Sunday, January 9, 2011

Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non


Mozart’s Eine Kleine Nachtmusik – 2nd movement – Romanze Andante

Posted: 09 Jan 2011 02:04 PM PST

 
>> 1st Movement (allegro)

Mozart’s Eine Kleine Nachtmusik – 2nd movement – Romanze: Andante


Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa Tagged: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn Hóa

Luyện tập tự tin, phân tích l‎ý luận, bồi dưỡng kiến thức, “nói” trước đám đông, và thuật lãnh đạo

Posted: 09 Jan 2011 02:02 PM PST

Chào các bạn,

Trong khoảng hơn 15 năm nay, thế giới có một phương pháp rất tiện nghi cho mọi người luyện tập tự tin, phân tích l‎ý luận, bồi dưỡng kiến thức, "nói" trước đám đông và thuật lãnh đạo, nhưng điều ngạc nhiên là nhiều người vẫn không hể biết đến.

Các bạn đã nhận ra phương cách đó chưa?

? ? ?

tPhương cách giản dị đó là "nói" chuyện trên các diễn đàn Internet với tên thật, danh tánh thật của bạn.

Trước khi đi vào chi tiết, có một điểm ta cần nhấn mạnh, là nói chuyện bằng nickname chẳng có lợi gì cho các bạn cả. Nó không tạo tự tin cho bạn, và còn làm bạn mất tự tin với chính mình–khi bạn là con người thật với tên thật của mình có thể bạn hoàn toàn thiếu tự tin, và chỉ có thể "tự tin" khi bạn nấp sau nickname, không ai biết mình là ai.

Khi bạn là người thật trong một diễn đàn, tên thật, danh tánh thật, ai cũng biết bạn là ai, đang học gì, làm gì ở đâu, mỗi lần bạn viết một message trong một cuộc thảo luận trên diễn đàn, thì bạn:

• Xây dựng tự tin của mình: "Đây là tôi, đây là quan điểm của tôi, tôi xin chia sẻ quan điểm của tôi với tất cả mọi người."

• Xây dựng kỹ năng phân tích l‎ý luận: Tất cả mọi người đều có thể đọc phân tích và lý luận của bạn và có phản biện nếu không đồng ý‎. Bạn phải đủ sức giải thích để chống đở phản biện.

• Bối dưỡng kiến thức về vấn đề: Dù vấn đề đó là gì, bạn cũng sẽ đọc kỹ hơn, nghiên cứu kỹ hơn, để "đàm luận" tốt hơn.

• Xây dựng kỹ năng "nói" trước đám đông: "Nói" rõ ràng, mạch lạc, dễ hiểu, không rối rắm, không lý luận xằng bậy, lễ độ lịch sự, tình cảm, nói cách lôi kéo mọi người đồng ý với mình.

• Xây dựng kỹ năng lãnh đạo: Tóm lại, bạn muốn thuyết phục mọi người đi theo con đường tư duy và thực hành của bạn. Đó là lãnh đạo.

Tại sao các bạn không thực hành cách giản dị này mà phải đọc đủ mọi loại sách về truyền thông và lãnh đạo làm gì? Đọc thì được gì? Thực hành mới là đúng đường.

Chúc các bạn một ngày thăng tiến.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com


Filed under: Trà Đàm Tagged: trà đàm

Dạy nghề dệt thổ cẩm người Châu Mạ: Hy vọng của chúng tôi

Posted: 09 Jan 2011 02:01 PM PST

Vậy là sau ba tháng miệt mài, lớp truyền dạy nghề dệt thổ cẩm đầu tiên của bà con người Châu Mạ tại xã Quảng Khê, và một lớp dệt nâng cao của người Mnông ở xã Đăk Ha ( huyện Đăk Glong, tỉnh Đăk Nông) đã kết thúc. Không chỉ 45 chị em hỷ hả với việc hoàn tất lớp học mà tôi cũng thấy niềm vui trong mình khó kìm giữ.

