư nhân và cộng đồng, nỗ lực trong việc tạo áp lực cho hệ thống chính trị thừa nhận mức độ tham nhũng và cam kết chống tham nhũng.

Nói như GS Pakdee Pothisiri (Ủy ban chống tham nhũng quốc gia – Thái Lan), trong những vụ hối lộ xuyên quốc gia đang bị phanh phui ngày càng nhiều, quan chức chính phủ của các nước đang phát triển là người nhận hối lộ, còn các công ty của các nước phát triển là người đưa hối lộ để lấy được những hợp đồng, dự án quan trọng. “Một vụ hối lộ cụ thể sẽ không thể được điều tra, vấn nạn hối lộ đa quốc gia sẽ không thể được giải quyết nếu thiếu sự bắt tay của hai chính phủ, vượt qua sự khác biệt trong hệ thống pháp luật”, ông nói.

Chính phủ các nước phát triển nhất – kể cả Mỹ – bị “buộc tội” ủng hộ tham nhũng bên ngoài đất nước khi không phản đối, thậm chí khuyến khích các công ty của họ kiếm lợi nhuận khổng lồ, dù điều đó đồng nghĩa với tham nhũng, với việc tàn phá nguồn tài nguyên thiên nhiên của các nước nghèo.

Tuy đa số đại biểu tham dự đều rất quyết tâm thúc đẩy sự minh bạch và trách nhiệm giải trình như những công cụ chống tham nhũng hiệu quả, nhưng dường như không có nhiều bước tiến, khi nhiều phiên thảo luận nhóm vẫn là cơ hội chia sẻ kinh nghiệm của các diễn giả trong những dự án bước đầu thành công. Một dự án hỗ trợ minh bạch trong hoạt động xây dựng đang được tiến hành tại Việt Nam, dự án xếp hạng ngẫu nhiên 42 trường đại học công tại Romania từ 0 đến 5 sao theo mức độ tham nhũng vừa kết thúc (trong đó chỉ có 3 trường đạt 4 sao, 6 trường bị 0 sao)…

Nhưng đó vẫn chỉ là “Hãy làm điều tốt nhất có thể“.

Một đại biểu đến từ Philippines không ngần ngại đưa ra lời bình luận hóc búa: “Chúng ta nói rất nhiều về minh bạch và trách nhiệm giải trình, nhưng đó là với những xã hội còn có lòng tự trọng. Còn với những xã hội “không còn biết xấu hổ”, điều gì sẽ xảy ra nếu không chỉ chính phủ, khối tư nhân dính vào tham nhũng, mà cả các tổ chức xã hội cũng tham nhũng? Chúng ta cần nhiều hơn sự thúc ép từ các phía, cả trong nước lẫn từ quốc tế“.

Một trong những “phía” ấy có thể từ chính những người trẻ tuổi trong mỗi quốc gia, như thông điệp của Thủ tướng Thái Lan Abhisit Vejjajiva trong phát biểu khai mạc hội nghị: “Những người trẻ tuổi sẽ có hệ giá trị riêng của họ. Hãy cùng họ tạo ra hệ giá trị đúng, trong đó không có chỗ cho tham nhũng“.

  • Khánh Linh (từ Bangkok)

Filed under: Các vấn đề xã hội Tagged: Các vấn đề xã hội

No comments:

Post a Comment