Nói ra thì dài dòng, nhưng trong suốt hơn 30 năm cặm cụi với việc sưu tầm, khôi phục và bảo tồn văn hóa truyền thống, tôi đã tổ chức hàng chục lớp dạy nghề dệt thổ cẩm, tham quan nhiều cơ sở dệt của  tộc ngưòi K'Ho ở Lâm Đồng, người Bâhnar ở Gia Lai, người Sê Đăng ở Kon Tum, người Mnông ở Lăk…. Cả khóc lẫn cười trong những lần đi vận động mở lớp với bà con.

Nhưng chỉ đến lần này, tôi mới thở phào và tạm yên tâm với những lớp dệt đã được tổ chức ở Đăk Glong. Bởi chẳng ai phủ nhận nghề dệt thổ cẩm Tây Nguyên thật tuyệt vời, nào là hoa văn hình con nhện, hoa, chim, bướm, cây thông…nào là màu sắc đỏ, đen, chàm, trắng…thật là sống động. Nhưng việc khôi phục và bảo tồn nghề thật sự  thì hầu như chẳng có nơi nào quan tâm. Việc của các cơ quan chức năng là tổ chức các lớp truyền nghề, hết khóa cũng là xong việc. Thành tích báo cáo sẽ là khôi phục được nghề truyền thống thông qua việc mở hàng chục lớp dệt thổ cẩm…Chỉ vậy thôi ! Còn nghề có được khôi phục thật hay không? Bà con có sống được với nghề hay không, lại chẳng phải việc của họ.Thế nên khi tôi đi vận động mở lớp nâng cao, bà con bảo " Không học nữa đâu chị ơi. Ngồi còng lưng dệt mấy ngày mới được một tấm vải, bán rẻ người ta cũng không mua . Học làm gì cho mất thời gian. Đi hái cà phê thuê còn nhiều tiền hơn" .

Đến những cơ sở dệt thổ cẩm được gọi là thành công, thấy họ chỉ đơn giản mua lại vải giá rẻ như cho của bà con rồi mang đi chế tác lại thành sản phẩm gì đó? Ở tận đâu đó? Chứ không hề nghĩ tới việc tạo thêm thu nhập phụ cho đời sống bà con lúc nông nhàn.

Tôi cũng từng " kêu" với ai đấy rằng " Xin hãy giúp chị em làm ra sản phẩm, thì nghề dệt mới tồn tại được". Nhưng hầu hết đều trả lời : nhiệm vụ của cơ quan chỉ là mở các lớp dạy nghề để bảo tồn thôi ( kể cả các quỹ Quốc tế mà tôi đã có dịp được cộng tác)

Thế nên khi huyện Đăk Glong nhất trí  về việc sau khảo sát là truyền dạy nghề, sau truyền dạy nghề là làm sản phẩm mới , tôi mừng muốn " hết lớn" . Huyện tổ chức cho một số nghệ nhân và cán bộ xã đi tham quan nghề dệt của người Chăm ở Ninh Thuận, về chị nào cũng phấn khởi và tin rằng người Tây Nguyên cũng có thể làm được như người Chăm, miễn là có người tạo mẫu, hướng dẫn cắt may.

Và kết quả là chúng tôi " trình" lãnh đạo huyện trong ngày bế mạc  6 mẫu áo váy thời trang nam nữ, 4 túi và 2 mặt gối từ sản phẩm dệt của chính lớp học. Tính khả thi của dự án bây giờ ai cũng thấy rành rành. Vui hơn nữa là tôi nhận được sự tán đồng hết lòng của một số trí thức ( còn rất ít ỏi) người Châu Mạ, ở ngay tại Quảng Khê, để rồi việc thành lập một Hợp tác xã dệt thổ cẩm ở huyện Đăk Glong, hoàn toàn của người dân tộc bản địa, đã là một sự thật bằng văn bản hồ sơ đặt trên bàn các cơ quan chức năng.

Mọi việc chưa phải có thể ngay lập tức tiến hành, nhưng hy vọng thì đang tràn đầy trong chúng tôi. Sẽ không đơn thuần chỉ là khôi phục, làm sống lại một nghề truyền thống, mà còn mở ra những khả năng vươn xa hơn cho thổ cẩm Mnông và Châu Mạ…niềm vui cứ lưu lại mãi trong tôi là thế !

Xuân Tân Mão đã mở ra cho những người yêu thổ cẩm Tây Nguyên ở Đăk Nông một niềm hy vọng lấp lánh sáng.

Vĩ thanh : Vô bệnh viện thăm người nhà ốm, gặp cả Thiếu tướng Y Blok Êban cũng mới cấp cứu vài giờ. Thở không ra hơi, mà khi biết tôi vừa xong mấy lớp dệt thổ cẩm ở Đăk Nông, chú hổn hển bằng cái giọng tiếng Kinh không sõi, rằng " Cháu ơi, cố gắng lên nhé ! Cháu không làm thì có ai bây giờ mà giữ lấy vốn văn hóa quý của ông bà mình xưa". Tôi tự dưng ứa nước mắt, nhớ Cha. Những lớp cán bộ lão thành như ba tôi, như chú Y Blok…đăm đắm một niềm tin vào lý tưởng vì dân tộc mình mà cống hiến. Tôi có học được điều gì ở cha, chú không? Rồi sau tôi, có người Tây Nguyên nào tiếp tục con đường ấy không? Bởi nói thì dễ lắm, nhưng làm cho được , đâu phải là một sớm, một chiều….Lực bất tòng tâm !
Sản phẩm dệt của nhóm phụ nữ Châu Mạ ( Quảng Khê)

Filed under: Phát triển kinh tế, Văn Hóa Tagged: Phát triển kinh tế, Văn Hóa

Đại sứ Mỹ Michael Michalak: Thách thức lớn nhất của Việt Nam là giáo dục

Posted: 09 Jan 2011 01:58 PM PST

SGTT.VN - Trong buổi gặp gỡ chia tay với báo giới chiều 6.1 tại Hà Nội, nhân kết thúc nhiệm kỳ tại Việt Nam, đại sứ Mỹ Michael Michalak nhấn mạnh, nếu phải chọn một thách thức được coi là ưu tiên nhất cần phải khắc phục của Việt Nam thì ông cho rằng đó chính là giáo dục.

 

Ông Michael Michalak. Ảnh: TL

Đại sứ Mỹ tin rằng, để có một hệ thống giáo dục đạt đẳng cấp thế giới là thách thức lớn nhất của Việt Nam. Ông nói, cho dù bạn nêu ra bất cứ thách thức gì về kinh tế, hạ tầng, hệ thống phát triển chính trị thì đều cần những người có năng lực trí tuệ, cần có các công cụ để phân tích, nêu ra giải pháp. "Thực sự là chúng ta đang đi vào kỷ nguyên của kinh tế tri thức và vì vậy chúng ta cần một nền giáo dục tốt".

Một trong những điều ông tiếc nhất mà chưa làm được trong nhiệm kỳ tại Việt Nam cũng liên quan đến giáo dục, đó là chưa hỗ trợ để thành lập được trường đại học kiểu Mỹ tại Việt Nam.

Dự định sẽ rời Việt Nam vào cuối tháng một này, đại sứ Michalak miêu tả 3 năm rưỡi ở Việt Nam của ông đã thành công mỹ mãn, với việc làm sâu sắc thêm lòng tin, tình hữu nghị và mở rộng quan hệ hai nước. Đặc biệt, ông đánh giá trong 2010, khi hai nước kỷ niệm 15 năm thiết lập quan hệ ngoại giao thì "quan hệ Việt – Mỹ đã biến chuyển thành quan hệ đối tác sống động, dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau và hợp tác, mang lại lợi ích to lớn cho nhân dân hai nước".

Đáng chú ý, đại sứ Michalak khẳng định, quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ còn rộng lớn hơn, không chỉ có thương mại và đầu tư. Hàng năm ngày càng có nhiều công dân và quan chức của chính phủ Mỹ và của Việt Nam qua lại Thái Bình Dương để thảo luận các biện pháp đối với các vấn đề cùng quan tâm từ giáo dục, y tế đến an ninh, quốc phòng, trợ giúp nhân đạo và cứu trợ thảm họa. Các chuyên gia của Mỹ và Việt Nam luôn trao đổi kiến thức và kinh nghiệm chuyên ngành về các vấn đề thương mại, chống ma túy, hàng hải, không phổ biến vũ khí hạt nhân để thế giới an toàn và an ninh hơn.

Trả lời của phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị về khả năng Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ đến thăm Việt Nam trong năm nay, đại sứ Michalak nói ông không thể xác nhận chính xác thông tin này, mặc dù ông đã làm việc hết sức tích cực để đảm bảo Tổng thống sẽ đến thăm Việt Nam trong năm 2011 này.

Bên cạnh sự hài lòng về hợp tác giáo dục Việt – Mỹ (số lượng sinh viên Việt Nam du học tại Mỹ tăng từ 800 sinh viên năm 1995 lên 13.000 sinh viên năm 2009), đại sứ cũng rất vui mừng vì quyết định tham gia chính thức vào đàm phán hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) vừa qua. "TPP sẽ giúp chúng ta tiến tới mối quan hệ kinh tế to lớn hơn nữa".

Đại sứ đánh giá, Việt Nam và Mỹ cũng có nhiều tiến bộ trong quan hệ giữa hai quân đội, điều này cho thấy lòng tin và sự tôn trọng giữa hai nước đã được tăng cường, trở nên sâu sắc hơn. Hợp tác quân đội có nhiều mảng để hợp tác như quân y, trợ giúp nhân đạo, cứu trợ thảm họa. "Chúng tôi cũng trao đổi về gìn giữ hòa bình và Việt Nam có cơ hội lớn để tham gia vào công tác gìn giữ hòa bình của thế giới".

Chỉ còn ít thời gian ở Việt Nam, ông Michalak bày tỏ mong muốn sẽ được ghi nhớ là một đại sứ đã giúp cải thiện sự gắn bó, lòng tin cũng như là sự hiểu biết lẫn nhau giữa hai nước. Sắp tới trở về Mỹ, ông cho biết sẽ làm việc để đảm bảo khu vực tư nhân được tham gia đầy đủ vào các quá trình của APEC trong năm 2011 khi Mỹ là nước chủ nhà tổ chức sự kiện này.

Nhìn về tương lai, đại sứ mong quan hệ Việt – Mỹ sẽ sâu sắc thêm, củng cố và trở thành đối tác tốt của nhau. "Khu vực Thái Bình Dương sẽ là thế giới của tương lai và trong khu vực Đông Nam Á thì Việt Nam là một trong những nước quan trọng nhất. Tôi tin rằng Mỹ sẽ là một đối tác tốt của Việt Nam, tôi mong Việt Nam cũng là đối tác tốt của Mỹ và cùng giúp đỡ nhau để phát triển".

Việt Anh


Filed under: Giáo dục Tagged: Giáo dục

Vì chúng tôi là lính Trường Sa

Posted: 09 Jan 2011 01:56 PM PST

Thứ Hai, 10/01/2011, 01:14 (GMT+7)

 

TT - Khi những chuyến tàu của Vùng 4 hải quân vẫn đang vật lộn với biển động để chuyển hàng tết và chở lính đến các đảo nổi, đảo chìm của quần đảo Trường Sa thì chúng tôi nhận được tin các bạn trẻ TP. HCM đang tổ chức "Ngày hội thanh niên với biên cương Tổ quốc".

 

Thiếu tá Lê Xuân Thủy bên vườn rau của người lính đảo – Ảnh: Lê Kiên

Đọc những dòng tâm sự của các bạn sinh viên, học sinh ở TP mang tên Bác qua Tuoitremobile trên điện thoại di động (vì ngoài Trường Sa rất thiếu báo, máy tính và không phải lúc nào cũng được xem tivi), không ít lính đảo đã rơi nước mắt.

Dặm trường biên ải

Tôi đưa chiếc điện thoại di động cho trung tá Trần Văn Nhật – đảo trưởng đảo Phan Vinh – đọc bài Tổ quốc trong tim trên Tuổi Trẻ. "Với người lính đảo, lính miền biên ải thì quý nhất là những tình cảm thế này. Gian truân chúng tôi không sợ, thiếu thốn chúng tôi có thể vượt qua vì đó là nhiệm vụ, nhưng điều làm chúng tôi luôn hạnh phúc và ấm lòng là những tình cảm rất thật của đất liền" – anh Nhật dừng lại chia sẻ với tôi khi đọc đến dòng tâm sự của một bạn học sinh: "Em muốn được một lần ra thăm để tận mắt nhìn thấy cuộc sống các chú, các anh đang ngày đêm canh giữ đảo".

Trung tá Nhật sinh năm 1968, quê ở Lập Thạch, Vĩnh Phúc. Nếu không hỏi tuổi thì không ai đoán anh dưới 50, vì tóc anh đã muối tiêu và khuôn mặt đen sạm vì nắng gió. "Từ khi vào quân ngũ đến giờ, tôi luôn là người lính của biên cương. Trước khi nhận công tác ở Trường Sa, tôi từng nhiều năm công tác ở Phong Thổ, Lai Châu và mấy năm làm đảo phó đảo Bạch Long Vĩ, Hải Phòng. Nếu anh còn nhớ cô bé trong truyện ngắn Chiếc lược ngà mà các anh đã học thời phổ thông, thì con gái tôi cũng là nhân vật trong đó, vì có lần từ đảo trở về nhà, tôi mở cửa bước vào thì con gái hơn 3 tuổi của tôi đã chạy đi và gọi: "Mẹ ơi có chú gì vào nhà mình kìa". Đây mới chính là giây phút mềm lòng nhất của người lính, dù ở biên cương có khắc khổ đến bao nhiêu. Bữa trước ở đảo Đá Lớn B, tôi cũng mềm lòng trước một câu chuyện tương tự của thượng úy Nguyễn Ngọc Chinh: "Thứ bảy vừa rồi tôi gọi điện về nhà, thằng con trai học lớp 1 nhắc nhở: bố ơi, bố bảo bao giờ con được 100 điểm 10 thì bố về thăm con, con gần được 100 điểm 10 rồi, tết bố về nhé bố". Thượng úy Chinh đã ở Trường Sa tổng cộng hơn 100 tháng. Hơn 100 tháng, nghĩa là gần mười năm, chẳng mấy khi được về quê ở Quảng Xương, Thanh Hóa xa xôi.

Chia tay Phan Vinh và thêm một đêm vật lộn với sóng dữ, tàu Trường Sa 20 của chúng tôi đã tìm đúng luồng để neo đậu vào lòng hồ Tốc Tan yên ả. Đảo chìm Tốc Tan giống như cánh hải âu khổng lồ dang rộng ôm ấp những con thuyền mong manh giữa lốc tố biển khơi. Mấy anh lính Tốc Tan cho biết cứ mỗi khi có bão tố là hàng chục tàu thuyền đánh cá vào neo đậu trong lòng hồ. Cũng như Đá Lớn A, Tốc Tan A đã xây được căn nhà tiếp dân rộng rãi khang trang để đón ngư dân ta mỗi mùa biển động.

Trò chuyện với đảo trưởng Tốc Tan, thiếu tá Lê Xuân Thủy trong phòng của anh, tôi ngước lên nóc tủ và thấy một bát nhang cùng với linh bài (được làm bằng bìa thùng đựng mì gói) người cha ruột của anh. Ông cụ mất cách đây bốn tháng. Hỏi ra mới biết ngày ông mất thì anh Thủy vừa trả phép và bước chân lên tàu được ba ngày. Trường hợp anh Thủy không phải là duy nhất ở Trường Sa, vì người lính đảo đã bước chân lên tàu, bước chân lên đảo làm nhiệm vụ thì mọi việc ở nhà đều phó thác hết vào tay người vợ. Những lúc gia đình, dòng tộc có tang ma, hiếu hỉ thì cũng đành kìm nén cảm xúc ở khơi xa.

"Hãy tặng chúng tôi phân và đất"

"Sao các anh chịu đựng được quá nhiều những khó khăn, thử thách như vậy?", tôi hỏi và bỗng dưng thấy câu hỏi của mình vô duyên khi trung tá Nhật trả lời: "Vì chúng tôi là lính Trường Sa". Khi biết chúng tôi – mười phóng viên đi theo tàu Trường Sa 20 – đem theo một ít bánh kẹo và chè làm quà cho lính đảo, anh Nhật cho biết: "Vài năm gần đây các đảo nhận được nhiều chè, thuốc, bánh kẹo nên chúng tôi không thiếu. Các anh biết chúng tôi thiếu nhất và muốn được tặng nhất cái gì không? Quà chúng tôi muốn được tặng nhất là phân và đất. Nếu các anh có viết bài thì nhờ các anh thông tin rằng nếu mọi người muốn gửi quà ra đảo thì hãy cho chúng tôi phân và đất để chúng tôi trồng rau xanh".

Đúng là có tận mắt chứng kiến cuộc sống trên đảo chìm mới thấy được sự quý hiếm của rau xanh đến mức nào. Các anh quý rau xanh, chăm chút rau xanh như chăm chút con thơ trong những lần về phép. Chỉ lơ là một chút là một con sóng đánh bất ngờ, một trận lốc tố ập đến hất nước biển mặn mòi cướp sạch cả vườn rau. Vì vậy, vườn rau ngoài này là vườn rau di động bằng những khay đựng đất, mỗi lúc nắng to gió lớn, sóng dữ thì các chiến sĩ đều phải đem cất các khay đựng rau vào nhà.

Để chống chọi với sóng gió khắc nghiệt và đảm bảo rau xanh cho bữa cơm chiến sĩ, các anh phải nghiên cứu đủ mọi cách như nâng độ cao các vườn rau, làm các tấm phên che gió xung quanh và thiết kế cả các mái che di động… Để có diện tích vườn rau lên đến vài chục mét vuông, các chiến sĩ đảo Tốc Tan đã tích cóp theo phương châm "kiến tha lâu đầy tổ", nghĩa là ngoài sự hỗ trợ, cấp phát của đơn vị thì mỗi lần trả phép, anh em lại mang ra một ít hạt giống, một ít phân bón và đất.

Thượng tá Nguyễn Văn Thư – phó chính ủy Đoàn Trường Sa, trưởng đoàn công tác – nói: "Để có được những lá rau xanh giữa mùa biển động thế này, anh em đã rất khổ sở để giữ gìn. Và ước ao có nhiều đất, nhiều phân hơn là điều có thật. Chúng tôi sẽ cố gắng để nhiều bạn trẻ TP. HCM cũng như nhiều bạn trẻ trong đất liền có cơ hội được thăm và chứng kiến cuộc sống lính đảo Trường Sa, để Trường Sa gần lại hơn nữa với đất liền".

LÊ KIÊN


Filed under: Mỗi ngày 1 tin sáng Tagged: Tin sáng

Thủ tướng tiếp đặc sứ của Giáo hoàng

Posted: 09 Jan 2011 01:55 PM PST

09/01/2011 0:51

Chiều ngày 8.1, tại Trụ sở Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tiếp Hồng y Ivan Dias, Bộ trưởng Bộ Truyền giáo Tòa thánh Vatican với vai trò Đặc sứ của Giáo hoàng sang dự lễ bế mạc Năm Thánh 2010 tại La Vang.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho biết, Đảng và Nhà nước VN luôn tạo điều kiện thuận lợi cho các dân tộc, tôn giáo phát triển bình đẳng theo đúng pháp luật. VN cho rằng, là người VN dù ở tôn giáo nào cũng đều phải là người công dân tốt, là công dân tốt thì mới có thể là tín đồ tốt.

Cổng TTĐT Chính phủ


Filed under: Bang giao quốc tế Tagged: Bang giao quốc tế

No comments:

Post a Comment